🪷 Ngoại truyện 1: Mâm cơm bát đĩa, củi gạo dầu muối
🪷 Editor: Thảo Anh
Đến Lật Thành năm thứ ba, bằng số tiền tích cóp nhờ chăn nuôi vịt hai năm trước, Tô Ngọc Dung rốt cuộc cũng mua được một căn nhà lớn hơn một chút.
Căn nhà này tuy chẳng gọi là khang trang bề thế gì, nhưng được cái vuông vức, sạch sẽ, gồm vài gian sảnh phòng rộng rãi. Gian chính lớn nhất, nàng dành làm phòng ngủ cho mình. Hai gian phụ ở hai bên được để trống, phòng khi Lận Đàn hoặc Lận Chiêm ghé qua thì có chỗ nghỉ ngơi.
Nhớ lại hồi ở kinh thành, chỉ có cái khoảng sân nhỏ từng chung sống với Lận Đàn mới mang lại cho nàng đôi chút hơi ấm gia đình. Về sau, Lận Chiêm cũng từng năm lần bảy lượt nài nỉ muốn đưa nàng rời đi, đến ở một khu biệt thự do hắn đích thân chọn lựa. Hắn còn hào hứng dẫn nàng đến xem thử, bên trong lầu các đình đài tráng lệ, cảnh sắc đẹp tựa tranh vẽ. Thế nhưng, Tô Ngọc Dung vẫn kiên quyết chối từ.
Khi ấy, nàng cũng chẳng rõ nguyên do là gì, chỉ biết sâu thẳm trong tim cứ luôn vang lên tiếng cự tuyệt. Nàng không muốn những năm tháng sau này của cuộc đời lại phải lê la từ mái hiên này sang mái hiên khác, sống nương nhờ vào sự chu cấp của kẻ khác, dẫu biết rằng họ đều một lòng cam tâm tình nguyện vì nàng.
Nói ra thì có phần hơi ngại ngùng, thứ mà Tô Ngọc Dung luôn khao khát, chính là một ngôi nhà thực sự thuộc về mình, mang tên mình, một chốn bình yên mà ở đó, nàng có thể đường hoàng vỗ ngực tự xưng là “chủ nhân”, được tự do tự tại, tự tay quán xuyến mọi thứ.
Và giờ đây, cái chốn bình yên ấy đã thành hiện thực, là thành quả do chính đôi bàn tay nàng nỗ lực làm ra!
Tậu được nhà xong, đứng trước ngưỡng cửa phòng ngủ rộng thênh thang, nhìn vào không gian hãy còn trống trải, trái tim Tô Ngọc Dung bỗng dưng nghẹn ngào một cảm xúc mãn nguyện, hạnh phúc khó tả.
Ngày còn bé xíu, gia cảnh nghèo rớt mồng tơi, cả nhà chen chúc trong túp lều tranh lụp xụp, gió lùa tứ bề. Chút tài sản đáng giá nhất là chiếc giường gỗ ọp ẹp thì cha mẹ nằm. Đại tỷ xuất giá rồi, mấy chị em gái còn lại chỉ biết co ro trên nền đất trải rơm khô. Trong những đêm đông giá rét căm căm, mấy chị em như đàn chim non xơ xác, nép chặt vào nhau, san sẻ chút hơi ấm ít ỏi để xua đi cái rét thấu xương.
Sau này được cha mẹ nuôi nhận về, cuộc sống có phần ổn định hơn. Ngặt nỗi, gia đình hành nghề mổ lợn cũng chẳng mấy khấm khá. Mấy năm đó mất mùa liên miên, việc buôn bán thịt lợn cũng ế ẩm. Lại xui xẻo vớ phải đám quan huyện tham lam, sưu cao thuế nặng năm sau gánh gãy lưng năm trước, nhà suýt chút nữa phải mang đồ đi cầm cố mới qua ngày đoạn tháng.
Căn nhà cũ kỹ ọp ẹp, trước khi sập hẳn thì gian phụ phía Tây đã bị mưa dột sập xà, chẳng còn tiền để tu sửa.
Mùa đông năm đó, Tô Ngọc Dung đành phải dọn sang ở chung với cha mẹ nuôi. Chỉ treo tạm một tấm rèm vải cũ rích ở giữa, thế là chia thành hai căn phòng.
Cho đến khi cha mẹ nuôi lần lượt qua đời, cả căn nhà rộng thênh thang ấy chỉ còn lại một mình nàng. Thế nhưng lúc đó, Tô Ngọc Dung thà rằng cứ thế này mãi mãi, còn hơn phải gánh chịu nỗi đau mất đi họ.
Nỗi bi thương và gánh nặng mưu sinh đã đè bẹp mọi thứ. Nhà cửa trống huơ trống hoác, nàng cũng chẳng còn tâm trí đâu mà nghĩ đến chuyện trang hoàng, bày biện.
Nhưng giờ đây, mọi chuyện đã khác rồi.
Nàng mời thợ mộc đến. Tô Ngọc Dung vốn không rành mấy kiểu chạm trổ cầu kỳ, phức tạp, chỉ chọn loại gỗ thật chắc chắn, nhờ thợ đóng một chiếc giường thật rộng, thật phẳng, để nàng có thể tha hồ lăn lộn trên đó, đủ chỗ cho vài người nằm thoải mái mà không phải nằm co quắp, chen chúc nhau nữa.
Giường đóng xong, nàng sắm thêm một chiếc tủ cao ngất ngưởng để cất quần áo. Quần áo của nàng tuy chẳng có là bao, nhưng ít ra cũng không phải nhồi nhét trong những chiếc rương cũ kỹ nữa. Dưới bậu cửa sổ, nàng kê một chiếc bàn trang điểm nhỏ nhắn, trên đó bày hộp nữ trang, giỏ đồ thêu… Phòng còn rộng chán, kê thêm chiếc bàn đọc sách nữa, lúc rảnh rỗi nàng có thể nhoài người ra đó xem sổ sách, tính toán.
Trên bậu cửa sổ đặt một chiếc bình gốm thô, cắm vài nhành hoa tươi rói, nhìn thôi cũng thấy lòng phơi phới. Cứ vài ngày, Tô Ngọc Dung lại đổi hoa mới. Thỉnh thoảng dạo chợ, gặp người bán hoa nhài, nàng lại mua một nhành, rẻ bèo, có ba văn tiền.
Từ khi không còn phải lo chạy ăn từng bữa, Tô Ngọc Dung lại nảy sinh thú vui bày vẽ nhà cửa. Rủng rỉnh tiền trong túi, nàng thong dong dạo chợ chim muông hoa cỏ, rồi hớn hở ôm về một chậu lan hồ điệp hay thủy tiên.
Từng món đồ lặt vặt, từng góc nhỏ trong nhà đều do một tay nàng sắp đặt. Tuy gu thẩm mỹ có hơi khiêm tốn, phòng ốc chẳng được tao nhã như nhà người ta, nhưng Tô Ngọc Dung vẫn mãn nguyện vô cùng. Căn nhà nhỏ xinh này chính là pháo đài vững chãi, là lãnh địa thuộc về riêng nàng.
Ý nghĩa của nó hoàn toàn khác biệt.
Phần lớn thời gian Lận Đàn đều ở đây với nàng, hệt như những ngày tháng êm đềm ở Nhạn Bắc. Hai phu thê sớm tinh mơ đã ra khỏi nhà, tối mịt mới về, ai nấy đều bận rộn với công việc riêng của mình.
Mỗi buổi sáng, khi sương sớm còn chưa tan, Lận Đàn đã lục đục trở dậy. Tô Ngọc Dung vẫn đang say giấc nồng, chàng liền ra sân giặt giũ quần áo tươm tất. Sau đó, chàng tạt qua chợ sớm mua điểm tâm, cẩn thận đặt vào hộp giữ nhiệt mang về. Khi Tô Ngọc Dung rửa mặt mũi xong xuôi, bữa sáng vẫn còn bốc khói nghi ngút, chờ nàng thưởng thức.
Nàng ngáp một cái thật dài, mí mắt hãy còn nặng trĩu. Ngồi trên mép giường, mắt vẫn nhắm nghiền, tay quờ quạng vớ đại một bộ quần áo rồi mặc bừa vào người.
Lận Đàn thấy thế, bật cười thành tiếng: “A Dung, áo mặc ngược rồi kìa.”
Tô Ngọc Dung lơ mơ hé mắt, cúi xuống nhìn thì ôi thôi, vạt trước vạt sau lẫn lộn hết cả lên, dây thắt cũng lệch xẹo. Nàng ngượng đỏ bừng mặt, lầm bầm định cởi ra mặc lại: “Ưm… tại chưa tỉnh ngủ thôi mà”.
