Ngọc Nát Vàng Phai

Chương 13: Mưu Kế Hoa Nở

Đêm hội hoa đăng, hoàng cung Đại Dục rực rỡ ánh đèn, mọi lối đi quanh hồ Thái Dương đều được giăng lụa đỏ, hương hoa ngọc lan hòa quyện với mùi trầm, như che lấp mọi hiểm họa đang âm thầm lan ra. Phi tần từ các điện tề tựu, ai nấy đều khoác lên lớp áo lộng lẫy, khuôn mặt điểm phấn son, ẩn giấu bao toan tính trong đáy mắt. Đêm nay, không chỉ là lễ hội, mà còn là màn giao tranh ngầm, nơi mỗi bước chân đều có thể dẫn tới vực sâu.

Trịnh Diễm Khanh chọn áo gấm màu thanh thiên, búi tóc cao, cài duy nhất trâm bạc hoa mai bốn cánh—vật vừa nhận tối qua, như vết tích của số phận. Nàng tránh nổi bật, song vẫn cảm nhận được vô số ánh mắt soi mói, dò xét, dường như mỗi người đều ngầm xem nàng là tâm điểm của cơn sóng ngầm chưa định hình.

Lục Linh rón rén đi sau, khẽ thì thào:

– Tiểu chủ, ánh mắt mọi người như muốn xuyên thấu người vậy.

Diễm Khanh chỉ khẽ gật đầu, ánh nhìn dõi về mặt hồ lặng sóng, nơi những chiếc hoa đăng chờ được thả trôi mang theo bao ước nguyện và cả dã tâm. Nàng thầm đếm vị trí từng người. Bên trái là Đỗ Nhược Lan, mặt tái nhợt, môi mím chặt. Bên phải là tài nhân Hà Thục Uyên, mắt cụp xuống, tay run nhẹ.

Trên ghế cao nhất, Hoàng hậu Tạ Ngọc Dao khoan thai ngồi, môi cười nhạt mà ánh mắt sắc như dao. Quý phi Vương Yến Nhi đứng bên, áo tía nổi bật, giọng nói ngọt ngào nhưng ánh mắt chẳng khi nào rời khỏi từng cử chỉ nhỏ trong đám đông. Xa hơn, Thục phi Triệu Diễm Ngọc lặng lẽ quan sát, ánh mắt sâu thẳm, khó dò.

Khi tiếng chuông đồng vang lên, Hoàng đế Lý Trường Phong xuất hiện cùng đoàn thị vệ. Dáng người cao lớn, mắt sắc lạnh quét qua, khiến không khí quanh hồ bỗng như đông cứng lại. Trên cao, Thái hậu Trịnh Từ Dung ngồi thẳng lưng, ánh mắt lạnh lùng quét từng gương mặt, như chim ưng rình mồi.

Lễ thả hoa đăng bắt đầu. Phi tần nối nhau bưng đèn, miệng khấn thầm, thả xuống mặt nước những ước nguyện không ai dám nói thật lòng. Ánh nến lay lắt, phản chiếu lên từng gương mặt, khắc rõ nét lo âu và cả sự giả tạo.

Diễm Khanh nhẹ nhàng cúi người thả đèn. Đúng lúc ấy, phía sau vang lên tiếng động lạ. Một bóng đen lao vụt khỏi đám đông, ánh kiếm lóe sáng nhắm thẳng về phía nàng. Mọi chuyện diễn ra trong khoảnh khắc ngắn ngủi: tiếng hét thất thanh, thân người ngã xuống, máu bắn tung tóe trên nền đá lạnh.

Diễm Khanh sững lại, nhìn Đỗ Nhược Lan nằm sõng soài dưới chân, vai áo rách toạc, máu tuôn qua kẽ ngón tay. Kẻ áo đen biến mất như chưa từng tồn tại, chỉ để lại tiếng la hét vang dội quanh hồ.

– Cứu mạng! Có thích khách!

