Ngọn Gió Rực Cháy - Thời Kỳ

Chương 67: Đan khăn

Không hiểu sao, rõ ràng sắp đến kỳ thi đại học, trong lớp lại đột nhiên có một đống người bắt đầu đan khăn.

Ninh Miên ngồi cạnh cửa sổ, lấy điện thoại ra, có chút khó hiểu.

[NM: Mọi người bị sao vậy?]

[NM: (Ảnh 1)]

[NM: Sao còn đan khăn nữa?]

[Vân Sơ: Sắp Valentine rồi mà!]

[Vân Sơ: Ngày kia đó, có người truyền từ khối 11 xuống, nghe nói dùng khăn tự đan để tỏ tình thì dễ có “tình nhân thành đôi”, nên nhiều người đang đan lắm, tớ cũng đan rồi, cậu không đan cho Tạ Ứng một cái à?]

[Vân Sơ: (Ảnh)]

[NM: Cậu đan cho ai?]

[Vân Sơ: ………]

[Vân Sơ: Tớ im lặng.]

Ninh Miên thật sự không phản ứng kịp.

Xung quanh Vân Sơ cũng chẳng có nam sinh nào đặc biệt. Lần trước hai người nói chuyện, Vân Sơ có bảo là mình đang thích một người, nhưng Ninh Miên đã để ý rất kỹ, ngoài vài nam sinh trong lớp, bình thường Vân Sơ gần như không nói chuyện với ai khác.

Không lẽ là yêu qua mạng?

Ninh Miên không biết nên trả lời thế nào, bèn kéo lại tin nhắn cũ xem tiếp. Ảnh Vân Sơ gửi là một chiếc khăn màu xanh đậm, không có hoa văn cầu kỳ, chỉ là kiểu đan đơn giản.

Trông có vẻ không quá khó.

Bạn học buộc hai bím ngồi phía sau cũng đang đan, tốc độ rất nhanh, hình như hôm qua mới bắt đầu, giờ đã gần xong. Ninh Miên chọc nhẹ vào bàn bạn ấy, hỏi: “Cái này đan nhanh không?”

Cô bạn gật đầu: “Tớ mới học mấy hôm trước thôi, làm một cái là xong liền.”

Ninh Miên cụp mắt, trong đầu lặng lẽ nghĩ gì đó, rồi ngẩng lên nhìn Tạ Ứng ở phía xa, cậu vẫn đang nói chuyện với người khác. Cô nhịn lại, quyết định tạm thời giữ chuyện này trong lòng, không nói với ai.

“Tiểu Miên, cậu định đan cho anh Ứng đúng không?” Cô bạn hai bím đã nhìn thấu hết: “Cái này đơn giản lắm, đợi cậu mua len về, tớ dạy cho.”

Thời gian bây giờ rất quý giá, Ninh Miên có chút do dự. Đúng là cô muốn tặng Tạ Ứng một món quà, nhưng cũng muốn tranh thủ làm bài thật tốt.

“Thật đó, anh Ứng thích màu gì? Ngay cổng trường mình có bán len.” Cô bạn nhìn theo hướng ánh mắt Ninh Miên, rồi giơ chiếc khăn của mình lên: “Một ngày thôi, một ngày là xong. Nhìn cái của tớ đi, chẳng phải vậy sao?”

Ninh Miên đáp qua loa: “Ừm, để tớ xem đã.”

Trước giờ tự học buổi tối, Vân Sơ nói đi tìm Hà Tinh Vũ có việc, Ninh Miên lại không thể ở cùng Tạ Ứng, nên một mình ra khỏi trường, định mua vài cuốn sách tham khảo.

Có lẽ vì sắp đến lễ, cả con phố đều mang không khí nhẹ nhàng, dễ chịu.

Ninh Miên bước ra khỏi hiệu sách, vừa quay đầu đã nhìn thấy cửa hàng tiện lợi bên cạnh, phía ngoài bày một dãy len đủ màu, cùng các dụng cụ đi kèm.

