Ngọc Triền Chi - Hảo Đại Nhất Đĩnh Ngân

Chương 8

🪷 Chương 8: Tiểu thúc tử không thích nàng

🪷 Editor: Thảo Anh


Hai má Tô Ngọc Dung ửng đỏ, cảm thấy xấu hổ vì sự vụng về của bản thân, lí nhí đáp: “Vâng… ta sẽ chú ý.”

Nàng cứ như đứa trẻ mới học đi, khoác lên mình bộ y phục lộng lẫy này liền chẳng biết phải bước chân thế nào nữa. Đi dạo một vòng cũng có thể giẫm phải gấu váy của chính mình, thật sự mất mặt. Mà hình như lần nào mất mặt cũng tình cờ bị tiểu thúc tử bắt gặp.

Nhưng nàng cũng đâu muốn thế. Quả thực là chiếc váy này quá dài, quá rườm rà, bước chân lại không thể sải quá rộng, bằng không nàng đâu đến nỗi tự giẫm phải mình.

Một khoảng lặng ngắn ngủi thoáng qua.

Lận Chiêm không lập tức rời đi. Ánh mắt hắn rơi về phía đình nghỉ mát cách đó không xa, nơi thoang thoảng truyền đến những tiếng cười đùa.

Lận Chiêm đột nhiên cất lời, trong giọng nói chẳng nghe ra hỉ nộ ái ố gì: “Những lời trên bàn tiệc vừa nãy, tẩu không nghe ra là bọn họ đang cười nhạo tẩu sao?”

Thực ra hắn vẫn luôn ngồi đọc sách ở góc khuất gần đó. Lúc đám khách khứa kéo tới, Lận Chiêm vốn định rời đi. Nhưng vừa mới dợm bước, hắn liền nghe thấy họ bàn tán về Tô Ngọc Dung đang đi dạo dọc bờ hồ đằng xa.

Cười nhạo xuất thân bần hàn, dung mạo bình thường của nàng, cười cả tính cách chậm chạp, cùng với đủ thứ quy củ lễ nghi chẳng thể đem lên mặt bàn.

Những lời này quả thực nói chẳng sai chút nào.

Lận Chiêm lại đưa mắt nhìn người trước mặt. Tô Ngọc Dung đang cúi đầu, vẻ mặt khó xử nhìn gấu váy bị rách, trên đó còn in hằn vết giày rõ mồn một. Nét mặt nàng rầu rĩ. Chiếc váy này mới mặc được vài lần đã hỏng, thật xót xa. Thực ra mang giặt đi thì vẫn mặc được, nàng lấy kim chỉ khâu lại một chút là xong thôi mà.

Nhìn nét mặt nàng, Lận Chiêm có thể dễ dàng đoán được nàng đang nghĩ gì.

Cái gì cũng viết hết lên mặt, chẳng có chút tâm cơ nào.

Hắn lại âm thầm suy đoán, rốt cuộc là đơn thuần thật sự, hay là tâm tư quá sâu, cố tình giả vờ ngây thơ. Chắc là vế sau rồi, bằng không một người như Lận Đàn sao có thể thích nàng được.

Tuy không muốn thừa nhận, nhưng sự thực là người huynh trưởng cùng chung dòng máu của hắn quả thực là một chính nhân quân tử được thế tục công nhận. Dung mạo như vầng trăng sáng, tâm tính trong ngần, tuổi còn trẻ đã giữ chức vụ quan trọng trong triều, tiền đồ vô lượng.

Một người như vậy, thê tử cưới về đương nhiên cũng phải là khuê tú môn đăng hộ đối, kiểu gì cũng chẳng đến lượt Tô Ngọc Dung. Nếu nàng không dùng thủ đoạn, Lận Đàn cớ sao lại cưới nàng?

Chẳng lẽ lại là hai bên thật lòng yêu thương nhau sao?

Đôi chân vốn định bước đi của hắn vì những tiếng cười đùa kia mà khựng lại. Ven hồ trống trải, âm thanh cũng dễ dàng vang xa. Đặc biệt là những lời nhắm vào nàng, những ác ý được bọc trong lớp đường mật ấy, hắn nghe rõ mồn một.