Lời kêu cứu phá tan mọi lễ nghi. Hoàng hậu đứng bật dậy, ra hiệu cho thị vệ. Trình Văn Lương nhanh như cắt chắn trước mặt Diễm Khanh, mắt quét khắp nơi, tay đặt lên chuôi kiếm. Hoàng đế quát lớn, giọng vang dội:

– Phong tỏa hồ Thái Dương! Không ai được rời khỏi đây!

Thị vệ lập tức siết chặt vòng vây. Phi tần hoảng loạn lùi lại, ai cũng nhìn quanh, lòng đầy sợ hãi. Trong sự hỗn loạn, Diễm Khanh vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, ánh mắt lướt qua Nhược Lan rồi từng gương mặt tái nhợt. Nàng hiểu rõ: nhát kiếm kia nhằm vào mình, nhưng vì sao lại trúng Đỗ Nhược Lan? Ai đã thay đổi vận mệnh trong khoảnh khắc đó?

Thái hậu bước xuống, gương mặt không biểu cảm, ánh mắt dừng lại ở Nhược Lan, sau đó nhìn lướt qua Diễm Khanh. Bà trầm giọng:

– Giữa lễ hội, lại có kẻ dám mưu sát. Thái giám tổng quản đâu, lập tức lục soát toàn bộ hồ, không để sót một ai khả nghi!

Tôn Tĩnh vâng dạ, kéo theo nhóm thái giám lao đi. Quý phi dịu dàng đỡ Nhược Lan dậy, giọng chứa chan lo lắng:

– Đỗ muội, muội bị thương ở đâu? Có ai thấy rõ hung thủ?

Đỗ Nhược Lan cố gượng ngồi, mặt trắng bệch, môi run rẩy:

– Thần thiếp... chỉ đứng cạnh Trịnh tỷ tỷ, không biết gì, chỉ thấy bóng đen lao tới...

Ánh mắt nàng ta thoáng lén nhìn Diễm Khanh, nhưng lại cụp xuống, sợ hãi.

Hoàng hậu khoanh tay, giọng lạnh như băng:

– Nội cung canh phòng nghiêm ngặt, thích khách không thể tự tiện trà trộn. Hẳn có kẻ trong chúng ta tiếp tay cho gian tặc.

Thục phi Triệu Diễm Ngọc lặng lẽ chen vào, mắt phượng ánh lên tia giảo hoạt:

– Đêm nay, ai cũng ở đây, chỉ một mình Trịnh di nương không thân cận với phe nào. Nếu hung thủ nhắm vào nàng, chẳng lẽ vì nàng biết điều gì không nên biết?

Từng ánh mắt soi mói đổ dồn về phía Diễm Khanh. Quý phi khẽ cười, giọng nhẹ nhàng mà như đâm thẳng vào tim:

– Trịnh di nương, đêm nay người đứng gần Đỗ chiêu nghi nhất. Có gì muốn giải thích chăng?

Diễm Khanh cúi đầu, điềm đạm đáp:

– Thần thiếp chỉ chú tâm thả hoa đăng, không biết phía sau xảy ra chuyện gì. Lúc nghe tiếng động thì mọi việc đã rồi.

Lúc ấy, Tôn Tĩnh trở lại, trên tay cầm một mảnh vải dính máu:

– Thái hậu, tìm thấy vạt áo này ở rặng liễu gần hồ. Có người nhận ra không?

Một cung nữ run rẩy thưa:

– Dạ, giống vạt áo của cung nữ điện Dưỡng Tâm...

Tôn Tĩnh lập tức quay sang Diễm Khanh, cười giả lả:

– Điện Dưỡng Tâm là nơi Trịnh di nương ở. Có phải thích khách trà trộn từ đó?

Không khí nặng nề. Hoàng hậu chậm rãi nói:

– Việc này phải tra xét rõ ràng. Xin bệ hạ cho phép kiểm tra toàn bộ cung nữ, thái giám điện Dưỡng Tâm.

