Ngọc Hoàng Đường

Chương 11: Những mảnh ghép rạn nứt

Nguyệt đang chăm chú nhìn vào dòng nước linh tuyền, khi ánh sáng nhạt dần và bóng tối bắt đầu bao trùm. Những giọt nước lấp lánh phản chiếu ánh trăng như một điềm báo cho những điều sắp xảy ra. Nhưng ngay lúc đó, một tiếng bước chân khẽ vang lên, đánh thức cô khỏi những suy tư miên man.

“Nguyệt!” Tôn Hạo đến gần, gương mặt anh hiện rõ sự lo lắng. “Em không sao chứ?”

Nguyệt quay lại, nụ cười của cô không thể che giấu nỗi bất an trong lòng. “Em chỉ đang suy nghĩ về những gì đã xảy ra.”

“Chúng ta không thể để Đường Minh dễ dàng đạt được mục đích,” Hạo nói, giọng điệu cương quyết. “Hắn sẽ không dừng lại đâu.”

“Em biết,” cô gật đầu, “nhưng hắn không chỉ muốn linh tuyền. Hắn còn muốn làm lung lay mối quan hệ giữa chúng ta.”

Hạo nhíu mày, nhưng chưa kịp đáp lại thì Tiêu Tình xuất hiện như một cơn gió lạnh. Cô ta bước tới, vẻ đẹp kiêu sa tỏa ra như ánh sao đêm, nhưng ánh mắt lại chứa đầy mưu mô. “Ồ, hai người đang bàn chuyện gì thú vị vậy?”

“Cô không có việc gì ở đây,” Hạo đáp, giọng lạnh lùng.

“Thật không? Ta chỉ muốn giúp đỡ thôi mà.” Tiêu Tình cười, nhưng không có chút gì chân thành. “Nguyệt, nếu như linh tuyền là điều quan trọng với ngươi, sao không để ta giúp bảo vệ nó?”

“Cô chỉ muốn lợi dụng chúng tôi,” Nguyệt nói, giọng cương quyết. “Cô không thể nào giúp được đâu.”

“Hừm, thật là đáng tiếc.” Tiêu Tình lắc đầu, ánh mắt cô ta lướt qua Hạo. “Ngươi có biết rằng Đường Minh đang âm thầm chuẩn bị một kế hoạch lớn hay không? Hắn sẽ không chỉ dừng lại ở việc chiếm đoạt linh tuyền đâu.”

Nguyệt cảm thấy nỗi lo lắng dâng lên trong lòng. “Cô đang nói gì?”

“Ngươi nghĩ rằng mình có thể đối phó với hắn? Hắn thông minh và xảo quyệt, không giống như những kẻ đã thất bại trước đây.” Tiêu Tình nhìn thẳng vào mắt Nguyệt, như muốn châm thêm ngọn lửa nghi ngờ.

“Cô không thể làm lung lay lòng tin của tôi,” Nguyệt khẳng định, nhưng trong lòng cô lại chao đảo.

“Nguyệt,” Hạo lên tiếng, “đừng để cô ta làm ảnh hưởng đến em.”

“Đúng vậy,” Tiêu Tình cười, nhưng nụ cười ấy không hề ấm áp. “Hãy cẩn thận, nếu không, sẽ có lúc em mất tất cả.”

Rồi, không để lại bất kỳ dấu vết nào, Tiêu Tình quay lưng rời đi, để lại không khí ngột ngạt và sự căng thẳng giữa hai người. Hạo nhíu mày, không hài lòng với lời nói của Tiêu Tình. “Cô ta chỉ đang cố tình gây rối.”

“Em biết,” Nguyệt thở dài. “Nhưng những gì cô ta nói không thể không khiến em lo lắng.”

“Chúng ta cần phải chuẩn bị,” Hạo nói, ánh mắt anh tràn đầy quyết tâm. “Không thể để Đường Minh có cơ hội.”

