Ngọc Triền Chi - Hảo Đại Nhất Đĩnh Ngân

Chương 89

🪷 Chương 89: Ngã bệnh

🪷 Editor: Thảo Anh


Trời sáng tinh sương, nắng chưa kịp lên, không khí còn lẩn khuất hơi sương lạnh giá. Tô Ngọc Dung ngáp dài một cái, giơ tay lau đi khóe mắt ngấn nước, xắn tay áo bước vào bếp. Nàng ngồi xổm xuống, mở cái bao tải buộc chặt giấu sau cánh cửa. Bên trong là ngô hạt dùng để chăn gà. Tô Ngọc Dung múc đầy một bát, trút vào cối đá, cong lưng ráng sức giã thình thịch, mãi cho đến khi ngô vỡ vụn thành từng hạt nhỏ li ti.

Tiếp đó, nàng lại lấy chiếc búa đá nhỏ xíu, gõ đập mớ vỏ ốc đã phơi khô giòn tan thành từng mảnh vụn. Xong xuôi, nàng trộn đều ngô giã và vỏ ốc vụn, thêm hai nắm cám gạo mịn, một ít lá rau non băm nhuyễn, rồi rưới thêm chút nước lã vào nhào cho thật nhuyễn.

Mười mấy con gà mái đẻ béo múp míp đang rúc vào nhau nơi góc chuồng, vừa kêu cục cục nho nhỏ vừa rỉa lông rỉa cánh mượt mà, bóng nhẫy. So với cái lũ gà con lông tơ vàng ươm, nhát gan rụt rè mấy tháng trước, tụi này giờ đã thay da đổi thịt hoàn toàn, ngang ngược vô cùng. Đã dăm bảy bận chúng ấp ủ âm mưu vượt ngục, nhưng ngặt nỗi thân hình quá đỗi núc ních, cánh lại yếu, chẳng bay nổi nên đành cam chịu thất bại.

Tô Ngọc Dung vừa bước tới, đám tiểu quỷ kia như đánh hơi thấy mùi thức ăn, bèn từ tứ phía ùa lại, nhốn nháo vỗ cánh, thi nhau mổ mổ vào chân nàng, kêu “cục cục cục” liên hồi. Nàng dở khóc dở cười, nhấc chân gạt đám gà con đang bám rịt lấy chân mình ra, tiến đến bên chuồng ngồi xổm xuống, trút toàn bộ mớ thức ăn đã chuẩn bị sẵn vào máng. Đám gà nhao nhao lao tới tranh mồi, đống rơm rạ và góc chuồng phút chốc trống trơn. Tô Ngọc Dung liếc mắt một cái, bỗng bắt gặp một vật nhỏ xíu, tròn xoe, nằm lọt thỏm giữa đống cỏ khô.

Nàng gạt cánh cổng tre sang một bên, túm vạt áo cho gọn gàng rồi rón rén bước vào. Khi đến gần, nhìn cho rõ ràng, nàng mới phát hiện ra giữa lớp cỏ khô êm ái, một quả trứng gà tròn vo đang ngoan ngoãn nằm đó!

Đôi mắt Tô Ngọc Dung sáng rỡ lên, nàng đưa tay ra, cẩn thận nâng quả trứng vẫn còn hơi ấm của gà mẹ lên, nâng niu như báu vật. Quả trứng cầm chắc nịch, lớp vỏ mịn màng, cứng cáp. Thấm thoắt năm tháng trời, lũ gà con của nàng cuối cùng cũng biết đẻ trứng rồi!

Tô Ngọc Dung mừng rỡ cười tít mắt, vội vàng đứng bật dậy, chẳng buồn phủi đi mấy cọng rơm bám trên váy áo, hớt hải chạy vào trong nhà. Nàng lục lọi tìm ra một chiếc chum sành thô đã rửa ráy sạch bóng, cẩn thận lót một lớp rơm khô thật mềm mại xuống đáy, rồi mới từ từ đặt quả trứng vào, đảm bảo nó được nằm an toàn, không bị sứt mẻ chút nào.

Hễ một con gà biết đẻ, lũ còn lại cũng sẽ rục rịch đẻ theo thôi. Cái chum sành này đựng được mười quả, mười quả là tám mươi văn tiền, ở kinh thành vật giá đắt đỏ, có khi bán được cả trăm văn cũng nên.

Tô Ngọc Dung ngồi chồm hổm trước chuồng gà, thỏa sức tưởng tượng về viễn cảnh no ấm ấy. Còn mấy con vịt kia, nàng cũng nuôi béo múp míp, tiếc là đất kinh kỳ này chẳng hợp để chăn thả vịt. Sống giữa phố xá sầm uất, lấy đâu ra nhiều rong rêu để vớt cho chúng ăn, nàng toàn phải cất công đi xa thật xa mới vớt đầy được một giỏ.

So với việc phải giao thiệp với đủ hạng người trong phủ đệ bề thế, Tô Ngọc Dung lại thích thú khi được bầu bạn với bầy vật nhỏ này hơn. Bọn gà vịt ngan ngỗng nào biết nói tiếng người, nàng chẳng cần phải rặn từng lời từng chữ để đối đáp, chỉ việc chăm gà chăm vịt, mổ lợn nấu cơm. Nói tóm lại, đó mới là những tháng ngày khiến nàng cảm thấy thảnh thơi, tự tại nhất.

