Sáng sớm, phủ Quốc công yên ắng đến lạ thường. Bầu không khí nặng nề như có thứ gì vô hình đang lặng lẽ siết lấy từng hơi thở. Bên ngoài cổng lớn, quan binh tuần tra nối nhau đi qua, tiếng giày đạp lên nền đá nghe đều đều, lạnh lẽo. Trong phòng nghị sự, các trưởng lão của bốn đại gia tộc đã tề tựu đông đủ, ai nấy mặt mày nghiêm trọng, ánh mắt dò xét lẫn nhau, chẳng ai dám chủ động lên tiếng trước.
Tạ Ngọc Cẩn ngồi ở vị trí chủ tọa, lưng thẳng tắp, ánh mắt lạnh nhạt đảo qua từng gương mặt. Trên bàn, tấu chương xếp chồng, dấu son đỏ thẫm như vết máu loang. Chàng vẫn giữ vẻ trầm tĩnh cố hữu, nhưng sâu trong đôi mắt ánh bạc là sự cảnh giác, như con thú hoang vừa thoát khỏi lưới, sẵn sàng tung móng vuốt bảo vệ bản thân.
Một vị trưởng lão họ Tĩnh chậm rãi lên tiếng, giọng nói trầm đục:
– Gần đây nội bộ các phủ liên tiếp xảy ra chuyện lạ. Đêm qua, kho bí thuật của phủ Tử Hoa bị xâm nhập, bảo vật trấn tộc biến mất, ám vệ trọng thương không ai hay biết. Chẳng lẽ lại là người trong nhà làm phản?
Người họ Huyễn ngồi đối diện liếc mắt, lạnh lùng đáp:
– Chuyện này chưa rõ thực hư, nhưng dấu vết để lại lại là bí pháp Ám Ngọc. Ta hỏi, phủ Quốc công có thể giải thích không?
Không khí trong phòng như đông đặc lại. Tạ Ngọc Cẩn không vội đáp, chỉ mím môi, tay đặt nhẹ lên mặt bàn. Chàng biết, đây chính là bước đầu tiên của một ván cờ hiểm ác đã được sắp đặt từ lâu.
Một trưởng lão khác, giọng sắc lạnh:
– Không chỉ phủ Tử Hoa, phủ Huyễn Vân của ta cũng có ám vệ đột ngột phát điên, miệng luôn lẩm bẩm những câu chẳng rõ đầu đuôi. Kỳ lạ là vết bầm đen trên cổ tay bọn họ rất giống dấu hiệu trúng Ám Ngọc chú.
– Đừng vội đổ hết lên đầu phủ Quốc công, – một người họ Tạ lên tiếng, vẻ bất bình, – lẽ nào ai luyện được Ám Ngọc chú đều là người nhà ta?
Chỉ một câu, phòng nghị sự lập tức chia làm hai phe. Tiếng bàn tán, chỉ trích, nghi kỵ vang lên không dứt, ai cũng dè chừng, phòng bị kẻ bên cạnh. Tạ Ngọc Cẩn lặng im quan sát, trong lòng chợt lạnh đi một phần. Chàng hiểu rõ, đây không chỉ đơn thuần là tranh chấp giữa các gia tộc, mà là trận chiến lòng người đã bị ai đó dùng bí thuật khuấy động tận gốc.
Bên ngoài, mưa bụi lất phất rơi, phủ lên mái ngói một lớp mỏng mờ. Trong bóng tối, một bóng áo xanh lặng lẽ đi qua hành lang sau, tay áo rộng khẽ phất, ẩn dưới là viên ngọc đen tỏa ánh sáng âm u.
Hạ Tinh Nhi đứng sau cánh cửa, lắng nghe từng lời bàn bạc. Nàng mỉm cười, đôi mắt thoáng qua tia hiểm độc. Trong tay nàng, Ám Ngọc chú đã khởi động, từng luồng khí đen mảnh như tơ nhện lặng lẽ len vào góc tối phủ Quốc công.
***
Ở một gian phòng nhỏ phía tây, Lục Trinh Nhi đang kiểm tra thương thế cho Dương thị. Dưới ánh đèn, sắc mặt bà đã tốt hơn, hơi thở đều, nhưng vẻ lo lắng vẫn không rời khỏi đáy mắt.
