Ngọc Triền Chi - Hảo Đại Nhất Đĩnh Ngân

Chương 21

🪷 Chương 21: Nước mắt của tẩu tẩu

🪷 Editor: Thảo Anh


Khi tiết xuân sắp sửa tàn phai, Viên Kỳ báo với mọi người rằng vài ngày nữa sẽ lên đường hồi kinh, dặn dò ai nấy sửa soạn hành lý cho chu đáo. Bà ta cũng đã lệnh cho hạ nhân chuẩn bị sẵn sàng xe ngựa.

Tô Ngọc Dung ngủ một giấc đến tận lúc mặt trời lên cao bằng con sào mới chịu tỉnh giấc. Vừa mở mắt, đập vào mắt nàng là những bức rèm buông thõng bên mép giường, che chắn mọi ánh sáng từ bên ngoài. Nàng đưa tay vén nhẹ rèm, bắt gặp Lận Đàn đã y phục chỉnh tề, đang ngồi ngay ngắn trước bàn phê duyệt công văn. Nghe tiếng động sột soạt phía sau, chàng đứng dậy bước đến bên giường, mỉm cười dịu dàng: “Nàng tỉnh rồi sao?”

“Ưm…”

Tô Ngọc Dung đáp lời bằng giọng mũi ỉu xìu. Cả người nàng mềm nhũn, nhấc tay nhấc chân cũng không nổi, chỉ muốn được nằm lì trên giường.

“Sao chàng không gọi thiếp dậy, thiếp còn phải đi thỉnh an Tam thẩm nữa mà.”

Lận Đàn ngồi xuống bên mép giường: “Ta muốn để nàng nghỉ ngơi thêm một chút, chuyện thỉnh an ta đã bẩm báo với Tam thẩm rồi.”

Khuôn mặt Tô Ngọc Dung thoắt cái nóng ran. Nhớ lại chuyện điên cuồng tối qua, nếu không phải chàng cứ bám riết không buông, sao nàng có thể ngủ nướng đến tận giờ này chứ.

Càng nghĩ càng thấy ấm ức, nàng giơ chân lên, đạp nhẹ chàng một cái.

Lận Đàn híp mắt cười tít, chẳng những không thèm né tránh mà còn đưa tay bắt lấy bàn chân nhỏ nhắn vừa thò ra khỏi chăn của nàng, cúi đầu đặt một nụ hôn nhẹ lên mu bàn chân.

Tô Ngọc Dung thất kinh thất sắc, hoảng hốt rụt chân lại.

Chàng thì vẫn giữ nguyên vẻ mặt bình thản, như thể chuyện vừa làm là điều hết sức hiển nhiên.

“Chàng…”

Tô Ngọc Dung định buông lời mắng mỏ, nhưng ngặt nỗi nàng lại chẳng biết lấy một câu chửi bới nào cho ra hồn. Tuy lớn lên chốn phường thị xô bồ, quen tai với những lời lẽ th* t*c, bỉ ổi, nhưng bảo nàng tự miệng thốt ra thì lại chẳng thể nào cạy răng nói được. Đến lúc bị ép đến đường cùng, nàng cũng chỉ biết bật ra câu cằn nhằn quen thuộc: “Chàng không được làm thế.”

Chút uy h**p yếu ớt ấy nào có tác dụng gì với phu quân của nàng. Đứng trước mặt chàng, nàng chẳng khác nào một khối điểm tâm ngọt ngào, bị chàng chầm chậm l**m sạch lớp đường phủ, rồi cắn từng miếng nhỏ, tỉ mỉ thưởng thức, và kết cục cuối cùng là bị ăn sạch sành sanh không còn một mảnh vụn.

Lận Đàn ngắm nhìn khuôn mặt ngày càng ửng đỏ của thê tử, khẽ bật cười, quyết định đại phát từ bi không trêu ghẹo nàng nữa. Sao ở bên nhau bao lâu nay mà da mặt thê tử vẫn mỏng tang thế nhỉ. Rõ ràng là chàng đã cố gắng kiềm chế lắm rồi, không cố tình giở trò xấu xa, dẫu trong thâm tâm, chàng luôn sục sôi một khao khát muốn ức h**p nàng nhiều hơn, quá đáng hơn nữa.

“Chàng ra ngoài đi, thiếp phải dậy thay y phục đây.”

Tô Ngọc Dung ngồi bật dậy, trên người vẫn đang mặc bộ áo lót mỏng manh.

“Để ta giúp nàng thay.”

