Ngọc Triền Chi - Hảo Đại Nhất Đĩnh Ngân

Chương 57

🪷 Chương 57: Thương xót ta đi

🪷 Editor: Thảo Anh


Tô Ngọc Dung vốn là người đơn thuần, nhiều chuyện chỉ muốn cho qua chuyện, nàng chẳng tài nào nhìn ra cuộc đấu đá ngầm giữa hai người đàn ông trong phòng, ngay cả mùi thuốc súng nồng nặc đến mức sắp bốc cháy nàng cũng không ngửi thấy.

Nàng chỉ cảm thấy hôm nay Lận Chiêm bám người lạ thường, cũng đáng thương hơn hẳn. Nàng chẳng mảy may nghi ngờ, bởi Lận Chiêm ngày thường vẫn hay trưng ra bộ dạng đó, luôn dùng ánh mắt tội nghiệp nhìn nàng, để rồi khi nàng đã cắn câu, hắn liền chẳng khách sáo mà lộ ra bộ mặt thật.

Rõ ràng đã chịu thiệt nhiều lần, Tô Ngọc Dung thấu hiểu nỗi khổ ấy, nhưng lần sau nàng vẫn cứ trúng kế như cũ. Chẳng cách nào khác, ai bảo nàng là người hay mủi lòng, chẳng thể buông lời nặng nề, cũng không thể hạ quyết tâm dứt khoát.

Nàng để mặc Lận Chiêm ôm mình, để mặc hắn rúc vào lòng thủ thỉ rằng hắn nhớ nàng nhường nào, kỳ thi vất vả ra sao. Tô Ngọc Dung nghe đến đỏ cả mặt, nàng rụt rè liếc nhìn Lận Đàn, sợ chàng thấy hai người thân mật thế này sẽ lộ vẻ chán ghét.

Thế nhưng, chàng chỉ im lặng đứng cách đó không xa, không hề có biểu hiện gì khác lạ. Dáng vẻ ấy hệt như một người anh trai khoan hậu vững chãi, coi những hành động của hai người chỉ là trò đùa nghịch mà thôi. Chút cảm giác lúng túng kỳ quặc trong lòng Tô Ngọc Dung nhờ vậy cũng vơi bớt phần nào.

Lận Chiêm ôm nàng, lải nhải kể hết nỗi nhớ nhung cùng sự mệt mỏi. Tô Ngọc Dung khẽ khàng an ủi hắn vài câu. Lận Chiêm thấy tốt thì dừng, sợ nói thêm nữa sẽ gây phản cảm, dù sao mục đích cũng đã đạt được. Hắn nhếch môi cười, mãn nguyện lùi ra một chút, nhưng tay vẫn vòng hờ quanh eo nàng.

Hắn tỉ mỉ quan sát sắc mặt nàng, đôi mày vừa giãn ra lại nhíu chặt: “A Dung, nàng còn thấy khó chịu không? Đang yên đang lành sao lại đổ bệnh thế này? Lúc mới về nhìn sắc mặt nàng đã không tốt rồi.”

Tô Ngọc Dung bị hắn nhìn đến mức không tự nhiên, khẽ quay mặt đi. Nàng chẳng biết phải nói sao cho phải. Trước kia, Lận Chiêm luôn gọi nàng là “tẩu tẩu”, nàng đã nghe quen tai. Sau khi Lận Đàn trở về, không thể gọi như vậy nữa, hắn bắt đầu gọi tên nàng đầy tình tứ, đủ mọi kiểu xưng hô. Những lời mật ngọt riêng tư kiểu “ngoan ngoãn”, “bảo bối” lúc ở trên giường thì không bàn tới, chỉ nghĩ đến thôi nàng đã thấy xấu hổ muốn chết.

Giọng nàng nhỏ xíu, mang theo sự mềm yếu sau cơn bệnh: “Ta không sao, uống một bát thuốc, vã mồ hôi xong là thấy khỏe hơn nhiều rồi.”

Dứt lời, ánh mắt Tô Ngọc Dung rơi trên gò má loang lổ vết bầm tím của Lận Chiêm. Vết thương thực sự trông rất đáng sợ, sưng vù một mảng lớn khiến nàng không khỏi xót xa.