Lận Đàn đặt hộp đồ ăn xuống, bước tới ngồi xuống mép giường, nắm lấy bàn tay đang lóng ngóng của nàng, dịu dàng nói: “Buồn ngủ thì nhắm mắt lại ngủ thêm một lát đi, để ta mặc cho.”
Nói xong, chàng liền tự tay làm, từ tốn cởi bỏ lớp áo mặc sai của nàng, vuốt lại cho ngay ngắn rồi khoác lên vai, vòng qua trước ngực, tỉ mỉ thắt lại từng dải lụa, thắt thành một nút thật phẳng phiu, đẹp đẽ.
Ngón tay chàng thoăn thoắt, động tác nhẹ nhàng đến lạ. Tô Ngọc Dung ngoan ngoãn tựa vào người chàng mặc cho chàng định đoạt. Cơn ngái ngủ vẫn còn vương vấn, nàng híp mắt lại, thuận thế tựa trán lên bờ vai vững chãi của chàng. Hương thơm đàn hương dịu nhẹ, thanh khiết từ người chàng thoang thoảng bay qua mũi, khiến nàng cảm thấy vô cùng an tâm và vững chãi.
“Xong rồi.”
Một lát sau, Lận Đàn vuốt lại vạt áo cho nàng, rồi đưa tay vén những lọn tóc rối bời vì ngủ vương vãi sang một bên tai. Xong xuôi đâu đấy, chàng mới đứng dậy, lần lượt bày những bát cháo trắng tinh, bánh bao nóng hổi và vài món ăn kèm thanh đạm từ hộp gỗ lên bàn, “Nàng rửa mặt trước đi, nước đã pha sẵn rồi.”
Tô Ngọc Dung hé mắt, bước xuống khỏi giường, đi tới trước giá đỡ chậu nước đặt sát tường. Nước rửa mặt đã được pha ấm vừa đủ, bột đánh răng cũng đã được lấy sẵn.
Dùng bữa sáng xong, Lận Đàn dọn dẹp bát đũa mang đi rửa, còn Tô Ngọc Dung thì xắn tay áo, ngồi ngay ngắn trước bàn, lúi húi tính toán sổ sách. Xong việc, mặt trời cũng đã lên khá cao. Tô Ngọc Dung vươn vai một cái khoan khoái, tựa lưng vào ghế, đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.
Những bộ y phục phơi trên sào trúc đang đung đưa theo gió. Nàng lại ngước nhìn bầu trời trong vắt, bỗng sực nhớ ra điều gì, quay sang Lận Đàn đang chăm chú đọc sách: “Phu quân à, hôm nay là mười bốn rồi đấy.”
“Hửm?”
Lận Đàn ngẩng đầu lên khỏi trang sách, ánh mắt dịu dàng hướng về phía nàng.
“Ngày mai A Chiêm được nghỉ.”
Tô Ngọc Dung khẽ nói: “Lát nữa chàng đem chăn màn ở phòng phía Tây ra phơi nắng nhé? Phòng đó bỏ trống cũng lâu rồi, mấy hôm nay lại hay mưa, chắc chắn sẽ bị ẩm mốc. Hôm nay trời hửng nắng đẹp, nhân tiện mở cửa sổ cho thoáng khí, phơi luôn chăn màn cho thơm tho, xốp xốp, ngày mai chàng ấy đến ngủ cho thoải mái.”
Nụ cười trên môi Lận Đàn khẽ đông cứng lại trong tích tắc. Tuy nhiên, thời gian trôi qua đã rèn giũa cho chàng sự điềm tĩnh, vui giận không lộ ra mặt. Ngay lập tức, nét mặt chàng lại trở lại như thường, thậm chí độ cong của khóe miệng còn sâu thêm một chút. Chàng đáp lại bằng giọng điệu ân cần, thấu hiểu tột độ: “Ừm, nàng nói phải, nên phơi một chút. Ban nãy ta cũng vừa định nhắc nàng chuyện này đấy.”
Chàng gập cuốn sách lại, chủ động đứng lên: “Nàng cứ ngồi nghỉ ngơi đi, việc này để ta lo liệu.”
Tô Ngọc Dung chẳng hề mảy may nghi ngờ, đôi mắt cong lên thành hình trăng khuyết, cười rạng rỡ: “Vâng.”
