🪷 Chương 37: Nụ hôn
🪷 Editor: Thảo Anh
Trời dần trở lạnh, buổi sáng thức dậy, hít ngụm khí lạnh vào người liền khiến toàn thân run rẩy. Tô Ngọc Dung luyến tiếc hơi ấm, sáng ra mở mắt không lên, cứ cuộn mình trong chăn ráng ngủ thêm nửa nén nhang nữa rồi dậy. Ai dè vừa chợp mắt đã ngủ quên trời đất, đợi qua hơn nửa canh giờ sau, Tô Ngọc Dung mới giật mình bật dậy, vội vàng mặc y phục, vấn tóc chuẩn bị ra ngoài nấu cơm, cho gà ăn.
Thế nhưng vừa đẩy cửa ra, nàng đã thấy trong bếp khói tỏa nghi ngút. Tiểu thúc đang đeo chiếc tạp dề nhuộm hoa văn của nàng, cúi đầu cầm giẻ lau dọn bệ bếp.
Nghe tiếng mở cửa, hắn ngẩng đầu lên. Ánh nắng ban mai hắt lên khuôn mặt thanh tuấn, khóe môi Lận Chiêm khẽ nhếch tạo thành một nụ cười nhạt: “Tẩu tẩu tỉnh rồi sao? Ta nấu xong bữa sáng rồi, tẩu lại ăn đi.”
Tô Ngọc Dung ngượng ngùng bấu bấu lòng bàn tay, cứ thấy mình làm tẩu tẩu mà chẳng tròn trách nhiệm, chỉ mải ngủ nướng, ngược lại còn để tiểu thúc bận rộn đèn sách phải nấu cơm cho mình.
Nàng ấp úng đáp một tiếng, đi đến bên giếng định múc nước rửa mặt súc miệng, Lận Chiêm lại nói: “Tẩu tẩu, ta nấu nước nóng rồi. Trời lạnh, tẩu dùng nước ấm đi, ta đã pha vừa độ rồi.”
Tô Ngọc Dung ngẩn người, động tác trên tay cũng khựng lại, “Ồ” một tiếng rồi chậm chạp bước tới.
Nước trong chậu ấm vừa phải, lúc nhúng ướt khăn áp lên mặt, Tô Ngọc Dung không nhịn được mà khẽ thở dài khoan khoái.
Rửa mặt xong, nàng ngồi bên bàn ăn bát cháo Lận Chiêm vừa nấu. Trong lòng Tô Ngọc Dung càng thêm áy náy, nàng buông đũa, ngập ngừng nói: “Tiểu thúc, hôm nay ta ngủ quên, lần sau sẽ không ngủ nướng nữa đâu.”
Rõ ràng nàng đã hứa với tiểu thúc sẽ cho hắn một chốn dung thân. Vậy mà tới Lật Thành, sân viện là do hắn thuê. Tô Ngọc Dung vốn định gánh vác trách nhiệm chăm lo việc ăn chốn ở cho hắn, kết quả bây giờ đến cả bữa cơm cũng là do người ta nấu!
“Không sao đâu.” Lận Chiêm ngồi xuống, gắp ít thịt băm xào dưa muối cho vào bát nàng, “Ta vốn cũng phải dậy sớm đọc sách nên tiện tay làm luôn. Tẩu tẩu lo liệu việc nhà vất vả, cần nghỉ ngơi nhiều hơn.”
Tô Ngọc Dung bưng bát, hai má hơi ửng đỏ. Thật ra nàng cũng chẳng vất vả gì, trong nhà chỉ có hai người, tiểu thúc lại chẳng cần ai phải bận tâm. Ngày thường nàng chỉ lo trồng rau cho gà ăn, hoàn toàn không dính dáng đến hai chữ vất vả, việc làm trong mấy ngày gộp lại còn chẳng mệt bằng chuyện nàng giết một con lợn khi xưa.
Ăn cơm xong, Tô Ngọc Dung ra sân cho gà ăn.
Lần trước mua mười con gà con, giờ đều sống khỏe, ăn tốt mau lớn. Hơn nửa tháng trôi qua, bầy gà đã lớn bổng lên, lớp lông tơ mềm mại đã đâm ra mấy chiếc lông vũ cứng cáp. Tô Ngọc Dung xách giỏ, rải một nắm hạt kê vào trong rào, đám gà con xúm xít kêu chiếp chiếp bu lại.
Nàng ngồi xổm một bên. Đúng lúc này, cổng viện bị gõ nhẹ, một giọng nữ có chút sốt sắng vang lên: “Tiểu Tô có nhà không?”
Tô Ngọc Dung vội vàng đứng dậy ra mở cửa, thấy người đến là Trương thẩm ở nhà đối diện. Trương thẩm mặt mày khó xử: “Tiểu Tô à, có thể làm phiền cô giúp một tay không? Hôm nay con trai ta từ tỉnh thành về, ta muốn làm thịt con gà hầm canh tẩm bổ cho nó. Bình thường việc này đều do cha nó làm, ngặt nỗi mấy bữa nay cha nó đi vắng, ta… ta thật sự không nỡ ra tay…”
Tô Ngọc Dung nghe xong liền hiểu ra, sảng khoái gật đầu: “Trương thẩm đừng vội, cứ giao cho ta, để ta đi lấy dao.”
Nói đoạn, Tô Ngọc Dung quay vào bếp lấy con dao của mình, lại nói vọng về phía sương phòng: “Tiểu thúc, ta ra ngoài một lát.”
Sau cánh cửa, Lận Chiêm lên tiếng đáp lời.
Tô Ngọc Dung quay đầu lại: “Đi thôi thẩm.”
Nàng thuận tay khép cổng lại, Trương thẩm dẫn nàng về nhà mình.
Con gà trống vẫn đang chạy loạn trong sân. Tô Ngọc Dung xắn tay áo, bước tới, không tốn chút sức lực tóm gọn cổ nó.
“Trương thẩm, phiền thẩm lấy cái bát ra hứng tiết gà.”
“Ây, được! Ta đi lấy ngay.”
Trương thẩm vội lật đật chạy vào nhà, bưng một cái bát ra đặt cạnh nàng.
Tay trái Tô Ngọc Dung giữ chặt cổ gà không cho nó giãy giụa, tay phải cầm dao, hạ dao chuẩn xác dứt khoát. Con gà trống thậm chí chưa kịp vùng vẫy mấy cái đã tắt thở.
Cắt tiết xong, nàng ném con gà vào chậu gỗ đã chuẩn bị sẵn, xách nồi nước nóng vẫn luôn ủ trên bếp dội ướt sũng. Giữa làn hơi nước mịt mù, Tô Ngọc Dung bắt đầu vặt lông. Những ngón tay thoăn thoắt không chút chậm trễ, Trương thẩm không khỏi thán phục: “Tiểu Tô à, không có cô ta thật chẳng biết làm sao.”
Tô Ngọc Dung mỉm cười nhẹ nhàng: “Chuyện nhỏ thôi mà, sau này thẩm có việc gì cứ gọi ta là được.”
“Được!”
Trương thẩm hiền từ nhìn nàng. Thần sắc thiếu phụ tĩnh tại chuyên tâm, động tác lưu loát, dẫu trái ngược với vẻ ngoài thanh tú nhưng lại dung hòa thành một loại khí chất độc đáo đến kinh ngạc.
Chợt, cổng viện kẽo kẹt mở ra, một nam nhân trẻ tuổi vận trường sam vải xanh bước vào.
Y chừng hai mươi lăm hai mươi sáu tuổi, dung mạo bình thường nhưng ngũ quan coi như ngay ngắn. Đây chính là nhi tử của Trương thẩm, người đang làm tiên sinh coi sổ sách cho một cửa tiệm trên tỉnh thành, Lưu Minh Viễn.
“Nương, con về rồi.”
Vừa nghe tiếng, Trương thẩm rạng rỡ hẳn lên, bước tới đón: “Chẳng phải bảo giữa trưa mới tới sao?”
“Con xuất phát từ lúc trời chưa sáng, về sớm một chút, nương cũng đỡ phải nhịn đói chờ con ăn cơm.”
Lưu Minh Viễn đeo tay nải bước vào sân, liếc mắt liền thấy một thiếu phụ trẻ tuổi xa lạ đang quay lưng về phía mình, ngồi xổm bên chậu gỗ lúi húi làm việc.
Nàng mặc chiếc váy vải bông màu xanh lam nhạt bình thường nhất, đang cúi đầu vặt lông gà, nghe tiếng mở cửa mới ngẩng lên nhìn lại.
Trương thẩm cười nói: “Minh ca nhi, đây là hàng xóm mới chuyển tới đối diện, Tiểu Tô.”
Dù đang làm công việc mổ gà, bóng lưng nàng vẫn toát lên vẻ dịu dàng khó tả. Lưu Minh Viễn bất giác ngẩn ngơ.
Trương thẩm lại quay sang Tô Ngọc Dung: “Tiểu Tô, đây là con trai ta, Lưu Minh Viễn.”
Tô Ngọc Dung ngừng tay, nở một nụ cười thiện ý có chút bẽn lẽn với Lưu Minh Viễn: “Lưu đại ca.”
Nụ cười ấy tựa như gió xuân thổi qua mặt hồ, gợn lên những lớp sóng lăn tăn trên khuôn mặt tuy không quá rực rỡ nhưng vô cùng sạch sẽ thanh tú của nàng.
Đôi mắt nàng rất sáng, đôi má ửng hồng vì lao động, chóp mũi rịn chút mồ hôi li ti lấp lánh dưới ánh mặt trời. Cả người nàng hệt như một viên ngọc ôn nhuận được gột rửa dưới dòng suối, không có vầng hào quang chói lọi nhưng nhìn vào lại thấy vô cùng dễ chịu, khiến người ta sinh lòng hảo cảm.
Mặt Lưu Minh Viễn cũng nóng ran, vội vã cụp mắt xuống không dám nhìn thêm, chỉ ấp úng đáp một câu: “Tô nương tử hữu lễ.”
Chào hỏi xong, Tô Ngọc Dung lại cúi đầu chuyên tâm vào việc đang dở. Nàng lưu loát vặt sạch lông gà, mổ bụng moi ruột, thủ pháp điêu luyện đến mức đáng kinh ngạc. Chỉ chừng thời gian tàn một nén nhang, một con gà nhẵn nhụi, sạch sẽ đã bày ra trước mắt.
“Trương thẩm, xong rồi.”
