Ngọc Triền Chi - Hảo Đại Nhất Đĩnh Ngân

Chương 20

🪷 Chương 20: Đừng phân tâm

🪷 Editor: Thảo Anh


Chớp mắt đã sang hè, tiếng ve kêu râm ran ngoài song cửa. Hạ nhân đã dùng sào trúc đuổi đi vài bận, nhưng âm thanh ồn ào ấy vẫn cứ văng vẳng, dai dẳng đến tận đêm khuya.

Lận Đàn trở về từ chỗ Viên Kỳ, trên tay xách theo một hộp điểm tâm ăn đêm.

Tô Ngọc Dung đang chải đầu. Sống ở Lận phủ một thời gian dài, nàng cũng dần học theo Hạ Dao Đình, biết dùng sáp thơm chải tóc. Hôm nay nàng dùng dầu hoa dành dành, mùi hương thanh nhã, thoang thoảng. Lận Đàn đứng phía sau, cúi người hít hà mùi hương vương trên suối tóc nàng.

Nhìn thấy bóng dáng phu quân qua chiếc gương đồng, khóe mắt Tô Ngọc Dung cong lên, “Chàng về rồi.”

“Ăn chút điểm tâm khuya đi.”

Lận Đàn đặt hộp thức ăn lên bàn. Tô Ngọc Dung mặt mày rạng rỡ, mở nắp hộp, vừa nhón một miếng định đưa lên miệng thì như sực nhớ ra điều gì, lại ngập ngừng bỏ xuống, vẻ mặt lộ ra vẻ sầu não.

“Sao thế nàng?” Lận Đàn nhẹ giọng hỏi, “Không thích hương vị này nữa sao?”

“Không phải là không thích.” Tô Ngọc Dung khẽ lắc đầu, mím môi nói: “Thiếp sợ mập.”

Trước kia nàng đâu có sợ mập. Làm lụng vất vả thì cần phải có sức khỏe, ăn no mới mong kiếm được nhiều tiền. Nhưng từ ngày bước chân vào Lận phủ, dường như chẳng còn việc gì nặng nhọc cần đến tay nàng nữa…

Bọn Ngũ đệ muội chẳng bao giờ đụng đến đồ ngọt vào ban đêm. Chốn kinh kỳ chuộng vẻ đẹp mình hạc xương mai, thân hình mảnh khảnh, mong manh như sương khói mới được coi là chuẩn mực. Các bậc văn nhân mặc khách lại càng cầu kỳ, nào là “đôi mắt như làn thu thủy, bước đi yểu điệu tựa nhành liễu trước gió”, phải có dáng vẻ thanh tao, dịu dàng như thế mới xứng danh “yểu điệu thục nữ”.

Nhưng Tô Ngọc Dung lại đi ngược lại với trào lưu ấy. Nàng có vóc dáng vừa vặn, thân hình đầy đặn, nảy nở, hoàn toàn khác biệt với dáng vẻ gầy guộc mà người ta đang tung hô.

Nhờ những năm tháng lao động vất vả, đôi vai và cánh tay nàng săn chắc, khỏe khoắn. Vòng eo tuy không thắt lại như nhánh liễu, nhưng lại hòa quyện hoàn hảo với những đường cong mềm mại, uyển chuyển trên cơ thể, tự nhiên toát lên vẻ đẹp phồn thực, quyến rũ đến lạ. Giữa những ngày hè nóng bức thế này, dưới lớp áo ngủ mỏng manh ôm sát lấy đường cong, thiếu nữ ấy tựa như quả đào chín mọng trên cành, vừa mềm mại lại tràn trề sức sống.

Lận Đàn không ngờ nàng lại bận tâm về chuyện này. Chàng cúi người, ôm trọn lấy nàng từ phía sau, tỳ cằm lên hõm vai nàng, khẽ nói: “Nàng như vậy là đẹp lắm rồi, khỏe mạnh, cường tráng, sẽ ít bị ốm vặt.”

Nhớ lại hai năm trước, khi mới đến Nhạn Bắc nhậm chức, Lận Đàn vì không hợp phong thổ mà nôn mửa đến tối tăm mặt mũi, ngã bệnh một trận thập tử nhất sinh.

Chàng ốm yếu không thể tiếp tục lên đường, tùy tùng đành phải đánh xe ngựa tấp vào một quán trọ ven đường để chủ nhân nghỉ ngơi.

Lận Đàn đường quan lộ trắc trở, lại phải xa quê hương, cộng thêm thân thể bệnh tật, trong lòng không khỏi nảy sinh cảm giác chán chường, tương lai mịt mờ phía trước khiến chàng thấy vô cùng hoang mang.

Đầu giờ chiều, tuyết bắt đầu rơi lất phất. Sau khi húp bát canh nóng, cơ thể chàng cuối cùng cũng ấm lên đôi chút. Quán trọ này đã cũ nát, bụi bặm bám đầy. Lận Đàn bước đến bên cửa sổ, đẩy nhẹ cánh cửa để hít thở chút không khí trong lành.

Phía xa xa, chàng bắt gặp một bóng dáng gầy guộc, mỏng manh.

Người đó quá đỗi gầy gò, tựa hồ như chỉ có lớp da bọc lấy xương. Vậy mà trên lưng người ấy lại cõng một bó củi to kềnh, nặng hơn cả trọng lượng cơ thể. Thân hình nhỏ bé gần như bị bó củi khổng lồ ấy che khuất, từng bước tiến về phía trước một cách vô cùng nhọc nhằn.

“Trương chưởng quỹ, củi của ông đây.”

“Ây da, đa tạ Tô cô nương, trời lạnh thế này mà cô nương còn cất công mang đến.”

Đợi đến khi bó củi được dỡ xuống, Lận Đàn mới ngỡ ngàng nhận ra người vác củi khi nãy lại là một nữ tử, trông dáng vẻ chắc chỉ độ tuổi cập kê. Dáng người thấp bé, khuôn mặt lấm lem bùn đất.

Thân hình nhỏ bé nhường ấy, sao có thể oằn lưng cõng được sức nặng nhường kia?

Lận Đàn đứng đó, lặng lẽ nhìn nàng nhận những đồng tiền lẻ từ tay chưởng quỹ quán trọ. Tấm lưng oằn xuống vì gánh nặng cuối cùng cũng được duỗi thẳng. Nàng đưa tay đấm đấm vào vai, có lẽ vì mang vác quá lâu nên động tác vươn người của nàng có phần chậm chạp, cứng nhắc.

Lận Đàn lập tức sai tiểu tư mang cho cô nương ấy chút bạc. Có bạc rồi, nàng sẽ có thể vượt qua mùa đông giá rét này, sẽ không phải cõng củi nặng nhọc nữa.

Một nén nhang sau, tên tiểu tư quay về, báo lại rằng vị cô nương kia nhất quyết không nhận.

Vô công bất thụ lộc, nàng không nhận tiền của người lạ. Lận Đàn đứng trên gác cao, nhìn nàng xua tay liên tục, vẻ mặt có chút hoảng sợ. Tên tiểu tư định dúi tiền vào tay nàng, nhưng nàng lại sợ hãi bỏ chạy mất.

Lận Đàn rơi vào trầm tư. Đêm hôm đó, khi chưởng quỹ mang nước nóng lên, đây là lần đầu tiên trong đời chàng không kìm được lòng mà dò hỏi tung tích của một cô nương xa lạ.

“Nàng ấy à, là con gái của một nhà mổ lợn ở thị trấn Tuyết Lý. Năm ngoái bão tuyết ập đến, xà nhà sập đè chết cả song thân, giờ trong nhà chỉ còn lại mỗi mình nàng ấy. Cửa hàng không duy trì được nữa, nàng ấy đành phải lên rừng đốn củi mang ra chợ bán kiếm từng đồng, âu cũng là một số phận đáng thương.”

Lận Đàn không khỏi thẫn thờ, nhớ lại khuôn mặt hoảng hốt của nàng lúc chiều, chàng chợt nhận ra hành động của mình lúc ấy thật thất lễ và ngạo mạn biết bao.

