Ngọc Triền Chi - Hảo Đại Nhất Đĩnh Ngân

Chương 44

🪷 Chương 44: Cô nương, có phải cô nhận nhầm người rồi không?

🪷 Editor: Thảo Anh


Ngô Xuân Nương bật dậy. Vì quá đỗi vội vàng, đầu gối tẩu ấy va sầm vào mép bàn, nhưng tẩu ấy chẳng hề hay biết. Đôi mắt mở to tròn xoe, bà trân trân nhìn thiếu niên đứng ngoài cửa.

Nghe thấy tiếng động, Tô Ngọc Dung quay sang nhìn tẩu ấy, ân cần hỏi: “Đại tẩu, tẩu sao thế?”

Ngô Xuân Nương chạy ùa từ trong nhà ra, tiến sát lên phía trước. Vẻ mặt tẩu ấy tràn ngập sự ngạc nhiên, ánh mắt cứ dán chặt lên người Lận Chiêm như thể muốn nhìn xuyên thấu hắn vậy.

Giống, thật sự là quá giống. Thoạt nhìn, hai người cứ như đúc từ một khuôn mà ra. Có điều, thiếu niên trước mắt thoạt trông lạnh lùng hơn, ánh mắt mang theo sự xa cách. Chỉ khi hướng về người phụ nữ bên cạnh, sự lạnh lẽo nơi đáy mắt hắn mới tan chảy, để lộ ý cười dịu dàng lấp lánh, sóng sánh một tia nhu tình khó lòng nhận thấy.

Lận Chiêm nhìn người phụ nữ lạ mặt đột nhiên xuất hiện trong nhà. Ánh mắt soi xét của nàng ta quá đỗi trực diện khiến hắn sinh lòng cảnh giác. Hắn nheo mắt đánh giá đối phương một cái, rồi bất động thanh sắc chắn trước mặt Tô Ngọc Dung, giọng nói đều đều không chút gợn sóng, mang theo ý dò hỏi: “Vị đại tẩu này là…”

Tô Ngọc Dung vội vã ló người từ sau lưng Lận Chiêm ra, khẽ giọng giải thích: “Đây là Ngô đại tẩu, giỏ tre trong nhà đều mua từ chỗ tẩu ấy cả đấy. Hôm nay đại tẩu còn đặc biệt mang củ cải nhà tự trồng sang cho ta nữa.”

Nàng lại quay sang Ngô Xuân Nương, hai má ửng lên một rặng mây hồng, lí nhí nói: “Đại tẩu, đây là… ừm… của ta.”

Nàng vẫn chưa biết phải xác định thân phận của người bên cạnh như thế nào cho phải phép. Nói là em chồng ư, quả phụ làm sao lại sống riêng với một người em chồng trẻ tuổi đang độ sung sức được chứ. Còn nếu bảo là thân phận khác, nàng lại càng không thể mở lời.

Ấy vậy mà, Lận Chiêm lại thản nhiên tiếp lời, giọng điệu tự nhiên đến mức như đang trần thuật một sự thật hiển nhiên: “Ta là trượng phu của nàng ấy.”

Lời vừa buông, tim Tô Ngọc Dung nảy lên một nhịp. Nàng hoảng hốt nhìn hắn, theo phản xạ đưa tay níu nhẹ tay áo hắn.

Lận Chiêm liếc nhìn, cười nhạt hỏi lại: “Chẳng lẽ ta không phải sao?”

Hai má Tô Ngọc Dung càng thêm nóng rực. Nàng cụp mắt xuống, giọng nhỏ như muỗi kêu: “… Đệ nói phải thì là phải vậy.”

Chỉ là nàng vẫn chưa chuẩn bị sẵn sàng để phơi bày mối quan hệ vừa mới đổi thay một cách đường đột và trắng trợn thế này.

Lúc này, Ngô Xuân Nương mới vỡ lẽ, trên mặt vội vàng nở nụ cười tươi rói: “À, ra thế, ta hiểu rồi, hiểu rồi! Trách ta có mắt không tròng. Chỉ là, tiểu lang quân này, nhà cậu… có anh em trai nào đi lạc không?”

Tẩu ấy dồn dập gặng hỏi, ánh mắt vẫn không ngừng săm soi gương mặt Lận Chiêm.

Sắc mặt hắn không đổi, chỉ lạnh nhạt buông hai chữ: “Không có.”

Trực giác mách bảo Lận Chiêm rằng sự xuất hiện của người phụ nữ này sẽ mang đến phiền toái lớn. Khí áp quanh người hắn tức thì trở nên lạnh buốt và cứng rắn, dường như chỉ cần nàng ta có bất kỳ động tĩnh gì khác thường, Lận Chiêm sẽ ngay lập tức quăng nàng ta ra ngoài, vĩnh viễn không cho nàng ta xuất hiện trước mặt hắn nữa.

Ngô Xuân Nương dường như chẳng hề nhận ra sự không vui của hắn, vẫn cứ tự mình tiếp tục hỏi dồn dập: “Thế cậu có một người anh em trai nào không? Có phải là đã mất tích hoặc bỏ mạng vì lũ lụt hồi mấy tháng trước không?”

Lận Chiêm sững sờ.

Nhưng Ngô Xuân Nương lại đột ngột quay sang Tô Ngọc Dung, giọng điệu cao vút vì quá kích động, khẩn thiết nói: “Muội tử, người nhà cô và gã đàn ông ta cứu được từ dưới sông lên hồi năm ngoái, diện mạo… diện mạo hệt như đúc từ một khuôn vậy! Đặc biệt là nửa khuôn mặt dưới này, cứ như thể do cùng một cha một mẹ sinh ra vậy!”

Lời nói này hệt như sấm sét giữa trời quang, nổ tung trong khoảng sân nhỏ.

Tô Ngọc Dung chỉ cảm thấy bên tai ù đi, đầu óc hoàn toàn trống rỗng.

Nàng nhìn Lận Chiêm theo bản năng, rồi lại kinh hãi nhìn sang Ngô Xuân Nương đang vô cùng kích động. Trái tim như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt.

Ngay khoảnh khắc ngón tay Ngô Xuân Nương chỉ tới, ánh mắt Lận Chiêm chợt lạnh lẽo, những ngón tay cầm xấp giấy cũng từ từ siết chặt lại. Hắn lạnh lùng đáp: “Vị đại tẩu này, thiên hạ bao la, người có dung mạo giống nhau nào phải chuyện hiếm.”

“Không thể nào nhận nhầm được!”

Ngô Xuân Nương kích động xua tay. Tẩu ấy vốn là người thẳng tính, có gì nói nấy, không giấu giếm được, huống hồ đây lại là một phát hiện động trời: “Gã đàn ông đó là do ta nhặt từ bờ sông về, thời gian đầu ngày nào ta cũng kề cận sắc thuốc bón cơm cho hắn, làm sao ta có thể nhìn lầm được?”

“Hai người các cậu cái mũi này, cái miệng này, đến cả độ cong của cái cằm cũng y hệt như đang soi gương vậy! Muội tử à, cô chưa thấy đấy thôi, chứ nếu cô mà thấy, đảm bảo cũng sẽ hết hồn. Ngay tại thôn Ngô Gia nhà ta, hiện tại hắn đang loanh quanh chạy việc vặt ở y quán. Gã đàn ông ấy, trông giống phu quân của cô đến bảy tám phần!”

Sắc mặt Tô Ngọc Dung cứ thế nhợt nhạt dần.

Ngô đại tẩu từng nhắc với nàng về gã đàn ông đó, nói rằng hắn bị trôi dạt từ thượng nguồn xuống, mang trên người vết thương nặng, hôn mê bất tỉnh đã lâu, lại còn có dung mạo giống hệt Lận Chiêm. Một dự cảm hoang đường không sao kiểm soát nổi bắt đầu len lỏi từ tận đáy lòng.

Liệu có thể nào… liệu có phải là…

Toàn thân Tô Ngọc Dung run lên bần bật, đôi mắt nhìn trân trân vào Ngô Xuân Nương: “Đại tẩu, hắn tên gì?”

“Hắn không nhớ bản thân tên gì, cũng chẳng nhớ nhà cửa ở đâu.”

“Vậy hắn…” Tô Ngọc Dung vừa mở miệng, giọng đã nghẹn ngào, “Hắn trông trạc độ bao nhiêu tuổi, khóe miệng có nốt ruồi nào không?”

Ngô Xuân Nương cố nhớ lại: “Tầm hai mươi ngoài, trẻ lắm, khóe miệng… ừ, đúng là có một nốt ruồi.”

Nghe đến đây, Tô Ngọc Dung bật khóc nức nở, nước mắt tuôn rơi như đê vỡ.

Đáng lẽ nàng phải nhận ra từ lâu rồi, đáng lẽ phải ý thức được sớm hơn.