“Không cần chàng.” Tô Ngọc Dung nhất quyết không tin tưởng chàng, “Chàng ra ngoài mau, thiếp tự làm một loáng là xong thôi, cũng không cần a hoàn vào hầu hạ đâu.”

“Đành vậy.”

Lận Đàn đành ngậm ngùi bước vòng ra sau tấm bình phong.

Tô Ngọc Dung lúc này mới lúi húi cởi y phục, cẩn thận chọn một bộ váy áo tươm tất mặc vào.

Nàng không muốn a hoàn vào hầu hạ, bởi nàng thực sự không còn mặt mũi nào để chúng nhìn thấy những dấu vết ám muội chằng chịt trên cơ thể mình.

Thay xong y phục, thắt lại dải lụa ngang eo, Tô Ngọc Dung bước ra gian ngoài rửa mặt mũi rồi dùng bữa sáng.

Suốt cả một ngày trời, đôi phu thê cứ quấn quýt lấy nhau không rời nửa bước. Hiếm khi rảnh rỗi, Lận Đàn nhấc bổng Tô Ngọc Dung đặt ngồi lên đùi mình. Hai người tựa sát vào nhau bên bậu cửa sổ, chàng cầm tay nàng, ân cần dạy nàng viết chữ, giải toán.

Hai năm qua, vốn liếng chữ nghĩa của Tô Ngọc Dung đã khá khẩm hơn rất nhiều. Dẫu chẳng thể xuất khẩu thành thơ, trích kinh dẫn sử như người khác, nhưng chí ít nàng cũng không còn là kẻ một chữ bẻ đôi không biết.

Chỉ cần Lận Đàn chỉ bảo một lần, Tô Ngọc Dung đã nắm được cách gảy bàn tính. Những ngón tay thon thả của nàng thoăn thoắt gảy những hạt bàn tính lách cách, lách cách theo từng phép tính trong sổ.

Giải xong một bài toán, Tô Ngọc Dung quay đầu lại, nhoẻn miệng cười rạng rỡ với Lận Đàn. Dáng vẻ đắc ý hệt như một đứa trẻ vừa làm được một việc kinh thiên động địa, háo hức chờ đợi lời khen ngợi từ người mình tin tưởng nhất.

Lận Đàn gật gù tán thưởng: “Giỏi quá, A Dung của ta thông minh hơn ta nhiều. Hồi xưa ta học mãi chẳng hiểu, toàn bị tiên sinh mắng là đồ ngốc nghếch.”

Tô Ngọc Dung thẹn thùng quay mặt đi, hai má ửng hồng: “Chàng lại dỗ ngọt thiếp rồi, chàng thông minh thế sao lại không học được chứ.”

“Thật mà.” Lận Đàn ôm siết lấy nàng, khẽ đung đưa người, “Sao nương tử của ta lại cừ khôi đến vậy cơ chứ.”

Hai d** tai Tô Ngọc Dung nóng ran, nàng cong khuỷu tay, huých nhẹ chàng một cái, rồi lại cúi đầu cắm cúi viết chữ.

Hai người cứ thế quấn quýt bên nhau trọn vẹn một ngày. Hôm sau, Lận Đàn bị mấy đệ đệ trong họ lôi kéo ra bãi cỏ cưỡi ngựa, còn Tô Ngọc Dung thì được Hạ Dao Đình rủ rê sang uống trà vãn cảnh.

Nàng vừa bước chân đến thủy tạ, Hạ Dao Đình đã thốt lên một tiếng “Ai da”, đứng phắt dậy: “Nhị tẩu, tẩu ăn mặc kiểu gì thế này? Cái búi tóc này lỗi thời từ tám hoảnh rồi, mấy năm nay muội đã chẳng thèm búi kiểu này nữa.”

Tô Ngọc Dung đưa tay sờ sờ búi tóc mai: “Không đẹp sao?”

“Không phải là không đẹp, mà là không còn hợp thời nữa, với lại kiểu tóc này cũng không hợp với tẩu.”

Tô Ngọc Dung nghe mà lùng bùng lỗ tai, búi tóc thì liên quan gì đến chuyện hợp hay không hợp?

Hạ Dao Đình nắm hờ bàn tay, đặt lên môi, chống cằm trầm ngâm quan sát Tô Ngọc Dung một lượt.

Nhị tẩu có khuôn mặt tròn trịa, phúc hậu, cái búi tóc xẹp lép kia dìm hàng tẩu ấy thê thảm, trông cứ ủ rũ, thiếu sức sống thế nào ấy.