Lận Chiêm nhìn vị tẩu tẩu của mình ngồi đó như một kẻ ngốc, bị người ta buông lời châm chọc giữa thanh thiên bạch nhật mà vẫn có thể cười hùa theo, thậm chí còn nghiêm túc trả lời những câu hỏi rõ ràng là rắp tâm bất lương.

Tô Ngọc Dung nghe vậy, mờ mịt ngẩng đầu lên, đôi mắt mở to tròn xoe, ánh nhìn tràn ngập vẻ khó hiểu: “Hả? Cười nhạo ta ư?”

Vẻ mặt nàng ngưng trệ, dường như đang nghiêm túc nhớ lại một chút, rồi lắc đầu: “Không có mà, đâu có ai cười nhạo ta. Ngũ đệ muội đang quan tâm xem ta có trang sức để đeo hay không, muội ấy còn định đem đồ của mình tặng cho ta nữa kìa.”

“…”

Lận Chiêm hoàn toàn cạn lời, lát sau mới bật cười khẩy một tiếng.

Hắn nhìn bộ dạng ngây ngô hoàn toàn không giống như đang giả vờ của nàng, lần đầu tiên nhận thức rõ ràng một điều: Người phụ nữ này thực sự không hiểu được hàm ý sâu xa trong lời nói của người khác.

Ngũ thiếu phu nhân Hạ Dao Đình, xuất thân danh môn, là muội muội ruột của Hạ Quý phi trong cung.

Lời đồn trước đây nói rằng, nàng ta vốn dĩ định gả cho Lận Đàn, chỉ tiếc là thiếp có ý mà lang vô tình. Hạ Dao Đình trong lúc tức giận đã gả cho Ngũ đệ của Lận Đàn.

Sự thù địch của nàng ta đối với Tô Ngọc Dung, phần lớn quả thực xuất phát từ việc khinh rẻ xuất thân của nàng, có lẽ còn một phần nữa là vì Tô Ngọc Dung đã trở thành thê tử của Lận Đàn. Một quý nữ danh môn như nàng ta, làm sao cam tâm chấp nhận việc bản thân lại không bằng một mụ đàn bà thôn quê?

Hiển nhiên Tô Ngọc Dung hoàn toàn không biết những chuyện này, còn coi những lời mỉa mai châm chọc của người ta là ý tốt.

Rõ ràng vừa nãy ngồi ở đó, đám người kia đã cùng nhau hoàn thành một màn sỉ nhục, chà đạp nàng từ đầu đến chân, từ trong ra ngoài, cả về tinh thần lẫn thể xác.

Vậy mà nàng hoàn toàn không hay biết gì.

Tô Ngọc Dung buông gấu váy xuống, trên môi nở một nụ cười bẽn lẽn, lên tiếng hỏi: “Đúng rồi tiểu thúc, lần trước ta sai nha hoàn mang cho đệ ít thịt khô và kẹo sữa, đệ ăn có hợp khẩu vị không? Chỗ ta vẫn còn, lúc đến đây ta đã tự tay làm rất nhiều. Nếu đệ thích, ta lại sai người mang qua cho đệ một ít nhé.”

Lận Chiêm không hiểu: “Cái gì cơ?”

Lời vừa thốt ra, hắn lập tức hiểu ra cơ sự. Con nha hoàn kia vậy mà dám cả gan giấu giếm, không những không bẩm báo việc hắn từ chối nhận đồ, lại còn nói dối là hắn đã nhận rồi.

Tô Ngọc Dung căng thẳng nhìn hắn. Lúc tới kinh thành, nàng đặc biệt mang theo rất nhiều đặc sản quê nhà, chia cho mỗi viện một ít. Nhưng chỉ có Tam thẩm Viên Kỳ khen nàng có lòng, những người khác hình như chẳng có biểu hiện gì.

Hắn nhìn vào đôi mắt sáng lấp lánh, đong đầy vẻ mong đợi của Tô Ngọc Dung.

“Ta chưa từng nhận được bất cứ thứ gì.” Lận Chiêm ghim chặt mắt vào nàng, chờ đợi được nhìn thấy vẻ hoảng loạn hoặc sự xấu hổ khi lớp mặt nạ đạo đức giả bị vạch trần: “Con nha hoàn đó của tẩu, ngay hôm ấy đã bị ta quát đuổi về. Sao, ả không nói cho tẩu biết là ta không cần ư? Tẩu tẩu không cần phải phí tâm tư như vậy, ta không cần. Tẩu muốn thu phục lòng người thì thực sự tìm nhầm đối tượng rồi. Hơn nữa, cũng chẳng ai thích những thứ tẩu tặng đâu.”