Tô Ngọc Dung nói xong, múc nước giếng rửa sạch tay: “Nếu không còn việc gì nữa, ta xin phép về trước.”
“Ây da, thật sự cảm tạ cô nhiều lắm Tiểu Tô.”
Trương thẩm rối rít nói lời cảm ơn, ánh mắt nhìn Tô Ngọc Dung càng thêm yêu mến: “Làm phiền cô rồi, trưa nay ở lại ăn cơm đi.”
“Không được đâu, nhà ta còn có người, ta phải về nấu cơm. Trương thẩm, ta đi đây.”
Tô Ngọc Dung mỉm cười, quay người bước về phía viện nhà mình.
Lưu Minh Viễn ở trong nhà đang uống nước, ánh mắt xuyên qua khung cửa sổ dõi theo bóng dáng thiếu phụ. Trương thẩm đợi Tô Ngọc Dung đi khuất mới xoay người vào nhà.
“Nương, vị nương tử ban nãy là…”
“Đã bảo rồi mà.” Trương thẩm liếc hắn một cái, “Cô nương mới chuyển tới nhà đối diện.”
Bà cười giảo hoạt, nhìn chằm chằm con trai: “Sao, ưa nhìn chứ.”
Lưu Minh Viễn đặt chén nước xuống, chỉ nói: “Nương nói gì vậy.”
Trương thẩm hừ một tiếng, xách con gà đặt lên thớt, cạch cạch chặt thành từng khúc.
Năm nay Lưu Minh Viễn đã hai mươi lăm tuổi. Nhà họ Lưu năm xưa nghèo rớt mồng tơi, vì kế sinh nhai, mười ba tuổi y đã một thân một mình đi làm lụng nơi xa. Tướng mạo ngay ngắn, cũng không có tật xấu gì, cờ bạc rượu chè đều không dính. Vốn là một nam tử đắt giá, nhưng ngặt nỗi nhà quá nghèo, hai mươi mấy tuổi vẫn chưa lấy được vợ. Cho đến năm ngoái, Lưu Minh Viễn được người ta cất nhắc, làm tiên sinh coi sổ sách cho một tửu lâu ở tỉnh thành, mỗi tháng kiếm được hai lượng bạc, ngày tháng nhà họ Lưu mới dần khá lên.
Hai tháng y mới về nhà một chuyến. Những ngày vui vẻ thế này, lần nào Trương thẩm cũng mổ gà ăn mừng.
Tô Ngọc Dung về đến cái sân nhỏ nhà mình, cất giọng gọi: “Tiểu thúc, trưa nay ăn mì nhé. Ta xào ít trứng với hẹ làm đồ ăn kèm. Hôm qua Lã đại nương sát vách có cho mớ rau xanh, sẵn tiện luộc chung luôn.”
Lận Chiêm ừm một tiếng: “Được, chốc nữa ta giúp tẩu nhặt rau.”
Hắn ngồi bên cửa sổ luyện chữ. Giấy mua dạo trước sắp dùng hết rồi, vài ngày nữa lại phải đi mua thêm một ít.
Tô Ngọc Dung đang nhào bột, chợt nghe mấy tiếng gõ cửa liền vội vàng rửa tay, bước ra khỏi bếp: “Ai đó?”
Nàng mở cửa, người đứng ngoài lại là con trai Trương thẩm nhà đối diện. Tô Ngọc Dung ngẩn người: “Lưu đại ca?”
Trong tay Lưu Minh Viễn bưng một cái bát sứ to thô kệch, bên trong là thịt gà xào thơm phức đầy ắp, bên trên còn bày mấy miếng bánh nướng vàng ruộm.
“Tô nương tử.”
Trên mặt Lưu Minh Viễn mang theo nụ cười chân thành, “Vừa nãy đa tạ cô đã giúp đỡ. Gia mẫu hầm gà xong, chỗ này là đồ vừa làm, còn có chút bánh trái ta mang từ tỉnh thành về. Chút lòng thành, hàng xóm láng giềng sau này nên qua lại nhiều hơn.”
Nói rồi y liền đưa bát tới. Lưu Minh Viễn làm công ở tửu lâu nên thường có cơ hội nếm thử không ít món ngon vật lạ, mỗi lần về quê đều mang theo vài thứ.
Tô Ngọc Dung vội vàng xua tay: “Lưu đại ca khách sáo quá, chỉ là tiện tay thôi, sao ta có thể nhận đồ đắt tiền của huynh…”
Vài miếng bánh trái kia nhìn qua cũng biết giá cả không hề rẻ.
“Phải nhận chứ, phải nhận chứ!”
Thái độ của Lưu Minh Viễn rất kiên quyết, “Bà con xa không bằng láng giềng gần, Tô nương tử đừng từ chối, kẻo gia mẫu lại trách ta không hiểu lễ nghĩa.”
Y không để cho nàng lên tiếng, nhét vội cái bát vào tay Tô Ngọc Dung. Vô tình chạm phải ngón tay hơi lạnh của nàng, tự bản thân y đã đỏ bừng mang tai. Y vội vã dặn một câu “ăn khi còn nóng” rồi quay người bước đi như chạy.
Tô Ngọc Dung không kịp từ chối, bát đã nằm gọn trong tay. Nàng đứng ở cửa, trong lòng không khỏi có chút bất đắc dĩ. Thiện ý của láng giềng luôn khiến người ta khó chối từ.
Nàng không chú ý tới, đằng sau khung cửa sổ nhà mình, một ánh mắt lạnh lẽo đã thu trọn mọi chuyện ngoài cửa vào tầm mắt. Lận Chiêm đặt quyển sách trên tay xuống, bước đến cạnh cửa. Thấy Tô Ngọc Dung bưng bát đi vào, trên mặt hắn không có biểu cảm gì, chỉ chằm chằm nhìn cái bát sứ trên tay nàng.
“Tẩu tẩu, ai đấy?” Giọng hắn nghe không ra buồn vui, dường như chỉ là thuận miệng hỏi.
Tô Ngọc Dung đặt bát lên bàn, giải thích: “Là nhi tử của Trương thẩm sát vách, làm việc trên tỉnh, hôm nay mới về. Cái này là họ mang tới tặng.” Nàng ngập ngừng rồi nói thêm, “Trương thẩm và Lưu đại ca cũng thật khách sáo, mang cho nhiều như vậy. Ta chỉ giúp họ giết một con gà thôi, có giúp đỡ gì lớn lao đâu, không biết họ có đủ ăn không nữa.”
Tô Ngọc Dung không nhịn được mà lầm bầm. Tự dưng nhận quá nhiều ân tình của người khác, nàng lại thấy áy náy. Nghĩ đi nghĩ lại, hay là chốc nữa xào nhiều nhiều trứng với hẹ một chút, mang sang cho Trương thẩm một bát vậy.
“Lưu đại ca?”
Tiểu thúc ngồi đối diện chợt lặp lại danh xưng này. Khóe môi dường như khẽ nhếch lên, mang theo một tia lạnh lùng khó nhận thấy, “Xem ra tẩu tẩu và hàng xóm sống chung rất hòa thuận.”
Tô Ngọc Dung tâm tư đơn thuần, hoàn toàn không nghe ra sự dị thường trong lời nói của hắn, chỉ cho là đang trò chuyện bình thường, gật đầu: “Đúng vậy, mọi người đều rất tốt, lại còn nhiệt tình.”
Lận Chiêm không nói thêm gì nữa, ngồi xuống dưới hiên tĩnh lặng nhặt rau.
Vài ngày sau, vào một buổi sáng sớm, Tô Ngọc Dung xách giỏ tre đựng đầy y phục, ra con suối nhỏ cách nhà không xa để giặt giũ.
Y phục của tiểu thúc hắn không bắt nàng giặt. Nàng từng mở lời hỏi, nhưng Lận Chiêm không đưa, ngược lại còn hỏi nàng có cần hắn giặt giúp hay không. Chuyện đó sao mà được, Tô Ngọc Dung lập tức từ chối ngay.
Đúng lúc đó, Lưu Minh Viễn cũng cầm mấy bộ trường sam thay ra đi tới bờ suối. Thấy Tô Ngọc Dung, trong mắt y xẹt qua một tia mừng rỡ. Ánh mặt trời xuyên qua những cành cây thưa thớt, rọi xuống người nàng những vệt sáng lốm đốm. Bóng lưng ôn nhu, dịu dàng của nàng cùng dòng suối róc rách, núi xanh xa xa họa thành một bức tranh tĩnh lặng.
Mừng rỡ xong, Lưu Minh Viễn liền có chút chần chừ, ngập ngừng tiến lên chào: “Tô nương tử, cô cũng ra giặt y phục à?”
Tô Ngọc Dung ngẩng đầu lên, thấy là y, liền nở nụ cười hiền hòa: “Đúng vậy, Lưu đại ca.” Nàng dịch sang một bên, nhường chỗ cho y.
Tô Ngọc Dung hành xử rất có chừng mực, dạt ra sát mép, cách nam nhân mười mấy bước chân, mạnh ai nấy giặt.
Trầm mặc giây lát, Lưu Minh Viễn dường như lấy hết dũng khí, giả vờ hỏi bâng quơ: “Hôm qua nghe nương ta nói chuyện, Tô nương tử mới chuyển tới được một tháng?”
“Ừm.”
“Sao cô lại nghĩ tới chuyện chuyển đến đây.” Lưu Minh Viễn cười nhạt, “Lật Thành vừa mới xảy ra thủy tai, khắp nơi hoang tàn, đâu phải chỗ ở lý tưởng.”
Tô Ngọc Dung dùng sức đập y phục: “Không đâu, phong cảnh Lật Thành rất đẹp, lại là vựa lúa xứ cá, ta tin không bao lâu nữa sẽ khôi phục lại dáng vẻ như xưa.”
“Cô không phải người Lật Thành?”
“Không phải.” Tô Ngọc Dung đáp: “Quê ta ở phương Bắc cơ.”
“Vậy phu quân của cô thì phải, cô theo phu quân chuyển tới đây sao? Nghe nương ta kể, cô sống cùng một nam tử trẻ tuổi.”
Lưu Minh Viễn hỏi rất cẩn trọng. Thấy nàng búi tóc, y đoán chắc nàng đã lấy chồng.