– Nhi nhi, ngoài kia có biến gì sao? Mẫu thân nghe tiếng người đi lại dồn dập, lòng không yên.
Trinh Nhi cẩn thận đắp lại chăn cho mẹ, giọng nhẹ nhàng:
– Mẫu thân yên tâm, chỉ là các trưởng lão đang bàn việc lớn. Con đã dặn Hoa ma ma trông cửa, sẽ không để ai làm phiền.
Dương thị nắm chặt tay con gái:
– Con phải cẩn thận. Lời nguyền Ngọc cốt… chưa bao giờ là chuyện đùa. Người trong phủ càng lúc càng khó đoán, mẫu thân sợ…
Trinh Nhi cúi xuống, khẽ mỉm cười an ủi, nhưng trong lòng lại dậy sóng. Từ khi tỉnh lại, nàng luôn cảm thấy có thứ gì đó bất thường, như một bàn tay vô hình đang lật ngược từng quân cờ.
Bỗng ngoài cửa sổ vang lên tiếng bước chân. Cửa mở, Tạ Ngọc Cẩn bước vào, thần sắc có phần mệt mỏi nhưng ánh mắt vẫn vững vàng.
– Ta muốn nói chuyện riêng với nàng, – chàng nhìn Trinh Nhi, giọng trầm thấp.
Trinh Nhi dặn Hoa ma ma đưa Dương thị sang phòng bên, rồi mới quay lại đối diện Ngọc Cẩn.
Chàng ngồi xuống, trầm ngâm hồi lâu mới lên tiếng:
– Ám Ngọc chú đã bị ai đó dùng để ly gián các gia tộc. Sáng nay, ba phủ lớn đều gửi thư chất vấn phủ ta. Kẻ đứng sau rõ ràng muốn đẩy ta vào thế bị cô lập.
Trinh Nhi cau mày:
– Chỉ có những người am hiểu bí thuật Ám Ngọc mới có thể làm được. Chàng nghi ngờ ai?
Ngọc Cẩn lắc đầu:
– Bề ngoài là vậy, nhưng thực chất Ám Ngọc chú chỉ là công cụ. Người thật sự điều khiển, hẳn đã sớm bố trí tai mắt trong từng phủ, lợi dụng lòng nghi kỵ để xé toang lòng tin lẫn nhau.
Trinh Nhi khẽ thở dài:
– Uyển Cơ lẫn Hạ Tinh Nhi đều có động cơ. Nhưng muốn thao túng đại cục, chỉ dựa vào một mình Uyển Cơ, e là chưa đủ sâu.
Ánh bạc trong mắt Ngọc Cẩn lóe lên:
– Nàng có nghĩ, Hạ Tinh Nhi chính là người khởi xướng?
Trinh Nhi trầm ngâm:
– Nếu là nàng ta, sẽ không dừng lại ở đó. Ám Ngọc chú phát tác, lòng người rối loạn, phủ Quốc công bị nghi ngờ, chàng lại là người đứng đầu, tất cả mọi mũi dùi đều hướng về chàng. Đây là thế trận ép buộc chàng phải lựa chọn: hoặc phản bội các gia tộc để bảo toàn gia tộc mình, hoặc chấp nhận bị liên minh các phủ bài xích, đến khi cùng đường.
Ngọc Cẩn cười nhạt:
– Năm xưa cũng là chiêu này, chỉ khác kẻ bày trận đã đổi người.
Trinh Nhi nhìn chàng, mắt phượng sâu thẳm:
– Nhưng lần này chàng không đơn độc.
Chàng lặng im, bàn tay nắm lại trên đầu gối. Thật lâu sau, chàng mới khẽ nói:
– Nếu một ngày ta buộc phải làm điều nàng không thể tha thứ… nàng có hận ta không?
Trinh Nhi nhìn thẳng vào mắt chàng, giọng kiên định:
– Chỉ cần biết tâm chàng chưa đổi, mọi thứ còn lại, ta đều có thể cùng chàng gánh vác.
Một khoảnh khắc yên lặng, ngoài kia, mưa đã ngừng rơi. Ngọc Cẩn đứng dậy, ánh mắt dịu lại đôi phần.
– Ta đi họp tiếp. Nàng hãy trông nom mẫu thân, đừng để ai lại gần phòng này, kể cả người nhà phủ Quốc công.