Chàng vốn lớn lên trong gia đình danh gia vọng tộc, gấm vóc lụa là, vàng bạc đối với chàng chỉ như món đồ tiện tay ban thưởng. Thấy cô nương kia bần hàn, trong lòng nảy sinh niềm thương xót, liền cho rằng ban cho nàng chút bạc vụn là cách giúp đỡ thiết thực nhất, giải quyết được sự thiếu thốn trước mắt của nàng.

Nhưng ngẫm lại, ý nghĩ ấy thực chất lại mang theo sự trịch thượng, bề trên đến nhường nào.

Có lẽ trong suy nghĩ của chàng, nàng phải vô cùng biết ơn mà nhận lấy sự ban ơn ấy. Nàng dựa vào sức lực của chính mình để đốn củi kiếm tiền, dẫu ít ỏi nhưng lại là đồng tiền chân chính, quang minh chính đại. Còn chàng thì sao? Vài lượng bạc lẻ tẻ ấy mang đậm ý vị ban phát, thương hại. Thậm chí, đối với một cô gái mới mất đi chỗ dựa duy nhất, số tiền bất ngờ được đưa đến trước mặt ấy có khi lại tiềm ẩn những ý đồ đen tối, mang đầy rẫy nguy hiểm. Thử hỏi làm sao nàng không hoảng sợ, né tránh cho được?

Lận Đàn cảm thấy vô cùng áy náy.

Những ngày sau đó, Nhạn Bắc liên tục chìm trong bão tuyết. Chẳng hiểu vì cớ gì, chàng cứ hay thẩn thờ ngồi bên cửa sổ ngóng nhìn ra ngoài, trong lòng le lói hi vọng bóng dáng nhỏ bé ấy sẽ xuất hiện lần nữa, nhưng đồng thời lại cũng mong nàng đừng đến, tuyết rơi dày thế này, đường đi chắc chắn vô cùng trơn trượt.

Thời hạn nhậm chức ghi trên công văn ngày một đến gần, không thể trì hoãn thêm được nữa. Khi tuyết vừa ngừng rơi, Lận Đàn nán lại thêm một ngày, nhưng vẫn không đợi được vị cô nương ấy. Cuối cùng, dưới sự thúc giục của tùy tùng, chàng đành phải lên đường.

Khi ấy chàng còn rất trẻ, vừa đỗ Thám hoa, lại vừa qua lễ cập quan chưa lâu, chính là độ tuổi thanh xuân phơi phới, rực rỡ nhất. Lòng ôm ấp chí lớn muốn công thành danh toại, muốn thoát khỏi sự thao túng của gia tộc họ Lận. Chính vì sự nôn nóng, hành sự quá đỗi quyết liệt ấy đã khiến chàng đắc tội với nhiều kẻ quyền thế, dẫn đến cơ sự bị đày ải đến nơi biên ải xa xôi này.

Đến nơi nhậm chức, chàng vẫn một lòng muốn thực hiện cải cách. Nhạn Bắc vốn dĩ “trời cao hoàng đế xa”, sự câu kết giữa quan lại và cường hào ác bá đã bám rễ sâu xa, khó lòng phá vỡ. Một tên Huyện lệnh “chân ướt chân ráo” mới nhậm chức như chàng thì làm được trò trống gì chứ. Lận Đàn lại một lần nữa chuốc lấy oán hận, bị bọn chúng truy sát đến bước đường cùng. Khi chàng ngỡ như mình sắp phải bỏ mạng nơi đất khách quê người, thì từ bên vệ đường, một bóng dáng nhỏ nhắn bỗng lao ra, lật tung chiếc xe đẩy hàng phang thẳng vào gã sát thủ. Tên sát thủ đang hung hãn lao tới, không kịp trở tay, bị chiếc xe phang trúng, lập tức ngã lăn ra đất bất tỉnh nhân sự.

Lận Đàn toàn thân be bét máu, gắng gượng mở đôi mắt nặng trĩu, mơ màng nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc nhào đến trước mặt mình, vẻ mặt lộ rõ sự hoảng loạn: “Ngươi không sao chứ?”

Nàng vừa hỏi, nước mắt vừa tuôn rơi lã chã, từng giọt lệ to như hạt đậu lăn dài trên gò má. Có lẽ đây là lần đầu tiên nàng đánh người, mà kẻ đó lại là một gã sát thủ hung hãn, tàn ác, nên nàng sợ đến mức đôi chân bủn rủn, hai tay không ngừng run rẩy.

Hóa ra là nàng.

Đời người ngắn ngủi mấy chục năm, có những người cả đời có khi chỉ gặp nhau vội vã một lần duy nhất.

Vậy mà họ lại gặp nhau.

Xem ra ta vẫn còn may mắn chán, Lận Đàn thầm nghĩ trước khi chìm vào cơn mê.

Lúc tỉnh lại, đập vào mắt chàng là trần nhà bằng gạch thô sơ, cũ kỹ. Trời lạnh buốt giá, chiếc chăn đắp trên người cũng cứng đờ vì rét.

Bên mép giường, một bóng dáng nhỏ nhắn đang co ro, có vẻ đã cao hơn một chút so với lần trước gặp mặt, nhưng vẫn gầy gò ốm yếu như xưa. Gầy đến thế này, làm sao nàng có thể vác nổi đống củi kia, làm sao nàng có thể lật tung chiếc xe đẩy cơ chứ?

Lận Đàn đảo mắt nhìn quanh, căn nhà nhỏ xíu, tuy tuềnh toàng, xập xệ nhưng lại được dọn dẹp vô cùng tươm tất. Mặt bàn được lau chùi sạch bóng, đến mức có thể soi gương được. Trên chăn còn thêu vài bông hoa nhỏ nhắn, xinh xắn, ô cửa sổ dán những mảnh giấy cắt hình con vật đỏ chót, trông thật vui mắt.

Chẳng tinh xảo, cũng chẳng lộng lẫy, kiêu sa, nhưng lại toát lên một vẻ ấm áp, bình yên đến lạ.

Lận Đàn dần biết được tên nàng là Tô Ngọc Dung. Nàng bẽn lẽn kể về nguồn gốc cái tên của mình. Nàng được cha mẹ nuôi nhặt về vào một ngày tuyết tan, “Ngọc” dường như là thứ quý giá, trân quý nhất mà những con người bình dân ấy có thể nghĩ ra được.

“Chính là ba chữ này.”

Nàng ngồi xổm trên nền tuyết trắng, dùng một cành cây gãy viết nên ba chữ méo mó, xiêu vẹo, thậm chí còn thiếu nét, nhưng Lận Đàn vẫn nhận ra.

Tô Ngọc Dung chỉ biết viết mỗi tên của mình, ngay cả việc ghi chép sổ sách nàng cũng không biết, nhưng bù lại nàng có một trí nhớ vô cùng tuyệt vời, nhờ vậy nàng mới có thể duy trì được sạp bán thịt heo nhỏ bé của mình.

Nửa năm trôi qua, cái sạp thịt ọp ẹp ấy vậy mà vẫn kiên cường tồn tại được.

Từ ngày vết thương lành lặn, Lận Đàn trở thành khách quen của sạp thịt heo nhà nàng. Nàng gầy quá, lại nhất quyết không chịu nhận đồ của người khác một cách tùy tiện, nên lần nào Lận Đàn cũng phải nghĩ ra đủ mọi lý do để mang thức ăn đến cho nàng.

Chàng vẫn còn nhớ như in lần đầu tiên lấy cớ thức ăn làm nhiều quá ăn không hết để mang điểm tâm cho Tô Ngọc Dung. Đôi mắt nàng sáng rực lên, đón lấy gói bánh, cẩn thận thè lưỡi nếm thử một chút. Cảm nhận được vị ngọt ngào của lớp đường sương, nàng chép miệng, đôi mắt vui sướng híp lại thành một đường cong, trông đáng yêu hệt như một chú mèo con đang vểnh râu.

Cứ dỗ dành, chăm bẵm như thế suốt hai năm trời, cuối cùng chàng cũng nuôi nàng béo tròn, mập mạp ra, dáng vẻ như hiện tại, cốt nhục cân đối, hai má phúng phính, hồng hào rạng rỡ. Các vị đại phu bắt mạch cho nàng đều khen nàng khí sắc hồng nhuận, thân thể khang kiện.

