Ngọc Bội Thần Kỳ

Chương 17: Bước Ngoặt Lịch Sử

Tôn Vân đứng trước gương mặt lo lắng của những người bạn, cảm giác căng thẳng bao trùm. Họ đã quyết định, không thể chần chừ thêm nữa. Căn cứ của Tôn Nguyệt đang đợi họ, và thời gian không chờ đợi ai.

“Chúng ta phải lên kế hoạch cụ thể,” Mạc Như nói, đôi mắt sáng rực. “Tôn Nguyệt không phải là kẻ dễ bị đánh bại.”

“Đúng vậy,” Lý Thiên gật đầu. “Chúng ta cần tận dụng mọi lợi thế mà ngọc bội mang lại.”

“Ngọc bội có thể giúp chúng ta tạo ra những linh dược mạnh mẽ,” Tôn Vân thêm vào, cảm thấy sức mạnh của nó đang rực sáng trong lòng. “Chúng ta có thể dùng chúng để hỗ trợ trong trận chiến.”

“Nhưng phải có một kế hoạch rõ ràng,” Mạc Như khẳng định. “Chúng ta không thể lao vào mà không chuẩn bị.”

Tôn Vân nắm chặt tay, quyết tâm trỗi dậy. “Chúng ta sẽ cần một vài người hỗ trợ. Có thể tìm đến những người trong Hội Ngọc.”

“Chắc chắn họ sẽ có thông tin về Tôn Nguyệt,” Lý Thiên đồng ý. “Nhưng liệu họ có sẵn lòng giúp chúng ta không?”

“Chúng ta phải thuyết phục họ,” Tôn Vân trả lời, ánh mắt dứt khoát. “Chúng ta không thể để Tôn Nguyệt tiếp tục thao túng người dân nữa.”

Cả nhóm nhanh chóng chuẩn bị. Họ thu thập những linh dược và trang bị cần thiết, quyết định sẽ rời khỏi nhà trọ ngay trong đêm. Màn đêm bao trùm, nhưng trong lòng họ, ngọn lửa quyết tâm lại rực cháy.

---

Khi bước ra ngoài, không khí lạnh lẽo thấm vào da, nhưng sự nóng bỏng của quyết tâm khiến Tôn Vân không cảm thấy. Họ men theo những con đường nhỏ, tránh ánh đèn của những căn nhà, mỗi bước chân như một nhịp trống đập trong lòng anh.

“Chúng ta phải cẩn thận,” Mạc Như thì thầm, ánh mắt quét xung quanh. “Có thể có kẻ theo dõi.”

“Không thể để Tôn Nguyệt biết được kế hoạch của chúng ta,” Lý Thiên nói, giọng trầm lắng nhưng đầy chắc chắn.

“Chúng ta sẽ không để họ có cơ hội,” Tôn Vân khẳng định. “Ngọc bội sẽ giúp chúng ta.”

Đến trước cánh cổng lớn của Hội Ngọc, Tôn Vân cảm thấy hồi hộp. Họ đã nghe về sự bí ẩn và sức mạnh của tổ chức này, nhưng không biết liệu những người ở đây có chấp nhận họ hay không.

Một người gác cổng nhìn họ với ánh mắt nghi ngờ. “Các bạn đến đây làm gì?”

“Chúng tôi cần gặp người đứng đầu Hội Ngọc,” Mạc Như nói, giọng điệu tự tin nhưng trong lòng vẫn không khỏi lo lắng. “Chúng tôi có thông tin quan trọng.”

Người gác cổng nhíu mày. “Thông tin gì?”

“Về Tôn Nguyệt và âm mưu của bà ta,” Tôn Vân bước lên, quyết tâm hiện rõ trên gương mặt. “Chúng tôi muốn hợp tác để ngăn chặn bà ta.”

Người gác cổng do dự một chút, rồi quay lưng, dẫn họ vào bên trong. Không khí trong hội trường tràn ngập sự trang nghiêm, ánh đèn vàng ấm áp rọi lên những bức tường cổ kính. Tôn Vân cảm nhận được sự hiện diện của những người có sức mạnh không thể tưởng tượng nổi.

“Các bạn hãy chờ một chút,” người gác cổng nói, rồi biến mất vào trong.Mạc Như thì thầm: “Chúng ta cần phải thuyết phục họ.”

“Có thể họ sẽ không dễ dàng đồng ý,” Lý Thiên nhắc nhở, nhưng không khí xung quanh cũng không thể làm giảm bớt quyết tâm của nhóm.

Chẳng bao lâu sau, một người phụ nữ trung niên bước ra, ánh mắt sắc sảo và đầy quyền lực. “Các bạn là ai? Tại sao lại tìm đến chúng tôi?”

“Chúng tôi là Tôn Vân, Mạc Như và Lý Thiên,” Tôn Vân giới thiệu. “Chúng tôi biết về âm mưu của Tôn Nguyệt. Chúng tôi muốn hợp tác với Hội Ngọc để chống lại bà ta.”

“Âm mưu?” Người phụ nữ nhướn mày, rõ ràng không tin tưởng. “Các bạn có bằng chứng không?”

“Ngọc bội,” Tôn Vân đáp, tự tin hơn. “Nó có sức mạnh vô hạn. Tôn Nguyệt đang tìm cách chiếm đoạt nó.”

Ánh mắt người phụ nữ sáng lên, nhưng ngay lập tức lại trở nên nghiêm nghị. “Ngọc bội là một vũ khí mạnh mẽ. Nếu rơi vào tay kẻ xấu, nó có thể gây ra nhiều thảm họa.”

“Chúng tôi sẽ bảo vệ nó,” Mạc Như khẳng định. “Chúng tôi không để Tôn Nguyệt có cơ hội.”

“Và các bạn nghĩ rằng mình đủ sức để đối đầu với bà ta?” Người phụ nữ hỏi, giọng điệu đầy thách thức.

“Chúng tôi không chỉ là ba người,” Tôn Vân nói, lòng đầy quyết tâm. “Chúng tôi có thể quy tụ thêm những người khác. Chúng ta có thể đánh bại Tôn Nguyệt.”

Người phụ nữ im lặng, suy nghĩ. Cuối cùng, bà ta gật đầu. “Rất tốt. Nếu các bạn thật sự có thể giúp chúng tôi, tôi sẽ cho các bạn cơ hội.”

“Cảm ơn!” Tôn Vân thốt lên, niềm hy vọng tràn ngập trong lòng.

“Nhưng,” người phụ nữ tiếp tục, “các bạn cần chứng minh sức mạnh của mình. Tôi sẽ giao cho các bạn một nhiệm vụ nhỏ trước khi chính thức hợp tác.”

“Tên nhiệm vụ là gì?” Lý Thiên hỏi.

“Đi tìm một linh dược quý hiếm mà chúng tôi đã mất,” bà ta nói. “Nó có thể giúp chúng ta trong cuộc chiến sắp tới.”

“Chúng tôi sẽ làm,” Tôn Vân trả lời ngay lập tức, quyết tâm không ngừng.

“Nhưng hãy cẩn thận,” người phụ nữ cảnh báo. “Tôn Nguyệt không phải là kẻ dễ bị đánh bại.”

Khi nhóm rời khỏi Hội Ngọc, Tôn Vân cảm thấy một cảm giác mới mẻ tràn ngập. Họ đã có một cơ hội, nhưng cũng biết rằng cuộc chiến thực sự mới chỉ bắt đầu. Họ cần chuẩn bị thật tốt, không chỉ cho nhiệm vụ này mà còn cho những gì đang chờ đợi phía trước.

“Chúng ta sẽ tìm ra linh dược đó,” Mạc Như nói, ánh mắt đầy quyết tâm. “Tôn Nguyệt sẽ không thể thắng được chúng ta.”

“Đúng vậy,” Lý Thiên khẳng định. “Chúng ta sẽ không lùi bước.”

Họ tiến về phía trước, lòng đầy hy vọng nhưng cũng không kém phần lo lắng. Mỗi bước chân như một lời hứa, rằng họ sẽ chiến đấu vì quê hương và những người đã mất. Cuộc chiến này chưa kết thúc, và mọi thứ chỉ mới bắt đầu.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn