Bước chân người lạ vừa chạm tới bờ đá, tiếng sáo im bặt. Cả ba cùng quay đầu nhìn, mùi hương trầm thoang thoảng theo gió đêm. Người ấy vận trường bào đen, khăn che nửa mặt, chỉ lộ đôi mắt dài ánh sáng lạnh, cúi mình chắp tay:
– Tạ công tử, Lục tiểu thư, Trình công tử. Chủ nhân cho mời ba vị đến y quán phía đông thành. Xin hãy đi ngay, nếu không sẽ không kịp cứu người.
Ngọc Cẩn đứng chắn trước mặt Trinh Nhi, ánh mắt thâm trầm:
– Chủ nhân các hạ là ai?
Người nọ không đáp, chỉ đặt một mảnh ngọc bội lên tảng đá, bóng dáng lẫn vào bóng tối tựa làn khói mỏng. Ngọc bội trong suốt, khắc hình hoa sen nở, viền ngoài là hoa văn Tử Hoa – dấu hiệu chỉ người trong dòng tộc họ Dương mới có.
Trinh Nhi chấn động, bàn tay siết chặt tà áo. Dương thị, mẫu thân nàng, có thể gặp nạn. Một tia lạnh chạy dọc sống lưng, nàng gắng trấn tĩnh, ngẩng đầu:
– Ta phải đi.
Duệ Chi giữ lấy cổ tay nàng:
– Đêm nay nguy hiểm tứ phía, cô nương không thể mạo hiểm. Để ta đi trước dò đường.
Ngọc Cẩn đặt tay lên vai Trinh Nhi, ánh mắt kiên định:
– Ta đi cùng nàng. Nếu là bẫy, càng không thể để nàng đơn độc.
Trinh Nhi nhìn hai người, trái tim như bị xé đôi. Một bên là an toàn, dịu dàng quen thuộc; một bên là lạnh lùng mà nàng không thể rời mắt. Nàng hít sâu, quyết đoán:
– Chúng ta cùng đi. Dù phía trước là hiểm họa, ta cũng không lùi bước nữa.
Đoàn người lặng lẽ rời bờ hồ, theo bóng đêm xuyên qua những con hẻm nhỏ. Dưới lớp áo khoác, Trinh Nhi vẫn cảm nhận rõ nhịp tim dồn dập. Không ai nói một lời, chỉ có tiếng gió rít nhẹ bên tai.
Y quán phía đông thành chỉ là một gian nhà cũ kỹ, ánh đèn leo lét. Vừa bước vào, mùi thuốc sắc hăng nồng ập đến. Một bà lão áo lam ngồi bên bàn, mái tóc bạc thưa, lưng gù nhưng ánh mắt sắc như dao:
– Các vị đến rồi. Mau theo ta.
Bà đưa họ vào gian trong, kéo tấm bình phong. Trên giường tre, Dương thị nằm thiêm thiếp, sắc mặt xanh xao. Một chậu nước thuốc còn bốc khói đặt bên cạnh.
Trinh Nhi lao tới, run giọng:
– Mẫu thân!
Bà lão cản lại:
– Đừng chạm vào. Bà ấy trúng độc Tử Hoa, chỉ người có cốt ngọc thuần khiết mới giải được. Các vị, trong ba người, ai dám thử?
Bên ngoài, tiếng vó ngựa dồn dập. Áp lực như lớp lưới vô hình siết chặt lấy Trinh Nhi. Nàng nhìn mẫu thân, rồi nhìn hai nam tử bên cạnh. Ngọc Cẩn lặng lẽ tháo tay áo, để lộ cổ tay trắng ngần, đôi mắt ánh lên tia quyết tuyệt:
– Lục phu nhân là ân nhân cũ của ta. Nếu phải dùng huyết cốt, ta không từ.
Duệ Chi cũng đưa tay ra, giọng chậm rãi:
– Nếu có thể lấy máu ta để cứu mẫu thân nàng, dẫu chết cũng không tiếc.
Trinh Nhi đứng lặng, nước mắt không rơi mà cay xè hốc mắt. Bà lão nhìn ba người, khẽ gật đầu:
– Chỉ một trong hai người có thể cứu bà ấy. Nhưng, một khi dùng cốt ngọc giải độc, sẽ hao tổn nguyên khí, nguy hiểm đến tính mạng, thậm chí không thể luyện thuật nữa. Các ngươi cân nhắc kỹ.
Không gian lặng như tờ. Trinh Nhi đưa mắt nhìn Ngọc Cẩn, rồi lại nhìn Duệ Chi. Mỗi người đều mang ánh mắt chờ đợi, đau đớn mà kiên định.