Lận Đàn đẩy cửa bước vào. Vì đã lâu không có hơi người, nên một mùi bụi bặm thoang thoảng xộc thẳng vào mũi.
Căn phòng nhỏ bé, bày biện đơn sơ, nhưng được Tô Ngọc Dung dọn dẹp sạch sẽ, gọn gàng. Chăn màn trên giường cũng được gấp vuông vức, thẳng tắp.
Lận Đàn tiến tới, hai tay gom gọn cả chăn lẫn gối trên giường ôm ra ngoài sân.
Chàng chọn chỗ ngập nắng nhất, khẽ đẩy những bộ y phục đã khô được một nửa trên sào trúc sang một bên, rồi trải rộng chăn màn ra phơi.
Ánh nắng hắt lên sườn mặt đăm chiêu của Lận Đàn. Nét mặt chàng vô cùng nghiêm túc, động tác cẩn trọng, vung tay đập phành phạch để bụi bẩn bay ra.
Tô Ngọc Dung đứng nhìn dáng vẻ ấy, trong lòng ngọt ngào vô hạn, thầm nghĩ phu quân nhà mình thật chu đáo, việc gì cũng tự tay làm mà còn làm rất khéo.
Nắng trưa gay gắt, phơi một lúc, mùi thơm của bông xốp len lỏi trong không khí thoang thoảng đưa lại.
Giữa khoảng sân, ánh mắt Lận Đàn găm chặt vào tấm chăn nệm mềm mại mà ai đó đã cất công chuẩn bị riêng cho một người. Một ý nghĩ đen tối cuộn trào trong đầu: Thật muốn… hắt toẹt một chậu nước lên đó.
Nếu chăn nệm mà ướt sũng, thì hôm nay có phơi đến tối cũng chẳng khô nổi. Đợi cái tên kia mò đến thì hết chỗ ngủ, tốt nhất là cút xéo cho khuất mắt.
Nhưng nếu hắt ướt thật, thể nào hắn cũng lại giở trò ỉ ôi, đáng thương, mè nheo đòi rúc vào phòng Tô Ngọc Dung, cầu xin nàng cho ngủ ké.
Nghĩ đến cảnh hắt hay không hắt cũng đều tức anh ách, Lận Đàn hít một hơi thật sâu, dằn cái ác ý ngứa ngáy trong lòng xuống, tiếp tục vung tay đập chăn bạch bạch.
Thôi bỏ đi.
Chàng ngấm ngầm thở dài, ngước nhìn bầu trời trong vắt, thầm ước ao đêm nay trời bỗng đổ một trận mưa rào xối xả, cản bước cái tên kia tới đây.
Tốt nhất là mưa to gió lớn, xối xả không ngừng. Đương nhiên, chàng thừa biết mong mỏi này chín phần mười là hão huyền. Ban ngày nắng ráo thế này, đêm đến ắt hẳn trăng thanh gió mát.
Vuốt phẳng phiu góc chăn cuối cùng, Lận Đàn quay sang nhìn Tô Ngọc Dung đang lúi húi sửa lại gối. Nụ cười dịu dàng, hoàn hảo không tì vết lại nở rộ trên môi chàng: “Xong xuôi hết rồi, A Dung.”
Chàng cất giọng ngọt ngào: “Nắng chói chang thế này, chiều tà là cất vào được rồi.”
Tô Ngọc Dung cười tít mắt rạng rỡ: “Dạ!”
Chiều đến, nàng chợp mắt một lát, thay bộ y phục gọn gàng hơn, xách chiếc tay nải bằng vải xanh lam đựng sổ sách và bàn tính, rảo bước hướng về phía bến cảng.
Bến cảng này là điểm giao thương huyết mạch giữa hai miền Nam Bắc, kẻ lại người qua tấp nập, huyên náo vô cùng. Đầu óc Tô Ngọc Dung dẫu không mấy lanh lẹ, bù lại được cái cần cù, chịu thương chịu khó. Hai năm nay, nàng dần dần tạo dựng được mối quan hệ làm ăn với mấy quán rượu, nhà hàng uy tín ở bến cảng.
Thịt vịt nàng nuôi chắc nịch, trứng lại to, ai cũng chuộng. Sau này, thấy thương lái miền Nam thỉnh thoảng mang theo hương liệu, đồ khô từ nơi khác đến bán với giá cả phải chăng, Tô Ngọc Dung cũng đánh liều mua một ít, đem về bán lại cho người quanh vùng, nào ngờ cũng kiếm chác được đôi đồng lãi.