Cho gà ăn xong, Tô Ngọc Dung bê chậu gỗ ra mương nước đầu ngõ để giặt giũ. Vài người láng giềng thân thiết cũng đang ở đó, thấy nàng thì rôm rả chào hỏi. Vương thẩm ở nhà kế bên, giọng hào sảng vang lên: “Tiểu Tô à, cô đến đúng lúc quá, bên hồ Nhạn Đãng ngoại ô phía Đông ấy, năm nay hoa sen nở rộ cả một vùng lớn lắm! Mơn mởn tươi rói, nhìn mà mát cả mắt, cái đầm ấy lại chẳng ai canh giữ, lúc nãy mấy người bọn ta vừa bàn nhau chốc nữa rủ nhau ra đó hái ít hoa sen, lá sen về, nấu cơm hay pha trà đều tuyệt cú mèo, cô có muốn đi cùng không?”

Nghe vậy, mắt Tô Ngọc Dung liền sáng lên. Lớn lên ở vùng Nhạn Bắc, những câu thơ miêu tả cảnh sắc Giang Nam “tiếp thiên liên diệp vô cùng bích” (lá sen nối tiếp trời xanh biếc vô cùng), nàng chỉ mới biết qua sách vở chứ chưa từng được tận mắt chứng kiến. Tự tay đi hái sen lại càng là chuyện xưa nay chưa từng làm. Nàng lập tức gật đầu lia lịa, giọng reo lên vì háo hức: “Đi chứ! Thẩm đợi cháu một chút, cháu chạy về nhà lấy cái giỏ với thay bộ quần áo gọn gàng đã!”

“Được!”

Nàng tăng tốc giặt giũ, rồi ôm chậu đồ chạy bay về nhà. Trong ngõ, mấy người phụ nữ đang tụm năm tụm ba đợi nàng. Thấy Tô Ngọc Dung bước ra, Vương thẩm vội vẫy tay: “Tiểu Tô, bên này!”

Tô Ngọc Dung lật đật chạy tới: “Cháu ra rồi đây.” Nàng vừa chạy về nhà thay một bộ y phục gọn gàng, tay xách chiếc giỏ tre, bước chân sáo theo Vương thẩm ra khỏi ngõ.

Đi cùng còn có Lý bà bà, tức phụ nhà họ Triệu, Trương đại nương cùng mấy đứa trẻ con trạc tuổi. Đám người nói cười rôm rả, men theo con đường đê nhỏ dẫn ra ngoại ô phía Đông.

Hồ Nhạn Đãng nằm khuất sau cánh rừng, chưa kịp bước tới gần đã thoang thoảng hương sen nương theo gió bay đến. Quẹo qua một con dốc nhỏ, tầm mắt bỗng chốc rộng mở, trước mặt là cả một vùng lá sen xanh mướt phủ kín mặt nước, tầng tầng lớp lớp, cao thấp đan xen, hệt như vô vàn chiếc ô xanh xòe rộng.

Hoa sen năm nay nở sớm, vươn cao thanh tao giữa màu xanh bát ngát. Có nụ còn e ấp, thẹn thùng tựa thiếu nữ; có đóa đã bung nở rực rỡ, cánh hoa vươn dài đón nắng. Những giọt sương đọng trên lá sen tròn xoe, long lanh, lấp lánh như pha lê dưới ánh mặt trời.

“Ôi chao, đẹp quá đi mất!” Tô Ngọc Dung không kìm được tiếng xuýt xoa, đôi mắt lấp lánh sự tò mò, thích thú.

“Chứ sao nữa!” Lý bà bà mỉm cười hiền từ, “Sen mọc dại thế này, ngắm lại thấy tự nhiên, đầy sức sống hơn hẳn đám sen được nâng niu chăm bẵm trong mấy cái hồ kiểng của nhà giàu.”

Mọi người tản ra, Vương thẩm vốn dày dạn kinh nghiệm, tận tình chỉ bảo Tô Ngọc Dung: “Tiểu Tô nhìn này, hái hoa thì phải chọn những đóa còn đang he hé, nụ chớm nở ấy, mang về cắm bình còn chơi được mấy ngày. Đài sen bây giờ vẫn chưa vào cữ già đâu, chỉ loe ngoe vài cái hái ăn được thôi, cháu cứ lựa mấy cái màu xanh sẫm, căng phồng ấy, hạt bên trong mới bùi mới ngọt. Còn lá sen thì… hái loại già một chút cũng chả sao, đem phơi khô cất đi, sau này dùng để hấp gà gạo nếp hay gói thịt chưng phấn, chao ôi, mùi vị cứ gọi là nhức nách!”

Tô Ngọc Dung ngoan ngoãn lắng nghe, bắt chước Vương thẩm vạch lá tìm hoa. Vốn sẵn sức vóc, lại có khả năng giữ thăng bằng tốt, nàng dẫm lên bờ đất ẩm ướt hay những tảng đá chông chênh, nhoài người ra với lấy những chiếc lá sen xa tít. Ban đầu còn hơi lóng ngóng, lúc thì suýt trượt ngã, khi thì lỡ tay bẻ gãy cành sen, khiến tức phụ nhà họ Triệu bên cạnh được trận cười nắc nẻ, rồi lại ân cần cầm tay chỉ việc, truyền đạt bí kíp dùng lực sao cho khéo.