Hoàng đế gật đầu, ánh mắt sắc lạnh:

– Truy xét từng người, không được bỏ sót.

Lục Linh cúi đầu, tay siết chặt vạt áo. Diễm Khanh vẫn bình thản, ánh mắt càng sâu.

Đúng lúc ấy, Tần Hàn—cung nữ điện Khánh Phúc, người của Quý phi—lách qua hàng thị vệ, quỳ xuống:

– Thái hậu, nô tỳ vừa thấy một bóng áo trắng chạy về phía điện Dưỡng Tâm, hình như cầm vật gì sáng loáng...

Quý phi cười khẽ, liếc nhìn Diễm Khanh:

– Càng lúc càng rõ ràng rồi. Trịnh di nương, xin người nói thật mọi chuyện.

Diễm Khanh nhắm mắt một thoáng, rồi ngẩng đầu, giọng bình tĩnh:

– Nếu thích khách thực sự chạy về phía điện Dưỡng Tâm, thần thiếp xin được tra hỏi như mọi người. Nhưng thần thiếp muốn hỏi: tại sao hung thủ để lại vết tích lộ liễu giữa đường chạy trốn? Nếu thực lòng muốn tẩu thoát, hẳn sẽ chọn đường vắng, hoặc trà trộn vào đám đông. Chẳng phải đây là dấu hiệu cố tình dẫn tội về phía điện Dưỡng Tâm?

Không khí im lặng. Thái hậu nhìn nàng, ánh mắt sáng lên, Hoàng đế nhíu mày suy nghĩ. Quý phi khẽ nhếch môi:

– Có khi nào Trịnh di nương dàn cảnh, tự đổ tội cho người khác để rũ sạch liên can?

Diễm Khanh chậm rãi đáp:

– Nếu thần thiếp mưu đồ, sao phải chọn đêm hội, nơi đông người? Nếu thích khách nhắm vào thần thiếp, vì sao Đỗ chiêu nghi lại trúng kiếm? Ai được lợi nhất từ việc này, xin Thái hậu và bệ hạ suy xét.

Trưởng công chúa Lý Thanh Loan bỗng bước lên, giọng lạnh lùng:

– Đêm nay, chỉ có hai khả năng: một là có kẻ thực sự muốn giết Trịnh di nương, hai là muốn gây ly gián các phe phái trong cung. Nếu không tra rõ, oan uổng sẽ không dừng lại.

Hoàng đế gật đầu, quay sang Thái hậu:

– Mẫu hậu nghĩ sao?

Thái hậu gõ nhẹ lên tay vịn, trầm giọng:

– Phải tra hỏi tất cả, không bỏ sót chi tiết nào. Đêm nay, không ai được rời khỏi điện Khánh Phúc cho đến khi điều tra xong.

Lệnh ban ra, thị vệ siết vòng vây, chia nhóm tra hỏi. Đèn hoa trôi lững lờ trên hồ, ánh sáng lạnh lẽo như ánh mắt ma quái dõi theo từng bước chân.

*

Điện Khánh Phúc thành nơi giam giữ ngầm cho toàn hậu cung. Phi tần bị chia nhóm nhỏ, từng người khai báo nơi ở, việc đã làm trong ngày. Lục Linh bị kéo về nhóm cung nữ, ánh mắt hoang mang nhìn chủ tử. Tôn Tĩnh dẫn đầu nhóm thái giám, ghi chép từng lời, soi xét từng chi tiết.

– Trịnh di nương, đêm qua người ở đâu? Có ai làm chứng?– Ta ở phòng cùng Lục Linh từ giờ Tuất tới giờ Hợi. Nếu cần, xin hỏi Lục Linh.

– Có ai ra vào phòng không?

– Chỉ có một cung nữ lạ mang hộp quà đến, ngoài ra không ai.

– Hộp quà ấy ở đâu?