Chàng tuyệt đối không muốn nhìn thấy nàng trong bộ dạng gầy trơ xương như trước kia nữa.

“Tiêu chuẩn cái đẹp ở kinh thành chưa chắc đã là chân lý đâu nàng. Yểu điệu như nhành liễu, nghĩa là không chạy nhanh được, sức lực cũng yếu ớt, đến lúc đó nàng sẽ chẳng thể cầm nổi con dao đâu.” Lận Đàn dịu dàng dỗ dành: “Nếu sợ mập thì nàng ăn ít lại một chút, nhưng tuyệt đối đừng để bụng đói, vừa nãy lúc dùng bữa tối ta thấy nàng chẳng ăn được bao nhiêu cả.”

Tô Ngọc Dung nghe vậy liền bị thuyết phục. Không cầm nổi dao mổ lợn thì đúng là phiền phức to rồi, sau này nàng còn phải về quê tiếp tục bán thịt lợn nữa chứ.

Nàng đưa tay bốc một miếng điểm tâm, nhét tọt vào miệng.

Lận Đàn ngắm nhìn nàng, hai bầu má nàng phồng to lên, nhai nhóp nhép, hệt như mấy chú sóc nhỏ nhặt được hạt dẻ mà chàng từng thấy trên núi.

Lần này công tác trị thủy hoàn thành vô cùng xuất sắc, Hoàng thượng đã hạ chỉ thăng chức cho chàng. Lần tới lập thêm công lao, chàng nhất định sẽ dâng sớ xin Hoàng thượng ban cho Tô Ngọc Dung một cáo mệnh phu nhân.

Có được sự ban ân của Hoàng đế, vị thế của nàng giữa đám phu nhân quyền quý sẽ cao hơn hẳn một bậc, sẽ không còn ai dám buông lời vô lễ, khinh thường nàng nữa. Chàng sẽ dốc sức trèo lên từng nấc thang danh vọng, nâng niu, trân trọng nàng, gom góp mọi thứ tốt đẹp nhất thế gian này mang đến dâng trước mặt nàng.

Tô Ngọc Dung vừa ăn xong miếng bánh, quay đầu lại đã thấy khuôn mặt Lận Đàn phóng to ngay sát sạt, cơ thể chàng gần như áp sát vào người nàng.

Nàng khẽ lùi lại phía sau, “Sao tự dưng chàng lại xáp lại gần thế này.”

Lận Đàn không đáp, chỉ một mực dán môi vào môi nàng, giam nàng giữa bàn trang điểm và vòng tay rắn chắc của mình, cẩn thận l**m sạch những hạt đường li ti còn vương vấn trên khóe môi nàng.

Xa cách nhau đằng đẵng một tháng trời, dồn nén biết bao nhung nhớ, dẫu có là chàng Thám hoa lang điềm đạm, thanh lãnh đến mấy thì khi gặp lại thê tử cũng không tránh khỏi chút kích động, vội vã.

Đôi mắt Tô Ngọc Dung thoắt cái đã ướt át, phủ một tầng sương mỏng, ngón tay bấu chặt lấy vạt áo chàng, lắp bắp nói: “Đừng… đừng có hung dữ thế, thiếp… thiếp đau miệng, khuya rồi, thiếp muốn đi ngủ cơ.”

Lận Đàn nhìn chằm chằm vào mắt nàng, “Nàng bảo về nhà rồi thì được mà.”

Tô Ngọc Dung nhất thời chưa hiểu ra, “Hả?”

“Lúc trên xe ngựa, chính miệng nàng nói thế.”

Tô Ngọc Dung lúc này mới chợt nhớ ra. Chiều nay trên đường từ trên núi về, Lận Đàn đã đè nàng ra hôn ngấu nghiến ngay trên xe ngựa. Bản tính nàng vốn nhút nhát, sợ người khác nhìn thấy sẽ chê cười. Tô Ngọc Dung rất bảo thủ trong chuyện chăn gối, những việc “đáng xấu hổ” này nhất định phải đóng kín cửa, tắt đèn, trùm chăn kín mít thì mới được.

Lúc đó vì quá bối rối muốn đẩy Lận Đàn ra, nàng đã thuận miệng hứa bừa điều gì đó mà ngay cả bản thân nàng cũng chẳng còn nhớ rõ.