“Ngược lại là đệ, vết thương trên mặt… trông có vẻ nghiêm trọng đấy. Lần sau đi đứng phải cẩn thận một chút, sao lại để ngã đến nông nỗi này.”

“Ừm, ta biết rồi.” Lận Chiêm gật đầu cái rụp, bộ dạng ngoan ngoãn vô cùng, “Tại ta sợ chó, nó không cắn ta thì ta cũng chẳng cuống lên như thế.”

Tô Ngọc Dung thở dài: “Vậy lần sau thấy con chó đen đó từ xa thì đệ tránh đi.”

Lận Chiêm mỉm cười gật đầu: “Được.”

“Để ta đi tìm xem thuốc mỡ để đâu, bôi cho đệ một chút cho mau tan máu bầm. Chứ cứ vác bộ mặt này ra ngoài thì người ta cười cho.” Tô Ngọc Dung nói rồi toan nhấc chăn xuống giường.

“Đừng động, nàng cứ nghỉ đi,” Lận Chiêm lập tức giữ nàng lại, “Nàng bảo ta để ở đâu, ta tự đi lấy là được.”

Tô Ngọc Dung đành chỉ cho hắn: “Ở ngăn kéo trên cùng của cái tủ đằng kia kìa, một cái lọ sứ trắng nhỏ.”

Lận Chiêm theo lời tìm thấy ngay. Hắn tự nhiên ngồi xuống chiếc ghế đẩu trước giường, hơi ngửa mặt lên, chìa bên má bị thương về phía Tô Ngọc Dung, bộ dạng hoàn toàn tin cậy, phó mặc cho nàng xử lý.

Tô Ngọc Dung định bảo hắn chẳng lẽ không tự bôi được sao, đằng kia đâu phải không có gương, nhưng cuối cùng nàng vẫn không thốt ra lời. Chần chừ một lát, nàng đành nhận lấy lọ thuốc, dùng đầu ngón tay quệt một chút cao, cẩn thận từng chút một bôi lên vùng da sưng tấy của Lận Chiêm.

Động tác của nàng rất nhẹ, rất nhu, chỉ sợ làm hắn đau, vừa bôi vừa khẽ thổi nhè nhẹ. Lận Chiêm nhắm mắt, cảm nhận xúc cảm lành lạnh từ đầu ngón tay nàng cùng hơi thở thơm ngọt ngay sát sạt, khóe môi khẽ cong lên một nét khó nhận ra.

Tô Ngọc Dung dồn hết sự chú ý vào vết thương trên mặt hắn, đương nhiên không thấy nụ cười của Lận Chiêm. Nhưng Lận Đàn thì thấy rõ mồn một. Chàng biết nụ cười đó là dành cho chàng xem, là một sự khoe khoang thị uy. Nếu chàng lại động thủ, chẳng khác nào dâng thêm cho Lận Chiêm một cơ hội để sà vào lòng Tô Ngọc Dung mà làm nũng.

Lận Đàn đối với người em trai ruột thịt này thực sự đã cạn lời. Chàng không hiểu sao người này có thể vô liêm sỉ đến mức ấy. Trong ấn tượng của chàng, đệ đệ vốn dĩ tính tình lập dị, lạnh nhạt ít lời, hiếm khi giao tiếp với người ngoài, đi đâu cũng lầm lũi một mình, ngay cả anh trai cũng không thân thiết. Vậy mà đứng trước mặt Tô Ngọc Dung lại biến thành thế này, quả thực là… làm bộ làm tịch, ghê tởm!

Dáng vẻ giả tạo ấy khiến Lận Đàn buồn nôn, chàng ngoảnh mặt đi không thèm nhìn, nhưng lòng lại đắng chát khôn nguôi. Chỉ có thể trách bản thân mình đã lãng quên quá khứ, mới tạo cơ hội cho kẻ khác nhảy vào, đến cả việc tranh luận cũng thiếu đi mấy phần khí thế.

Chàng chậm rãi thở hắt ra một hơi, khẽ nói: “Ta có mua cháo, Tô cô nương lát nữa nhớ dùng nhé.”