Tô Ngọc Dung vẫn không ngừng tay vò giặt, lắc đầu, giọng bình thản giải thích: “Đó là tiểu thúc của ta.” Lời nàng hơi ngừng lại, giọng điệu xen lẫn chút u buồn: “Phu quân ta… qua đời mấy hôm trước rồi. Tiểu thúc không còn phụ mẫu, nay huynh trưởng cũng đã mất, chỉ còn lại một thân một mình. Ta đã là tẩu tẩu của đệ ấy, thì phải gánh vác trách nhiệm chăm sóc đệ ấy.”
Nàng nói thẳng thắn. Lưu Minh Viễn nghe xong, trong lòng thoạt tiên chùng xuống. Nàng thế mà lại là quả phụ? Tiếp đó, đằng sau sự thương cảm lại dâng lên một tia vui vẻ thầm kín.
Y vội vàng che giấu những tâm tư không nên có, trên mặt hiện ra sự đồng cảm và áy náy vừa phải: “Thì ra là vậy… Là ta đường đột, gợi lại chuyện đau buồn của Tô nương tử, xin cô nén bi thương.”
“Không sao đâu, mọi chuyện cũng qua rồi.” Tô Ngọc Dung khẽ nói, tiếp tục dồn sức đập y phục.
Biết nàng không phải phụ nữ có chồng, chỉ là sống cùng người tiểu thúc đáng thương, lòng Lưu Minh Viễn bỗng dưng nhẹ nhõm hơn hẳn, lời nói cũng dần nhiều lên. Y kể những chuyện thú vị lúc làm sổ sách ở tửu lâu tỉnh thành, nhắc đến phong thổ nhân tình nơi đó. Giọng y ôn hòa, mang theo sự lõi đời và chân chất đặc trưng của thương nhân chốn phố thị.
Tô Ngọc Dung thỉnh thoảng đáp vài câu, đôi khi bị y chọc cho bật cười mím môi. Nàng rất hiếm khi tiếp xúc với nam nhân bên ngoài, cũng sợ nói chuyện với người lạ. Nhưng Lưu Minh Viễn khá hoạt ngôn, hơn nữa nương của y lại là vị Trương thẩm nhiệt tình hiền hậu, Tô Ngọc Dung liền nới lỏng cảnh giác. Hai người kẻ nói người nghe, bầu không khí khá hòa hợp.
Giặt xong y phục, Tô Ngọc Dung bưng giỏ tre lên. Lưu Minh Viễn đứng dậy, đưa tay ra: “Tô nương tử, để ta xách giúp cô.”
“Sao vậy được chứ.” Tô Ngọc Dung lắc đầu, “Ta tự xách là được rồi.”
“Có gì mà không được, hai nhà chúng ta tiện đường, cô đưa ta đi.” Lưu Minh Viễn mỉm cười giơ tay, “Đồ của cô cũng không nhiều, xách nhẹ tênh ấy mà.”
Tô Ngọc Dung đành buông tay, cảm kích nói: “Đa tạ Lưu đại ca.”
“Đừng khách sáo, đều là hàng xóm cả.”
Lưu Minh Viễn xách giỏ tre giúp nàng. Dọc đường đi, hai người vẫn câu được câu chăng trò chuyện. Lưu Minh Viễn cố ý bước chậm lại, sóng vai đi cùng nàng. Nhìn góc nghiêng sườn mặt nàng được ráng chiều rọi vào vô cùng dịu dàng, trong lòng y vừa ấm áp vừa rạo rực.
Y cũng chẳng còn trẻ trung gì, người nhà luôn hối thúc y sớm lập gia đình. Lưu Minh Viễn quen cảnh nghèo khổ, đã nếm trải đủ thói đời nóng lạnh, vẫn chưa gặp được người phù hợp. Lần này về quê, không ngờ vừa liếc mắt đã ưng ngay tẩu tử góa bụa nhà đối diện, đúng là nhìn chỗ nào cũng thấy thuận mắt.
Y không nhịn được mà nói nhiều hơn. Những người làm việc trong tửu lâu, lại lăn lộn bươn chải từ sớm đương nhiên khéo léo tròn trịa, nói chuyện cũng hài hước dí dỏm. Tô Ngọc Dung nghe y kể chuyện bên ngoài, bất giác nghe đến xuất thần.
Mắt thấy đã đi đến đầu ngõ, sân viện nhà mình gần ngay trước mắt. Tô Ngọc Dung đang nghe Lưu Minh Viễn kể chuyện xông pha giang hồ hồi mười mấy tuổi, trên môi mang theo nụ cười nhàn nhạt.
Đột nhiên, một giọng nói lạnh lùng vang lên.
“Tẩu tẩu.”
Tô Ngọc Dung và Lưu Minh Viễn đồng loạt ngẩng đầu. Chỉ thấy Lận Chiêm không biết từ lúc nào đã đứng ở cổng viện. Hắn mặc bộ nho sam màu nguyệt bạch sờn cũ, dáng người thẳng tắp như trúc, dung nhan dưới ánh ban mai càng thêm thanh tuấn sắc lạnh.
Trong tay hắn cầm một cuộn giấy Tuyên Thành. Ánh mắt hắn trước tiên dừng lại trên người Tô Ngọc Dung, sau đó chầm chậm chuyển hướng sang Lưu Minh Viễn đứng cạnh nàng, mang theo một sự soi xét không hề kiêng dè.
Hắn không nói lời nào, chỉ lẳng lặng nhìn, không khí xung quanh dường như cũng vì sự tồn tại của hắn mà ngưng trệ đi vài phần.