Bên ngoài, tiếng vó ngựa gần hơn, xen lẫn tiếng hô hoán. Cửa y quán bị đập mạnh, bóng người áo tím hiện ra – Tạ Uyển Cơ.
Uyển Cơ mỉm cười, mắt long lanh:
– Quý vị vẫn còn đủ mặt, thật khiến người ta cảm động. Lục phu nhân bị độc, y quán bị bao vây, các ngươi nghĩ ai sẽ sống sót ra khỏi nơi này?
Ngọc Cẩn bước lên, giọng lãnh đạm:
– Uyển Cơ, ngươi muốn gì?
Uyển Cơ vuốt nhẹ mái tóc, ánh mắt xoáy vào Trinh Nhi:
– Ta muốn một sự lựa chọn. Lục Trinh Nhi, nếu ngươi để Tạ Ngọc Cẩn cứu mẫu thân, hắn sẽ mất hết tu vi, không thể bảo vệ ngươi nữa. Nếu chọn Trình Duệ Chi, hắn sẽ bị gia tộc truy sát, cả đời không ngẩng đầu nổi. Ngươi chọn ai?
Tiếng cười nhạt của nàng vang lên như gió lạnh. Trinh Nhi cảm nhận rõ trái tim mình như bị bóp nghẹt. Trong khoảnh khắc đó, mọi ký ức kiếp trước hiện về: bóng dáng Ngọc Cẩn đứng trong tuyết, ánh mắt Duệ Chi đẫm máu, mẫu thân ngã gục dưới mưa roi.
Nàng siết chặt nắm tay, giọng khàn đi:
– Nếu có thể, ta nguyện chịu thay cả hai.
Uyển Cơ lắc đầu, ánh mắt lạnh lùng:
– Đáng tiếc, trên đời này không có sự công bằng ấy.
Bà lão áo lam lên tiếng:
– Nhanh lên, độc sắp phát tác đến tim.
Ngọc Cẩn siết tay Trinh Nhi, bàn tay chạm nhẹ lên má nàng, dịu dàng hơn bất cứ lời nào:
– Nàng không cần tự gánh. Để ta.
Duệ Chi cũng nhìn nàng, ánh mắt trìu mến xen lẫn tuyệt vọng:
– Nếu phải chết một lần nữa, ta muốn vì nàng.
Khoảng khắc ấy, Trinh Nhi cảm thấy mình như rơi vào vực sâu. Lựa chọn của nàng không chỉ là cứu mẫu thân, mà còn là đặt cược cả tương lai của hai người đàn ông từng vì nàng mà chịu khổ. Gió ngoài cửa lùa vào, thổi tắt ngọn đèn nhỏ. Trong bóng tối, chỉ còn tiếng tim đập và hơi thở gấp gáp.
Bà lão đặt dao bạc lên khay:
– Chỉ cần một giọt máu cốt ngọc, đủ để giải độc. Nhưng sẽ để lại vết thương không bao giờ lành.
Trinh Nhi run rẩy bước đến bên giường, đặt tay lên tay mẫu thân. Nàng nhắm mắt, nước mắt lăn dài:
– Ngọc Cẩn, Duệ Chi, xin hai người tha thứ. Ta... ta không thể để mẫu thân chết. Nhưng ta cũng không thể để các người vì ta mà hủy hoại cả đời.
Uyển Cơ cười nhạt:
– Ngươi có dám tự quyết không? Hay vẫn chờ người khác hy sinh vì mình?
Ánh mắt Trinh Nhi trở nên kiên định lạ thường. Nàng rút chiếc trâm bạc cài trên tóc, cắn môi đến bật máu, rạch một đường trên cổ tay mình. Máu đỏ thẫm nhỏ xuống mu bàn tay Dương thị.
Bà lão hét lên:
– Dừng lại! Cốt ngọc của ngươi chưa thuần, máu ấy không giải được độc, chỉ khiến cả hai nguy hiểm hơn!
Trinh Nhi không dừng lại. Nàng cắn răng chịu đau, đôi mắt ngập nước:
– Nếu không thể cứu mẫu thân, ta cũng không sống nổi nữa.
Duệ Chi và Ngọc Cẩn đồng loạt lao tới. Duệ Chi giữ chặt vai nàng, giọng nghẹn lại:
– Đừng dại dột!
Ngọc Cẩn giằng lấy trâm, ấn mạnh lên cổ tay mình, để máu chảy xuống hòa cùng máu Trinh Nhi:
– Nếu phải chọn, ta nguyện cùng nàng gánh chịu.Uyển Cơ thoáng sững người, rồi bật cười như điên dại:
– Các ngươi thật ngu ngốc! Cùng chết đi cho rồi!