Chẳng mấy chốc, Tô Ngọc Dung đã nắm được bí quyết, thao tác cũng trở nên nhanh nhẹn, dứt khoát hơn. Nàng hái được vài nhành sen hồng nhạt e ấp, tìm thêm đôi ba đài sen căng mọng, và chất đầy giỏ những chiếc lá sen tươi non hãy còn vương những hạt sương sớm tinh khôi.

Bên bờ hồ thoang thoảng hương sen, hơi sương ẩm ướt, cùng tiếng nói cười rôm rả của các chị em. Mọi người vừa hái vừa dăm ba câu chuyện phiếm, nào là chuyện con trai nhà ai sắp cưới vợ, nào là thịt lợn ở chợ nào dạo này tươi hơn, rồi mẫu thêu nào đang được ưa chuộng, có thể kiếm thêm chút đỉnh… Tô Ngọc Dung đa phần chỉ im lặng lắng nghe, thỉnh thoảng có ai hỏi đến thì bẽn lẽn đỏ mặt đáp lại vài câu nhỏ nhẹ. Nàng vốn không giỏi khơi chuyện, nhưng chính cái dáng vẻ chăm chú lắng nghe, thi thoảng lại khẽ mím môi cười mỉm của nàng, lại khiến người ta sinh lòng yêu mến.

Nắng trưa dần trở nên oi ả, rọi xuống người một cảm giác ấm áp dễ chịu, nhưng cũng làm lấm tấm những giọt mồ hôi. Lũ trẻ con rủ nhau chạy ra bãi đất ven bờ chơi đùa, thi nhau nhặt những viên đá cuội nhẵn thín. Đúng lúc đó, một thằng nhóc chừng năm, sáu tuổi mải miết đuổi theo một con bươm bướm hoa, chạy vội quá, trượt chân một cái, “tùm” một tiếng, ngã nhào xuống hồ sen bên cạnh.

Thằng bé thấp bé nhẹ cân, lại bị lá sen che khuất tầm nhìn, nên lúc chạy ra mép nước chẳng ai kịp để ý. Đến khi nghe thấy tiếng nước bắn tung tóe, mọi người mới giật mình quay lại nhìn.

“A Bảo!” Tức phụ nhà họ Triệu mặt mày tái mét, chiếc giỏ tre trên tay rơi “bịch” xuống đất. Thấy con trai rơi xuống nước, cô ta sợ đến hồn bay phách lạc, thất thanh thét gọi.

Thằng bé chới với giữa dòng nước, khóc thét lên, sặc nước liên tục, chực chìm nghỉm. Đám người lớn trên bờ cũng hoảng loạn không kém. Vương thẩm vốn biết bơi, định nhảy xuống cứu, ngặt nỗi lại đứng quá xa, quần áo trên người lại vướng víu không tiện cử động.

Tô Ngọc Dung ngoảnh đầu nhìn thấy cảnh tượng cách đó không xa. Trong tay nàng đang cầm một cây sào tre dài dùng để rẽ lá sen. Không kịp suy nghĩ, ánh mắt nàng sắc lại, người hơi rướn về phía trước, cổ tay vung lên một cái, cây sào tre dài thon như được truyền thêm sức sống, lao vun vút xuống nước thật nhanh, thật chuẩn xác, khẽ khàng ngoắc trúng phần cổ áo sau gáy thằng bé.

Vương thẩm vừa chạy tới mép bờ, đã thấy Tô Ngọc Dung dồn lực vào eo và bụng, cánh tay giữ chắc sào tre kéo ngược lại phía sau. Động tác vô cùng lưu loát, dứt khoát. Đứa bé rơi xuống nước tựa như một con cá nhỏ bị câu trúng, vọt lên khỏi mặt nước đánh “rào” một tiếng, lủng lẳng lơ lửng giữa không trung vì bị sào tre ngoắc cổ áo, rồi được thả nhẹ nhàng xuống bãi cỏ trên bờ.

Chuỗi hành động diễn ra uyển chuyển như nước chảy mây trôi, chỉ trong chớp mắt. Thằng bé hãy còn chưa hết bàng hoàng, ngồi thừ ra trên thảm cỏ một lúc, rồi mới “oá” lên khóc nức nở. Tiếng khóc vang rền, chứng tỏ nó chẳng bị thương tích gì đáng ngại.

Trên bờ bỗng chốc im phăng phắc. Mọi người trố mắt nhìn Tô Ngọc Dung, họ nhìn rõ mồn một cách nàng sử dụng cây sào tre thật là khéo léo vô cùng, lực đạo kiểm soát hoàn hảo, nhẹ quá thì không hất lên được, mạnh quá lại sợ làm xước da thịt thằng bé. Tức phụ nhà họ Triệu nhào tới, ôm chầm lấy con trai, vừa khóc vừa cười, rối rít cảm tạ Tô Ngọc Dung: “Tô nương tử! Thật là… thật sự đa tạ cô nhiều lắm! Nếu không có cô… ta, ta chẳng biết phải làm sao nữa… hu hu cô đúng là ân nhân cứu mạng của A Bảo nhà ta!”

Vương thẩm cũng vuốt ngực, hãy còn chưa hoàn hồn nhưng vẫn không ngớt lời thán phục: “Tiểu Tô thân thủ nhanh nhẹn quá! Trước giờ chỉ biết cháu khỏe mạnh, nào ngờ lại giỏi giang thế này.”

Tô Ngọc Dung được khen đâm ra ngượng ngùng, vội xua tay, mặt càng đỏ hơn: “Dạ, có gì đâu ạ… trùng hợp trong tay có sẵn cây sào, hồi ở quê, cháu cũng hay dùng sào dài lùa vịt, khều đồ vật, nên quen tay thôi ạ.”

