Chiêu Nghi đại trưởng công chúa thong thả bước vào, dáng vẻ ung dung hoa quý. Đang lúc tang lễ của tiên hoàng, trên cổ nàng lại lộ ra một vết đỏ nhỏ, đêm qua hẳn lại là một trận nồng nhiệt thỏa thuê.
“Có những người đàn bà tự mình sống t.h.ả.m hại, nên mới chẳng thể nhìn nổi người khác được thong dong. Hễ thấy người ta tự tại, bọn họ nhất định phải bới lông tìm vết, lôi ra đủ thứ lỗi lầm để tự an ủi bản thân, nếu không thì ngày tháng của họ trôi qua sẽ quá đỗi đắng cay.”
Ngu An Ca đứng dậy, hành lễ với Chiêu Nghi đại trưởng công chúa.
Chiêu Nghi đại trưởng công chúa liếc nhìn Ngu An Ca một cái, liền vội vàng dời mắt đi, khắp người toát ra cái vẻ "bản cung mắt không dung nổi thứ xấu xí".
Ngu An Ca biết ý cúi đầu, trước kia Chiêu Nghi đại trưởng công chúa mê mẩn gương mặt này bao nhiêu, thì giờ đây lại chê bai bấy nhiêu.
Không nhìn thẳng vào Ngu An Ca nữa, Chiêu Nghi đại trưởng công chúa mới có thể tiếp tục lời vừa nãy: “Tuy nhiên nàng không nên oán trách những người đàn bà kia, người ta vẫn thường nói có làm dâu rồi mới được làm mẹ chồng, sự khắc nghiệt của mụ mẹ chồng độc ác phần lớn đều bắt nguồn từ sự hà khắc của thế gian này.”
Người khác nhắc đến Chiêu Nghi đại trưởng công chúa phần nhiều là khinh khi, nhưng sau lưng, chẳng ít kẻ lại khao khát được trở thành khách quý trong màn trướng của nàng để từ đó được một bước lên mây.
Nàng hiếm khi nghiêm túc trước mặt Ngu An Ca, nhưng Ngu An Ca chẳng dám có nửa phần xem nhẹ nàng.
Ngu An Ca thẳng lưng cúi đầu, giống như một học trò đang lắng nghe giáo huấn: “Xin được nghe ngài chỉ dạy kỹ hơn.”
Chiêu Nghi đại trưởng công chúa nói: “Bọn họ trách nàng không giữ phụ đạo, là bởi bọn họ từ nhỏ đã bị trói buộc, cha mẹ đặt đâu ngồi đó, bị ép phải chấp nhận số phận.”
“Bọn họ lo sợ nỗi vất vả của mồ hôi, cơn đau của m.á.u chảy, là bởi bọn họ thấu hiểu nỗi nhọc nhằn khi phải quán xuyến việc nhà, giặt giũ nấu nướng không ngơi tay. Họ cũng biết rõ nỗi đau đớn và nhục nhã khi hễ một tí là bị cha anh, chồng con đ.á.n.h c.h.ử.i rầy rà.”
“Còn như lời bà lão kia nói, đem đứa con gái ngoan ngoãn nhốt vào lầu thêu mà hành hạ...”
Đôi mắt đẹp của Chiêu Nghi đại trưởng công chúa khẽ lướt qua dáng người hiên ngang của Ngu An Ca: “Bản cung đ.á.n.h cược với nàng, lúc bà lão đó còn trẻ, nhất định đã phải chịu không ít khổ cực trong lầu thêu. Đôi chân của bà ta, e rằng cũng đã bị thương tổn nặng nề trong những năm tháng bị hành hạ lúc thiếu thời.”
Hi, cảm ơn các bạn đã ghé!
Ngu An Ca mở to hai mắt, dường như có ngấn lệ thoáng qua. Nàng rõ ràng không ngờ rằng, những lời oán thán và khắc nghiệt kia lại bắt nguồn từ đó.
