Ngọc Triền Chi - Hảo Đại Nhất Đĩnh Ngân

Chương 79

🪷 Chương 79: Ta yêu nàng

🪷 Editor: Thảo Anh


Tô Ngọc Dung chẳng biết phải nói sao cho phải, chỉ cúi gằm mặt, hai tay giấu trong tay áo cuộn chặt lại.

Nàng tự hỏi lòng mình, liệu nàng có cam tâm tình nguyện, có nỡ buông tay không?

Nàng nghĩ, có lẽ đã đến lúc phải dứt khoát rồi. Cứ nhùng nhằng dây dưa mãi thế này để làm gì? Dẫu nàng chọn Lận Chiêm, liệu hai người có thể thực sự bên nhau mãi mãi? Hắn đang độ tuổi thanh xuân rạng rỡ, chưa từng lập gia đình. Tương lai, hắn ắt hẳn phải lấy một tiểu thư khuê các môn đăng hộ đối. Còn nàng vốn dĩ đã là thê tử của ca ca hắn, luân thường đạo lý chú tẩu không thể chung chạ, mối quan hệ sai trái này nên sớm quay về đúng quỹ đạo của nó. Tô Ngọc Dung thầm nhủ, mình không nên xen vào giữa hai anh em họ nữa, cứ mãi ngả nghiêng thế này, e rằng cuối cùng ai cũng tổn thương.

Thế nhưng, lời nói đến khóe môi, khi ngước lên nhìn vào đôi mắt sáng ngời của Lận Chiêm, nàng hé miệng, nhưng những lời tuyệt tình ấy lại chẳng thể nào thốt ra nổi.

Trong đôi mắt của thiếu niên, hình bóng nàng hiện rõ mồn một. Từ trước đến nay vẫn luôn như vậy, bất kể khi nào, chỉ cần hắn nhìn nàng, trong đôi mắt ấy chứa chan toàn bộ hình ảnh của nàng. Những ký ức xưa ùa về. Nàng nhớ tới bờ vai ngày một vững chãi của hắn, những lúc cõng nàng luôn vô cùng cẩn trọng. Nàng nhớ những lúc hai người nắm tay dạo chợ sắm Tết, mua quà tặng nhau. Mỗi khi nàng luống cuống bơ vơ, hắn luôn xuất hiện đúng lúc. Cho dù một giây trước Tô Ngọc Dung có sợ hãi đến đâu, chỉ cần nhìn thấy hắn là mọi bất an đều tan biến.

Tính tình nàng vốn hiền lành mềm mỏng, căn bản không thốt ra nổi lời nói làm tổn thương người khác. Đến cả nói xấu sau lưng còn hiếm khi làm, huống hồ là cự tuyệt ngay trước mặt.

Lận Chiêm vẫn kiên nhẫn đợi nàng lên tiếng, trong lòng hắn ngập tràn sự bất an. Trái tim đập thình thịch trong lồng ngực, kéo theo những đợt ù tai khó chịu. Nàng định nói gì với hắn, cớ sao lại mang vẻ mặt khó xử thế kia?

Lận Chiêm tiến lên vài bước, ép sát nàng. Bóng hắn lập tức bao trùm lấy Tô Ngọc Dung, khiến nàng giật mình ngước lên.

“Nếu nàng không thích khu này, chúng ta có thể đi xem những con phố khác.” Lận Chiêm nhìn nàng, “Nếu nàng không muốn ở lại kinh thành, ta cũng có thể cùng nàng đi nơi khác. Tô Ngọc Dung, ta thế nào cũng chiều theo ý nàng.”

Hắn bước từng bước tới gần, gần như kề sát vào nàng. Chỉ cần Tô Ngọc Dung ngẩng lên là mũi có thể chạm vào mặt hắn. Nàng rũ mắt, không dám nhìn thẳng, sợ chỉ cần bốn mắt chạm nhau, Lận Chiêm sẽ nhìn thấu mọi cảm xúc chôn giấu trong mắt nàng.

“Lúc đón năm mới, chúng ta chẳng phải đã nói với nhau, sau này sẽ mãi ở bên nhau sao?” Giọng hắn trầm thấp, vô cùng ôn hòa.

Lúc đó, Lận Đàn vẫn chưa trở về từ cõi chết, Tô Ngọc Dung cũng vừa gượng dậy sau nỗi đau góa bụa. Nàng bắt đầu mở lòng với Lận Chiêm, với người đã luôn kề cận bên nàng. Nếu Lận Đàn không trở về, liệu bây giờ nàng đã là thê tử của hắn rồi chăng?

“Ta cũng không bắt nàng phải gật đầu ngay, cũng chưa cần vội chuyển tới. Mua nhà xong còn phải dọn dẹp, mua sắm giường tủ, bàn ghế… Biết bao nhiêu việc cần chuẩn bị.” Lận Chiêm khẽ cười, “Hôm nay chỉ là đưa nàng đến xem địa thế xem có vừa ý không. Ta mấy ngày này cũng bận tối mắt tối mũi. Ngày mốt thi Điện, Hoàng thượng còn ban yến tiệc, chắc phải lu bù một thời gian. Đợi sang hè, chúng ta thong thả tìm nhà sau cũng được, nàng thấy sao?”

Nghe hắn nhắc đến chuyện thi Điện, mớ tâm tư đang rối như tơ vò của Tô Ngọc Dung chợt khựng lại. Phải rồi, hắn sắp thi rồi. Nàng không thể nói chuyện này với hắn lúc này. Nhỡ đâu hắn vì nàng mà bị phân tâm, thi không tốt, chẳng phải đó là lỗi của nàng sao? Nếu thế, Tô Ngọc Dung sẽ ân hận suốt phần đời còn lại.

“Đệ cứ chú tâm lo chuyện thi cử đi.” Nàng đáp với giọng rầu rĩ: “Mấy chuyện này để sau hẵng hay. Giờ đệ có hỏi… ta… ta cũng chẳng biết trả lời thế nào.”

Lận Chiêm vẫn đăm đăm nhìn khuôn mặt nàng, cố tìm kiếm một tia hy vọng từ đôi mày đang cụp xuống và đôi môi mím chặt. Nhưng nàng chẳng hề ngẩng đầu lên. Dáng vẻ cúi gằm mặt ấy, Lận Chiêm đã quen thuộc đến nhường nào. Nàng cứ tưởng người ta không thấy mặt thì sẽ không đoán được tâm tư. Thật ra, việc nàng cứ cúi đầu, không dám nhìn ai, lại càng giống như “lạy ông tôi ở bụi này”. Lận Chiêm thừa hiểu, nàng chỉ như vậy khi đang căng thẳng, chột dạ. Điều này chứng tỏ, đối với câu hỏi của hắn, câu trả lời của nàng là từ chối.

Nhận thức ấy như một lưỡi dao tẩm độc, cắm phập vào ngực hắn, tàn nhẫn khoét sâu vào da thịt. Mọi kỳ vọng lúc đến đây giờ đều phản phệ ngược lại trên người hắn.

Một luồng bạo ngược, khao khát phá hủy tất cả bỗng chốc xộc lên tận não, gần như nuốt trọn chút lý trí cuối cùng của hắn. Hai tay buông thõng bên hông đột ngột siết chặt, các đốt ngón tay vì dùng sức quá độ mà trắng bệch. Móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay ứa máu, nhưng nỗi đau nhức nhối ấy chẳng thể làm dịu đi sự uất hận trong tim.

Trong mắt hắn, Tô Ngọc Dung rõ ràng nhỏ bé, dịu dàng, đôi khi còn yếu đuối, hèn mọn. Nhưng chính một người như thế, lại luôn biết cách làm ra những chuyện tàn nhẫn hơn cả dao cắt róc thịt. Nàng đối với ai cũng dịu dàng, Lận Chiêm đôi khi thật sự hận nàng, hận đến mức cảm thấy ngực đau như bị xé nát, hận không thể tự tay moi tim mình ra, khoét một cái lỗ đẫm máu để cơn đau thấu xương ấy vơi đi phần nào.