Lận Đàn mở lồng cơm đang cầm trên tay đặt lên bàn. Bên trong là một bát cháo trắng vẫn còn bốc hơi nghi ngút cùng vài món dưa muối thanh đạm.

“Tô cô nương, cô đang ốm, nên ăn thứ gì thanh đạm một chút. Cháo vẫn còn ấm, cô tranh thủ dùng đi. Còn mấy thứ bánh ngọt A Chiêm mang về quá nhiều dầu mỡ, lúc này tỳ vị cô còn yếu, không nên ăn.”

Giọng chàng bình thản, hệt như đang nói về một chuyện hết sức thường tình. Tay đang bôi thuốc cho Lận Chiêm của Tô Ngọc Dung khựng lại, nàng ngước nhìn chàng.

Ánh mắt Lận Đàn ôn hòa, môi thoáng nụ cười nhạt khi nhìn nàng. Chàng không nói thêm gì nhiều, chỉ bảo: “Cháo ta để ở đây, cô nhớ dùng kẻo nguội. Ta ra ngoài cho gà ăn đã.”

Nói đoạn, chẳng đợi Tô Ngọc Dung phản ứng, chàng đã xoay người bước thẳng ra sân, động tác tự nhiên như thể chàng chính là nam chủ nhân của ngôi nhà này, đang tiện tay làm mấy việc vặt vãnh.

Khóe môi Lận Chiêm giật giật, hắn phải kìm nén lắm mới không mắng ra tiếng câu “đồ hạ tiện giả tạo”. Dụ dỗ Tô Ngọc Dung đến chốn này, lại còn bày đặt nuôi gà nuôi vịt, chẳng phải là muốn tạo ra một sự ràng buộc để nàng ở lại đây lâu dài sao? Dẫu cho chàng đã mất trí nhớ, chẳng còn nhớ gì, nhưng vẫn không hề tử tế chút nào.

Lận Chiêm nghĩ bụng, hồi ở thôn Ngô Gia lẽ ra nên lẳng lặng b*p ch*t Lận Đàn cho xong. Nếu không phải sợ Tô Ngọc Dung đau lòng, rồi lại càng nhớ nhung Lận Đàn không dứt, thì hắn đã thực sự ra tay rồi. Lận Chiêm thu hồi ánh mắt, tâm trạng bực bội không thôi.

Tô Ngọc Dung nhìn theo bóng lưng Lận Đàn. Chàng đi nhanh quá, nàng vốn định bảo việc cho gà ăn để nàng tự làm, nhưng chàng đã bước ra ngoài, lời chưa kịp thốt đã nghẹn lại nơi cổ họng.

Đợi Lận Đàn đi khỏi, Tô Ngọc Dung vỗ vỗ vào mặt Lận Chiêm, sau đó đậy nắp lọ sứ lại: “Bôi xong rồi.”

Lận Chiêm vẫn không nhúc nhích, nàng đành phải đưa tay đẩy hắn mấy cái: “Đệ thế này là ra cái thể thống gì… Chẳng phải vừa bảo mệt sao? Mau đi ăn cơm, tắm rửa rồi nghỉ ngơi đi. Sau này còn bao nhiêu kỳ thi khác, không được lơ là đâu.”

Cứ ôm ấp nhõng nhẽo thế này thật chẳng ra sao cả, định dính lấy nhau đến bao giờ đây? Nàng đang đói bụng, muốn đi húp cháo.

Lận Chiêm trước đó không biết nàng bệnh. Nếu biết, hắn đã chẳng mua mấy thứ bánh ngọt chiên rán ấy làm gì, người bệnh làm sao ăn nổi, cuối cùng lại thành ra tạo điều kiện cho Lận Đàn chạy tới lấy lòng. Hắn thực sự muốn hất đổ hết mớ đồ của Lận Đàn mang tới quăng ra ngoài, nhưng lại sợ Tô Ngọc Dung bị đói.

“Hôn ta một cái đi.” Hắn đột ngột trầm giọng nói.

