Ngọc Triền Chi - Hảo Đại Nhất Đĩnh Ngân

Chương 58

🪷 Chương 58: Trâu già gặm cỏ non

🪷 Editor: Thảo Anh


Loại thuốc mỡ đó thực sự có hiệu quả thần kỳ, vừa thoa lên mặt đã thấy mát rượi, những chỗ vốn đang bỏng rát, sưng tấy chẳng mấy chốc đã dịu đi hẳn.

Lận Chiêm đun nước tắm rửa xong xuôi, lúc bước ra ngoài đã thấy Tô Ngọc Dung đang ngồi bên bàn húp cháo. Lận Đàn ngồi cách đó không xa, có vẻ như đang thủ thỉ điều gì với nàng, khóe môi chàng khẽ nhếch, mày mắt nhu hòa. Tô Ngọc Dung thỉnh thoảng lại ngẩng đầu lên đáp lại chàng một câu.

Thực ra họ cũng chẳng nói chuyện gì to tát, chỉ là dăm ba câu chuyện phiếm. Lận Đàn cho gà ăn xong, liền hỏi mượn chiếc gương đồng trong phòng Tô Ngọc Dung để bôi thuốc. Thái độ chàng rất đỗi chân thành, hệt như một vị quý công tử trọng lễ nghĩa, cẩn trọng hỏi xem liệu có tiện bước vào khuê phòng con gái nhà người ta hay không, nếu không được cũng chẳng sao.

Tô Ngọc Dung vội đáp: “Được mà huynh.”

Lận Đàn mỉm cười rồi bước vào phòng, Tô Ngọc Dung cũng đi theo sau. Bát cháo trên bàn vẫn còn bốc khói nghi ngút, Lận Đàn bảo: “Tô cô nương, mau dùng cháo khi còn nóng đi.”

“Vâng…”

Nàng bước tới ngồi trước bàn, nhẩn nha húp từng ngụm cháo nhỏ cùng mấy món rau xào thanh đạm.

Lận Đàn đứng trước gương bôi thuốc lên mặt. Thằng nhãi Lận Chiêm ra tay không hề nhẹ, cú đấm đó làm cằm chàng đến giờ vẫn còn tê rần, chỉ cần cử động cơ mặt mạnh một chút là nhói đau. Chàng nén đau, vừa bôi thuốc vừa kín đáo quan sát Tô Ngọc Dung qua gương.

Nàng cúi gằm mặt, hai má khẽ phập phồng theo nhịp nhai. Lúc đi mua cháo, Lận Đàn đã cố ý chọn ba món xào thanh mát, rất hợp cho người đang bệnh. Tô Ngọc Dung có vẻ hơi kén ăn, thấy miếng thịt nạc nào ưng ý là gắp ngay vào bát, còn mấy cọng rau xanh không thích thì lén lút lùa sang một góc đĩa, vun lại thành một đống nhỏ.

Thật đáng yêu.

Lận Đàn thầm nghĩ. Chẳng hiểu sao, bất kể Tô Ngọc Dung làm gì chàng cũng thấy nàng đáng yêu vô ngần. Rõ ràng chỉ là những chuyện vụn vặt thường ngày, nếu nói ra chắc người ta tưởng chàng có vấn đề thần kinh mất.

Chàng bất giác nhớ lại thuở ở thôn Ngô Gia, giây phút Tô Ngọc Dung đỏ hoe mắt lao tới ôm chặt lấy chàng. Dù khi ấy chàng hoàn toàn không nhớ về quá khứ, nhưng ngay từ cái nhìn đầu tiên, trái tim đã không tự chủ được mà đập loạn nhịp vì nàng, ánh mắt cũng chẳng thể rời khỏi bóng hình nàng nửa bước.

Có lẽ đây chính là nhân duyên trời định? Cho dù chàng có mất trí nhớ, thì con tim vẫn vẹn nguyên cảm giác xao xuyến vì nàng.

Suy cho cùng, chàng cũng là kẻ tiểu nhân. Trước khi biết nàng từng là thê tử của mình, chàng đã khao khát chiếm đoạt nàng về bên cạnh. Đến khi biết rõ thân phận thực sự của nàng, cái khao khát được gần gũi ấy lại càng trỗi dậy mãnh liệt hơn bao giờ hết.

“Tô cô nương.”

Lận Đàn đặt lọ thuốc mỡ xuống, xoay người lại tựa vào bàn trang điểm, cố giữ giọng điệu tự nhiên nhất có thể: “Cháo có vừa miệng cô không?”

Tô Ngọc Dung ngẩng đầu lên, nuốt vội miếng thức ăn rồi mới nhỏ nhẹ đáp: “Vâng, ngon lắm ạ.”

“Vậy thì tốt rồi.” Lận Đàn mỉm cười, tìm chủ đề để kéo dài câu chuyện, “Ta thấy mấy khóm hoa ngoài sân nở đẹp quá, lần trước tới chưa thấy đâu. Tô cô nương ngày thường cũng thích chăm bón hoa cỏ sao?”

“Cũng… cũng thường thôi ạ.” Tô Ngọc Dung có chút ngượng ngùng, “Ta chẳng thạo chăm sóc đâu. Mấy khóm hoa đó là do ta mua ngoài chợ vài hôm trước, về nhà cứ tiện tay tưới chút nước, ai dè nó tự nở hoa đấy chứ.”

Chuyện này đúng là ngoài dự tính. Tô Ngọc Dung cũng không ngờ hoa lại nở, vốn dĩ nàng cứ đinh ninh mình mua nhầm mầm tỏi cơ.

Lận Đàn ôn tồn bảo: “Người ta nói ‘vô tình cắm liễu, liễu xanh um’, chứng tỏ Tô cô nương là người có phúc, đến cỏ cây hoa lá cũng muốn tươi tốt khi ở cạnh cô.”

Tô Ngọc Dung ngẩn người, mặt đỏ bừng: “Làm gì có chuyện đó ạ.”

“Có chứ.” Ánh mắt chàng lấp lánh ý cười, “Trước đây ta cũng từng trồng vài chậu hoa, dù đã nâng niu chăm sóc đúng như sách dạy mà chúng vẫn cứ héo rũ. Thế nên cô đừng có tự ti, biết đâu đây chính là thiên phú của cô đấy.”

Tô Ngọc Dung càng thêm thẹn thùng trước giọng điệu nghiêm túc của chàng, lí nhí đáp: “Chắc chắn là do gặp may thôi, hoặc là tại ông chủ bán giống hoa tốt đấy ạ.”

Lận Đàn mỉm cười gật đầu: “Ừ, có lẽ cũng một phần vì thế. Nhưng nuôi được nó nở hoa chung quy vẫn là công sức của cô mà.” Chàng ngừng lại một nhịp, liếc nhìn khóm hoa bên cửa sổ: “Mà cô mua hoa gì thế?”

“Dạ?” Tô Ngọc Dung ngớ người, cố vắt óc nhớ lại với vẻ mặt mờ mịt: “Ta chẳng biết nữa. Lúc đó thấy nó xanh mướt, cứ ngỡ… cứ ngỡ là mầm tỏi cơ.” Giọng nàng nhỏ dần, vẻ mặt lúng túng vì sợ chàng chê mình không biết nhìn hàng.

“Mầm tỏi?”

Lận Đàn sững sờ trong giây lát rồi bật cười trầm thấp. Tiếng cười làm chấn động đến vết thương trên mặt khiến chàng phải hít hà một tiếng.

Tô Ngọc Dung lo lắng hỏi: “Sao thế ạ? Vết thương lại đau sao?”

“Không sao.” Lận Đàn lắc đầu, nén cười an ủi, “Chỉ là vết thương ngoài da thôi, vài bữa là khỏi. Phải rồi, Tô cô nương thường xuyên ghé Thanh Sàn Lâu uống trà sao?”

“Cũng không hẳn ạ…” Tô Ngọc Dung ngày trước vẫn hay cùng Lận Đàn đến đó ăn bánh ngọt, nhưng đó là lúc chàng chưa mất trí nhớ. Giờ bảo nàng đi một mình thì chắc chắn là không rồi.

Nàng có chút thẫn thờ, nhớ lại những lời chàng nói lúc trước. Chàng bảo chàng và Tống tiểu thư gặp nhau không phải để xem mắt, mà là giúp cô ấy giải quyết rắc rối trong nhà, còn khẳng định vài năm tới chưa có ý định thành thân.

Nghe những lời đó, trong lòng Tô Ngọc Dung dâng lên một cảm xúc khó tả. Là mừng rỡ, hay cảm thấy chẳng liên can gì đến mình? Có lẽ là cả hai.

Tô Ngọc Dung nghĩ đoạn rồi đáp: “Chỉ là thi thoảng ghé ngồi một lát cho đỡ mỏi chân thôi ạ.”

“Ra là vậy.” Lận Đàn tiếp lời, “Ta cũng hay lui tới đó, biết mấy món bánh ngọt ở đấy khá ngon. Lần tới có dịp ta đưa cô đi nếm thử nhé, không biết Tô cô nương có sẵn lòng nể mặt không?”

Ngón tay cầm thìa của Tô Ngọc Dung khẽ siết chặt. Chàng bảo muốn đưa nàng đi ăn bánh ngọt. Nếu là trước kia, nàng chắc chắn sẽ gật đầu không chút do dự, thậm chí còn hào hứng hỏi xem đó là những món gì. Nhưng giờ thì khác, quan hệ giữa hai người thật quá đỗi khó xử, đâu chỉ đơn giản là đôi vợ chồng đã hòa ly.

Nàng cụp mi mắt, dán chặt cái nhìn vào đáy bát: “Chắc là… thôi ạ, phiền phức lắm…”

Lận Đàn nhìn cái đầu đang cúi gằm của nàng, giọng chàng càng thêm mềm mỏng, chẳng hề tỏ vẻ phật lòng hay tự ái vì bị từ chối: “Không phiền đâu, mấy món bánh đó quả thực rất đặc biệt, ta nghĩ chắc cô sẽ thích. Chỉ là tiện đường thôi, cô đừng thấy áp lực quá.”

Chàng bồi thêm một câu: “Nếu cô thấy bất tiện, hoặc giả… không muốn, thì cũng không sao cả. Chuyện nhỏ thôi mà, chỉ là…” Chàng ngừng lại, nhìn nàng đầy chân thành: “Quen biết nhau bấy lâu, ta thấy cô dường như luôn khách sáo và xa cách với ta quá. Có phải ta đã làm điều gì khiến cô phật lòng không? Nếu có, cho ta xin lỗi cô.”

Ánh mắt chàng đầy vẻ dè dặt và yếu đuối, hệt như đang lo sợ bản thân vô tình phạm lỗi khiến nàng không vui.

“Không… không phải đâu ạ.” Tim Tô Ngọc Dung thắt lại. Nàng sợ nếu cứ khăng khăng từ chối ý tốt của chàng, e là chàng sẽ nhận ra điều gì đó bất thường. Nàng xoắn xuýt đôi bàn tay, giằng xé nội tâm hồi lâu: “Ta không có ý gì với huynh cả.”

Nàng lí nhí đáp, giọng nhỏ đến mức như rặn ra từ cổ họng: “Vậy thì… đa tạ huynh trưởng, khi nào rảnh ta sẽ đi.”

Nói xong câu đó, gốc tai nàng đỏ lựng như muốn nhỏ máu. Nàng vội vàng cúi gằm mặt xuống như thể vừa làm chuyện gì khuất tất lắm. Lời đồng ý này, chẳng khác nào bị thái độ ôn hòa của chàng ép vào thế bí, đành cắn răng mà nhận lời.

Lận Đàn thầm thở phào nhẹ nhõm. Chàng biết mình dùng cái tính cách mềm mỏng của nàng để dồn ép nàng thế này là có phần đê tiện, nhưng chàng chẳng còn cách nào khác. Chàng buộc phải tiếp xúc với nàng thật nhiều, để nàng quen lại với sự hiện diện của chàng.

Bầu không khí chợt lặng xuống. Bát cháo đã cạn, Tô Ngọc Dung đặt đũa xuống khẽ bảo: “Ta ăn xong rồi.”

“Ừm.” Lận Đàn đáp lời, rồi tự nhiên tiến lên giúp nàng dọn dẹp bát đũa trên bàn. Một cảm giác thỏa mãn lạ kỳ cùng khao khát được kéo dài khoảnh khắc này mãi mãi cứ thế nhen nhóm trong lòng chàng. Chàng thậm chí còn mơ mộng viển vông rằng, giá như ngày nào cũng được ngắm nàng ăn cơm như thế này, dẫu chỉ là nói mấy câu chuyện phiếm không đâu cũng thấy đủ vui lòng.

“Kétt…” cánh cửa phòng bị đẩy ra. Đúng lúc này Lận Chiêm bước vào. Hắn vừa mới tắm xong, hơi nước vẫn còn vương trên người, lọn tóc sau gáy sũng nước nhỏ từng giọt li ti. Ánh mắt hắn lạnh như băng, lướt qua Lận Đàn đang mỉm cười với Tô Ngọc Dung, rồi mới dịu đi đôi chút khi chạm vào nàng.

Môi hắn mấp máy định nói gì đó, nhưng Lận Đàn như thể có mắt sau lưng, kịp thời quay đầu lại nhìn: “A Chiêm, tắm xong rồi à? Giờ cũng chẳng còn sớm nữa, chúng ta về thôi.”

Lận Chiêm tức thì sa sầm mặt mày: “Về đâu?”

“Lận phủ.” Lận Đàn coi như không thấy cái bản mặt hầm hầm của hắn, vẫn dùng giọng điệu như thể đang vô cùng lo lắng cho hắn mà tiếp lời: “Hôm nay đệ vừa ra khỏi Cống Viện, chắc chắn trong phủ đã bày tiệc đợi đệ rồi. Nếu chúng ta cứ lần khứa không về, Tam thẩm chờ mãi không thấy người chắc chắn sẽ sốt ruột, không chừng lại sai người đi tìm khắp nơi. Tô cô nương vẫn đang bệnh, cần được tĩnh dưỡng, không nên để người lạ quấy rầy.”

Lận Chiêm nhất thời cứng họng. Hắn thực sự chẳng muốn về cái Lận phủ ấy chút nào, hắn chán ghét đám người thân giả tạo đó đến tận cổ, ngay cả việc xã giao với họ cũng thấy tốn thời giờ. Cả cái cõi đời này, chỉ có vòng tay của Tô Ngọc Dung mới là tổ ấm duy nhất thuộc về hắn. Thế nhưng lời Lận Đàn đã nhắc nhở hắn: hắn có thể chẳng màng đến bữa tiệc trong phủ, chẳng màng đến sự quan tâm giả dối kia, nhưng hắn tuyệt đối không cho phép người của Lận gia tìm đến tận đây quấy nhiễu Tô Ngọc Dung.

Tô Ngọc Dung nghe vậy, sợ Lận Chiêm lại gây hấn với người nhà, bèn lên tiếng khuyên nhủ: “A Chiêm, đệ mau về đi, đừng để mọi người chờ lâu. Ta ở đây một mình ổn mà, hàng xóm láng giềng đều tốt với ta lắm, đệ đừng lo.”

Lận Chiêm siết chặt nắm đấm, cuối cùng đành hậm hực gằn ra một tiếng từ cổ họng: “… Ừm.”

Hắn xoay người bước ra ngoài trước, bóng lưng căng cứng, mang theo cơn thịnh nộ đang kìm nén. Lận Đàn mỉm cười an ủi Tô Ngọc Dung: “Tô cô nương, vậy bọn ta xin cáo từ trước. Cô nghỉ ngơi cho khỏe.”

Tô Ngọc Dung gật đầu: “Vâng, huynh trưởng đi thong thả.”

Bấy giờ Lận Đàn mới khoan thai theo sau bước ra ngoài.

Hai anh em một trước một sau đi vào con ngõ u tối. Lận Chiêm đi phía trước, lửa giận bốc lên ngùn ngụt nhưng người lại lạnh toát. Giữa con ngõ tối tăm tĩnh mịch chỉ nghe tiếng bước chân, hắn đột ngột buông một câu lạnh tanh: “Hạ cấp.”

Lận Đàn mỉm cười không đáp. Mấy lời nhắc nhở ra vẻ tử tế lúc nãy, nào là sợ người nhà lo, sợ đợi lâu, thảy đều là cái cớ. Mục đích thực sự của chàng chỉ là không muốn cho Lận Chiêm nói thêm với Tô Ngọc Dung dù chỉ một câu.

