Ngọc Triền Chi - Hảo Đại Nhất Đĩnh Ngân

Chương 9

🪷 Chương 9: Hưu thê

🪷 Editor: Thảo Anh


Hương hoa hạnh thoang thoảng bay vào phòng. Lận Chiêm men theo bờ hồ, chầm chậm đi về tiểu viện hẻo lánh của mình. Nơi đây vắng vẻ quạnh hiu, từ nhỏ đến lớn chăm sóc hắn cũng chỉ có duy nhất một lão ma ma tuổi tác đã cao, tai lại hơi lãng.

Gió thổi làm khung cửa sổ va đập kêu cọt kẹt không ngừng. Lận Chiêm bước tới gần, định đóng cửa sổ lại, nhưng khi tay vừa chạm vào chấn song thì chợt khựng lại.

Ngày bị Tôn gia đưa về đây, cũng là một ngày hoa hạnh nở rộ dưới màn mưa lất phất thế này.

Hắn được một lão bộc của Tôn gia dắt đi, đứng trước cánh cửa lớn sơn son thếp vàng của Lận phủ. Lão bộc đẩy hắn lên phía trước, ném lại một câu cộc lốc với gã gác cổng Lận phủ: “Đây là nòi giống nhà họ Lận các người”, rồi vội vã bỏ đi như trút được một gánh nặng.

Lận Chiêm được người gác cổng dẫn vào trong. Đình viện sâu thẳm, hành lang quanh co khúc khuỷu. Ánh mắt đám hạ nhân nhìn hắn hoàn toàn không giống như đang nhìn một vị thiếu gia hồi hương, mà chất chứa sự tò mò, chán ghét. Những ánh nhìn soi mói, đầy ác ý ấy cứ thế đè nặng l*n đ*nh đầu hắn.

Bên trong chính sảnh đông nghịt người, toàn là những khuôn mặt xa lạ. Ngồi ở vị trí chủ tọa là Lận Tam gia, bên cạnh là Tam thẩm Viên Kỳ với nụ cười gượng gạo, khách sáo.

Hắn nghe thấy xung quanh râm ran những tiếng xì xào bàn tán cố đè nén:

“Nhìn ngũ quan kia xem, đúng là rất giống người Lận gia, giống hệt Nhị lang lúc nhỏ…”

“Tôn gia đúng là… Người vừa mới mất đã tống ngay cục nợ này về đây… Nghe bảo lúc sinh ra đến khóc cũng chẳng biết khóc, bà đỡ đánh thế nào cũng vô dụng, đến giờ vẫn câm như hến, hình như lên bốn tuổi mới biết đi thì phải.”

“Nói khẽ thôi, tưởng chuyện vang danh vẻ vang lắm hay sao?”

Những ngón tay Lận Chiêm bấu chặt lấy vạt áo. Hắn không biết khóc, cũng chẳng biết cười, hệt như một khúc gỗ vô tri vô giác. Mẫu thân từ lúc sinh thời đã chẳng hề yêu thương hắn. Bà luôn nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch nhìn ra ngoài cửa sổ, miệng lẩm bẩm không ngừng: “A Đàn… A Đàn của ta…”

Lận Chiêm vươn tay định kéo bà, nhưng bị bà đẩy phắt ra. Sự tồn tại của hắn tựa như một nỗi nhục nhã của mẫu thân. Bao nhiêu bất hạnh trong cuộc hôn nhân, bà đều trút hết lên đầu Lận Chiêm. Hắn mãi chẳng chịu mở miệng nói chuyện, người ngoài chê cười bà sinh ra một đứa con ngốc, Tôn gia cũng ruồng rẫy đứa trẻ này. Trớ trêu thay, thân thể bà lại mang tổn thương, vĩnh viễn không thể mang thai được nữa.

Mẫu thân liền lấy kim châm vào người hắn, ép hắn phải khóc. Nhưng Lận Chiêm không biết khóc, bẩm sinh đã là một quái thai. Dẫu bị đâm cho máu chảy đầm đìa hai bàn tay, hắn cũng chỉ ngây dại nhìn mẫu thân.

Thế là người khóc lại thành bà.

Bà rất hiếm khi nhìn hắn, thỉnh thoảng ánh mắt vô tình lướt qua cũng như thấy phải thứ gì đó đáng ghê tởm, lập tức dời đi. Đều là con ruột do mình đứt ruột đẻ ra, nhưng bà lại luôn nhớ nhung đứa con trai lớn.

Mẫu thân chân trước vừa nhắm mắt xuôi tay, chân sau Tôn gia đã bàn tính chuyện tống khứ hắn về lại Lận gia.

Giữa những tiếng xì xào bàn tán ồn ào không dứt, một thiếu niên từ sau tấm bình phong bước ra. Chàng vận bộ trường bào cổ tròn màu xanh ngọc bích thêu hoa văn trúc, dáng người cao ráo đĩnh đạc, mày thanh mắt sáng.

Đó là lần đầu tiên Lận Chiêm nhìn thấy người huynh trưởng ruột thịt qua lời kể của người khác, một người hoàn toàn trái ngược với hắn.

Bầu không khí trong sảnh đường dường như cũng nhờ sự xuất hiện của y mà hòa hoãn đi đôi chút. Lận Đàn bước đến trước mặt hắn, ánh mắt ôn hòa nhìn hắn.

“Đệ là A Chiêm sao?”

Thiếu niên mỉm cười hỏi, giọng nói trong trẻo, ấm áp: “Ta là huynh trưởng của đệ, tên ta là Lận Đàn.”

Lận Chiêm không phản ứng, chỉ dùng đôi mắt đen láy tĩnh mịch, vô hồn nhìn chàng, hệt như nhìn bất kỳ món đồ trang trí lộng lẫy nào khác trong sảnh. Phong thái của một vị huynh trưởng quá đỗi hoàn hảo này, trong mắt hắn, chỉ thấy giả tạo và chói mắt.

Lận Tam gia cau mày, giọng điệu mất kiên nhẫn: “Đứa trẻ này sao không biết nói chuyện, là một kẻ câm à?”

Lận gia đông con nhiều cháu, phụ thân ruột của hắn cũng đã sớm có một người con trai trưởng vô cùng xuất chúng, nên đối với đứa con rơi từ trên trời rơi xuống này, ông ta chẳng mảy may bận tâm. Huống hồ, kế thất của ông ta cũng đã sinh hạ được một tiểu nhi tử thông minh lanh lợi, được muôn vàn sủng ái.

Lận Chiêm vẫn còn nhớ rõ đứa trẻ đó, phụ thân tuổi già có được mụn con, đặt tên là Bảo Trân.

Bảo Trân nhỏ hơn hắn một tuổi, được nhũ mẫu dắt tay, mặc cẩm bào, trên cổ đeo anh lạc khảm bát bảo, trông hệt như một búp bê phúc lộc được chạm khắc từ ngọc phấn. Nó đối với người Thất ca tính tình u ám đột nhiên xuất hiện trong phủ này mang một lòng thù địch và bài xích bản năng.

Trẻ con bắt nạt nhau thường trực tiếp và tàn nhẫn. Ban đầu Bảo Trân cố ý thò chân ngáng đường mỗi khi Lận Chiêm đi ngang qua, cướp đi chút bút mực giấy nghiên ít ỏi của hắn, bôi ngoạc lung tung rồi ném luôn xuống ao.

Khi nó lờ mờ nhận ra người lớn cũng chẳng ưa gì Lận Chiêm, những trò bắt nạt lại càng thêm quá quắt. Tỷ như dẫn đám trẻ con khác ném đá nhỏ vào người Lận Chiêm, chửi hắn là đồ câm, đồ sao chổi, thứ tạp chủng không ai thèm. Thậm chí còn la hét đòi cưỡi ngựa, và người cha thiên vị kia sẽ bắt Lận Chiêm phải quỳ rạp xuống làm ngựa cho đệ đệ cưỡi.

Lúc đó, Lận Đàn đã mười mấy tuổi, đang cầu học bên ngoài, vài tháng mới có thời gian về nhà một lần, nên hoàn toàn không hay biết những chuyện xảy ra trong phủ. Cho đến khi y quay về lần nữa, hạ nhân mới bẩm báo rằng, phụ thân đã qua đời.

Sự trả thù của Lận Chiêm lạnh lẽo và tĩnh lặng, tựa như một con rắn độc ẩn mình trong bóng tối. Hắn biết Bảo Trân ỷ được sủng ái mà coi trời bằng vung, vô pháp vô thiên, đặc biệt thích chơi đùa bên bờ ao, dọa nạt đám cá chép Koi dưới nước, đám hạ nhân bên cạnh cũng chẳng dám thực sự ngăn cản.

Một buổi trưa nọ, Bảo Trân lại đùa giỡn trên hòn giả sơn bên bờ ao. Lận Chiêm tay cầm một con châu chấu thắt bằng cỏ vô cùng tinh xảo, ngồi chơi bên bờ.

Đứa trẻ Bảo Trân lập tức bị thu hút, nằng nặc đòi con châu chấu cỏ đó. Hễ là đồ của Lận Chiêm, nó quen thói ăn vạ, cứ thế đưa tay ra cướp.

Lận Chiêm buông tay, con châu chấu cỏ rơi xuống nước. Bảo Trân chẳng thèm nghĩ ngợi liền nhoài người ra vớt, Lận Chiêm mượn thế đẩy luôn nó xuống nước.

Kết cục chẳng có gì bất ngờ.

Lận Chiêm lạnh lùng đứng nhìn đệ đệ vùng vẫy ngụp lặn dưới nước. Hắn là một “kẻ câm” mà, đương nhiên sẽ không biết nói, cũng sẽ chẳng biết kêu cứu giúp.

Bọn hạ nhân chạy đến muộn màng, loạn cào cào tìm sào trúc vớt người. Kế thất phu nhân nghe tin chạy vội tới, khóc đến xé ruột xé gan.

Bảo Trân chết đuối. Kế thất phu nhân – người luôn dung túng cho nó bắt nạt Lận Chiêm – không chịu nổi nỗi đau mất con, chẳng bao lâu sau cũng sinh tâm bệnh, u uất mà qua đời.

Dưới cú sốc liên tiếp, phụ thân ruột của Lận Chiêm cũng đổ bệnh liệt giường, rất nhanh sau đó buông tay đi theo. Chớp mắt, Đại phòng từ chủ quân, phu nhân cho đến tiểu thiếu gia đều chết sạch.

Lận Đàn bị gọi về nhà với khuôn mặt bàng hoàng ngơ ngác. Chỉ mới đi học xa nhà được vài tháng, lúc trở về lại phải liên tiếp dự ba đám tang.

Đại phòng chỉ còn lại hai huynh đệ bọn họ. Lận Đàn khuôn mặt trắng bệch, lo liệu xong xuôi tang sự, mới nhìn sang đứa em trai ruột đang ngồi im lìm ở một góc.

“A Chiêm.”

Lần đầu tiên Lận Chiêm chịu mở miệng, giọng khàn khàn: “Huynh trưởng.”

Lận Đàn mấp máy môi, dường như có lời muốn nói, nhưng cuối cùng vì tiếng “huynh trưởng” này mà đành nuốt ngược trở lại.

Ngày đưa tang phụ thân, trên phố xá ồn ào hỗn loạn, một gã đạo sĩ chân đất chẳng biết từ đâu chui ra, chỉ thẳng mặt Lận Chiêm mà phán: “Thiên sát cô tinh, hình khắc phụ mẫu.” (Sao quả tạ chiếu mệnh, khắc cha khắc mẹ).

Lận Chiêm lại một lần nữa bị người ta coi như quả bóng da, đá văng lên chùa.

Chỉ có huynh trưởng là tới thăm hắn, mang sách cho hắn, cố gắng trò chuyện với hắn. Nhưng Lận Chiêm chỉ thấy chàng thật đạo đức giả.