“Còn chiếc váy này nữa, sao tẩu cứ diện đi diện lại hoài vậy?”

Tô Ngọc Dung lại rất ưng ý chiếc váy này. Nó không quá dài, đi lại không sợ giẫm phải tà váy, cũng không sợ quết đất, đi một ngày trời mà không lo bị lấm lem.

“Chất vải này quê mùa chết đi được!” Hạ Dao Đình nói thẳng ruột ngựa: “Sao tẩu lại lôi nó ra mặc thế? Lần trước muội đã nhắc tẩu rồi, màu sắc này tối tăm, ủ dột lắm, mặc vào khiến cổ tẩu rụt đi ba phần.”

Tô Ngọc Dung lí nhí thanh minh: “Nhưng chiều dài của nó vừa vặn, đi lại tiện lợi, lại không dễ bị bẩn…”

Hạ Dao Đình bực mình đảo mắt: “Tẩu đường đường là Thiếu phu nhân của Lận phủ, tẩu mặc váy còn phải bận tâm xem nó có dễ bị bẩn hay không ư? Cho dù có bẩn thật, thì đó cũng là việc của bọn hạ nhân phải lo cơ mà.”

Tô Ngọc Dung rụt rè đáp: “Ồ…”

Nhìn bộ dạng ngây ngốc, thật thà của tẩu tẩu, Hạ Dao Đình tức anh ách, hận không thể rèn sắt thành thép, vội kéo tuột tay Tô Ngọc Dung: “Tẩu qua đây.”

“Chuyện gì vậy?”

Tô Ngọc Dung ngơ ngác bước theo sau.

“Lần trước về nhà, muội suy đi tính lại, thấy vẫn phải nhắc nhở tẩu một phen.” Hạ Dao Đình hạ giọng, “Tẩu đừng thấy bây giờ Nhị ca nâng niu, chiều chuộng tẩu như bảo bối mà chủ quan. Nam nhân trên đời này ấy à, muội nói cho tẩu biết, là bọn bạc tình bạc nghĩa nhất, hôm nay hứa hẹn ngon ngọt, ngày mai quay ngoắt cái là quên sạch sành sanh.”

“Hả…”

“Cho nên, tẩu tuyệt đối không được dốc hết ruột gan giao phó cho huynh ấy. Muội để ý thấy bình thường tẩu chẳng chịu chải chuốt, ăn diện gì cả, ngọc ngà châu báu cũng không màng. Tẩu ngốc nghếch thế, đừng có rêu rao với huynh ấy là mình không cần mấy thứ phù phiếm đó. Tẩu phải dõng dạc đòi hỏi, đòi vàng bạc, đòi trang sức quý giá. Tẩu càng không tranh không giành, huynh ấy càng coi tẩu chẳng ra gì. Phải tranh thủ lúc huynh ấy đang say đắm tẩu chết đi sống lại mà vơ vét cho nhiều vào. Mấy thứ đó sau này sẽ là chỗ dựa, là vốn liếng phòng thân của tẩu, tẩu hiểu chưa?”

Tô Ngọc Dung ngây người nhìn Hạ Dao Đình, đôi mắt hạnh long lanh nước mở to, vẻ như đã lĩnh hội được đôi chút, nhưng lại có vẻ như vẫn còn lơ mơ, bán tín bán nghi.

Thấy vậy, Hạ Dao Đình không kìm được lấy chiếc quạt lụa gõ nhẹ lên trán nàng: “Cái đồ ngốc này, muội đang chỉ đường dẫn lối cho tẩu đấy. Sống trong chốn viện sâu phủ lớn này, chỉ có mỗi tấm chân tình thôi thì chưa đủ đâu. Tẩu ngày nào cũng ăn mặc tuềnh toàng, mộc mạc thế này, người ngoài nhìn vào sẽ khinh rẻ tẩu. Dần dà, ngay cả phu quân của tẩu cũng sẽ mặc định rằng tẩu chẳng cần đến mấy thứ vật ngoài thân ấy nữa.”

Cú gõ tuy nhẹ nhưng cũng đủ khiến Tô Ngọc Dung phải đưa tay lên xoa xoa vầng trán hơi đỏ ửng. Nàng lầm bầm phản bác: “Muội còn nhỏ tuổi hơn ta đấy nhé.”

Ngũ đệ muội rõ ràng nhỏ hơn nàng một tuổi, tuổi đời cũng chẳng lớn dặn gì cho cam, vậy mà lúc răn dạy người khác lại rành rẽ, rạch ròi đến từng ly từng tí.