Nghe thấy lời này, hai gò má Tô Ngọc Dung đỏ bừng như lửa đốt. Nàng giật mình, lấm lét liếc nhanh ra cửa phòng đang mở toang. Lận Đàn lúc đi không khép cửa lại, qua khe hở, nàng vẫn thấy loáng thoáng bóng dáng chàng ngoài sân. Tô Ngọc Dung xấu hổ đến mức chỉ muốn độn thổ, nàng hạ thấp giọng lườm Lận Chiêm một cái: “Không… Đừng có làm loạn.”

Đôi mắt hạnh của nàng tròn trịa, sóng sánh hơi nước, lúc lườm người chẳng thấy hung dữ đâu mà lại toát ra vẻ tình tứ khó tả.

Lận Chiêm không chịu bỏ qua, hắn chẳng những không lùi lại mà còn ghé sát mặt hơn, chóp mũi gần như chạm vào mũi nàng. Hắn nắm lấy bàn tay vừa bôi thuốc cho mình, luồn ngón tay vào đan chặt lấy tay nàng. Đôi mắt vốn hay giễu cợt giờ đây lại lấp lánh ánh nước, nhìn nàng đầy khẩn khoản.

“Thương xót ta đi, Tô Ngọc Dung.” Giọng hắn trầm xuống, phả hơi nóng hổi vào tai nàng, ngứa ngáy khôn tả, “Thực sự lâu rồi không được gặp, ta nhớ nàng đến phát đau cả lồng ngực. Lúc đi thi, hễ nhắm mắt lại là hình bóng nàng lại hiện ra.”

Dứt lời, Lận Chiêm khẽ gãi nhẹ vào lòng bàn tay nàng, một cử chỉ đầy dè dặt nhưng lại nồng nặc ý vị khiêu khích. Hơi thở nóng hổi phả lên má, hắn nhoài người tới bao trùm lấy nàng. Tim Tô Ngọc Dung đập loạn nhịp như thỏ đế, ngoài cửa còn có người, chuyện này thật quá sức đường đột và xấu hổ. Nhưng nhìn khuôn mặt tuấn tú dẫu đang mang thương tích vẫn không giấu nổi vẻ đẹp đẽ ngay sát sạt, nghe những lời khẩn cầu mềm mỏng của hắn, thành trì lý trí của nàng lại bắt đầu sụp đổ.

Nàng thủy chung vẫn chẳng thể nào nhẫn tâm với hắn.

“Đệ… đừng nói nữa…” Ánh mắt Tô Ngọc Dung lảng tránh, chẳng dám nhìn thẳng vào hắn, giọng lí nhí hệt như tiếng muỗi kêu. Bàn tay đang chống trên ngực hắn bất giác cũng nới lỏng sức lực.

Nơi sâu thẳm trong đáy mắt Lận Chiêm xẹt qua một tia đắc ý, nhưng ngoài mặt vẫn giữ bộ dạng đáng thương. Hắn thừa cơ nhích lại gần thêm một chút, đôi môi gần như dán sát vào d** tai nàng, dùng chất giọng thì thầm chỉ hai người nghe thấy, đầy mê hoặc: “Một cái thôi, được không? Sẽ không ai thấy đâu… Nàng nỡ để ta thất vọng sao?”

Tô Ngọc Dung chung quy vẫn không thắng nổi hắn, nàng luôn dành cho hắn một sự dung túng mềm yếu. Nàng liếc nhìn ra cửa, thấy Lận Đàn không ngó vào trong, bèn nhanh như cắt rướn người tới, đặt một nụ hôn nhẹ lên bên má không bị thương của Lận Chiêm, vừa chạm đã tách ra ngay.

Lận Chiêm lắc đầu, chỉ chỉ vào môi mình: “Ta bảo chỗ này cơ.”

Mặt Tô Ngọc Dung càng đỏ hơn, nàng lườm hắn, nhưng hắn cứ trơ ra đó, dáng vẻ hệt như nàng không hôn môi thì hắn tuyệt đối không bỏ qua. Tô Ngọc Dung sau cùng đành nhắm mắt làm theo, cúi đầu chạm khẽ vào đôi môi hắn.

Hôn xong, má nàng đã đỏ ửng như ráng chiều, nàng cụp mắt, khẽ gắt: “… Được rồi, mau đứng dậy đi.”

