Ngọc Triền Chi - Hảo Đại Nhất Đĩnh Ngân

Chương 45

🪷 Chương 45: Tẩu sẽ vứt bỏ đệ sao, tẩu tẩu?

🪷 Editor: Thảo Anh


Lận Đàn cố gắng lục lọi trong mớ ký ức chắp vá sót lại hồi lâu, nhưng tâm trí vẫn trống rỗng. Chẳng có mảy may manh mối nào về người phụ nữ trước mặt, chàng dám chắc mình hoàn toàn không quen biết nàng.

Chỉ là lời vừa thốt ra, cô nương nọ đã lưng tròng nước mắt, bi thương ngước nhìn chàng. Ánh mắt đong đầy nỗi xót xa ấy khiến chàng không khỏi giật mình. Chẳng hiểu sao, Lận Đàn cũng đâm ra cuống quýt, tựa hồ vừa làm sai chuyện gì, hay lỡ lời khiến nàng tổn thương sầu não. Theo phản xạ, chàng tiến tới định đỡ lấy thân hình đang run rẩy chực ngã của nàng. Nhưng mới bước được một bước, đã có người nhanh tay hơn ôm trọn lấy nàng vào lòng.

Gần như ngay lúc Tô Ngọc Dung lảo đảo lùi lại, Lận Chiêm, kẻ nãy giờ vẫn lẳng lặng theo sau, đã vụt lên như một bóng ma. Cánh tay dài vươn ra, khóa chặt lấy bờ vai mỏng manh yếu ớt của nàng, dùng một lực đạo không cho phép kháng cự, mạnh mẽ kéo nàng lại, ôm siết vào ngực mình.

Một tay hắn vòng qua eo nàng, tay kia ấn chặt sau gáy, ép nàng phải vùi sâu mặt vào ngực mình, cắt đứt hoàn toàn mọi giao tiếp bằng mắt giữa nàng và Lận Đàn.

Cảm nhận được hơi thở quen thuộc, Tô Ngọc Dung nhận ra người đang ôm mình là Lận Chiêm. Trong lòng nàng vừa bi thương vừa hoảng loạn. Nghĩ đến việc trượng phu đang đứng ngay phía sau, trơ mắt nhìn mình và em trai chàng ôm ấp giằng co, đầu óc Tô Ngọc Dung rối tung rối mù. Cảm giác nhục nhã dâng lên tột độ, theo bản năng nàng muốn vùng vẫy thoát khỏi vòng tay Lận Chiêm. Nhưng mới cựa quậy một chút, đã bị hắn siết chặt hơn nữa.

Lận Chiêm nhận ra sự miễn cưỡng của nàng, lệ khí trong lòng càng thêm nồng đậm. Nhưng hắn không thể để lộ ra ngoài, chỉ đành chầm chậm nâng tay, vỗ nhè nhẹ dọc theo sống lưng gầy guộc của người phụ nữ.

Bao nhiêu tủi hờn và xót xa trong lòng Tô Ngọc Dung cuối cùng cũng vỡ òa thành tiếng nức nở nghẹn ngào, nén nhịn trong vòng tay hắn. Đôi bờ vai nàng run lên bần bật, răng cắn chặt lấy môi, dòng nước mắt tuôn trào phút chốc làm ướt đẫm vạt áo Lận Chiêm.

Bàn tay đang vươn ra của Lận Đàn khựng lại giữa không trung.

Gã đàn ông đột ngột xuất hiện kia đang ôm trọn cô nương nọ với một dáng vẻ vô cùng chiếm hữu và chở che, tựa như sợ hãi kẻ không có mắt nào đó sẽ dòm ngó nàng vậy.

Sự nghi hoặc trong mắt Lận Đàn càng thêm sâu sắc, nhưng khi ánh mắt đậu lại trên khuôn mặt thiếu niên, chàng sững sờ trong giây lát, sau đó mừng rỡ thốt lên: “A Chiêm?”

Chàng ngập ngừng hỏi, mang theo vài phần không chắc chắn: “Là đệ sao, đệ là A Chiêm đúng không?”

Ký ức mấy năm gần đây dẫu bị tổn hại, nhưng chàng vẫn nhận ra Lận Chiêm. Suy cho cùng, hai anh em ruột thịt dung mạo quá đỗi giống nhau, thoạt nhìn hệt như đang soi gương vậy. Trên đời này sẽ chẳng có người thứ hai nào sở hữu khuôn mặt gần như đúc từ một khuôn với chàng.

Lận Chiêm ngước mắt lên, đối diện với ánh mắt hân hoan của huynh trưởng. Trên khuôn mặt hắn lại chẳng có biểu cảm gì, nhưng tận sâu nơi đáy lòng lại bất giác trào dâng một cơn sóng ngầm u ám, khó tả.

Im lặng vài nhịp thở, hắn gật đầu, giọng nói đều đều, không nghe ra nhiều cảm xúc: “Huynh trưởng, là đệ đây. Không ngờ huynh vẫn còn sống.”

“Thật sự là đệ rồi A Chiêm!”

Trên gương mặt Lận Đàn nở rộ một nụ cười chân thành, khóe môi khẽ cong lên. Nụ cười ôn hòa, bao dung ấy phần nào gợi lại phong thái nhã nhặn ngày trước.

Chàng kích động tiến lên một bước, toan vỗ vai em trai, nhưng Lận Chiêm đã bất động thanh sắc né tránh.

Bàn tay vươn ra của Lận Đàn một lần nữa hụt hẫng. Chàng ngượng ngùng rụt tay về, cười xòa. Cuối cùng, ánh mắt chàng dời về bóng dáng đang run rẩy nhè nhẹ trong vòng tay em trai.

“Vị cô nương này là…”

Lận Đàn ngập ngừng hỏi.

Cái điệu bộ ôm ấp của Lận Chiêm toát lên d*c v*ng chiếm hữu và sự cảnh giác cao độ. Giống như một con thú đã đánh dấu lãnh thổ, ghim chặt con mồi trong hang ổ của mình, tuyệt đối không cho phép nó bỏ trốn, cũng chẳng cho phép bất cứ kẻ nào thèm muốn.

Với dáng vẻ thân mật nhường này, quan hệ chắc chắn không tầm thường.

Lận Chiêm rũ mi liếc nhìn Tô Ngọc Dung trong ngực, vòng tay siết chặt hơn nữa. Hắn ngước mắt lên, dùng giọng điệu bình thản nhìn thẳng vào Lận Đàn, gằn từng chữ một: “Nàng là thê tử của đệ.”

“Thê… thê tử của đệ?”

Lận Đàn lộ rõ vẻ ngỡ ngàng, trong mắt lóe lên tia mờ mịt.

Nhưng rồi rất nhanh, sự mờ mịt ấy chuyển thành vẻ áy náy xen lẫn mừng rỡ thay cho em trai. Chàng mỉm cười, nụ cười dường như có chút gượng gạo, nhưng chỉ thoáng qua rồi lại trở về vẻ ôn hòa thường thấy: “Đệ vậy mà đã lấy vợ rồi… Ta làm anh thật tắc trách, lại chẳng hay biết gì, cũng chẳng nhớ rõ nữa, thật là… chúc mừng hai người.”

Nghe những lời này, bờ vai Tô Ngọc Dung càng run rẩy dữ dội. Nàng không dám ngoảnh đầu nhìn Lận Đàn, sợ phải chạm vào đôi mắt từng chan chứa ý cười sóng sánh của vong phu.

Lận Chiêm ôm rịt lấy nàng, nhìn người đàn ông đối diện, lạnh nhạt lên tiếng: “Ban nãy, chắc là tiện nội nhận nhầm người, nếu có gì mạo phạm, mong huynh trưởng rộng lượng bỏ qua.”

Lận Đàn nghe vậy, nhếch khóe miệng, tạo thành một đường cong chẳng thể gọi là nụ cười: “Ra là vậy.”

Chàng và Lận Chiêm quả thực dung mạo tương đồng, nhìn từ xa rất dễ nhầm lẫn.

Hóa ra, nàng nhận nhầm chàng thành Lận Chiêm.

“Sao ta lại trách móc được.”

Lận Đàn hoàn hồn, vội xua tay, nhưng ánh mắt lại không kìm được mà nán lại trên bờ vai đang run rẩy ấy một thoáng, trong lòng dâng lên nỗi trống rỗng khó tả: “Đã là thê tử của đệ, vậy cũng là người một nhà… Người một nhà với nhau, tính toán chi ly làm gì mấy chuyện nhỏ nhặt đó.”

Lận Chiêm gật đầu: “Vâng, trời sắp tối rồi, có chuyện gì, chúng ta về làng rồi hẵng nói tiếp.”

Hai tay hắn trượt xuống, nắm lấy tay Tô Ngọc Dung, đứng vào giữa chia cắt nàng và Lận Đàn ra.

So với sự đau khổ tột độ ban nãy, nàng dường như đã nguôi ngoai phần nào. Nàng cúi gằm mặt, ngay cả tiếng khóc cũng nhỏ xíu yếu ớt.

Trong lòng Tô Ngọc Dung vô cùng đau đớn. Ngày hôm nay nàng đã khóc quá nhiều, hai mắt sưng húp lên, nhìn đường cũng lờ mờ.