Lận Chiêm cười nhạt, thầm khinh bỉ cái điệu bộ “anh hiền em thảo” của chàng. Cái tâm tư ấy của chàng có giấu đằng trời cũng không thoát được mắt hắn, chắc cũng chỉ có Tô Ngọc Dung là chẳng nhận ra. E là chàng lại vác cái bản mặt già cấc ấy ra diễn trò đáng thương để lừa được nàng thành thân với mình chứ gì. Trâu già mà đòi gặm cỏ non, đúng là mặt dày không biết xấu hổ.

Lận Đàn mặt vẫn bình thản, nhàn nhạt đáp trả: “Đệ cũng chẳng kém cạnh gì đâu.”

“…”

Con ngõ dài hun hút, cả hai chẳng ai mở miệng thêm một lời nào.

Kỳ thi Viện kéo dài ròng rã mấy ngày trời, vắt kiệt tâm lực của thí sinh. Ngày cổng Cống Viện mở ra lần nữa, Lận phủ đã sớm chuẩn bị chu tất mọi thứ.

Trời còn chưa hửng sáng, Viên Kỳ đã dậy đốc thúc, đích thân giám sát nhà bếp chuẩn bị món ngon, lại sai người quét dọn lại viện tử của Lận Chiêm. Năm ngoái, ngay ngày hôm sau khi tin Lận Chiêm đỗ Giải nguyên truyền về, Viên Kỳ đã chọn cho hắn một căn viện rộng rãi, hướng nắng rất đẹp. Có điều, từ lúc sắp xếp xong, Lận Chiêm hiếm khi về nhà, không ở thư viện thì lại lẳng lặng bỏ đi Lật Thành, thành ra căn viện cứ bỏ không từ bấy đến nay.

Dặn dò xong nhà bếp, Viên Kỳ lại gọi mấy nha hoàn tiểu sai tới dặn thay chăn nệm trong viện Thất công tử, chuẩn bị sẵn nước tắm huân hương ấm nóng, để Lận Chiêm về tới nơi là có thể gột sạch mệt mỏi, dùng bữa rồi yên tâm đánh một giấc ngon lành. Bà ta còn đặc biệt sai một gã tiểu sai lanh lợi đánh cỗ xe ngựa rộng rãi, êm ái ra chực sẵn ở Cống Viện, nhất định phải đón được người sớm nhất.

Phận làm chủ mẫu, bà ta lo liệu mọi việc vô cùng bài bản, chưa từng để xảy ra một chút sai sót nhỏ nào. Hạ Dao Đình ngồi một bên, nhìn mẹ chồng nhanh nhẹn điều hành mọi việc.

Ngược lại, Lận Tam gia thì cứ nằm lì một chỗ. Mọi việc trong cái nhà này gần như đổ hết lên vai Viên Kỳ quán xuyến. Lận gia này nếu thiếu chủ quân thì vẫn có người khác thay thế, chứ nếu thiếu chủ mẫu thì thực sự là loạn cào cào ngay.

Xong xuôi mọi việc, Viên Kỳ mới có thời gian thở phào một cái, ngoảnh lại thấy Hạ Dao Đình: “Đứng đây làm gì? Mau về phòng nghỉ đi, bát canh bổ lúc sáng bếp bưng lên con đã dùng chưa?”

Hạ Dao Đình gật đầu: “Dạ dùng rồi ạ.”

Viên Kỳ nghe xong lại tất tả lo việc khác. Hạ Dao Đình hỏi: “Mẫu thân định đi đâu ạ?”

“Phải đi đút thuốc cho lão gia nữa.” Viên Kỳ chân bước không ngừng, vừa đi vừa dặn: “Con cứ về nghỉ đi, lát đói thì bảo bếp múc thêm canh mà uống. Sau giờ Ngọ ngũ thúc con sẽ qua chơi, lúc đó con phụ giúp tiếp đón nhé, cứ bảo Thập Tam nương cùng mấy chị em ngồi thêu thùa ngắm cảnh trong viện là được.”

Hạ Dao Đình hỏi: “Ngũ thúc? Có phải vị ngũ thúc đi làm ăn ở Tô Châu không ạ?”