Hai người cùng nhau lên kế hoạch cho việc bảo vệ linh tuyền. Họ dành nhiều thời gian để tạo ra các bẫy quanh khu vực, dọn dẹp lối đi để dễ dàng phát hiện kẻ xâm nhập. Nguyệt cảm nhận sức mạnh của linh tuyền, như một nguồn năng lượng bất tận chảy trong huyết quản mình. Cô không thể để Đường Minh có được nó.Nhưng những ngày sau đó, sự xuất hiện của Tiêu Tình trở nên thường xuyên hơn. Cô ta luôn tìm cách xen vào giữa Nguyệt và Hạo, thường xuyên đưa ra những lời lẽ mỉa mai, khiến Nguyệt cảm thấy bất an. “Ngươi có thật sự tin tưởng vào tình cảm của Hạo không?” Tiêu Tình hỏi một lần, ánh mắt đầy thách thức.

“Có,” Nguyệt đáp, nhưng trong lòng cô lại dấy lên những nghi ngờ. “Hạo là người duy nhất em có thể tin tưởng.”

“Tin tưởng? Hay là một mối quan hệ mong manh?” Tiêu Tình không ngừng dồn ép. “Hắn có thể ra đi bất cứ lúc nào.”

Nguyệt không biết phải đáp lại như thế nào. Cô nhìn Hạo, nhưng ánh mắt của anh không hề lay chuyển. “Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua mọi khó khăn,” Hạo khẳng định, nhưng Nguyệt cảm thấy sự lo lắng trong lời nói của anh.

Một buổi chiều, khi cả hai đang nghỉ ngơi bên suối, Tiêu Tình lại xuất hiện. “Chào hai người, đang làm gì mà vất vả vậy?” Giọng nói của cô ta như một làn gió lạnh.

“Không liên quan đến ngươi,” Hạo nói, ánh mắt cảnh giác.

“Ôi, sao lại lạnh lùng thế? Ta chỉ muốn giúp đỡ thôi mà,” Tiêu Tình cười, nhưng nụ cười của cô ta không có chút gì chân thành.

Nguyệt cảm thấy không khí trở nên căng thẳng. “Ngươi không cần giúp chúng tôi. Hãy rời khỏi đây.”

“Ngươi thật sự nghĩ rằng mình có thể bảo vệ linh tuyền khỏi Đường Minh?” Tiêu Tình nhếch mép. “Hắn là một người có tài, không dễ dàng bị đánh bại đâu.”

“Chúng ta sẽ tìm cách,” Hạo đáp, không để bản thân bị dao động.

“Cẩn thận, Nguyệt,” Tiêu Tình nói, giọng điệu đầy thách thức. “Nếu không cẩn thận, người sẽ mất tất cả.”

“Ta sẽ không để điều đó xảy ra,” Nguyệt kiên quyết.

Tiêu Tình lặng lẽ rời đi, để lại không khí ngột ngạt. Hạo nhìn Nguyệt, vẻ lo lắng không thể giấu nổi. “Chúng ta không thể để cô ta làm lung lay ý chí.”

“Em biết,” Nguyệt đáp, “Nhưng chúng ta phải giữ vững tinh thần. Linh tuyền là tất cả đối với em.”

Họ tiếp tục chuẩn bị cho cuộc chiến, nhưng nỗi lo lắng vẫn đeo bám. Đường Minh không chỉ là một kẻ thù, mà còn là một người thông minh và xảo quyệt. Nguyệt cảm thấy sức mạnh của linh tuyền không chỉ là vũ khí, mà còn là gánh nặng mà cô phải mang theo.

Khi màn đêm buông xuống, Nguyệt nằm trằn trọc không yên. Cô biết rằng ngày mai sẽ mang đến những thử thách mới. Cảm giác hồi hộp dâng lên trong lòng cô, như một cơn sóng dữ sắp ập đến.

“Nguyệt,” Hạo thì thầm, “Cô có tin tưởng vào chúng ta không?”

“Em tin,” cô trả lời, giọng đầy kiên định. “Chúng ta sẽ không từ bỏ.”

Mọi thứ sẽ sớm thay đổi, cuộc chiến vì linh tuyền đang đến gần. Cả hai đều cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, như một trận bão sắp sửa ập xuống. Giây phút quyết định sẽ không còn xa nữa.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn