🪷 Chương 90: ‘Muốn rồi.’
🪷 Editor: Thảo Anh
Ban ngày đến Công bộ tìm chàng, gã tiểu lại gác cổng bảo chàng đã vào cung, chẳng biết bao giờ mới ra. Trước đây cũng không phải chưa từng xảy ra chuyện như vậy, lúc bận rộn, chuyện chàng ngủ lại nha môn vài ngày liền là thường tình. Tô Ngọc Dung đã quen với điều đó, ngỡ rằng dạo này cũng thế, nào ngờ hôm nay muộn thế này mà chàng vẫn về nhà.
Lận Đàn bước đi trên hành lang dài dằng dặc, bóng tối bao trùm lấy mọi thứ. Vài chiếc đèn lồng treo dưới mái hiên đã tắt ngấm từ bao giờ, chỉ có ngọn đèn lồng nhỏ xíu trong tay chàng tỏa ra quầng sáng vàng vọt, soi rõ khoảng sân nhỏ hẹp dưới chân.
Từ đằng xa, chàng nghe thấy tiếng bước chân. Lận Đàn khẽ nhấc tay, quầng sáng ấm áp từ chiếc đèn lồng lan tỏa về phía trước, xua tan màn đêm đen kịt cách đó vài bước.
Ánh sáng tình cờ soi rõ một góc váy lụa trắng muốt.
Lận Đàn khựng bước, bàn tay cầm đèn lồng khẽ siết chặt lại một cách khó nhận ra.
Chiếc đèn lồng đung đưa nhè nhẹ, ánh sáng cũng theo đó mà lan tỏa như những gợn sóng, bất ngờ chiếu rọi lên bóng hình người vừa đến.
Tô Ngọc Dung ngước mắt lên, ánh nến lung linh phản chiếu trong đồng tử, nhưng đôi mắt nàng dường như còn sáng rực hơn cả ngọn lửa.
Vừa nhận ra người trước mặt, Tô Ngọc Dung lập tức chạy ào tới, chui tọt vào lòng Lận Đàn, vòng tay ôm ngang eo chàng.
Thật sự đã lâu lắm rồi nàng không được gặp chàng.
Lận Đàn bị nàng ôm chầm lấy, bất ngờ lảo đảo lùi lại mấy bước. Chiếc đèn lồng trong tay cũng chao đảo, suýt thì tuột khỏi tay rơi xuống đất.
“A Dung.”
Chàng vô cùng ngạc nhiên trước sự xuất hiện của nàng.
Sau khi rời cung, Lận Đàn vốn dĩ định ngủ lại nha môn như thường lệ. Chàng muốn nhanh chóng giải quyết xong đống sổ sách để có thêm vài ngày nghỉ phép, như vậy sẽ có nhiều thời gian bầu bạn với Tô Ngọc Dung hơn. Nào ngờ khi quay lại nha môn, một tiểu lại bẩm báo có nữ nhân đến tìm chàng vào ban ngày. Chàng linh cảm đó là Tô Ngọc Dung, liền ghé qua tiểu viện của nàng một chuyến. Thấy bên trong tối om, Lận Đàn đoán nàng đã say giấc nên không nỡ đánh thức, đành quay gót về phủ.
Nào ngờ, người mà chàng ngày đêm mong ngóng lại đột ngột xuất hiện ngay trước mắt. Chàng còn ngỡ mình vì quá mệt mỏi mà hoa mắt nhìn nhầm.
Tô Ngọc Dung vòng tay ôm chặt eo Lận Đàn, khẽ ngẩng đầu lên khỏi ngực chàng. Nàng vừa định mở lời thì bất chợt nhận ra có người khác đang đứng phía sau chàng.
Đó là một tiểu tư theo hầu Lận Đàn. Ban nãy Tô Ngọc Dung đứng đằng xa, chỉ chăm chăm nhìn mỗi Lận Đàn, cộng thêm bóng đêm tĩnh mịch nên nàng hoàn toàn không chú ý đến ai khác. Lúc này, khi đã tiến lại gần, nàng mới phát hiện ra có người thứ ba đang có mặt. Tên tiểu tư kia rất biết ý, cúi gằm mặt xuống, cố gắng thu nhỏ sự hiện diện của mình hết mức có thể.
Gương mặt Tô Ngọc Dung thoắt cái đỏ bừng như con tôm luộc, dưới chân như gắn lò xo, suýt nữa thì giật nảy mình nhảy dựng lên.
Đôi môi nàng mấp máy, những lời định nói đều bị nuốt ngược trở lại cổ họng. Sau đó, nàng xấu hổ cúi gầm mặt, vùi đầu vào lòng Lận Đàn.
Thấy vậy, Lận Đàn khẽ bật cười trầm thấp, lồng ngực rung rinh, bao mệt mỏi sau nhiều ngày lao lực phút chốc tan biến sạch sành sanh.
Chàng ngoái đầu lại, ra lệnh cho tên tiểu tư phía sau: “Ngươi lui xuống trước đi, không cần theo hầu nữa.”
“Vâng, nhị công tử.”
Tên tiểu tư cúi đầu, vội vàng cong giò chạy biến đi.
Tô Ngọc Dung vẫn không dám ngẩng đầu lên, chỉ hận không thể thu mình thành một quả bóng lăn đi cho khuất mắt.
Sao lại có thể mất mặt đến thế cơ chứ?
Nàng thực sự không nhìn thấy có người ở đó. Hành lang tối om om, trong mắt nàng chỉ có mỗi hình bóng của Lận Đàn.
Đôi vành tai nóng rực của nàng bị ai đó khẽ v**t v*. Lận Đàn nắn nắn vành tai nàng, cười khẽ dỗ dành: “Hắn đi rồi, không có ai ở đây nữa đâu.”
Tô Ngọc Dung rụt rè thò mắt ra, ngó nghiêng xung quanh. Quả nhiên tên tiểu tư kia đã đi xa lắc lơ. Mặt Tô Ngọc Dung vẫn nóng ran, nàng rũ đầu chui ra khỏi lồng ngực chàng.
Lúc này Lận Đàn mới mỉm cười hỏi: “Sao nàng lại ở đây? Trực tiếp đến tìm ta à?”
Nhớ lại lời của gã tiểu lại ở Công bộ, ban ngày nàng đã đến nha môn tìm chàng, nhưng lúc đó chàng đi vắng, vậy thì bây giờ nàng xuất hiện ở Lận phủ, có phải là vì muốn tìm chàng không?
Tô Ngọc Dung mím môi, không biết nên trả lời câu hỏi này ra sao.
Nàng vốn là người không giỏi nói dối. Hễ nói dối là mặt đỏ tía tai, ai nhìn vào cũng biết tỏng nàng đang lừa gạt.
Thế nhưng Tô Ngọc Dung lại là người dễ mềm lòng, thiếu kiên định. Nàng không nỡ khiến Lận Đàn thất vọng, đành mượn bóng đêm che giấu, khẽ gật đầu: “Vâng… chàng, chàng mới về sao?”
Làm vậy chàng sẽ không nhìn thấy ánh mắt chột dạ né tránh và khuôn mặt đã đỏ lựng của nàng.
Lận Đàn mỉm cười, siết chặt vòng tay ôm lấy nàng, dịu giọng nói: “Ừ, xin lỗi nàng, dạo này ta bận quá, không có thời gian đến thăm nàng.”
“Ta biết mà, không sao đâu, đại sự là quan trọng nhất.”
Tô Ngọc Dung buồn bã cất lời.
“Đứng đây tối tăm lạnh lẽo lắm, theo ta vào nhà nói chuyện.”
Chàng nắm lấy tay nàng.
Tô Ngọc Dung bừng tỉnh, lắc đầu: “Ta vừa định về rồi.”
Lận Đàn nhìn nàng: “Trời tối đen rồi, ở lại đây đi được không?”
“Thế sao được…” Nàng cúi đầu lầm bầm.
“Có gì mà không được, trong phủ này toàn là người đáng tin cậy cả, nàng cứ ở lại đi.” Giọng chàng mang theo vài phần khẩn khoản, “Chúng ta đã xa nhau nhiều ngày rồi, nàng nỡ rời đi sao?”
Tô Ngọc Dung đã xiêu lòng. Nàng nhìn sâu vào đôi mắt Lận Đàn, trong lòng vẫn còn chút do dự, miệng lắp bắp: “Nhưng ta… ta chưa cho gà ăn.”
Lận Đàn không kìm được bật cười, nghe câu đó là biết lòng nàng đã nghiêng ngả rồi.
Chỉ là, tại sao lúc nào nàng cũng canh cánh bầy gà vịt thế nhỉ, gà còn quan trọng hơn cả chàng sao?
Chàng đưa tay ra: “Nàng có mang theo chìa khóa nhà không? Ta sai người chạy qua một chuyến nhé? Sẽ không để chúng bị đói đâu.”
Tô Ngọc Dung lúc này mới yên tâm, chần chừ gật đầu: “Vậy… cũng được.”
Đáy mắt Lận Đàn ý cười càng thêm sâu đậm. Chàng dắt tay nàng bước vào đại sảnh, gọi một tên sai vặt đang đứng hầu gần đó lại, cẩn thận dặn dò từng li từng tí.
Tô Ngọc Dung núp sau lưng Lận Đàn, rụt rè ló nửa khuôn mặt ra, nhỏ nhẹ dặn thêm: “Làm phiền ngươi rồi… Cám gạo nhớ giã nhuyễn một chút nhé, cho chúng dễ tiêu. Nếu thấy máng nước đục ngầu, ngươi làm ơn thay nước sạch giúp ta được không? À phải rồi, trên bếp trong bếp có trà ta nấu sẵn, pha thêm chút mật ong, uống ngọt lắm. Còn nữa… trong giỏ tre cạnh bếp có ít bánh ngọt, nếu ngươi đói khát thì cứ tự nhiên ăn uống nhé, đừng ngại.”
Tên sai vặt nào dám nhận sự quan tâm tỉ mỉ thế này từ chủ nhân, trong lòng sợ hãi, vội vàng khom lưng đáp: “Dạ, đó là bổn phận của tiểu nhân, nhất định sẽ làm chu đáo, xin nương tử cứ yên tâm!”
Đợi hắn cầm chìa khóa rời đi, Lận Đàn mới lại nắm lấy tay Tô Ngọc Dung. Lòng bàn tay ấm áp của chàng bao bọc lấy những ngón tay nàng: “Xong rồi, giờ nàng có thể yên tâm theo ta rồi chứ?”
Tô Ngọc Dung để mặc chàng dắt đi. Nàng nép sát vào chàng, từng bước chậm rãi trên dải hành lang quen thuộc. Gió đêm mơn man thổi, mang theo hương thơm ngát của cỏ cây trong sân, quyện lẫn với mùi đàn hương thoang thoảng, thân thuộc từ người chàng.
Nàng vô thức nép sát vào chàng thêm một chút, hai cánh tay kề sát nhau, mười ngón tay đan chặt.
Vì Lận Đàn đã mất trí nhớ, đây là lần đầu tiên chàng đưa nàng đến nơi này, nên chàng bèn theo bản năng dẫn đường cho nàng: “Cẩn thận, chỗ này có bậc thềm.”
Nghe vậy, nàng khẽ đu đưa bàn tay đang bị chàng nắm chặt, giọng nói mang theo chút tự đắc nho nhỏ: “Ta nhớ đường mà, trước đây thiếp từng sống ở đây mấy tháng trời, nhắm mắt cũng biết đường đi nước bước.”
Căn viện này trước kia từng là tổ ấm của nàng và Lận Đàn. Nơi này chỉ thuộc về riêng hai người, từ cành cây ngọn cỏ, từ viên gạch mái ngói, nàng đều thông thuộc. Dẫu sau này có chuyển ra ngoài, nhưng mỗi lần đặt chân về chốn này, những kỷ niệm xưa cũ bên Lận Đàn lại ùa về trong tâm trí nàng.
Nghe nàng nói vậy, Lận Đàn nghiêng đầu nhìn nàng. Ánh sáng vàng vọt từ những chiếc đèn lồng treo dưới mái hiên phác họa nên sườn mặt hơi ngước lên của nàng. Đôi mắt nàng lúc này sáng rực như những vì sao, phản chiếu ánh đèn lung linh và cả hình bóng của chàng. Trái tim Lận Đàn như bị một chiếc lông vũ khẽ m*n tr*n, vừa mềm mại lại vừa ngứa ngáy.
“Đúng rồi, Dung Dung là tài giỏi nhất, còn nhớ rõ đường đi nước bước trong viện này hơn cả ta nữa.”
Chàng thuận nước đẩy thuyền, nới lỏng cái nắm tay, chuyển sang ôm hờ lấy bờ vai nàng, kéo nàng lại gần hơn: “Vậy thì đành phiền phu nhân dẫn đường cho vi phu nhé?”
Hai tiếng “phu nhân” ngọt lịm từ miệng chàng khiến đôi tai Tô Ngọc Dung lại nóng rực lên, nhưng trong lòng lại dâng lên một cỗ ngọt ngào khó tả. Nàng chủ động bước nhanh hơn nửa bước, dẫn chàng băng qua cánh cổng trăng khuyết, vòng qua một khóm Dạ lý hương vẫn tỏa hương thơm ngát trong màn đêm tĩnh mịch, thành thạo đi thẳng tới trước cửa phòng ngủ của chàng.
Đến nơi, Lận Đàn đẩy cửa bước vào, châm ngọn đèn trong phòng lên, không gian phút chốc bừng sáng.
Tô Ngọc Dung đưa mắt nhìn quanh một lượt, phát hiện cách bài trí trong phòng gần như chẳng khác gì hồi nàng còn sống ở đây. Dưới ánh đèn sáng rực, mọi thứ trước mắt nàng vừa thân thuộc lại vừa xa lạ.
Đúng như nàng dự đoán, toàn bộ bàn ghế, đồ đạc đều đã được thay mới tinh tươm.
Bởi lẽ trưởng bối nhà họ Lận vốn dĩ chẳng ưa gì nàng, nên sau khi Lận Đàn mất trí nhớ, họ chắc chắn sẽ tìm mọi cách xóa bỏ mọi dấu vết từng tồn tại của nàng ở đây, bao gồm cả những món đồ nàng từng dùng qua.
Thế nhưng, chiếc sập mỹ nhân đặt bên cửa sổ, chiếc án thư đặt đối diện với chiếc kỷ trà, thậm chí là cả kệ Đa Bảo kê sát tường, tất cả đều được bài trí y hệt trong trí nhớ của nàng.
Mặc dù không phải là đồ cũ, vị trí cũng không hoàn toàn chính xác đến từng tấc, ngay cả họa tiết chạm trổ trên đầu sập cũng khác xưa, nhưng nhìn tổng thể vẫn mang dáng dấp rất quen thuộc, khiến nàng có cảm giác hoảng hốt như thời gian đang quay ngược lại.
Ánh mắt nàng dừng lại trên chiếc sập mỹ nhân hoàn toàn mới kê bên khung cửa sổ. Trên sập trải một tấm nệm lót thanh nhã nhưng chất liệu vô cùng mềm mại. Nàng bước tới, đầu ngón tay khẽ m*n tr*n trên thành sập nhẵn bóng. Cảm giác mát lạnh truyền tới, lớp sơn vẫn còn bóng loáng, quả nhiên là đồ mới đóng.
Ngày trước, nàng thường thích ngồi ở đây thêu thùa, hay ngả lưng đánh một giấc trưa. Thỉnh thoảng, hai vợ chồng cũng quấn quýt ân ái trên chiếc sập nhỏ này, khiến nó cứ kêu “cót két, cót két”. Những lúc như vậy, Tô Ngọc Dung luôn nơm nớp lo sợ chiếc sập sẽ sập xuống, nếu thế thật thì nàng biết giấu mặt vào đâu.
Cũng may, chiếc sập nhỏ chưa bao giờ bị sập cả.
Nhìn lại những đồ vật quen thuộc, trong lòng Tô Ngọc Dung dâng lên một nỗi chua xót khó tả.
Lận Đàn lẳng lặng đứng một bên, quan sát nét mặt của nàng. Thấy nàng bần thần không nói, chàng bước tới đứng cạnh nàng, đôi bàn tay trong tay áo bất giác siết chặt lại. Chàng cân nhắc từng lời: “Lúc ta mới trở về Lận gia, toàn bộ đồ đạc trong phòng này đã bị vứt bỏ hết. Trí nhớ thì trống rỗng, ta cũng chẳng mường tượng được ngày trước nơi đây từng trông như thế nào, chỉ cảm thấy trong lòng cứ trống hoác, hụt hẫng.”
Chàng ngừng một lát, rồi nói tiếp: “Sau này, khi biết được quan hệ giữa hai chúng ta, ta bèn tìm lại mấy nha hoàn, ma ma từng hầu hạ nàng trong viện này. Dựa vào những gì họ nhớ lại, ta dần hình dung ra nơi đây vốn có hình dáng ra sao, đồ đạc được bài trí như thế nào. Rằng nàng thích ngồi bên chiếc sập cạnh cửa sổ để thêu thùa, lúc đọc sách mệt lại cuộn tròn người ngả lưng thiếp đi ở đó…”
Lận Đàn khẽ nghiêng đầu, nhìn ngắm sườn mặt nàng: “Ta bèn dựa theo lời kể của họ mà tự tay vẽ lại bản phác thảo, cất công tìm kiếm loại gỗ phù hợp, thậm chí ngay cả công đoạn sơn phết ta cũng tự tay làm.”
