Bóng chiều trải dài trên ngói xanh điện Dưỡng Tâm, ánh nắng cuối ngày loang loáng như một vệt máu nhạt trên nền gạch lạnh. Trong căn phòng yên tĩnh, Diễm Khanh ngồi bất động bên bàn, đôi mắt sâu thẳm dõi về phía bức tường tối, nơi mọi ánh sáng đều lịm tắt. Lục Linh lặng lẽ đặt khay trà xuống, ánh mắt lo lắng nhìn chủ nhân, rồi nhẹ nhàng rút lui, để lại một không gian chỉ còn tiếng gió khẽ lùa qua khe cửa, tiếng lá xào xạc ngoài hiên như lời thì thầm xa xôi của những linh hồn cũ.
Diễm Khanh đặt tay lên trâm bạc, vết xước nhỏ lạnh buốt như nhắc nhở về một bí mật bị chôn vùi. Đêm đã phủ dần lên mái ngói, bên ngoài, mùi hương lan phảng phất len lỏi vào từng kẽ tường, càng lúc càng đậm, như một lời cảnh báo không lời.
Tiếng gõ cửa vang lên, ba nhịp đều đặn, không nhanh không chậm. Diễm Khanh không cần nhìn cũng biết ai đứng ngoài. Lý Cảnh Vũ bước vào, dáng người gầy gò, áo bào màu xám tro, đôi mắt sáng lạnh lùng như soi thấu mọi uẩn khúc trong lòng người.
Hắn đặt lên bàn một hộp gỗ nhỏ cũ kỹ, viền đồng đã xỉn màu, giọng nói trầm tĩnh: “Ta mang đến cho cô nương món nợ của quá khứ, cũng là vết nhơ của Thái y viện năm xưa.”
Diễm Khanh lặng lẽ nhìn chiếc hộp, nhận ra ngay kiểu chạm khắc thô mộc quen thuộc—vật từng thuộc về cha nàng. Ngón tay hơi run khi mở nắp, bên trong là xấp giấy cũ, ngoài cùng dán một mảnh lụa nhỏ thêu chữ “Trịnh”. Nét chữ của cha nàng hiện lên rõ ràng: “Ngày mười tám tháng tư, năm thứ tám Đại Dục. Được triệu vào cung, gặp Thái hậu, truyền chế dược bí mật. Thành phần: hương lan, ngọc thạch, bách hợp. Tác dụng: làm tê liệt thần trí, dễ sai khiến người dùng. Người nhận dược:…” Đoạn cuối mờ nhòe, chỉ còn lại hai chữ “Tạ D...”.
Nàng ngẩng lên, giọng khàn đặc: “Sao ngươi có được thứ này?”
Lý Cảnh Vũ điềm đạm đáp: “Năm đó, khi cuộc thanh trừng nổ ra, Thái hậu lệnh thu giữ toàn bộ y thư của Trịnh đại nhân. Có người trong Thái y viện lén giữ lại chiếc hộp này, nhờ ta cất giấu. Ta vốn định vùi nó cùng ký ức, nhưng bây giờ mọi thứ đã vượt khỏi tầm tay. Nếu cô nương muốn biết sự thật, hãy đọc kỹ từng trang.”
Diễm Khanh khép mắt, hít sâu, rồi lật từng tờ giấy. Dòng chữ quen thuộc của cha nàng như xát muối vào vết thương chưa lành. Những ghi chú tỉ mỉ về dược liệu, liều lượng, lời dặn: “Không dùng cho nữ nhân yếu tim”, “Chỉ pha trong nước ấm, tuyệt đối tránh trà sâm.” Một tờ giấy riêng, nét chữ run rẩy: “Nếu có ngày ta chết, hãy giao lại cho người đủ tâm trí. Kẻ đứng sau là…” Dòng cuối cùng đột ngột bị cắt ngang, vết mực loang lổ.
Nàng nhìn Lý Cảnh Vũ, giọng lạnh băng: “Chính Thái hậu ra lệnh giết cha ta?”
Lý Cảnh Vũ lắc đầu: “Bà ta là người khởi xướng, nhưng người trực tiếp hạ sát lại là Tạ Ngọc Dao, khi đó còn là quý phi. Bà ta muốn xóa sạch mọi dấu vết, dọn đường cho mình lên ngôi hoàng hậu.”