Nụ cười trên mặt Lưu Minh Viễn cứng đờ. Y đi lại chốn phố thị, cũng coi như người từng trải, lúc này lại bị thiếu niên kia nhìn đến lạnh toát sống lưng.
“Tiểu thúc.” Tô Ngọc Dung thấy Lận Chiêm liền tự nhiên nở nụ cười tươi rói, đi tới, “Đệ ra ngoài mua đồ sao? Dạo này trời càng lúc càng lạnh, sáng sớm ra ngoài nhớ mặc thêm áo.” Nàng liếc nhìn bộ y phục Lận Chiêm đang mặc có hơi mỏng, giọng điệu xen vài phần trách móc.
Tầm mắt Lận Chiêm lạnh lùng thu lại từ trên người Lưu Minh Viễn, một lần nữa rơi xuống mặt Tô Ngọc Dung. Ánh mắt như phủ lớp băng mỏng kia tức khắc tan chảy đôi chút, giọng nói cũng dịu đi: “Lúc ra khỏi cửa hơi vội, làm tẩu tẩu lo lắng rồi.”
Nói xong, hắn quơ quơ gói giấy dầu buộc chặt trên tay: “Mua chút bánh đường tẩu tẩu thích ăn, vẫn còn nóng đây.”
Tô Ngọc Dung bật cười: “Trong nhà đâu phải không có đồ ăn, lại tiêu tiền bậy bạ.”
“Mua đồ cho tẩu tẩu sao gọi là tiêu tiền bậy bạ được.” Lận Chiêm thanh tao đáp. Nói dứt lời, ánh mắt dường như vô tình lại lướt qua Lưu Minh Viễn, giống như thể bây giờ mới phát hiện bên cạnh còn có một người đang đứng: “Ủa? Vị này là…”
Tô Ngọc Dung vội vàng giới thiệu: “Đây là nhi tử của Trương thẩm, chính là Lưu đại ca ban trưa có mang cho chúng ta bát thịt gà đó.” Nàng lại quay sang nói với Lưu Minh Viễn: “Lưu đại ca, đây là tiểu thúc của ta, Lận Chiêm.”
Lưu Minh Viễn đè nén cảm giác kỳ quái trong lòng xuống, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, chắp tay với Lận Chiêm: “Lận công tử.”
Lận Chiêm khẽ gật đầu coi như đáp lễ. Hắn bước tới bên cạnh Tô Ngọc Dung, bất động thanh sắc chia cách hai người ra. Bóng dáng cao gầy của thiếu niên gần như chắn kín mít nữ nhân phía sau lưng mình.
Lận Chiêm đánh giá Lưu Minh Viễn từ trên xuống dưới. Dung mạo tầm thường, khí chất bình phàm, tuổi tác nhìn lớn hơn tẩu tẩu không ít. Chẳng qua chỉ là một gã tiên sinh coi sổ sách bình thường, thân mang bần hàn mà cũng dám dòm ngó Tô Ngọc Dung? Đúng là không biết tự lượng sức mình, cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga. Dưới đáy lòng hắn cười nhạt, nhưng ngoài mặt lại không bộc lộ mảy may.
Lưu Minh Viễn bị thiếu niên kia nhìn đến sởn gai ốc. Ánh mắt đó như thể nhìn thấu những tâm tư vừa nhen nhóm nơi sâu thẳm nội tâm y. Nhất là ánh mắt mà thiếu niên vừa nhìn Tô Ngọc Dung, tuyệt đối không phải là ánh mắt mà một tiểu thúc nên dùng để nhìn tẩu tẩu. Trong đó không có sự kính trọng, không có tình thân, chỉ có d*c v*ng chiếm hữu nồng đậm, giống hệt một con ác sói đang cảnh giác dò xét mọi kẻ xâm nhập có khả năng bén mảng đến lãnh thổ của nó.
Lận Chiêm đột nhiên lên tiếng: “Tẩu tẩu, ta quên mất, trước khi đi trên bếp còn hầm chút đồ, tẩu vào xem thử đi.”
Tô Ngọc Dung “A” một tiếng. Tuy không biết rốt cuộc hắn hầm thứ gì, nhưng không có người trông chừng bên cạnh sợ cháy hỏng nồi, nàng vội vàng đẩy cổng chạy vào trong sân.
Nàng vào trong rồi, ngoài ngõ chỉ còn lại hai người. Lận Chiêm vẻ mặt lạnh nhạt, vươn tay ra: “Đưa đồ cho ta.”
Lưu Minh Viễn ý thức được thiếu niên đang ám chỉ cái giỏ tre mình đang xách trên tay. Trong lòng y không vui, nhưng suy cho cùng vẫn là đồ của người ta, đành phải trả lại.
Lận Chiêm vung tay giật lấy cái giỏ tre. Hắn lạnh lùng nhìn nam nhân trước mặt, vẻ ôn hòa lúc Tô Ngọc Dung còn ở đây hoàn toàn biến mất, dường như ngay cả việc ngụy trang một chút cũng thấy khinh thường.
Lưu Minh Viễn khách sáo nói: “Lận công tử trông thật là ngọc thụ…”
Lời y còn chưa dứt, thiếu niên đã xách đồ bước vào viện, “Rầm” một tiếng đóng sập cửa lại.
Lưu Minh Viễn: …
Trong sân, Tô Ngọc Dung vội vã chạy vào bếp, kết quả lại chẳng thấy trên bếp lò có hầm thứ gì. Nàng mờ mịt quay đầu lại, thấy tiểu thúc trở vào: “Tiểu thúc, trên bếp lò đâu có gì.”
Lận Chiêm làm bộ như mới nhớ ra: “À, ta nhớ nhầm, không có hầm gì cả. Xin lỗi tẩu tẩu.”
Tô Ngọc Dung chỉ cười: “Không sao, ta chỉ sợ xảy ra chuyện gì thôi, không có là tốt nhất rồi. Nhưng lần sau đệ cũng phải chú ý, tuyệt đối không được quên bếp lò vẫn đang hầm đồ, như vậy rất nguy hiểm.”
“Được, ta biết rồi.” Hắn đúng lúc bày ra dáng vẻ ngoan ngoãn nghe lời.
Phơi y phục xong, Tô Ngọc Dung ngồi trước bàn ăn bánh đường Lận Chiêm mang về. Bên trong là nhân đậu đỏ, cắn một miếng ngọt lịm đến tận tâm can.
Được ăn đồ ngon, tâm trạng Tô Ngọc Dung cũng vui vẻ hẳn lên. Ăn liền một mạch ba cái xong, nàng mới hậm hực cất chỗ còn lại đi, sợ mình cứ nuông chiều bản thân thế này thì lại béo lên một vòng. Cũng không hẳn là béo, chỉ là đắp nặn trên người Tô Ngọc Dung cứ dồn hết vào một chỗ, nhìn không đoan trang, không đứng đắn cho lắm. Qua hai ngày nữa lại phải may yếm mới rồi, mấy cái lúc trước chật mất rồi, mặc vào có hơi bức bối.
Ăn xong bánh đường, Tô Ngọc Dung bốc một nắm gạo đi cho gà ăn.
Mấy ngày trước, nàng học được cách làm củ cải ngâm cay từ vị tẩu tử nhà bên. Bây giờ phải mang mấy thanh củ cải đã ngâm xong ra phơi nắng gắt, đợi lượng nước bốc hơi gần hết thì mới dễ bảo quản, lúc ăn cũng sẽ giòn tan.
Cho gà ăn xong, Tô Ngọc Dung lấy tay đảo đảo mấy thanh củ cải trong giỏ phơi cho đều. Nàng quanh năm suốt tháng luôn có vô số việc để bận rộn, chẳng mấy lúc ngơi tay. Làm xong những việc này, nàng lại đi xới đất cho mảnh vườn trồng rau.
Lận Chiêm đọc sách mỏi mắt liền ngẩng đầu, lúc nào cũng thấy được dáng vẻ bận rộn của tẩu tẩu. Hắn nhìn chằm chằm góc nghiêng kiều diễm thanh tú của nàng, khóe môi bất giác cong lên.
Có điều cứ nghĩ đến chuyện ngoài ngõ ban nãy, trong lòng Lận Chiêm lại phiền não khôn nguôi. Thật muốn g**t ch*t tất cả những kẻ thèm muốn nàng, móc mù hai mắt đi để không thể dùng ánh mắt đó nhìn tẩu tẩu của hắn nữa. Trong mắt Lận Chiêm, việc những nam nhân kia liếc nhìn Tô Ngọc Dung đã là một sự báng bổ đối với nàng. Hắn bực dọc mài mực, cố gắng kiềm chế xung động muốn giết người.
Đúng lúc này, một giọt nước chợt rơi lộp bộp xuống bậu cửa sổ. Lận Chiêm vội ngước mắt, Tô Ngọc Dung dường như cũng nhận ra, cầm xẻng, ngước nhìn lên trời như muốn xác nhận xem thứ vừa rớt xuống có phải là hạt mưa hay không.
Mới đầu chỉ là lác đác vài giọt, sau đó chỉ mấy nhịp thở đã chuyển thành những dải mưa giăng lất phất. Tô Ngọc Dung vội vàng vứt xẻng trên tay, hoảng hốt bưng giỏ đồ phơi giữa sân vào dưới mái hiên.
“Ây da củ cải của ta, hỏng bét mất thôi!”
Tô Ngọc Dung tức muốn chết. Rõ ràng sáng sớm ngủ dậy trời quang mây tạnh cơ mà, nàng mới ngâm ngày hôm qua!
Thấy vậy, Lận Chiêm cũng từ trong nhà chạy ra, giúp nàng dọn đồ: “Tẩu tẩu, tẩu đi thu y phục đi, mấy thứ này để ta bê cho.”
“Được!”
Tô Ngọc Dung giật phăng mớ y phục trên dây xuống, ôm gọn vào nhà. Lận Chiêm thì bê mấy cái giỏ vào dưới hành lang, lại lấy tấm vải bạt chống nước phủ lên chuồng gà. Làm xong xuôi, tóc tai hai người đều ướt đẫm nước mưa, chật vật dính sát vào hai bên má.
Tô Ngọc Dung nhóm than, chuẩn bị đun nước nấu trà gừng. Lận Chiêm lấy một chiếc khăn vải sạch trong tủ ra, khom người cúi xuống lau tóc mai cho Tô Ngọc Dung.
Tô Ngọc Dung không quen thế này, toan né đầu đi: “Không sao đâu, chỉ ướt một chút thôi, lát nữa khô ngay ấy mà.”