Giọng chàng thoảng nét căng thẳng khó nhận ra: “Ta luôn canh cánh trong lòng… Nhỡ đâu có một ngày nàng trở về thăm lại chốn cũ, nhìn thấy nơi này đã hoàn toàn khác xưa, nàng có… có thấy chạnh lòng không? Bởi lẽ, người quên đi tất cả là ta. Ta muốn lưu giữ lại những hình ảnh thân thuộc khi chúng ta còn bên nhau, giống như chưa từng có cuộc chia ly nào. Chỉ là ta vẫn chưa hoàn thiện xong mọi thứ. Nàng xem, cái kệ Đa Bảo kia vẫn còn trống trơn, ta đang định tìm chút đồ vật gì đó để bày lên.”
Chàng cúi đầu, có phần bối rối, khẽ cười ngượng nghịu: “Nàng xem thử, có giống như ngày xưa không?”
Tô Ngọc Dung không trả lời chàng ngay, mà bước đến trước kệ Đa Bảo. Nhìn những ô kệ trống không, nàng khẽ hỏi: “Vậy… họ có kể cho chàng nghe trước kia ta thường bày biện những gì ở đây không?”
Lận Đàn bước theo nàng. Nghe nàng hỏi, chàng liền giơ tay chỉ vào một ô kệ: “Chỗ này, từng đặt một chiếc giỏ mây nhỏ, nàng dùng để đựng kim chỉ.”
Nói xong, chàng lại chỉ sang một ô khác: “Chỗ này, là một cặp chó nhỏ bằng đất nung rất đỗi bình thường. Nha hoàn kể là do chính tay nàng nặn. Cô ấy còn bảo nàng chỉ biết nặn mỗi con chó. Vốn dĩ nàng định nặn hình hai chúng ta, nhưng nặn không ra hồn, nên đành dùng cặp chó nhỏ để thay thế.”
Tô Ngọc Dung không nhịn được mà bật cười khúc khích.
Ngón tay chàng lướt về phía bậu cửa sổ: “Còn đằng kia nữa, trước đây có một chậu phong lan nàng trồng nhưng lúc nào cũng dở sống dở chết, cứ quên tưới nước mãi… Hễ cây này chết, nàng lại âm thầm đổi cây khác, rồi làm ra vẻ như mình chăm bẵm khéo lắm.”
Chàng kể rành rọt, sống động cứ như thể những món đồ ấy đang hiện diện ngay trước mắt.
Nghe những lời ấy, khóe mắt Tô Ngọc Dung lại rưng rưng. Rõ ràng chàng chẳng nhớ được gì, nhưng lúc này, chàng kể lại rành mạch đến mức như thể những ký ức ấy chưa từng bị xóa nhòa.
“À phải rồi! Suýt thì ta quên mất.”
Lận Đàn bỗng nhớ ra điều gì đó, vội vàng quay người chạy đến bên tủ: “Vài hôm trước lúc tan sở về, đi ngang qua một tiệm trang sức, ta thấy có một chiếc vòng tay rất hợp với nàng nên mua luôn. Nhưng bận quá chưa có lúc nào rảnh mang sang cho nàng, định bụng vài bữa nữa rảnh rỗi sẽ đi tìm nàng.”
“Đúng lúc nàng đang ở đây, nàng đeo thử xem.” Lận Đàn cầm chiếc hộp bước tới,
“Thử xem có ưng ý không.”
Chàng dừng bước trước mặt nàng, mở nắp hộp, hai tay dâng chiếc hộp lên trước mặt Tô Ngọc Dung.
Tô Ngọc Dung vốn dĩ tính tình giản dị, không thích những món đồ trang sức quá chói lóa, phô trương. Chiếc vòng tay này tỏa ra ánh sáng bóng bẩy, mịn màng của ngọc thạch, hoa văn chạm khắc thanh nhã, tinh xảo, vô cùng hợp ý nàng.
Tô Ngọc Dung đeo vào, kích cỡ vừa vặn in, màu sắc cũng rất tôn da nàng.
Nàng lắc lắc cổ tay: “Đẹp lắm.”
Lận Đàn cười tươi rạng rỡ, nhìn nàng âu yếm: “Ừm, lúc nhìn thấy ta đã nghĩ ngay là nó sinh ra để dành cho nàng mà.”
“Còn nữa, bộ thiếp tập nàng nhờ ta tìm lần trước, ta cũng soạn xong cả rồi, để ta lấy cho nàng.”
Chàng lại xoay người bước đến trước bàn làm việc, lục tìm trong đống công văn chất cao như núi ra một xấp thiếp tập đã được đóng thành quyển. Tô Ngọc Dung viết chữ không đẹp lắm nên luôn muốn rèn luyện thêm, Lận Đàn bèn đích thân chép vài bản cho nàng luyện chữ.
Tô Ngọc Dung đón lấy: “Ta còn tưởng chàng quên béng đi rồi chứ.”
