🪷 Chương 38: Trước kia cũng đâu phải chưa từng
🪷 Editor: Thảo Anh
Ngoài cửa sổ mưa rơi ri rả, trong phòng là tiếng nước nóng sôi ùng ục trên bếp lò.
Đôi môi thiếu niên hơi lạnh, lúc chạm vào má còn có thể cảm nhận được sự run rẩy của hắn.
Tô Ngọc Dung chết sững người, ánh mắt không thể tin nổi nhìn chằm chằm khuôn mặt gần trong gang tấc, nhất thời quên cả thở, hai mắt mở to. Thứ khí tức trong trẻo lạnh lùng quen thuộc bao trùm lấy nàng, mang theo khí thế bức người như muốn nuốt chửng nàng vào bụng, nhưng cuối cùng lại chỉ như mưa xuân, nhẹ nhàng mơn man.
Giây tiếp theo, Tô Ngọc Dung bừng tỉnh, vung tay đẩy mạnh Lận Chiêm ra.
Khuôn mặt nàng đầy vẻ hoảng hốt, rõ ràng người làm chuyện mạo phạm là Lận Chiêm, nhưng nàng lại có ảo giác như mình mới là người đuối lý. Nàng luống cuống nhìn quanh, cửa bếp đang mở, nhưng cửa viện đã đóng chặt, trên tường bao, trên ngọn cây đều không có bất kỳ ánh mắt dòm ngó nào.
Lận Chiêm loạng choạng, lưng đập vào tường. Hắn nhìn Tô Ngọc Dung đang luống cuống trước mặt, mở miệng, giọng khàn khàn: “Tẩu tẩu…”
Vừa rồi hắn có một thoáng hốt hoảng, nhưng trong lòng lại chẳng hề hối hận. Điều duy nhất hắn cảm thấy không ổn là vừa rồi không trực tiếp chiếm lấy đôi môi nàng.
Tô Ngọc Dung ngồi đơ đẫn, rũ mắt trầm ngâm, hình như đang vắt óc tìm một cái cớ để che đậy chuyện vừa xảy ra.
“Trời mưa, đất ẩm lại dẻo, trơn quá đúng không?”
Tô Ngọc Dung gượng gạo nhếch khoé môi, nở một nụ cười cực kỳ khó coi.
Đúng vậy, nàng chỉ có thể nghĩ ra lý do như vậy. Nàng hoàn toàn không dám nghĩ sâu xa về động cơ hành động của tiểu thúc. Chỉ cần tìm được một lý do hợp lý, cho dù có trăm ngàn sơ hở, nàng cũng có thể giả vờ mù.
Nàng chính là loại phụ nữ nhu nhược, chỉ cần giả vờ như không thấy, cuộc sống có thể cứ thế mơ hồ trôi qua.
Nhưng Lận Chiêm lại không muốn buông tha cho nàng, hắn quá rõ trong lòng tẩu tẩu đang nghĩ gì, thế là hắn nói thẳng: “Không, ta đang hôn tẩu, tẩu tẩu không nhận ra sao?”
Tô Ngọc Dung tối sầm mặt mãi.
“Đệ không được làm vậy.” Hốc mắt nàng lập tức đỏ hoe, sự giả vờ này không thể tiếp tục được nữa. Trong lòng rối bời, đến cả lời cáo buộc của Tô Ngọc Dung cũng yếu ớt như vậy, chẳng có chút sức sát thương nào.
“Tại sao lại không được?” Lận Chiêm vặn lại, “Huynh trưởng có thể, dựa vào đâu ta lại không thể?”
Tô Ngọc Dung không biết làm sao hắn lại liên hệ hai chuyện này với nhau. Nàng và Lận Đàn là phu thê, đương nhiên có thể thân mật, nhưng Lận Chiêm là tiểu thúc của nàng, thúc tẩu là chuyện tuyệt đối không thể, đó là loạn luân!
Tô Ngọc Dung phản bác: “Bởi vì ta là thê tử của huynh trưởng đệ.”
Vẻ mặt Lận Chiêm vẫn bình thản: “Nhưng huynh ấy đã chết rồi.”
Nhắc đến vong phu, mắt nàng dường như lại đỏ thêm không ít, giống như con thỏ: “Vậy ta cũng là thê tử của chàng, ta và chàng là phu thê!”
Trong lòng Lận Chiêm càng thêm phiền não. Lận Đàn chết rồi, nhưng chàng lại tồn tại mọi lúc mọi nơi. Trong lòng tẩu tẩu vẫn không thể quên người đã khuất từ lâu.
Hắn bước tới ép sát, giọng nói trầm thấp và nguy hiểm: “Phu thê? Huynh ấy đã chết rồi, tẩu tẩu, huynh trưởng sớm đã hoá thành nắm đất vàng, người đang đứng trước mặt tẩu hiện giờ là ta.”
Lời nói của hắn như mũi kim tẩm đá, hung hăng đâm vào tim Tô Ngọc Dung.
Ánh mắt Lận Chiêm khoá chặt lấy nàng, không cho nàng có cơ hội trốn tránh: “Những lời ta nói với tẩu vào ngày thất đầu của huynh trưởng, tẩu đều quên hết rồi sao? Hay là tẩu nghĩ, lúc đó ta chỉ đang nói đùa?”
Tô Ngọc Dung nín thở.
Nàng nhớ lại những chuyện mình cố tình quên đi, nhớ lại ngày tin Lận Đàn chết được truyền về kinh thành, Lận Chiêm ngồi xổm trước mặt nàng, nói: “Ca ca đi rồi, nhưng tẩu vẫn còn ta, những gì huynh ấy có thể làm ta cũng có thể.”
Tô Ngọc Dung chỉ cho đó là lời nói nhảm nhái, chỉ cho rằng sự ái muội ẩn dấu trong lời nói đó là do nàng ảo giác.