Từng mảnh ký ức, từng chi tiết nhỏ ghép lại thành một bức tranh lạnh lẽo: hương lan trên lưỡi kiếm, phong thư cảnh báo, ánh mắt lạnh lùng của Thái hậu, sự toan tính của Tạ Ngọc Dao. Tất cả đều xoay quanh thứ độc dược này—một bí mật mà bao nhiêu người đã phải chết để giữ kín.
Nàng hỏi nhỏ: “Ngươi giao thứ này cho ta, chẳng khác nào tự đẩy mình vào chỗ chết?”
Lý Cảnh Vũ khẽ cười, ánh mắt trầm buồn: “Ta nợ cha cô một mạng. Cô là người duy nhất còn đủ bản lĩnh để lật lại quá khứ. Nhưng hãy nhớ, Thái hậu không bao giờ tha thứ cho kẻ động vào bí mật của bà ta. Tạ Ngọc Dao càng nhẫn tâm, lòng dạ sâu không lường được. Cô phải chuẩn bị cho điều tồi tệ nhất.”
Tiếng chân người vang lên ngoài hành lang. Lý Cảnh Vũ đứng dậy, lặng lẽ rời đi, bóng dáng khuất dần sau rèm cửa. Diễm Khanh cất xấp giấy vào đáy rương, khóa kỹ, rồi ngồi lặng rất lâu, trong đầu chỉ vang lên lời cha dặn: “Cẩn trọng, y thuật cứu người, nhưng nếu lầm đường sẽ thành lưỡi dao giết chính mình.”
Đêm xuống, điện Dưỡng Tâm chìm trong yên lặng. Lục Linh rón rén thắp ngọn đèn nhỏ, mắt nhìn quanh lo lắng. Diễm Khanh ngồi trước bàn trang điểm, ánh nến vàng hắt lên gương mặt trầm tư. Nàng lấy ra mảnh giấy ghi lời đe dọa: “Nếu muốn sống, đừng chạm tới hương lan.” Dưới dòng chữ là vết son đỏ như máu.
“Tiểu chủ, đêm nay em nghe cung nữ điện Khánh Phúc xì xào, Thái hậu đã triệu riêng Hoàng hậu tới Từ Ninh cung. Nghe nói… Thái hậu rất giận dữ,” Lục Linh thì thào, tay run nhẹ.
Diễm Khanh gật đầu, ánh mắt vẫn bình thản: “Chuyện này sớm muộn cũng tới. Càng rối loạn, càng dễ lộ sơ hở.”
Bên ngoài, gió lớn làm cửa sổ rung lên. Tiếng động lạ vang phía sau vườn. Lục Linh nắm chặt tay áo: “Đêm nay bất ổn lắm, tiểu chủ. Có nên báo thị vệ trưởng không?”
Diễm Khanh lắc đầu: “Giờ này không ai còn đáng tin. Cứ giả vờ không biết gì, nếu có biến, ta sẽ tự lo.”
Nàng đứng dậy, lấy trong rương ra một bọc vải nhỏ, bên trong là thuốc giải độc, lọ phấn hương lan, vài kim bạc. Đặt lên bàn, nàng ngắm nghía từng món, ánh mắt dần trở nên lạnh lùng, kiên định.
Đêm càng sâu, tiếng gió rít ngoài vườn không dứt. Trên hành lang phía tây, bóng người thấp thoáng. Một cung nữ lạ mặt, dáng nhỏ nhắn, tay ôm chậu lan, lặng lẽ tiến về phía điện Dưỡng Tâm. Khi ngang qua hiên, nàng dừng lại, cúi đầu chào Diễm Khanh.
“Tiểu chủ, có người gửi chậu lan này, dặn phải đặt vào phòng ngủ trước giờ Tý.”
Diễm Khanh nhận lấy, ánh mắt lướt nhanh qua cổ tay áo cung nữ, phát hiện vết chỉ đỏ thắt nút—ám hiệu của phe Thục phi. Nàng mỉm cười: “Đa tạ. Ngươi có thể lui.”
