Ngôi Trường Bí Mật

Chương 19: Cuộc Đối Đầu

Khi tiếng chuông tan học vang lên, Linh và Huy cùng nhau bước ra khỏi lớp học, nhưng không khí vẫn nặng nề. Họ đã quyết định tìm gặp Minh Tuấn và Hải Đăng, những người mà họ nghi ngờ có liên quan đến vụ mất tích bí ẩn. Dù đã chuẩn bị tâm lý, nhưng sự hồi hộp vẫn khiến Linh không thể bình tĩnh.

“Chúng ta đi đâu trước?” Huy hỏi, ánh mắt anh lướt qua sân trường đông đúc học sinh.

“Có lẽ… ra phía sau nhà thể chất,” Linh gợi ý. “Nơi đó ít người hơn, có thể dễ nói chuyện hơn.”

Huy gật đầu, hai người cùng nhau bước về phía đó. Khi đến nơi, họ thấy Minh Tuấn và Hải Đăng đang đứng cạnh nhau, vẻ mặt tự tin, như thể đã chờ đợi họ. Ánh mắt của Minh Tuấn lạnh lùng, trong khi Hải Đăng lại nở nụ cười chế nhạo.

“Ôi, hai bạn trẻ đến tìm chúng tôi có việc gì?” Minh Tuấn lên tiếng, giọng điệu đầy mỉa mai.

“Chúng tôi muốn nói về vụ mất tích,” Linh không ngần ngại, mặc dù tim cô đập mạnh.

“Vụ mất tích?” Hải Đăng nhếch mép, “Chẳng phải đó là chuyện đã qua rồi sao? Các cậu vẫn còn bận tâm đến nó à?”

“Chúng tôi không phải là người dễ dàng bỏ qua,” Huy đáp lại, tự tin bước về phía trước. “Chúng tôi biết rằng các cậu có liên quan.”

Minh Tuấn tiến lại gần, ánh mắt sắc lạnh như dao. “Cậu nghĩ mình biết gì về chuyện đó? Chỉ là những câu chuyện vớ vẩn từ những kẻ yếu đuối như các cậu thôi.”

Linh cảm thấy lòng mình trĩu nặng. “Chúng tôi sẽ tìm ra sự thật. Dù có phải đối mặt với ai đi chăng nữa.”

“Thật ngây thơ,” Minh Tuấn cười khẩy, “Cái gì đã xảy ra đã xảy ra. Các cậu không thể thay đổi được gì đâu.”

Huy nắm chặt tay lại. “Chúng tôi sẽ không từ bỏ. Nếu các cậu biết điều gì, hãy nói ra.”“Được, nếu các cậu muốn nghe,” Minh Tuấn nói, giọng điệu như thể đang thưởng thức một trò chơi. “Nhưng trước tiên, hãy tự hỏi bản thân xem mình có đủ sức để đối mặt với sự thật hay không.”

Hải Đăng bước lên, cắt ngang: “Đúng, sự thật không phải lúc nào cũng đẹp đẽ như các cậu nghĩ. Các cậu có thể sẽ không thích những gì mình tìm thấy đâu.”

“Chúng tôi không sợ,” Linh khẳng định, mặc dù trong lòng cô có chút lo lắng.

“Thế thì, hãy chuẩn bị tinh thần,” Minh Tuấn nói, ánh mắt hắn lóe lên. “Nếu các cậu muốn biết, hãy tìm kiếm thông tin từ những người đã chứng kiến. Có thể là Lan Hương. Cô ta biết nhiều thứ hơn các cậu nghĩ.”

“Lan Hương?” Huy thắc mắc. “Cô ấy có liên quan gì đến vụ việc?”

“Cô ta là một phần của câu chuyện,” Minh Tuấn đáp, giọng điệu như thể đang nói về một trò đùa. “Nhưng hãy cẩn thận, cô ta không dễ nói chuyện đâu.”

Linh và Huy nhìn nhau, trong lòng đã có kế hoạch. Họ phải tìm Lan Hương, người mà họ chưa từng nghĩ rằng sẽ trở thành một mắt xích quan trọng trong cuộc điều tra này.

“Cảm ơn vì thông tin,” Huy nói, cố gắng giữ bình tĩnh. “Chúng tôi sẽ không từ bỏ đâu.”

Khi họ rời khỏi nhà thể chất, Linh cảm thấy như mình vừa bước vào một mê cung. Những mảnh ghép đang dần lộ ra, nhưng mỗi bước đi lại khiến cô cảm thấy nặng nề hơn. “Chúng ta phải tìm Lan Hương ngay,” Linh nói, quyết tâm không để sự sợ hãi chi phối.

“Đúng vậy,” Huy đáp, ánh mắt anh đã trở lại sự kiên định. “Dù có chuyện gì xảy ra, chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua.”

Khi cả hai bước ra khỏi khu vực đó, trong lòng họ đã hình thành một quyết tâm mới. Sự thật có thể gây sốc, nhưng họ không thể quay lại. Linh cảm thấy những bí mật đang chờ đợi để được khám phá, và phía trước là một cuộc đối đầu không thể tránh khỏi.