Tô Ngọc Dung dường như cảm nhận được điều gì đó, bất an ngẩng đầu lên. Khoảnh khắc ánh mắt nàng chạm phải khuôn mặt hắn, toàn bộ những cảm xúc mãnh liệt trong mắt Lận Chiêm bị cưỡng ép đè nén, biến mất không dấu vết trong nháy mắt, nhanh đến nỗi như thể chỉ là ảo giác của nàng.

Hắn nặn ra một nụ cười gượng gạo, gật đầu: “Được.”

Hắn buông lỏng nắm tay, trong lòng bàn tay hằn rõ vài vết xước hình bán nguyệt rướm máu. Lận Chiêm thản nhiên chắp tay ra sau lưng.

“Về thôi.” Lận Chiêm xoay người, nhường đường cho nàng, giọng điệu chẳng nghe ra buồn vui: “Cũng không còn sớm, về nhà cũng mất một lúc. Mấy chuyện này để sau hẵng bàn.”

Tô Ngọc Dung thấy ngạc nhiên vô cùng. Nàng cứ ngỡ Lận Chiêm sẽ nổi trận lôi đình, chất vấn nàng, nàng thực sự đã chuẩn bị tinh thần cho điều đó. Nhưng hắn lại tỏ ra bình thản, không gặng hỏi thêm, cũng không ép buộc nàng. Sâu thẳm trong góc khuất nhất của trái tim, nàng vốn hy vọng hắn có thể tự động rút lui, ngoan ngoãn một chút. Nhưng khi hắn thực sự không gặng hỏi nữa, nàng lại cảm thấy một nỗi buồn khó tả. Nỗi bùi ngùi ấy tựa như những gợn sóng lan tỏa không ngừng. Tô Ngọc Dung mấp máy môi, nhưng chẳng nói được lời nào, chỉ khẽ “ừ” một tiếng, lầm lũi đi theo hắn trở về.

Suốt dọc đường, cả hai chẳng nói với nhau nửa lời. Tô Ngọc Dung thầm nghĩ, có lẽ hắn đang giận. Giận vì nàng không lập tức nhận lời hắn sao? Nhưng nàng thực sự không biết phải làm sao. Nếu nhận lời, nàng sẽ chẳng thể đường hoàng chung sống cùng Lận Đàn. Nếu cự tuyệt, nàng lại không đành lòng nhìn hắn tổn thương.

Rất lâu sau, hai người mới về đến tiểu viện. Tô Ngọc Dung ủ rũ cúi đầu bước vào. Lận Đàn quét ánh mắt qua hai người, giọng nói vẫn điềm đạm, đôi mắt dịu dàng tựa mặt nước hồ thu: “Hai người về rồi à?”

Chàng không hỏi họ đã đi đâu, chỉ quay sang nói với Tô Ngọc Dung: “Ta cho gà vịt ăn, giặt giũ quần áo xong xuôi rồi. Mấy hôm nay ta phải về phủ một chuyến, không ở lại đây được.”

Dẫu sao Lận Tam gia cũng là chú ruột của chàng, với tư cách là cháu trai, chàng buộc phải về chịu tang.

Tô Ngọc Dung ngoan ngoãn gật đầu: “Vâng, ta hiểu rồi, chàng đi đi.”

Lận Đàn mỉm cười với nàng, sau đó quay sang thiếu niên đang câm nín bên cạnh, nói: “Đi thôi, A Chiêm.”

Lận Chiêm mặt lạnh tanh, đến cả tâm trạng để đáp lời hay chào tạm biệt cũng chẳng có. Hắn không thể cố nặn ra vẻ bình thản để đối mặt với nàng, đành tự mình xoay gót bước đi. Giữa hai anh em lại càng chẳng có gì để nói với nhau. Bọn họ vốn dĩ chẳng phải là huynh đệ thân thiết theo lẽ thường, xưa nay chưa từng gần gũi.

Suốt chặng đường, Lận Chiêm đều sầm mặt. Hình ảnh dáng vẻ lảng tránh của Tô Ngọc Dung cứ không kiểm soát được mà hiện lên trong đầu hắn, như thể hắn đang tự hành hạ chính mình. Tất thảy mọi chuyện đều bắt nguồn từ việc Lận Đàn từ cõi chết trở về. Hắn thầm oán hận trong góc khuất tối tăm, tại sao huynh trưởng không chết quách đi cho rảnh nợ, tại sao còn sống sót quay về, còn dây dưa không dứt. Trách tới trách lui, lại quay về trách tại sao người gặp Tô Ngọc Dung trước lại là Lận Đàn chứ không phải hắn.

Lận Đàn đi phía trước dường như hoàn toàn không cảm nhận được ánh nhìn lạnh lẽo như dao găm phóng tới từ phía sau lưng. Bước chân chàng khoan thai, thong dong. Đến khi rẽ vào con ngõ của giới thượng lưu, ngay lúc sắp tiến đến cổng lớn Lận phủ, Lận Đàn đi trước bỗng bật cười thành tiếng. Tiếng cười vang vọng rõ mồn một trong con hẻm tĩnh mịch, trống vắng.

Chàng không quay đầu lại, âm lượng vừa đủ để người đi sau nghe thấy, chậm rãi buông lời: “Sao thế, mặt mày xám xịt… có phải đang rắp tâm tính kế xem làm sao giết ta mà quỷ không hay, thần không biết không?”

Lớp vỏ bọc bình yên giả tạo giữa hai người bị xé toạc hoàn toàn. Lận Chiêm khựng bước, ngẩng phắt đầu lên, trong mắt hừng hực sát khí khó kìm nén. Lúc này Lận Đàn mới từ từ quay lại. Ánh nắng hắt lên khuôn mặt thanh tú của chàng. Chàng chầm chậm đưa mắt dò xét Lận Chiêm, lướt qua đôi bàn tay đang nắm chặt và vẻ mặt sa sầm của hắn, khóe môi nhếch lên một nụ cười chế giễu.

“Nói thật, đôi lúc ta chẳng hiểu đệ đang tức tối cái nỗi gì. Một kẻ danh bất chính ngôn bất thuận, đến cái danh phận cũng chẳng có, lấy đâu ra thể diện với dũng khí mà bày ra cái bộ dạng như bị người ta cướp mất bảo vật vậy?”

Lận Chiêm lập tức nổi cơn lôi đình: “Lẽ nào huynh có chắc?”

Giọng hắn khản đặc vì giận dữ, sấn tới một bước, mặt mày vặn vẹo: “Huynh cũng chỉ là chồng cũ mà thôi! Cần ta phải nhắc lại bao nhiêu lần nữa, hai người đã hòa ly rồi. Đừng có mặt dày vô sỉ tự cho rằng mình còn danh phận gì ở đây.”

Lận Đàn lại cười trầm thấp, thong thả đáp: “Thật không may, hôm qua nàng ấy vừa nói với ta, nàng ấy vẫn còn yêu ta, muốn bên ta trọn đời.”

“Hơn nữa…” Chàng ngưng một nhịp, từng chữ từng chữ rành rọt chui tọt vào tai Lận Chiêm: “Chồng cũ thì cũng từng là chồng, không phải sao? Vẫn danh chính ngôn thuận hơn kẻ thậm chí chẳng có tư cách dính dáng một chút nào.”

“Câm miệng!” Sợi dây lý trí trong đầu Lận Chiêm “phựt” đứt. Hắn không sao kìm nén nổi nữa, thình lình vung tay bóp chặt cổ Lận Đàn. Lực đập bất ngờ khiến cả hai loạng choạng lùi về sau, một tiếng “rầm” vang lên, lưng Lận Đàn đập mạnh vào tường.