Viên Kỳ gật đầu: “Ừ. Ngũ thúc con học hành không tới nơi tới chốn, đến Tú tài cũng chẳng đỗ nổi nên dạt xuống Tô Châu buôn bán, mấy năm mới về một bận.”

Nói đoạn, Viên Kỳ lại quay sang dặn đám hạ nhân đang chờ bẩm báo việc từ nhà bếp và hậu viện: “Lão thái thái dậy chưa?”

“Dạ dậy rồi, đang rửa mặt ạ.”

Đợi họ đáp lời xong, Viên Kỳ mới dặn tiếp: “Thuốc của tam gia phải sắc nhỏ lửa, lát nữa trưởng bối trong họ qua, ngũ đệ thích uống trà hạnh nhân, nhớ bỏ thêm ba phần mật, các ngươi chú ý cho kỹ.”

“Dạ.”

Dặn xong bà ta vội vã sang phòng Lận Tam gia hầu hạ ông ta rửa mặt ăn thuốc, lúc bấy giờ mới được thong thả ngồi xuống nhấp chén trà.

Gã tiểu sai được sai đi đứng đợi ngoài cổng Cống Viện mỏi cả cổ. Cổng vừa mở, gã liền nghển cổ, cố chen lên phía trước, mắt láo liên tìm kiếm bóng dáng Lận Chiêm giữa đám đông thí sinh đang giải tán.

Khó khăn lắm mới thấy người bước ra, nhưng ngay khúc ngoặt lại bắt gặp Nhị công tử Lận Đàn. Gã tiểu sai định tiến lên hành lễ chào hỏi thì thấy Lận Đàn khẽ gật đầu với Lận Chiêm, dường như nói câu gì đó rồi cả hai cùng rảo bước đi vào con ngõ gần đó.

Sau đó, đám hạ nhân chẳng thấy tăm hơi hai anh em đâu nữa, cứ ngỡ họ đi đâu đó có việc. Đợi mãi chẳng thấy người quay ra, họ đành hớt hải về phủ phục mệnh.

“Chắc là hai anh em có chuyện riêng tư cần nói nên tìm chỗ thanh tịnh đàm đạo rồi.” Viên Kỳ nghe báo cáo xong, vẻ mặt vẫn điềm nhiên.

Lận Tam gia ngồi cạnh cũng vuốt râu gật gù, tỏ vẻ tâm đắc: “Phải đấy, huynh đệ đồng lòng, tát biển Đông cũng cạn. Hai đứa nó sau này trên hoạn lộ bảo ban đùm bọc lẫn nhau, Lận gia này lo gì không hưng thịnh?”

Thế nhưng, đợi mãi, đợi cho đến khi bóng chiều đã ngả, mâm cao cỗ đầy hâm đi hâm lại mấy bận mà vẫn chẳng thấy bóng dáng hai người đâu. Viên Kỳ bắt đầu thấy bồn chồn. Dẫu có tâm tình thì cũng phải có mức độ thôi chứ, sao đến giờ một lời nhắn cũng chẳng thèm gửi về. Lận Chiêm biệt tăm đã đành, đến cả người vốn dĩ chín chắn như Lận Đàn cũng chẳng thấy đâu.

Bà ta không ngồi yên được nữa, vội vã tăng phái người đi tìm, đồng thời đích thân sang viện của Lận Đàn hỏi han. Tiểu sai trong viện Lận Đàn cũng ngơ ngác: “Bẩm tam phu nhân, nhị công tử dạo này thường xuyên ra ngoài, nhưng đi đâu thì chúng con thực sự không rõ. Công tử đi đứng ra sao chẳng mấy khi dặn dò bọn con ạ.”

“Liệu có phải công tử ra biệt trang rồi không?” Chu ma ma đứng cạnh nhắc khéo. Cách đây ít lâu, Lận Đàn quả thực có ý định dọn ra biệt trang tịnh dưỡng, nhưng biệt trang dọn dẹp xong bao nhiêu ngày rồi mà vẫn chưa thấy chàng đả động gì tới chuyện dọn đi.

Viên Kỳ thần sắc đanh lại: “Nó thường xuyên ra ngoài sao?”

“Dạ phải.”

“Không mang theo hạ nhân sao?”

“Dạ không ạ.”