Lận Chiêm đạt được mục đích, mãn nguyện vô cùng. Bấy giờ hắn mới thong thả đứng thẳng dậy, cảm giác đau rát trên mặt dường như cũng dịu đi phần nào, thay vào đó là một niềm đắc ý dâng trào từ tận đáy lòng. Hắn đưa tay bẹo nhẹ vào vành tai đang đỏ bừng của Tô Ngọc Dung, cười khẽ một tiếng rồi xoay người bước ra ngoài.

Vừa bước ra khỏi phòng, cơn gió đầu xuân se lạnh phả vào mặt nhưng chẳng thể xua tan vẻ xuân phong đắc ý đang tràn trề trên chân mày khóe mắt. Hắn bước đi thoăn thoắt, thậm chí còn vô thức ngân nga một đoạn nhạc không thành điệu.

Lận Đàn đi vào bếp, tìm một hồi mới thấy bao tải đựng thóc cho gà đặt trong góc tường. Chàng ngồi xổm xuống tháo nút thắt, dùng chiếc chậu sứ nhỏ mẻ miệng múc một bát đầy, vừa định quay ra sân cho gà ăn thì đúng lúc Lận Chiêm bước vào.

Hai người vừa chạm mặt, bầu không khí lạnh lẽo u ám lại bao trùm.

Lận Chiêm uể oải nhướng mày, ánh mắt rơi trên gương mặt đang căng cứng của Lận Đàn. Nét cười thỏa mãn trên môi không những không thu lại mà còn rạng rỡ hơn, mang theo sự khiêu khích trắng trợn: “Huynh trưởng sao vẫn còn ở đây?”

Lận Đàn vốn định giữ lấy chút thể diện cuối cùng, chàng không muốn cãi vã với Lận Chiêm ở chốn này để rồi mọi chuyện trở nên khó coi cho tất thảy. Nhưng trước những lần khiêu khích dồn dập của Lận Chiêm, chàng rốt cuộc không nén nổi mà ngẩng đầu lên, ánh mắt lạnh lẽo như băng đâm thẳng về phía đối phương.

Ánh mắt hai anh em va chạm tóe lửa. Dẫu không có thực thể, nhưng dường như trong không trung vang lên tiếng binh khí chạm nhau chát chúa.

Lận Đàn đáy mắt bừng bừng nộ hỏa, chàng cười nhạt: “Ta tại sao ở đây ư? A Chiêm, đệ nên hiểu rõ một điều, sân viện này đứng tên ta, còn đệ mới chính là kẻ ngoại lai không nên xuất hiện ở chốn này.”

Vị quân tử được giáo dưỡng lễ nghi từ nhỏ dẫu trong cơn thịnh nộ vẫn cố sức duy trì phong độ cuối cùng. Lận Đàn nhìn hắn đầy lạnh nhạt, trầm giọng tiếp lời: “Còn về những hành động vừa rồi của đệ…” Ánh mắt chàng lướt qua gian phòng chính, giọng điệu mang theo sự soi xét và thương hại kẻ bề trên dành cho kẻ dưới, “Cậy vào việc giả ngây giả ngô, vẫy đuôi xin chút lòng thương hại mà có được chút quan tâm, đệ liền đinh ninh rằng nó sẽ bền lâu sao?”

Nụ cười trên môi Lận Chiêm cứng lại.

“Tô cô nương là người mềm lòng, không nỡ thấy kẻ khác tỏ ra đáng thương.” Ánh mắt Lận Đàn sắc lạnh quét qua người thiếu niên, “Chẳng lẽ đệ thực sự nghĩ những thứ đệ dùng thủ đoạn có được là sự yêu thích, là tình yêu sao? Đó chẳng qua chỉ là lòng trắc ẩn mà thôi. Ban cho đệ vài viên kẹo ngọt mà đệ đã vội đắc ý tưởng mình có được thiên hạ, hãy nhìn lại cái bộ dạng đáng thương của đệ đi. Còn nữa.” Chàng khựng lại một nhịp, dán mắt vào thần sắc đang vỡ vụn hệt như gốm trắng của Lận Chiêm, gằn từng chữ: “Dẫu cho ta và nàng ấy thực sự bị kẻ tiểu nhân ép buộc mà phải hòa ly, nhưng chí ít ta đã thực sự là phu thê với nàng, tam thư lục sính, bái thiên địa đàng hoàng. Còn đệ, Lận Chiêm, đệ có gì?”