Cái gọi là tình huynh đệ thuận hòa kia, trong mắt hắn, chỉ là thủ đoạn để Lận Đàn duy trì cái phong thái “kiểu kiểu quân tử” của mình mà thôi. Rõ ràng chàng cũng thừa biết người ngoài kia nói gì cơ mà? Bọn họ nói đứa em trai nửa đường nhận tổ quy tông của chàng là một tên sát tinh, khắc chết tất cả mọi người.

Gió lạnh lướt qua, phả thẳng vào mặt.

Lận Chiêm bừng tỉnh.

Một khuôn mặt nữ nhân hiện lên trong tâm trí hắn.

Hắn quả thực không thích Tô Ngọc Dung, sự bài xích trong lòng hắn không thể giả vờ được.

Ả ta giả tạo y hệt Lận Đàn, bình thường đến mức có chút đáng thương. Cái vẻ thật thà, chất phác, mộc mạc kia của ả chắc chắn là ngụy tạo. Chẳng qua chỉ là một loại thủ đoạn cao cấp hơn để lấy lòng những kẻ bề trên mà thôi. Thứ ả nhắm đến chỉ là vinh hoa phú quý và danh vọng mà thân phận của người chồng mang lại, làm gì có chút chân tình nào cơ chứ.

Tưởng gả được vào Lận gia sau bao cay đắng tủi nhục là có thể chen chân vào giới thượng lưu sao?

Lận Chiêm lạnh nhạt khoanh tay đứng nhìn, chờ đợi ả lộ ra đuôi cáo, chờ xem vầng trăng sáng là huynh trưởng kia bị đám mây đen đê hèn này làm vấy bẩn. Chờ đến khi sự thật vỡ lở, bản tính tham lam của ả chẳng thể che đậy được nữa, cái gọi là chân tình ngụy tạo kia, thực chất toàn là mưu mô lợi dụng.

Hắn mặt lạnh tanh, “rầm” một tiếng sập mạnh cửa sổ lại.

Lúc Lận Đàn hồi phủ, trời đã ngả bóng chiều tà.

Chàng đi đến chỗ thúc phụ bẩm báo trước, trình bày việc công đã xử lý xong xuôi, lại nghe thêm vài lời răn dạy về động thái trên triều đình.

“Sao hôm nay cháu về muộn thế? Chẳng phải đã dặn trước là hôm nay trong phủ có yến tiệc, rất nhiều khách khứa tới dự sao?” Lận Tam gia nhìn chàng, giọng điệu nghiêm khắc trách cứ.

Mượn cớ ngắm hoa hạnh, thực chất là mời rất nhiều phu nhân, tiểu thư đến, cũng có ý kén vợ chọn dâu.

Lận Đàn nhẹ nhàng đáp lời: “Tam thẩm chưởng quản trung quỹ, lo liệu nội vụ, bao năm nay luôn đâu ra đấy, nề nếp rõ ràng. Chẳng qua chỉ là một buổi xuân yến bình thường, nghĩ lại Tam thẩm đã quá quen thuộc rồi. Cháu dại dột ngu muội, lại vướng bận công vụ, dẫu có ở lại cũng chẳng giúp được gì, cớ sao phải làm phiền nhã hứng của các vị khách khứa.”

“Cháu thừa hiểu ý ta là gì mà.” Sắc mặt Lận Tam gia sầm xuống, lời nói cũng trở nên gay gắt: “Trong bữa tiệc hôm nay, ta đã đặc biệt lưu tâm giúp cháu vài vị quý nữ có gia thế, phẩm mạo đều xứng làm lương phối. Vị trí chính thất phải chọn người hiền đức mà sính lễ rước về. Ta biết cháu trọng tình nghĩa, không ép cháu phải lập tức viết hưu thư đuổi Tô thị đi. Xuất thân như ả ta, có thể bước chân vào Lận phủ đã là phúc phận tày đình rồi. Thế này đi, cháu và ả hòa ly, cưới một người vợ khác làm chính thất. Nếu cháu thực sự sủng ái ả, thì đổi cho ả một thân phận khác, nạp làm thiếp giữ lại trong phủ. Như vậy ả vẫn được ăn sung mặc sướng ở đây, cháu cũng coi như vẹn tình trọn nghĩa.”

Lận Tam gia đã lùi một bước, chấp nhận cho Lận Đàn giữ Tô Ngọc Dung bên cạnh, nhưng tuyệt đối không được làm chính thất.

Giữa các thế gia đại tộc, liên hôn vốn dĩ đã là một phương thức để duy trì vinh quang gia tộc. Từ xưa đến nay, hôn sự của con cái đều do cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy, lời mai mối dắt dẫn, làm gì có chuyện tự mình làm chủ.

Sắc mặt Lận Đàn không hề biến đổi: “Không thể nào.”

“Lận Hi Yến!”

Người đàn ông nổi trận lôi đình, đập mạnh tay xuống kỷ án, đứng phắt dậy khỏi ghế thái sư.

“Cháu nhất quyết phải ngỗ nghịch bề trên trong chuyện này sao?”

Lận Đàn trầm giọng đáp: “Phải. Nếu thúc phụ không thể chấp nhận, vậy cháu sẽ đưa nàng ra ở riêng ngoài phủ. Tóm lại, cháu sẽ không bao giờ hòa ly.”

Lận Tam gia tức điên người, tiện tay vơ lấy chén trà đập thẳng về phía chàng. Nước trà nóng hổi thấm đẫm vạt áo. Lận Đàn đứng bất động, mặc cho chén trà rơi vỡ tan tành dưới chân, áo trước ngực ướt sũng.

“Cút ra ngoài!”

Lận Tam gia đang trong cơn thịnh nộ, cứ tưởng nổi trận lôi đình, đứa cháu trai ngoan ngoãn này sẽ cung kính nhận lỗi như trước đây. Ngờ đâu Lận Đàn chẳng nói chẳng rằng, đoan chính hành lễ bái biệt rồi xoay người rời đi.

Trường bào của chàng ướt sũng quá nửa, nước trà nhỏ giọt tong tong rỏ xuống đất.

Lận Tam gia tức đến mức nghẹn họng, suýt chút nữa thở không lên hơi.

Viên Kỳ vội vàng đỡ lấy người chồng đang nổi trận lôi đình: “Thôi nào, thôi nào, ông gấp gáp cái gì chứ.”

Ngực người đàn ông phập phồng kịch liệt: “Ta nhất định phải ép nó hưu con tiện nhân Tô thị đó.”

“Tô thị mới gả vào chưa được bao lâu, bây giờ bắt Nhị lang hưu thê, người ngoài sẽ nhìn Lận gia chúng ta thế nào?” Viên Kỳ dùng giọng điệu mềm mỏng khuyên nhủ: “Đến lúc đó, dù mình có lý cũng thành vô lý. Người ta sẽ chê cười Lận gia chê nghèo ghét khó, giày vò con gái nhà người ta, rước người ta về rồi lại nhẫn tâm đuổi đi!”

“Vậy theo ý phu nhân, phải làm sao bây giờ?”

Viên Kỳ ngẫm nghĩ một chốc, thủng thẳng đáp: “Cứ tạm để ả ta ở lại trong phủ đã. Những ngày tới, ta sẽ đích thân dạy dỗ quy củ cho ả đàng hoàng, tuyệt đối không để ả làm mất mặt Lận gia ở bên ngoài. Đợi chừng một năm rưỡi nữa, kiếm đại một cái cớ bảo Nhị lang hưu ả đi. Biết đâu chưa cần chúng ta nhắc nhở, tự bản thân nó đã chán chê mỏi mệt rồi cũng nên?”

Lận Tam gia bị lời bà ta thuyết phục, cơn giận cũng dần dần hạ nhiệt.

“Thôi được, cứ tạm để ả ta ở lại trong phủ. Nếu ả dám dấy lên sóng gió gì, ta tuyệt đối không tha!”