Nàng quanh năm làm nghề chẻ xương lợn, nên việc cân đo đong đếm sức mạnh đã trở nên cực kỳ chuẩn xác.

Vì chuyện rơi xuống nước, thằng nhóc A Bảo ướt sũng từ đầu đến chân. Tức phụ nhà họ Triệu cởi áo ngoài, bọc kín mít cho A Bảo, chuẩn bị đưa con về nhà thay đồ khô ráo. Mọi người cũng hái đầy ắp giỏ nên đành kéo nhau ra về. Trên đường về, mọi người xúm xít vây quanh Tô Ngọc Dung, câu chuyện cũng thêm phần rôm rả. Tô Ngọc Dung tay xách một giỏ sen tươi, được mọi người vây quanh, kể về những tháng ngày làm nghề mổ lợn trước kia, nghe tiếng cười nói vui vẻ của mọi người, trong lòng nàng cảm thấy bình yên và hạnh phúc lạ thường.

Về đến nhà, Tô Ngọc Dung tháo chiếc tạp dề vắt trên hiên nhà xuống đeo vào, sực nhớ đến quả trứng gà nhặt được lúc sáng, định bụng làm món hoa sen chiên giòn. Nàng chẻ một ôm củi, đánh tan quả trứng, rồi múc một bát nhỏ bột mì trắng mịn, nêm thêm chút muối và tí xíu đường để làm tăng hương vị, từ từ đổ nước vào khuấy đều cho đến khi hỗn hợp bột trở nên sánh mịn, nhấc đũa lên có thể kéo thành một đường dài không dứt, lúc này mới đủ độ để lăn hoa.

Trong giỏ có vài đóa sen đang nở rộ, Tô Ngọc Dung chọn ra hai đóa, tách lấy những lớp cánh mỏng manh, phớt hồng tươi non ở giữa, rửa sạch trong thau nước rồi dùng khăn sạch thấm khô. Mỡ lợn trong hũ là mỡ nàng mới tự tay thắng ngày hôm kia, trắng muốt, mịn màng. Nàng múc một muỗng mỡ cho vào chảo sắt, nhóm lửa riu riu. Đợi mỡ từ từ tan chảy, bốc lên những làn khói mỏng tanh, nhiệt độ dầu lúc này là hoàn hảo.

Tô Ngọc Dung dùng đũa gắp một cánh hoa sen, nhúng vào bát bột đã pha sẵn, lật qua lật lại cho bột áo đều, rồi khéo léo thả dọc theo mép chảo vào nồi dầu đang sôi sùng sục. Tiếng “xèo xèo” vang lên vui tai, cánh hoa nhanh chóng phồng lên, định hình.

Món hoa sen chiên giòn sau khi vớt ra có màu vàng ươm, thấp thoáng những đường gân hồng nhạt của cánh hoa bên trong, lớp vỏ ngoài mỏng tang, giòn rụm, cắn một miếng, hương thơm thanh khiết của đầm sen lập tức ùa vào khoang miệng. Hòa quyện với vị mặn mà của bột mì và cái béo ngậy đặc trưng của mỡ lợn, mọi thứ tan chảy thành từng lớp trong miệng. Đôi mắt Tô Ngọc Dung cong lên cười tít, nàng tiếp tục chiên đầy cả một thau lớn, chia cho hàng xóm một ít, tự mình thưởng thức một phần, số còn lại cẩn thận gói vào giấy thấm dầu.

Vẫn còn sớm, Tô Ngọc Dung rảo bước đến nha môn Công bộ nơi Lận Đàn đang làm việc. Gã sai vặt gác cổng thái độ tuy niềm nở nhưng lại báo tin: “Tiếc quá, Lận đại nhân sáng nay vừa được triệu vào cung rồi, nghe đâu bệ hạ gấp rút muốn xem bản vẽ phác thảo trùng tu một điện các trong Tây Uyển.”

Tô Ngọc Dung nghe vậy, trong lòng có chút hụt hẫng. Nàng hiểu rõ, những ngày tháng nhàn rỗi trước đây đã khép lại, một khi Lận Đàn bắt tay vào công vụ, chàng sẽ lại bận tối mắt tối mũi.

Lận Đàn không có ở đó, nàng đành chuyển hướng đi tìm Lận Chiêm. Nắng đầu hè tuy chưa quá gay gắt nhưng cũng đủ làm người ta đổ mồ hôi hột. Nàng xách hộp đồ ăn, mới đi được một quãng mà trán đã lấm tấm mồ hôi. Nghe nàng trình bày mục đích đến, gã sai vặt gác cổng lắc đầu quầy quậy: “Tiểu Lận đại nhân xin nghỉ phép rồi, bảo là trong người không khỏe, về nhà tĩnh dưỡng.”

“Xin nghỉ phép?” Tô Ngọc Dung sững người, nụ cười nhàn nhạt trên môi vụt tắt, tim bất giác đập thót một nhịp: “Đệ ấy bệnh à? Bệnh gì vậy, có nghiêm trọng không?”

Gã sai vặt lại lắc đầu: “Chuyện này… tiểu nhân cũng không rõ nữa. Chỉ nghe loáng thoáng là bị nhiễm phong hàn, giấy xin phép cũng là do người hầu trong phủ mang tới.”