“Không đâu.” Lận Đàn khẽ lắc đầu, “Ta nhớ hết mà. Ừm… chỉ là quyển sách nàng nhờ tìm thì ta chưa tìm thấy. Để ta dò hỏi thêm mấy vị đồng liêu xem họ có không.”
Tô Ngọc Dung muốn tìm một quyển sách dạy nấu ăn. Lần trước tình cờ đọc được trong một cuốn sách khác nhắc đến, nàng thấy tò mò lắm nhưng lại không biết tìm mua ở đâu, đành nhờ Lận Đàn xem có tiện đường thì mua giúp một quyển.
Lận Đàn tranh thủ lúc rảnh rỗi đã dạo qua mấy nhà sách nhưng đều không thấy, đành định hỏi thăm những người khác thử xem.
Tô Ngọc Dung nghẹn ngào chẳng biết nói gì. Nàng ngước nhìn Lận Đàn, khuôn mặt chàng toát lên vẻ mệt mỏi rã rời, quầng thâm dưới mắt lộ rõ, đến tận lúc trời tối mịt chàng mới về đến nhà.
Trong lòng Tô Ngọc Dung bỗng trào dâng một nỗi xót xa khôn tả. Nàng chẳng nói chẳng rằng, đột nhiên bước tới ôm chầm lấy Lận Đàn, vùi mặt vào ngực chàng.
Lận Đàn có chút ngỡ ngàng, đứng ngây ra không dám cử động: “Sao thế nàng?”
“Phu quân…” Giọng Tô Ngọc Dung nghèn nghẹn, “Thật ra lúc nãy ở ngoài kia, ta đã nói dối chàng…”
Lận Đàn ngờ vực hỏi: “Chuyện gì cơ?”
“Hôm nay… ta không phải cất công đến tìm chàng đâu. Ta đến Lận phủ là vì A Chiêm đổ bệnh rồi, ta lo cho đệ ấy, nên mới ghé sang… Nhưng lúc nãy ở ngoài kia chàng hỏi thiếp có phải cất công đến tìm chàng không, ta…” Nàng khẽ sụt sịt mũi, “Ta sợ chàng buồn, nên mới nhận bừa là vậy.”
Nghe xong, Lận Đàn sững người một thoáng, rồi khẽ bật cười: “Hóa ra là vậy, nhưng không sao.”
Chàng nói: “Tuy nàng không chủ động đến tìm ta, nhưng hiện tại nàng lại vì ta mà nán lại đây, cho nên ta vẫn rất vui.”
Tô Ngọc Dung ngẩng khuôn mặt ửng đỏ vì ngượng ngùng lên, đăm đắm nhìn chàng.
“Hôm nay ta vốn định rẽ qua nha môn trước. Lúc nghe người gác cổng bảo nàng từng đến tìm ta, trong lòng ta đã vui mừng khôn xiết rồi. Bởi vì nàng cũng thương nhớ ta, phải không?”
Lận Đàn đưa tay ôm lấy nàng, khóe môi nở một nụ cười rạng rỡ: “Nàng đâu biết lúc nãy vừa về đến nhà đã thấy nàng, ta mừng rỡ đến nhường nào. Ta cứ ngỡ mấy ngày nay làm lụng vất vả quá nên hoa mắt nhìn nhầm cơ đấy. Việc nàng đến đây vì ai ta không màng, chỉ cần được gặp mặt nàng là ta đã mãn nguyện rồi.”
Tô Ngọc Dung nghe xong, lòng ngập tràn ấm áp. Vòng tay ôm chàng càng thêm siết chặt, gần như muốn hòa tan vào lồng ngực vững chãi ấy: “Phu quân… vẫn còn một chuyện nữa, ta cũng đã nói dối chàng.”
Lận Đàn khẽ hỏi: “Ừm, chuyện gì thế?”
Giọng nàng rầu rĩ, đôi mày khẽ nhíu lại, buồn bã nói: “Chàng bảo chàng bận rộn nhiều việc, không có thời gian đến gặp ta, ta bảo không sao, đại sự là quan trọng nhất… Câu đó cũng là gạt chàng đấy.”
Tô Ngọc Dung ngước lên nhìn thẳng vào mắt chàng, khóe mắt trĩu xuống, ánh mắt long lanh ngấn nước: “Làm gì có chuyện không sao chứ, liên quan lắm là đằng khác. Ta rất nhớ chàng, rất rất nhớ chàng. Ta không thích chàng lúc nào cũng ngập đầu trong công việc, lúc nào cũng bận rộn như vậy.”