Mấy tháng trước, Ngô Xuân Nương từng kể chuyện nhặt được một gã đàn ông hôn mê bất tỉnh. Lẽ ra Tô Ngọc Dung nên cảnh giác hơn, cho dù chỉ là một tia hy vọng mong manh, nàng cũng phải lập tức đi xác nhận xem gã đàn ông đó có phải Lận Đàn hay không.

Ngô Xuân Nương bị những giọt nước mắt bất thình lình của Tô Ngọc Dung làm cho luống cuống, kinh ngạc nhìn nàng: “Muội, muội tử? Cô sao thế này?”

Đang yên đang lành, sao tự dưng lại khóc lóc thành ra thế này. Chẳng lẽ, nàng ta thực sự quen biết gã đàn ông đó?

Nước mắt Tô Ngọc Dung giàn giụa, tầm nhìn nhòe đi. Nàng tiến lên một bước, nắm chặt lấy tay Ngô Xuân Nương trong cơn hoảng loạn, giọng nghẹn ngào gần như khóc không thành tiếng: “Đại tẩu, thôn Ngô Gia ở đâu? Người đó… hiện giờ hắn vẫn còn ở thôn Ngô Gia chứ? Hắn vẫn ở đó chứ… Hắn bị thương có nặng không…”

Nàng càng nói càng đau thắt lòng. Đúng rồi, Ngô Xuân Nương từng kể, lúc nhặt được Lận Đàn, chàng bị thương nặng, bất tỉnh nhân sự, gãy mấy chiếc xương sườn, chỉ còn thoi thóp một hơi thở, ngay cả đại phu cũng lắc đầu ngao ngán bảo hết cách cứu chữa.

Chàng bị thương nặng như thế, lẻ loi cô độc không nơi nương tựa, còn nàng thì ở ngay thành trì lân cận, vậy mà chẳng mảy may hay biết.

“Vẫn, vẫn ở đó! Hắn vẫn luôn quanh quẩn phụ giúp việc lặt vặt chỗ ông thầy lang vườn ở đầu làng chúng ta! Bị thương thì, thì có phần hơi nặng, nhưng giờ cũng đã bình phục đến bảy, tám phần rồi! Đã có thể xuống giường đi lại được rồi!”

Nghe xong, lòng Tô Ngọc Dung chẳng được an ủi bao nhiêu, ngược lại càng thêm xót xa. Hôn mê suốt mấy tháng trời mới tỉnh lại, thập tử nhất sinh, gần như suýt chút nữa là không qua khỏi.

Thấy bộ dạng ấy của nàng, Ngô Xuân Nương có phần hoảng hốt, lo lắng hỏi: “Muội tử, không lẽ cô biết hắn là ai?”

“Hắn là…”

Tô Ngọc Dung suýt chút nữa thốt lên “Chàng là trượng phu của ta”, nhưng lời đến cửa miệng lại nghẹn ứ.

Nàng bàng hoàng quay đầu, nhìn sang Lận Chiêm đang mím chặt môi, đăm đắm nhìn nàng không chớp mắt.

Ngay vừa rồi, hắn mới dõng dạc tuyên bố trước mặt Ngô đại tẩu, rằng hắn chính là phu quân của nàng.

Một mớ hỗn độn và tội lỗi khổng lồ, cuộn trào cùng niềm hân hoan khi biết Lận Đàn hãy còn sống sót, đan xen vào nhau khiến nàng lắp bắp, chỉ biết nắm chặt lấy tay Ngô Xuân Nương, tựa như bám víu vào chiếc cọc cứu mạng cuối cùng, khóc không thành tiếng.

Nàng có thể nói gì, có thể làm sao đây. Tô Ngọc Dung đã buông bỏ cái chết của người chồng quá cố, cam lòng ở bên em trai chàng, nhưng giờ đây, Lận Đàn lại trở về…

Nhìn đăm đăm vào bóng lưng tẩu tẩu, những ngón tay buông thõng bên sườn của Lận Chiêm khẽ run rẩy.

Ngay khoảnh khắc người phụ nữ kia miêu tả một nam thanh niên trẻ tuổi có dung mạo giống hắn như đúc, lại vì lũ lụt mà trôi dạt đến làng của họ, bị thương nặng và hôn mê bất tỉnh, trong thâm tâm hắn đã cuộn lên những con sóng dữ dội.

Lận Đàn chưa chết, chàng vẫn còn sống.

Thế mà chàng lại vẫn còn sống.

Rõ ràng Tô Ngọc Dung cũng đã nhận ra điều này, thế nên nàng mới xúc động đến vậy. Xưa nay nàng vốn kín tiếng, hiếm khi bộc lộ cảm xúc trước mặt người ngoài, vậy mà giờ phút này lại đánh mất hình tượng, chộp lấy tay người ta, nghẹn ngào đến mức nói không thành câu.

Lận Chiêm bước tới một bước, toan kéo Tô Ngọc Dung vào lòng, để nàng bình tâm lại đôi chút. Nhưng vừa mới xoay nhẹ người nàng lại, hắn đã đối diện với khuôn mặt đẫm lệ, hằn rõ sự bất lực và sốt ruột khôn cùng.

“Tẩu bình tĩnh lại chút đi…”

Lận Chiêm cố gắng vỗ về, giọng nói trầm thấp, ngón tay lướt qua gò má ướt đẫm của nàng: “Mọi chuyện còn chưa ngã ngũ, tẩu đừng quá kích động.”

“Ta làm sao mà bình tĩnh được chứ?”

Đáy mắt Tô Ngọc Dung ầng ậc nước, gạt phắt tay hắn ra như thể bị phỏng: “Là chàng, chắc chắn là chàng! Không nhầm vào đâu được, chàng chưa chết, chàng vẫn còn sống…”

Tô Ngọc Dung nói năng lộn xộn, quay cuồng giữa sân viện như con ruồi mất đầu, muốn dọn dẹp đồ đạc mà tay chân nhũn ra, cầm cái này quên cái kia, tay nải loay hoay mãi chẳng buộc nổi. Trong lòng nàng rối tung rối mù, tâm trí chỉ quanh quẩn duy nhất một ý niệm: Phải đến thôn Ngô Gia ngay lập tức, đi tìm Lận Đàn.

Phải mang theo thứ gì? Cần chuẩn bị những gì? Có nên đem theo hai bộ y phục không? Có cần cầm thêm tiền không? Thương tích của chàng đã lành lặn chưa? Phải mang theo vài lọ kim sang dược nữa.

Kim sang dược cất ở đâu rồi?

Tô Ngọc Dung hoảng loạn tìm kiếm khắp phòng, mở toang tủ đồ, vì quá nôn nóng mà lảo đảo suýt ngã, may mà Lận Chiêm kịp thời đỡ lấy.

Chứng kiến bộ dạng thất thần, gần như suy sụp của nàng, Lận Chiêm hít một hơi thật sâu, tiến tới giữ chặt đôi bàn tay đang run rẩy của nàng: “Tô Ngọc Dung, Tô Ngọc Dung!”

Hắn buộc phải cao giọng. Tô Ngọc Dung rùng mình, bừng tỉnh, từ từ chuyển dời ánh mắt nhìn hắn. Đôi môi nàng lấp bấp, âm thầm rơi lệ: “Chàng vẫn còn sống, ta phải đi tìm chàng.”

Lận Chiêm hé môi, định khuyên nàng nên bình tĩnh, nhưng lời đến cửa miệng, bắt gặp đôi mắt đẫm lệ của Tô Ngọc Dung, hắn lại không biết phải cất lời ra sao.

Bàn tay đang giữ chặt bờ vai Tô Ngọc Dung siết mạnh hơn đôi chút: “Đừng vội, ta sẽ giúp tẩu dọn đồ. Giờ vẫn chưa biết rõ người đó rốt cuộc có phải huynh trưởng hay không, không cần phải vội vã gom ghém nhiều đồ như vậy. Ta sẽ cùng tẩu đến đó xem trước, được không?”

Giọng hắn ôn hòa. Cõi lòng rối bời của Tô Ngọc Dung chợt lấy lại chút thanh tỉnh ngắn ngủi. Bàng hoàng nhận ra bộ dạng của mình lúc này thực sự quá thất thố, nàng vội đưa tay lau mặt, quay sang Ngô Xuân Nương với vẻ mặt đầy áy náy: “Xin lỗi đại tẩu, để tẩu chê cười rồi…”

Ngô Xuân Nương ngạc nhiên nhìn nàng. Nếu nói gã đàn ông trong làng là anh em ruột thịt với chồng của muội tử họ Tô này, sao khi hay tin người thân vẫn còn sống, người làm anh em lại chẳng mảy may có biểu hiện gì. Vẻ mặt hắn bình thản, chỉ sững sờ trong giây lát rồi lại trở về với cái bộ dạng lạnh như băng ấy, trong khi người làm em dâu lại khóc lóc thảm thiết, đứt từng khúc ruột.

