Ngọc Triền Chi - Hảo Đại Nhất Đĩnh Ngân

Chương 99: NGOẠI TRUYỆN 2

🪷 Ngoại truyện 2: Tay trái một người, tay phải một người

🪷 Editor: Thảo Anh


Làm quan rồi, quả nhiên chẳng thể tự do tự tại như trước.

Hai năm trước, Lận Chiêm một mực muốn từ quan rời đi, nhưng sau này cũng dần thành thói quen. Hắn cần quyền thế, cần dựa vào nó để che chở cho Tô Ngọc Dung, đây cũng là kết quả sau khi hắn và Lận Đàn thương lượng.

Giữa hai người, chung quy phải có một người đứng ra gánh vác đại cục. Thân thể Lận Đàn từng chịu quá nhiều thương tích, đến nay bệnh cũ vẫn quấn thân, không thể lao lực quá độ. Công việc ở Công bộ lại bề bộn, chức vị càng cao càng trăm công nghìn việc, cơ thể chàng hiện tại đã chẳng thể gắng gượng lo nghĩ hết lòng như trước nữa.

Thêm nữa, trong lòng Lận Đàn thủy chung vẫn mang niềm day dứt. Năm xưa vì chuyện quan trường, dẫu không phải bổn ý của chàng, nhưng việc khiến Tô Ngọc Dung phải chịu uất ức và kinh hãi là điều có thật. Vì thế chàng mới chọn từ quan, để có thể trọn đời trọn kiếp kề cận bên nàng.

Còn Lận Chiêm đành phải cắn răng chịu cảnh mấy năm trời xa cách nhiều hợp mặt ít, ai bảo hắn là kẻ đến sau, tạm thời đành chịu chút ủy khuất. Mỗi dịp nghỉ phép đều phải lật đật chạy qua chạy lại giữa hai nơi. Thỉnh thoảng Tô Ngọc Dung cũng tự mình đến thăm hắn, ở lại phủ dinh của hắn vài ngày.

Nhưng phần lớn thời gian đều là Lận Chiêm lặn lội đến tìm nàng. Nào có cách nào khác, ai bảo Tô Ngọc Dung còn bận rộn hơn cả hắn. Trang trại nuôi vịt của nàng ngày một thênh thang, nhiều khi bận tối mắt tối mũi không dứt ra được, giờ còn phải thuê thêm người làm phụ giúp.

Tà dương khuất núi, gió đêm hiu hiu mang theo chút hơi nước lành lạnh từ bờ sông. Khi tuấn mã phi nhanh, tà áo tung bay phần phật. Trên con đường quan đạo vắng lặng, Lận Chiêm phi nước đại đến tận một bãi bồi bên sông mới kìm cương đổi hướng. Đằng xa, những cánh buồm trắng bồng bềnh lướt gió, thuyền chài kéo lưới muộn đang chầm chậm cập bờ. Mặt sông phẳng lặng như tờ, thi thoảng có cánh chim bói cá xẹt qua, đầu cánh khẽ chạm mặt nước tạo thành những gợn sóng lăn tăn, rồi ngậm một con cá bạc vút bay vào làn ráng chiều đỏ rực.

Hôm nay là một ngày nắng ráo, khi hoàng hôn buông xuống, ánh mặt trời nơi chân trời phía Tây như dát vàng dát ngọc. Dòng nước sông cuồn cuộn hòa cùng bầu trời bao la nơi cuối tầm mắt thành một dải màu bất tận. Tô Ngọc Dung ngồi trên lưng ngựa, ngắm nhìn cảnh sắc hùng vĩ mà bình yên ấy, bỗng chốc thần trí thẫn thờ, như phước chí tâm linh khẽ lẩm bẩm: “Ráng chiều cùng cò cô độc bay đôi, nước thu với trời dài một sắc… Hóa ra, cảnh tượng trong thơ chính là thế này.”

Giọng nàng rất nhỏ, đây là câu thơ nàng vừa đọc được trong sách vài hôm trước. Khi ấy chỉ thấy câu chữ hoa mỹ, cho đến lúc này tận mắt chứng kiến, mới thấu hiểu mười mấy chữ ngắn ngủi kia lại có thể thu trọn cảnh sông nước bao la một cách chuẩn xác đến nhường nào, trong lòng không khỏi chấn động, khó bề diễn tả bằng lời.