Lận Đàn sững người, không ngờ nàng lại thốt ra những lời này. Chàng cứ tưởng nàng sẽ lại áy náy thú nhận chuyện qua lại mờ ám với Lận Chiêm. Chàng định bụng sẽ bảo không sao, chàng sẽ không vì chuyện đó mà giận nàng, chỉ thầm rủa xả trong lòng mong cho Lận Chiêm ốm liệt giường thêm vài ngày nữa, khỏi bò dậy giở trò hồ ly tinh quyến rũ nàng.
Nào ngờ lại nghe được những lời này, khiến chàng nhất thời lúng túng, chẳng biết phải làm sao.
“Lần trước, Dao Nương nói với ta rằng, nàng ấy nghe người nhà nhắc đến việc chàng muốn xin cho thiếp một cáo mệnh, để ta có thể đường hoàng ngẩng mặt lên ở chốn kinh kỳ này. Nhưng vì xuất thân của ta quá thấp kém nên triều đình không chuẩn tấu. Vì thế chàng mới muốn thăng quan tiến chức, để một lần nữa xin cáo mệnh cho ta. Vì lẽ đó mà chàng mới bận rộn đến vậy, bán mạng làm việc…” Tô Ngọc Dung ôm chặt lấy chàng, sống mũi cay xè, “Nhưng phu quân à, những thứ đó ta không hề muốn chút nào, ta chỉ cần chàng luôn ở bên cạnh ta thôi.”
“Bây giờ, chàng lại chú tâm vào công việc cũng là vì muốn mang đến cho ta một cuộc sống sung túc. Ta hiểu, sở dĩ bây giờ ta có thể tự do ra vào Lận phủ, chẳng ai dám bàn ra tán vào, cũng là nhờ công lao của các chàng. Nhưng ta…” Đôi mắt Tô Ngọc Dung ướt đẫm, khẽ cắn môi, nghẹn ngào: “Ta không cần cáo mệnh phu nhân, cũng chẳng màng làm quý phu nhân đài các. Ta chỉ cầu mong chàng được bình an, khỏe mạnh, đừng vì làm việc quá sức mà tiều tụy đi.”
Lời nàng vừa dứt, Lận Đàn cúi xuống ôm chặt nàng vào lòng, vùi mặt vào hõm cổ nàng: “Xin lỗi nàng… Là ta cứ luôn tự ý quyết định, không màng đến cảm nhận của nàng, khiến nàng phải luôn canh cánh lo âu cho ta.”
“Ta cứ đinh ninh muốn dành cho nàng những thứ tốt đẹp nhất, nhưng đó chỉ là những thứ ta cho là tốt nhất mà thôi.” Lận Đàn vô cùng xúc động, giọng trầm ấm: “Xin lỗi nàng, từ nay ta sẽ không như vậy nữa. Đợi giải quyết xong xuôi mớ công vụ hiện tại, ta sẽ dâng sớ xin bệ hạ cho từ quan, rời khỏi trung khu, xin thuyên chuyển đi nơi khác.”
Ánh mắt Tô Ngọc Dung sững lại: “Thế sao được, khó khăn lắm chàng mới leo lên được vị trí như ngày hôm nay…”
Người ngoài vẫn thường xì xào bàn tán rằng, nếu chàng tiếp tục tại vị, trước tuổi ba mươi, việc bước chân vào hàng ngũ Tể tướng là chuyện dễ như trở bàn tay.
Lận Đàn áp hai bàn tay lên má nàng, trán kề trán: “Quyền cao chức trọng, dưới một người trên vạn người vốn dĩ không phải là mong cầu của ta. Vả lại ở kinh đô này, tai vách mạch rừng, càng đứng trên cao càng bị gò bó. Ta cũng sợ sẽ mang đến rắc rối cho nàng và A Chiêm. Lui về ở ẩn, có lẽ lại là một kế sách vẹn toàn.”
Càng tiến gần đến trung tâm quyền lực, càng bị bủa vây bởi vô số ánh mắt dòm ngó. Mối quan hệ tay ba giữa họ rất có thể sẽ bị những kẻ tâm cơ lợi dụng làm công cụ bài xích phe phái. Lận Đàn dẫu sao cũng chẳng màng, nhưng chàng tuyệt nhiên không muốn Tô Ngọc Dung phải chịu bất kỳ thương tổn nào.
Tô Ngọc Dung ngây người nhìn chàng.
Đối với những mưu mô tính toán chốn quan trường, nàng hoàn toàn mù tịt.
Nhưng chỉ cần Lận Đàn đã quyết, nàng nhất định sẽ ủng hộ chàng hết mình.