Chiêu Nghi đại trưởng công chúa nói: “Biết bao bé gái vừa chào đời còn chưa kịp mở mắt đã bị dìm c.h.ế.t trong chậu nước. Biết bao thiếu nữ mang lòng xuân sắc đã để những năm tháng đẹp nhất đời mình tàn phai nơi lầu thêu, biết bao người phụ nữ đầy lòng yêu thương cả đời chỉ có thể quanh quẩn bên bếp lửa.”
Ngu An Ca như vừa trải qua một trận chấn động về tâm hồn, đảo lộn hoàn toàn những nhận thức của nàng bấy lâu nay. Những vẻ tự phụ và tự đắc đều tan thành mây khói.
Chiêu Nghi đại trưởng công chúa nói: “Bọn họ nghe thấy chiến tích của nàng thì lòng đầy ngưỡng mộ, nhưng dẫu có ngưỡng mộ đến đâu, bọn họ cũng chẳng thể mạo hiểm tự tại như nàng, nên mới thông qua việc công kích nàng để tìm thấy một chút an ủi. Vậy nên, những lời mấy người đàn bà đó nói, nàng nghe cho biết vậy thôi.”
Nỗi lòng nặng trĩu của Ngu An Ca đã được xoa dịu phần nào sau những lời của Chiêu Nghi đại trưởng công chúa.
Ngu An Ca lẩm bẩm: “Nói như vậy, bọn họ không phải thực sự nghĩ như thế.”
Chiêu Nghi đại trưởng công chúa khẽ vuốt lọn tóc: “Muốn khiến bọn họ ngừng khắc nghiệt, không phải là để bản thân nàng trở thành người phụ nữ tiết hạnh trong miệng bọn họ, mà là để cho bọn họ không còn phải trở thành những người phụ nữ tiết hạnh bị trói buộc nữa.”
Những lời giản đơn ấy lại như tiếng sấm bên tai Ngu An Ca, ánh mắt nàng nhìn Chiêu Nghi đại trưởng công chúa ngập tràn vẻ nồng nhiệt.
Chiêu Nghi đại trưởng công chúa lại lắc đầu: “Nếu như trước khi bãi săn gặp biến, nàng dùng ánh mắt này nhìn bản cung, xương cốt khắp người bản cung đều vì nàng mà mềm nhũn rồi, nhưng bây giờ... ôi...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Chiêu Nghi đại trưởng công chúa thở dài một tiếng, khẽ lắc đầu.
Thương Thanh Yến bật cười thành tiếng, xua tan hoàn toàn bầu không khí u sầu thoang thoảng trong phòng.
Ngu An Ca cũng mỉm cười: “Đã được chỉ dạy rồi.”
Đôi mắt đẹp của Chiêu Nghi đại trưởng công chúa lướt qua lướt lại trên người Ngu An Ca: “Nàng không biết đâu, trước đây bản cung muốn nhận nàng làm con nuôi đến nhường nào.”
Ngu An Ca nói: “Đại khái là có biết.”
Chiêu Nghi đại trưởng công chúa mỉm cười duyên dáng: “Bây giờ cũng vẫn muốn.”
Ngu An Ca quả nhiên chắp tay với Chiêu Nghi đại trưởng công chúa: “Nếu ta là nam t.ử, nhất định sẽ vì đại trưởng công chúa mà cúi đầu.”
Chiêu Nghi đại trưởng công chúa nói một cách đầy ám muội: “Nàng dẫu là nữ t.ử thì có ngại gì mà không vì bản cung mà cúi đầu chứ?”
Nàng dùng ngón trỏ nâng cằm Ngu An Ca lên, một mặt chê bai dung mạo của nàng, mặt khác lại tán thưởng tính cách của nàng: “Nàng gọi bản cung một tiếng mẹ, bản cung đem mạng này cho nàng luôn.”