Lận Chiêm nửa ôm nửa dìu nàng, cả ba người cùng hướng về phía làng.

Lúc quay lại y quán của Trình đại phu, trời đã tối mịt, ngọn đèn dầu hắt hiu ánh sáng lập lòe.

Lận Đàn trò chuyện với Trình đại phu đôi câu, nói ngắn gọn về thân phận của hai người: “Cậu thiếu niên đó là em trai ta, còn cô nương bên cạnh là… là em dâu ta.”

Trình đại phu vỡ lẽ, gật gù: “Ta đã bảo rồi mà, hai người chắc mẩm là anh em ruột. Nếu cậu đã tìm thấy người nhà, vậy thì mau chóng về nhà đi thôi.”

Lận Đàn gật đầu, chắp tay thi lễ: “Những ngày qua, đa tạ chư vị đã chiếu cố.”

Trình đại phu cười ngoài da: “Thanh toán viện phí là được rồi.”

“Chuyện đó là đương nhiên.”

Chờ khi về lại Lận gia, chàng sẽ sai người mang tiền tới.

Nói xong xuôi, Lận Đàn quay người lại, vừa vặn thấy em trai mình đang cầm chiếc khăn tay trên tay, cúi người ôm lấy cô gái kia, dịu dàng dỗ dành nhỏ to, dùng khăn nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt trên má nàng.

Tuy tuổi đời còn trẻ, vẫn chưa tới tuổi nhược quán, nhưng vóc dáng của hắn đã nảy nở hệt một nam nhân trưởng thành, bờ vai rộng lớn, dáng người vạm vỡ. Đứng che chắn trước mặt người phụ nữ, cho dù là đang khom lưng, cũng có thể che khuất nàng hoàn toàn. Lận Đàn nhìn từ phía sau, chỉ thấy lấp ló một mẩu váy màu hồng nhạt.

Trong lòng Tô Ngọc Dung vô cùng khổ sở, nước mắt không sao kìm nén được cứ thế tuôn rơi. Nàng chán ghét bản thân mình lúc này vô cùng, rõ ràng không muốn mọi chuyện trở nên khó coi, thế nhưng nước mắt cứ tự chảy mãi. Nhiều lúc càng cố gắng kiềm chế, nước mắt lại càng dâng trào mạnh mẽ, không tài nào kìm lại được.

Lận Đàn không còn nhớ nàng nữa, chàng đã mất đi một đoạn ký ức, quên sạch mọi chuyện về nàng. Ánh mắt chàng nhìn nàng giờ đây chẳng khác nào nhìn một người dưng nước lã, trong trái tim Tô Ngọc Dung, cái tên của nàng cũng chưa từng được lưu giữ.

Nàng chẳng rõ mình nên thấy may mắn hay đau đớn, cảm giác tội lỗi nặng nề gần như nhấn chìm nàng.

Hơn thế nữa, khi biết Lận Đàn đã quên mất mình, sâu thẳm trong cõi lòng bi thương của nàng lại nảy sinh một tia mừng thầm tội lỗi.

Nàng đau lòng vì chàng đã lãng quên những tháng ngày ngọt ngào, ân ái chỉ thuộc về hai người.

Nhưng lại mừng thầm điều gì chứ? Mừng thầm vì chàng đã quên hết tất thảy, không còn nhớ người phụ nữ đang ôm ấp em trai chàng từng là thê tử của mình ư? Như vậy, chàng tự nhiên cũng sẽ không phải đối mặt với cảnh tượng anh em chung vợ đầy hỗn loạn này, và sẽ mãi mãi không biết được người vợ yêu dấu của mình đã dan díu với chính em trai ruột của chàng.

Sự day dứt tội lỗi che lấp bầu trời, suýt nữa đã đè bẹp nàng.

Tô Ngọc Dung xấu hổ vô cùng. Sao nàng có thể làm ra loại chuyện này, sao nàng lại có những suy nghĩ như vậy. Lận Đàn đã bị thương nặng đến thế, thập tử nhất sinh, vậy mà nàng lại đi lén lút ăn mừng vì chàng quên sạch mọi ký ức.

Nàng muốn kìm dòng nước mắt lại, không muốn tình cảnh của cả ba người lúc này trở nên quá đỗi nực cười.

Lận Chiêm vẫn luôn dịu dàng lau nước mắt cho nàng. Chỉ là nước mắt của tẩu tẩu tuôn rơi nhiều quá, lau mãi chẳng cạn. Nàng rụt rè, e dè muốn đưa mắt nhìn về phía Lận Đàn đang đứng không xa, nhưng lại chẳng dám.