Cung nữ cúi đầu, vội vã rời đi. Khi bóng nàng khuất hẳn, Diễm Khanh bưng chậu lan vào phòng, nhẹ nhàng mở lớp đất, phát hiện một mảnh giấy nhỏ cuộn tròn, bọc sáp cẩn thận. Nàng mở ra, đọc nhanh: “Chớ tin kẻ mang mặt nạ. Hương lan chỉ là chìa khóa. Người nắm giữ bí mật là kẻ từng bị lãng quên trong cung.”
Nàng cau mày. Vòng tròn khép kín—Thái hậu, Hoàng hậu, Thục phi, và một “kẻ lãng quên”. Ai là người đó? Phải chăng là một phi tần từng bị hại, nay quay lại từ bóng tối?
Sáng hôm sau, trời xám đục, trong cung truyền tin Thái hậu triệu tập toàn bộ phi tần cấp cao đến Từ Ninh cung. Lục Linh hối hả sửa sang tóc cho Diễm Khanh, mắt thấp thoáng lo lắng: “Tiểu chủ, người có chắc sẽ an toàn không?”
Diễm Khanh mỉm cười, ánh mắt ánh lên ý chí: “Ta không còn đường lui. Chỉ có tiến lên mới sống sót.”
Nàng khoác áo choàng, chậm rãi bước ra khỏi điện. Ngoài hành lang, Trình Văn Lương lặng lẽ đứng gác, ánh mắt đầy lo âu. Diễm Khanh khẽ gật đầu, truyền tín hiệu ngầm: “Mọi thứ đã chuẩn bị.”
Tới Từ Ninh cung, phi tần đã tề tựu đông đủ. Hoàng hậu Tạ Ngọc Dao ngồi giữa, sắc mặt trắng bệch nhưng vẫn đoan trang. Quý phi Vương Yến Nhi im lặng, tay mân mê khăn tay, mắt đảo liên tục như dò xét đồng minh. Thục phi Triệu Diễm Ngọc ngồi xa nhất, dáng điệu hờ hững, môi khẽ nhếch nụ cười khó đoán.
Thái hậu xuất hiện, uy nghiêm, ánh mắt lạnh lẽo quét qua từng người, dừng lâu hơn ở Diễm Khanh. “Gần đây liên tiếp xảy ra biến cố. Đêm hoa đăng, Chiêu nghi Đỗ Nhược Lan bị ám sát, Ngọc Ấn suýt bị đánh cắp. Ta hỏi: Ai chủ mưu? Ai muốn lật đổ trật tự hậu cung này?”
Không ai lên tiếng. Không khí đặc quánh mùi hương lan, nhắc mọi người về thứ độc dược gieo rắc tai họa.
Thái hậu nhìn Hoàng hậu, giọng sắc lạnh: “Tạ Ngọc Dao, ngươi có gì muốn nói về vụ Ngọc Ấn? Đêm ấy, chỉ người của ngươi và Chiêu nghi Đỗ ở lại Khánh Phúc điện lâu nhất.”
Hoàng hậu ngẩng đầu, ánh mắt bình thản nhưng môi hơi run: “Thần thiếp vô tội. Đêm đó, thần thiếp chỉ ở lại vì lo cho sức khỏe Thái hậu. Chuyện Ngọc Ấn mất tích là ngoài ý muốn.”
Thái hậu cười nhạt, quay sang Diễm Khanh: “Trịnh di nương, ngươi là người cuối cùng tiếp xúc với Chiêu nghi Đỗ. Có điều gì khuất tất?”
Diễm Khanh cúi đầu, giọng êm ái: “Nô tì chỉ chẩn mạch cho Chiêu nghi theo lệnh Thái y viện. Lúc ấy, Chiêu nghi còn tỉnh táo, không có dấu hiệu gì lạ.”
Thái hậu gật đầu, mắt không rời nàng: “Ngươi là con Trịnh Đạo, danh y. Ngươi hiểu rõ tác dụng của hương lan. Nếu ai đó dùng hương lan để mê hoặc người khác, hậu quả sẽ ra sao?”
Diễm Khanh bình tĩnh: “Hương lan nếu pha đúng liều là dược liệu, nếu trộn với ngọc thạch, bách hợp sẽ thành độc dược làm rối loạn thần trí, khiến người ta mất kiểm soát.”Thái hậu cười lạnh: “Ngươi nói như đã từng tận mắt thấy ai dùng loại dược đó.”