Trinh Nhi gật đầu, dõi theo bóng chàng khuất dần ngoài cửa.
***
Trong đại sảnh, cuộc tranh cãi đã lên đến đỉnh điểm. Một trưởng lão phủ Huyễn Vân vỗ bàn, giọng giận dữ:
– Nếu phủ Quốc công không thể giải trình, ta đề nghị lập tức phong tỏa phủ, giao người nghi ngờ cho liên minh tra xét!
Ngọc Cẩn bước vào, dáng điềm tĩnh, ánh mắt lướt qua từng người.
– Nếu các vị muốn tra xét, ta sẵn sàng phối hợp. Nhưng muốn làm rõ chân tướng, cần phải tìm ra kẻ thực sự điều khiển Ám Ngọc chú, chứ không phải đổ hết lên đầu phủ ta.
Một người họ Tĩnh đứng dậy, giọng sắc bén:
– Vậy ngươi giải thích thế nào về việc ám vệ phủ Tĩnh phát điên, lại lẩm nhẩm tên ngươi trong mê sảng?
Ngọc Cẩn bình thản:
– Ám vệ bị trúng chú, tâm trí không còn tỉnh táo, lời nói chẳng đáng tin. Nếu các vị nghi ngờ, xin cứ mang người tới đối chứng trước mặt ta.
Không khí trong phòng càng thêm căng thẳng. Một vài trưởng lão bắt đầu xì xào:
– Hay là… vốn đã có nội gián từ lâu?
– Nghe nói Tạ gia từng dung túng tiểu thiếp xuất thân thấp hèn, chẳng phải Uyển Cơ cũng rất giỏi Ám Ngọc chú sao?
– Ta lại nghe gần đây phủ Quốc công liên tục thay đổi ám vệ, không rõ có ẩn tình gì không…
Những lời nói mập mờ, vừa đủ gieo nghi ngờ, vừa không ai dám khẳng định. Ngọc Cẩn hiểu rõ, đây chính là hiệu quả đáng sợ nhất của Ám Ngọc chú: nó không chỉ làm hại thân thể, mà còn đầu độc lòng người, khiến từng sợi dây liên kết mong manh giữa các đại gia tộc đứt rời từng chút một.
Chàng trầm giọng:
– Nếu các vị không tin, ta đề nghị tạm thời đóng cửa phủ Quốc công, để các phủ phái người giám sát. Nhưng nếu sau ba ngày không tìm ra chứng cứ, mong các vị trả lại trong sạch cho ta.
Các trưởng lão nhìn nhau, một người họ Tử Hoa lên tiếng:
– Được. Nhưng nếu trong ba ngày phát hiện bất kỳ bí pháp nào bị lộ, hoặc có người bỏ trốn, Tạ gia phải chịu toàn bộ trách nhiệm!
Ngọc Cẩn gật đầu, ánh bạc trong mắt lạnh băng.
***
Giữa trưa, trong phòng khách phía đông, Uyển Cơ khoác áo choàng nhung, ngồi nhâm nhi chén trà. Dưới ánh sáng, gương mặt nàng mỉm cười nhu mì, nhưng khóe môi lại ẩn chứa vẻ chế giễu.
Hạ Tinh Nhi đứng bên, rót thêm trà, giọng nhẹ nhàng:
– Tin tức đã lan đi khắp các phủ. Đa số đều tin phủ Quốc công là kẻ chủ mưu. Chỉ cần thêm một mồi lửa nữa, lòng người sẽ không thể cứu vãn.
Uyển Cơ nghiêng đầu, ánh mắt sắc lạnh:
– Ngọc Cẩn tưởng hắn tài trí hơn người, không ngờ cũng có ngày bị dồn đến đường cùng. Muội liệu có chắc Ám Ngọc chú không bị ai phát hiện?
Tinh Nhi mỉm cười, nhún vai:
– Loại chú này chỉ lưu lại dấu vết bên ngoài ba canh giờ, sau đó khí tức hoàn toàn tan biến. Chẳng ai có thể truy ra nguồn gốc. Lại thêm muội đã sắp xếp người của phủ Huyễn Vân và Tử Hoa cùng phối hợp tung tin, chỉ cần thêm một phen châm ngòi, cả liên minh sẽ tự chia rẽ.
Uyển Cơ gật đầu:
– Được, cứ theo kế hoạch tiến hành. Đến khi Ngọc Cẩn không còn đường lui, ta muốn xem hắn sẽ chọn gia tộc hay chọn tình cảm.
Tinh Nhi khẽ cúi đầu, ánh mắt thoáng qua tia sắc lạnh:
– Nếu hắn chọn tình cảm, ta sẽ khiến hắn mất tất cả. Nếu chọn gia tộc, ắt sẽ phải trả giá bằng người hắn yêu thương nhất.
Uyển Cơ nheo mắt, nhấp một ngụm trà, tiếng cười khe khẽ vang lên trong không gian tĩnh mịch.
***
Bên ngoài, một bóng người lặng lẽ lướt qua hành lang, áo bào xanh nhạt phấp phới trong gió. Trình Duệ Chi dừng chân trước cửa phòng nghị sự, lắng nghe tiếng tranh cãi vọng ra từ bên trong, thần sắc trầm ngâm.
Chàng quay bước, men theo lối nhỏ dẫn ra vườn hoa phía sau. Gió thoảng qua, mang theo mùi đất ẩm và hương trà nhè nhẹ. Chàng ngồi xuống ghế đá, lấy trong tay áo ra một mảnh giấy nhỏ, hàng chữ viết vội: “Ám Ngọc chú phát tác, liên minh chia rẽ, phủ Quốc công gặp nạn. Hành động cần thận trọng.”
Duệ Chi nhíu mày. Chàng biết nét chữ này, đó là tín vật của một ám vệ từng theo cha chàng, nay đã chuyển sang dưới trướng Hạ Tinh Nhi. Trong lòng Duệ Chi, một nỗi bất an chợt bùng lên. Nếu Hạ Tinh Nhi đã nhúng tay, chẳng lẽ nàng còn muốn kéo cả chàng vào vũng bùn này?
Tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên phía sau. Duệ Chi quay lại, bắt gặp Lục Trinh Nhi đang đi tới, sắc mặt có phần mệt mỏi nhưng ánh mắt vẫn sắc sảo.
– Duệ Chi, chàng có biết chuyện gì đang xảy ra trong phủ không?
Duệ Chi đứng dậy, khẽ gật đầu:
– Ta vừa nhận được mật thư. Có người cố ý gài bẫy, khiến các phủ nghi ngờ lẫn nhau. Nếu không ngăn lại, e rằng sẽ thành đại loạn.
Trinh Nhi thấp giọng:
– Hạ Tinh Nhi đã ra tay. Ám Ngọc chú chỉ là bề nổi, mục đích sâu xa hơn là chia rẽ tất cả, khiến Ngọc Cẩn bị cô lập hoàn toàn.
Duệ Chi siết chặt tờ giấy, ánh mắt tối lại:
– Nàng muốn ta làm gì?
Trinh Nhi nhìn thẳng vào mắt chàng, giọng dứt khoát:
– Ta cần chàng giúp ta liên hệ với ám vệ cũ trong phủ Tể tướng. Chỉ có bọn họ mới biết cách phá Ám Ngọc chú từ trong gốc, còn lại, giao cho ta và Ngọc Cẩn.
Duệ Chi do dự:
– Nếu ta làm vậy, có khác nào đối đầu với phụ thân? Một khi chuyện bại lộ, ta sẽ không còn đường lui.
Trinh Nhi nhẹ nhàng đặt tay lên mu bàn tay chàng:
– Ta không muốn chàng vì ta mà hy sinh tất cả. Nhưng nếu không có sự giúp sức của chàng, Ngọc Cẩn sẽ không chống nổi thế cờ này. Nếu lần này thành công, tất cả chúng ta mới còn đường sống.
Duệ Chi nhìn nàng thật lâu, cuối cùng khẽ gật đầu:
– Được. Ta sẽ làm theo ý nàng. Nhưng nàng phải hứa, cho dù xảy ra chuyện gì, cũng phải bảo vệ bản thân trước tiên.
Trinh Nhi mỉm cười, ánh mắt dịu lại:
– Ta hứa.
Gió thoảng qua, cuốn theo mùi trà nhè nhẹ, xua đi phần nào nỗi lo âu trong lòng hai người. Họ đứng cạnh nhau, lặng lẽ hướng về phía đại sảnh, nơi sóng gió đang cuộn trào.