Dứt lời, chàng khẽ cười một tiếng, dẫu chẳng nói thêm gì nhưng tiếng cười ấy hệt như chứa đựng ngàn vạn lời mỉa mai.

Nét cười trên mặt Lận Chiêm hoàn toàn biến mất.

Trong lòng hắn vốn đã bồn chồn không yên, chẳng hề thong dong như vẻ bề ngoài. Từ lúc Lận Đàn xuất hiện, nỗi bất an tột độ luôn đè nặng lên đầu hắn hệt như một lưỡi gươm chực chờ rơi xuống. Hắn sợ Tô Ngọc Dung vẫn còn yêu Lận Đàn, sợ nàng không quên được tình cũ nghĩa xưa rồi sẽ có ngày gương vỡ lại lành với tiền phu mà vứt bỏ hắn. Thế nên hắn mới trơ trẽn dính lấy nàng, khao khát sự thương hại của nàng để vỗ về trái tim đang lung lay của chính mình. Chỉ có như vậy, Lận Chiêm mới có thể tự trấn an rằng ít nhất lúc này nàng vẫn còn để tâm đến mình. Nhưng lòng người vốn tham lam, càng muốn có nhiều thì lại càng sợ mất đi.

Vài câu nói ngắn gọn của Lận Đàn tựa như lưỡi dao sắc lẹm, đâm trúng phóc vào nỗi hèn mọn và bất an mà hắn không muốn đối mặt nhất, phơi bày nó tr*n tr** giữa thanh thiên bạch nhật.

Phải, suốt bấy lâu nay, Tô Ngọc Dung quả thực chưa từng hứa hẹn sẽ mãi mãi ở bên hắn, chưa từng đồng ý thành thân làm vợ chồng thực sự. Những cái gọi là hôn ước kia đều chỉ là lời lẽ đơn phương từ phía hắn mà thôi. Lận Chiêm chẳng phải chưa từng nhắc đến chuyện này, chỉ có điều lần nào cũng bị Tô Ngọc Dung khéo léo lảng tránh. Nàng chưa bao giờ hé môi cam kết sẽ gả cho hắn.

Lận Chiêm chẳng dám nghĩ sâu xa về nguyên nhân phía sau. Là vì nàng bận tâm mối quan hệ thúc tẩu sao? Hay vì nàng vẫn nặng lòng với Lận Đàn, muốn thủ tiết vì chàng?

“Sao, ta nói trúng rồi à?” Lận Đàn ghim ánh nhìn vào mặt hắn, không bỏ sót bất kỳ biến chuyển nhỏ nhặt nào. Giọng chàng bình thản nhưng nặng tựa ngàn cân: “Tô cô nương chưa từng hứa gả cho đệ phải không? Cái gì mà vị hôn thê, đều chỉ là lời dối trá của riêng đệ. Nói nhiều quá rồi đâm ra tự lừa gạt cả bản thân mình.”

Lận Chiêm hoàn toàn bị chọc giận, nắm đấm giấu trong ống tay áo siết chặt: “Câm miệng.”

Căn bếp chật hẹp nồng nặc mùi thuốc súng, chỉ chực nổ tung. Lận Đàn lạnh lùng bưng chậu thức ăn cho gà, dáng vẻ vẫn thẳng tắp như tùng. Còn Lận Chiêm đằng đằng sát khí, lồng ngực phập phồng, đáy mắt hiện rõ vẻ hung tàn.

Hắn thực sự muốn g**t ch*t chàng, bắt chàng phải chết thật sự. Thế nhưng Tô Ngọc Dung vẫn đang ở trong nhà. Giết Lận Đàn lúc này chẳng khác nào giúp chàng toại nguyện, khiến hình bóng chàng vĩnh viễn không thể phai mờ trong lòng nàng.