Hạ Dao Đình hừ lạnh một tiếng.

Nàng ấy vốn xuất thân từ danh gia vọng tộc, chuyện hôn nhân đại sự từ trước đến nay chưa bao giờ được phép tự mình định đoạt. Hạ Dao Đình tự nhận thức rõ thân phận của mình, nàng ấy được gả vào Lận gia là vì mục đích liên hôn gia tộc. Mặc dù tình cảm phu thê cũng tính là hòa thuận, êm ấm, nhưng nàng ấy luôn tự nhắc nhở bản thân rằng mình không đến đây để diễn trò yêu đương lãng mạn. Tương lai, nàng ấy sẽ phải gánh vác trọng trách chủ mẫu Lận gia, quán xuyến mọi việc lớn nhỏ trong phủ. Chỉ có những thứ nắm chắc trong tay, mới thực sự là của mình.

Phụ thân nàng ấy năm thê bảy thiếp, nên huynh đệ tỷ muội của nàng ấy cũng đông đúc như nấm sau mưa. Ấy vậy mà tuyệt nhiên không một ai dám hỗn hào, vượt mặt nàng ấy. Nương nàng ấy từng dạy, làm nữ nhân, điều cốt lõi nhất là phải giữ vững chiếc ghế chủ mẫu của mình, tuyệt đối không được để đám hạ nhân, tì thiếp cưỡi lên đầu lên cổ. Còn chuyện sủng ái của phu quân, có thì tốt, không có cũng chẳng sao, miễn là không đe dọa đến vị trí độc tôn của mình là được.

Nhưng Tô Ngọc Dung thì khác, nàng lớn lên như cỏ dại, chẳng có ai chỉ bảo những đạo lý thâm sâu này. Bản tính nàng lại hiền lành, nhu nhược, dễ tin người. Lỡ may ngày nào đó phu quân thay lòng đổi dạ, không còn sủng ái nàng nữa thì biết bấu víu vào đâu? Thế nên Hạ Dao Đình đành phải ra tay chỉ điểm, đốc thúc nàng mau chóng tận dụng lúc phu quân còn đang mặn nồng mà vun vén chút vốn liếng phòng thân.

“Tẩu đã nghe thủng chưa?” Thấy Tô Ngọc Dung cứ ngẩn ngơ không đáp, Hạ Dao Đình sốt ruột thúc cùi chỏ vào tay nàng.

“Nghe… nghe thủng rồi…”

Hạ Dao Đình nửa tin nửa ngờ, kéo tuột nàng về phòng, gọi a hoàn xúm vào lột bỏ y phục của nàng. Tô Ngọc Dung kinh ngạc đưa tay che ngực: “Ngũ đệ muội…”

“Tẩu đứng yên đó.”

Hạ Dao Đình nghiêm mặt nhìn nàng, lôi từ trong rương ra một bộ váy áo lộng lẫy, rồi chỉ huy đám a hoàn búi lại tóc cho nàng.

Bị Hạ Dao Đình lườm cho mấy cái sắc lẹm, Tô Ngọc Dung đành ngoan ngoãn ngồi im như tượng, mặc cho đám người hầu kẻ hạ tô son điểm phấn.

Phải mất một lúc lâu, công cuộc trang điểm mới hoàn tất. Một đám a hoàn, ma ma xúm xít vây quanh chiêm ngưỡng thành quả. Bộ váy áo màu xanh lục nhạt mới tinh làm tôn lên làn da trắng ngần, mịn màng của nàng, kiểu búi tóc mới cũng giúp khuôn mặt nàng trông đầy đặn, rạng rỡ hơn.

Bị bao nhiêu cặp mắt đổ dồn vào, Tô Ngọc Dung ngượng ngùng cúi gầm mặt, hai má đỏ ửng như gấc chín.

“Ngẩng cao đầu lên.” Hạ Dao Đình chống nạnh ra lệnh, “Ưỡn thẳng lưng lên, không được cứ co ro cúm rúm thế kia.”

“Ngũ đệ muội, thế này… có phải hơi khoa trương quá không.”

Nàng vẫn thấy ngượng nghịu, chẳng quen với bộ dạng lộng lẫy này chút nào.

“Khoa trương gì chứ.” Hạ Dao Đình nâng khuôn mặt nàng lên, ép nàng phải đối diện với mình, “Nhị tẩu, tẩu phải tự tin lên, đừng lúc nào cũng khúm núm, cúi gằm mặt xuống như vậy.”

Khuôn mặt bị nâng lên, Tô Ngọc Dung đành phải nhìn thẳng vào mắt Hạ Dao Đình. Ánh mắt Ngũ đệ muội đầy vẻ nghiêm túc, chân thành, bất giác khiến nàng cảm thấy an tâm hơn phần nào, khẽ “Ừm…” một tiếng.

Đầu giờ chiều, hai người rủ nhau ra hồ đi dạo. Đầu hạ, trăm hoa trong vườn đua nhau khoe sắc thắm, bướm lượn dập dờn.

Đã lâu lắm rồi Tô Ngọc Dung không ra hồ hóng mát. Nhớ ngày trước, bị đám chị em dâu hắt hủi, cô lập, nàng chẳng thèm chơi chung với bọn họ, thui thủi một mình ra bờ hồ cho cá ăn, hay ngồi cắt giấy với mấy tiểu a hoàn. Khi đó, ngày nào nàng cũng ra đây, vì nơi này thanh vắng, cảnh sắc lại hữu tình, chẳng ai quấy rầy.

Về sau, nàng thân thiết với Hạ Dao Đình, thường xuyên rủ nhau đi leo núi, hay ra bãi cỏ xem người ta đánh mã cầu. Lận Đàn trở về, nàng lại dính như sam với phu quân, thoắt cái đã mấy ngày không dạo bước bên hồ.

Mặt hồ đầu hạ được ánh nắng rọi chiếu phẳng lặng như gương. Phải đợi đến khi có cơn gió thoảng qua, mặt nước mới chịu lăn tăn gợn vài gợn sóng lăn tăn. Hoa thược dược ven bờ đang độ nở rộ, từng chùm từng khóm đan xen vào nhau rực rỡ, kiều diễm, tỏa hương thơm ngát khắp không gian.

Tô Ngọc Dung đứng nép mình bên khóm hoa, để mặc Hạ Dao Đình kéo đi dạo loanh quanh. Trên tay nàng cầm hờ chiếc quạt lụa tròn, món đồ Ngũ đệ muội cố tình nhét vào tay nàng cho “tông xuyệt tông” với bộ váy lục la hôm nay.

“Hoa trên núi nở muộn hơn, mấy hôm trước hoa hạnh mới bắt đầu tàn.” Hạ Dao Đình phe phẩy chiếc quạt, phàn nàn: “Sắp phải hồi kinh rồi, nghĩ đến cảnh về lại phải đối mặt với một đống việc phiền phức, chán chẳng buồn nói.”

Tô Ngọc Dung cũng gật gù đồng tình. Nghĩ đến cảnh về kinh lại phải diện kiến một dàn trưởng bối Lận gia, lại phải cắm đầu vào học quy củ, lễ nghi, nàng cũng thấy ớn lạnh cả người.

Đúng lúc ấy, có vài con bướm phấn bay chập chờn lướt qua khóm hoa. Ánh mắt Tô Ngọc Dung bị thu hút, nàng nín thở ngưng thần, rón rén bước tới, vung quạt định bắt. Bọn bướm này cũng tinh ranh lắm, cứ lúc nàng sắp tóm được là chúng lại vỗ cánh bay mất tiêu: “Ây da, tí nữa thì bắt được rồi.”

Âm thanh trong trẻo, vui tươi ấy lọt qua khóm hoa, vọng đến chỗ Lận Chiêm đang ngồi. Hắn khẽ ngẩng đầu lên.

Là nàng.

Từ sau vụ lùm xùm lần trước, đã một thời gian dài Tô Ngọc Dung không hề xuất đầu lộ diện.

Hắn cũng chẳng nhớ rõ là ngày nào, chỉ tình cờ bắt gặp nàng thui thủi một mình dạo bước ven hồ, ngay cả một a hoàn bồi tiếp cũng chẳng có.

Lận Chiêm nhíu mày khó chịu. Hắn chẳng thèm bận tâm đến bà chị dâu chuyên rước họa vào thân này làm gì, nhưng trời đang ngày một nóng bức, nhỡ đâu nàng ta nghĩ quẩn nhảy xuống hồ tự vẫn, e là chưa đầy một ngày cái xác đã bốc mùi hôi thối, chết cũng chẳng được yên thân, sạch sẽ.