Ngu An Ca còn chưa kịp phản ứng gì, Thương Thanh Yến đang nằm trên giường dở sống dở c.h.ế.t bỗng bật dậy, lại vì chạm đến vết thương mà đau đến mức nhăn mày nhăn mặt: “Cô mẫu, con còn chưa c.h.ế.t đâu.”
Ánh mắt Chiêu Nghi đại trưởng công chúa nhìn qua nhìn lại giữa hai người, rồi che miệng cười lớn.
Thương Thanh Yến cũng hiểu rõ sức hút của cô mẫu mình, chuyện trước kia thì thôi, nhưng những lời vừa rồi xem chừng đã làm Ngu An Ca mê muội đến thần hồn điên đảo rồi. Trước kia Thương Thanh Yến lo lắng Ngu An Ca là kẻ thích nam nhân, không ngờ đến nước này rồi, chàng vẫn cứ phải lo lắng.
Ngu An Ca phản ứng lại sự ám muội trong lời nói của Chiêu Nghi đại trưởng công chúa, đỏ bừng cả mặt, dẫu rằng dưới lớp t.h.u.ố.c cao đen xì kia chẳng nhìn rõ được: “Đại trưởng công chúa, ta không có sở thích nữ nhân yêu nhau.”
Chiêu Nghi đại trưởng công chúa nói: “Nghĩ nhiều rồi, bản cung cũng không có, chỉ là bản cung thực sự thích nàng, muốn nhận nàng làm con nuôi.”
Ngu An Ca thận trọng hỏi: “Là con nuôi thực sự, hay là con nuôi theo nghĩa đen vậy?”
Chiêu Nghi đại trưởng công chúa lườm Ngu An Ca một cái đầy trách móc: “Lúc bản cung còn trẻ, từng có một đứa con gái c.h.ế.t yểu.”
Chuyện này Ngu An Ca cũng từng nghe nói qua, Chiêu Nghi đại trưởng công chúa sau khi thành thân với vị phò mã đầu tiên đúng là có sinh được một mụn con gái. Năm đó đại trưởng công chúa khó sinh làm tổn hại thân thể, không thể sinh nở được nữa, nên đối với đứa con gái này có thể nói là nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa.
Lúc đứa bé mới được ba tháng tuổi, có một ngày Chiêu Nghi đại trưởng công chúa vào cung, giao con gái cho phò mã trông nom, phò mã lại chỉ lo mải mê mây mưa với v.ú em, đến cả việc con gái lăn từ trên giường xuống cũng chẳng hay biết. Đến khi bọn họ phát hiện ra thì đứa con nhỏ đã gãy cổ tắt thở từ lâu.
Chiêu Nghi đại trưởng công chúa lúc trẻ tính tình đã cương liệt, trong cơn bi thống, nàng rút kiếm đ.â.m c.h.ế.t cả phò mã và v.ú em. Chuyện này năm đó đã gây ra chấn động lớn, hoàng gia vì giữ thể diện nên chỉ nói ra ngoài là phò mã đột t.ử.
Chiêu Nghi đại trưởng công chúa nói: “Nàng sinh ra đã mất mẹ, con gái bản cung thì c.h.ế.t yểu sớm, chúng ta đều là những kẻ đáng thương. Bản cung tuổi tác cũng ngày một lớn, mấy năm nay càng thấy cô quạnh, nên lời này là thực tâm. Nàng cũng đừng vội từ chối bản cung, tình cảnh hiện tại, Nhị hoàng t.ử sẽ không dễ dàng động đến bản cung, nhưng nàng lại vì trước đó phò tá Tứ hoàng t.ử mà khiến Nhị hoàng t.ử vô cùng chán ghét và kiêng dè, sau này ngày tháng của nàng sẽ không dễ dàng đâu, nên nàng nhận bản cung làm mẹ nuôi thì đối với nàng chỉ có lợi mà không có hại.”
Ngu An Ca liền nói thẳng: “Không cần nói thêm nữa, mẹ nuôi ở trên, xin nhận của con nuôi một lạy.”
“Có những người đàn bà tự mình sống t.h.ả.m hại, nên mới chẳng thể nhìn nổi người khác được thong dong. Hễ thấy người ta tự tại, bọn họ nhất định phải bới lông tìm vết, lôi ra đủ thứ lỗi lầm để tự an ủi bản thân, nếu không thì ngày tháng của họ trôi qua sẽ quá đỗi đắng cay.”
Ngu An Ca đứng dậy, hành lễ với Chiêu Nghi đại trưởng công chúa.
Chiêu Nghi đại trưởng công chúa liếc nhìn Ngu An Ca một cái, liền vội vàng dời mắt đi, khắp người toát ra cái vẻ "bản cung mắt không dung nổi thứ xấu xí".
Ngu An Ca biết ý cúi đầu, trước kia Chiêu Nghi đại trưởng công chúa mê mẩn gương mặt này bao nhiêu, thì giờ đây lại chê bai bấy nhiêu.
Không nhìn thẳng vào Ngu An Ca nữa, Chiêu Nghi đại trưởng công chúa mới có thể tiếp tục lời vừa nãy: “Tuy nhiên nàng không nên oán trách những người đàn bà kia, người ta vẫn thường nói có làm dâu rồi mới được làm mẹ chồng, sự khắc nghiệt của mụ mẹ chồng độc ác phần lớn đều bắt nguồn từ sự hà khắc của thế gian này.”
Người khác nhắc đến Chiêu Nghi đại trưởng công chúa phần nhiều là khinh khi, nhưng sau lưng, chẳng ít kẻ lại khao khát được trở thành khách quý trong màn trướng của nàng để từ đó được một bước lên mây.
Nàng hiếm khi nghiêm túc trước mặt Ngu An Ca, nhưng Ngu An Ca chẳng dám có nửa phần xem nhẹ nàng.
Ngu An Ca thẳng lưng cúi đầu, giống như một học trò đang lắng nghe giáo huấn: “Xin được nghe ngài chỉ dạy kỹ hơn.”
Chiêu Nghi đại trưởng công chúa nói: “Bọn họ trách nàng không giữ phụ đạo, là bởi bọn họ từ nhỏ đã bị trói buộc, cha mẹ đặt đâu ngồi đó, bị ép phải chấp nhận số phận.”
“Bọn họ lo sợ nỗi vất vả của mồ hôi, cơn đau của m.á.u chảy, là bởi bọn họ thấu hiểu nỗi nhọc nhằn khi phải quán xuyến việc nhà, giặt giũ nấu nướng không ngơi tay. Họ cũng biết rõ nỗi đau đớn và nhục nhã khi hễ một tí là bị cha anh, chồng con đ.á.n.h c.h.ử.i rầy rà.”
“Còn như lời bà lão kia nói, đem đứa con gái ngoan ngoãn nhốt vào lầu thêu mà hành hạ...”
Đôi mắt đẹp của Chiêu Nghi đại trưởng công chúa khẽ lướt qua dáng người hiên ngang của Ngu An Ca: “Bản cung đ.á.n.h cược với nàng, lúc bà lão đó còn trẻ, nhất định đã phải chịu không ít khổ cực trong lầu thêu. Đôi chân của bà ta, e rằng cũng đã bị thương tổn nặng nề trong những năm tháng bị hành hạ lúc thiếu thời.”
Hi, cảm ơn các bạn đã ghé!
Ngu An Ca mở to hai mắt, dường như có ngấn lệ thoáng qua. Nàng rõ ràng không ngờ rằng, những lời oán thán và khắc nghiệt kia lại bắt nguồn từ đó.