Nhưng lúc này Lận Chiêm nhắc lại chuyện cũ, tim nàng gần như nhảy lên tận cổ họng, nàng khẩn thiết muốn ngăn hắn mở miệng, sợ hắn sẽ xé toạc lớp che đậy mỏng manh đó.
Lận Chiêm khoá chặt ánh mắt nàng, khiến nàng không thể nào tránh né: “Nếu tẩu tẩu quên rồi, vậy ta sẽ nói lại một lần nữa.”
Da đầu Tô Ngọc Dung tê rần: “Đừng…”
“Ta có thể làm bất cứ chuyện gì vì tẩu, huynh trưởng có thể yêu thương bảo vệ tẩu, ta cũng có thể, ta còn có thể làm tốt hơn huynh ấy, cầu xin tẩu tẩu cho ta một cơ hội.”
Hắn nói mỗi một chữ, lại tiến lên một bước, cho đến khi hai người gần như hô hấp cùng nhau. Tô Ngọc Dung bị hắn ép phải lùi từng bước, lưng chạm vào bếp lò lạnh lẽo, không còn đường lùi.
“Đệ đừng nói bậy nữa.” Nàng gần như sắp khóc, “Hai người không giống nhau.”
“Không giống chỗ nào?” Lận Chiêm chống hai tay sang hai bên người nàng, “Những gì huynh trưởng có thể làm, ta cũng có thể, thứ huynh ấy không thể cho tẩu, ta có thể cho! Huynh ấy vô dụng đến mức ngay cả bản thân mình cũng không thể bảo vệ được, để tẩu phải trở thành quả phụ khi còn trẻ tuổi, còn ta…”
Lận Chiêm dừng lại, trong giọng nói mang theo một loại khẳng định gần như cố chấp: “Ta sẽ sống lâu hơn huynh ấy, ta sẽ luôn luôn bảo vệ tẩu, cho đến ngày ta chết đi.”
Mớ lý luận kinh thế hãi tục này như tiếng sấm nổ bên tai Tô Ngọc Dung. Nàng khiếp sợ nhìn người tiểu thúc mang theo vẻ tàn nhẫn và cố chấp trên mặt đang đứng trước mặt nàng, chỉ cảm thấy xa lạ và đáng sợ.
Sao hắn lại dám… sao lại dám so sánh như vậy, sao có thể nói ra những lời như vậy?
“Đệ, đệ điên rồi!”
Giọng nói của Tô Ngọc Dung run rẩy không thành lời, sự hỗn loạn trong lòng khiến nàng gần như ngất đi: “Đây là loạn luân, sẽ bị người đời đâm chọc sau lưng đấy! Chúng ta, chúng ta không thể…”
“Tại sao lại không thể?”
Lận Chiêm ngắt lời nàng: “Luật pháp điều nào viết, huynh trưởng qua đời, đệ đệ không thể chăm sóc quả thê của huynh ấy? Huống hồ, tẩu đã tự xin bị ruồng bỏ, không còn quan hệ gì với Lận gia, hiện giờ hai người chúng ta chỉ là những kẻ xa lạ cùng nhau đồng hành, lời nói loạn luân từ đâu ra?”
Hắn khéo léo đánh tráo khái niệm, Tô Ngọc Dung bị lời lẽ của hắn chặn họng không thể nói được lời nào, đầu óc rối tung, chỉ có thể bào chữa yếu ớt: “Không được… không được đâu.”
Khoé miệng Lận Chiêm nhếch lên, chóp mũi gần như cọ vào mặt nàng, hắn chậm rãi nhả chữ: “Cho dù hai người không hoà ly, cho dù huynh trưởng không chết, ta cũng sẽ lôi kéo tẩu cùng ta tư thông.”
Tẩu tẩu dễ ức h**p, mềm lòng và thật thà như vậy, chắc chắn chỉ có thể khóc lóc tiếp nhận mọi điều từ hắn.
Mặt Tô Ngọc Dung trắng bệch, nàng sắp bị câu nói này của hắn doạ chết, không nhịn được mà giơ tay tát cho Lận Chiêm một bạt tai. Có điều, nàng chẳng dùng chút sức nào, cái bạt tai đó đánh lên mặt hắn cũng chỉ hờ hững, đầu Lận Chiêm thậm chí không chệch đi, ánh mắt vẫn đăm đăm nhìn nàng.
Mắt nàng đỏ hoe, lông mi run rẩy vì hoảng sợ, hơi thở hổn hển.
Sao hắn lại có thể nói ra những lời đó chứ? Tô Ngọc Dung rối bời tâm trí, một nỗi sợ hãi khó tả nhất thời xâm chiếm lấy nàng.
Đúng lúc này, nước nóng trên lò đã sôi, phát ra tiếng ùng ục dữ dội, lớn đến mức như thể sắp nổ tung.
Cương trì một lúc, Lận Chiêm đành phải buông tay xách ấm nước lên.
Hắn rót một bát trà gừng, đưa cho Tô Ngọc Dung: “Uống trước đã.”
Rõ ràng là muốn dồn ép nàng thêm chút nữa, ép nàng phải trả lời, nhưng lại sợ nàng dầm mưa sẽ bị cảm.
Tô Ngọc Dung không muốn nói chuyện một chút nào, trong lòng nàng thực sự quá rối bời. Điều này đã vượt quá giới hạn mà nàng có thể chịu đựng. Tô Ngọc Dung quay đầu đi: “Ta không uống.”
Lận Chiêm cũng không tức giận, tay giơ bát đến trước mặt nàng, giọng nói đều đều: “Vậy ta uống, sau đó ta sẽ bón vào miệng tẩu, tẩu chọn đi.”