Nụ cười trên mặt Tô Ngọc Dung dần cứng đờ, ánh sáng trong đôi mắt cũng vụt tắt. Nàng ngơ ngác nhìn hắn, dường như phải mất một lúc mới hiểu được ý tứ trong lời nói của hắn.

Nàng cúi đầu, những ngón tay vô thức cuộn lại, vò chặt lấy gấu váy rách. Giọng nói nhỏ như muỗi kêu, mang theo sự luống cuống rõ rệt và một chút tủi thân vì bị tổn thương: “Ồ, ra là vậy… Được, được rồi.”

Tô Ngọc Dung khựng lại một chút, dường như đang cố gắng vớt vát lại chút gì đó. Nàng tính tình mềm mỏng, lại nhu nhược, cho dù phải chịu ủy khuất cũng sẽ theo thói quen mà tìm bậc thang cho bản thân và cả đối phương leo xuống. Giọng nàng càng lúc càng nhỏ: “Không thích cũng không sao… không sao đâu.”

Những lời Lận Chiêm vốn định nói ra đều nghẹn ứ nơi cổ họng.

Không có chất vấn, không có oán than, thậm chí không có lấy một tia tức giận. Chỉ có một sự nhẫn nhịn chịu đựng như đã thành thói quen. Tựa hồ như sự từ chối và ruồng rẫy thẳng thừng thế này, đối với nàng mà nói đã là chuyện cơm bữa.

Môi hắn mấp máy, nhưng cuối cùng chẳng nói thêm chữ nào, cứ thế cầm sách đi khuất sau hòn giả sơn.

Tô Ngọc Dung đứng lặng tại chỗ, cúi đầu chỉnh lại chiếc váy lấm lem bùn đất, xót xa nhìn những đường thêu bị rách, khẽ thở dài.

Nàng có ngốc nghếch đến mấy thì lần này cũng hiểu ra rồi, tiểu thúc tử không thích nàng.

Không thích thì thôi vậy, nàng cũng đâu nhất thiết phải lấy lòng đệ ấy, cứ phải xun xoe bám lấy đệ ấy làm gì. Sau này tránh xa đệ ấy ra là được. Những người khác không thích nàng, thì nàng không chơi với họ nữa.

Lận Chiêm đi rồi, Tô Ngọc Dung xách phần váy rách lên, quyết định cứ từ từ đi về trước đã rồi tính sau.

Chu ma ma đã dạy nàng, khuê tú danh môn, lúc đi đường thì váy không được đong đưa, bước chân không được quá lớn. Nhưng chiếc váy này dài như vậy, rất dễ giẫm phải.

Đúng rồi, thị nữ của nàng đâu rồi?

Tô Ngọc Dung cuối cùng cũng nhớ ra, nha hoàn thiếp thân của mình đã biến mất từ lâu. Nàng ngẩng đầu, dáo dác nhìn quanh.

Tam thẩm Viên Kỳ đã cử cho nàng mấy nha hoàn tới hầu hạ. Sáng nay lúc ra ngoài, nàng dắt theo một đứa. Lúc Chu ma ma dạy lễ nghi, nha hoàn đó vẫn đứng bên cạnh, giờ lại chẳng biết đã chạy đi đâu mất tăm.

Tô Ngọc Dung xách váy, vừa cẩn thận nhích được vài bước, đã nghe thấy một tràng tiếng bước chân có phần dồn dập.

“Nhị thiếu phu nhân! Nhị thiếu phu nhân! Xin người đợi nô tỳ với!”

Tô Ngọc Dung ngoái đầu lại, chỉ thấy nha hoàn kia đang chạy chậm tới, thở hồng hộc.

“Thanh Dữu?”

Tô Ngọc Dung có chút bất ngờ: “Ngươi đi đâu vậy? Vừa nãy ta tìm ngươi mãi không thấy.”