Lận Đàn bị siết cổ đến nghẹt thở, nhưng trên mặt tuyệt nhiên không có vẻ sợ hãi.

Chàng thậm chí còn cười, ánh mắt chan chứa sự thương hại: “Đệ cứ thử giết ta xem.”

Chàng trừng mắt nhìn sâu vào đôi mắt hừng hực sát khí của Lận Chiêm: “Giết ta, trong lòng nàng ấy sẽ càng nhung nhớ ta hơn. Đời này kiếp này đệ đừng hòng thế chỗ ta, nàng ấy sẽ hận đệ, ghê tởm đệ… thấy đệ thật gớm ghiếc.”

Tô Ngọc Dung là người vô cùng lương thiện. Dẫu nàng có xót thương Lận Chiêm đến mấy, không nỡ nói lời cay nghiệt với hắn, nhưng không có nghĩa là nàng không có giới hạn.

Hai tay Lận Chiêm từ từ siết chặt hơn: “Huynh tự đề cao bản thân quá rồi đấy.”

Lận Đàn cười đáp: “Quả thật trọng lượng của ta trong lòng nàng ấy nặng hơn đệ nhiều. Lẽ nào đệ thực sự tin rằng, giết ta xong đệ có thể kê cao gối ngủ yên, độc chiếm nàng ấy?”

Gân xanh trên trán Lận Chiêm giật liên hồi, đôi tay bóp cổ Lận Đàn run lên bần bật vì phẫn nộ. Hắn hận không thể lập tức b*p ch*t kẻ trước mặt, để cái miệng đáng ghét kia vĩnh viễn ngậm lại. Hắn cất lời, giọng điệu lạnh lùng khiến người ta ớn lạnh: “Lận Đàn, huynh thực sự nghĩ ta không dám sao?”

Vẻ mặt Lận Chiêm vặn vẹo: “Ta giết huynh, quẳng xác huynh vào chốn thâm sơn cùng cốc nào đó, chôn cũng được, vứt cho chó hoang gặm cũng xong. Cả đời này ai tìm ra được? Ai biết được là ta ra tay?”

“Ta có thể nói với nàng ấy, huynh gặp tai nạn, hệt như lần trước vậy.” Trong mắt hắn lóe lên sự đắc ý tàn nhẫn: “Chuyện này đâu phải mới mẻ gì, lúc đó chẳng phải nàng ấy đã chọn ta rồi sao?”

Lận Đàn bị siết cổ, hô hấp khó khăn, mặt đỏ gay. Nhưng chàng chẳng hề dao động trước những lời của Lận Chiêm, từ cổ họng ngược lại còn bật ra một tiếng cười trầm đục, đầy mỉa mai: “Khi đó nàng ấy vừa mất chồng, tâm can tan nát, một thân một mình lưu lạc nơi đất khách quê người, chính là lúc yếu đuối nhất.” Lận Đàn nhìn thẳng vào hắn: “Còn đệ… chẳng qua chỉ là tình cờ có được khuôn mặt giống hệt ta mà thôi! Đệ tự hỏi lương tâm mình xem, nếu không nhờ mấy phần giống nhau ấy, nếu không nhờ đệ lợi dụng lúc nàng ấy đau buồn mà chai mặt đeo bám, nàng ấy sẽ chọn đệ sao? Và đó có gọi là lựa chọn không? Chẳng qua chỉ là tìm chút an ủi nhất thời…”

Lời còn chưa dứt, mắt Lận Chiêm đã đỏ sọc. Trong cơn thịnh nộ, hắn dồn toàn bộ sức lực vào đôi tay đang bóp cổ Lận Đàn: “Ta nói cho huynh biết, ta không bận tâm. Bất kể thủ đoạn nào, lý do gì, miễn là đạt được mục đích, ở bên nàng ấy, ta chẳng quan tâm gì hết. Giờ nàng ấy là của ta, sau này cũng chỉ thuộc về ta.” Giọng hắn the thé, méo mó: “Cho dù nàng ấy hận ta, oán trách ta, cho dù ta sống hay chết, đời này nàng ấy chỉ có thể ở bên cạnh ta, đừng hòng bao giờ thoát khỏi ta.”

Lời nói này không phải là lúc bốc đồng. Thâm tâm hắn thực sự nghĩ như vậy. Lận Chiêm từ nhỏ đã thế, không có được thì phải hủy hoại. Thà nhìn vật đó thành một thứ vô hồn, ngoan ngoãn, mãi mãi ở bên hắn, còn hơn phải nếm trải sự trống rỗng, mất mát.

Nhìn bộ dạng điên rồ của hắn, Lận Đàn nhận ra cái nhìn của mình về em trai vẫn còn quá nhẹ nhàng. Hắn là một kẻ điên, một ác quỷ đội lốt người. Nhưng con ác quỷ này có ngày lại chủ động giấu nanh vuốt.

Với sự hiểu biết của Lận Đàn về hắn, nếu thấy có gì đó vượt khỏi tầm kiểm soát, có lẽ hắn đã lẳng lặng g**t ch*t Tô Ngọc Dung từ lâu rồi, nhưng tại sao hắn lại không làm thế?

Ngay lúc Lận Chiêm định tung đòn kết liễu, Lận Đàn nãy giờ vẫn kìm nén chợt phản công. Chàng giơ chân đá thốc vào khuỷu chân Lận Chiêm, nhân lúc hắn chới với vì đau, chàng dốc sức dùng hai tay bẻ quặt đôi tay đang siết chặt cổ mình. Thình lình được hít thở không khí, chàng bám vào tường ho sặc sụa.

Lận Chiêm nhìn chàng sửa sang lại vạt áo xộc xệch. Vì nãy giờ mờ mắt vì giận dữ, hắn không để ý, giờ mới thấy rõ bên cổ Lận Đàn in hằn mấy nốt hồng ban ám muội. Kế bên đó là vài vết xước mảnh, rõ ràng là dấu tay phụ nữ cào cấu trong lúc tình tự. Những dấu vết này hắn quen thuộc vô cùng. Tô Ngọc Dung hễ đạt tới tột đỉnh đê mê, ánh mắt sẽ dại đi, hệt như kẻ đuối nước tuyệt vọng túm lấy phao cứu sinh, đôi bàn tay nàng sẽ siết chặt lấy bờ vai và cổ người kia.

Lận Chiêm cũng từng bị cào xước vô số lần như thế. Hôm sau thấy vết xước, Tô Ngọc Dung luôn ngượng ngùng đỏ mặt, nằng nặc đòi bôi thuốc cho hắn. Nhưng lần nào Lận Chiêm cũng từ chối. Hắn thà để những vết sẹo ấy như một dấu ấn, ăn sâu vào da thịt, máu tủy, để hắn từ trong ra ngoài đều thấm đẫm hương vị của nàng. Hắn muốn bất cứ ai nhìn vào cũng đều biết, hắn thuộc về Tô Ngọc Dung.

Thế nhưng lúc này, những vết cào thân thuộc ấy lại tựa sắt nung đỏ, hung hăng in hằn vào đồng tử hắn. Hơi thở Lận Chiêm trở nên dồn dập. Hắn nhìn trừng trừng. Bọn họ… từ khi nào… Cảnh tượng ấy không ngừng chao đảo trong tâm trí hắn. Nụ cười của nàng, giọt lệ của nàng, gương mặt ửng hồng, vẻ x**n t*nh e lệ trên rặng mày… tất thảy đều bị một gã đàn ông khác nhìn ngắm trọn vẹn. Thảo nào hôm nay Lận Đàn lại vênh váo như thế. Chẳng lẽ những lời chàng nói đều là sự thật? Tô Ngọc Dung thực sự đã nói với chàng rằng nàng vẫn yêu chàng, muốn bên chàng mãi mãi?