Tô Ngọc Dung lại bị lời nói của hắn doạ sợ. Hốc mắt nàng lập tức ươn ướt, nước mắt chỉ chực trào ra, nàng rụt rè liếc nhìn hắn, dường như sợ hắn lại sẽ nói ra lời kinh khủng nào nữa. Cuối cùng, nàng đành chịu thua, chỉ biết chớp lấy cái bát.
Nàng không hiểu nổi, một người tiểu thúc tốt bụng, sao đột nhiên lại nổi điên như vậy.
Lận Chiêm nhìn nàng uống trà gừng, khuôn mặt vừa rồi còn bị huyết tụ doạ sợ tới tái nhợt lại trở nên đỏ bừng.
Không nhìn chặt nàng hơn, luôn như nước ấm nấu ếch như trước kia, lỡ như tẩu tẩu yếu đuối dễ bị ức h**p này bị kẻ khác nhanh chân đến trước, lừa đi mất thì sao?
Lận Chiêm còn rất nhiều lời muốn nói, nhưng nhìn thấy Tô Ngọc Dung đáng thương, hít hít mũi, cố gắng thu mình thành một cục nhỏ, hắn lại không nỡ bức nàng nữa.
Một người tẩu tẩu thật thà, cả đời chưa từng làm việc gì quá đáng, nhất thời khó chấp nhận được những tâm tư này của hắn cũng là điều bình thường.
Thôi vậy.
Lận Chiêm nghĩ, hãy để nàng từ từ suy nghĩ, không ép người quá đáng. Thỏ bị ép cũng biết cắn người mà, hắn sợ Tô Ngọc Dung bị xấu hổ, có ý định chạy trốn, mặc dù hắn tự tin có thể bắt nàng về, nhốt trong tổ ấm của mình, để nàng chỉ biết chịu trận.
“Ta đi nấu cơm.”
Hắn đứng thẳng lên, áp lực lúc nãy vẫn lơ lửng trên đầu Tô Ngọc Dung rốt cuộc cũng giảm bớt không ít. Trước kia, những chuyện như nấu cơm Tô Ngọc Dung đều không để Lận Chiêm làm, trừ phi là nàng dậy muộn, hắn mới nấu bữa sáng.
Nhưng bây giờ, Tô Ngọc Dung ngây ngốc không dám phản bác lời hắn. Nàng ngơ ngác gật đầu. Đợi Lận Chiêm quay lưng đi chẻ củi, nàng “vút” một cái từ trong bếp chạy thoát ra, trốn vào phòng ngủ của mình, đóng chặt cửa lại.
Những lời nói đó vẫn cứ vang vọng bên tai, Tô Ngọc Dung muốn lờ đi cũng không lờ được.
Lúc này nàng mới ý thức được, bản thân đồng ý để tiểu thúc ở bên cạnh mình, cùng nhau đến Lật Thành là một quyết định sai lầm đến nhường nào.
Tô Ngọc Dung ở trong phòng một lúc lâu, Lận Chiêm làm xong bữa trưa, gõ cửa gọi nàng ra ăn.
Trong lòng nàng rối bời, không biết phải đối mặt với tiểu thúc như thế nào, chần chừ mãi mới bước ra. Hai người ngồi đối diện ăn cơm, không ai nói một lời, lúc Lận Chiêm gắp thức ăn cho nàng, Tô Ngọc Dung muốn xỉu luôn.
Nàng nghĩ không ra Lận Chiêm thích nàng ở điểm gì, chưa nói đến việc hai người còn một lớp quan hệ thúc tẩu, dù nàng không phải là tẩu tẩu của hắn, thì nàng cũng chỉ là một người phụ nữ bình thường, không có điểm gì nổi bật.
Không có gia thế, không có nhan sắc, lại còn từng kết hôn.
Tô Ngọc Dung chỉ có thể nghĩ ra một lý do, đó là từ nhỏ Lận Chiêm đã thiếu tình thương của cha mẹ, tính cách lại u ám cô độc, không tiếp xúc với nhiều cô gái, nên mới nhầm lẫn sự dựa dẫm và gần gũi đối với tẩu tẩu thành sự ái mộ.
Nếu đã là sai lầm thì phải sửa chữa.
Ăn xong bữa, Tô Ngọc Dung liền đi ra ngoài, nàng không thể tiếp tục ở cùng một không gian với Lận Chiêm, có một số chuyện một khi đã bị chọc thủng, thì không thể nào vờ như chưa từng xảy ra được nữa.
Nàng xách giỏ, giả vờ ra ngoài mua rau, thực chất là lang thang cả buổi trời ở ngoài, đến chập tối mới rề rà về nhà.
Lận Chiêm đã nấu cơm xong, đang đứng dưới hiên nhìn nàng.
Tô Ngọc Dung không dám nhìn thẳng vào mắt hắn, nàng cúi đầu: “Ta ăn rồi, lúc nãy ở trên phố mua cá chiên.”
Lận Chiêm không nói gì, chỉ quay người ngồi xuống tự mình ăn.
Tô Ngọc Dung cấm đầu đi vào phòng ngủ.
Những ngày tiếp theo, nàng đều như vậy, đi sớm về muộn, lang thang cả ngày ở ngoài, giảm bớt thời gian chạm mặt với Lận Chiêm. Biết tiểu thúc dậy sớm, nàng chỉ còn cách cắn răng, dù trời có lạnh đến mấy cũng phải bò ra khỏi chăn ấm, mặc quần áo tử tế, xách giỏ ra ngoài.
Sáng sớm, nàng vừa mới khép cửa viện lại, vừa quay người đã đụng phải Lưu Minh Viễn cũng chuẩn bị ra ngoài.
“Tô nương tử.”
Nhìn thấy nàng, mắt Lưu Minh Viễn sáng rực lên, mỉm cười chào hỏi.