Cô do dự một lúc, cuối cùng vẫn không nhịn được, bước tới.

Ninh Miên không hề biết, mọi hành động của mình đều bị đăng lên group lớn của trường, từ biểu cảm đến lời nói, không thiếu thứ gì.

[Bạn cùng trường A: Mọi người ơi, tôi gặp Ninh Miên ngoài trường rồi.]

[Học sinh B: ?]

[Học sinh B: Thì sao?]

[Bạn cùng trường C: Nói cứ như chưa từng thấy Ninh Miên vậy.]

[Bạn cùng trường A: Mấy cậu biết cậu ấy đang làm gì không? Đang đứng trước quầy ngoài cửa hàng tiện lợi mua len đan khăn, màu đen tuyền luôn nhé.]

[Bàn cùng trường A: (Ảnh 1)(Ảnh 2)]

[Học sinh C: ???]

[Học sinh Mão: ?????]

[Hai bím đáng yêu: Nói sao nhỉ? Hôm nay Tiểu Miên còn hỏi tôi cái này nữa! Tôi còn hỏi cậu ấy có phải muốn đan khăn cho anh Ứng không!]

[Học sinh D: Ô hô! Quà Valentine! Anh Ứng ơi! Vui không!]

[Hai bím đáng yêu: Tôi biết mà! Tôi biết mà! Không hổ là học sinh giỏi, tốc độ hành động cũng nhanh thật.]

[Mục Mục: Đệt!]

[Mục Mục: Tôi… cậu ấy không phải kiểu người như vậy đâu, cậu ấy không biết đan khăn, chắc chắn là Tạ Ứng năn nỉ bắt cậu ấy đan! Tôi thấy… nói chung không thể nào tự dưng đan cho Tạ Ứng được!]

[Bạn cùng trường C: Không đan cho Tạ Ứng thì đan cho cậu à? Anh trai? Uống mấy cân rượu rồi thế?]

[Học sinh A: Nhìn cậu đi, đến giờ này rồi, Tiểu Mạnh cũng tỉnh rồi mà cậu vẫn còn thầm thích Tiểu Miên, tôi thấy thương cậu quá!]

[Mạnh Tường: ………]

[Học sinh D: Chào mừng Tiểu Mạnh!]

[Học sinh E: Moa moa Tiểu Mạnh!!!]

Tạ Ứng nhìn loạt tin nhắn trong nhóm, nhất thời không biết nên cười hay vẫn là cười.

Đang đúng lúc chạy nước rút trước kỳ thi, vậy mà Ninh Miên vẫn còn nghĩ đến việc chuẩn bị quà cho cậu, lại còn là tự tay đan.

Hà Tinh Vũ đứng bên cạnh chụp lại một tấm ảnh của Tạ Ứng: “Em phải bóc phốt luôn mới được. Bạn nhỏ học giỏi chắc chắn không biết mấy người có cái nhóm này đâu. Anh nhìn lại mặt mình đi, giờ thành cái dạng gì rồi? Còn là anh Ứng em quen không đấy?”

Tạ Ứng trước đó cũng từng bị Hà Tinh Vũ khoe khoang một trận: “Ngứa mắt à?”

“Em mà ngứa mắt anh á? Em mà ngứa mắt anh á?” Hà Tinh Vũ hừ một tiếng, lập tức rút điện thoại ra: “Có mỗi việc được bạn nhỏ học giỏi đan khăn cho mà làm như ghê gớm lắm. Em cũng có người đan cho nhé, Vân Sơ còn hỏi em thích màu gì đấy. Em bảo em thích màu xanh lá.”

Nghe đến xanh lá, Tạ Ứng bật cười.

Hà Tinh Vũ vẫn rất thản nhiên: “Anh cười cái gì? Giờ bạn nhỏ học giỏi còn chưa hỏi anh thích màu gì đâu, anh đã chắc là đan cho anh à? Nhỡ đâu là đan cho người khác thì sao? Lúc đó xem anh còn cười nổi không. Vân Sơ còn hỏi rồi, chắc chắn là đan cho em.”

Tạ Ứng thu dọn khay cơm trước mặt, đứng dậy, cũng chẳng buồn tranh cãi với Hà Tinh Vũ.

Ninh Miên hiểu rõ sở thích của cậu, màu đen thuần. Trước đây dùng nick “Hùng Khởi”, cô đã hỏi dò sở thích của cậu rõ ràng rồi. Giờ mà còn đi hỏi lại, thì thành không để tâm.

Ngược lại, việc Ninh Miên chuẩn bị cho cậu một món quà như vậy, Tạ Ứng lại bắt đầu đau đầu, không biết mình nên tặng lại cái gì.

Về đến lớp, Ninh Miên đang cúi đầu.

Bình thường để tránh gây chú ý, Tạ Ứng rất ít khi sang khu cửa sổ bên này, nhưng hôm nay thật sự không nhịn được.

Chuông vào học còn chưa vang, Tạ Ứng giả vờ ngồi xuống bàn phía trước Ninh Miên để nói chuyện với người khác, nhưng tâm trí thì hoàn toàn không ở đó.

Ninh Miên vẫn chưa ngẩng đầu, toàn bộ sự chú ý đều dồn vào điện thoại.

Ánh mắt Tạ Ứng lướt qua màn hình điện thoại của cô, quả nhiên là đang tra cách đan một chiếc khăn đẹp, cậu bật cười, tiện tay chống khuỷu tay lên bài tập của cô.

Ninh Miên theo phản xạ kéo bài lại, không kéo nổi, lúc này mới ngẩng lên, phát hiện là Tạ Ứng, vội vàng nhét điện thoại vào ngăn bàn, không dám phát ra tiếng.

“Xem gì mà chăm chú thế?” Tạ Ứng biết rõ vẫn cố hỏi: “Tớ đến đây lâu rồi mà cậu cũng chẳng nói chuyện với tớ câu nào à?”

Ninh Miên mím môi. Bình thường Tạ Ứng rất ít qua đây, hiếm lắm mới có cơ hội, mà cô lại không tận dụng: “Không phải, tớ…”

Cô không thể nói mình đang chuẩn bị quà được. Lúc nãy ở cổng trường cô mua cả đống dụng cụ, cô bán hàng còn giúp cô làm mẫu, dạy cách đan nhanh nhất, nhưng đến tay cô thì kim với len cứ như không nghe lời, một lúc lại tuột mũi.

Vừa rồi cô đang tìm cách để không bị tuột mũi.

“Tớ đang làm bài.” Ninh Miên nói dối mà mặt không đổi sắc: “Mấy hôm nữa kiểm tra rồi, tớ lén cậu… học thêm.”

Tạ Ứng thật sự không nhịn được, bật cười một tiếng.

Ninh Miên không dám nhìn ánh mắt cậu, cứ như có thể nhìn thấu cô vậy. Cô cúi đầu, vội chuyển chủ đề: “Ngày kia không có tiết tự học buổi tối, tớ không về cùng Tiểu Chiêm…”

“Ừ?”

Từ khi Ninh Miên chuyển khỏi Thanh Thủy Uyển, ngày nào cũng đi về cùng Ninh Chiêm đúng giờ.

“Thì… tớ bảo Tiểu Chiêm về trước.” Mặt Ninh Miên đỏ lên, đây là Valentine đầu tiên của hai người: “Tớ muốn…”

Tạ Ứng hiểu ngay: “Muốn đón lễ với tớ à?”

Ninh Miên nuốt nước bọt. Cô rất ít khi chủ động hỏi người khác chuyện như vậy, cũng không thích bị từ chối, nhưng đối phương lại là Tạ Ứng: “Cậu có muốn đi cùng tớ không?”

Ninh Miên nói đến mức này rồi, trừ khi là đồ ngốc mới từ chối. Hơn nữa bản thân Tạ Ứng cũng định đón lễ cùng cô.

Hai người hẹn xong thời gian, Tạ Ứng bắt đầu chờ.