Phong hàn ư? Đang yên đang lành sao lại nhiễm phong hàn được. Hôm kia lúc đi cưỡi ngựa chẳng phải đệ ấy vẫn còn khỏe re sao? Lòng Tô Ngọc Dung thắt lại.

“Đa tạ tiểu ca đã cho biết.” Nàng thất thần buông lời cảm ơn, xách hộp đồ ăn quay gót bước đi.

Trên đường về, Tô Ngọc Dung càng nghĩ càng thấy sốt ruột. Chẳng biết Lận Chiêm ốm đau ra sao, có nặng lắm không mà đến nỗi phải nghỉ làm, e là bệnh cũng không nhẹ. Nhớ lại hôm đi cưỡi ngựa, Lận Chiêm có buột miệng nhắc tới chuyện Lận gia giờ đã phân chia nhà cửa, các phòng tự lo liệu cuộc sống, chẳng ai rỗi hơi đi xoi mói chuyện nhà người khác nữa. Lúc đó, hắn còn nửa đùa nửa thật nói với nàng: “Giờ thì chẳng phải kiêng dè gì nữa rồi, nếu nàng có nhớ ta thì cứ đường hoàng đến tìm ta.”

Nghe vậy, Tô Ngọc Dung đỏ bừng mặt, hừ nhẹ một tiếng rồi quay đi: “Ai thèm nhớ đệ chứ!”

Nào ngờ mới chớp mắt hắn đã đổ bệnh. Nàng nên đến thăm hắn một chuyến, người đang ốm đau bao giờ cũng tủi thân lắm.

Về đến nhà, Tô Ngọc Dung vội vàng thu dọn đồ đạc rồi xách giỏ ra khỏi nhà. Khóa kỹ cổng viện, nàng rảo bước hướng về phía Lận phủ. Đứng trước dinh thự bề thế, cảm giác quen thuộc đan xen lạ lẫm bủa vây lấy nàng. Tô Ngọc Dung dùng dằng hồi lâu trước cổng mới dám bước tới. Nào ngờ, chưa kịp mở lời, người gác cổng vừa thấy nàng đã niềm nở mở rộng cửa mời vào.

Đám người hầu trong phủ đã được thay mới toàn bộ. Những người hiện tại chỉ nhất mực nghe theo sự chỉ đạo của Đại phòng, nên đương nhiên chẳng ai dám ngăn cản Tô Ngọc Dung.

Nàng cứ thế trót lọt bước vào sâu trong nội viện. Tô Ngọc Dung nhẹ nhàng hỏi một tỳ nữ: “Làm phiền cho hỏi… Thất công tử hiện đang ở viện nào?”

Tỳ nữ lễ phép đáp: “Nô tỳ xin dẫn đường cho ngài.”

“Đa tạ.” Tô Ngọc Dung mỉm cười.

Băng qua những dãy hành lang uốn lượn, len lỏi qua mấy bụi thược dược đang độ mãn khai, càng tiến sâu vào trong, không gian càng trở nên tĩnh mịch. Rặng trúc xanh mướt trồng dọc hành lang xào xạc trong gió, bóng trúc in hằn trên mặt đất, nắng chiều vương vãi những tia sáng yếu ớt. Tỳ nữ dẫn đường dừng bước trước một cánh cổng hình trăng khuyết, nhún mình hành lễ: “Tô nương tử, viện của Thất công tử đến rồi ạ.”

“Làm phiền cô rồi.” Tô Ngọc Dung gật đầu cảm ơn, dõi mắt nhìn tỳ nữ khuất bóng.

Ban đầu khi mới bước chân vào Lận phủ, trong lòng nàng ngập tràn lo âu. Nhưng kỳ lạ thay, suốt chặng đường đi nàng chẳng hề vấp phải bất kỳ sự cản trở hay ánh mắt dò xét nào. Đám hạ nhân trong phủ dường như đã được dặn dò từ trước, coi sự xuất hiện của vị nguyên nhị thiếu phu nhân này như không thấy, hoặc có lẽ là cẩn trọng giữ một khoảng cách nhất định. Điều này khiến nàng thở phào nhẹ nhõm, tảng đá vô hình đè nặng trong lòng cũng vơi đi phân nửa.

Tô Ngọc Dung hít một hơi thật sâu, dấn bước vào trong. Sân viện rộng rãi, thanh tịnh, hoàn toàn khác hẳn với vẻ hoang tàn của cái sân nhỏ bé, hẻo lánh trước kia. Góc tường được xếp bằng những hòn non bộ nhấp nhô, bên cạnh là rãnh nước róc rách chảy vào một hồ cá nhỏ, nơi mấy chú cá Koi đang tung tăng bơi lội. Chính giữa sân, một cây ngô đồng sừng sững xòe bóng râm rợp mát. Dưới gốc cây đặt bộ bàn ghế đá, dưới hiên nhà bày vài chậu lan tỏa hương dìu dịu, mang đậm một vẻ u tịch, tách biệt hẳn với chốn xô bồ.

Bước thêm vài bước, Tô Ngọc Dung chợt ngửi thấy thoang thoảng mùi thuốc bắc ngai ngái bay ra từ trong phòng. Lòng nàng lại dâng lên nỗi cồn cào. Nàng rón rén bước tới trước cửa, chần chừ giây lát rồi nhẹ nhàng đưa tay gõ cửa. Không có tiếng đáp lại. Nàng mím môi, thử gọi khẽ: “A Chiêm?”