“Tiểu chủ nhà thần thiếp chưa từng chế độc,” Lục Linh bất ngờ quỳ xuống, giọng run: “Nếu ai toan hãm hại, xin Thái hậu minh xét.”
Một thoáng im lặng. Thái hậu phẩy tay: “Được rồi. Lui ra. Ta sẽ tự tra xét.”
Khi phi tần tản ra, Thục phi Triệu Diễm Ngọc lặng lẽ đến gần Diễm Khanh, thì thào: “Ngươi dám bước sâu đến vậy. Nhưng nhớ, kẻ sống sót không phải người thông minh nhất, mà là người biết dừng đúng lúc.”
Diễm Khanh nhìn sâu vào mắt Thục phi: “Ta chưa từng nghĩ đến chuyện dừng lại.”
Thục phi cười nhẹ, rồi rời đi, bóng dáng khuất sau rặng trúc.
Về điện Dưỡng Tâm, Diễm Khanh ngồi xuống, rút mảnh giấy từ chậu lan ra, lật đi lật lại, cố xâu chuỗi thông tin. “Kẻ lãng quên”—ai từng bị loại khỏi ván cờ, từng liên hệ với cha nàng, nay trở lại khuấy động sóng gió?
Bất chợt, tiếng gõ cửa gấp gáp. Lục Linh thở hổn hển: “Tiểu chủ, người của Thái y viện gửi thư khẩn, bảo giao tận tay người.”
Nàng nhận lấy, mở ra: “Muốn biết kẻ lãng quên là ai, tới nhà kho sau Thái y viện lúc trăng l*n đ*nh đầu.”
Nàng siết chặt tờ giấy. Đã đến lúc phải đối diện bóng tối.
Đêm buông, trăng lạnh chiếu xuống sân vắng. Diễm Khanh cải trang thành cung nữ, lặng lẽ rời điện, chỉ mang theo lọ thuốc giải và trâm bạc. Lục Linh định theo, nàng dặn: “Ở đây chờ tin ta. Nếu ta không về trước giờ Sửu, hãy báo trưởng công chúa.”
Bóng nàng khuất dần trong lối mòn đến Thái y viện. Nhà kho phía sau ẩm thấp, cửa gỗ mục, xung quanh vắng lặng. Nàng áp tai vào cửa, nghe tiếng động khẽ bên trong.
Đẩy cửa bước vào, mùi hương lan phảng phất. Trong bóng tối, một dáng người co ro bên đống thảo dược cũ. Ánh trăng qua khe cửa chiếu lên gương mặt hốc hác của lão thái y già, tóc bạc trắng, mắt đầy sợ hãi và tuyệt vọng.
“Ngươi là ai?” nàng hỏi nhỏ.
Lão thái y ngẩng đầu, lắp bắp: “Ta từng làm dưới quyền Trịnh đại nhân. Năm đó bị đày khỏi Thái y viện vì phản đối chế độc. Tưởng đã chết, nhưng còn sống nhờ có người cứu.”
Diễm Khanh tiến lại gần, giọng mềm đi: “Ngươi biết gì về vụ thanh trừng năm ấy?”
Lão run rẩy rút từ áo ra cuộn giấy cũ: “Đây là danh sách quan viên và phi tần từng bị cho dùng hương lan. Trong đó, có tên một người—ai cũng tưởng đã chết: Dương Tuyết Mai, Lục phi bây giờ.”
Diễm Khanh rùng mình. Lục phi vốn lạnh lùng, ít dính tranh đấu. Nếu nàng ta từng là vật thí nghiệm, lại thoát chết, thì bí mật nàng ta nắm đủ khiến mọi phe phái khiếp sợ.
Lão thái y thì thào: “Lục phi từng bị ép uống dược đó, suýt chết. Nàng tự giải độc, bị đày biệt giam ba năm mới được trở lại. Từ đó, nàng không thân thiết với ai, chỉ âm thầm tìm cách trả thù.”
“Còn cha ta?” Diễm Khanh hỏi, mắt đau đáu.