Cuối cùng, chính Lận Chiêm là người dời mắt đi trước. Hắn như thể vừa nhìn thấy thứ gì dơ bẩn, ngoảnh mặt đi chỗ khác không màng tới Lận Đàn trước mặt nữa. Hắn bước về phía góc bếp chất củi và chum nước, tự mình múc nước thêm củi, chuẩn bị đun nước tắm rửa.

Lận Đàn cũng lách qua người hắn bước ra ngoài. Mấy chú gà vịt quây trong góc sân vẫn đang đói bụng. Chàng bước tới bên hàng rào, nhớ lại cảnh tượng thấy Tô Ngọc Dung cho gà ăn lần trước, bèn làm theo dáng vẻ của nàng, bốc một nắm thóc trong bát rải xuống thật kỹ.

Lũ nhỏ thấy mùi thức ăn liền ùa tới trước máng, mấy cục bông xúm xít đùn đẩy nhau. Lận Đàn ngồi xổm xuống, lơ đãng rải thóc trên mặt đất. Đám gà con kêu chiếp chiếp vây quanh mổ thóc, nhưng tâm trí chàng đang lơ lửng nơi nào đó, ánh mắt đờ đẫn nhìn vào hư không. Ngay cả khi một chú gà to gan mổ thử vào gấu áo đang rủ xuống của chàng, chàng cũng chẳng hề hay biết.

Trong đầu chàng cứ vang vọng mãi những lời lẽ châm chọc của Lận Chiêm trong ngõ nhỏ ban nãy, rồi lại hệt như bị lăng trì khi hồi tưởng lại sự thân thiết và xót xa rất đỗi tự nhiên mà Tô Ngọc Dung dành cho Lận Chiêm. Chàng cười nhạo người khác làm gì chứ, chẳng qua cũng chỉ thắng được mấy lời nói suông. Lận Chiêm tuy không có danh phận, nhưng ít ra Tô Ngọc Dung vẫn chủ động gần gũi. Còn chàng thì sao? Thứ chàng nhận được chỉ là sự khách sáo và xa cách, chỉ có thể tranh thủ lúc nàng thần trí mơ hồ mà trộm một nụ hôn.

Cảm giác hụt hẫng và bất lực to lớn hệt như muốn quật ngã chàng. Hoang mang, luống cuống, chàng bỗng chốc chẳng biết phải làm gì với tương lai phía trước.

“Huynh trưởng.” Đúng lúc này, một giọng nói dịu dàng vang lên phía sau lưng.

Lận Đàn nghe tiếng liền ngoảnh đầu lại. Tô Ngọc Dung đã bước tới từ lúc nào, đang đứng ngay sau lưng chàng. Chàng đang mải chìm đắm trong cảm xúc riêng, vẻ mặt hụt hẫng và buồn bã chưa kịp thu lại, cứ thế phơi bày trọn vẹn và rõ mồn một trước mắt nàng.

Đó là biểu cảm mà Tô Ngọc Dung chưa từng thấy trên mặt chàng. Không còn là dáng vẻ quân tử ôn hòa chững chạc thường ngày, đôi mày chàng rũ xuống, ánh mắt đầy vẻ yếu đuối. Nàng không khỏi sững sờ, trân trân nhìn chàng, nhất thời quên cả nói năng.

“Tô cô nương?” Lận Đàn sực tỉnh, vội vàng thu hồi cảm xúc đang để lộ, khôi phục lại vẻ ôn tồn như mọi khi, lo lắng nhìn nàng: “Sao cô lại ra ngoài rồi? Đang bệnh mà, mau vào trong nằm nghỉ đi.”

Nói đoạn, chàng lại hỏi: “Cô ra xem lũ gà này sao? Đừng lo, ta cho chúng ăn rồi.”

Tô Ngọc Dung nương theo ánh nhìn của chàng nhìn xuống đất. Trong hàng rào, thóc trong máng đã đầy ắp, mấy chú gà con lông xù chắc là đã ăn no, bụng tròn căng đang lảo đảo chạy loạn. Có hai chú gà choắt hơi lớn hơn có vẻ thừa năng lượng, cứ lượn lờ quanh chân Lận Đàn mấy vòng, rồi nhào tới cúi đầu mổ lấy mổ để vào gấu chiếc trường bào bằng lụa đang rủ xuống của chàng. Trên vạt áo dính chút bụi, bị gà mổ trúng lôi ra mấy sợi tơ.