Bên trong, Lận Chiêm đang mê man trên giường bệnh. Tuy cơn sốt đã hạ chút đỉnh, nhưng những cơn đau đầu như búa bổ và sự nhức mỏi khắp cơ thể vẫn không ngừng hành hạ hắn. Vừa mới cố sức nuốt cạn bát thuốc đắng ngắt đến tê dại cả đầu lưỡi, lúc này dược lực bắt đầu phát tác, cộng thêm cơ thể suy nhược vì ốm đau, ý thức hắn dần chìm vào trạng thái lơ mơ, nửa tỉnh nửa mê.

Trong cơn mơ hồ, hắn lờ mờ nghe thấy tiếng gõ cửa, cùng với một tiếng gọi quen thuộc, dịu dàng. “A Chiêm…” Chắc là nằm mơ rồi. Hắn lại nằm mơ nữa rồi, chỉ cần nhắm mắt lại là hình bóng Tô Ngọc Dung lại hiện về. Lận Chiêm khó chịu nhíu chặt lông mày, từ trong cổ họng bật ra một tiếng r*n r* nghèn nghẹn. Hắn trở mình, vùi sâu khuôn mặt vào lớp gối mềm mại.

Thế nhưng, tiếng gõ cửa lại vang lên một lần nữa. Tiếp theo đó là tiếng “kẽo kẹt” của bản lề, cánh cửa dường như đang được ai đó chậm rãi đẩy ra một khe hở nhỏ. Ý thức đang lơ lửng của Lận Chiêm bị âm thanh ấy kéo giật lại. Hắn bực dọc càu nhàu, giọng điệu đặc sệt âm mũi: “Ai đấy… đã bảo là đừng có làm ồn cơ mà…”

Tô Ngọc Dung rụt rè thò đầu vào thăm dò. Vốn dĩ nàng chỉ định nghía xem tình hình bên trong thế nào. Nếu hắn đang say giấc, nàng chỉ đứng ngắm hắn một lát rồi lặng lẽ rời đi. Nào ngờ, vừa thò đầu vào đã bắt gặp ngay một đôi mắt mở trừng trừng. Đôi mắt ấy chẳng còn vẻ lạnh lùng, sâu thẳm như thường nhật, mà thay vào đó là một lớp sương mù mờ ảo do cơn sốt vẫn chưa hạ hẳn. Khóe mắt hơi hoe đỏ, mang theo sự yếu ớt và hoang mang đặc trưng của người bệnh. Lúc này, đôi mắt ấy đang dán chặt vào nàng, không chớp lấy một cái, chan chứa sự sững sờ đến khó tin.

Bốn mắt nhìn nhau. Tô Ngọc Dung chết lặng nơi khung cửa, tiến thoái lưỡng nan. Hai má bỗng chốc đỏ lựng lên như bị bắt quả tang làm chuyện mờ ám. Nàng lắp bắp giải thích: “Ta… ta có gõ cửa rồi mà, tại đệ không trả lời… Ta lo cho đệ quá… nên mới tự ý mở cửa bước vào…”

Nằm trên giường bệnh, khi nhìn rõ khuôn mặt quen thuộc ấy, đầu óc đang mụ mẫm của Lận Chiêm bỗng “oanh” một tiếng, càng thêm rối bời. Không phải mơ. Là nàng thật. Nàng đến rồi.

Lận Chiêm gắng gượng muốn ngồi dậy, nhưng vừa nhúc nhích, cơn đau đầu đã ập tới khiến hắn không kìm được mà rên khẽ. Thế nhưng, đôi mắt ướt át vì cơn sốt vẫn dán chặt lấy Tô Ngọc Dung, trên mặt hiện rõ sự mừng rỡ không che giấu. Hắn há miệng, giọng khàn khàn thốt lên: “Bảo bối… nàng thực sự đến thăm ta sao?”

Tô Ngọc Dung vội vàng đưa tay ra sau đóng cửa lại, rảo bước đến bên giường, dịu dàng ấn vai hắn xuống: “Đệ đừng ngồi dậy, nằm im đi.”

Nàng thuận đà ngồi xuống mép giường, nhìn gò má hắn đỏ ửng vì sốt, đôi môi nhợt nhạt không chút huyết sắc, đôi mày thanh tú nhíu chặt vì lo âu: “Đang khỏe mạnh sờ sờ, sao lại đột nhiên ốm nặng thế này? Hôm nay ta làm ít bánh trái, định mang đến cho đệ và Lận Đàn nếm thử. Ngờ đâu đến nha môn thì chẳng thấy ai. Nghe gã sai vặt nói đệ cáo ốm, bị nhiễm phong hàn… Lòng ta như lửa đốt, vội vàng chạy qua đây xem sao.”

Nghe xong những lời này, chút bực bội, bứt rứt trong lòng Lận Chiêm vì trận ốm bỗng chốc bị một dòng suối ngọt ngào gột rửa sạch bách. Nhìn khuôn mặt nàng kề sát bên cạnh, đôi mắt hắn sáng rực lên một cách dị thường, như thể cơn bệnh đã khỏi hẳn quá nửa. Hắn không nén được vươn tay ra, vội vã nắm chặt lấy tay nàng. Xúc cảm mềm mại cùng hơi ấm truyền từ những ngón tay nàng khiến hắn phải bật ra một tiếng thở dài thỏa mãn: “Nàng… nàng vừa nghe tin ta ốm là lập tức chạy đến đây luôn sao?” Hắn cố chấp gặng hỏi, khao khát được chính miệng nàng thừa nhận, thừa nhận rằng nàng lo lắng cho hắn, quan tâm hắn đến nhường nào.