***
Chiều đến, trời chuyển u ám. Trong phòng nghị sự, các trưởng lão vẫn chưa tìm được lời giải đáp. Mỗi người đều sai ám vệ lục soát khắp phủ, nhưng không phát hiện được gì ngoài một vài vết tích mơ hồ của Ám Ngọc chú, càng khiến lòng người thêm rối loạn.
Một ám vệ phủ Huyễn Vân đột nhiên phát điên, lao vào giữa phòng, miệng hét lớn:
– Là Tạ Ngọc Cẩn! Hắn muốn giết tất cả! Hắn… hắn…
Chưa kịp nói hết câu, người nọ đã lăn ra đất, miệng sùi bọt trắng, mắt trợn trừng. Các trưởng lão giật mình, đồng loạt lùi lại, ai nấy mặt tái mét.
Ngọc Cẩn quỳ xuống kiểm tra, khẽ nhíu mày:
– Hắn trúng độc. Đây là loại độc chỉ phát tác khi kết hợp với Ám Ngọc chú. Các vị tự hỏi xem, ngoài người luyện Ám Ngọc chú, còn ai có thể phối hợp độc dược tinh vi đến vậy?
Một trưởng lão phủ Tử Hoa run giọng:
– Chẳng lẽ có kẻ cấu kết cả hai bí thuật? Lẽ nào… trong phủ Quốc công có nội gián?Không khí càng thêm căng thẳng. Lúc này, bên ngoài có người chạy vào, th* d*c:
– Tạ đại nhân, trong kho bí pháp phát hiện dấu vết lạ. Có người để lại một viên ngọc đen dưới gối của ám vệ phủ ta!
Các trưởng lão đổ dồn ánh mắt về phía Ngọc Cẩn, ánh nhìn đầy ngờ vực và đe dọa.
– Giải thích đi, Tạ Ngọc Cẩn, – một trưởng lão phủ Huyễn Vân lạnh lùng lên tiếng, – nếu không, hôm nay ngươi đừng mong rời khỏi đây nguyên vẹn.
Ngọc Cẩn đứng dậy, mặt không biến sắc, nhưng bàn tay dưới tay áo đã siết chặt thành nắm đấm.
– Nếu các vị tin vào viên ngọc đó, chi bằng xét nghiệm máu của từng người trong phủ, xem ai thực sự bị trúng chú, ai là kẻ thao túng.
Một trưởng lão phủ Tĩnh gằn giọng:
– Ngươi tưởng ta không dám? Tốt, lập tức phong tỏa phủ Quốc công, từng người đều phải kiểm tra!
Tiếng quát vang lên, quan binh lập tức ùa vào, phong tỏa mọi lối ra vào. Không khí trong phủ ngột ngạt đến nghẹt thở. Người hầu, ám vệ, thậm chí cả nữ quyến đều bị triệu tập, ai cũng hoang mang, lo sợ.
Ngọc Cẩn đứng giữa vòng vây, ánh mắt sắc lạnh quét qua từng người. Chàng biết, chỉ cần một sơ suất, gia tộc sẽ sụp đổ trong khoảnh khắc.
***
Trong phòng của Dương thị, Trinh Nhi nghe tin, sắc mặt tái đi. Nàng lập tức cho người gọi Hoa ma ma, dặn dò:
– Lập tức đưa mẫu thân rời khỏi hậu viện, nếu có chuyện gì, dùng tín vật này liên lạc với ta.
Hoa ma ma nhận lấy tín vật, vội vàng dìu Dương thị đi. Trinh Nhi hít sâu một hơi, lấy trong tay áo ra một lọ thuốc nhỏ, lặng lẽ giấu vào tay áo rồi rời phòng, hướng thẳng về phía đại sảnh.
Trên đường đi, nàng bắt gặp Uyển Cơ đang đứng dựa bên cửa sổ, ánh mắt lạnh lẽo nhìn ra sân. Uyển Cơ khẽ cười, chậm rãi nói:
– Tỷ tỷ, muội nghe nói phủ Quốc công sắp bị lục soát, thật khiến người ta đau lòng. Không biết tỷ có sợ không?
Trinh Nhi đứng lại, ánh mắt không giấu được vẻ khinh miệt:
– Muội nên lo cho bản thân trước đi. Nếu hôm nay đại cục loạn, người đầu tiên bị nghi ngờ sẽ là kẻ giỏi Ám Ngọc chú nhất phủ này.