Tô Ngọc Dung mím môi cười: “Lưu đại ca.”
“Đi mua rau à?”
“Ừm…”
Lưu Minh Viễn tiến đến: “Nương đang sai ta mua chút gạo về, nếu tiện đường thì cùng đi nhé?”
Thực ra Tô Ngọc Dung muốn ở một mình, nhưng nàng không biết nên từ chối thế nào, đành phải gật đầu.
Lưu Minh Viễn sống ở Lật Thành nhiều năm, đường đi lối lại đều quen thuộc, y nói cho nàng biết chỗ nào có đồ ăn ngon, chỗ nào có chỗ chơi vui.
Y thỉnh thoảng lại quay đầu nhìn người đi bên cạnh. Tô Ngọc Dung đang cúi đầu, hôm nay nàng búi tóc nửa đầu, đôi tai nhỏ nhắn tròn trịa thoắt ẩn thoắt hiện sau làn tóc, thỉnh thoảng nàng lại mỉm cười e thẹn, khiến người ta cảm thấy ngọc diện sinh hương.
Mới sáng sớm tinh mơ mà ngoài trời vẫn còn hơi se lạnh, Lưu Minh Viễn vậy mà lại cảm thấy miệng khô lưỡi đắng. Y bước chậm lại, đi song song với Tô Ngọc Dung, một lúc sau không nhịn được bèn hỏi: “Tô nương tử, tiểu thúc nhà cô đã lập gia đình chưa?”
“… Vẫn chưa.”
Nhắc tới Lận Chiêm, trong lòng Tô Ngọc Dung lại cảm thấy không thoải mái.
“Ta thấy cậu ta còn trẻ, lại khôi ngô tuấn tú, một thiếu niên như vậy chắc hẳn đã đính hôn từ sớm rồi chứ.” Lưu Minh Viễn mỉm cười: “Cậu ta cứ sống chung với cô mãi sao?”
Tô Ngọc Dung vốn đã chột dạ, sự dò xét trong lời nói này càng khiến mặt nàng nóng bừng. Nàng luống cuống cúi đầu, giọng nói nhỏ như muỗi kêu: “Ta chỉ thay vong phu chăm sóc cho đệ ấy thôi, ngày thường đệ ấy cũng rất kính trọng người tẩu tẩu là ta…”
Câu nói này ngay cả bản thân nàng cũng cảm thấy thiếu tự tin, giọng nói ngày càng nhỏ dần. Nếu hôm đó Lận Chiêm không nói ra những lời điên rồ ấy, thì nàng vốn có thể ngẩng cao đầu ưỡn ngực mà phản bác.
Lưu Minh Viễn bươn chải nhiều năm, quen thói quan sát sắc mặt. Thấy vẻ mặt nàng không được tự nhiên, y bèn thở dài đạo mạo nói: “Tô nương tử, cô còn trẻ tuổi, một thân một mình ở ngoài thật sự không dễ dàng gì. Tuy nói trưởng tẩu như mẹ, nhưng dù sao nam nữ cũng khác biệt, tiểu thúc cô lại đang ở cái tuổi thanh niên sung sức, cùng sống dưới một mái nhà, ngày tháng lâu dần sẽ khó tránh khỏi việc người đời đàm tiếu.”
Những lời này, nửa là quan tâm nửa là dò xét, từng câu từng chữ đều đánh vào nỗi đau của Tô Ngọc Dung. Nàng chỉ cảm thấy mặt mình nóng ran, giống như thể đã bị người ta chỉ trỏ sau lưng. Rõ ràng nàng và Lận Chiêm chưa xảy ra chuyện gì, vậy mà giờ lại không có chỗ nào để trốn.
Để thoát khỏi sự bức bách đến nghẹt thở này, Tô Ngọc Dung gượng gạo chuyển đề tài: “Lưu đại ca, nhà huynh trưa nay ăn gì?”
Lưu Minh Viễn lặng thinh, cũng biết điều mà nương theo lời nàng đáp: “Ngoài ruộng mới thu hoạch được ít khoai môn, trưa nay chúng ta hầm khoai môn ăn.”
Biết nàng không được tự nhiên, Lưu Minh Viễn liền không đề cập đến chuyện vừa rồi nữa. Y quả thực có hơi nôn nóng, một nhà có nữ trăm nhà cầu, mặc dù Tô Ngọc Dung đã từng xuất giá, nhưng nàng lại quá đảm đang tháo vát, rước về nhà thì hợp khỏi phải bàn, hơn nữa lại vừa mắt y đến vậy.
Hai người quay sang nói về phong cảnh ở Lật Thành. Lưu Minh Viễn ăn nói hài hước, hiểu biết cũng rộng, Tô Ngọc Dung dần dần nghe đến say mê. Đến đây lâu như vậy, nàng mới chỉ đi dạo quanh quanh, nào biết được nhiều thứ như người bản địa là Lưu Minh Viễn chứ.
Đang nói đến lúc hưng phấn, Lưu Minh Viễn đề nghị: “Thế này đi, ngày mai ở phía Tây thành có hội miếu, rất náo nhiệt. Lúc nhỏ ta thường đi với bọn bạn để mua kẹo kéo, dưới cầu còn có khỉ làm trò nữa đấy. Nếu Tô nương tử rỗnh rỗi, chi bằng chúng ta cùng đến đó dạo một vòng nhé?”
Tô Ngọc Dung đang tò mò, cộng thêm việc nàng vốn đang tìm đủ mọi cách để tránh mặt Lận Chiêm, nên gần như không do dự gì nhiều đã gật đầu đồng ý: “Được.”
Lang thang ngoài phố đến khi trời sập tối, Tô Ngọc Dung mới xách theo chiếc giỏ có vài bó rau và mớ hành tiểu thư từ từ đi về nhà.