Tẩu ấy cảm thấy có điều khuất tất, tò mò săm soi hai người vài bận, nhưng rốt cuộc cũng chẳng moi móc ra được manh mối gì.

Lận Chiêm quay ngoắt người lại, hướng về phía Ngô Xuân Nương, ngữ điệu khôi phục lại vẻ bình tĩnh thường nhật: “Đại tẩu, từ đây đến thôn Ngô Gia, nếu đi ngựa phi nước đại thì hôm nay liệu có tới kịp không?”

“Kịp, tới kịp chứ!”

Ngô Xuân Nương gật đầu lia lịa: “Ta đi xe bò thì chậm, mất tầm hai, ba canh giờ. Chứ nếu cưỡi ngựa đi đường quan đạo thì nhanh lắm, trước khi trời tối chắc chắn sẽ tới nơi!”

“Được.”

Lận Chiêm gật đầu: “Lát nữa đành làm phiền đại tẩu dẫn đường. Chúng ta sẽ xuất phát ngay.”

Thấy vậy, Ngô Xuân Nương cũng mừng rỡ ra mặt. Có thể tìm lại gia đình cho gã đàn ông đó quả là chuyện đại hỷ, tẩu ấy lật đật đáp: “Để ta đưa hai người đi, giỏ tre cũng chả thèm bán nữa! Chúng ta đi ngay thôi!”

Lận Chiêm không nói nhiều thêm, nhanh chóng thu xếp chút bạc vụn, múc thau nước, nhúng ướt chiếc khăn tay, rồi kéo Tô Ngọc Dung, người vẫn đang giàn giụa nước mắt, toàn thân nhũn ra vào lòng. Hắn cúi đầu, tỉ mẩn lau mặt cho nàng.

“Đừng khóc nữa, mắt sưng húp lên rồi.” Lận Chiêm trầm giọng an ủi, “Có phải hay không, hôm nay tới thôn Ngô Gia sẽ rõ.”

Tô Ngọc Dung sụt sịt mũi, nghẹn ngào đáp: “Ừm…”

Lận Chiêm khoác thêm cho nàng chiếc áo tơi, nửa dìu nửa đỡ nàng, trầm giọng giục: “Tẩu tẩu, chúng ta đi thôi.”

Tô Ngọc Dung để hắn dắt tay ra khỏi cổng viện. Lận Chiêm thuê một cỗ xe ngựa, ngã giá xong xuôi với phu xe, ba người lập tức khởi hành, lao như bay về hướng thôn Ngô Gia.

Xe ngựa phi nước đại trên đường quan đạo, cuộn lên từng đợt cát bụi mịt mù.

Trong khoang xe, Tô Ngọc Dung mím chặt môi, hai tay vò nát vạt áo. Nàng chốc chốc lại ngẩng đầu, cả người rướn về phía trước vì căng thẳng. Ánh mắt xuyên qua lớp rèm cửa lay động, đăm đăm nhìn ra bên ngoài với vẻ bồn chồn tột độ.

Lận Chiêm ngồi sát bên cạnh, lặng im đến khác thường.

Gương mặt hắn bình thản như mặt hồ tĩnh lặng không chút gợn sóng.

Lận Đàn chưa chết. Tin tức này khiến hắn phần nào trở tay không kịp. Bản thân hắn cũng không diễn tả rõ thứ cảm giác đang cuộn trào trong lòng. Đối với chuyện huynh trưởng ruột thịt từ cõi chết trở về, lẽ ra hắn phải vui mừng mới phải. Thế nhưng, Lận Chiêm không sao nặn nổi một nụ cười, thay vào đó là một bóng mây u ám cuộn trào trong tâm khảm. Là bất an chăng? Hay là không cam lòng?

Lận Chiêm trong lòng bực bội, ngồi trên chiếc xe ngựa xóc nảy, ánh mắt vô thức trượt về phía Tô Ngọc Dung.

Nàng chẳng cách nào ngồi yên, trong lòng như lửa đốt. Nàng nhoài người bên bậu cửa sổ, cứ chốc chốc lại vén rèm ngóng ra ngoài, gió thổi rối bời cả tóc mai.

Lận Chiêm vươn tay kéo nhẹ tay nàng: “Tẩu tẩu, tẩu ngồi vào đây đi. Cứ vén rèm mãi lỡ gió lùa vào lại ốm bây giờ, bên ngoài lạnh lắm.”