“Trịnh đại nhân không trực tiếp hại ai. Ông ấy giữ bản thảo, mong có ngày phơi bày sự thật. Khi bị phát hiện giấu bản thảo, ông ấy bị Tạ Ngọc Dao và Thái hậu gán tội, rồi bức tử.”
Diễm Khanh nắm chặt tay, vừa đau đớn vừa lạnh lẽo. Mọi ngả đường đều dẫn về Thái hậu và Hoàng hậu. Còn Lục phi—người sống sót duy nhất, kẻ lãng quên—chính là chìa khóa cuối cùng mở ra tất cả.
Nàng hỏi: “Vì sao ông xuất hiện đúng lúc này?”
Lão thái y cười buồn: “Ta không còn sống bao lâu. Nhìn thấy cô như thấy Trịnh đại nhân năm xưa. Hy vọng cô đủ dũng khí tiếp tục con đường ông ấy bỏ dở.”
Ngoài cửa vang lên tiếng động lạ. Diễm Khanh giấu cuộn giấy, vội cúi chào, rồi lẩn ra cửa sau. Khi quay đầu lại, nàng thấy bóng lão thái y khuất dần trong bóng tối, như tan vào quá khứ.
Về điện Dưỡng Tâm, trời đã gần sáng. Lục Linh sốt ruột chờ, vừa thấy nàng liền òa khóc: “Tiểu chủ, người không sao là tốt rồi!”
Diễm Khanh dịu dàng ôm lấy Lục Linh: “Ta không sao. Nhưng từ nay, mọi việc sẽ càng nguy hiểm hơn.”
Nàng lấy cuộn giấy ra, lật xem từng cái tên: Dương Tuyết Mai—Lục phi, Vương Yến Nhi—Quý phi, Triệu Diễm Ngọc—Thục phi, và cuối cùng là… một cái tên bị gạch đi, vết mực loang.
Nàng thầm nghĩ: “Kẻ bị xóa tên ấy là ai? Vì sao lại bị che giấu?”
Tiếng chuông báo sáng vang lên. Ánh nắng đầu ngày len qua cửa sổ, chiếu lên gương mặt Diễm Khanh. Nàng ngồi lặng, biết rằng bí mật đã dần lộ diện, nhưng vòng vây quanh nàng cũng siết lại từng ngày.
Ngoài hành lang, bóng Lục phi Dương Tuyết Mai lặng lẽ lướt qua, ánh mắt quét vào phòng nàng. Đôi mắt ấy không còn chút ấm áp nào—chỉ còn lại hận thù và một bí mật lớn hơn bóng tối.
Gió lạnh lùa vào phòng, làm rung nhẹ mảnh giấy ghi tên những kẻ từng bị đầu độc. Diễm Khanh siết chặt trâm bạc, mắt sáng lên tia quyết liệt. Nàng biết, ván cờ máu đã đến hồi cao trào, mỗi bước đi sau này đều là lưỡi dao đưa nàng đến sống còn—hoặc diệt vong.
Đêm xuống, trong cung truyền tin: Lục phi bất ngờ được thăng vị, nắm quyền quản lý nội vụ. Thái hậu lệnh toàn cung tuân theo mọi chỉ thị của nàng ta. Tin này như nhát dao xé màn đêm, mọi thế lực đều chấn động.
Trong phòng, Diễm Khanh trầm tư, mắt không rời xấp tài liệu y dược và danh sách bí mật. Bóng tối ngoài cửa dày đặc, nhưng trong tâm trí nàng, một tia sáng mới vừa lóe: Lục phi chính là nhân tố quyết định, là mối liên hệ cuối cùng giữa quá khứ và hiện tại, giữa tội ác và sự thật.
Nàng thì thầm: “Đã đến lúc đối mặt với bóng tối. Nếu muốn sống, phải kéo mọi bí mật ra ánh sáng—dù có phải trả giá bằng máu.”
Cánh cửa rung nhẹ, gió cuốn theo mùi hương lan thoảng qua. Đêm nay, không ai biết điều gì sẽ xảy ra. Nhưng Diễm Khanh đã sẵn sàng bước qua ranh giới mong manh giữa ngọc nát và vàng phai, tìm đến tận cùng của bóng tối quá khứ.