Ngọn Gió Rực Cháy - Thời Kỳ

Chương 66: Tớ là Tạ Ứng mà

Tạ Ứng đoán được Ninh Miên đã biết chuyện của mình. Cả ngày hôm đó, tâm trạng cậu thực sự không tốt, cũng không muốn nói nhiều.

Hiếm khi Ninh Miên lại không để ý đến ánh mắt xung quanh. Dù nhớ ra đây vẫn là trường học, cô vẫn vùi đầu vào trước ngực Tạ Ứng, không muốn buông ra chút nào.

Cô có hơi muốn nói cho Tạ Ứng biết, cô chính là cô bé năm đó đứng bên kia tường, nghe cậu đàn guitar.

Nhưng Tạ Ứng không cho cô cơ hội ấy.

“Đây là ở trường đấy.” Tạ Ứng giơ tay xoa đầu cô: “Sao thế? Bạn cùng bàn của tớ không quan tâm nội quy nữa à? Ở trường mà ôm ôm ấp ấp thế này? Lát nữa Diêm La Vương xuất hiện cũng không sợ?”

Ninh Miên cứ thế yên lặng ôm Tạ Ứng, không nói gì.

Cô rất ít khi chủ động. Ngoài lần trước Tạ Ứng đưa cho cô bánh su kem dài mà cô không nhịn được, thì đây là lần thứ hai.

“NB nói gì với cậu rồi?” Tạ Ứng cúi đầu, nhẹ nhàng chạm môi lên trán cô, cười: “Nói tớ vì cậu ấy mà không đi thi? Cậu ấy áy náy?”

Ninh Miên cảm nhận được chút lạnh trên trán, ngẩng đầu lên, nhìn cậu vài giây, rồi “ừ” nhẹ một tiếng.

“Cậu ấy…” Tạ Ứng vốn không muốn ảnh hưởng đến tâm trạng của Ninh Miên lúc này, nhưng nếu cô đã biết rồi thì cũng chẳng cần giấu nữa: “Cậu ấy nói với cậu thế nào?”

“NB thấy tớ không vui nên nói mấy ngày nay tâm trạng cậu không tốt, là vì hôm thi cậu ấy bị đau dạ dày, xảy ra đột ngột. Cậu ấy không biết cậu sẽ đưa cậu ấy đi bệnh viện, cũng không biết sẽ làm lỡ mất kỳ thi của cậu. Lúc đó tớ còn cứ hỏi cậu… hỏi cậu thi thế nào.”

Tạ Ứng trêu: “Không phải tớ cũng hỏi cậu suốt à? Lúc tập huấn ý.”

“Không giống.” Ninh Miên nhỏ giọng: “Trước đó cậu còn nói với thầy Vương là sẽ không hối hận, mà bây giờ…”

Tạ Ứng chẳng tỏ ra để tâm lắm: “Bây giờ thì sao?”

Ninh Miên cắn môi: “Bây giờ không còn cơ hội nữa.”

Thi nghệ thuật cũng giống thi đại học, mỗi năm chỉ có một lần. Bỏ lỡ năm nay, muốn thi tiếp thì phải đợi thêm một năm. Mà Tạ Ứng lại thích âm nhạc đến vậy, vẫn luôn muốn vào những trường kiểu đó.

Chỉ cần đặt mình vào vị trí của cậu thôi, Ninh Miên đã thấy khó chịu vô cùng.

“Cần cơ hội làm gì?” Tạ Ứng cười nhẹ: “Tớ đâu phải nhất định phải vào học viện âm nhạc.”

Ninh Miên im lặng.

“Không phải trước đó tớ đã nói với cậu rồi sao? Hai đứa mình học cùng một trường cũng rất ổn.” Tạ Ứng cười: “Dạo này tớ không tập trung vào việc học lắm, thành tích có thể tụt một chút. Nhưng với tớ mà nói… kéo lên lại cũng không phải chuyện khó đâu nhỉ?”

Ninh Miên chợt nhớ đến lần hai người bằng điểm.

Ý Tạ Ứng là vì chuẩn bị thi nghệ thuật nên mới không phát huy tốt, nên cô mới có cơ hội lấy lại hạng nhất sao?