“Được, chàng muốn sao cũng được.”
Tô Ngọc Dung rúc đầu vào ngực chàng cọ cọ. Nào ngờ sơ ý làm quệt cả nước mắt nước mũi lên áo chàng. Nàng ngượng chín mặt, cứng đờ người tại chỗ.
Lận Đàn phá lên cười sảng khoái: “Không sao không sao, lát cởi ra giặt là sạch ngay thôi mà.”
Nói rồi, chàng ôm nàng, đu đưa nhè nhẹ sang hai bên.
Đến tận lúc này, chàng mới giả vờ giả vịt quan tâm đến Lận Chiêm: “À phải rồi, lúc nãy nàng bảo A Chiêm đổ bệnh à?”
Tô Ngọc Dung gật đầu: “Chỉ là bị nhiễm phong hàn thôi, hơi sốt nhẹ.”
Lận Đàn cười ngoài mặt nhưng trong bụng thì không: “Đáng thương ghê, nàng tránh xa đệ ấy ra một chút, coi chừng bị lây bệnh đấy.”
Rồi chàng lại bồi thêm một câu: “Ta không có ý gì khác đâu, chỉ là lo cho sức khỏe của nàng thôi.”
Tô Ngọc Dung gật đầu thấu hiểu: “Ta biết mà.”
Nàng chưa từng mảy may nghi ngờ tâm tư Lận Đàn. Trong mắt nàng, phu quân chính là người quân tử quang minh chính đại nhất thế gian.
Đêm đã khuya, Tô Ngọc Dung đành ngủ lại Lận phủ, trong chính căn phòng của Lận Đàn. Đã lâu lắm rồi không được nghỉ lại nơi này, nàng vừa thấy mới lạ, lại vừa xốn xang nhớ lại kỷ niệm xưa. Tắm rửa xong xuôi, nàng ngồi trên giường, háo hức ngó nghiêng khắp căn phòng.
Một lúc sau, Lận Đàn thay bộ quan phục, khoác lên mình bộ y phục sạch sẽ, tháo dải lụa buộc tóc ra. Khi từ gian ngoài bước vào, đập vào mắt chàng là hình ảnh nàng đang ngồi khoanh chân trên sập, ngoan ngoãn hướng ánh mắt mong ngóng về phía cửa.
Vừa thấy chàng xuất hiện, đôi mắt nàng sáng rực lên, dõi theo từng cử động của chàng.
Nhìn bộ dạng đáng yêu ấy, Lận Đàn không khỏi phì cười, tiện tay hất mái tóc dài ra sau vai: “Sao thế, cứ nhìn ta chằm chằm vậy, không định ngủ à.”
Bị bắt quả tang, mặt Tô Ngọc Dung đỏ bừng, vội vàng rúc vào trong chăn.
Lát sau, Lận Đàn cũng nằm xuống cạnh nàng.
Tô Ngọc Dung quay mặt vào tường, nhắm nghiền mắt lại, cảm nhận rõ rệt hơi ấm từ người đàn ông đang nằm phía sau phả tới như một chiếc lò sưởi.
Chàng chẳng có động tĩnh gì, nàng cũng nín thở chờ đợi. Hồi lâu sau, Tô Ngọc Dung mới dần bình tâm trở lại.
Còn tưởng chàng định làm chuyện đó cơ chứ.
Hóa ra là không. Nàng mở mắt ra, bóng tối bao trùm lấy căn phòng, ngọn nến đã tắt từ bao giờ. Cũng phải, Lận Đàn đi làm quần quật cả ngày, sức lực đâu mà nghĩ đến chuyện ấy nữa.
Tô Ngọc Dung nhắm mắt lại, dỗ giấc ngủ.
Thế nhưng, chưa kịp say giấc nồng, đôi bàn tay ấm áp từ phía sau bất ngờ ôm lấy bờ vai nàng, xoay người nàng lại. Tiếp đó, một bóng dáng cao lớn bao trùm lấy nàng.
Nàng he hé đôi mắt. Trong bóng tối, những nụ hôn dồn dập, rải rác rơi xuống mặt nàng.
Tô Ngọc Dung thắc mắc: “Chàng không mệt sao?”
Lận Đàn lắc đầu, khẽ ngậm lấy bờ môi nàng, thầm thì: “Ta muốn rồi.”
Khoảnh khắc lớp áo xiêm y bị cởi bỏ, Tô Ngọc Dung thầm nghĩ, à, suýt chút nữa thì nàng quên mất, phu quân của nàng chính là tuýp người ban ngày làm việc hăng say, ban đêm cũng vẫn sung sức không kém.