Ngộ Lăng Vân - Trường Hoán Bất Tỉnh
Chương 74: Chương kết.
“Kết thúc.”
Trong ngự thư phòng, ánh nến cháy tĩnh lặng.
Hưng đế vừa nghe thấy ngoài kia ồn ào huyên náo, đang định sai Thái giám Thôi công công ra xem thì ngẩng lên, lại thấy Nhị hoàng tử bước vào.
“Sao con lại mặc thế này?” Hưng đế buột miệng hỏi.
Ngay sau đó, ông thấy trong tay y còn cầm kiếm, trong lòng chợt hiểu ra, nhưng chỉ có thể vờ như không thấy.
“Có chuyện gì thì để ngày mai hẵng nói. Trẫm mệt rồi, muốn nghỉ ngơi.” Ông vừa nói vừa ra hiệu cho Thôi công công dìu mình lui vào trong.
Nhị hoàng tử tiến lên, thái độ vẫn còn khách khí: “Phụ hoàng, hôm nay nhi thần đến, là để thỉnh lấy thánh chỉ nhường ngôi. Phụ hoàng tuổi đã cao, bệnh tật dây dưa, cũng nên thoái vị rồi.”
Hưng đế sao có thể không hiểu, rõ ràng là gã đang muốn bức cung tạo phản. Ông đưa mắt nhìn quanh, lòng dấy lên bất an. Người đâu? Cấm quân, cung nữ, thái giám… chẳng thấy một ai. Trong phòng lúc này chỉ còn lại ba người họ.
Ông cố giữ lấy thể diện của đế vương: “Ý gì đây? Chẳng lẽ con cầm kiếm trong tay, là muốn ép cha mình thoái vị? Đây là tội phản nghịch tày trời!”
Nhị hoàng tử nhìn chằm chằm vào mũi kiếm, giọng đầy uy h**p: “Phụ hoàng, xin người đừng làm khó nhi thần.”
Hưng đế tức giận đến nỗi hơi thở rối loạn: “Con thật sự muốn như vậy sao? Ngai vàng này vốn dĩ là định truyền cho con, chẳng lẽ con không biết ư?”
“Truyền cho con ư? Nếu đã định truyền, vì sao phụ hoàng không sớm ban chiếu chỉ, mà ngày nào cũng lén lút gặp riêng hoàng huynh ở ngự thư phòng, cùng nhau bàn bạc. Như thế sao khiến nhi thần yên lòng? Thứ con muốn, chỉ có thể chính tay con giành lấy.”
Hưng đế thấy đứa con mà mình luôn thiên vị nay lại cầm kiếm chỉ thẳng vào mình, không thể tin nổi, lảo đảo lùi mấy bước, ngã phịch xuống ghế. Sắc mặt ông dần trắng bệch rồi tím tái.
Thôi công công thấy chủ nhân khí sắc không ổn, liền vội quỳ xuống: “Nhị điện hạ, long thể bệ hạ suy nhược. Điện hạ muốn gì thì cũng không thể khiến Người băng hà ngay tại đây. Đến lúc đó, điện hạ làm sao ăn nói với bá quan, làm sao ăn nói với thiên hạ?”
“Xin điện hạ cho nô tài đi mời ngự y.”
Nhị hoàng tử sững ra một thoáng. Gã vẫn chưa có được thánh chỉ, tuyệt đối không thể để Hưng đế chết lúc này. Nhưng nếu thả Thôi công công đi, tất sẽ dẫn người kéo đến, công sức khó nhọc liền tan thành mây khói.
“Không được! Mau dâng bút mực tới đây.” Nhị hoàng tử nhìn thấy Hưng đế th* d*c, trong lòng cũng dấy lên hoảng loạn.
Chỉ cần kịp để ông ta viết xong thánh chỉ trước khi tắt thở, những việc sau này đều không đáng ngại. Chỉ cần nói ra ngoài là hoàng thượng phát bệnh, khí huyết công tâm mà chết, điều tra thế nào cũng không dính dáng gì tới mình.
Gã vội trải giấy mài mực, ép Hưng đế hạ bút.
Hưng đế dù chẳng cam lòng, nhưng sinh mệnh đã gần kề vực thẳm, cuối cùng vẫn phải gắng gượng nắm bút.
Ông run run viết từng chữ: Trẫm tuổi đã cao, thân thể hao mòn, tâm còn muốn nhưng sức chẳng đủ. Nhị hoàng tử Lý Thế Hoằng hiền minh nhân hậu, đáng để giao phó. Nay thuận theo thiên mệnh, truyền ngôi cho Nhị hoàng tử, mong rằng tận tâm giữ vững xã tắc…
Nét chữ xiêu vẹo nhưng vẫn có thể nhận ra.
Nhị hoàng tử đứng cạnh, mắt dán chặt vào từng dòng chữ, mỗi chữ viết ra đều như trân bảo, ánh nhìn sáng rực tham lam.
Bên ngoài ngự thư phòng.
Lăng Vân cùng Tiết Tình đứng cạnh một vị tướng quân có binh quyền, chính là người do Đại hoàng tử mời tới. Ngoài cấm quân, phần lớn binh lính hôm nay đều là dưới trướng của vị tướng ấy.
Đại hoàng tử đã quan sát ngự thư phòng hồi lâu, chỉ dặn hai người kiên nhẫn chờ đợi, nói thời cơ chưa tới.
Tiết Tình khẽ cất lời: “Sẽ không xảy ra bất trắc chứ?”
“Không đâu.” Đại hoàng tử quay sang nhìn nàng, bỗng nhớ ra chuyện gì, liền nói: “Việc này qua đi, để huynh trưởng ngươi trở lại Hàn Lâm viện được chăng? Lần này may nhờ huynh ấy ở Công bộ gửi tin cho ta.”
“Huynh trưởng?” Tiết Tình thoáng sửng sốt.
Trước kia huynh từng nói muốn đến Công bộ, nàng chưa từng đồng ý, sau đó cũng ít gặp mặt. Nay mới biết Thượng thư bộ Công chính là cậu ruột của Nhị hoàng tử, hóa ra tin tức đều là huynh lén dò được từ nơi ấy.
Nghĩ đến hiểm nguy lần này, lòng Tiết Tình chẳng khỏi dấy lên một trận căng thẳng, nhưng giờ sự đã thành, có nói thêm cũng vô ích. Nàng liền đưa mắt nhìn về phía ngự thư phòng.
Bên ngoài toàn là quân của Nhị hoàng tử, tình hình bên trong thế nào, họ hoàn toàn chẳng hay biết. Nàng khẽ hỏi: “Ngọc tỷ đã lấy được chưa?”
Đại hoàng tử gật đầu, khẽ vén tay áo: “Đã ở đây rồi.”
Ngày trước khi còn trong lao, Tiết Tình nghe được kế hoạch của hai người, suy đi nghĩ lại, liền sai Lập Xuân mang lời tới cho Vạn Đoan, bảo nhất định phải nghĩ cách lấy ngọc tỷ trước. Bởi một khi ngọc tỷ nằm trong tay, dẫu Hưng đế có thật sự hạ bút viết chiếu, cuối cùng cũng chỉ là tờ giấy bỏ đi.
Thế nên khi Đại hoàng tử vào ngự thư phòng, chẳng những là để tố giác Nhị hoàng tử, mà còn thừa dịp đem ngọc tỷ giấu trong ống tay áo mang ra. Ông cố tình làm đổ chén trà, nhân lúc che tay áo đã kín đáo lấy được, không ai hay biết.
Nay ngọc tỷ nằm trong tay, mọi việc đã nắm chắc phần thắng.
Trong ngự thư phòng.
Hưng đế vừa viết xong mấy hàng chữ cuối cùng liền kiệt sức.
Nhị hoàng tử như vỡ òa, vội đoạt lấy thánh chỉ, đôi mắt tràn đầy d*c v*ng và vui sướng, tựa như đã thấy cảnh mình ngồi trên ngai vàng.
Gã không rời mắt khỏi thánh chỉ: “Ngọc tỷ đâu, mau đem ra.”
Thôi công công nào dám trái ý, liền tìm quanh. Nhưng hộp đựng ngọc tỷ đã trống rỗng, chẳng thấy bóng dáng đâu. Ông lục tung cả phòng cũng không tìm được.
“Có lẽ để trong tẩm điện, nô tài lập tức đi lấy.”
Nhị hoàng tử nghe nói ngọc tỷ thất lạc, quay phắt lại: “Ta đi cùng ngươi, nhất định phải tìm ra!”