Dù Lật Thành ở phương Nam, nhưng tiết tháng Giêng vẫn còn hơi se lạnh. Gió đông tạt vào cổ họng buốt như dao cứa.

Tô Ngọc Dung ngồi lùi vào một chút. Nàng thấp thỏm không yên, lát sau lại thò đầu ra, cao giọng hỏi: “Lão bá, có thể nhanh hơn chút nữa được không?”

“Không nhanh hơn được nữa đâu cô nương ơi. Nhanh nữa là ngựa chạy đến chết mất.”

Phu xe vung roi vút vút, điều khiển xe ngựa vững vàng lao đi. Đường quan đạo bụi bay mù mịt, Tô Ngọc Dung hít phải bụi, không kìm được ho khan mấy tiếng.

Lận Chiêm chau mày, cương quyết kéo giật nàng vào lòng, phất tay hạ tấm rèm xuống: “Ngoan ngoãn ngồi yên! Không được ngó ra ngoài nữa.”

Tô Ngọc Dung tựa vào ngực hắn, bờ vai khẽ rung lên vì ho. Lận Chiêm một tay ôm nàng, một tay vỗ nhè nhẹ vào lưng nàng. Sắc mặt hắn u ám, thấp thoáng vẻ giận dữ. Tô Ngọc Dung cũng biết mình quá nôn nóng, đành cố kìm nén, không dám cựa quậy thêm.

Lúc đến thôn Ngô Gia, bóng chiều đã buông. Ngôi làng nhỏ bé, khói bếp vờn quanh, gà gáy chó sủa vang vọng.

Ven đường lác đác vài dân làng đi làm đồng về, vác cuốc trên vai, đi cùng nhau tốp ba tốp năm cười nói rôm rả.

Ngô Xuân Nương nhanh nhảu nhảy xuống xe, hối hả dẫn đường cho hai người chạy thẳng đến nhà Trình đại phu ở đầu làng. Mùi thảo dược ngai ngái lan tỏa khắp khoảng sân có hàng rào thấp lè tè. Trình đại phu đang cặm cụi thu dọn thuốc Nam phơi khô, vây quanh lão là mấy cậu thiếu niên lỡ cỡ, có vẻ như là học trò đang tập tành nhận biết thảo mộc.

“Trình đại phu, Trình đại phu!”

Người chưa tới mà giọng Ngô Xuân Nương đã oang oang vang vọng. Trình đại phu ngẩng đầu lên: “Mẹ cái Đào, làm gì mà cuống cuồng lên thế, cái Đào lại ốm à?”

Cái Đào là con gái của Ngô Xuân Nương, dạo trước tết ốm một trận, tẩu ấy gửi con bé nằm ở chỗ lão mất cả nửa tháng.

Khó khăn lắm mới khỏi bệnh về nhà, nay thấy bà cuống cuồng như vậy, chẳng nhẽ con bé lại ốm nữa?

“Không phải… không phải!”

Ngô Xuân Nương lao tót vào túp lều cỏ, đảo mắt quanh quất: “A Tô đâu rồi?”

Gã đàn ông kia quên bẵng mất tên mình, chỉ loáng thoáng nhớ hình như mang họ Tô. Mọi người cũng không thể cứ gọi gã bằng dăm ba tiếng “này, này, này” mãi, bèn gọi đại là A Tô.

Trình đại phu ngẩng lên, nhìn thấy Ngô Xuân Nương cùng hai người lạ mặt đầy bụi bặm theo sau, ngẩn người ra một lúc rồi mới đáp: “Cô hỏi A Tô ấy hả, cậu ta sang mạn Tây làng sửa guồng nước rồi. Cái guồng nước đó hỏng cả chục ngày nay, ai ngờ cậu ta lại biết sửa…”

Gã đàn ông đó tuy đầu óc không tỉnh táo, đến tên tuổi cũng quên sạch, vậy mà lại sành sỏi cách thức hoạt động của guồng nước, thậm chí còn biết sửa chữa mấy nông cụ hỏng hóc.

Hai ngày nay, A Tô chẳng còn thời gian ra y quán phơi thuốc giúp lão. Chàng bận bịu ở ngoài suốt cả ngày, người làng hễ nhà nào có nông cụ hư hỏng đều nhờ chàng tới sửa giùm.

Tô Ngọc Dung đứng nép phía sau, giọng run run cất tiếng hỏi dồn: “A Tô? Có phải hắn là người đàn ông đại tẩu nhặt được ở bờ sông hồi năm ngoái không?”