Tô Ngọc Dung muốn nuốt lời, nhưng Lận Đàn làm sao chịu bỏ qua. Chàng liên tục mè nheo, dùng lời ngon tiếng ngọt để dỗ dành, trách móc nàng: “Nói lời không giữ lấy lời, nàng gạt ta, nàng ức h**p ta.”

Trái tim nàng vốn mềm yếu như dòng nước mùa xuân, dễ dàng bị dỗ ngọt. Chẳng cần Lận Đàn phải làm nũng hay ăn vạ, chỉ vài câu nói đầy ấm ức của chàng đã khiến Tô Ngọc Dung nảy sinh cảm giác áy náy, răm rắp gật đầu đồng ý mọi yêu cầu. Khuôn mặt ửng đỏ, nàng nhắm mắt để mặc bàn tay Lận Đàn m*n tr*n, luồn sâu vào trong tà váy.

Nàng bị lật người lại, hai tay bám chặt mép bàn trang điểm. Vừa ngẩng đầu lên, nàng đã bắt gặp khuôn mặt đỏ bừng, đẫm sương tình của chính mình phản chiếu trong gương đồng. Tô Ngọc Dung nhắm nghiền hai mắt, cả cơ thể lắc lư theo từng nhịp va chạm mãnh liệt, đến mức đồ đạc trên bàn cũng rung lên bần bật. Nàng cắn chặt răng, đôi chân bủn rủn, không còn chút sức lực nào, cơ thể mềm oặt từ từ trượt xuống. Thấy vậy, Lận Đàn vội vòng tay xốc nàng lên, đặt nàng ngồi gọn trong lòng mình.

Dần dần, hình ảnh phản chiếu trong gương cũng trở nên nhòe nhoẹt, không còn nhìn rõ được nữa.

Tô Ngọc Dung chẳng nhớ nổi mình đã rơi bao nhiêu giọt nước mắt, thốt ra bao nhiêu lời cầu xin tha thiết. Khó khăn lắm nàng mới lết được đến góc giường, Lận Đàn lại gọi nàng một tiếng “Ngoan nào”, giọng nói nhẹ nhàng, dỗ dành nhưng bàn tay thì lại nắm chặt lấy mắt cá chân nàng, mạnh bạo kéo giật nàng trở lại, tiếp tục nhấn chìm nàng vào những cơn sóng tình cuồng nhiệt.

Chẳng hiểu sao, khi nhìn sâu vào đôi mắt mang ý cười của trượng phu, Tô Ngọc Dung chợt nhận ra rằng, dường như trượng phu và tiểu thúc tử của nàng cũng không giống nhau đến vậy.

Lận Đàn ngày thường luôn giữ dáng vẻ ôn nhuận như ngọc, thanh nhã điềm đạm, nhưng trong những khoảnh khắc thế này, chàng lại trở nên bá đạo, mạnh mẽ đến lạ thường. Chàng luôn nở nụ cười rạng rỡ, nhưng lại mượn chính lúc nàng mất cảnh giác nhất để phơi bày bản tính dã thú, tham lam và cuồng dã của mình.

Còn Lận Chiêm, dẫu bề ngoài luôn lạnh lùng, xa cách, nhưng thực chất lại là kẻ khẩu xà tâm phật, tính tình có đôi chút trẻ con. Chẳng biết lúc tiểu thúc tử gặp được nữ tử mình thương mến, đệ ấy sẽ có bộ dạng thế nào nhỉ.

Ý nghĩ vẩn vơ ấy vừa lóe lên trong đầu, Lận Đàn từ phía sau đã đưa tay bóp nhẹ cằm nàng, ép nàng phải đối diện với chàng. Sự tấn công bất ngờ khiến Tô Ngọc Dung trở tay không kịp, toàn bộ tâm trí đều bị hình bóng chàng lấp đầy.

“A Dung, đừng phân tâm.”

[Lời tác giả]

Ca: Trước khi chết cho ta ân ái với nương tử vài bận đã [Ôm ôm][Ôm ôm]

Đệ: Đi thong thả [Trắng mắt]