Uyển Cơ mỉm cười, ánh mắt lấp lánh:
– Vậy tỷ tỷ nên cẩn thận giữ mình. Kẻ bị nghi ngờ nhiều khi lại là người vô tội nhất.
Nói rồi, Uyển Cơ quay đi, tà áo lướt nhẹ qua nền gạch, để lại một mùi hương nhàn nhạt khó đoán.
Trinh Nhi nhìn theo bóng nàng, lòng trào lên dự cảm chẳng lành. Nàng bước nhanh đến đại sảnh, nơi Ngọc Cẩn đang đối diện vòng vây của các trưởng lão.
***
Lúc này, Duệ Chi đã lặng lẽ trở về, mang theo một lọ thuốc giải do ám vệ phủ Tể tướng giao lại. Chàng đưa mắt nhìn quanh, rồi lặng lẽ tiến về phía Trinh Nhi, khẽ đặt lọ thuốc vào tay nàng:
– Đây là thuốc giải Ám Ngọc chú. Nhưng phải tìm đúng người bị trúng chú mới có thể giải.
Trinh Nhi khẽ gật đầu, giấu lọ thuốc vào tay áo, ánh mắt cảm kích:
– Đa tạ chàng. Giờ ta sẽ tìm cách tiếp cận Ngọc Cẩn.
Duệ Chi giữ tay nàng lại, thì thầm:
– Cẩn thận. Lúc nãy ta thấy Hạ Tinh Nhi xuất hiện ở kho bí pháp. Có lẽ nàng ta còn âm mưu khác.
Trinh Nhi nhìn sâu vào mắt chàng, giọng nhỏ nhẹ:
– Ta biết. Nhưng ta không thể để Ngọc Cẩn đơn độc.
Nàng vội vàng rời đi, lòng dậy sóng.
***
Trong đại sảnh, các trưởng lão lần lượt yêu cầu xét nghiệm máu từng người. Không khí nặng nề, ai cũng nơm nớp lo sợ. Đến lượt Ngọc Cẩn, chàng chìa cổ tay, để một vị y sư nhỏ máu xuống bát sứ. Máu chảy ra, đỏ sẫm, không có dấu hiệu gì lạ.
Một trưởng lão phủ Huyễn Vân chợt lên tiếng:
– Cẩn thận! Có kẻ dùng bí thuật che giấu, phải dùng thêm thuốc thử của Tử Hoa phủ mới biết thật giả!
Ngay lập tức, một vị y sư rót vào bát máu vài giọt dung dịch tím. Máu vẫn không đổi màu. Các trưởng lão thì thầm, ánh mắt vẫn ngờ vực.
Bỗng một ám vệ đứng cuối hàng bỗng ngã vật xuống, toàn thân run rẩy, miệng sùi bọt trắng. Y sư vội kiểm tra, phát hiện trong máu hắn có vết ngọc đen li ti. Các trưởng lão đồng loạt quay sang Ngọc Cẩn, giọng đầy đe dọa:
– Người của phủ Quốc công, lại bị trúng Ám Ngọc chú ngay trong phủ mình! Ngươi còn gì để nói?
Ngọc Cẩn trầm giọng:
– Nếu ta là chủ mưu, sao phải để người nhà mình chịu độc?
Một trưởng lão phủ Tĩnh cười lạnh:
– Có khi nào ngươi muốn diệt khẩu?
Không khí trong phòng căng như dây đàn. Trinh Nhi chen vào, ánh mắt sắc lạnh:
– Các vị trưởng lão, nếu muốn tìm kẻ chủ mưu, hãy cho ta một cơ hội. Ta có thể chứng minh người này bị trúng Ám Ngọc chú, nhưng không phải do phủ Quốc công ra tay.
Các trưởng lão nhìn nhau, một người gật đầu:
– Được, nếu ngươi làm được, chúng ta sẽ xem xét lại mọi việc.
Trinh Nhi lấy lọ thuốc giải, nhỏ một giọt vào miệng ám vệ vừa ngã. Chỉ một lúc sau, sắc mặt người kia dần hồng trở lại, hơi thở đều hơn. Khi tỉnh lại, hắn run rẩy nói:
– Là… là một nữ nhân áo xanh lẻn vào phòng ta… ta không nhìn rõ mặt… chỉ nhớ có mùi hương rất lạ…
Các trưởng lão xôn xao, ánh mắt đổ dồn về phía các nữ quyến trong phủ. Uyển Cơ đứng lặng giữa đám đông, gương mặt không đổi sắc, nhưng bàn tay dưới tay áo đã siết chặt.