Đúng lúc đó, cửa ngự thư phòng mở ra. Trong tay Nhị hoàng tử còn cầm theo thánh chỉ, bên ngoài nhìn vào, hẳn rằng bọn họ ra tìm ngọc tỷ.
“Thời khắc đã đến.” Đại hoàng tử khẽ nói.
Lăng Vân và Tiết Tình lập tức dẫn đầu, quân lính từ trong tối ào ạt xông ra, nhanh chóng bao vây toàn bộ tàn quân của Nhị hoàng tử.
Du Hồng bị vây giữa vòng tròn, nhìn thấy thế trận liền hiểu đối phương đã chuẩn bị từ trước, sức cùng lực kiệt. Chỉ biết bất lực nhìn về phía Nhị hoàng tử.
Còn Tiết Tình và Lăng Vân, thẳng tiến đến trước mặt Nhị hoàng tử, chẳng tốn bao nhiêu sức đã trói gô gã lại.
Đại hoàng tử không trực tiếp tham gia chém giết, mọi việc bên ngoài đều giao cho Tiết Tình và Lăng Vân. Y tiến vào trong, thấy Hưng đế hôn mê, sắc mặt đau đớn, vội vàng truyền người đi mời ngự y.
Nửa khắc trôi qua, hoàng cung lại khôi phục yên tĩnh.
Tiết Tình và Lăng Vân đem toàn bộ phản quân giam vào ngục.
Nhị hoàng tử cũng bị nhốt xuống địa lao, chính căn phòng năm xưa Tôn Hoài Hải từng ở. Nhưng lúc này, chẳng ai mang cơm nước hay chăn áo đến cho gã. Để phòng ngừa gã bỏ trốn, ngoài ngục còn đặc biệt sắp đặt thêm lớp tuần tra gắt gao.
Hưng đế nằm trên giường, đã hôn mê bất tỉnh. Đại hoàng tử ngồi canh bên.
Thôi công công rơi lệ nghẹn ngào: “Vẫn là Đại điện hạ chí tình, bệ hạ sớm muộn gì cũng sẽ minh bạch.”
Trong phòng đầy đủ ngự y, Đại hoàng tử cũng chẳng hề kiêng kị. Gương mặt y lạnh nhạt: “Chỉ là vì ta mang danh con trưởng, họ mới phải nể mặt. Còn trong lòng ta, kỳ thực chẳng mong ông ấy khỏe mạnh trường thọ. Nói trắng ra, ông ấy sống hay chết, ta vốn không còn bận tâm.”
Ngự y giỏi nhất bắt mạch xong, cũng chỉ biết lắc đầu: “Bệ hạ tuổi cao, khí huyết đã suy. Lại trải qua chuyện này, tâm mạch tổn hại nặng nề. Có lẽ…”
Lời chưa dứt, nhưng mọi người đều hiểu rõ.
“Ông ấy… còn có thể tỉnh lại chăng?”
Ngự y đáp: “E rằng… không.”
Đại hoàng tử lặng lẽ nhìn cha mình thêm mấy lượt, rồi nói: “Thôi công công, sau này phiền ngươi chăm sóc. Phụ hoàng bất tỉnh, ta còn nhiều việc trọng yếu phải làm.”
Đêm đó, y lập tức triệu tập bá quan văn võ.
“Nhị hoàng tử bức cung, khiến bệ hạ bệnh tình nguy kịch, gần như mất mạng.” Tin tức này được truyền khắp triều. Không chỉ để có một lời giải thích, mà còn khiến những kẻ từng đứng về phía Nhị hoàng tử phải nhìn rõ tình thế. Sau cuộc nghị bàn ấy, quần thần đồng loạt quay về đứng sau Đại hoàng tử.
Lo xong mọi việc, Tiết Tình và Lăng Vân đến tẩm điện bên cạnh tìm Đại hoàng tử, ba người cùng ngồi chờ trời sáng.
Đến khi sương sớm tan, chim hót líu lo, cả ba đều ngồi tựa ghế mà thiếp đi.
Thôi công công bước đến, giọng nặng nề vang lên: “Bệ hạ… đã đi rồi.”
Một đêm trôi qua, quả nhiên như ngự y đã nói, Hưng Đế không bao giờ tỉnh lại nữa, ông trút hơi thở cuối cùng vào buổi sớm. Ba người không lấy làm kinh ngạc, chỉ lại tiếp tục bận rộn với việc trước mắt.
Đại hoàng tử lập tức sai người báo tin cho Nhị hoàng tử. Chẳng bao lâu sau, lại truyền đến tin Nhị hoàng tử treo cổ trong ngục. Thế là Đại hoàng tử đường đường chính chính trở thành người thừa kế duy nhất của hoàng tộc.
Nước không thể một ngày vô chủ. Ba ngày sau, Đại hoàng tử chính thức đăng cơ, mọi chuyện mới xem như lắng xuống.
Trọng Quốc bao nhiêu năm khép kín trì trệ, trăm sự hoang phế, Đại hoàng tử lên ngôi việc đầu tiên chính là bãi bỏ chế độ Khâm Thiên Giám, không còn mê tín vào chuyện tế trời. Sau đó, ngày đêm tận tâm trị quốc, khiến bách tính cuối cùng cũng nhìn thấy hy vọng mới.
Có tân đế, thế cục triều đình đổi thay. Thẩm Thư Tiến vốn nhờ quyền thế mà đỗ trạng nguyên lập tức bị lạnh nhạt.
Biết rõ con đường làm quan đã tuyệt, lòng gã lại dấy lên mơ tưởng về cuộc sống an nhàn, nhưng tính khí công chúa ngày càng khó dung, gã chịu đựng không nổi, nổi giận đưa đơn đòi bỏ vợ.
Song công chúa há dễ bị bỏ. Gã không chỉ bị nàng đánh cho một trận tơi bời, mà thanh danh trong triều ngoài nội cũng mất sạch.
Gã nhiều lần tìm đến Tiết Tình, đều bị chặn ngoài cửa, nhưng vẫn không cam lòng.
Cho đến một ngày thường nhật, gã bỗng bị người ta bắt cóc. Khi tấm vải trùm đầu được gỡ xuống, Thẩm Thư Tiến nhận ra nơi này quen thuộc, và thấy rõ gương mặt của hai người.
“Các ngươi…” Gã ngỡ ngàng.
Là Lăng Vân và Nam Phong.
Nam Phong tiếc rẻ thay gã, “Ngươi cưới được công chúa, đã là vận may từ trên trời rơi xuống. Thế mà vẫn không biết đủ, còn dây dưa mãi với Tiết nhị cô nương. Giờ thì xong rồi.” Ynhún vai.
“Ta…”
Thẩm Thư Tiến chưa kịp cãi đã bị Lăng Vân tung một quyền, “Ngươi còn tính là người sao? Cưới một người, lại tưởng nhớ một người khác.” Lại thêm một quyền nữa, “Ta khuyên ngươi nên nghĩ cho rõ, nếu không thể làm người tử tế, ta thay trời hành đạo, cho ngươi chẳng còn cơ hội làm người nữa.”
Thẩm Thư Tiến không thể chối cãi, lời thốt ra chỉ toàn tiếng kêu la vì đau đớn, “Ôi… đau quá…”
Xong xuôi, Lăng Vân phủi tay.
Lần này, Thẩm Thư Tiến lại bị đánh cho mặt mũi bầm dập. Nhưng không giống trước kia, gã không bị quăng vào ngõ nhỏ nữa, mà bị ném thẳng về phủ công chúa.
Nam Phong vác gã, mồ hôi lấm tấm, “Tướng quân, dạy dỗ thì dạy dỗ, hắn có tốt hay xấu thì liên quan gì đến ta với ngài?”
Lăng Vân đáp, “Thuận tay làm chút nhân tình cho tân đế.”
Tuy hai hoàng tử từng bất hòa, nhưng lỗi lầm của Nhị hoàng tử không đáng khiến muội muội gã bị liên lụy. Nghe nàng sống chẳng tốt, tân đế vẫn canh cánh trong lòng, nên Lăng Vân giúp một tay.
Thẩm Thư Tiến sau trận đòn ấy, trở về phủ, chẳng còn dám vọng tưởng nữa. Đêm đó gã chủ động tắm gội sạch sẽ, viết giấy ly hôn, đưa mẹ già hồi hương.
*
Từ ngày âm u hôm đó, mấy hôm liền trời trong nắng đẹp. Ánh dương chiếu xuống tiểu viện Khâm Thiên Giám của Tiết Tình, sáng rực rỡ.