Phía trên đỉnh đầu vẳng đến một tiếng cười trầm thấp, lồng ngực Lận Chiêm rung lên truyền qua tấm lưng đang dán chặt. Hắn cúi đầu, nhếch môi cười cợt nhả: “Bảo bối của ta giỏi quá ta, nay đã biết học đi đôi với hành, nhìn cảnh sinh tình mà ngâm thơ rồi.”

Tô Ngọc Dung vốn chẳng được học hành từ nhỏ, trước năm mười lăm tuổi là một kẻ mù chữ không biết một chữ bẻ đôi. Dẫu nàng có siêng năng khắc khổ đến đâu, cũng chẳng thể một bước lên mây, mở miệng là xuất khẩu thành chương như người ta được.

Để nhận mặt hết các chữ, nàng đã phải trầy trật mất hai năm trời. Từ sau khi gả cho Lận Đàn, nàng mới có thể tự mình đọc sách. Tuy nhiều lúc vẫn còn lóng ngóng, đọc một chốc lại phải nghiền ngẫm hồi lâu, nhưng nàng của bây giờ đã không còn là cô gái mù chữ năm xưa nữa rồi! Thỉnh thoảng, nàng thậm chí còn thuộc lòng được vài câu thơ.

Lận Chiêm chẳng phải có ý chế nhạo nàng, ngược lại là thật tâm khen ngợi, ngặt nỗi cái giọng điệu phát ra từ miệng hắn lúc nào cũng sặc mùi trêu chọc và bất đứng đắn. Tô Ngọc Dung nghe xong liền nóng bừng mặt, th*c m*nh cùi chỏ ra sau, đẩy nhẹ vào người hắn: “Chàng lại trêu chọc ta.”

“Đâu có, ta đang khen nàng mà, bảo bối giỏi giang biết bao.” Hắn cúi đầu ghé sát tai nàng, dỗ dành: “Dạo này học được những gì rồi, tối nay ngồi lên người ta mà đọc cho ta nghe nhé, đọc bao lâu thì làm bấy lâu, được không?”

Tô Ngọc Dung câm nín. Đến tận hôm nay, nàng vẫn hoàn toàn bó tay trước cái tật mở mồm là ăn nói xằng bậy, không kiêng nể gì của Lận Chiêm. Hắn dường như chẳng biết đến hai chữ xấu hổ là gì. Dẫu hiện tại hắn đã là một vị quan lớn nhỏ trong triều, khoác lên mình bộ quan phục trông cũng đường hoàng bệ vệ, đạo mạo nhường ấy, nhưng bản chất vẫn là một kẻ vô liêm sỉ, chẳng màng đến lễ nghĩa liêm sỉ. Mấy cái quy củ trói buộc thế gian dường như chẳng có nửa điểm tác dụng đối với hắn. Hắn vẫn ta làm theo ý ta, thản nhiên buông những lời càn rỡ như thể đang hỏi nàng đã ăn cơm chưa vậy.

Tô Ngọc Dung lại thúc cùi chỏ đánh hắn một cái.

Lận Chiêm vờ vịt r*n r* một tiếng yếu ớt, làm ra vẻ như sắp hộc máu đến nơi: “Ưm… nàng sắp đánh hỏng ta rồi.”

Cái chiêu này Tô Ngọc Dung đã nhẵn mặt từ lâu, giờ chẳng còn tác dụng gì với nàng nữa. Nàng đã đi guốc trong bụng Lận Chiêm, hắn chỉ giỏi lợi dụng cái tính hay mềm lòng của nàng, chuyên môn giả vờ đáng thương để khiến nàng lo lắng áy náy, rồi sau đó được nước lấn tới, muốn làm gì thì làm.

“Chàng bớt diễn kịch đi, ta còn chưa dùng lực mà.” Tô Ngọc Dung hừ một tiếng, “Ta ra tay thế nào trong lòng tự biết rõ, đánh chẳng đau chút nào đâu.”

Nghe vậy, Lận Chiêm thở dài một hơi đầy tiếc nuối.

Cái chiêu này giờ hết linh rồi, nàng chẳng còn xót xa cho hắn nữa.

Thôi thì cứ đổ hết tội lỗi lên đầu Lận Đàn vậy, dẫu chưa biết vì sao phải trách huynh ấy, nhưng tóm lại cứ có chuyện gì là cứ đổ cho huynh ấy là đúng nhất.

Tô Ngọc Dung tiếp tục ngắm nhìn cảnh sắc đằng xa, không nhịn được hỏi: “Sao chàng tìm ra được chỗ này thế, đứng ở đây ngắm cảnh sông nước đẹp thật đấy.”

Lận Chiêm ôm chặt lấy eo nàng, tì cằm l*n đ*nh đầu nàng cọ nhẹ: “Lần trước đi vội đường tắt vô tình phát hiện ra, nghĩ bụng chắc chắn nàng sẽ thích, nên đã bấm bụng hôm nào phải dẫn nàng qua đây dạo chơi. Hôm nay hiếm khi trời quang mây tạnh, hoàng hôn trên sông chắc chắn sẽ rất mỹ lệ, nên vừa tan triều là ta quất ngựa phi thẳng tới đây liền. Nàng có thích không?”

“Thích chứ.”

Tô Ngọc Dung gật đầu lia lịa. Hai người đứng bên bờ sông ngắm cảnh hồi lâu, cho đến khi bầu trời sụp tối dần, phía chân trời chỉ còn vương lại một vệt ráng chiều nhạt nhòa.

“Về thôi.” Tô Ngọc Dung nói, “Bằng không phu quân thấy ta mãi chưa về nhà lại lo lắng.”

Nghe nàng nhắc tới Lận Đàn, trong lòng Lận Chiêm có chút không vui, lén lút đảo mắt khinh khỉnh, rồi thầm thì bên tai nàng: “Bảo bối, hay là chúng ta bỏ trốn đi.”

Tô Ngọc Dung: “Lại nói gở rồi.”

Lận Chiêm thừa biết nàng sẽ phản ứng như vậy. Mối quan hệ tay ba này đã định sẵn là phải thế, hắn chỉ có thể kiềm chế h*m m**n độc chiếm, chấp nhận sự thật là kẻ kia sẽ vĩnh viễn tồn tại, có điều thi thoảng vẫn không nhịn được mở miệng thăm dò đôi câu.

Trên đường về, Tô Ngọc Dung đón lấy dây cương: “Để ta cưỡi thử xem!”

“Nàng biết cưỡi rồi à?”

“Cũng chưa thạo lắm.” Tô Ngọc Dung hơi ngượng ngùng, nhưng ánh mắt lại háo hức muốn thử, “Nhưng ta có thể thử xem sao, đường sá ở đây bằng phẳng, vả lại chẳng phải có chàng ở đây sao?”

Lận Chiêm mỉm cười gật đầu, trao dây cương vào tay nàng. Tô Ngọc Dung nắm chặt lấy dây cương, hít một hơi thật sâu, thả lỏng cơ thể, sống lưng ưỡn thẳng, bắp chân khẽ áp sát vào bụng ngựa, tay giữ chắc cương.

“Đúng rồi, chính là thế này,” Lận Chiêm ở phía sau cổ vũ, giọng điệu đầy ý cười, “Đừng sợ, có ta ở đây rồi, dẫu có ngã, ta sẽ làm tấm đệm thịt cho nàng.”

Hắn nói xong, liền dứt khoát buông lỏng hai tay, chỉ ôm hờ lấy eo nàng, giao toàn bộ quyền điều khiển cho nàng.

Thậm chí, hắn còn nũng nịu tựa hẳn người vào lưng nàng, tì cằm lên vai nàng, giọng nói uể oải kéo dài giọng: “Bảo bối ơi, ta mệt quá chừng. Lặn lội đường xa tới đây, lại còn đưa nàng đi ngắm cảnh lâu như vậy, giờ chẳng còn chút sức lực nào nữa rồi, trông cậy cả vào nàng đấy…”

Tô Ngọc Dung dở khóc dở cười, thừa biết tám chín phần là hắn lại đang giở trò làm bộ làm tịch, nhưng lòng nàng vẫn mềm đi một chút. Nàng định thần lại, khẽ kẹp bụng ngựa, giật nhẹ dây cương: “Giá!”

Ban đầu nàng còn chút căng thẳng, nhưng rất nhanh sau đó, Tô Ngọc Dung đã tìm được nhịp điệu. Gió đêm mơn man thổi qua mặt, làm tung bay những lọn tóc và tà váy nàng. Cảnh sắc bên bờ sông chầm chậm lùi lại phía sau, nàng tự mình điều khiển phương hướng, tuy tốc độ không nhanh nhưng lại mang đến một cảm giác tự do, làm chủ chưa từng có. Nghe tiếng gió rít bên tai và tiếng cười khúc khích trầm thấp của Lận Chiêm phía sau, nàng cũng không nhịn được mà bật cười theo.

Lúc phi ngựa, chiếc túi chéo bên hông kêu lộc cộc, Lận Chiêm đưa tay giữ giúp nàng, hỏi: “Trong này đựng những thứ gì thế?”

“Dao nhỏ, bút, sổ sách.” Tô Ngọc Dung tỉ tê vài câu, rồi sực nhớ ra điều gì, liền nói: “Ban nãy lúc đi trên đường ta có mua kẹo mạch nha đấy, mua cho chàng ăn đấy.”

Lận Chiêm nghe xong liền cảm thấy lòng ấm áp vô ngần. Nàng mua đồ cho hắn, chẳng phải minh chứng cho việc những lúc không gặp mặt, trong lòng nàng thực chất cũng thương nhớ hắn sao? Giống hệt như hắn vậy, chỉ cần rảnh rỗi một khắc là cả đầu óc đều lấp đầy hình bóng của nàng, chẳng thể chứa thêm bất cứ thứ gì khác. Có điều tâm trí nàng phải lo toan quá nhiều việc, Lận Chiêm thầm nghĩ, ước chừng hắn và Lận Đàn gộp lại chắc cũng chẳng quan trọng bằng đàn vịt của nàng đâu.

Hắn thò tay vào túi, móc miếng kẹo Tô Ngọc Dung mua ra, bỏ vào miệng nhấm nháp vị ngọt ngào.

Chẳng mấy chốc đã về đến thành, trong thành không được phép phi ngựa nữa, Tô Ngọc Dung leo xuống xe với vẻ thòm thèm, vẻ phấn khích trên khuôn mặt vẫn chưa kịp tan biến: “Lần tới ta lại tự cưỡi ngựa qua đó nữa!”

“Được thôi.”

Lận Chiêm mỉm cười với nàng, vươn tay nắm lấy tay nàng.

“Ta tự đi được mà.” Trên đường vẫn còn người qua lại, Tô Ngọc Dung dẫu sao da mặt vẫn mỏng, không quen có những cử chỉ thân mật trước mặt bàn dân thiên hạ. Nàng nhỏ giọng nói, các đầu ngón tay khẽ gãi nhẹ vào lòng bàn tay hắn.

“Ta biết chứ,” Lận Chiêm lý lẽ hùng hồn, bàn tay càng siết chặt hơn, “Nhưng ta cứ thích nắm đấy.”

“Thôi được rồi…” Hắn đã cố chấp như vậy thì nàng cũng chịu thua.

Hai người tay trong tay rảo bước theo con phố về nhà, bầu trời lúc này chỉ còn một màu xanh thẫm, mặt trời đã lặn hẳn xuống núi.

Đã lâu không gặp, hai người có bao nhiêu chuyện muốn tỉ tê. Tô Ngọc Dung dạo này nói năng cũng dạn dĩ hơn trước nhiều, cứ làu bàu kể lể chuyện dạo này giá lương thực tăng cao, chi phí nuôi vịt cũng đội lên không ít so với năm ngoái. Lận Chiêm lẳng lặng lắng nghe, chẳng một ai chú ý thấy dưới ánh lồng đèn dầu phía trước, một bóng người đã đứng túc trực từ bao giờ.

Lận Đàn đã chuẩn bị xong xuôi cơm nước, đợi mãi không thấy bóng dáng người thương trở về, trong lòng đứng ngồi không yên, bèn thả bộ ra tận đầu ngõ đứng đợi.

Cho đến khi hai bóng người đang nép sát vào nhau rảo bước tới, tay nắm tay, cười nói rôm rả, mỗi lúc một hiện rõ mồn một.

Lận Đàn nhìn thấy từ đằng xa, nhìn thấy bàn tay đệ đệ đang siết chặt lấy tay A Dung, nhìn thấy nụ cười dịu hiền trên sườn mặt A Dung khi ngước lên nghe đệ đệ nói chuyện, nhìn thấy cái sự thân mật tự nhiên như chốn không người giữa hai người họ.

Trái tim chàng như bị một cây kim nhỏ khẽ châm vào, dấy lên một cơn nhói đau chua xót, nhưng ngay sau đó là sự bình tâm và bất lực đã trở thành thói quen.

Chàng đứng trơ trơ như một hòn đá vọng phu, bất động tại chỗ. Cho đến khi hai kẻ kia tiến lại gần, gần như đã đứng ngay trước mặt, Tô Ngọc Dung mới giật mình ngẩng đầu lên, thét lên một tiếng kinh ngạc: “Phu quân! Sao chàng lại đứng đây? Đợi lâu chưa chàng?”

Lận Chiêm cũng làm bộ như mới nhìn thấy chàng, nhướng mày một cái, nhưng tay tuyệt nhiên chẳng có nửa điểm buông lơi, ngược lại càng nắm chặt lấy tay Tô Ngọc Dung hơn.

Thực chất hắn đã nhìn thấy từ lâu, thậm chí hai anh em còn chạm mắt nhau mấy bận, nhưng hắn cố tinh không hé răng nhắc nhở Tô Ngọc Dung.

Lận Đàn đi guốc trong bụng cái mớ tâm tư nhỏ nhen ấy của hắn, trong lòng vừa giận vừa buồn cười, răng ngứa ngáy chỉ muốn xách cổ cái thằng ranh con được hời còn khoe khoang này lại tẩn cho một trận.

Bao lâu nay, chàng vẫn chẳng thể vừa mắt nổi Lận Chiêm, cũng không cách nào chung sống hòa thuận hoàn toàn với hắn, dẫu cho họ có là anh em ruột thịt cùng cha cùng mẹ sinh ra đi chăng nữa.

Thế nhưng, bề ngoài Lận Đàn tuyệt nhiên không để lộ nửa điểm sắc thái, ngược lại nhanh chóng nở một nụ cười không thể ôn hòa hơn, tựa như làn gió xuân ấm áp nhất.

Chàng bước tới vài bước, ánh mắt dừng trên khuôn mặt Tô Ngọc Dung, chăm chú ngắm nghía rồi dịu dàng nói: “Về rồi đấy à.”

Nói đoạn, chàng tự nhiên mở tấm áo choàng mỏng trên tay ra, khoác lên vai Tô Ngọc Dung, đầu ngón tay khéo léo vén những lọn tóc bị gió thổi rối vương trên má nàng.

Nụ cười trên mặt Lận Đàn hoàn hảo không một vết gợn, giọng điệu cũng ôn tồn, chu đáo: “Cơm nước nấu xong xuôi cả rồi, toàn là những món nàng thích ăn thôi, mau vào nhà rửa tay rồi dùng bữa, đừng đứng ngoài này nữa.”

Dứt lời, chàng mới làm bộ như vừa phát hiện ra sự có mặt của Lận Chiêm, tỏ vẻ ngạc nhiên: “Ơ kìa, A Chiêm hôm nay cũng tới cơ à, xem cái trí nhớ của ta này, ta lại không chuẩn bị phần cơm của đệ rồi.”

Tóm lại là chẳng có nửa ý định muốn khách sáo đôi câu với Lận Chiêm.

Lận Chiêm cười khẩy: “Không sao đâu, ta và bảo bối ra ngoài ăn cũng thế cả thôi. Nàng ngày ngày phải lo toan bao nhiêu việc, cứ ăn uống đạm bạc mãi sao mà chịu nổi. Vừa hay lúc nãy đi ngang qua đường, ta thấy ở phố Đông mới mở một tửu lâu sang trọng lắm. Thôi thì huynh trưởng đã cất công nấu cơm rồi, huynh cứ một mình thong thả thưởng thức nhé.”

Nói xong, hắn kéo tay Tô Ngọc Dung toan quay đầu bỏ đi.

Nhưng ngặt nỗi tay Lận Đàn lại đang giữ chặt lấy dải lụa thắt áo choàng trên vai nàng.

Tô Ngọc Dung tiến thoái lưỡng nan, đi hướng nào cũng chẳng xong. Nàng liếc nhìn tên này, rồi lại quay sang ngó tên kia, thừa biết hai cái gã này lại đang ngấm ngầm đấu đá nhau rồi.

Nàng thu ánh mắt lại, buông một tiếng thở dài thườn thượt, vươn bàn tay còn lại ra nắm lấy tay Lận Đàn. Tay trái một người, tay phải một người, nàng đứng chính giữa, lắc lắc tay hai bên làm nũng: “Thôi nào, thôi nào. Hôm nay ta vừa mới thu được một khoản tiền hàng lớn của quý trước đấy, giờ ta đang là đại phú bà giàu sụ đây, ta bao hai chàng đến tửu lâu mới ăn một bữa ra trò nhé!”