Nhưng rồi nghĩ lại, với trạng thái hiện tại của Tạ Ứng, cô cũng không muốn tranh cãi, đành nuốt xuống.

Cầu thang này gần như bị bỏ hoang. Dù bình thường chẳng có ai tới, nhưng trong trường đâu đâu cũng có camera. Sợ ảnh hưởng không tốt đến Ninh Miên, Tạ Ứng định buông cô ra một chút: “Được rồi, cậu đã nghĩ đến việc muốn học trường nào chưa? Tớ….”

Ninh Miên còn chưa kịp trả lời.

Tạ Ứng cụp mắt nhìn cô, cô hơi lùi ra một chút, không ngẩng đầu, chỉ cắn chặt môi. Không hiểu sao, trong đầu cậu lại hiện lên một đoạn hình ảnh nào đó, khiến cậu có chút không nhịn được.

Tạ Ứng khựng lại, không nói tiếp.

Ninh Miên vốn đang cố nén cảm xúc, thấy cậu im lặng, tưởng có chuyện gì, liền ngẩng đầu lên, thẳng tắp nhìn vào mắt cậu.

Chiều cao hai người chênh nhau đúng một cái đầu. Ánh mắt chạm nhau, Ninh Miên sững lại: “Cậu…”

Cô còn chưa kịp nói gì, đã thấy Tạ Ứng cúi xuống.

Ninh Miên nghẹn lại.

Môi cậu hơi lạnh, như mang theo hơi gió, có chút khô, khẽ chạm lên môi cô, thời gian không quá dài.

Nhưng ánh mắt Ninh Miên vẫn ngây ra.

Hai người nhanh chóng tách ra, may mà bình thường nơi này không có ai. Dù vậy, Ninh Miên vẫn lập tức kéo giãn khoảng cách với Tạ Ứng đến tận hai mét, đứng nép sang một góc cầu thang, cúi đầu nhìn chằm chằm vào đầu ngón tay mình.

Hình như vừa rồi cô đã nắm áo len của Tạ Ứng rất lâu.

Nhưng cũng không lâu đến vậy, cô còn chưa kịp nhắm mắt.

Mấy sợi lông tơ nhỏ trên đó… có phải là do lúc cô căng thẳng mà vô thức kéo ra không?

Đầu óc Ninh Miên bắt đầu trống rỗng. Biết thế hôm nay cô cũng mặc áo len, như vậy còn có thể giả vờ là lông tơ từ áo mình rơi ra.

Tạ Ứng quay mặt sang, giữ khoảng cách với cô. Như vậy ngược lại lại dễ nói chuyện hơn. Chính cậu cũng không chắc lắm, bèn tìm đại một cái cớ: “Tớ chỉ muốn được dỗ dành một chút thôi, nên không nhịn được.”

Tạ Ứng cười: “Thông cảm cho tớ một chút nhé?”

Ninh Miên: “………”

Cô lần đầu tiên thấy cách an ủi như vậy.

Tạ Ứng cố nhịn cười, tiếp tục hỏi cô: “Lúc nãy còn chưa nói xong, tớ muốn hỏi cậu định thi trường nào? Đến lúc đó tớ sẽ ôm nguyện vọng của cậu mà chép lại một bản.”

Lúc này Ninh Miên hơi choáng, gần như chỉ trả lời theo bản năng: “Bắc Đại?”

Thật ra cô không có trường nào đặc biệt muốn vào, cũng chẳng có ước mơ gì rõ ràng. Chỉ là hơi thích toán một chút, nếu thi vào khoa Toán, Tạ Ứng có thấy ngành đó quá chán không, có không thích không?

Ninh Miên mím môi, vẫn còn vị ngọt nhè nhẹ, cô có chút không chắc chắn: “…Cậu có thích không?”

Cô khẽ đá nhẹ vào chân tường, liếc mắt nhìn cậu đầy mong chờ.

“Tớ à? Hình như chưa từng nghĩ đến vấn đề này.” Tạ Ứng tùy ý tựa người vào lan can.

Ánh mắt Ninh Miên chùng xuống. Cô hiểu, ngoài âm nhạc ra, Tạ Ứng chưa từng nghĩ đến con đường nào khác.

“Chắc từ nhỏ đã định sẵn là âm nhạc rồi, giờ tự nhiên hỏi thế này… đúng là không biết thật.”

Tim Ninh Miên khẽ nhói lên.

Thực ra hôm Tạ Ứng đi thi, Hà Tinh Vũ từng hỏi cô có muốn đi cùng họ sớm một chút không. Họ có thể ăn trưa cùng nhau, rồi cô và Vân Sơ dạo quanh gần trường, ăn chút đồ ngọt, đợi mọi người thi xong là có thể đi chơi luôn.

Nhưng Ninh Miên đã từ chối.

Nếu lúc đó cô đồng ý đi cùng, cho dù NB đau dạ dày phải nhập viện, chỉ hai người cô và Vân Sơ chắc cũng xoay xở được, Tạ Ứng cũng không cần bỏ lỡ cơ hội thi, vậy thì bây giờ…

“Nhưng mà, tớ học cái gì cũng được mà nhỉ?” Tạ Ứng khẽ cười.

Kỳ thi kiểu này vốn dĩ còn phụ thuộc vào thời điểm, hoàn cảnh, cả may mắn. Dù cậu có đi thi, chỉ cần sơ suất một chút, không đỗ thì vẫn là không đỗ, chẳng trách được ai, cũng chẳng thể oán ai. Chỉ là cậu chưa kịp chạm đến chút khả năng vốn dĩ thuộc về mình.

Cậu không có vận may đến thế, mà người khác cũng chưa chắc đã có.

Điện thoại bắt đầu rung lên. Tạ Ứng khựng lại một chút, lấy điện thoại ra khỏi túi.

Nếu đoán không sai, chắc Hà Tinh Vũ đã vào được trang web của trường, tra ra kết quả rồi.

[Tinh Vũ Tâm Nguyện: Anh Ứng.]

[Tinh Vũ Tâm Nguyện: Em nghĩ rồi, vẫn nên nói với anh một tiếng.]

[XY: ?]

Dù Hà Tinh Vũ chưa nói thẳng, Tạ Ứng cũng biết cậu ta định nói gì, chẳng qua là kết quả.

[XY: Tra được rồi à?]

[Tinh Vũ Tâm Nguyện: Ừ.]

Tạ Ứng nhìn chằm chằm vào màn hình, không biết mình đang mang tâm trạng gì khi hỏi: [Đỗ rồi chứ?]

[Tinh Vũ Tâm Nguyện: Ừ.]

[Tinh Vũ Tâm Nguyện: Đỗ rồi.]

[Tinh Vũ Tâm Nguyện: (Ảnh 1)]

Tạ Ứng nhìn tấm giấy báo đỗ trên màn hình, phía trên là tên trường, bên dưới là ảnh của Hà Tinh Vũ, từng chi tiết nhỏ đều rõ ràng.

Đáng lẽ, đó cũng nên là giấy báo của cậu.

[Tinh Vũ Tâm Nguyện: Hạng 5 toàn quốc, Tiểu Khởi thì trượt cái này, nhưng đỗ ngành khác.]

[Tinh Vũ Tâm Nguyện: Nghe nói có giấy báo rồi sẽ lập nhóm, mọi người so điểm văn hóa rồi quyết định có đăng ký không.]

[XY: Ừ.]

Tạ Ứng vốn định tắt điện thoại, nhưng nhìn thấy Ninh Miên, cậu vẫn đưa điện thoại qua cho cô xem, giải thích: “Hà Tinh Vũ nhắn tớ, họ đỗ rồi, chuẩn bị lập một nhóm nhỏ.”

Ninh Miên nhìn thấy ảnh chụp giấy báo, “ừ” một tiếng.

“Cũng tốt, coi như có câu trả lời cho cậu ấy.” Giọng Tạ Ứng rất nhẹ: “Thật đấy, khá tốt…”

Nếu là trước đây, có lẽ Ninh Miên cũng sẽ chúc mừng Hà Tinh Vũ.

Nhưng là bây giờ, cô không nói nổi câu đó.

Cô thật xấu xa, xấu xa đến mức lại mong họ cũng giống Tạ Ứng, xấu xa đến mức cảm thấy họ không xứng.

Tạ Ứng cũng không nói gì nữa, hai tay cậu đặt trên lan can, ánh mắt hơi thất thần, cả người toát lên vẻ cô đơn, trống trải. Ninh Miên đứng cách đó không xa, lặng lẽ nhìn cậu.

Cô chẳng còn để ý đây là trong trường, cũng chẳng còn nghĩ đến những điều giữa hai người, chỉ bước lại gần, đứng sát bên cậu.

Tạ Ứng quay đầu lại.

Ninh Miên ngây ngẩn cả người.

Cô nhìn thấy viền mắt cậu đỏ lên, đôi môi khẽ run, cổ họng bất giác nghẹn lại.

Phải rồi, dù ngoài miệng Tạ Ứng có nói mình không để tâm, rằng cậu có nhiều con đường để lựa chọn hơn người khác, thậm chí trước đó còn có thể buông nhẹ mọi thứ, đem vết thương ra trêu đùa để an ủi cô.

Nhưng làm sao cậu có thể thật sự không để tâm?

Làm sao có thể thật sự không đau?

Cô chợt nhớ đến lúc tham gia đợt huấn luyện khép kín, khi cô cố tỏ ra mạnh mẽ, từng nói rằng dù không có cơ hội này thì vẫn còn những con đường khác để đi. Khi đó, hóa ra tâm trạng của Tạ Ứng lại giống cô đến vậy.

Chỉ là cậu không muốn người khác nhìn thấy những điều đó. Không muốn NB cảm thấy áy náy, không muốn Ninh Miên phải lo lắng. Nhưng cậu lại khác cô rất nhiều.

Ninh Miên đã quen với việc buông bỏ những thứ quan trọng. Cô có thể không cần gì cả.

Nhưng Tạ Ứng thì không.

Cậu vốn có tất cả, cậu mới mười tám tuổi, đang ở độ tuổi rực rỡ nhất, phóng khoáng, tự do, kiêu hãnh, đúng nghĩa một thiếu niên.

Nếu không xảy ra chuyện của NB, thì trong cái nhóm nhỏ kia nhất định, nhất định sẽ có tên Tạ Ứng. Sao cậu có thể bị gạt ra ngoài, sao có thể chỉ đứng nghe chuyện của người khác, sao có thể… đi hâm mộ với người khác chứ.

Đột nhiên Tạ Ứng cúi người xuống, tiến lại gần. Cậu giơ tay lên, ngón tay thiếu niên sạch sẽ, thon dài, nhẹ nhàng móc lấy mũ áo của Ninh Miên. Chiếc hoodie màu xám đậm bị kéo lên, trùm xuống đỉnh đầu cô. Hai tay cậu nắm lấy dây rút bên ngoài áo đồng phục, kéo mạnh một cái.

Trước mắt Ninh Miên tối sầm lại.

Cô không kéo ra, mà chiếc mũ cũng không bị siết chặt hoàn toàn, vẫn le lói chút ánh sáng. Cô nhìn thấy, mà cũng như không thấy gì.

“Tạ Ứng.”

Cô khẽ gọi tên cậu, nhưng lại không biết nên bắt đầu an ủi từ đâu.

Chẳng lẽ nói với cậu rằng vẫn còn năm sau? Rằng vẫn còn cơ hội lần sau?

Đáng lẽ cậu phải thành công ngay từ lần này mới đúng.

Ninh Miên ngẩng đầu lên, cả người lại bị cậu ôm lấy. Chút ánh sáng ít ỏi cũng bị tước đi, không ai nhìn thấy viền mắt cô cũng đã đỏ, nhưng trong bóng tối ấy, cô vẫn cảm nhận được ánh sáng.

Phía sau đầu bị ép nhẹ xuống, cằm Tạ Ứng tựa l*n đ*nh đầu cô. Cô nghe thấy giọng cậu, trầm thấp, chậm rãi, cậu vỗ nhẹ lên người cô: “Suỵt, không cần an ủi tớ đâu, tớ hiểu mà.”

Ninh Miên gật đầu thật mạnh.

Cô nghe cậu nói: “Đừng quên, tớ là Tạ Ứng.”