Một trưởng lão phủ Tử Hoa nhìn quanh:
– Có ai trong phủ Quốc công thường dùng hương liệu lạ không?
Một nha hoàn rụt rè lên tiếng:
– Dạ, chỉ có nhị tiểu thư Uyển Cơ thích dùng hương lan xanh… ngoài ra, không ai dám dùng loại đó.
Uyển Cơ nở nụ cười điềm tĩnh:
– Hương lan xanh là thứ phổ biến, chẳng lẽ chỉ vì một lời nói mà các vị nghi ngờ ta?
Một trưởng lão phủ Huyễn Vân lạnh lùng:
– Nếu không phải ngươi, sao không cho xét máu ngay tại đây?
Uyển Cơ thong thả vén tay áo, chìa cổ tay trắng ngần:
– Các vị cứ thử.
Máu nhỏ xuống bát, y sư rót thuốc thử, không hề đổi màu. Các trưởng lão nhíu mày, vẻ nghi ngờ chưa tan.
Ngọc Cẩn nhìn em gái, ánh bạc trong mắt tối lại:
– Nếu không phải ngươi, vậy ai đã lẻn vào phủ, dùng bí thuật và độc dược phối hợp tinh vi như vậy?
Uyển Cơ nhẹ nhàng đáp:
– Huynh hỏi muội, chi bằng hỏi lại người từng là cung nữ phủ Thượng thư, nay đã thành phi tần, vốn am hiểu cả độc dược lẫn Ám Ngọc chú. Dẫu sao, Hạ Tinh Nhi cũng không phải người ngoài…
Trinh Nhi lạnh giọng:
– Muội thật biết đẩy người khác xuống nước.
Uyển Cơ nhún vai, ánh mắt lấp lánh:
– Ta chỉ nói sự thật. Các vị trưởng lão, nếu muốn điều tra, xin cứ điều tra tận cùng. Muội không sợ.
Các trưởng lão lại thì thầm, bầu không khí càng thêm rối ren.
***
Bên ngoài, Hạ Tinh Nhi đứng dưới mái hiên, nhìn vào đại sảnh. Nàng mỉm cười, ánh mắt thâm sâu. Trong tay áo, một viên ngọc đen khác khẽ lăn qua lăn lại, tỏa ra khí tức lạnh lẽo.
– Trò chơi này mới chỉ bắt đầu, – nàng thì thầm, – các ngươi cứ nghi kỵ nhau đi, càng loạn càng tốt.
Một bóng người lướt qua phía sau, thì thầm vào tai nàng:
– Đã xong. Các ám vệ của ba phủ đều nghi ngờ lẫn nhau. Đêm nay, sẽ có thêm người phát điên.
Tinh Nhi gật đầu, khẽ cười:
– Đến khi tất cả chỉ còn biết nhìn nhau mà nghi ngờ, phủ Quốc công sẽ không còn sức phản kháng. Đến lúc đó, ta sẽ ra tay, lấy đi thứ ta muốn.
***
Đêm buông xuống, phủ Quốc công chìm trong cảnh giới nghiêm ngặt. Đèn lồng treo khắp các lối đi, ám vệ tuần tra không ngơi nghỉ. Dưới ánh đèn, gương mặt ai nấy đều lộ vẻ mệt mỏi, ngờ vực.
Trong phòng nghị sự, Ngọc Cẩn ngồi một mình, ánh mắt sâu thẳm nhìn ra cửa sổ. Chàng biết, chỉ cần một sơ suất, tất cả sẽ sụp đổ. Bên ngoài, tiếng bước chân dừng lại trước cửa. Trinh Nhi bước vào, nhẹ nhàng đặt tay lên vai chàng.
– Ta mang cho chàng chút canh nóng, uống cho ấm người.
Ngọc Cẩn cầm bát canh, mỉm cười gượng gạo:
– Đã lâu rồi ta không được ai quan tâm như vậy.