Viên Kỳ thấy lạ lùng vô cùng, đang định sai người đi tìm thêm thì ngoài tiền sảnh có hạ nhân hớt hải chạy vào báo rằng nhị công tử và thất công tử đã về cùng nhau rồi. Bà ta bấy giờ mới thở phào nhẹ nhõm, vội vã dẫn người ra đón.

Trông thấy hai anh em một trước một sau bước vào sảnh, Lận Đàn thần thái tự nhiên, thành thục trò chuyện với mọi người xung quanh. Còn Lận Chiêm vẫn là cái bản mặt lạnh nhạt, chẳng mấy biểu cảm ấy.

“Hai con rốt cuộc cũng về rồi!” Viên Kỳ nén nỗi thắc mắc xuống, niềm nở tươi cười: “Vừa rồi đi đâu mà để mọi người chờ mãi thế! Cơm nước nóng hổi giờ nguội ngắt hết cả rồi.”

Lận Tam gia hừ lạnh: “Thật ra cái thể thống gì! Làm gì có cái thói để bậc trưởng bối phải mòn mỏi chờ đợi thế này?”

Lận Đàn khẽ khom mình, giọng điệu xen chút hối lỗi, khéo léo ứng phó: “Làm tam thúc tam thẩm phải bận lòng rồi. Ban nãy gặp A Chiêm ngoài Cống Viện, thấy đệ ấy mệt mỏi quá nên con đưa đệ ấy sang trà lâu gần đó ngồi nghỉ một lát cho lại sức mới về, ai dè mải trò chuyện mà quên cả thời gian.” Nói đoạn chàng thở dài, hành lễ với các trưởng bối xung quanh: “Chuyện này là lỗi tại con, để các thúc bá phải chờ lâu, lát nữa con xin tự phạt ba chén.”

Lời nói của chàng vô cùng chu toàn, vừa giải thích được lý do vắng mặt, lại vừa vẽ nên được một khung cảnh huynh đệ thâm tình. Viên Kỳ cười bảo: “Ta đã nói rồi mà, có chuyện gì to tát đâu.”

Một người đàn ông trung niên ngồi cạnh vuốt râu, mặt mày xởi lởi nhưng đầy vẻ lọc lõi: “Ta đây thì không dễ tính thế đâu nhé, lát nữa nhị lang phải uống thêm mấy chén nữa mới được.”

Lận Đàn nhìn người vừa lên tiếng, kinh ngạc hỏi: “Ngũ thúc, thúc về lúc nào thế ạ?”

Viên Kỳ đáp: “Mới được hai hôm thôi.”

Phía đằng kia ồn ào náo nhiệt, Lận Chiêm đứng phía sau huynh trưởng nửa bước, im lặng không nói một lời. Ánh mắt hắn hững hờ lướt qua đám tộc nhân đầy rẫy trong sảnh, trong lòng chán ghét tột độ, nghe những âm thanh xô bồ ấy mà thấy buồn nôn. Nếu không phải sợ nếu hắn không lộ diện, đám người này sẽ sai người sùng sục tìm kiếm rồi lần ra dấu vết tới chỗ Tô Ngọc Dung, mang lại phiền phức và sợ hãi cho nàng, thì hắn quyết không bao giờ thèm đặt chân lại Lận phủ.

Nghĩ đến giây phút bình yên ngắn ngủi vừa rồi trong căn viện thanh tịnh kia, được tắm rửa thay đồ, được nếm miếng bánh ngọt cạnh Tô Ngọc Dung, hắn thấy nó còn quý giá hơn vạn lần mâm cao cỗ đầy và những lời xã giao sáo rỗng nơi đây.

Sảnh chính bắt đầu rộn ràng, trưởng bối trong họ và anh chị em các phòng đua nhau tiến tới, buông những lời tâng bốc quan tâm. Lận Đàn xếp thứ hai trong tộc, phía trên chỉ có một người chị họ đã xuất giá nhiều năm, nên những cảnh đón đưa này chàng đã quá quen thuộc từ nhỏ. Dù thâm tâm chẳng mặn mà gì với kiểu xã giao này, nhưng với tư cách là trưởng tử trong họ, chàng đành phải gồng mình làm những việc mình không thích. Gương mặt chàng vẫn giữ được vẻ điềm tĩnh, ứng đối với các thúc bá vô cùng mực thước, không để mất lòng ai.