Bị hắn gặng hỏi, mặt Tô Ngọc Dung càng thêm đỏ bừng. Nàng toan rút tay về, lại sợ làm hắn đau, đành để mặc hắn nắm lấy, khẽ gật đầu: “Ừm. Đệ vốn dĩ không thích tiếp xúc với người ngoài, ốm đau e rằng cũng chẳng chịu cho ai hầu hạ. Nhưng ta… ta không yên tâm.”

Câu nói ấy tựa liều tiên đan thần hiệu nhất. Lận Chiêm nghe xong liền cảm thấy cái nhức mỏi tận trong xương tủy cũng vơi đi vài phần. Hắn biết ngay mà, nàng có để tâm đến hắn.

Bị hắn nhìn chằm chằm đến mức mất tự nhiên, Tô Ngọc Dung dùng tay kia khẽ sờ lên trán hắn. Cảm nhận được nhiệt độ nóng rẫy, nàng giật mình hốt hoảng: “Sao vẫn còn sốt cao thế này? Đệ đã uống thuốc chưa?”

“Uống rồi, vừa mới uống xong.” Lận Chiêm thều thào đáp, ánh mắt vẫn dán chặt lên mặt nàng, chẳng nỡ rời đi dẫu chỉ là nửa tấc, “Đắng lắm.”

“Thuốc đắng dã tật, ốm đau thì phải ngoan ngoãn uống thuốc chứ.”

Tô Ngọc Dung định đứng dậy rót cho hắn cốc nước ấm, nhưng cổ tay lại bị hắn nắm chặt hơn.

“Nàng đừng đi.” Lận Chiêm thầm thì, giọng điệu mang theo sự ỷ lại, “Ở lại với ta đi.”

“Ta không đi đâu, ta chỉ đi rót cốc nước cho đệ thấm giọng thôi.” Tô Ngọc Dung dịu dàng giải thích.

Lúc này Lận Chiêm mới nới lỏng tay ra một chút, nhưng vẫn không chịu buông hẳn. Bất đắc dĩ, Tô Ngọc Dung đành giữ nguyên tư thế bị hắn nắm tay, hơi nghiêng người, dùng tay kia với lấy ấm trà trên bàn. Nàng thử nhiệt độ, thấy nước vẫn còn ấm, bèn cẩn thận rót một cốc, đưa đến tận môi hắn.

Lận Chiêm nương theo tay nàng uống cạn cốc nước. Nước ấm làm dịu đi cái cổ họng khô rát, cũng khiến niềm vui sướng thầm kín trong lòng hắn càng thêm trào dâng.

Uống nước xong, Tô Ngọc Dung đặt cốc xuống bàn, lại ngồi xuống mép giường, nhìn hắn: “Đệ vẫn chưa kể ta nghe, mới hôm kia còn khỏe mạnh sờ sờ, sao tự nhiên lại bệnh nặng thế này? Có phải ban đêm tham mát mẻ, không chịu đắp chăn cẩn thận không?”

Câu hỏi này khiến đôi má đang sốt của Lận Chiêm dường như càng thêm đỏ rực. Ánh mắt hắn chớp chớp lảng tránh, đâu dám thú nhận là do hắn muốn khoe khoang trước mặt nàng, ăn mặc phong phanh nên mới bị nhiễm lạnh.

“Ta cũng không rõ nữa.” Hắn chống chế: “Chắc là mấy hôm trước mải đọc sách khuya quá nên vô tình bị cảm lạnh.”

Nhìn cái điệu bộ chột dạ lảng tránh của hắn, Tô Ngọc Dung lờ mờ đoán ra sự tình. Nàng nhớ lại cái hôm hắn diện chiếc áo mỏng tang, mỏng lét cưỡi ngựa phi như bay trong gió lạnh mà vẫn cứng miệng kêu không lạnh. Lại nhìn cái bộ dạng bệnh ốm dặt dẹo trên giường bây giờ, nàng vừa giận vừa buồn cười. Nghĩ lại, nàng nhịn không được bật cười “phì” một tiếng.

Nàng lấy tay che miệng, cười đến híp cả mắt. Rõ ràng là xót xa khi thấy hắn ốm, nhưng lại không tài nào nhịn được cười. Lận Chiêm nhìn nàng, trong lòng vốn dĩ đang rất xấu hổ bực bội. Nhưng thấy nàng cười tươi như vậy, hắn lại cảm thấy chẳng có gì to tát nữa. Có thể làm cho nàng cười, đã là phúc phần của hắn rồi.

“Cái đồ ngốc này…” Tô Ngọc Dung cười xong, thở dài một hơi, giọng điệu đong đầy sự bất lực, không kìm được đưa tay ấn nhẹ lên trán hắn: “Lần sau không được thế nữa đâu. Đệ diện bộ nào cũng đẹp cả.”

Nhưng Lận Chiêm lại vặn vẹo: “Ta có ra sao thì nàng cũng đều thích, phải không?”

Hắn cố tình xuyên tạc ý tứ của nàng. Tô Ngọc Dung định phản bác rằng mình nào có ý đó, nhưng nhìn đôi mắt ươn ướt của hắn, đành cam chịu gật đầu.