Trong lòng Thanh Dữu giật thót, vội vàng nặn ra một nụ cười, xun xoe bước lên đỡ lấy cánh tay Tô Ngọc Dung: “Nô tỳ vừa nãy… vừa nãy đi lấy điểm tâm cho người, sợ người học quy củ mệt nên đói bụng. Ai ngờ lúc quay lại chẳng thấy người đâu, làm nô tỳ lo sốt vó! Ái chà, váy của nương tử làm sao thế này?”

Ả sợ Tô Ngọc Dung tiếp tục gặng hỏi nên vội vàng đánh trống lảng sang chiếc váy rách.

Tô Ngọc Dung cũng không mảy may nghi ngờ, phiền muộn đáp: “Vừa nãy lỡ bước giẫm phải một cái, váy liền rách rồi.”

Thấy chủ tử không trách tội, Thanh Dữu thở phào nhẹ nhõm.

Ả vừa nãy đi lấy điểm tâm cái nỗi gì, rõ ràng là trốn việc, chui ra sau đình nghỉ mát buôn chuyện với một tên tiểu tư gác cổng quen biết. Dù sao thì vị Nhị thiếu phu nhân vụng về kia cũng chẳng phát giác ra được. Nàng học quy củ lễ nghi chậm chạp, kiểu gì cũng phải quấn lấy Chu ma ma thêm một lúc lâu nữa. Đợi đến lúc mặt trời sắp lặn rồi quay lại đón là vừa.

Đang lúc tán dóc đến đoạn cao trào, phía sau lưng ả đột nhiên vang lên tiếng bước chân.

Ả ngoái đầu nhìn lại, suýt chút nữa thì hồn bay phách lạc. Vị Thất công tử mà cả cái phủ này ai ai cũng sợ như sợ cọp, chẳng biết từ lúc nào đã đứng sừng sững sau lưng tựa như bóng ma, đôi mắt đen kịt, sắc mặt lạnh lẽo u ám.

Hai chân Thanh Dữu mềm nhũn, nắm hạt dưa trong tay rơi lả tả xuống đất. Còn chưa kịp lắp bắp thỉnh an, đã nghe thấy giọng nói lạnh băng của thiếu niên nện xuống: “Chủ tử của ngươi suýt ngã đằng kia kìa, cút ra đó mà hầu hạ.”

Ả không dám ngẩng đầu, cuống quýt thưa “vâng”, sau đó ba chân bốn cẳng chạy trối chết, nào còn tâm trí đâu mà đoái hoài tới hạt dưa với chuyện phiếm nữa. Tuy rằng trong lòng ả vẫn thắc mắc, Thất công tử sao lại tìm được tới chỗ ả.

Lúc này, nhìn bộ dáng ngơ ngác, vụng về của Tô Ngọc Dung – người hoàn toàn không biết gì về chuyện vừa rồi, trong lòng Thanh Dữu vừa mừng thầm lại vừa oán trách. Mừng là vì vị chủ tử này hình như hoàn toàn không phát hiện ra ả lơ là chức trách. Oán trách là vì vị Nhị thiếu phu nhân này thật lắm rắc rối, cớ sao lại thu hút sự chú ý của vị sát tinh kia cơ chứ, lại còn suýt ngã nữa, đúng là chỉ giỏi rước thêm phiền phức.

Thanh Dữu bước lên một bước, cẩn thận dìu Tô Ngọc Dung bước đi: “Ái chà, đường trơn thế này, nương tử đi đứng cẩn thận một chút. Nô tỳ dìu người, chúng ta mau về thay y phục thôi? Nếu để Chu ma ma nhìn thấy, lại trách cứ người đấy.”

Tô Ngọc Dung ngoan ngoãn gật đầu, răm rắp để Thanh Dữu dìu đi. Quả thực được người khác dìu đi thấy vững vàng hơn hẳn.

“May mà ngươi tới, bằng không ta cũng chẳng biết phải đi về thế nào. Vừa nãy ta suýt chút nữa lại lạc đường, váy cũng rách rồi.”

Tô Ngọc Dung khẽ nói, trong giọng điệu mang theo chút ỷ lại. Nàng hoàn toàn xa lạ với người nhà Lận gia. Thế nhưng, Thanh Dữu là người trong viện của nàng, mấy ngày nay thường xuyên giáp mặt. Trông thấy Thanh Dữu, nàng liền cảm thấy an tâm.