Trái ngược hoàn toàn, Lận Chiêm lại tỏ ra vô cùng lạc lõng. Dẫu được vây quanh ở vị trí trung tâm, hắn chỉ ngồi đó với khuôn mặt lạnh tanh, đáp lại những lời chúc tụng và hỏi han một cách cực kỳ ngắn gọn, thậm chí là hời hợt, khiến bầu không khí đôi lúc rơi vào trạng thái gượng gạo khó tả.

Viên Kỳ thấy vậy vội vàng cười xòa hòa giải: “Thôi được rồi, Thất lang đi thi ròng rã mấy ngày chắc là mệt lử rồi, cứ để nó ngồi nghỉ một lát, ăn miếng cơm lấy sức đã.”

Đúng lúc này, ngũ gia ngồi cách đó không xa vuốt chòm râu dê, cười bảo: “Thất lang kỳ thi Viện này chắc chắn đỗ cao! Theo ta thấy, cứ thế mà thừa thắng xông lên, rước nốt cái danh Trạng nguyên thi Điện về nữa thì đúng là vinh quang tột đỉnh của Lận gia ta rồi! Nào, ta xin kính ‘Trạng nguyên lang’ nhà mình một chén trước.”

Lời ông ta vừa dứt, lập tức có vài tiếng phụ họa vang lên. Vị Lận ngũ gia này vốn lăn lộn thương trường nhiều năm nên miệng lưỡi vô cùng khéo léo. Công việc buôn bán của ông ta lên như diều gặp gió, tích cóp được gia sản kếch xù, nhưng mỗi khi gia tộc họp bàn việc hệ trọng, tiếng nói của ông ta vẫn luôn lép vế trước Lận Tam gia. Thậm chí mọi chi tiêu, lễ nghĩa của dòng họ thường xuyên phải nhờ đến cái “máy in tiền” là ông ta bù đắp vào, khiến trong lòng Lận ngũ gia sớm đã nảy sinh bất mãn.

Đại phòng vốn là đích chi, tiếc là anh em Lận Đàn, Lận Chiêm mất cha mẹ sớm. Hai đứa con mồ côi ấy, Lận Đàn thì do một tay Tam phòng nuôi nấng trưởng thành, danh nghĩa tuy là con cháu Đại phòng nhưng tình cảm lại thân thiết với Tam phòng hơn. Giờ đây hai anh em này, một người dưỡng thương xong là phục chức, một người là thiếu niên Giải nguyên tiền đồ rạng rỡ, nghiễm nhiên trở thành chỗ dựa vững chắc nhất cho vị thế của Tam phòng trong tộc. Điều này bảo sao một người bỏ công bỏ của nhưng lại chẳng có mấy tiếng nói như ông ta không thấy hậm hực cho được.

“Ngũ đệ quá khen rồi, chuyện thi Điện còn phải trông chờ vào thánh ý của bệ hạ, đâu dám nói trước điều gì?” Lận Tam gia vuốt râu, ngoài mặt khiêm tốn nhưng trong mắt không giấu nổi vẻ đắc ý. Ông ta vô cùng tận hưởng cảm giác con cháu do mình dạy dỗ trở thành tâm điểm chú ý của cả họ: “Thất lang còn trẻ, cần phải rèn giũa nhiều hơn, các chú đừng có tâng bốc quá đà, kẻo nó lại sinh tâm kiêu ngạo.”

Lời nói nghe như dạy bảo hậu bối, nhưng thực chất là đang phô trương uy quyền của bậc trưởng bối và tộc trưởng. Lận ngũ gia cười khà khà, ngửa cổ uống cạn chén rượu. Lận Chiêm ngồi bên cạnh, đôi mắt khẽ nheo lại. Những luồng sóng ngầm giữa đám trưởng bối, hắn đều thu trọn vào tầm mắt và lấy làm đắc ý, đây chính là cơ hội mà hắn có thể lợi dụng.

Muốn được mãi mãi ở bên Tô Ngọc Dung, trước hết phải dọn sạch mớ chướng ngại vật này đã. Bọn chúng có chết sạch đi, hắn mới có thể kê cao gối mà ngủ yên.