“Đừng khóc nữa.” Lận Chiêm trầm giọng an ủi, “Ca ca vẫn còn sống, chẳng phải là chuyện đáng mừng sao?”

Hắn dùng giọng điệu bình thản vỗ về người phụ nữ trước mặt, nhưng tâm trạng lại trồi sụt thất thường.

Quên đi cũng tốt, quên sạch sành sanh mọi thứ, hắn sẽ chẳng phải canh cánh lo sợ Tô Ngọc Dung sẽ rời bỏ hắn nữa. Thế nhưng, hắn có thực sự kê cao gối mà ngủ yên được không?

Tô Ngọc Dung tâm trạng chùng xuống, lặng lẽ rơi lệ. Nàng thậm chí còn chẳng dám khóc ra tiếng, e sợ sẽ để lộ một tia khác thường nào đó, bị Lận Đàn nhận ra điểm bất hợp lý.

Đúng vậy, chỉ cần Lận Đàn còn sống, nàng còn mong mỏi điều gì hơn nữa, chỉ cần chàng vẫn bình an sống sót là đủ rồi.

Thấy nàng cuối cùng cũng vơi bớt phần nào, Lận Chiêm mới đứng lên giải quyết tình huống trước mắt. Trong những tháng ngày chìm trong hôn mê sâu vì trọng thương ấy, Lận Đàn đã bị tổn thương nghiêm trọng. Tuy may mắn giữ được mạng sống, nhưng vùng đầu bị va đập mạnh, dẫn đến việc mất đi ký ức của mấy năm gần đây.

Trình đại phu vuốt vuốt chòm râu, chậm rãi cất lời: “Thân thể cậu ta vẫn chưa hồi phục hoàn toàn, khí huyết hư nhược vô cùng. May thay là người trẻ tuổi, thể trạng đang ở thời kỳ sung mãn nhất nên mới cầm cự được. Ở chỗ ta điều kiện thiếu thốn, chỉ có thể bồi bổ cơ bản thôi. Muốn khỏi hẳn thì phải tịnh dưỡng thật tốt nửa năm đến một năm nữa.”

“Ừm.” Lận Chiêm gật đầu, đem toàn bộ số tiền bạc mang theo vội vã từ nhà đưa hết cho Trình đại phu, “Hiện tại ta chỉ mang theo ngần này tiền, phiền đại phu kê giúp một tờ hóa đơn chi tiết, đợi ta gửi thư về kinh thành, sẽ thanh toán đầy đủ số còn thiếu.”

Trình đại phu cũng chẳng khách sáo. Lão còn phải nuôi mấy người học trò, lại còn quán xuyến cả y quán này, đương nhiên sẽ không chê tiền nhiều.

Màn đêm dần buông xuống, ánh đèn leo lét hắt hiu trong y quán nhỏ xíu. Vì trời đã tối đen như mực, không thể vào thành được nữa, nên Tô Ngọc Dung và Lận Chiêm đành phải nghỉ lại thôn Ngô Gia một đêm.

Ngô Xuân Nương vốn là người hiếu khách, liền kéo cả mấy người về nhà mình ngủ nhờ.

Tô Ngọc Dung ngồi thu lu trên chiếc ghế đẩu trong góc phòng, đôi mắt sưng đỏ, thần sắc mờ mịt.

Nàng lẳng lặng nhìn Lận Đàn đang nhỏ to trò chuyện với mấy người hàng xóm cách đó không xa. Bóng dáng sườn mặt chàng dưới ánh trăng vẫn thanh tú, oai phong lẫm liệt như xưa. Khí chất ôn hòa tỏa ra trong từng cử chỉ, lời nói, hệt như hình bóng khắc sâu trong ký ức nàng. Thế nhưng, đôi mắt nhìn nàng lại mang theo sự lạnh lùng và khách sáo xa cách, tựa như một mũi gai nhọn hoắt đâm phập vào tim nàng.

Sau khi trò chuyện xong với trượng phu của Ngô Xuân Nương, Lận Đàn quay đầu lại, vừa vặn chạm phải ánh nhìn của Tô Ngọc Dung.

Nàng mải mê ngắm chàng đến ngẩn ngơ, nên nhất thời không nhận ra Lận Đàn đã bắt gặp ánh mắt của mình.

Mãi đến khi chàng bước đến gần, nàng mới giật mình bừng tỉnh, vội vã cúi gầm mặt, dán mắt vào mũi giày của mình.

Lận Đàn nhìn cái đầu đang cúi gằm của nàng, cùng đôi bàn tay đặt trên đầu gối, khẽ cuộn tròn lại.

Nàng có vẻ rất căng thẳng, dường như cũng rất sợ chàng. Có lẽ vì chuyện nhận nhầm người ban ngày khiến nàng cảm thấy áy náy và không được tự nhiên.