Nha hoàn bên cạnh cười gượng hai tiếng, chột dạ đáp: “Là việc nên làm, việc nên làm thôi ạ. Hầu hạ người vốn là bổn phận của nô tỳ.”

Tô Ngọc Dung vẫn chưa quen với việc bị người khác cung kính đối xử như vậy. Đợi đến lúc về viện, thay y phục xong, nhớ lại chuyện nghe được rằng ở các viện khác, chủ tử thường xuyên ban thưởng cho hạ nhân, Tô Ngọc Dung bèn lấy từ trong hộp trang sức ra một chút bạc vụn, đưa cho Thanh Dữu.

Thanh Dữu sợ hãi: “Nương tử, thế này…”

“Ngươi cứ cầm lấy đi.” Tô Ngọc Dung mỉm cười, “Ta thấy bọn họ đều thưởng tiền cho hạ nhân. Ta chân ướt chân ráo tới đây, nhiều chỗ không hiểu, lúc nào cũng làm phiền các ngươi, vất vả cho ngươi rồi. Mấy ngày nay luôn phải theo hầu ta nhọc nhằn.”

Nàng phải học quy củ, học lễ nghi, bọn nha hoàn cũng phải theo nàng chịu cảnh dãi nắng dầm sương bên ngoài.

Giọng điệu thiếu nữ chân thành, không có nửa phần kiêu ngạo, cũng không mang hàm ý cố tình mua chuộc, cứ như thể đang trần thuật một chuyện rất đỗi bình thường.

Thanh Dữu nhìn mấy đồng bạc vụn. So với việc các chủ tử khác hễ động tay là thưởng cả mấy lượng bạc, chút bạc vụn này quả thực có hơi keo kiệt.

Nhưng khi chạm phải ánh mắt trong veo của Tô Ngọc Dung, mặt ả bỗng nhiên nóng bừng.

Chuyện lén lút vứt đồ ăn quê nhà mà Nhị thiếu phu nhân ban tặng trước kia, cộng thêm chuyện cố tình dối trá lừa gạt nàng, giờ phút này tựa như một chiếc dằm nhỏ châm chích trong lòng ả.

Những ngón tay Thanh Dữu cuộn lại, lí nhí nói: “Tạ ơn nương tử ban thưởng. Thực ra… thực ra nô tỳ cũng chẳng làm được việc gì to tát.”

“Cứ cầm đi.”

Tô Ngọc Dung nhét bạc vào tay ả: “Ngươi làm được nhiều việc lắm mà. Quần áo của ta đều thơm tho, chăn đệm cũng rất mềm mại, kiểu tóc ngươi chải cho ta cũng rất đẹp, đẹp hơn ta tự tết nhiều. Cảm ơn ngươi.”

Những việc này đều là bổn phận của kẻ làm nô tỳ, chẳng có gì đáng để đem ra khen ngợi cả.

Trong lòng Thanh Dữu ngũ vị tạp trần, nhận lấy, cúi đầu đáp lời: “Vâng… Nô tỳ tạ ơn nương tử ban thưởng. Sau này nhất định sẽ tận tâm hầu hạ người hơn.”

Tô Ngọc Dung mím môi cười mỉm: “Không cần đâu.”

Lời vừa dứt, nàng tựa hồ đột nhiên nhớ ra điều gì, bèn hỏi: “Đúng rồi, ngươi có thể tìm giúp ta chút kim chỉ được không?”

“Nương tử cần thứ này để làm gì ạ?”

Tô Ngọc Dung rủ mắt, e lệ nói: “Ta nghĩ chiếc váy này chỉ rách một chỗ thôi, ta lấy kim chỉ khâu lại một chút là có thể tiếp tục mặc được.”

Thanh Dữu nói: “Hôm trước phu nhân có sai người mang tới mấy súc vải, ngày mai có thể gọi tú nương tới đo người cho nương tử, may mấy bộ mới.”

“Không cần phiền phức thế đâu.” Tô Ngọc Dung cẩn thận gấp gọn lại bộ y phục vừa thay ra, “Chỉ rách một chỗ thôi, vẫn còn mặc được mà.”

Nàng không nỡ vứt bỏ bộ y phục này, mới mặc được có hai lần cơ mà.