Bệnh tật dường như tiếp thêm cho hắn dũng khí để làm càn. Hắn được đà lấn tới, buông tay nàng ra, vòng tay ôm hờ lấy eo nàng, rồi tì cái trán nóng hầm hập vào hông nàng. “Tô Ngọc Dung…” Lận Chiêm khẽ gọi tên nàng, giọng nói rầu rĩ, đặc sệt âm mũi: “Ta đau đầu quá, cả người nhức mỏi, chỗ nào cũng khó chịu, khó chịu muốn chết.”

Hắn tham lam hít hà mùi hương thoang thoảng trên người nàng. Hắn mê mẩn cái mùi hương ngọt ngào, dịu nhẹ đặc trưng của nữ nhi ấy. Hắn cứ ngửi lấy ngửi để, chẳng chút kiêng dè, như thể làm vậy sẽ giúp xua tan đi mọi đớn đau bệnh tật. Đầu óc nóng hầm hập bắt đầu mụ mẫm, sợi dây lý trí cũng trở nên lỏng lẻo. Hắn chỉ khao khát được ở gần nàng, gần thêm chút nữa…

Sự yếu đuối và nương tựa hiếm hoi này của hắn khiến trái tim Tô Ngọc Dung rối bời, rồi lại mềm nhũn ra. Nhìn hắn nhắm nghiền mắt, nhưng đôi lông mày vẫn nhíu chặt vì khó chịu, đôi má thì đỏ bừng vì sốt mà đôi môi lại tái nhợt, bộ dạng đáng thương vô cùng. Chút ngượng ngùng và do dự trong lòng nàng phút chốc tan biến, nhường chỗ cho sự xót xa, thương cảm.

Nàng hơi nghiêng người, nín thở, chầm chậm ghé sát lại gần môi hắn. Nào ngờ, Lận Chiêm lại quay mặt đi. Hắn thở hắt ra một hơi, như đang dốc sức kìm nén một điều gì đó, giọng nói bị kìm nén đến khản đặc: “Ta đang bệnh… sẽ lây bệnh cho nàng mất.”

Trời mới biết hắn đã phải dùng đến bao nhiêu định lực mới có thể dằn lòng quay mặt đi trước hơi thở thơm mát, mềm mại ấy. Từng tế bào trong cơ thể hắn đều gào thét muốn tiến đến gần, muốn cướp lấy sự ấm áp, ngọt ngào từ nàng.

Đôi môi Tô Ngọc Dung lướt nhẹ qua gò má nóng bừng của hắn rồi rơi vào khoảng không. Nàng khựng lại một nhịp, nhưng không hề lùi ra xa, ngược lại càng tiến tới gần hơn. Rất nhẹ nhàng, rất nhanh chóng, nàng đặt một nụ hôn khẽ như lông hồng lên hàng mi đang run rẩy của hắn. Xúc cảm mềm mại, ấm áp mang theo mùi hương thanh khiết đặc trưng của nàng, tựa như dòng suối mát lành, trong vắt nhất rưới xuống người hắn.

Toàn thân Lận Chiêm cứng đờ. Ngay sau đó, hắn không kiểm soát được mà run lên bần bật. Xương hàm bạnh ra, hai hàm răng cắn chặt vào nhau lập cập. Từ cổ họng hắn bật ra một tiếng động nghèn nghẹn, mơ hồ như tiếng nấc. Trước mắt hắn xẹt qua một vệt sáng trắng chói lòa. kh*** c*m mãnh liệt, dữ dội đến mức gần như nhấn chìm lý trí, khiến hắn choáng váng, mất phương hướng trong chốc lát, cảm giác như linh hồn cũng sắp bị sự dịu dàng và khiêu khích đến tột cùng ấy lôi tuột ra khỏi xác.

Thế nhưng trên thực tế, đó chỉ đơn thuần là một cái chạm nhẹ, thậm chí còn chẳng thể coi là một nụ hôn. Chẳng qua, người ban phát ân huệ ấy lại chính là nàng, nên mới khơi dậy một phản ứng dữ dội đến thế.

Tô Ngọc Dung đưa tay lên, nhẹ nhàng xoa xoa mái tóc ướt đẫm mồ hôi của hắn, giọng điệu dịu dàng như vắt ra nước: “Ngoan nào, nhắm mắt lại ngủ một giấc thật ngon. Tỉnh dậy là hết sốt ngay thôi.”

Lận Chiêm thở hổn hển, lồng ngực phập phồng dữ dội. Phải một lúc lâu sau, hắn mới khó nhọc kéo lại được chút lý trí từ cơn rùng mình như muốn nuốt trọn ấy. Hắn ngoan ngoãn làm theo lời nàng, ngoan ngoãn nhắm mắt lại.

Lại thêm một lúc nữa trôi qua, cơ thể căng cứng của hắn mới hoàn toàn thả lỏng, nhịp thở cũng dần trở nên đều đặn và kéo dài. Tô Ngọc Dung cứ lẳng lặng ngồi bên mép giường, để mặc hắn tựa vào người mình. Nàng lắng nghe hơi thở ngày một bình ổn của hắn, cho đến khi chắc chắn rằng hắn đã ngủ say, nàng mới rón rén, cẩn trọng từng chút một rút tay về.

Nấn ná một lúc, trời đã nhá nhem tối. Tô Ngọc Dung vội vàng đứng lên. Vốn dĩ định về nhà sớm, mai lại đến thăm, ai dè vừa bước ra đến sân trước đã chạm mặt Lận Đàn vừa đi làm về từ trong cung.