Nàng không nhịn được khẽ bật cười, đôi mắt cong cong. Tiếng cười mang theo mấy phần yếu ớt của người mới ốm dậy nhưng lại toát lên một vẻ dịu dàng duyên dáng khác lạ, vô cùng đáng yêu.

“Huynh trưởng, gấu áo của huynh kìa.” Tô Ngọc Dung nâng ngón tay chỉ chỉ, giọng nói mềm mại, “Sắp bị mổ thủng một lỗ rồi đó.”

Lận Đàn bấy giờ mới giật mình nhìn xuống vạt áo tội nghiệp của mình, mặt thoáng vẻ lúng túng. Chàng vội đưa tay ra, động tác nhẹ nhàng gạt chú gà con đang đậu trên mũi giày xuống. Chú gà “chiếp chiếp” kêu rồi chạy biến đi. Sau đó, chàng hơi ngượng ngùng mỉm cười với nàng: “Lúc nãy ta không để ý.”

Tô Ngọc Dung cười xong, khẽ mím môi, đứng yên tại chỗ đắn đo một lát. Nàng chầm chậm đưa tay ra, chìa cho chàng một chiếc lọ sứ trắng nhỏ. Lận Đàn ngẩn người, nhìn cái lọ thuốc mỡ trên tay nàng, chính là cái lọ ban nãy nàng vừa dùng để bôi vết thương cho Lận Chiêm.

“Vết thương trên cằm của huynh cũng không nhẹ đâu, đã tím tái cả lại rồi, không biết có bị trật khớp không nữa?” Giọng Tô Ngọc Dung rất thấp, ẩn chứa sự quan tâm.

Lận Đàn lắc đầu: “Không đâu, chỉ bị va bầm chút thôi.”

“Vậy… huynh bôi thuốc đi. Loại cao này hiệu nghiệm lắm, vết bầm sẽ tan nhanh thôi.” Nàng tỉ mỉ dặn dò, “Nhưng đừng bôi nhiều quá nhé, không da bị đỏ lên rồi nổi mẩn đấy.”

Lận Đàn đứng sững ra đó, trong lòng bỗng chốc đủ mọi tư vị ngổn ngang. Hóa ra, nàng ra ngoài là để đưa lọ thuốc mỡ này cho chàng. Hóa ra nàng không phải hoàn toàn không để tâm đến chàng. Những vết thương trên mặt chàng nàng đều đã nhìn thấy và ghi nhớ. Chàng không phải kẻ ngoài cuộc, chàng cũng được nàng chú ý, được nàng bận lòng.

Sự quan tâm nhỏ bé nhưng chân thực đến bất ngờ này ngay lập tức xua tan đi nỗi đố kỵ và bất an trong lòng chàng, khiến những cảm xúc lạc lõng kia chẳng còn chỗ dung thân. Thay vào đó là một sự thanh thản bừng sáng cùng một quyết tâm chưa từng có.

Phải rồi, chàng phải có được nàng. Không phải với cái danh phận tiền phu khó xử này để mà đứng từ xa nhìn nàng, mà chàng phải đưa nàng quay về bên cạnh mình một lần nữa, sở hữu nàng một cách danh chính ngôn thuận, tiếp tục mối lương duyên phu thê của hai người.

Những ký ức đã mất kia chàng có thể từ từ tìm lại. Dẫu có không tìm lại được thì cũng sẽ tạo dựng nên những kỷ niệm mới, lấp đầy khoảng trống giữa hai người. Lận Chiêm thì tính là cái thá gì chứ, cớ gì chàng phải bận tâm đến sự hiện diện của một kẻ ngoại lai. Những trở ngại đang ngáng đường hai người, chàng nhất định sẽ quét sạch từng thứ một.

Ý nghĩ ấy hệt như một mồi lửa thảo nguyên, phút chốc bùng cháy thiêu rụi cả cánh đồng tâm trí chàng.

Lận Đàn khẽ mỉm cười, đưa tay nhận lấy lọ thuốc: “Đa tạ Tô cô nương.”