Ngọn lửa giận dữ trong mắt Lận Chiêm bùng lên dữ dội, ánh nhìn rung lên, tựa như những cơn sóng cuộn trào, lại như một ngọn núi tuyết sắp sụp đổ, chực chờ đổ ụp xuống. Những lời lẽ ấy, nàng chưa từng nói với hắn! Chưa từng. Trong đầu hắn vang lên một giọng nói gào thét đòi giết Lận Đàn. Hai tai ù đi, hắn chẳng còn nhớ nổi mình đang đứng ở đâu. Cõi lòng như đống thịt rữa bị ném vào chảo dầu sôi sục, vỡ vụn thành trăm nghìn mảnh.

Theo bản năng, hắn lại một lần nữa lao về phía trước. Lận Đàn cũng dốc hết toàn lực, hai người gần như cuốn lấy nhau, ai nấy đều đánh vào chỗ hiểm. Vì nghĩ đến chuyện hai ngày nữa Lận Chiêm phải tham dự kỳ thi Đình, Lận Đàn tránh đánh vào mặt hắn. Trong khi đó, Lận Chiêm lại mang theo một tâm niệm tàn độc muốn hủy hoại khuôn mặt đó, từng cú đấm đều nhắm thẳng vào gương mặt Lận Đàn.

“Lận Chiêm, đệ có thể bớt ấu trĩ đi được không?” Bị túm chặt cổ áo, Lận Đàn không nhịn được giáng cho hắn một cái tát. Chàng hơi nhíu mày, ánh mắt lướt qua khuôn mặt vặn vẹo vì cực đoan của em trai. “Ta căn bản không muốn động tay động chân với đệ ở đây. Đệ bao nhiêu tuổi rồi? Tranh giành sống chết với ta, giống hệt một đứa trẻ giật đồ chơi, có ý nghĩa gì không?”

“Đệ nghĩ giết ta là xong chuyện sao.” Giọng Lận Đàn vô cùng bình tĩnh, hỏi vặn lại đầy mỉa mai: “Thế nhưng làm vậy ngoài việc khiến A Dung đau đớn, khiến nàng hận đệ, sợ hãi đệ, khiến nửa đời sau của nàng vĩnh viễn sống trong dằn vặt, lẽ nào hủy hoại nàng rồi đệ mới hả hê? Làm vậy đệ được lợi ích gì?”

Chàng khựng lại một lát, hướng mắt về con đường lúc đến, như thể muốn vượt qua từng con phố, hướng thẳng đến ngôi sân viện nhỏ bé, đến bên cạnh cô nương ấy. Nhớ đến nàng, ánh mắt Lận Đàn dịu lại đôi chút, rồi lại trở nên tỉnh táo và lạnh lùng.

Chàng lại nhìn Lận Chiêm, trong mắt không còn sự chế giễu như trước: “Cứ mãi tranh đấu không ngừng, đánh nhau đến sứt đầu mẻ trán, thật sự rất tẻ nhạt, lại còn rất khó coi. Ta không muốn nàng phải khó xử.” Lận Đàn nhẹ giọng nói: “Bị kẹt giữa hai chúng ta, nàng ấy không vui vẻ gì đâu.”

Nghe vậy, những ngón tay của Lận Chiêm co quắp lại, vẻ mặt ác độc, hung hãn sững sờ. “Nàng ấy hay khóc lắm, đệ biết không? Nàng ấy là một người lương thiện và mềm lòng đến nhường nào, chẳng nỡ làm tổn thương ai cả. Vậy nên cuối cùng người chịu thiệt thòi lại chính là nàng ấy. Lận Chiêm à, yêu một người không thể ích kỷ đến thế, không được phép để nàng ấy phải gánh chịu đau khổ từ ngày này qua ngày khác, mài mòn tình yêu và sinh khí của nàng.”

Lận Đàn nhìn hắn, nói: “Ta yêu nàng. Vì vậy, ta nguyện không tranh giành vị trí duy nhất. Nếu đệ không làm được, thì đệ không xứng. Hãy cút đi cho ta.”