Đứng trước cửa, nàng hít thở thật sâu, rồi khẽ khàng đẩy cửa viện bước vào, nhưng còn chưa kịp đứng vững, một cái bóng đen từ phía sau cánh cửa đã lặng lẽ phủ xuống người nàng.
“A!”
Tô Ngọc Dung sợ đến mức hét lên một tiếng, tim ngừng đập một nhịp, nhìn kỹ lại thì xuýt nữa té ngửa, đó là Lận Chiêm.
Hắn đứng sau cửa từ lúc nào không hay, cả người hắn gần như hoà vào trong màn đêm, trên mặt không có chút cảm xúc gì, chỉ có đôi mắt, trong bóng tối lại sáng đến mức đáng sợ, cứ thế nhìn trừng trừng vào nàng.
“Đi đâu đấy?”
Giọng hắn trầm ấm, không thể đoán ra được đang vui hay buồn.
Tô Ngọc Dung chột dạ nắm chặt lấy tay cầm giỏ đồ, cúi gằm mặt xuống: “Đi… đi mua chút rau, thuận tiện… cũng đi dạo một lát, nên về muộn.”
Lận Chiêm đưa tay đỡ lấy cái giỏ từ tay nàng. Tô Ngọc Dung không hề ngốc nghếch, lừa người còn biết cách tạo ra bằng chứng. Trong giỏ đúng là có đồ, như muốn chứng minh nàng thực sự chỉ vì đi mua rau mới bị trễ.
Trong cổ họng Lận Chiêm phát ra một tiếng “ừm” cực nhẹ. Hắn không nói thêm gì, ánh mắt vẫn không buông tha nàng.
Hắn không phải thằng ngốc, mấy ngày nay tẩu tẩu đi sớm về khuya, cố tình né tránh, hắn làm sao có thể không nhìn thấy?
Nàng đang trốn tránh, tưởng rằng làm con chim cút thì có thể coi như không thấy mọi chuyện, có thể giả vờ như chưa từng biết, đợi một thời gian nữa lại có thể cùng hắn trở lại như ngày trước, tiếp tục làm cặp thúc tẩu biết giữ khoảng cách sao?
Làm sao có thể được.
Tại sao lại né tránh hắn, tại sao lại mỉm cười với người đàn ông khác.
Tên Lưu Minh Viễn kia có tư cách gì mà đứng chung một chỗ với nàng chứ.
Trong lòng hắn cười lạnh, sắc mặt hiện lên vẻ nham hiểm, tàn độc.
Khi màn đêm buông xuống, vạn vật chìm vào yên lặng, trong ngõ chỉ thỉnh thoảng truyền đến vài tiếng chó sủa.
Lưu Minh Viễn nửa đêm dậy đi vệ sinh, vừa kéo quần xong bước ra ngoài, liền thấy dưới gốc cây hoaè ở trong sân nhà có một bóng người mờ ảo đang đứng.
Y sợ đến mức thất điên bát đảo, còn chưa kịp phát ra tiếng, một chiếc kéo sắt lạnh toát, lưỡi kéo sáng loáng đã kề sát vào cổ y.
Ánh trăng nhợt nhạt hắt lên một nửa khuôn mặt u ám của Lận Chiêm. Lưu Minh Viễn nhìn thấy hắn, đồng tử khắc khoải: “Lận công tử, cậu đang làm gì vậy…”
“Mày nghĩ mày là cái thá gì.”
Giọng Lận Chiêm không lớn, nhưng từng chữ lại mang theo hơi lạnh đến từ địa ngục, len lỏi vào tai Lưu Minh Viễn: “Cũng dám không tự lượng sức, ngó nghiêng tới nàng ấy?”
Hai chân Lưu Minh Viễn mềm nhũn, xuýt chút nữa ngã quỵ xuống đất, cổ bị chiếc kéo lạnh buốt tì vào, một bước cũng không dám nhúc nhích, càng không dám mở miệng, sợ hé miệng một cái thì lưỡi kéo kia sẽ chọc thủng cổ họng.
“Tránh xa nàng ấy ra.”
Thiếu niên đằng sau giống như con rắn độc đang thưởng thức con mồi: “Nếu tao mà còn thấy mày bén mảng tới gần nàng ấy, nói thừa thêm một chữ nào, tao không chỉ phóng hoả đốt trụi cái nhà này, mà còn băm vằm cái đống thịt thối của mày ra thành từng mảnh vụn, nấu chín rồi dâng tận miệng cho cha mẹ mày ăn. Nghe rõ chưa?”
Mùi máu tanh nồng nặc lượn lờ trong không khí. Lưu Minh Viễn cảm thấy một cơn đau nhói truyền đến từ cổ mình, thứ chất lỏng âm ấm chảy xuống, y sợ vỡ mật, khó khăn lắm mới thở hắt ra một tiếng từ trong cổ họng: “Rõ… rõ rồi.”
Ngày hôm sau, Tô Ngọc Dung đúng hẹn, đến từ rất sớm ở ngoã tư đường để đợi Lưu Minh Viễn. Vậy mà cho đến lúc mặt trời đã lên cao tới ba sào, cũng chẳng thấy bóng dáng y đâu.
Trong lòng nàng cảm thấy kỳ lạ, nhưng cũng không tiện đi trực tiếp đến nhà họ Lưu hỏi cho ra lẽ. Thế là nàng đành phải giống mấy ngày trước đó, một mình lang thang vô định trong thành, đợi đến chập tối mới quay về.
Nàng đã làm vậy liên tục mấy ngày liền.
Tô Ngọc Dung cố ý tránh mặt Lận Chiêm, nhưng nàng đâu thể trốn như vậy mãi. Những lời Lưu Minh Viễn nói hôm qua vẫn còn văng vẳng bên tai. Đúng vậy, nam nữ sống chung dưới một mái nhà, trai chưa vợ gái chưa chồng, cho dù bọn họ chưa từng làm gì vượt quá giới hạn, thì trong mắt người đời, có lẽ nào cũng vậy sao?
Trong lòng nàng rối bời, bước đi vô định, Tô Ngọc Dung tính toán xem mình đã tích luỹ được bao nhiêu tiền, hay là mượn lúc đêm tối trời cao chạy trốn cho xong, nàng đến một nơi khác, không ở cùng tiểu thúc nữa.
Nhưng mà… những lời Lận Chiêm từng nói với nàng ở vùng ngoại ô kinh thành lại hiện ra trong đầu.
Hắn là một kẻ đáng thương không nơi nương tựa. Với hắn, phủ họ Lận chỉ là một cái lồng giam lỏng, Tô Ngọc Dung không nỡ vứt bỏ hắn lại ở Lật Thành mà chẳng nói chẳng rằng gì hết.
Hay là cứ chờ thêm vậy, tiểu thúc chắc chắn phải về để thi cử, với tài năng của hắn, việc tên đề bảng vàng, tiền đồ rộng mở chỉ là chuyện sớm muộn. Đến lúc đó, chốn kinh thành thiếu gì người tranh nhau bắt rể dưới bảng vàng chứ. Sau khi hắn tiếp xúc với những tiểu thư khuê các kia rồi, thì hắn sẽ thấy bà tẩu quả phụ này chẳng có gì hay ho, lại còn nhàm chán nữa. Có lẽ rồi hắn cũng sẽ coi những lời nói lúc còn trẻ người non dạ là chuyện qua rồi thôi.
Nghĩ đi nghĩ lại, Tô Ngọc Dung cho rằng đây là cách an toàn nhất.
Nàng dự định lang thang đến tối mới về, thời tiết lạnh lẽo, lại sắp đến giờ chiều muộn nên trên đường cũng thẹn người.
Tô Ngọc Dung đeo giỏ lên, định đi bộ về nhà, lúc đi ngang qua một con hẻm nhỏ, nàng bất chợt đụng trúng một người.
Người đó tướng mạo thô kệch, dáng vẻ nhếch nhác hơn lần trước nàng gặp rất nhiều. Dường như gã cũng không ngờ lại có thể đụng độ Tô Ngọc Dung ở đây, trên mặt lộ rõ vẻ kinh ngạc.
Tô Ngọc Dung nhìn rõ mặt người đó, sắc mặt lập tức trắng bệch, quay người định bỏ chạy.
Gã đó chính là tên đã bị nàng bóc mẽ bán thịt lợn bệnh lần trước!
Gã chợt tỉnh ra, chửi thề một tiếng: “Con đàn bà khốn khiếp! Ông đây cuối cùng cũng tìm được mày.”
Gã lao tới, một tay bịt chặt miệng Tô Ngọc Dung, sức mạnh đáng sợ kéo lê nàng vào sâu trong ngõ.
Tô Ngọc Dung sợ hãi trợn tròn mắt. Khuôn mặt gã ta vặn vẹo, ánh mắt đầy sự oán hận: “Là do lần trước mày phá hỏng chuyện tốt của tao đấy! Hại tao bao lâu nay chẳng buôn bán được gì. Hôm nay tao phải giết mày mới hả dạ!”
“Ưm ưm!”
Tô Ngọc Dung liều mạng vùng vẫy. Nàng cũng có sức mạnh, nàng dùng giỏ đồ đánh thẳng vào mặt hắn, đống thịt lợn ba chỉ với rau xanh văng tứ tung vào mặt gã. Gã càng thêm điên tiết, ra sức kéo lê nàng đi, sức lực bóp chặt hơn.
Trời dần tối. Miệng bị bịt chặt, gã ta lại to khoẻ như trâu, Tô Ngọc Dung gần như bị lôi xềnh xệch, trong lúc giãy giụa mắt cá chân nàng bị trật một cái rõ đau, nước mắt trào ra, nếu bị kéo hẳn vào sâu trong ngõ, trời lại tối om thế này, muốn chạy trốn lại càng khó khăn hơn gấp bội.
Bỗng nhiên, một cái bóng như bóng ma bay qua, lướt nhanh về phía Tô Ngọc Dung mà nàng còn chưa kịp nhìn rõ hắn đã ra tay thế nào. Chỉ thấy một tia sáng lạnh lẽo lướt qua, gã đàn ông khống chế nàng hét lên một tiếng the thảm tới cực điểm, một tay bịt chặt vào cổ đang phun máu xối xả, loạng choạng lùi về sau.
Tô Ngọc Dung ngã quỵ xuống, vừa định ngã thẳng xuống đất thì có người đỡ lấy eo nàng bế lên, đặt nàng ngồi vào góc tường.
Thiếu niên trước mặt mang vẻ mặt cực kỳ lạnh lùng, ánh mắt cuộn trào sát ý khát máu. Hắn cởi áo khoác ngoài ra, trùm kín lên đầu nàng, che mắt nàng lại: “Ngồi ở đây, đừng động đậy.”
Nghe được giọng nói quen thuộc, cả người Tô Ngọc Dung run lên: “Tiểu thúc…”
Lận Chiêm đứng lên, không do dự một giây phút nào, tay vung đao chém xuống, chặt đứt ngang cổ tay gã vừa kéo lôi Tô Ngọc Dung, động tác cực kỳ dứt khoát, tàn nhẫn tới mức khiến người ta phải sợ hãi.
Máu nóng phun ra phì phì, bắn tứ tung ra khắp mặt đất. Cổ họng Tô Ngọc Dung nghẹn lại, nàng trốn sau lớp áo khoác của tiểu thúc, chỉ còn nghe thấy tiếng hét thảm thiết vang lên, kèm theo những tiếng dao cùn cứa vào thịt người.