Ngô Xuân Nương gật đầu lia lịa: “Đúng rồi, bọn ta vẫn gọi hắn là A Tô.”

Cõi lòng Tô Ngọc Dung khẽ run lên, khóe mắt cay xè.

Lận Đàn xưa nay luôn trăn trở cho dân sinh, tường tận chuyện thủy lợi cấy cày. Hồi còn ở kinh đô, chàng thường mày mò nghiên cứu nông cụ. Thư phòng trong nhà chất đầy những bản vẽ do chính tay chàng thiết kế.

Chỉ cần nghe qua, Lận Chiêm đã đoán chắc gã đàn ông đó ắt hẳn là Lận Đàn. Dựa vào chút tài lẻ này, huynh trưởng từng góp sức tu sửa hệ thống dẫn nước của ngôi chùa Phật cũ nát ngoài thành.

Chẳng cần hỏi nhiều lời, Tô Ngọc Dung quay người lao vút ra ngoài. Đáy mắt Lận Chiêm sầm xuống, lập tức đuổi theo.

Bấy giờ Trình đại phu mới nhìn rõ diện mạo của Lận Chiêm, lão kinh hãi há hốc miệng, quay sang Ngô Xuân Nương hỏi: “Hai người vừa rồi là…”

“Hình như là người nhà của A Tô.” Ngô Xuân Nương đáp lời, “Lão thấy A Tô với tiểu lang quân đó có giống nhau không?”

Trình đại phu gật gù liên tục: “Nhìn cái biết ngay anh em ruột thịt!”

Tô Ngọc Dung men theo con đường mòn trong làng, chạy như điên dại về phía Tây.

Nàng hoảng hốt đảo mắt ngó nghiêng tứ phía. Ruộng đồng bát ngát, những nông phu đi ngang qua không khỏi tò mò liếc nhìn người phụ nữ với bộ dạng kỳ quặc này.

Nhìn sơ qua là biết người xứ khác, chẳng hiểu sao lại lai vãng đến chốn này.

Quả tim đập thình thịch trong lồng ngực như muốn xé toạc khung sườn. Tô Ngọc Dung thở không ra hơi, ánh mắt vượt qua vài nóc nhà, từ đằng xa đã thấp thoáng thấy một mảnh ruộng bao la. Chiếc guồng nước cũ kỹ sừng sững bên bờ mương.

Lúc này, vầng thái dương rực lửa đang chìm dần, nhuộm nửa bầu trời phía Đông bằng sắc xám xanh tĩnh mịch, tựa như dải lụa sống nhúng nước. Màn đêm buông xuống, lấp ló vầng trăng khuyết nhàn nhạt.

Trong khi đó, bầu trời phía Tây lại rực rỡ như bị châm lửa, mây ráng đỏ rực tựa vàng nóng chảy, lan rộng khắp nửa khoảng trời, đẹp đến nao lòng.

Giữa bóng chiều chạng vạng tịch liêu ấy, ở phía cuối bờ ruộng, một bóng người cao gầy mặc áo vải thô cộc tay, xắn ống quần, vác cuốc trên vai, nương theo ráng chiều tà chầm chậm bước tới. Dưới bóng tịch dương, khuôn mặt ấy nhòe mờ, nhưng Tô Ngọc Dung chỉ cần liếc mắt đã đinh ninh đó chính là Lận Đàn.

Nhịp thở của Tô Ngọc Dung ngừng bặt trong khoảnh khắc, nước mắt tuôn rơi nhạt nhòa, che khuất tầm nhìn.

“Phu quân…”

Nàng cất tiếng thì thầm, cơ thể phản ứng nhanh hơn cả lý trí. Đôi chân run rẩy bước tới, dần dần chuyển sang chạy nhanh, dốc cạn mọi sức lực, hệt như một chú chim mỏi mệt cuối cùng cũng tìm thấy đường về tổ. Bất chấp tất thảy, nàng nhào về phía bóng hình ấy.

Lận Đàn vừa sửa xong chiếc guồng nước phía Tây làng, vác cuốc định bụng quay về y quán.

Từ xa, chàng thoáng thấy một bóng người lao thẳng về phía mình. Lận Đàn ngước mắt nhìn lên, hình như đó là một cô nương, dáng vẻ trông có vẻ vội vã. Chàng bèn nép người sang một bên, sợ mình ngáng đường người ta.

Ai ngờ giây tiếp theo, một thân hình mềm mại, ngan ngát hương thơm lao sầm vào lòng chàng. Cú va chạm bất thình lình khiến chân Lận Đàn loạng choạng, lảo đảo lùi lại nửa bước mới đứng vững.