Ở nhà, mẹ Tạ thấy Tạ Ứng đi qua đi lại mấy vòng. Gần đây biết Tạ Ứng thi không đỗ, tâm trạng trong nhà đều khá phức tạp, bà còn tưởng cậu biết chuyện giấy báo đỗ đã gửi đến nhà Hà Tinh Vũ nên buồn.

Mẹ Tạ kéo cậu ra ghế sofa, định an ủi vài câu, nếu cần thì nhờ quan hệ giúp đỡ. Kết quả còn chưa kịp mở miệng, bà đã nhìn thấy cuốn sổ nhỏ của Tạ Ứng, bên trên ghi chằng chịt toàn là những thứ con gái thích.

Mất công bà với ba Tạ lo lắng bao lâu nay, còn tưởng Tạ Ứng bị tăng động, định đưa đi bệnh viện kiểm tra.

“Hóa ra mấy hôm nay con đi lòng vòng là vì cái này?” Mẹ Tạ nghiêng đầu, giật lấy cuốn sổ nhỏ của Tạ Ứng: “Bạn cùng bàn cũ của con sắp sinh nhật à? Chuẩn bị quà suốt vậy?”

Chuyện khác thì Tạ Ứng không dám nói, nhưng cha mẹ cậu năm xưa cũng yêu sớm, gia đình khá thoáng, mấy chuyện tình cảm này nói ra cũng không sao: “Không phải, không phải quà sinh nhật.”

“Không phải?” Mẹ Tạ rũ mắt nhìn, trong cuốn sổ ghi đủ thứ từ lúc một tuổi đến tận mười bảy tuổi, bà cười khinh bỉ: “Con tưởng mẹ con chưa từng có thanh xuân à? Năm đó ba con cũng dùng chiêu này… Mấy trò tụi con đang chơi bây giờ, đều là cha con chơi với mẹ từ lâu rồi, chẳng có gì mới mẻ cả…”

Tạ Ứng khẽ cười, cắt ngang lời bà: “Thật sự không phải đâu. Chẳng phải sắp Valentine rồi sao? Con chuẩn bị cho bạn cùng bàn của con, à không, không phải bạn cùng bàn nữa rồi.”

Mẹ Tạ: “………”

Tạ Ứng lúc này lại cực kỳ nghiêm túc, có gì nói nấy: “Là quà Valentine cho bạn gái con. Bạn gái con ấy mà, trước đây không có ai thật sự quan tâm, khó khăn lắm mới gặp được con.”

Mẹ Tạ im lặng một lúc, đột nhiên không biết đứa con này giống ai nữa. Tạ Ứng vẫn tiếp tục: “Mẹ yên tâm, mấy món quà này cộng lại cũng không quá đắt, còn chưa bằng một phần mười món quà bạn gái con tặng con đâu.”

“Bạn gái con tặng con cái gì?” Mẹ Tạ còn chưa kịp hỏi, Tạ Ứng đã tự hỏi tự đáp: “Aizz, nói ra cũng hơi ngại. Dạo này trời lạnh hơn rồi, cô ấy muốn tự tay đan cho con một cái khăn quàng. Chắc cũng không biết đan đâu, lần đầu tiên làm, còn phải vừa tra mạng vừa học từng chút một…”

Mẹ Tạ bắt đầu có suy nghĩ muốn tìm “hung khí”, rất muốn hỏi xem cậu có biết hai đứa đang ở mức quan hệ nào không.

“Mẹ, nói thật.” Tạ Ứng hoàn toàn không biết mẹ mình đang nghĩ gì: “Nghĩ lại thì con còn phải cảm ơn hai người đấy.”

Mặt mẹ Tạ không cảm xúc: “Cảm ơn cái gì?”

Tạ Ứng không nhịn được cười, rõ ràng tâm trí đã không còn ở chuyện chọn quà nữa: “Nếu không phải hai người phản đối con học nhạc, lại còn để mặc con bỏ nhà đi, thì con lấy đâu ra cơ hội gặp được một cô bạn gái tốt như vậy chứ?”

Mẹ Tạ: “……….”