Lận Đàn sống đến ngần này tuổi, hai mươi mấy năm trời, chưa từng tiếp xúc gần gũi với nữ tử nào. Chớ nói đến cái ôm siết chặt lúc hoàng hôn, ngay cả việc trò chuyện riêng tư với con gái cũng là chuyện chưa từng xảy ra.

Chàng mím môi, bước thêm một bước.

“Vẫn chưa biết quý danh của cô nương là gì.”

Giọng nói ấm áp, trong trẻo vang lên từ đỉnh đầu, tựa như dòng suối róc rách. Bờ vai Tô Ngọc Dung khẽ run lên. Nàng chỉ nhìn thấy đôi giày vải thô ráp dừng lại cách mình không xa, chẳng dám ngẩng đầu nhìn thẳng vào Lận Đàn, chỉ e dè đưa mắt lên một chút: “Ta… ta tên Tô Ngọc Dung.”

Lận Đàn nhẩm lại cái tên ấy trong lòng, mỉm cười ôn hòa: “Là những chữ nào vậy?”

Cô nương ngồi trước mặt chỉ liếc nhìn chàng một cái rồi vội vã lảng tránh ánh nhìn.

Lận Đàn tự nhủ dung mạo mình chắc cũng không đến nỗi tệ, đâu đến mức dọa người, chẳng hiểu sao nàng lại sợ chàng đến thế. Nếu là vì thấy không thoải mái, đã là người một nhà, có ôm một cái thì cũng có sao đâu. Chàng vốn chẳng để bụng, cũng chẳng hề thấy nàng mạo phạm.

Tô Ngọc Dung lí nhí đáp: “Chữ Dung trong băng tuyết tan dung, chữ Ngọc trong trân bảo ngọc thạch…”

Giọng cô nương nọ trong vắt, mềm mại. Lận Đàn gật gù, khẽ mỉm cười, khiến người ta có cảm giác như được gió xuân mơn man: “Ta hiểu rồi, là một cái tên rất hay.”

Tô Ngọc Dung cúi gằm mặt xuống thấp hơn nữa.

Lận Đàn nhìn xoáy tóc của nàng. Vì nàng đang cúi đầu, nên chiếc cổ trắng ngần, thon thả phơi bày trọn vẹn, mỏng manh tựa hồ chỉ cần một bàn tay là có thể nắm gọn lấy, khiến nàng không tài nào thoát ra được.

Lận Đàn nhíu mày, chẳng hiểu sao mình lại nảy sinh ý nghĩ hoang đường như vậy, thật sự có chút…

Chàng định nói thêm gì đó, nhưng Lận Chiêm từ trong nhà bước ra. Thấy Lận Đàn đang đứng trước mặt Tô Ngọc Dung, hắn lập tức sấn tới, bất động thanh sắc lách vào giữa hai người, che chắn tầm nhìn của nam nhân kia.

Ban nãy Lận Chiêm vừa trao đổi vài việc với Ngô Xuân Nương, đưa một khoản tiền, dò hỏi cặn kẽ nơi tẩu ấy phát hiện ra Lận Đàn. Vừa bước ra khỏi cửa đã thấy Lận Đàn hình như đang trò chuyện với Tô Ngọc Dung. Dẫu chẳng rõ hai người đang nói gì, nhưng trong lòng hắn vẫn không khỏi dấy lên nỗi bất an. Có lẽ vì danh phận của mình có được chẳng mấy quang minh chính đại, nên khó tránh khỏi cảm giác lo được lo mất.

“Nhà Ngô đại tẩu chỉ có hai gian phòng, chẳng còn chỗ nào dư dả cho chúng ta nương náu. Ban nãy vừa mới dọn dẹp tạm được một gian chứa sài khô, trên cái bệ đất miễn cưỡng cũng nằm ngả lưng qua đêm được.”

Điều kiện ở chốn thôn quê hẻo lánh này chỉ có vậy, giờ mà mò ra trấn thì e là muộn quá rồi, quay lại Lật Thành lại càng không kịp.

Tô Ngọc Dung “ừm” một tiếng, “Không sao.”

“Đi thôi.” Hắn chìa tay ra đỡ nàng dậy, “Nghỉ ngơi sớm đi, mai hửng sáng chúng ta sẽ về Lật Thành.”

Tô Ngọc Dung đứng lên, được hắn dắt đi. Bóng dáng nàng bị Lận Chiêm che khuất hoàn toàn, chỉ đành lẽo đẽo bước theo hắn.

