Thiên Huy nín thở, lòng anh như ngọn lửa đang âm ỉ cháy. Trong không khí nặng nề, những tiếng gầm gừ của những sinh vật bóng tối vang vọng xung quanh, khiến anh cảm nhận được sự tàn bạo của cuộc chiến này. Bốn người đứng bên nhau, nhưng bầu không khí lại đột ngột nặng trĩu, như thể một điều gì đó xấu đang chờ đợi ở phía trước.
“Kiếm Tâm!” Huyền thốt lên, đôi mắt cô mở lớn. “Chúng ta không thể để hắn ta tách rời chúng ta!”
“Đúng vậy.” Kiếm Tâm gật đầu, ánh mắt sắc lạnh. “Chúng ta phải giữ liên kết.”
Thiên Huy nhìn quanh, nhưng không thể xua tan cảm giác bất an trong lòng. Lãnh Nguyệt đã bị đánh bại, nhưng cái giá phải trả dường như quá lớn. Anh cảm thấy nỗi lo lắng dâng lên, như một làn sóng cuộn trào trong lòng. Mỗi bước chân anh như một nhịp đập của trái tim, nhanh và hồi hộp.
“Cẩn thận!” Thanh Vân hét lên khi bóng dáng Kỷ Văn Phong dần hiện ra từ bóng tối. Ánh mắt hắn đỏ rực như lửa, và nụ cười của hắn đầy tính toán. “Các ngươi nghĩ rằng đã chiến thắng sao?”
“Chúng ta sẽ không để ngươi làm hại thêm bất kỳ ai nữa!” Thiên Huy gầm lên, sức mạnh lửa trong lòng anh bùng cháy. Nhưng ngay khi anh chuẩn bị lao vào, một tiếng thét vang lên, khiến tất cả dừng lại.
Đó là tiếng của Đoàn Kiếm Tâm. Thiên Huy quay lại, thấy Kiếm Tâm đã ngã xuống, máu từ vết thương trên vai anh chảy ra, nhuộm đỏ mặt đất. “Kiếm Tâm!” Thiên Huy kêu lên, tim anh như ngừng đập. “Không!”
Kiếm Tâm cố gắng đứng dậy, nhưng đôi mắt anh đã mờ đi. “Hãy… hãy tiếp tục chiến đấu,” anh nói, giọng yếu ớt. “Đừng… để ta thất bại…”
Lửa trong lòng Thiên Huy tắt lịm, và cơn giận dữ trào dâng. “Ngươi sẽ không chết!” Anh lao về phía Kỷ Văn Phong, sức mạnh lửa bùng nổ như một cơn sóng dữ. “Ngươi sẽ trả giá!”
“Không, Thiên Huy!” Thanh Vân gào lên, nhưng đã quá muộn. Anh đã lao vào như một con thú hoang, không còn sợ hãi.
Kỷ Văn Phong cười nhạo, nhưng không kịp chuẩn bị cho sức mạnh bùng nổ từ Thiên Huy. Ánh lửa từ tay anh phóng thẳng về phía hắn, nhưng Kỷ Văn Phong nhanh chóng sử dụng phép thuật bóng tối để chặn lại.
“Ngươi thật ngu ngốc!” Hắn hét lên, nhưng Thiên Huy đã không còn nghe thấy gì. Mọi thứ quanh anh trở nên mờ mịt, chỉ còn lại hình ảnh của Kiếm Tâm đang nằm bất động.
“Ngươi sẽ trả giá cho điều này!” Thiên Huy gầm lên, và sức mạnh của lửa trong lòng anh bùng cháy mãnh liệt. Ánh sáng rực rỡ từ đôi tay anh như một ngọn đuốc giữa đêm tối.
Nhưng khi sức mạnh ấy chạm tới Kỷ Văn Phong, một điều không ngờ đã xảy ra. Hắn ta bật cười, sức mạnh bóng tối của hắn mạnh mẽ hơn, khiến Thiên Huy bị đẩy lùi. “Ngươi không thể chiến thắng ta, Thiên Huy!”“Đừng để hắn chiếm ưu thế!” Huyền hét lên, nhưng Thiên Huy chỉ cảm thấy nỗi đau và sự tức giận trong lòng. Anh không thể chấp nhận việc mất đi một người bạn.
“Cùng nhau, chúng ta có thể!” Thanh Vân thúc giục, đôi mắt cô ánh lên sự quyết tâm. “Hãy kết hợp sức mạnh!”
Thiên Huy gật đầu, cố gắng gạt bỏ nỗi sợ hãi đang đè nén. “Được rồi! Tất cả cùng một lần!” Anh hô to, và sức mạnh của họ bắt đầu hòa quyện lại. Lửa, nước, đất, gió - tất cả tạo thành một cơn lốc xoáy vĩ đại.
Ánh sáng rực rỡ ấy lao về phía Kỷ Văn Phong, như một trận cuồng phong không thể ngăn cản. Nhưng hắn ta đã sẵn sàng, đôi mắt đỏ rực đầy quyết tâm. “Không thể nào!”
“Chúng ta sẽ không bỏ cuộc!” Thiên Huy gầm lên, và sức mạnh của tình bạn cùng tình yêu bùng cháy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cơn lốc xoáy ấy lao thẳng về phía kẻ thù, xô đẩy bóng tối ra xa.
“Không!” Kỷ Văn Phong thét lên, nhưng đã quá muộn. Một vụ nổ lớn xảy ra, ánh sáng chiếu sáng tất cả, và tiếng gầm gừ của bóng tối dần bị nuốt chửng.
Khi bụi bặm lắng xuống, Thiên Huy nhìn quanh, lòng anh nặng trĩu. Kiếm Tâm vẫn nằm đó, không nhúc nhích. “Kiếm Tâm!” Anh lao đến bên bạn, cảm thấy nỗi lo sợ xâm chiếm. “Không thể nào…”
Thanh Vân quỳ xuống bên cạnh, đôi mắt cô ngấn lệ. “Chúng ta phải làm gì đó…” Cô thì thầm, nhưng Thiên Huy chỉ biết lắc đầu, trái tim như bị xé nát.
Đột nhiên, một tiếng động vang lên, và bóng hình của Vương Thiên Đạo hiện ra từ bóng tối. “Các ngươi thật sự nghĩ rằng đã kết thúc sao?” Hắn cười, giọng điệu đầy chế nhạo. “Đây mới chỉ là khởi đầu.”
“Ngươi không thể… không thể nào!” Thiên Huy gầm lên, nhưng sự bất lực làm anh cảm thấy kiệt quệ. Hắn ta đã trở lại, và mọi nỗ lực của họ có thể sẽ trở thành vô nghĩa.
“Chúng ta sẽ không từ bỏ!” Thanh Vân khẳng định, nhưng Thiên Huy cảm thấy nỗi đau trong lòng mình càng lúc càng lớn. Anh đã mất đi một người bạn, và giờ đây, liệu có thể còn ai sống sót nữa không?
“Mọi thứ sẽ không như các ngươi mong muốn.” Vương Thiên Đạo nói, ánh mắt hắn lạnh lẽo. “Hãy chuẩn bị cho những gì tồi tệ nhất.”
Thiên Huy cảm thấy một luồng khí lạnh bao trùm. Cuộc chiến chưa kết thúc, và những điều tồi tệ nhất vẫn còn đang chờ đợi họ. Cảm giác hồi hộp dâng lên, như một ngọn lửa đang âm ỉ, chực chờ bùng cháy.