Chiêu Nghi đại trưởng công chúa nói: “Biết bao bé gái vừa chào đời còn chưa kịp mở mắt đã bị dìm c.h.ế.t trong chậu nước. Biết bao thiếu nữ mang lòng xuân sắc đã để những năm tháng đẹp nhất đời mình tàn phai nơi lầu thêu, biết bao người phụ nữ đầy lòng yêu thương cả đời chỉ có thể quanh quẩn bên bếp lửa.”
Ngu An Ca như vừa trải qua một trận chấn động về tâm hồn, đảo lộn hoàn toàn những nhận thức của nàng bấy lâu nay. Những vẻ tự phụ và tự đắc đều tan thành mây khói.
Chiêu Nghi đại trưởng công chúa nói: “Bọn họ nghe thấy chiến tích của nàng thì lòng đầy ngưỡng mộ, nhưng dẫu có ngưỡng mộ đến đâu, bọn họ cũng chẳng thể mạo hiểm tự tại như nàng, nên mới thông qua việc công kích nàng để tìm thấy một chút an ủi. Vậy nên, những lời mấy người đàn bà đó nói, nàng nghe cho biết vậy thôi.”
Nỗi lòng nặng trĩu của Ngu An Ca đã được xoa dịu phần nào sau những lời của Chiêu Nghi đại trưởng công chúa.
Ngu An Ca lẩm bẩm: “Nói như vậy, bọn họ không phải thực sự nghĩ như thế.”
Chiêu Nghi đại trưởng công chúa khẽ vuốt lọn tóc: “Muốn khiến bọn họ ngừng khắc nghiệt, không phải là để bản thân nàng trở thành người phụ nữ tiết hạnh trong miệng bọn họ, mà là để cho bọn họ không còn phải trở thành những người phụ nữ tiết hạnh bị trói buộc nữa.”
Những lời giản đơn ấy lại như tiếng sấm bên tai Ngu An Ca, ánh mắt nàng nhìn Chiêu Nghi đại trưởng công chúa ngập tràn vẻ nồng nhiệt.
Chiêu Nghi đại trưởng công chúa lại lắc đầu: “Nếu như trước khi bãi săn gặp biến, nàng dùng ánh mắt này nhìn bản cung, xương cốt khắp người bản cung đều vì nàng mà mềm nhũn rồi, nhưng bây giờ... ôi...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Chiêu Nghi đại trưởng công chúa thở dài một tiếng, khẽ lắc đầu.
Thương Thanh Yến bật cười thành tiếng, xua tan hoàn toàn bầu không khí u sầu thoang thoảng trong phòng.
Ngu An Ca cũng mỉm cười: “Đã được chỉ dạy rồi.”
Đôi mắt đẹp của Chiêu Nghi đại trưởng công chúa lướt qua lướt lại trên người Ngu An Ca: “Nàng không biết đâu, trước đây bản cung muốn nhận nàng làm con nuôi đến nhường nào.”
Ngu An Ca nói: “Đại khái là có biết.”
Chiêu Nghi đại trưởng công chúa mỉm cười duyên dáng: “Bây giờ cũng vẫn muốn.”
Ngu An Ca quả nhiên chắp tay với Chiêu Nghi đại trưởng công chúa: “Nếu ta là nam t.ử, nhất định sẽ vì đại trưởng công chúa mà cúi đầu.”
Chiêu Nghi đại trưởng công chúa nói một cách đầy ám muội: “Nàng dẫu là nữ t.ử thì có ngại gì mà không vì bản cung mà cúi đầu chứ?”
Nàng dùng ngón trỏ nâng cằm Ngu An Ca lên, một mặt chê bai dung mạo của nàng, mặt khác lại tán thưởng tính cách của nàng: “Nàng gọi bản cung một tiếng mẹ, bản cung đem mạng này cho nàng luôn.”
Ngu An Ca còn chưa kịp phản ứng gì, Thương Thanh Yến đang nằm trên giường dở sống dở c.h.ế.t bỗng bật dậy, lại vì chạm đến vết thương mà đau đến mức nhăn mày nhăn mặt: “Cô mẫu, con còn chưa c.h.ế.t đâu.”
Ánh mắt Chiêu Nghi đại trưởng công chúa nhìn qua nhìn lại giữa hai người, rồi che miệng cười lớn.
Thương Thanh Yến cũng hiểu rõ sức hút của cô mẫu mình, chuyện trước kia thì thôi, nhưng những lời vừa rồi xem chừng đã làm Ngu An Ca mê muội đến thần hồn điên đảo rồi. Trước kia Thương Thanh Yến lo lắng Ngu An Ca là kẻ thích nam nhân, không ngờ đến nước này rồi, chàng vẫn cứ phải lo lắng.
Ngu An Ca phản ứng lại sự ám muội trong lời nói của Chiêu Nghi đại trưởng công chúa, đỏ bừng cả mặt, dẫu rằng dưới lớp t.h.u.ố.c cao đen xì kia chẳng nhìn rõ được: “Đại trưởng công chúa, ta không có sở thích nữ nhân yêu nhau.”
Chiêu Nghi đại trưởng công chúa nói: “Nghĩ nhiều rồi, bản cung cũng không có, chỉ là bản cung thực sự thích nàng, muốn nhận nàng làm con nuôi.”
Ngu An Ca thận trọng hỏi: “Là con nuôi thực sự, hay là con nuôi theo nghĩa đen vậy?”
Chiêu Nghi đại trưởng công chúa lườm Ngu An Ca một cái đầy trách móc: “Lúc bản cung còn trẻ, từng có một đứa con gái c.h.ế.t yểu.”
Chuyện này Ngu An Ca cũng từng nghe nói qua, Chiêu Nghi đại trưởng công chúa sau khi thành thân với vị phò mã đầu tiên đúng là có sinh được một mụn con gái. Năm đó đại trưởng công chúa khó sinh làm tổn hại thân thể, không thể sinh nở được nữa, nên đối với đứa con gái này có thể nói là nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa.
Lúc đứa bé mới được ba tháng tuổi, có một ngày Chiêu Nghi đại trưởng công chúa vào cung, giao con gái cho phò mã trông nom, phò mã lại chỉ lo mải mê mây mưa với v.ú em, đến cả việc con gái lăn từ trên giường xuống cũng chẳng hay biết. Đến khi bọn họ phát hiện ra thì đứa con nhỏ đã gãy cổ tắt thở từ lâu.
Chiêu Nghi đại trưởng công chúa lúc trẻ tính tình đã cương liệt, trong cơn bi thống, nàng rút kiếm đ.â.m c.h.ế.t cả phò mã và v.ú em. Chuyện này năm đó đã gây ra chấn động lớn, hoàng gia vì giữ thể diện nên chỉ nói ra ngoài là phò mã đột t.ử.
Chiêu Nghi đại trưởng công chúa nói: “Nàng sinh ra đã mất mẹ, con gái bản cung thì c.h.ế.t yểu sớm, chúng ta đều là những kẻ đáng thương. Bản cung tuổi tác cũng ngày một lớn, mấy năm nay càng thấy cô quạnh, nên lời này là thực tâm. Nàng cũng đừng vội từ chối bản cung, tình cảnh hiện tại, Nhị hoàng t.ử sẽ không dễ dàng động đến bản cung, nhưng nàng lại vì trước đó phò tá Tứ hoàng t.ử mà khiến Nhị hoàng t.ử vô cùng chán ghét và kiêng dè, sau này ngày tháng của nàng sẽ không dễ dàng đâu, nên nàng nhận bản cung làm mẹ nuôi thì đối với nàng chỉ có lợi mà không có hại.”
Ngu An Ca liền nói thẳng: “Không cần nói thêm nữa, mẹ nuôi ở trên, xin nhận của con nuôi một lạy.”