“Không được.” Vẻ mặt Lận Chiêm vô cùng nghiêm túc, không cho phép từ chối, “Một chút cũng phải lau cho thật khô, nếu không hàn khí ngấm vào người sẽ sinh bệnh.”
Tô Ngọc Dung không thèm để tâm, cảm thấy bản thân làm gì mà mong manh đến thế. Ngày xưa mưa to gió lớn nàng còn làm việc ngoài trời cơ mà! Có thấy ốm đau bệnh tật gì đâu, ực một bát nước nóng là lại khỏe re.
Nhưng Lận Chiêm vẫn bưng khăn vải, nhẹ nhàng áp lên từng sợi tóc nàng lau chùi. Tô Ngọc Dung muốn tự mình làm, hắn lại nói: “Không sao, để ta làm cho. Tẩu tẩu canh chừng bếp lò đi, chẳng phải tẩu vừa dặn, hầm đồ trên bếp nhất định phải canh chừng không được phân tâm sao?”
Giọng điệu của hắn nghe như đang trách móc nàng.
“Ồ…” Tô Ngọc Dung rũ mắt, nhìn chằm chằm những bọt nước nhỏ li ti nổi lên, làm như đó là một nan đề cần phải tập trung cao độ mới giải quyết được. Nàng có thể cảm nhận rõ rệt từng động tác của Lận Chiêm, chiếc khăn vải đang nhẹ nhàng lau chùi mái tóc ướt đẫm của nàng. Những ngón tay của hắn thi thoảng lại vô tình chạm vào vành tai hay chiếc cổ mảnh khảnh, mang đến từng đợt tê dại mơn man.
Cảm giác này… thật kỳ lạ. Tô Ngọc Dung trong lòng hoảng hốt, theo bản năng liền muốn né tránh. Nàng vẫn không thể tiếp nhận hành động vượt quá giới hạn rõ rệt như vậy.
“Đừng nhúc nhích.” Giọng nói trầm thấp của Lận Chiêm vang lên trên đỉnh đầu. Bàn tay hắn hơi dùng sức, giữ chặt cái đầu đang định lảng tránh của nàng, “Sắp xong rồi, tẩu tẩu, là ta ra tay mạnh quá làm tẩu đau sao?”
Tô Ngọc Dung mím chặt môi, mấy ngón tay vô thức vò chặt vạt áo, một cảm giác khẩn trương xa lạ mang theo chút luống cuống bủa vây lấy nàng: “Không… không phải.”
Bởi vì đang cúi đầu, nên một giọt nước đọng trên lọn tóc tơi tả bên thái dương nương theo sườn mặt nàng lăn xuống. Gần như là bản năng, tay Lận Chiêm thuận đà vuốt xuống, nhẹ nhàng trượt qua gương mặt nàng, gạt đi giọt nước ấy.
Bàn tay phải quanh năm cầm bút của hắn đầy những vết chai sần, mà gò má nữ nhân lại vừa láng mịn vừa ấm áp. Ngay khoảnh khắc sự thô ráp truyền tới, bờ vai Tô Ngọc Dung run lên. Nàng hoảng hốt ngước mắt, vừa vặn va vào đôi đồng tử sâu hun hút của tiểu thúc.
Bởi vì vừa nãy chạy vội dọn dẹp đồ đạc, gương mặt trắng nõn của nàng ửng lên ráng hồng mờ nhạt, hệt như trái đào mật chín mọng gọi mời người hái. Đôi môi vì kinh ngạc mà hơi hé mở, phiếm một tầng ánh nước long lanh, tựa như đóa hoa kiều diễm sau cơn mưa. Ánh mắt tẩu tẩu vẫn thanh triệt như vậy, mang theo một tia mờ mịt và luống cuống, hoàn toàn không biết bộ dạng của mình lúc này rơi vào mắt người có lòng nảy sinh thuần khiết và quyến rũ đến nhường nào. Chỉ càng k*ch th*ch người ta khát khao muốn… hung hăng ức h**p nàng, chiếm hữu nàng, khiến đôi mắt trong veo kia phải nhuốm màu thứ khác, tốt nhất là chỉ phản chiếu mỗi hình bóng của hắn.
Thịch thịch thịch.
Lận Chiêm ngây dại nhìn chằm chằm người trước mặt. Hắn cảm thấy mình sắp điên rồi, bên tai và trong lồng ngực tràn ngập tiếng trống dội, càng lúc càng nhanh, càng lúc càng dội.
Tô Ngọc Dung há miệng: “Tiểu thúc…”
Sợi dây lý trí dưới ngọn lửa d*c v*ng thiêu đốt, phát ra tiếng gào thét của sự đứt gãy. Trái tim trì độn của Tô Ngọc Dung dường như cuối cùng cũng phát giác ra điều không ổn. Nàng cảm nhận được hơi thở nguy hiểm gần như bao bọc lấy toàn bộ bản thân. Bản năng xui khiến nàng muốn đứng dậy trốn chạy, thế nhưng vừa cựa mình, Lận Chiêm trước mặt đã đột ngột nâng lấy khuôn mặt nàng.
Sau đó, một nụ hôn tựa chuồn chuồn lướt nước, nhẹ như chiếc lông vũ, đáp xuống gò má nàng.