– Đã giao cho Lục Linh cất giữ.

Tôn Tĩnh cho người lục soát, chiếc trâm bạc hoa mai được mang tới trước Thái hậu. Bà cầm lên, mắt lóe sáng:

– Trâm này của ai?

– Là vật kỷ niệm của gia đình thần thiếp, thất lạc nhiều năm, đêm qua mới nhận lại.

– Ai gửi cho ngươi?

– Thần thiếp không rõ, chỉ nhận qua tay cung nữ lạ, hộp không ghi tên.

Hoàng hậu cười nhạt:

– Lạ thay, vừa nhận vật kỷ niệm thì gặp chuyện. Đây có phải dấu hiệu cho kẻ đứng sau giật dây?

Quý phi tiếp lời, giọng ngọt ngào:

– Hay là, kẻ thêu hoa mai trong truyền thuyết đã trở lại, mang theo sát khí?

Mấy phi tần rùng mình, ánh mắt thương hại lẫn sợ hãi nhìn Diễm Khanh.

Thái y Lý Cảnh Vũ được mời vào, kiểm tra vết thương cho Đỗ Nhược Lan. Sau khi băng bó, ông thưa:

– Vết thương không sâu, nhưng trên lưỡi kiếm vương hương liệu lạ. Nếu ngửi gần sẽ choáng váng, thậm chí mê man.

Hoàng hậu nhíu mày:

– Hương liệu lạ? Có phải loại hương các phi tần thường dùng?

– Không, mùi này lẫn trong hương hoa ngọc lan, chỉ người tinh thông y dược mới nhận ra.

Ánh mắt mọi người lại đổ về phía Diễm Khanh. Nàng điềm tĩnh:

– Nếu thần thiếp muốn hạ độc, sao lại dùng loại hương dễ nhận ra? Chẳng phải tự rước họa vào thân?

Thục phi Triệu Diễm Ngọc mỉm cười, khẽ nói:

– Người thông minh thường mắc bẫy vì quá tự tin.

Không khí càng thêm nặng nề. Từng câu hỏi, từng lời nói như xiết chặt vòng nghi vấn quanh cổ Diễm Khanh.

*

Rạng sáng, tra xét chưa có kết quả. Phi tần mệt mỏi, cung nữ rũ rượi, ánh mắt nghi ngờ vẫn hướng về Diễm Khanh. Tôn Tĩnh bỗng tìm được mảnh giấy nhỏ dưới ghế nàng, trên viết: “Ngọc Ấn ở đâu, người ấy chết.”

Quý phi vờ thất kinh:

– Trịnh di nương, đây là bút tích của ai? Sao lại ở dưới ghế người?

Diễm Khanh nhíu mày, nhận ra nét chữ quen thuộc, giống một cung nữ từng làm ở điện Dưỡng Tâm đã biến mất ba năm trước. Nàng đáp:

– Thần thiếp không rõ, nhưng nét chữ này không phải của thần thiếp. Nếu cần, xin so bút tích các phi tần, cung nữ.

Hoàng hậu nhún vai:

– Chỉ e kẻ giấu mặt đã sớm xóa dấu vết.

Lý Thanh Loan tiến lên, giọng lạnh lùng:

– Đã có người cảnh báo về Ngọc Ấn, chuyện này liên quan bí mật lớn trong cung. Ta đề nghị phong tỏa điện Dưỡng Tâm, tra xét từ trên xuống dưới.

Hoàng đế gật đầu:

– Làm theo lời trưởng công chúa.

Thái hậu nhìn sâu vào mắt Diễm Khanh, chậm rãi nói:

– Đêm nay, kẻ ra tay chưa lộ mặt, nhưng sóng ngầm đã nổi lên. Người nào giữ được bình tĩnh, người đó mới sống sót nơi này.

