Tôn Vân và nhóm của anh đang trong một tâm trạng căng thẳng khi rời khỏi quán trà. Họ vừa nhận được thông tin quan trọng về Tôn Nguyệt từ Lưu Hà, nhưng không thể dự đoán được điều gì đang chờ đợi họ phía trước. Mạc Như, với ánh mắt kiên định, dẫn đầu nhóm, trong khi Lý Thiên và Tôn Vân theo sát phía sau, mỗi người đều cảm thấy nặng nề bởi trách nhiệm và những bí mật đang dần hé lộ.
“Chúng ta cần phải tìm một chỗ an toàn để bàn bạc,” Mạc Như nói, giọng điệu chứa đựng quyết tâm. “Hội Ngọc không phải là nơi lý tưởng lúc này.”
“Có một nhà trọ cũ gần đây, khá vắng vẻ,” Lý Thiên gợi ý. “Chúng ta có thể tạm thời dừng chân ở đó.”
“Đi thôi,” Tôn Vân đồng ý, anh cảm thấy sự gấp gáp trong lòng. Họ nhanh chóng di chuyển về hướng nhà trọ, mỗi bước chân như kéo dài thêm nỗi lo âu.
---
Khi họ đến nơi, ánh đèn mờ ảo bên trong làm tăng thêm cảm giác u ám. Nhà trọ cũ kỹ, không có dấu hiệu của sự đông đúc. Họ chọn một phòng ở góc, nơi có thể nghe ngóng được mọi âm thanh bên ngoài mà không bị phát hiện. Tôn Vân khép chặt cửa lại, cố gắng tập trung vào kế hoạch của họ.
“Tôn Nguyệt sẽ không ngồi yên đâu,” Mạc Như nói, ánh mắt cô sắc lạnh. “Bà ta đã biết tôi trở về, và chắc chắn sẽ có những bước đi tiếp theo.”
“Chúng ta cần phải tìm ra cách để đối phó với bà ta,” Tôn Vân thận trọng. “Nhưng còn Đinh Hạo… Anh ta cũng là một mối đe dọa.”
“Đinh Hạo?” Mạc Như nhắc lại. “Cậu ấy là ai? Tôi chưa từng nghe về anh ta.”
“Là một kẻ thâm trầm, rất thông minh,” Lý Thiên lên tiếng. “Hắn có khả năng tạo lòng tin với mọi người, nhưng thực chất lại là một kẻ phản bội.”
“Thế nên, chúng ta không thể để lộ bất kỳ kế hoạch nào,” Tôn Vân nhấn mạnh. “Đinh Hạo có thể đã có âm mưu từ trước.”
---
Chợt, cánh cửa phòng bật mở, và một bóng người bước vào. Đinh Hạo, với nụ cười bí ẩn trên môi, đứng đó như một cơn gió lạnh. “Chào các bạn. Đã lâu không gặp.”
Tôn Vân cảm thấy tim mình đập nhanh. “Cậu vào đây làm gì?” Anh hỏi, cố gắng giữ bình tĩnh.
“Tôi chỉ muốn chào hỏi những người bạn cũ,” Đinh Hạo nói, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng có chút châm biếm. “Nghe nói các bạn đang tìm kiếm một điều gì đó rất quý giá.”
“Đừng có giả vờ,” Mạc Như cắt ngang, ánh mắt cô như lửa. “Cậu không có lý do gì để ở đây.”
“Cô thật thông minh,” Đinh Hạo đáp, không hề tỏ ra bối rối. “Nhưng tôi không đến đây để gây sự. Tôi đến để cảnh báo các bạn.”
“Cảnh báo?” Tôn Vân nghi ngờ. “Cậu muốn cảnh báo điều gì?”
“Rằng Tôn Nguyệt không phải là kẻ dễ đối phó,” Đinh Hạo nói, ánh mắt ánh lên sự thấu hiểu. “Bà ta đang chuẩn bị một kế hoạch lớn và các bạn sẽ không thể ngăn cản được.”
“Cậu đang nói dối,” Lý Thiên nói, nắm chặt tay thành đấm. “Cậu muốn dẫn dắt chúng tôi vào bẫy của Tôn Nguyệt.”
“Đừng quá nóng vội,” Đinh Hạo cười nhẹ, nhưng ánh mắt hắn trở nên sắc lạnh. “Tôi không phải kẻ thù của các bạn. Tôi chỉ muốn giúp.”
“Giúp?” Mạc Như nhướng mày. “Làm ơn, đừng coi chúng tôi là trẻ con.”
“Tôi không coi các bạn là trẻ con,” Đinh Hạo lặp lại, nhưng giọng điệu của hắn không còn êm ái nữa. “Tôi chỉ muốn nói rằng, nếu các bạn không hợp tác, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng.”Tôn Vân lặng im, cảm giác khó chịu dâng lên. Hắn không thể tin vào những gì Đinh Hạo đang nói, nhưng cũng không thể phủ nhận rằng hắn biết nhiều điều. “Cậu có gì để chứng minh?”
“Chứng minh?” Đinh Hạo nhếch môi. “Tôi có thể giúp các bạn tiếp cận Tôn Nguyệt. Nhưng giá phải trả không hề rẻ.”
“Giá phải trả?” Tôn Vân hỏi, nhíu mày. “Cậu muốn gì?”
“Ngọc bội,” Đinh Hạo đáp, ánh mắt hắn như lửa. “Cô gái này có sức mạnh mà Tôn Nguyệt muốn chiếm đoạt. Tôi muốn được sở hữu nó.”
“Không thể!” Mạc Như phản ứng ngay lập tức. “Tôi sẽ không để cậu chạm vào ngọc bội.”
“Đừng vội vàng,” Đinh Hạo nói, giọng điệu lạnh lùng. “Nếu các bạn từ chối, tôi sẽ không còn lý do để giúp. Và khi đó, Tôn Nguyệt sẽ không tha cho bất kỳ ai.”
---
Không khí trong phòng trở nên ngột ngạt. Tôn Vân nhìn Mạc Như và Lý Thiên, mỗi người đều mang những suy nghĩ riêng. Họ biết rằng Đinh Hạo không phải là một kẻ có thể tin tưởng, nhưng cũng hiểu rằng việc từ chối hắn có thể khiến họ rơi vào tình thế nguy hiểm hơn.
“Chúng ta cần thời gian để suy nghĩ,” Tôn Vân nói, cố gắng giữ giọng bình tĩnh.
“Thời gian không phải là thứ mà các bạn có,” Đinh Hạo đáp, mỉm cười nhưng không có chút ấm áp nào. “Tôn Nguyệt sẽ không chờ đợi lâu.”
Khi hắn bước ra khỏi phòng, Tôn Vân cảm thấy một nỗi lo lắng dâng lên trong lòng. “Chúng ta không thể để hắn tự do như vậy,” anh nói, ánh mắt đầy quyết tâm.
“Đúng vậy,” Mạc Như đồng ý. “Chúng ta phải tìm cách ngăn chặn hắn và Tôn Nguyệt trước khi quá muộn.”
“Nhưng làm sao?” Lý Thiên hỏi, vẻ mặt trầm tư. “Họ có quá nhiều lợi thế.”
“Chúng ta phải tìm hiểu thêm về kế hoạch của Tôn Nguyệt,” Tôn Vân nói. “Có thể chúng ta cần tìm một đồng minh.”
“Đồng minh?” Mạc Như hỏi. “Ai có thể giúp chúng ta?”
“Có thể là những người trong Hội Ngọc,” Tôn Vân đáp, ý tưởng lóe lên trong đầu. “Họ có thể biết thêm thông tin về Tôn Nguyệt và Đinh Hạo.”
“Vậy thì, chúng ta cần phải hành động ngay,” Lý Thiên nói, sự quyết tâm hiện rõ trong mắt anh. “Thời gian không chờ đợi ai.”
---
Khi họ chuẩn bị rời khỏi nhà trọ, một cảm giác hồi hộp tràn ngập không khí. Tôn Vân cảm nhận được một điều gì đó sắp xảy ra, nhưng không thể đoán trước được. Họ đã bước vào một cuộc chiến không chỉ để bảo vệ ngọc bội mà còn để chống lại những âm mưu tàn độc, nơi lòng trung thành và sự phản bội có thể thay đổi mọi thứ chỉ trong chớp mắt.
“Mọi thứ sẽ không dễ dàng,” Tôn Vân nói, khi họ bước ra ngoài. “Nhưng chúng ta không thể lùi bước.”
“Đúng vậy,” Mạc Như khẳng định, ánh mắt cô đầy quyết tâm. “Chúng ta sẽ tìm ra cách.”
Họ tiến về phía Hội Ngọc, lòng đầy hồi hộp và lo âu. Cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu, và tương lai vẫn còn mờ mịt phía trước.