Lận Đàn quay người lại, dõi theo bóng lưng đệ đệ đang ôm ghì lấy đệ muội vào lòng, hai người dần dà đi khuất tầm mắt chàng, trong lòng bỗng dấy lên một nỗi mất mát khó tả. Ban nãy hãy còn bao nhiêu chuyện chưa kịp hỏi nàng, tỷ như… hai người đã tổ chức tiệc cưới chưa, đã ăn hỏi chưa, đã bái thiên địa chưa.

Gian phòng chứa sài khô được thu dọn qua loa, trên bệ đất nện ở giữa trải sẵn chăn đệm. Tô Ngọc Dung lẳng lặng ngồi xuống mép giường. Hôm nay tinh thần nàng sa sút hẳn, cứ ngồi đờ đẫn nãy giờ.

Mãi đến khi vòng eo bị siết chặt, Lận Chiêm như một bóng ma trườn tới từ bên hông nàng, hai tay chầm chậm siết lại, kéo tuột nàng vào lòng. Tấm lưng Tô Ngọc Dung dán sát vào lồng ngực Lận Chiêm, bị ép ngồi lên đùi hắn. Còn hắn thì cúi gầm mặt xuống, với một tư thế bao bọc, kìm kẹp, nhốt chặt nàng trong vòng tay mình.

Tâm trí Tô Ngọc Dung đang bề bộn, nhất thời không để ý, đã bị hắn quấn riết lấy.

Nàng ngạc nhiên ngoái đầu lại: “Lận… ưm.”

Định gọi tên hắn, nhưng vừa mở miệng đã bị Lận Chiêm bóp cằm ép hôn. Hắn vô cùng thô bạo, cạy mở khớp hàm nàng, chiếc rưỡi ngang ngược luồn lách vào trong, hung hăng công kích. Tô Ngọc Dung hoảng hốt đến biến sắc, toan vùng vẫy nhưng lại bị hắn kìm hẹp chặt hơn. Bàn tay hắn luồn xuống dưới lớp váy, n*n b*p phần thịt mềm bên đùi nàng một cách không thương tiếc.

Tô Ngọc Dung luống cuống uốn éo, nhưng cuống lưỡi lại bị hắn m*t mạnh một cái, miệng nàng tê dại đến không khép lại nổi. Cả người nàng mềm nhũn trượt xuống, nhưng lại vô tình ngồi sâu hơn vào đôi tay thon dài của hắn. Nàng khóc thét lên: “Lận, Lận Chiêm!”

Nghe tiếng gọi này, Lận Chiêm mới chịu ngẩng đầu lên, buông tha chiếc cổ trắng ngần đã bị đôi môi hắn chà xát đến ửng đỏ của người phụ nữ.

Đáy mắt hắn đỏ ngầu, sát khí đằng đằng đến mức thần trí có phần mê muội, lúc này hắn mới giật mình thảng thốt nhận ra bản thân lại đang làm càn.

Tô Ngọc Dung đẩy vai hắn ra, lách khỏi đùi hắn, khép chặt vạt áo lại, ngồi tít sang một góc giường cách xa hắn nhất, mím môi im bặt, hai mắt đỏ hoe.

Lận Chiêm ngồi đực ra đó, rất lâu sau, hắn trút ra một tiếng thở dài thườn thượt, bước tới, nắm lấy một góc áo nàng, trầm giọng nói: “Xin lỗi.”

Tô Ngọc Dung quay lưng lại phía hắn, tay túm chặt cổ áo, sụt sịt mũi: “Đang yên đang lành đệ làm cái trò gì vậy, ta… ta không thích thế này.”

Chưa bàn tới chuyện hiện giờ đang ở bên ngoài, trong lòng nàng đang rối tung rối mù, hoàn toàn chẳng có tâm trí đâu mà làm mấy chuyện này.

Lận Chiêm rũ mắt xuống, cõi lòng cuộn trào như bão táp. Hắn cũng chẳng hiểu nổi bản thân mình bị làm sao nữa. Rõ ràng thừa biết Lận Đàn chẳng còn nhớ gì sất, nhưng trong lòng hắn vẫn cứ bồn chồn không yên. Lận Đàn tuy đã quên hết thảy, nhưng Tô Ngọc Dung thì vẫn nhớ rành rành. Vừa gặp lại Lận Đàn, nàng đã khóc lóc thảm thiết đến vậy, nàng yêu chàng sâu đậm đến thế, giờ đây vong phu từ cõi chết trở về, nàng có thực sự buông bỏ được mọi chuyện không?

Trở về trước, Lận Chiêm còn có thể dùng giọng điệu cứng rắn để khuyên nhủ nàng rằng, Lận Đàn đã chết, nàng không thể cứ mãi ôm ấp quá khứ, phải biết hướng về tương lai. Nhưng hiện giờ, nếu như tất cả những tiền đề đó đều tan biến thành mây khói thì sao.

