Ngọc Hoàng Đường

Chương 10: Đối đầu đầu tiên

Trong một buổi sáng ảm đạm, ánh nắng yếu ớt len lỏi qua những tán cây, Lâm Nguyệt và Tôn Hạo đang thảo luận về kế hoạch bảo vệ linh tuyền. Cả hai ngồi bên bờ suối, những viên đá cuội lấp lánh như ngọc dưới mặt nước trong xanh. Nguyệt cảm thấy một nỗi lo lắng thường trực, như một cơn bão đang âm thầm dồn nén trong lòng.

“Hạo, chúng ta cần phải làm gì đó,” Nguyệt nói, giọng cô trầm xuống. “Đường Minh sẽ không từ bỏ dễ dàng.”

Hạo gật đầu, ánh mắt anh đầy quyết tâm. “Chúng ta sẽ không để hắn có cơ hội. Linh tuyền là tài sản quý giá, không chỉ với chúng ta mà còn với cả những người cần đến nó.”

“Nhưng hắn có nhiều người ủng hộ,” Nguyệt nhấn mạnh, “Hắn có thể sử dụng mọi thủ đoạn để chiếm đoạt.”

“Hãy để hắn thử,” Hạo đáp, nắm chặt tay lại. “Chúng ta sẽ cùng nhau bảo vệ nó.”

Chưa kịp thảo luận thêm, một tiếng động bất ngờ vang lên từ phía rừng cây. Cả hai ngừng lại, lắng nghe. Một bóng người xuất hiện giữa những tán cây, bước đi vững chãi. Là Đường Minh.

“Hai ngươi đang bàn chuyện gì mà thần bí vậy?” Hắn hỏi, giọng điệu mỉa mai. Ánh mắt sắc lạnh, nụ cười bí hiểm hiện lên trên môi.

“Không liên quan đến ngươi,” Hạo đáp lại, vẻ mặt không hề sợ hãi.

Nguyệt cảm thấy căng thẳng, nhưng cô không thể để nỗi sợ chiếm lấy mình. “Đường Minh, chúng tôi không muốn xung đột. Linh tuyền thuộc về gia đình tôi. Hãy dừng lại.”

“Dừng lại?” Hắn bật cười. “Nguyệt, em không hiểu. Linh tuyền sẽ là của ta, không sớm thì muộn.”

“Ngươi sẽ không bao giờ có được,” Hạo nói, giọng cương quyết. “Chúng ta sẽ bảo vệ nó bằng mọi giá.”

“Rất tốt, ta cũng không muốn hòa bình,” Đường Minh nói, sự thách thức hiện rõ trong ánh mắt. “Để xem ai sẽ là người đứng vững sau cùng.”

Nguyệt cảm thấy máu trong người như đông lại. Cô biết rằng cuộc chiến này không chỉ đơn thuần là giành giật tài sản, mà còn là cuộc chiến vì sự sống còn của gia đình cô. “Ngươi sẽ không thể thắng,” cô khẳng định, nhưng không biết mình có đủ sức mạnh để đối đầu với hắn hay không.

“Thời gian sẽ trả lời,” Đường Minh nói, rồi quay lưng bước đi, để lại một không khí nặng nề.

“Chúng ta phải chuẩn bị ngay bây giờ,” Hạo nói, ánh mắt anh đầy lo lắng. “Đường Minh không phải kẻ dễ đối phó.”

Nguyệt gật đầu, nhưng trong lòng cô vẫn cảm thấy một nỗi lo lắng không nguôi. Cô hiểu rằng những âm mưu của Đường Minh không chỉ dừng lại ở việc chiếm đoạt linh tuyền. Hắn sẽ tìm mọi cách để phá hủy những gì cô và Hạo đã xây dựng.Trong những ngày tiếp theo, cả hai lên kế hoạch cho việc bảo vệ linh tuyền. Họ thiết lập những bẫy đơn giản quanh khu vực, dọn dẹp những lối đi để dễ dàng phát hiện kẻ xâm nhập. Nguyệt cảm thấy sức mạnh của linh tuyền đang chảy trong huyết quản mình, như một nguồn năng lượng bất tận. Cô quyết tâm không để cho Đường Minh có được nó.

Một buổi chiều, khi cả hai đang nghỉ ngơi bên suối, Tiêu Tình bất ngờ xuất hiện. Với vẻ đẹp quyến rũ, cô ta bước đến gần, ánh mắt đầy mưu mô. “Chào hai người, đang làm gì mà vất vả vậy?”

“Không liên quan đến ngươi,” Hạo nói, ánh mắt cảnh giác.

“Ôi, sao lại lạnh lùng thế? Ta chỉ muốn giúp đỡ thôi mà,” Tiêu Tình cười, nhưng nụ cười của cô ta không có chút gì chân thành.

Nguyệt cảm thấy không khí trở nên căng thẳng. “Ngươi không cần giúp chúng tôi. Hãy rời khỏi đây.”

“Ngươi thật sự nghĩ rằng mình có thể bảo vệ linh tuyền khỏi Đường Minh?” Tiêu Tình nhếch mép. “Hắn là một người có tài, không dễ dàng bị đánh bại đâu.”

“Chúng ta sẽ tìm cách,” Hạo đáp, không để bản thân bị dao động.

“Cẩn thận, Nguyệt,” Tiêu Tình nói, giọng điệu đầy thách thức. “Nếu không cẩn thận, người sẽ mất tất cả.”

“Ta sẽ không để điều đó xảy ra,” Nguyệt kiên quyết.

Tiêu Tình lặng lẽ rời đi, để lại không khí ngột ngạt. “Chúng ta không thể để cô ta làm lung lay ý chí,” Hạo nói, ánh mắt anh đầy lo lắng. “Cô ta là một phần trong âm mưu của Đường Minh.”

“Em biết,” Nguyệt đáp, “Nhưng chúng ta phải giữ vững tinh thần. Linh tuyền là tất cả đối với em.”

Họ tiếp tục chuẩn bị cho cuộc chiến, nhưng nỗi lo lắng vẫn đeo bám. Đường Minh không chỉ là một kẻ thù, mà còn là một người thông minh và xảo quyệt. Nguyệt cảm thấy sức mạnh của linh tuyền không chỉ là vũ khí, mà còn là gánh nặng mà cô phải mang theo.

Khi màn đêm buông xuống, Nguyệt nằm trằn trọc không yên. Cô biết rằng ngày mai sẽ mang đến những thử thách mới. Cảm giác hồi hộp dâng lên trong lòng cô, như một cơn sóng dữ sắp ập đến.

“Nguyệt,” Hạo thì thầm, “Cô có tin tưởng vào chúng ta không?”

“Em tin,” cô trả lời, giọng đầy kiên định. “Chúng ta sẽ không từ bỏ.”

Mọi thứ sẽ sớm thay đổi, cuộc chiến vì linh tuyền đang đến gần. Cả hai đều cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, như một trận bão sắp sửa ập xuống. Giây phút quyết định sẽ không còn xa nữa.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn