Linh và Huy nhanh chóng tìm đến lớp học của Lan Hương, nơi mà họ hy vọng sẽ tìm ra thêm manh mối về vụ mất tích. Khi bước vào, không khí trong lớp rất yên tĩnh, từng ánh mắt đều dán chặt vào bảng đen, nơi giáo viên đang giảng bài. Hương ngồi ở góc, nét mặt u ám và ít nói, như thường lệ.
“Chúng ta phải nói chuyện với Hương,” Huy thì thầm, ánh mắt anh tìm kiếm sự đồng ý từ Linh.
“Đúng, nhưng phải cẩn thận. Hương không dễ tiếp cận,” Linh nhắc nhở, cảm giác hồi hộp dâng trào.
Cả hai lén lút tiến lại gần chỗ Hương. Linh ngập ngừng một chút, nhưng cuối cùng vẫn lên tiếng: “Hương, có thể mình nói chuyện một chút không?”
Hương ngẩng đầu, ánh mắt cô vừa ngạc nhiên vừa hoài nghi. “Có chuyện gì vậy?” cô hỏi, giọng điệu lạnh lùng.
“Chúng mình đang tìm hiểu về vụ mất tích. Nghe nói… có thể bạn biết điều gì đó,” Huy nói, cố gắng giữ giọng bình tĩnh.
Hương nhìn họ, rồi lại nhìn xuống bàn, có vẻ như đang cân nhắc. “Mình không biết gì cả,” cô đáp, nhưng Linh cảm nhận được sự do dự trong giọng nói của Hương.
“Nhưng Hương, chúng mình cần sự giúp đỡ của bạn. Có thể bạn đã thấy hoặc nghe điều gì đó,” Linh khẩn thiết nói.
“Đừng ép mình,” Hương lạnh lùng trả lời, nhưng Linh không muốn bỏ cuộc.
“Hương, nếu bạn biết điều gì, hãy giúp chúng mình. Chúng mình chỉ muốn làm rõ mọi chuyện,” Linh kiên nhẫn.
Hương im lặng một lúc, nhìn đi chỗ khác, rồi cuối cùng thở dài. “Được rồi, nhưng chỉ một chút thôi. Mình không muốn bị kéo vào chuyện này,” cô nói, giọng có phần yếu ớt hơn.
“Cảm ơn bạn,” Huy nói, sự nhẹ nhõm hiện rõ trên gương mặt anh.
Hương ngồi thẳng dậy, ánh mắt cô lộ vẻ lo lắng. “Có một lần… mình thấy Minh Tuấn và Hải Đăng nói chuyện với nhau về một vụ việc. Họ cười và có vẻ như rất hào hứng. Mình đã không nghĩ gì nhiều lúc đó, nhưng giờ thì… mình cảm thấy có điều gì đó không ổn.”
Linh và Huy nhìn nhau, một cảm giác hồi hộp lấn át. “Bạn có thể nhớ chính xác họ đã nói gì không?” Linh hỏi, cố gắng ghi nhớ từng chi tiết.
“Mình không rõ lắm… chỉ là một vài từ, như ‘bí mật’ và ‘không ai biết’. Có vẻ như họ đang bàn về một cái gì đó nghiêm trọng,” Hương nói, ánh mắt cô trở nên rối bời.
“Cảm ơn Hương. Điều này rất quan trọng,” Huy đáp, lòng họ dâng lên một niềm hy vọng mới.
Khi rời khỏi lớp học, Linh cảm thấy nỗi lo lắng đã dần nhường chỗ cho sự quyết tâm. “Chúng ta cần phải điều tra thêm về Minh Tuấn và Hải Đăng. Họ đang che giấu điều gì đó,” Linh nói.
“Đúng vậy. Chúng ta cần tìm hiểu về mối quan hệ giữa họ và vụ mất tích,” Huy đồng tình, ánh mắt anh sáng lên với những suy nghĩ. “Có thể họ đã biết ai đó, hoặc thậm chí là người đã biến mất.”
“Nhưng chúng ta phải cẩn thận. Minh Tuấn không phải là người dễ bị đối phó,” Linh cảnh báo. “Hắn rất thông minh và mưu mô.”
“Chúng ta sẽ không đơn độc. Mình sẽ ở bên cạnh bạn,” Huy an ủi, nắm chặt tay Linh, khiến cô cảm thấy ấm áp hơn.
Khi họ trở lại sân trường, bầu không khí trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết. Linh cảm nhận được sự dồn nén trong lòng, như thể mọi thứ đang dần bùng nổ. Cô nhìn ra xa, nơi những nhóm bạn đang tụ tập, trò chuyện rôm rả. Nhưng với cô, mọi thứ giờ đã khác.
“Chúng ta có nên nói chuyện với Ngọc Anh không?” Huy đề xuất, “Có thể cô ấy cũng biết điều gì đó.”“Ngọc Anh rất thông minh, nhưng cũng rất cạnh tranh. Nếu chúng ta nói với cô ấy, có thể cô ấy sẽ lợi dụng thông tin này,” Linh lo lắng.
“Nhưng có thể cô ấy sẽ giúp chúng ta,” Huy nhấn mạnh. “Nếu cô ấy biết gì đó, có thể sẽ hữu ích cho cuộc điều tra.”
Linh trầm tư, cuối cùng gật đầu. “Được, nhưng phải thật thận trọng.”
Họ tìm đến nơi mà Ngọc Anh thường ngồi trong giờ nghỉ. Khi thấy cô, Linh cảm giác hồi hộp lại dâng trào. Ngọc Anh đang đọc sách, vẻ mặt nghiêm túc và không hề để ý đến xung quanh.
“Ngọc Anh,” Huy lên tiếng, khiến cô ngẩng đầu lên.
“Có chuyện gì?” Ngọc Anh hỏi, ánh mắt sắc bén.
“Chúng mình đang tìm hiểu về vụ mất tích. Nghe nói bạn có thể biết điều gì đó,” Linh nói, cố gắng giữ giọng bình tĩnh.
Ngọc Anh nhướng mày, vẻ mặt có phần nghi ngờ. “Tại sao mình phải nói cho các cậu?”
“Bởi vì chúng ta đang ở cùng một bên. Nếu chúng ta không hợp tác, có thể sẽ không ai tìm ra sự thật,” Huy khẳng định.
Ngọc Anh nhìn họ một lúc lâu, như đang cân nhắc. “Mình không biết nhiều, nhưng mình đã nghe thấy một số thông tin từ bạn bè. Có vẻ như có nhiều điều không rõ ràng xung quanh vụ việc đó.”
“Cụ thể hơn là gì?” Linh hỏi, lòng cô đang hồi hộp.
“Có người nói rằng có một học sinh đã thấy điều gì đó kỳ lạ vào đêm đó. Nhưng không ai dám lên tiếng,” Ngọc Anh nói, giọng có phần hạ thấp. “Có thể một số người trong nhóm của Minh Tuấn đã biết.”
“Có ai cụ thể không?” Huy hỏi, sự quan tâm hiện rõ trong giọng nói.
“Có thể là Lan Hương. Cô ấy là người nhút nhát, nhưng có thể đã nhìn thấy điều gì đó,” Ngọc Anh nói.
“Cảm ơn bạn,” Linh nói, lòng dâng lên một cảm giác hy vọng mới. “Chúng ta sẽ tìm hiểu thêm về điều này.”
Khi Linh và Huy rời khỏi chỗ Ngọc Anh, họ cảm thấy như những mảnh ghép đang dần kết nối lại với nhau. Nhưng vẫn có một cảm giác nặng nề bao trùm. Sự thật có thể rất đau đớn, và họ đang tiến gần hơn đến nó từng bước một.
“Chúng ta có nên quay lại tìm Lan Hương không?” Huy hỏi.
“Có thể. Nhưng chúng ta cần phải chuẩn bị tinh thần cho những gì có thể xảy ra,” Linh đáp, lòng cô tràn đầy lo lắng.
“Dù có chuyện gì xảy ra, mình sẽ ở đây cùng bạn,” Huy nhấn mạnh, ánh mắt anh kiên định.
Khi họ bước ra khỏi trường, không khí bên ngoài trở nên ngột ngạt hơn. Linh cảm thấy như mình đang đứng giữa một vòng xoáy của những bí mật và sự thật chưa được phơi bày. Họ đang tiến gần đến những điều mà có thể thay đổi cả cuộc đời họ.
Và cô biết, hành trình này mới chỉ bắt đầu.