Khâm Thiên Giám đã bị giải thể, Tiết Tình phải rời khỏi tiểu viện. Mọi người khác đều đã đi, chỉ còn nàng ở lại giúp tân đế thu xếp hậu sự, đến nay mới là người cuối cùng rời đi.
Lập Xuân và Tiểu Mãn từ sáng đã lo thu dọn, hai nàng cũng sẽ theo Tiết Tình về Tiết phủ.
Tiểu Mãn chưa từng đến Tiết phủ, tay ôm hòm trang sức, có phần lo lắng, “Nữ sứ… à không, Tiết tỷ tỷ, chúng ta đến nhà tỷ, có được không?”
Lập Xuân cười đáp thay, “Sao lại không. Người nhà của Tiết tỷ đều rất hiền hòa. Sao, Tiểu Mãn, ngươi còn sợ ai sao?” Nói rồi cười trêu, khiến Tiểu Mãn vốn ngày thường chín chắn cũng đỏ mặt.
Tiểu Mãn giả bộ không để tâm, xếp gọn đồ vào đáy rương, lúc đi ngang Lập Xuân thì bất ngờ đánh một cái rồi chạy mất.
Lập Xuân lập tức đuổi theo. Căn phòng nhỏ ngập tràn tiếng cười đùa của hai người.
Tiết Tình cũng đang gấp quần áo, thấy vậy, trong lòng thoáng cảm thấy ấm áp.
Nàng gấp xong áo quần bỏ vào rương, đến cuối cùng lại nhìn thấy bộ lễ phục tế tự.
Trước nay nàng chưa bao giờ nhìn kỹ nó. Lần này, Tiết Tình chậm rãi nâng bộ xiêm y lụa xanh đỏ, ngắm một hồi rồi đặt lên giường gỗ trống không.
Nàng xoay người gọi to, “Đừng nghịch nữa, mau đến khiêng đồ đi.”
Hai người nghe gọi liền chạy đến, cùng nhau khiêng rương lên xe ngựa.
Tiết Tình bước ra khỏi phòng, đích thân khép cửa lại.
Một đoạn quá khứ u ám cũng theo bộ lễ phục xanh đỏ ấy vĩnh viễn chôn tại nơi này. Ngoài sân, cây mộc miên non đã lên xanh biếc, trời đất mênh mông, tha hồ nó lớn lên.
Nam Phong cũng đến, nhận lấy đồ của Lập Xuân, làm người đánh xe.
Lăng Vân xuất hiện phía sau, hắn hỏi Tiết Tình, “Đi dạo một vòng chứ?”
Nam Phong nghe vậy liền vung roi, đưa Lập Xuân và Tiểu Mãn đi trước. Hai nàng còn ngơ ngác, chưa hiểu ra, đến khi nhận ra thì xe đã đi xa.
Chỉ còn hai người, thong dong bước trên con đường lát đá trong cung, phía sau là hoàng cung, phía trước là phố xá đông vui.
Cả hai cùng ngước nhìn xa xăm, rồi Lăng Vân bỗng xoay sang nhìn nàng, “Thế này coi như đã xong chưa?”
“Xong… chắc là xong rồi.” Tiết Tình chưa rõ hắn hỏi gì, nghĩ chắc là chuyện của Đại hoàng tử, nên thuận miệng đáp vậy.
Lăng Vân không muốn nàng hồ đồ, “Để nàng khỏi quên, ta nhắc lại. Ngươi từng nói, việc này xong, sẽ đồng ý ở bên ta. Tiết nhị cô nương, sẽ không hối hận chứ?”
Tiết Tình dĩ nhiên nhớ, chỉ là khó mở lời. Nàng tránh ánh mắt nồng cháy của hắn, nhẹ giọng đáp, “Đúng. Lời đã nói ra khó mà rút lại, ta sẽ không hối hận.” Nói vậy nhưng lại lùi một bước, vô tình hụt chân.
Ngay khoảnh khắc ấy, Lăng Vân kéo nàng lại, ôm chặt vào lòng.
Hắn chính là muốn nàng tỉnh táo, chủ động rơi vào cái “bẫy” của hắn.
Vài ngày sau, hoàng thành vắng đi một vị tướng quân và một nữ sứ. Biên thành lại thêm một đôi vợ chồng tướng quân.
【Kết thúc chính văn】