Đúng lúc ấy, cửa sổ bị phá tung. Một bóng người nhỏ nhắn lao vào, ánh mắt sáng rực – Hạ Tinh Nhi. Nàng vung tay ném ra một ống khói, cả gian phòng lập tức mờ mịt. Trong hỗn loạn, chỉ nghe tiếng Hạ Tinh Nhi lạnh lùng:
– Lục Trinh Nhi, nếu ngươi đã muốn chết, ta thành toàn cho ngươi!
Một luồng khí lạnh áp sát, Trinh Nhi chỉ kịp thấy ánh thép lóe lên. Ngọc Cẩn chắn trước mặt nàng, trường kiếm vung lên đánh bật ám khí. Duệ Chi kéo Trinh Nhi lùi về phía giường, ánh mắt lóe tia cương quyết.
Khói tan dần, Hạ Tinh Nhi đứng giữa phòng, sắc mặt lạnh như sương:
– Hôm nay không ai ra khỏi đây được đâu. Ngọc Cẩn, ngươi dám vì một nữ nhân mà phản bội cả gia tộc?
Ngọc Cẩn đáp, giọng trầm ổn:
– Nếu không bảo vệ được người ta yêu, giữ gia tộc để làm gì?
Uyển Cơ cất tiếng:
– Hạ Tinh Nhi, ngươi đến đúng lúc lắm. Giữ lấy họ cho ta. Đêm nay, ta muốn xem Lục Trinh Nhi sẽ lựa chọn ra sao.
Khắp y quán vang tiếng binh khí va chạm. Đám thủ hạ của Uyển Cơ tràn vào, Ngọc Cẩn một mình nghênh chiến, kiếm pháp như gió lốc, ánh bạc lạnh lùng phủ lên từng bóng người. Duệ Chi ôm Trinh Nhi, vừa bảo vệ nàng, vừa tìm cách kéo Dương thị ra khỏi vòng vây.
Hạ Tinh Nhi chặn trước cửa, môi nở nụ cười lạnh:
– Ngươi không thoát được đâu, Lục tiểu thư.
Trinh Nhi th* d*c, ánh mắt chuyển sắc. Nàng khẽ rút ra lọ thuốc nhỏ trong tay áo, đập mạnh xuống đất, khói trắng bốc lên ngùn ngụt. Trong chớp mắt, nàng kéo Duệ Chi và mẫu thân lao về phía cửa sổ.
Bên ngoài, tiếng ngựa hí vang, ánh đuốc rực trời. Đội thị vệ phủ Quốc công áp sát, dẫn đầu là một thân ảnh quen thuộc – quản gia Tạ gia. Ông quát lớn:
– Bảo hộ thiếu gia! Bảo hộ Lục tiểu thư!
Uyển Cơ lùi lại, ánh mắt lóe lên tia căm hận. Nàng thì thào:
– Chúng ta rút!
Đám người áo tím biến mất trong màn đêm, để lại một y quán tan hoang. Bên trong, Dương thị vẫn mê man, sắc mặt đã bớt tím tái. Bà lão áo lam thở phào:
– May mà thuốc của tiểu thư kịp thời làm chậm độc. Nhưng không thể kéo dài. Phải có máu cốt ngọc mới cứu được.
Trinh Nhi ngồi bệt xuống đất, mồ hôi túa ra trên trán. Ngọc Cẩn ngồi bên cạnh, bàn tay chạm nhẹ vào vai nàng:
– Để ta. Không còn thời gian nữa.
Duệ Chi nắm lấy tay Trinh Nhi, giọng trầm buồn:
– Nếu nàng để Ngọc Cẩn hy sinh, cả đời ta sẽ không tha thứ cho bản thân. Nhưng nếu là ta, gia tộc ta sẽ không dung thứ cho nàng. Nàng có thể chịu nổi không?
Trinh Nhi nhìn từng người, đôi mắt rớm lệ. Trong khoảnh khắc ấy, mọi ký ức, mọi oán hận, mọi yêu thương đều vỡ òa. Nàng khàn giọng:
– Nếu phải chọn, ta muốn được sống thật với lòng mình. Kiếp trước, ta vì sợ hãi mà lùi bước, kết cục mất hết tất cả. Kiếp này, ta không muốn là con rối nữa.
Nàng đứng dậy, nhìn thẳng vào mắt Ngọc Cẩn. Giọng nàng vững vàng, run rẩy mà kiên định:
– Ngọc Cẩn, ta tin chàng. Dù phía trước là lửa, là kiếm, ta cũng sẽ đi cùng chàng. Nếu mẫu thân có mệnh hệ gì, ta nguyện cùng người xuống hoàng tuyền. Nếu chàng mất hết tu vi, ta sẽ ở bên chăm sóc suốt đời.