Hai cánh tay thon nhỏ ôm ghì lấy eo chàng. Tô Ngọc Dung nhào vào ngực chàng, những giọt nước mắt nóng hổi thấm đẫm lớp áo vải thô sần sùi.

“Phu quân…”

Tô Ngọc Dung khóc đứt ruột đứt gan, gào khóc thảm thiết, vòng tay siết chặt eo Lận Đàn, cả người rúc sâu vào lòng chàng.

Là Lận Đàn, là trượng phu của nàng, chàng chưa chết, chàng vẫn còn sống.

Lận Đàn sững sờ như trời trồng, chiếc cuốc trên vai rơi xoảng xuống đất. Đôi bàn tay lóng ngóng lơ lửng giữa không trung. Chàng hoàn toàn mờ mịt trước cái ôm bất ngờ này. Quanh chóp mũi vương vấn hương bồ kết ngai ngái phát ra từ mái tóc người phụ nữ, mang theo một nỗi niềm quen thuộc xao xuyến đến lạ kỳ.

Một cơ thể mềm mại nép vào lòng, chàng bối rối tột độ, tay chân thừa thãi chẳng biết để đâu cho đành.

Tô Ngọc Dung vùi sâu mặt vào ngực chàng, nức nở không thành tiếng. Mọi tủi hờn và niềm vui sướng tột độ khi đánh mất rồi lại tìm thấy, thảy đều hóa thành tiếng khóc nấc nghẹn ngào, cùng những tiếng gọi lặp đi lặp lại: “Phu quân, tốt quá rồi, chàng không chết hu hu…”

Cơ thể Lận Đàn đông cứng, nghe nữ nhân trong lòng liên tục gọi phu quân, hàng chân mày khẽ chau lại, trong ánh mắt tràn ngập vẻ nghi hoặc.

Cô nương ấy có chất giọng mềm mại, nhỏ nhẹ, ôm riết lấy eo chàng. Nàng ngước khuôn mặt đẫm lệ, tì vết ướt át lên nhìn chàng. Gương mặt cô gái hơi tròn trịa, đôi mắt to tròn như nai, chóp mũi đỏ hoe vì khóc, đôi môi anh đào căng mọng thốt ra những lời thơm ngọt: “Phu quân.”

Lận Đàn ngay lập tức sững người, tim đập thình thịch liên hồi.

Chàng chần chừ, rồi vô cùng chậm rãi nhấc tay lên, vỗ vỗ nhẹ vào bờ vai đang run lên bần bật của người trong lòng. Giọng điệu chàng nhẹ nhàng, nhưng đong đầy sự bối rối không giấu giếm.

“Cô nương… có phải cô nhận nhầm người rồi không?”

Tô Ngọc Dung bàng hoàng, ngẩng phắt đầu lên, sững sờ nhìn chàng.

Trong đôi mắt Lận Đàn chẳng còn vương chút dịu dàng âu yếm nào mà nàng từng quen thuộc, thay vào đó chỉ là một sự mờ mịt, hệt như đang nhìn một người hoàn toàn xa lạ.

Tô Ngọc Dung sững người lại: “Phu quân?”

Bị cô gái này gọi là phu quân khiến gò má chàng không khỏi nóng ran, hơn nữa nàng đang ôm chặt lấy chàng, một luồng hương thơm thoang thoảng xộc vào mũi. Lận Đàn rũ mắt xuống, nam nữ thụ thụ bất thân, giữa chốn đông người làm thế này thực sự là trái với lễ giáo. Lẽ ra Lận Đàn nên lập tức đẩy nàng ra, nhưng lúc này chẳng hiểu vì sao, đối diện với một khuôn mặt đẫm nước mắt, phong thái đáng thương này, chàng lại nhất thời không thể vươn tay đẩy nàng ra một cách dứt khoát.

Sự lạnh nhạt và hoang mang trong đôi mắt nam nhân không thể là giả tạo. Tô Ngọc Dung buông lỏng vòng tay, nhìn Lận Đàn với vẻ mặt không thể tin nổi. Nàng run rẩy lùi lại vài bước, nước mắt lưng tròng: “Chàng không nhận ra thiếp là ai sao?”

Lận Đàn nhìn chăm chú vào khuôn mặt nàng, trong lòng trống rỗng, chẳng nhớ ra được điều gì. Chàng im lặng một lát, rồi khẽ lắc đầu.

“Xin lỗi… Ta thực sự không biết.”