Lận Chiêm cứ thế lẵng đặng bám theo sau, giữ một khoảng cách không xa cũng không gần. Hắn thấy nàng ngồi thừ người bên bờ hồ, chắc hẳn lại đang sầu não vì bị vu oan giá họa hôm trước, đầu cúi gằm, chốc chốc lại đưa tay lau nước mắt.

Hóa ra nước mắt của tẩu tẩu trông như thế này, còn chói mắt hơn cả những hạt trân châu đính trên đỉnh đầu mấy vị phu nhân quyền quý.

Nhớ lại lúc nàng gục trên lưng hắn khóc nức nở không thành tiếng, nước mắt tuôn rơi như suối, tưởng chừng như không bao giờ cạn, hắn thầm nghĩ, quả nhiên là một trái hồng mềm dễ bị người ta ức h**p. Bị bắt nạt cũng chẳng dám lên tiếng phản kháng, chỉ biết chui vào một góc vụng trộm khóc lóc, thật vô dụng.

Lận Chiêm đứng nấp ở một góc cách đó không xa, lặng lẽ quan sát nàng. Mãi cho đến khi khóc chán chê, nàng mới chịu đứng dậy, lau sạch nước mắt, rồi lại khoác lên mình bộ mặt như chưa từng có chuyện gì xảy ra, lầm lũi quay về.

Thời gian dần trôi, Tô Ngọc Dung cũng nguôi ngoai phần nào nỗi ấm ức. Đôi lúc nàng ngồi thêu thùa, cắt giấy trong đình nghỉ mát, hay vui vẻ ngồi xem mấy tiểu a hoàn chơi trò đan dây.

Cho đến một ngày, Lận Chiêm tận mắt chứng kiến cảnh thiên kim tiểu thư nhà Trần Thượng thư sai hạ nhân xô ngã Hạ Dao Đình xuống nước. Chàng chỉ lạnh lùng khoanh tay đứng nhìn, cảm thấy bọn họ ồn ào quá mức, mặc cho tiếng kêu cứu yếu ớt dần chìm nghỉm. Sự sống chết hay những tranh chấp vớ vẩn của người ngoài, liên quan gì đến hắn cơ chứ?

Nhưng ngay giây tiếp theo, tiếng thét thất thanh của đám a hoàn vang lên xé toạc không gian: “Trời ơi, Nhị Thiếu phu nhân cũng nhảy xuống rồi!”

Lận Chiêm giật nảy mình đứng phắt dậy.

Cuộn trúc thư tuột khỏi tay lăn lóc trên mặt đất, hòn giả sơn cũng không còn che giấu được bóng dáng người nấp phía sau nữa.

Khi Lận Chiêm hớt hải chạy đến bờ hồ, Tô Ngọc Dung đã chật vật kéo được Hạ Dao Đình lên bờ.

Thân hình nhỏ bé, yếu ớt tưởng chừng như gió thổi là bay ấy, vậy mà lại ẩn chứa một nguồn sức mạnh phi thường đến khó tin. Một người nhút nhát, hèn mọn như Tô Ngọc Dung, vậy mà lại sẵn sàng nhảy xuống hồ sâu bất chấp hiểm nguy để cứu người.

Lận Chiêm đứng sững sờ, ánh mắt đầy hoang mang và khó hiểu nhìn cảnh tượng trước mắt.

Hắn không còn nhớ mình đã quay về bằng cách nào. Khung cảnh hỗn loạn bên bờ hồ lúc ấy khiến chẳng ai mảy may chú ý đến sự xuất hiện đột ngột của hắn.

Lận Chiêm nhìn tẩu tẩu ướt sũng từ đầu đến chân, sau khi lên bờ lại thu mình về cái dáng vẻ nhút nhát, khúm núm quen thuộc.

Rõ ràng là rất sợ hãi, vậy tại sao vẫn liều mình cứu người?

Rõ ràng luôn bị người khác ức h**p, chà đạp, vậy tại sao vẫn mang lòng tốt, lương thiện đối xử với người khác như vậy?

Lẽ ra phải đứng khoanh tay đứng nhìn đám người kia giãy giụa trong tuyệt vọng, chết dần chết mòn trong đau đớn mới phải chứ.

Hắn không thể nào lý giải nổi, cũng không cách nào chấp nhận được.

Nhiều ngày sau đó, Tô Ngọc Dung bặt tăm không xuất hiện. Một phần vì đã có tỷ muội thân thiết bầu bạn, không cần phải cô đơn lẻ bóng dạo hồ giải khuây nữa, phần khác là vì Lận Đàn đã trở về.

Phu quân của nàng.