Gã đàn ông kia một tay ôm cổ, máu văng tứ phía, sau khi kêu rống lên hai tiếng liền tắt thở, sập xuống vũng máu, co giật vài cái rồi nằm im bất động.
Tô Ngọc Dung ngã quèo xuống đất, cả người sợ hãi đến mức run rẩy, khuôn mặt trắng bệch như tờ giấy, nước mắt tuôn rơi không thể kiểm soát. Nàng mặc dù không nhìn thấy gì cả, nhưng nàng có thể tưởng tượng ra khung cảnh trước mặt đáng sợ đến mức nào.
Lận Chiêm thậm chí không thèm nhìn vào cái xác chết trên đất, tiện tay lau con dao găm dính đầy máu vào bộ y phục của gã ta, sau đó mới thu dao lại.
Tô Ngọc Dung nhắm chặt hai mắt lại, chỉ cảm nhận được hơi thở của Lận Chiêm một lần nữa tiến đến gần nàng, lớp áo phủ trên mặt bị lấy đi. Nàng run rẩy mở mắt ra, khuôn mặt trắng lạnh của thiếu niên trong màn đêm nhá nhem tối tựa như con ác quỷ.
Hắn quỳ một gối trước mặt Tô Ngọc Dung, khí tức tàn nhẫn đáng sợ vừa rồi nháy mắt đã biến mất không còn dấu vết, giọng nói thậm chí có thể coi là dịu dàng. Hắn đưa tay ra, như nâng niu một món bảo vật, nhẹ nhàng lau đi nước mắt và bụi bẩn trên khuôn mặt nàng.
“Không sao nữa rồi.” Lận Chiêm thấp giọng nói.
Tô Ngọc Dung nhìn khuôn mặt hắn, giọng run rẩy, xen lẫn mấy phần tủi thân, hiếm khi nàng gọi thẳng tên hắn: “Lận Chiêm…”
Nàng đưa tay ra nắm chặt lấy vạt áo hắn, vừa nãy, đã có một khoảnh khắc nàng thực sự tưởng mình sắp chết rồi.
Sát ý và sự tức giận trong lòng Lận Chiêm, vì tiếng gọi này mà nháy mắt trở nên bình lặng lại.
“Không sao rồi, không sao rồi.”
Lận Chiêm thuận thế ôm nàng vào lòng, lòng bàn tay đặt lên lưng người phụ nữ gầy gò vỗ nhẹ.
Tô Ngọc Dung nắm chặt cổ áo hắn, úp mặt vào ngực hắn nức nở. Nàng khóc được mấy tiếng, mới sực nhớ ra một chuyện, lý trí trở lại, sự sợ hãi tột cùng một lần nữa cướp đi suy nghĩ của nàng.
“Tiểu thúc… gã, gã đó…”
Giọng nàng run rẩy lắm, mang theo tiếng khóc nghẹn: “Gã… gã chết rồi sao? Quan phủ, quan phủ liệu có…”
Giết người phải đền mạng, điều này đã in sâu vào trong nhận thức của những người dân thường. Lận Chiêm giết người rồi, nếu chuyện này bị quan phủ biết được, Tô Ngọc Dung không dám tưởng tượng tiếp nữa, chỉ cảm thấy toàn thân lạnh buốt.
“Chết rồi.”
Lận Chiêm cất giọng, trực tiếp đập nát suy nghĩ tồi tệ nhất trong lòng Tô Ngọc Dung.
Tô Ngọc Dung hít sâu một hơi lạnh, lại chuẩn bị khóc tiếp.
“Tẩu tẩu không cần phải lo lắng. Chẳng qua chỉ là một tên lưu manh chốn đầu đường xó chợ, chết cũng chẳng tiếc để đền tội.”
Hắn tự có cách để giải quyết với quan phủ. Là do gã đàn ông kia ra tay trước, hắn cũng chỉ phòng vệ chính đáng thôi mà.
Tô Ngọc Dung nhìn hắn, trong lòng vẫn không cảm thấy an tâm, nhưng chân nàng đau quá, trong cổ họng vô thức phát ra tiếng nức nở.
Lận Chiêm cúi đầu nhìn nàng: “Bị bong gân à?”
“Ừm…”
“Còn đi được không?”
Nàng ngấn nước mắt, thử cử động cổ chân, cơn đau ngay lập tức ập đến khiến nàng phải hít hà một tiếng, nước mắt giàn giụa nhìn Lận Chiêm, lắc đầu.
Lận Chiêm chẳng nói chẳng rằng gì cả, chỉ quay người, khụy xuống trước mặt nàng.
“Lên đi, ta cõng tẩu.”
Tô Ngọc Dung nhìn bóng lưng Lận Chiêm đang ngồi trước mặt mình, bờ vai và tấm lưng rộng lớn nhưng vẫn còn nét gầy guộc của một thiếu niên, giống như một lời mời gọi không lời, cũng giống như một chiếc bẫy đầy nguy hiểm.
Nàng vô thức lắc đầu, giọng nói khàn đi vì khóc: “Không, không được đâu tiểu thúc, làm thế này trái với lễ nghĩa…”
Lận Chiêm không thèm quay đầu lại, giọng nói hoà lẫn vào cơn gió se se lạnh của buổi chiều tà: “Trước kia cũng đâu phải chưa từng.”
“Trước kia…”
Tô Ngọc Dung sững người, sau đó nhớ ra chuyện nàng vừa mới gả vào phủ họ Lận, bị người ta hiểu lầm ăn cắp ngọc bội, nàng uất ức, bỏ chạy xuống núi nhưng lại bị lạc đường lần đó.