Trinh Nhi ngồi xuống cạnh chàng, thì thầm:
– Chàng không đơn độc. Ta và Duệ Chi đều đang tìm cách phá giải Ám Ngọc chú. Nhưng chàng phải hứa, bất kể xảy ra chuyện gì, cũng không được tự mình gánh hết.
Chàng nhìn nàng, ánh mắt dịu lại:
– Ta chỉ sợ, một ngày nào đó, nàng sẽ hối hận vì đã đứng về phía ta.
Trinh Nhi lắc đầu, ánh mắt kiên định:
– Ta từng hối hận vì đã không tin chàng. Giờ đây, dù kết cục thế nào, ta cũng sẽ cùng chàng đối diện.
Một khoảnh khắc yên lặng, rồi Ngọc Cẩn khẽ nắm lấy tay nàng, siết chặt.
Ngoài kia, gió thổi mạnh, cuốn theo những chiếc lá vàng bay tán loạn, như điềm báo cho cơn bão lớn sắp đến.
***
Nửa đêm, tiếng kêu thất thanh vang lên từ kho ám vệ. Quan binh ùa tới, phát hiện một ám vệ phủ Tử Hoa đã chết, trên cổ tay hiện rõ dấu vết của Ám Ngọc chú. Bên cạnh, một viên ngọc đen bị bóp nát, mảnh vụn vương khắp nền đất.
Tin tức lan truyền như lửa gặp gió. Các trưởng lão đồng loạt triệu tập hội nghị khẩn cấp. Ai nấy đều cho rằng phủ Quốc công có nội gián, có kẻ cấu kết với bên ngoài, muốn diệt khẩu.
Ngọc Cẩn bị triệu đến, đứng giữa vòng vây của các trưởng lão, ánh mắt không chút sợ hãi.
Một trưởng lão phủ Huyễn Vân quát lớn:
– Tạ Ngọc Cẩn, ngươi còn gì để nói? Đêm nay ngươi không thể thoát tội!
Trinh Nhi chen vào, giọng sắc lạnh:
– Các vị muốn bắt ai thì cứ bắt, nhưng trước khi mọi chuyện sáng tỏ, xin đừng vội kết tội người vô tội.
Uyển Cơ đứng phía sau, ánh mắt lạnh như băng, khẽ mỉm cười:
– Lần này, xem ai cứu được huynh…
Trong bóng tối, Hạ Tinh Nhi nấp sau rèm cửa, ánh mắt lấp lánh. Nàng lặng lẽ rút ra một viên ngọc đen khác, ném vào góc phòng, rồi quay người biến mất trong đêm.
***
Tiếng bước chân dồn dập, tiếng quát tháo, tiếng binh khí va chạm vang lên khắp phủ. Người hầu, ám vệ, thậm chí cả nữ quyến đều bị lục soát. Lòng người càng thêm rối loạn, ai cũng dè chừng kẻ bên cạnh.
Trong một góc tối, Duệ Chi đứng lặng, ánh mắt u ám. Chàng biết, chỉ cần thêm một biến cố nữa, phủ Quốc công sẽ thực sự bị đẩy vào đường cùng. Nhưng lúc này, chàng không còn cách nào khác ngoài chờ đợi.
***
Rạng sáng, trên bầu trời lấp lánh những tia sáng đầu tiên. Trong đại sảnh, các trưởng lão ngồi im lặng, sắc mặt u ám. Ngọc Cẩn bị giam lỏng ở phòng nghị sự, trước cửa có hai hàng ám vệ canh giữ nghiêm ngặt.
Trinh Nhi ngồi trong phòng, mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, lòng ngổn ngang trăm mối. Nàng biết, chỉ cần một sai sót, tất cả sẽ tan thành mây khói. Nhưng nàng cũng hiểu, đây chính là thời khắc quyết định vận mệnh của tất cả bọn họ.
Bên ngoài, gió lạnh thổi qua, cuốn theo mùi hương lan xanh thoang thoảng. Trong bóng tối, một bóng áo xanh lướt qua, để lại một vệt khói mờ, như dấu vết của một ván cờ chưa tới hồi kết.
Tiếng chuông canh năm vang lên, vọng khắp phủ Quốc công. Đêm dài chưa dứt, sóng ngầm vẫn cuộn trào trong bóng tối. Ai là kẻ đứng sau, ai sẽ là người ngã xuống tiếp theo – tất cả vẫn còn là ẩn số.