Giờ đây, Tô Ngọc Dung kiêm luôn cả việc làm điểm trung chuyển nho nhỏ cho đồ khô hai miền Nam Bắc, cộng thêm trang trại nuôi vịt. Tuy chỉ là làm ăn cò con, nhưng góp gió thành bão, thu nhập dư dả trang trải chi phí sinh hoạt hàng ngày, thậm chí còn dư ra một khoản sắm sửa vật dụng trong nhà.
Hôm nay, nàng ra ngoài để thanh toán tiền hàng quý trước với một quán rượu, đồng thời bàn bạc về số lượng cung cấp cho quý sau.
Hồi mới tập tành buôn bán hai năm trước, Tô Ngọc Dung còn khá rụt rè. Nàng mù tịt về những mánh lới, lời qua tiếng lại chốn thương trường. Nhưng sổ sách thì nàng ghi chép rành mạch từng li từng tí: giao bao nhiêu vịt, bao nhiêu rổ trứng, ngày tháng nào, chữ ký xác nhận của bên mua… tất tần tật đều được lưu giữ cẩn thận. Vậy nên, dẫu có ai muốn giở trò gian lận, lừa gạt nàng, cũng chẳng tìm ra sơ hở nào. Mọi bằng chứng nàng đều giữ lại đầy đủ.
Đến nơi, Tô Ngọc Dung lôi từ trong tay nải ra cuốn sổ sách và xấp biên nhận, trải đều trên bàn, giọng rành rọt, tự tin: “Vương chưởng quỹ, đây là sổ tổng kết của quý trước, kèm theo biên nhận mỗi lần giao hàng có chữ ký của người nhà mình.”
Bộ phận sổ sách của quán rượu tỉ mỉ kiểm tra đối chiếu lại một lượt, y như rằng chẳng sai lệch một li, nét mặt chưởng quỹ liền giãn ra, nở nụ cười tươi rói: “Làm ăn với Tô nương tử đúng là yên tâm hết mức. Tiền hàng bên ta đã chuẩn bị xong xuôi cả rồi, đây là ngân phiếu, nương tử kiểm lại xem.”
Vừa nói, lão vừa chìa ra bản hợp đồng mới soạn thảo: “Sang quý tới, phía quán rượu muốn nhập thêm số lượng vịt, nhất là vào mùa thu này. Về số lượng và giá cả…”
Tô Ngọc Dung đọc kỹ bản hợp đồng, thầm nhẩm tính số lượng vịt có thể cung cấp ổn định từ trang trại nhà mình, lại cân nhắc mức giá thu mua của các quán rượu khác quanh bến cảng, bấy giờ mới lên tiếng. Giọng nàng tuy mềm mỏng nhưng lại vô cùng kiên định: “Vương chưởng quỹ, số lượng thì cháu có thể tăng thêm, nhưng về phần giá cả… Cháu cũng không giấu gì chú, năm nay giá lương thực tăng vọt, chi phí nuôi vịt cũng theo đó mà đội lên. Chú xem xét tăng thêm năm văn cho mỗi con được không ạ?”
Vương chưởng quỹ khẽ mỉm cười: “Được thôi, chủ quán nhà ta cũng vừa dặn ta trao đổi việc này với nương tử đây.”
Hai bên thỏa thuận êm xuôi, cùng điểm chỉ, ký tên vào hợp đồng. Tô Ngọc Dung cẩn thận cất ngân phiếu và hợp đồng mới, nhẩm tính khi về phải tìm thêm vài hộ nông dân đáng tin cậy để mua thêm vịt con.
Bước khỏi quán rượu, bóng chiều đã tà, cả bến cảng đắm chìm trong sắc vàng cam ấm áp của buổi hoàng hôn.
Tâm trạng Tô Ngọc Dung phơi phới, bước chân sáo rảo bước về nhà, chiếc tay nải đeo bên hông cứ đung đưa leng keng. Ngang qua quầy bán kẹo mạch nha, nàng dừng chân mua hai miếng, gói ghém cẩn thận trong giấy thấm dầu, định bụng mang về cho Lận Chiêm nếm thử, hắn vốn thích mấy thứ ngọt khé cổ này mà.
Trời nhá nhem tối, phố xá cũng dần thưa thớt người qua lại. Bỗng từ phía sau vẳng đến tiếng vó ngựa dồn dập, mỗi lúc một gần.
Theo phản xạ, Tô Ngọc Dung dạt vào lề đường, định nhường đường cho con ngựa đang lao tới. Nào ngờ, con ngựa lại phi thẳng về phía nàng đang đứng.
Tim nàng thót lên một nhịp, kinh hãi ngoái đầu lại, đập vào mắt là một con tuấn mã đen tuyền, dũng mãnh lạ thường đã áp sát ngay trước mặt. Người cưỡi ngựa vận bộ trang phục bó sát màu đen tuyền, bụi phong trần phủ đầy. Chưa kịp nhìn rõ là ai, nàng đã thấy eo mình thít chặt, một lực kéo mạnh mẽ không thể kháng cự ập đến. Khoảnh khắc tiếp theo, trời đất quay cuồng, hai chân nàng rời khỏi mặt đất, nháy mắt đã rơi gọn vào một lồng ngực rắn rỏi, nóng hổi.
Hương thơm thanh mát thân thuộc vấn vít nơi chóp mũi. Ngựa phi nước đại, gió rét mướt tạt qua, nhưng tấm lưng nàng áp chặt vào lồng ngực vạm vỡ, ấm nóng của người phía sau, cảm nhận rõ từng nhịp tim đập thình thịch, mạnh mẽ, hòa cùng nhịp tim đang loạn nhịp của chính nàng.
Tô Ngọc Dung còn chưa kịp hoàn hồn sau cú “bắt cóc” chớp nhoáng ấy, đã thấy gò má nóng ran.
Một bờ môi khô khốc, mang theo sự nôn nóng và nỗi nhớ nhung cuồng nhiệt, bá đạo giáng xuống má nàng những nụ hôn liên tiếp, vừa nhanh vừa mạnh, dồn dập tựa mưa rào.
“Nhớ ta không?”
Giọng nói trầm khàn, pha lẫn ý cười rõ rệt, hòa cùng hơi thở ấm nóng vang lên từ đỉnh đầu nàng.
Giọng nói ấy còn vương chút mệt mỏi sau chuyến đi dài, nhưng lại đong đầy sự mừng rỡ và khao khát chiếm hữu phô trương, chẳng hề e dè.
Gói kẹo mạch nha trong tay Tô Ngọc Dung suýt nữa thì rơi tuột xuống đất.
Nàng ngoái đầu lại, bắt gặp ánh mắt ánh lên ý cười của Lận Chiêm. Một tay hắn ôm eo nàng, tay kia khéo léo điều khiển dây cương, nháy mắt đã lao đi thêm một quãng xa.
Tô Ngọc Dung giãy giụa trong vòng tay hắn: “Chàng làm ta sợ muốn chết! Cứ tưởng gặp phải kẻ xấu rồi chứ, mau thả ta xuống!”
Lận Chiêm bật cười sảng khoái, lồng ngực rung rinh, cánh tay càng siết chặt lấy nàng hơn. Hắn không thả mà còn rướn người quất ngựa, phi thẳng trên con đường quan đạo rộng thênh thang.
“Không thả đâu, ta đưa nàng đi lượn một vòng đã.” Hắn cúi đầu, cằm cọ nhẹ lên mái tóc mềm mại của nàng, “Ta nhớ nàng quá. Bao lâu không gặp, câu đầu tiên nàng nói với ta lại là câu này, chẳng lẽ nàng không nhớ ta chút nào sao?”
Tiếng vó ngựa dồn dập, chở theo hai con người dán chặt vào nhau. Gió đêm mơn man, nhưng chẳng thể thổi tan được ánh sáng rực rỡ trong ánh mắt hắn. Tô Ngọc Dung nhìn hắn, chỉ thấy hai má nóng bừng, tựa như ráng chiều hoàng hôn đang thiêu đốt.
Nàng ngừng giãy giụa, sửa lại tư thế, ngồi ngay ngắn hơn, phóng tầm mắt ngắm nhìn cảnh vật vụt trôi qua trước mặt, lắng tai nghe tiếng tim đập thình thịch vọng qua lớp áo.
Một lúc lâu sau, Tô Ngọc Dung mới thủ thỉ: “Ta cũng nhớ chàng.”