*

Sáng sớm, mọi người rời điện Khánh Phúc trong mệt mỏi, lo âu. Diễm Khanh được lệnh về điện Dưỡng Tâm, mọi động tĩnh đều bị giám sát chặt chẽ. Lục Linh được trả lại, mắt đỏ hoe, thì thầm:

– Tiểu chủ, người có sợ không?

Diễm Khanh lắc đầu, ánh mắt sâu thẳm:

– Sợ cũng không thoát được. Phải tìm ra kẻ thực sự đứng sau, nếu không, lần sau không chỉ là một nhát kiếm.

Lục Linh ngập ngừng:

– Có khi nào... Đỗ chiêu nghi tự dàn cảnh, đổ tội cho người?

– Không loại trừ. Nhưng ta tin, kẻ chủ mưu còn chưa lộ diện. Nhược Lan chỉ là con cờ, hoặc vật hi sinh.

Nàng lấy trâm bạc ra ngắm, phát hiện trên đầu trâm có vết xước nhỏ, như từng dùng cạy vật gì. Nghĩ đến chiếc hộp đêm qua, nàng bảo Lục Linh lục lại, phát hiện mảnh giấy mỏng ép sát đáy, trên ghi: “Kẻ nắm giữ hương lan là kẻ mở cửa địa ngục.”

Diễm Khanh lạnh người. Hương lan—chính là thứ phát hiện trên lưỡi kiếm đâm Nhược Lan. Ai dùng được loại này ngoài nàng và Thục phi Triệu Diễm Ngọc? Hoặc kẻ có liên hệ với y quan cung đình.

Nàng nhớ lại ánh mắt Thục phi đêm trước—bình thản, như biết trước mọi chuyện. Nhưng vì sao Thục phi không ra tay với nàng, lại để Nhược Lan trúng kiếm? Hay có kẻ thứ ba chen vào phút cuối?

Tiếng gõ cửa vang lên. Hà Thục Uyên bước vào, mặt tái nhợt, tay ôm phong thư nhỏ:

– Tiểu chủ, sáng nay có ai bỏ cái này vào phòng thiếp. Xin giao lại cho người.

Phong thư chỉ ghi: “Nếu muốn sống, đừng chạm tới hương lan.”

Diễm Khanh trầm ngâm. Kẻ chủ mưu không chỉ nhắm vào nàng, mà còn dọa dẫm mọi ai liên quan tới bí mật hương lan. Đường sống duy nhất là lật ngược thế cờ, tìm ra kẻ thực sự nắm giữ bí mật hương lan và Ngọc Ấn.

*

Đêm hoa đăng khép lại bằng máu và những lời buộc tội lẫn nhau. Khi phi tần chìm vào giấc ngủ lo âu, Diễm Khanh ngồi lặng bên cửa sổ, mắt dõi về phía hồ Thái Dương. Đèn hoa lập lòe trong sương sớm như bóng ma không chịu tan.

Nàng hiểu, ván cờ chỉ vừa bắt đầu. Kẻ trong bóng tối chưa lộ diện, bí mật chôn sâu vẫn vùi dưới đáy nước. Sai lầm nhỏ nhất sẽ khiến ngọc nát vàng phai, tất cả rơi vào vòng xoáy không lối thoát.

Tiếng chuông báo ngày mới vang lên, nhưng lòng nàng vẫn như giữa đêm đen. Ngoài hành lang, bóng người lặng lẽ dừng trước cửa điện Dưỡng Tâm. Mùi hương lan thoang thoảng bay vào, báo hiệu cơn bão ngầm sắp nổi.

Diễm Khanh siết chặt trâm bạc, thầm nhủ: “Muốn sống sót, phải cược bằng cả trí tuệ lẫn trái tim.” Trước mắt, mỗi người đều có thể là bạn, cũng có thể là kẻ đẩy nàng xuống vực sâu.

Hoa đã nở, dao đã giấu trong tay ai, mạng ai sẽ rơi xuống trước, vẫn là ẩn số trong đêm chưa dứt.