Ngọc Cẩn nhìn nàng, ánh bạc trong mắt ánh lên ấm áp hiếm hoi. Chàng khẽ gật đầu, không nói gì, chỉ lặng lẽ vươn tay để bà lão lấy máu.
Máu rỉ ra, đỏ tươi, nhỏ từng giọt xuống bát thuốc. Bà lão rót vào miệng Dương thị, sắc mặt bà dần hồng trở lại, hơi thở đều hơn. Trinh Nhi ngồi xuống bên giường, nước mắt không ngừng rơi, nắm chặt tay mẫu thân.
Duệ Chi đứng lặng ở góc phòng, bóng dáng cô đơn. Ánh mắt chàng dừng lại thật lâu trên khuôn mặt Trinh Nhi, rồi lặng lẽ quay đi, giấu đi nỗi đau đang thiêu đốt trong lòng.
Bên ngoài, tiếng vó ngựa xa dần. Uyển Cơ đứng trên mái ngói, bóng dáng nhỏ bé chìm trong màn sương, ánh mắt lạnh lẽo:
– Để xem các ngươi còn cứng cỏi được bao lâu...
Trong y quán, Ngọc Cẩn ngồi dựa vào tường, sắc mặt tái nhợt. Trinh Nhi vội lấy kim châm cứu, điểm huyệt cầm máu cho chàng. Chàng mỉm cười yếu ớt:
– Đừng lo, ta chưa chết được đâu.
Trinh Nhi bật khóc, đôi tay run rẩy:
– Vì ta mà chàng phải chịu khổ như vậy, có đáng không?
Ngọc Cẩn đưa tay lau nước mắt nàng, giọng dịu dàng như gió xuân:
– Chỉ cần nàng còn ở bên, tất cả đều đáng giá.
Duệ Chi đi đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm. Chàng khẽ nói:
– Từ nay về sau, ta sẽ không làm phiền nàng nữa. Chỉ cầu nàng được an ổn sống bên người mình chọn.
Trinh Nhi siết chặt tay Ngọc Cẩn, nước mắt vẫn không ngừng rơi. Nỗi đau mất mát, day dứt trong lòng Duệ Chi như đám tro tàn âm ỉ, không thể dập tắt.
Dương thị tỉnh lại, ánh mắt mơ hồ nhìn con gái, mấp máy môi:
– Nhi nhi... con không sao chứ?
Trinh Nhi cúi xuống, nắm tay mẫu thân, nước mắt nhỏ xuống mu bàn tay gầy guộc:
– Con không sao. Mẫu thân hãy nghỉ ngơi, mọi chuyện đã qua rồi.
Dương thị đưa mắt nhìn Ngọc Cẩn, hiểu rõ mọi điều trong ánh nhìn ấy. Bà gật đầu yếu ớt, nắm lấy tay Trinh Nhi, thì thào:
– Con gái ta, đừng để bản thân hối hận...
Trinh Nhi cắn môi, gật đầu. Nàng ngẩng lên, ánh mắt đã sáng hơn, dù còn vương nước mắt.
– Mẫu thân, từ nay về sau, dù sóng gió thế nào, con cũng không lùi bước nữa.
Bên ngoài, màn đêm dần nhạt. Tia sáng đầu tiên rọi xuống mái ngói ướt sương. Trong lòng mỗi người, một vết thương âm thầm rỉ máu, nhưng cũng nhen lên hy vọng mỏng manh.
Uyển Cơ ngồi trong cỗ xe ngựa, ánh mắt lạnh lẽo nhìn về phía đông. Nàng rút ra một viên ngọc đen, thì thầm:
– Lục Trinh Nhi, Tạ Ngọc Cẩn, các ngươi sẽ phải trả giá cho lựa chọn hôm nay.
Hạ Tinh Nhi xuất hiện bên ngoài xe, cúi mình:
– Mọi thứ đã chuẩn bị xong. Đến lúc dâng cống phẩm lên hoàng cung.
Uyển Cơ nhếch môi, ánh mắt lóe lên:
– Trò chơi mới chỉ bắt đầu.
Trong y quán, Trinh Nhi ngồi bên giường mẫu thân, bàn tay nắm chặt lấy tay Ngọc Cẩn. Đêm dài vừa qua, nàng đã đưa ra lựa chọn định mệnh, cũng chính là lời thề với bản thân: từ nay, dù phía trước là máu, là lửa, nàng cũng không quay đầu.
Tiếng chuông canh năm vọng lại từ xa, báo hiệu một ngày mới. Nhưng trong lòng ba người, chẳng ai biết bình yên sẽ còn ở lại được bao lâu.
Phía chân trời, một dải mây đỏ rực như vết thương chưa lành, chờ đón cơn bão sắp sửa ập đến.