Ngọn Lửa Trong Đêm

Chương 19: Ngọn Lửa Trong Đêm

Thiên Huy cảm thấy trái tim mình như bị bóp nghẹt khi Vương Thiên Đạo hiện ra. Ánh mắt lạnh lẽo của hắn như một cơn gió buốt thổi qua tâm hồn anh. Mọi thứ xung quanh dường như ngừng lại. Từng nhịp tim đập mạnh trong lồng ngực, như muốn nhắc nhở anh về trách nhiệm nặng nề mà anh đang gánh vác.

“Ngươi không thể… không thể nào!” Thiên Huy gầm lên, từng chữ phát ra từ miệng anh như lửa thiêu đốt. Hận thù và nỗi đau xâm chiếm tâm trí, nhưng sâu trong lòng, anh biết rằng mình không được phép bỏ cuộc.

“Ngươi cho rằng đã đủ sức mạnh để đánh bại ta?” Vương Thiên Đạo cười nhạo, từng tiếng cười vang vọng trong không gian như những nhát dao sắc lạnh. “Các ngươi vẫn còn quá yếu ớt.”

“Chúng ta sẽ không từ bỏ!” Thanh Vân đứng bên cạnh Thiên Huy, ánh mắt cô kiên định và rực rỡ như ánh sáng đầu ngày. “Chúng ta có nhau, và đó chính là sức mạnh lớn nhất!”

“Đúng vậy!” Đoàn Kiếm Tâm, mặc dù nằm bất động nhưng vẫn cố gắng cất tiếng. “Chúng ta sẽ chiến đấu vì nhau!”

Thiên Huy hít một hơi thật sâu, cảm nhận sức mạnh đang cuồn cuộn trong lòng. “Cùng nhau, chúng ta có thể!” Anh nói, quyết tâm không để nỗi sợ hãi chiếm lấy mình. Mọi cảm xúc đan xen trong lòng, anh chợt nhớ đến cha mình, người đã dạy anh về lòng dũng cảm và tình yêu.

“Sát cánh bên nhau, chúng ta sẽ phá vỡ mọi rào cản!” Thiên Huy hô lớn, và những thành viên trong nhóm đồng thanh hưởng ứng. Ánh sáng từ sức mạnh của họ bắt đầu hòa quyện, tạo thành một cơn lốc xoáy chói lòa, như một ngọn lửa trong đêm tối.

“Ngọn lửa ấy sẽ thiêu rụi ngươi!” Thiên Huy gầm lên, và sức mạnh của lửa, nước, đất, gió như hòa quyện thành một khối vĩ đại. Bầu không khí xung quanh bỗng trở nên căng thẳng, như một trận bão đang cuộn trào.

“Không thể nào!” Kỷ Văn Phong quát lên, nhưng sức mạnh của họ đã phát triển đến mức không thể ngăn cản. Cơn lốc xoáy lao về phía hắn, ánh sáng rực rỡ như một ngọn đuốc giữa màn đêm.

Vương Thiên Đạo nhìn chằm chằm vào cơn lốc, sự tự mãn trên gương mặt hắn dần thay thế bằng sự lo lắng. “Các ngươi không thể! Ta sẽ không để điều này xảy ra!”

“Chúng ta sẽ không lùi bước!” Thiên Huy thét lên, và cơn lốc ấy tăng tốc, như một mũi tên lao thẳng vào trái tim của bóng tối. Ánh sáng chói lòa chiếu rọi mọi ngóc ngách, xua tan những bóng ma đang hiện hữu.

Một tiếng nổ lớn vang lên, làm rung chuyển cả mặt đất. Ánh sáng chói mắt khiến mọi người phải nhắm chặt mắt lại. Khi bụi bặm lắng xuống, Thiên Huy mở mắt ra, lòng anh nặng trĩu khi nhìn thấy Kiếm Tâm vẫn nằm bất động.

“Kiếm Tâm!” Anh lao tới bên bạn, cảm giác lo lắng dâng trào. “Không thể nào…”“Chúng ta phải làm gì đó…” Thanh Vân quỳ xuống bên cạnh, nước mắt lăn dài trên má. “Đừng bỏ cuộc, Kiếm Tâm!”

“Chúng ta sẽ cứu cậu ấy!” Thiên Huy khẳng định, nhưng sự bất lực lại ập đến. Anh biết mình cần phải hành động, nhưng không biết bắt đầu từ đâu.

Đột nhiên, tiếng cười của Vương Thiên Đạo vang lên, như một cơn gió lạnh lẽo. “Các ngươi thật ngu ngốc. Cuộc chiến này chưa bao giờ kết thúc!”

“Ngươi không thể… không thể nào!” Thiên Huy gầm lên, nhưng sự hoảng loạn trong lòng khiến anh cảm thấy kiệt quệ. Hắn ta đã trở lại, và tất cả những nỗ lực của họ có thể sẽ trở thành vô nghĩa.

“Ta sẽ không để ngươi chiếm ưu thế!” Thanh Vân nói, nhưng Thiên Huy cảm thấy nỗi đau trong lòng mình càng lúc càng lớn. Anh đã mất đi một người bạn, và giờ đây, liệu có thể còn ai sống sót nữa không?

“Chúng ta sẽ không từ bỏ!” Đoàn Kiếm Tâm thều thào, cố gắng đứng dậy. “Hãy đứng vững, Thiên Huy!”

“Đúng vậy, hãy cùng nhau!” Huyền hô to, ánh mắt cô tràn đầy hy vọng. “Chúng ta là một đội!”

Thiên Huy nhìn quanh, lòng tràn ngập quyết tâm. “Đúng, chúng ta sẽ không đơn độc trong cuộc chiến này!” Anh nói, và sức mạnh trong lòng lại bùng cháy. “Hãy tiếp tục chiến đấu!”

Ánh lửa từ tay anh lại bùng lên, rực rỡ như một ngọn đuốc trong đêm tối. “Tất cả cùng nhau!” Thiên Huy hô lớn, và sức mạnh của họ lại hòa quyện, tạo thành một khối mạnh mẽ.

“Ngọn lửa trong đêm sẽ không tắt!” Thiên Huy tuyên bố, và tất cả cùng nhau lao về phía Vương Thiên Đạo, quyết tâm không lùi bước.

“Không! Không thể nào!” Hắn thét lên, nhưng ánh sáng từ sức mạnh của họ đã bao trùm lấy hắn, như một cái bóng đang dần bị nuốt chửng.

“Chúng ta sẽ chiến thắng!” Thiên Huy gầm lên, và tất cả cùng nhau lao vào cuộc chiến cuối cùng, nơi ngọn lửa trong đêm sẽ không bao giờ tắt.

Khi ánh sáng cuối cùng tắt đi, không gian lặng yên như một buổi tối mùa đông. Thiên Huy đứng đó, lòng đầy hồi hộp và lo lắng. Cuộc chiến này chưa kết thúc, và những gì đang chờ đợi họ phía trước vẫn còn là một điều bí ẩn.

truyenfull,truyenfull vn