Lần đó, cũng là hắn tìm thấy nàng, cõng nàng về lại.
Thế nhưng, tâm trạng của hai lần này lại hoàn toàn khác nhau. Lần trước nàng chỉ coi hắn như một người tiểu thúc mặt lạnh lùng nhưng biết chăm sóc người khác, nhưng giờ đây, khi đã biết được tâm tư sai trái của hắn, việc gần gũi thế này, lại chứa đựng sự ái muội không thể giải thích rõ ràng được.
Nàng đang giằng xé trong lòng, thấy nàng cứ mãi không nhúc nhích, Lận Chiêm hơi nghiêng đầu, liếc nhìn khuôn mặt đang rối bời của nàng, giọng điệu bình thản đưa ra một lựa chọn khác khiến nàng thót tim hơn: “Nếu tẩu tẩu không muốn ta cõng tẩu, vậy ta cũng có thể bế tẩu về.”
Tô Ngọc Dung ngưng thở, đã an phận cả một đời người, thế mà lại bị câu nói này của hắn làm cho nghẹn họng. Đầu óc Tô Ngọc Dung mù mịt, hai sự lựa chọn này, trong nhận thức đơn giản của nàng, nhất thời không phân biệt được cái nào tệ hơn, cái nào đỡ hơn.
Lận Chiêm lặng lẽ nhìn nàng, chờ đợi câu trả lời của nàng.
Cổ chân Tô Ngọc Dung rất đau, nàng cắn răng, cố nén nỗi ngượng ngùng, chầm chậm, hết sức cứng đờ leo lên lưng hắn.
Ngay lúc thân thể phụ nữ chạm vào người hắn, lưng Lận Chiêm đột nhiên căng cứng lại.
Mềm quá.
Cho dù cách lớp y phục dày, hắn vẫn có thể cảm nhận rõ ràng hơi ấm phát ra từ thân thể nàng.
Hình như nàng không dám hoàn toàn nằm xoài ra đó, thân hình hơi lơ lửng, dè dặt, một đôi cánh tay thon thả, yếu mềm, rụt rè ôm lấy cổ hắn. Sức lực yếu ớt nhỏ bé ấy, vậy mà giống như sợi dây xích, trực tiếp trói buộc trái tim hắn.
Hơi thở của Tô Ngọc Dung vì sợ hãi vừa rồi mà hơi dồn dập và run rẩy, từng nhịp từng nhịp phả vào da thịt sau tai hắn, giống như chiếc lông vũ lướt qua, mang đến một cơn ngứa ngáy khó chịu mà lại làm người ta rung động.
Hương bồ kết thoang thoảng trên người nàng vấn vít nơi chóp mũi hắn, rõ ràng là một thứ mùi bình thường nhất, vậy mà dường như lại hoà quyện vào sắc xuân, khiến tâm trí hắn rối bời.
Lận Chiêm đỡ lấy đôi chân tẩu tẩu thật vững vàng, rồi đứng thẳng lên.
Ban đầu Tô Ngọc Dung cả người căng cứng, nhưng cùng với sự tiến lên đều đặn của hắn, cảm nhận được nhiệt độ và sức mạnh đáng tin cậy tỏa ra từ người hắn, sợi dây thần kinh đang căng lên trong đầu nàng cũng dần dần giãn ra.
Nỗi sợ hãi khi vừa trải qua cơn sinh tử cũng dần biến mất, thay vào đó là một loại cảm xúc phức tạp khó diễn tả thành lời.
Má Tô Ngọc Dung áp vào lưng Lận Chiêm, lắng nghe nhịp tim đều đặn của hắn, điều kỳ lạ là, nỗi sợ hãi vừa rồi giống như bị xoa dịu từng chút một. Có hắn ở đây, dường như có gặp phải chuyện đáng sợ đến đâu cũng có thể vượt qua được.
Mỗi lần nàng đi đến bước đường cùng, người tiểu thúc ấy lại sẽ luôn xuất hiện.
Loại cảm giác dựa dẫm này khiến nàng sợ hãi, nhưng lại không thể cưỡng lại được.
Hai người cứ thế im lặng trong suốt quãng đường, nhịp tim vốn đang hỗn loạn và sợ hãi của Tô Ngọc Dung cũng dần dần êm dịu lại.
Khi gần đến nhà, nhìn thấy ánh đèn ấm áp tỏa ra từ ngôi nhà cách đó không xa, Tô Ngọc Dung cuối cùng cũng không kìm lòng được nữa, nhẹ giọng hỏi: “Tiểu thúc, đệ… làm sao đệ tìm thấy ta được vậy?”
Cái ngõ đó cách nhà rất xa, không biết làm thế nào hắn lại xuất hiện kịp thời đến thế.
Bước chân Lận Chiêm vẫn không có ý định dừng lại: “Bởi vì ta vẫn luôn đi theo tẩu ở một khoảng cách không xa.”
Toàn thân Tô Ngọc Dung trở nên cứng đờ.
Hắn tiếp tục nói, trong giọng nói không thể nghe ra được ý tứ trách móc nào cả, chỉ có sự cố chấp sâu sắc đến nghẹt thở: “Tẩu luôn trốn tránh ta, tránh né ta, không chịu gặp mặt ta.”
Bị nói trúng tim đen, hai cánh tay Tô Ngọc Dung khẽ co lại.
“Nhưng ta rất nhớ tẩu.”
“Tẩu không chịu gặp ta, ta chỉ có thể lén lút đi theo tẩu thôi, tẩu tẩu, tẩu thật tàn nhẫn với ta quá đấy.”
Câu cuối cùng hắn nói với âm lượng cực nhỏ, Tô Ngọc Dung nằm trên lưng hắn, cả người như bị rút hết sức lực, tâm trí hoàn toàn rối bời.