Nỗi bất an trong lòng hắn ngày một cuộn trào, khao khát cháy bỏng muốn bòn rút chút cảm giác an toàn từ nàng.

“Đệ chỉ sợ hãi thôi.” Lận Chiêm liếc nhìn nàng một cái, giọng nói nhỏ tựa tiếng muỗi kêu, “Đệ sợ tẩu biết được huynh trưởng vẫn còn sống, sẽ không cần đệ nữa.”

Tô Ngọc Dung ngẩn người.

“Tẩu sẽ chọn huynh ấy, rồi vứt bỏ đệ sao? Tẩu tẩu.”

Lận Chiêm dán mắt vào góc nghiêng của nàng, khẽ giọng chất vấn.

Tô Ngọc Dung ngồi ngây ra đó, nhất thời không biết phải đáp lời ra sao, hệt như bị câu hỏi này đóng đinh tại chỗ, đến cả hơi thở cũng nghẹn ứ.

Ánh mắt Lận Chiêm như hiện hữu thành thực thể, khóa chặt lấy nàng, không chịu bỏ sót bất kỳ biến chuyển nhỏ nhặt nào trên khuôn mặt nàng.

Hắn hỏi nhẹ bẫng, nhưng lại nặng nề vô ngần, tựa như một tảng đá tảng ném vào cõi lòng vốn đã rối ren của nàng, dấy lên những cơn sóng dữ dội.

Một bên là trượng phu từng có tam thư lục lễ, bái thiên địa đàng hoàng, hai người từng ngọt ngào mặn nồng, ngỡ như giữa trời đất bao la chỉ có đối phương.

Sau khi chàng chết, Tô Ngọc Dung quả thực như thể đã bị rút đi một nửa hồn phách đi theo chàng. Nàng đắm chìm trong đau thương suốt bao ngày ròng, cơm không buồn ăn, trà không màng uống, đến cả chợp mắt cũng chẳng dám. Bởi chỉ cần nhắm mắt lại, hình ảnh Lận Đàn lại ùa về, cảnh tượng lần cuối cùng gặp gỡ, chàng đứng giữa làn mưa bụi mờ mịt vẫy tay chào tạm biệt, giục nàng mau chóng trở về nhà lại hiện lên mồn một.

Khó khăn lắm nàng mới vực dậy được sau nỗi mất mát to lớn ấy. Chàng từ cõi chết trở về, nhưng lại hoàn toàn quên bẵng nàng. Những kỷ niệm nhỏ nhặt ở Nhạn Bắc, sự kiên nhẫn khi chàng dạy nàng viết chữ, sự dịu dàng ân cần khi chàng tự tay kẻ chân mày cho nàng, tất cả những hồi ức ấy tựa như vết hằn sâu đậm, khắc cốt ghi tâm trong tâm trí nàng.

Dẫu chàng đã quên, nàng cũng chẳng thể nào xóa nhòa. Khi biết chàng vẫn còn sống sót, niềm vui sướng tột độ vì tìm lại được món đồ quý giá xen lẫn nỗi áy náy khôn cùng gần như muốn xé nát nàng ra làm trăm mảnh.

Một bên khác, là người em chồng ngang ngược và cố chấp chen chân vào cuộc sống của nàng, dụ dỗ nàng phản bội luân thường đạo lý, bước vào con đường không thể quay đầu.

Tô Ngọc Dung hiểu rất rõ, tính khí Lận Chiêm u ám khó đoán, thủ đoạn cực đoan. Chỉ là bản thân nàng quá đỗi yếu ớt, dẫu e sợ hạng người như Lận Chiêm, nhưng nàng lại khao khát có một người dùng sự cứng rắn như vậy để phá vỡ cuộc sống đơn điệu tẻ nhạt của nàng, dù cho đó chỉ là một khúc gỗ mục nát trôi nổi trên mặt nước.

Cho dù nàng muốn nối lại tình xưa với vong phu, liệu Lận Đàn có đồng ý không? Chàng đã coi nàng như người dưng nước lã, nàng biết đối mặt thế nào, làm sao để nói cho chàng biết sự thật. Lẽ nào lại khóc lóc ỉ ôi kể lể rằng mình từng là thê tử của chàng, nhưng hiện tại lại đang dan díu với chính em trai chàng sao?

Đến lúc đó, trong mắt chàng, nàng có lẽ chỉ là một ả đàn bà máu lạnh vô tình, ph*ng đ*ng trơ trẽn. Tô Ngọc Dung hoàn toàn không dám tưởng tượng ra viễn cảnh Lận Đàn biết được sự thật, đôi mắt dịu dàng ấy sẽ đong đầy sự thất vọng đến nhường nào.

Nếu cứ vờ như chưa từng có chuyện gì xảy ra, nàng cũng chẳng thể thanh thản ở bên Lận Chiêm.

Tô Ngọc Dung chỉ cảm thấy đầu óc đau như búa bổ, lồng ngực như bị hai bàn tay vô hình tàn nhẫn xé toạc, bên nào cũng chẳng nỡ buông bỏ. Nàng hé môi, nhưng cổ họng khô khốc chẳng thể thốt nên lời.

Đứng núi này trông núi nọ, lẳng lơ đa tình, nàng mới là kẻ xấu xa nhất.

Nghĩ đến đây, sắc mặt Tô Ngọc Dung trắng bệch. Nàng đưa tay bụm mặt, những giọt lệ thi nhau ứa ra khỏi kẽ tay: “Ta không biết… Giá như không có ta thì tốt biết mấy, giá như ta chưa từng đặt chân đến kinh thành thì hay biết mấy.”

Chứng kiến dáng vẻ đau khổ tột cùng của nàng, ngọn lửa lệ khí và sự cố chấp hừng hực trong mắt Lận Chiêm dần dần nguôi ngoai, nhường chỗ cho một thứ cảm xúc đan xen giữa xót xa và bất lực.

Tẩu tẩu lúc nào cũng lắm nước mắt, khóc hoài khóc mãi chẳng bao giờ cạn.

Hắn bước đến, ngồi xuống cạnh nàng, giơ tay toan kéo nàng vào lòng vỗ về như bao lần trước, nhưng khi đầu ngón tay chạm vào bờ vai đang run rẩy ấy, động tác của hắn chợt khựng lại.

Tô Ngọc Dung đang khóc lóc thảm thiết thế này, một cái ôm ngay lúc này đối với nàng mà nói, có lẽ chẳng phải là sự an ủi, mà ngược lại là một sự dồn ép.

Lận Chiêm thở dài đánh sượt, từ từ rụt tay về, chỉ lẳng lặng ngồi bên cạnh, đăm đăm nhìn khuôn mặt đẫm lệ của Tô Ngọc Dung: “Tẩu tẩu, đệ không hề có ý ép uổng tẩu. Đệ biết trong lòng tẩu lúc này đang rất khó chịu.”

Hắn ngắm nhìn bóng lưng đang cuộn tròn thút thít của nàng, ánh mắt u tối thăm thẳm.

Tiếng khóc của Tô Ngọc Dung nín bặt, nàng quay sang nhìn hắn.

Lận Chiêm cũng đăm đắm nhìn vào đôi mắt nàng. Ánh mắt hắn rất đỗi bình thản, không còn chút nào vẻ hung bạo khiến người ta nghẹt thở như lúc cưỡng hôn nàng ban nãy.

“Nhưng mà tẩu tẩu.”

Hắn khẽ mở lời, nhấn mạnh từng chữ một, “Cho dù tẩu có đưa ra lựa chọn thế nào đi chăng nữa, đệ cũng sẽ không buông tay. Tẩu có thể do dự, có thể giằng xé, thậm chí có thể hận đệ, nhưng chuyện tẩu muốn quay về bên Lận Đàn, rạch ròi giới hạn với đệ là điều tuyệt đối không thể, trừ phi đệ chết.”

Tô Ngọc Dung sững sờ ngước nhìn hắn, nhất thời quên bẵng cả tiếng khóc nghẹn ngào.

Câu nói ấy không hề gay gắt như lúc nãy, nhưng lại ẩn chứa một sự quyết tuyệt khiến người ta kinh hồn bạt vía. Hắn không phải đang thăm dò ý kiến của nàng, chẳng hề mảy may dò hỏi, mà là đang trần thuật lại một sự thật hiển nhiên.

Nói xong, Lận Chiêm dịu dàng v**t v* khuôn mặt nàng, cẩn thận lau đi từng giọt nước mắt vương trên khóe mi. Động tác của hắn nhẹ bẫng tựa như một chiếc lông vũ, dường như chỉ sợ mạnh tay một chút sẽ làm ửng đỏ làn da mềm mại của người phụ nữ.

Thực ra, hắn đã lừa gạt nàng. Ngay cả khi hắn có chết đi chăng nữa, nàng cũng đừng hòng rũ bỏ quan hệ với hắn, đừng hòng cùng Lận Đàn song túc song phi.

Vị tẩu tẩu đáng thương của hắn nhát gan đến thế, thấy quỷ chắc chắn sẽ khiếp vía lắm. Nhưng thì đã sao cơ chứ, dẫu có kinh hãi, vẫn còn hơn là nàng không cần hắn.