Ngô Hoàng Vạn Tuế

Chương 431

Tình hình rất tồi tệ, Ngu An Ca đành tìm niềm vui trong nỗi khổ mà nói: “Ít nhất thì cái mạng này vẫn giữ được.”

Vị trí Hoàng đế này của Nhị hoàng t.ử, e rằng ngay cả chính hắn ta cũng thấy nực cười. Thái t.ử - kẻ đe dọa lớn nhất - đã bị nhóm người Ngu An Ca gán cho tội g.i.ế.c vua, ép đến mức phải bỏ trốn t.h.ả.m hại. Nhị hoàng t.ử kịp thời rút lui, liên kết với Tạ tướng chiếm lấy hoàng cung, nhưng hành động này chủ yếu là danh không chính ngôn không thuận.

Binh mã, trăm quan và cả thánh chỉ vốn đều nằm trong tay nhóm Ngu An Ca. Nhị hoàng t.ử vốn ngỡ rằng sẽ phải nghênh chiến một trận ác liệt khó lòng thắng nổi, nào ngờ đâu, Tứ hoàng t.ử - kẻ vốn được bao quanh bởi những đồng minh đắc lực - lại như con thỏ đ.â.m sầm vào gốc cây, đem theo cả mạng nhỏ và thánh chỉ nộp thẳng vào tay Nhị hoàng t.ử. Nhị hoàng t.ử và Thôi Hoàng hậu hẳn là có nằm mơ cũng không dám mơ tới chuyện như vậy.

Ván cờ này, bọn họ thua một cách thê t.h.ả.m, thua một cách nực cười, thua đến mức khiến người ta phải bật cười cay đắng.

Im lặng hồi lâu, Ngu An Ca thú nhận: “Hiện tại ta đang rất buồn.”

Thương Thanh Yến nhận ra điều đó, Ngu An Ca hiếm khi lộ ra vẻ thất ý đến nhường này. Ngu An Ca như đã mệt lử, đầu tựa vào thành giường nghỉ ngơi đôi chút. Ba ngày Thương Thanh Yến hôn mê không tỉnh, nỗi oán hận và bực dọc đầy ắp trong lòng nàng chẳng biết phải tỏ cùng ai. Ngay cả khi huynh trưởng tới an ủi, nàng cũng không hề để lộ ra nửa phần cảm xúc, vẫn gượng gạo giữ vẻ bình tĩnh, đi theo Chiêu Nghi trưởng công chúa lo liệu hàng loạt việc dọn dẹp hậu quả.

Nàng cố gắng khiến bản thân bận rộn lên, nhưng khi màn đêm buông xuống, nàng lại thức trắng những đêm dài đằng đẵng, tỉ mẩn bóc tách từng chi tiết, tính toán xem rốt cuộc mình đã làm sai ở bước nào để dẫn đến kết quả này. Tính đi tính lại, cũng chỉ tính ra một bụng hối hận.

Thương Thanh Yến nói: “Là lỗi của ta, nếu không phải do ta không đề phòng Tứ hoàng t.ử...”

Ngu An Ca ngắt lời chàng: “Không phải lỗi của ngài, không được nói như vậy.”

Thương Thanh Yến lẳng lặng ngậm miệng.

Ngu An Ca nói: “Ta buồn không phải vì Tứ hoàng t.ử ngu ngốc vào lúc then chốt, đem ngai vàng dâng cho kẻ khác, khiến nỗ lực của chúng ta đổ xuống sông xuống biển. Bởi vì khi mưu tính đại sự thế này, vốn dĩ phải chuẩn bị sẵn tâm lý cho thất bại.”

Thương Thanh Yến trầm giọng nói: “Nàng buồn vì nàng cứ thế bị bãi quan, phế tước một cách dễ dàng.”

Ngu An Ca gật đầu: “Đám Trung lang tướng và Trấn vệ tướng quân cùng ta khởi sự, hôm qua đã tới tìm ta. Bọn họ có vẻ bất an, sợ Nhị hoàng t.ử sau này sẽ tính sổ, nhưng ta đã an ủi bọn họ rằng sau khi Tứ hoàng t.ử bị bắt, bọn họ đã kịp thời chuyển hướng, mở cửa bãi săn đang bị phong tỏa, đưa trăm quan về phủ an toàn, không làm khó Nhị hoàng t.ử, nên Nhị hoàng t.ử trong thời gian ngắn sẽ không làm khó bọn họ đâu.”

Thương Thanh Yến không ngắt lời, lắng nghe nàng trút bỏ những muộn phiền trong lòng.

Ngu An Ca nói: “Hiện tại mọi việc chưa ổn định, Thái t.ử đang bỏ trốn, nhưng phe cánh trong triều vẫn đang âm thầm lẫn công khai ủng hộ hắn. Nhị hoàng t.ử cần người của phe Tứ hoàng t.ử để đối kháng với người của Thái t.ử, nên không dám đuổi cùng g.i.ế.c tận phe Tứ hoàng t.ử. Sau biến động ở bãi săn, Nhị hoàng t.ử không xử phạt bất kỳ ai, mà áp dụng kế sách vỗ về để thu phục lòng người. Như Chiêu Nghi trưởng công chúa, Nhị hoàng t.ử đã phong nàng làm Đại trưởng công chúa, lệnh cho nàng chủ trì tang lễ của tiên hoàng. Thôi Hoàng hậu khi tiếp kiến các vị cáo mệnh phu nhân cũng đã đ.á.n.h tiếng rằng, Nhị hoàng t.ử có ý định ban thêm quan tước sau khi lên ngôi.”

Một bầu không khí u sầu theo lời Ngu An Ca lan tỏa khắp căn phòng.

Thương Thanh Yến nói: “Ngoại trừ nàng.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ngu An Ca đáp: “Phải, ngoại trừ ta. Ta là người duy nhất bị Nhị hoàng t.ử xử lý.”

Lý do Nhị hoàng t.ử xử lý nàng là tội giả trai, khi quân phạm thượng. Sau khi thân phận của nàng bị bại lộ, vào lúc thời cuộc đổi thay này, lại dấy lên một làn sóng bàn tán xôn xao.

Ngu An Ca nói: “Ta đã nghe thấy rất nhiều lời lẽ khó nghe. Nói ta khi quân phạm thượng, mạo nhận công lao đòi ban thưởng, làm việc trái với đạo lý... Những lời đó ta còn chịu được, nhưng bọn họ còn nói ta là phận nữ nhi mà đòi làm việc của nam nhân, không giữ phụ đạo, không tu rèn đức hạnh ngôn dung, đạo đức của nữ t.ử bại hoại... Những lời đó vẫn còn có thể lọt tai, chứ còn rất nhiều lời lẽ dơ bẩn tục tĩu khác, ta cũng đã nghe cả rồi.”

Ngu An Ca nói xong liền cười một tiếng, sau nụ cười là vẻ bi thương đậm nét hiện rõ trên khuôn mặt.

Thương Thanh Yến bị nỗi bi thương trên người nàng làm cho chạnh lòng, chàng muốn khuyên nhủ nàng đôi câu nhưng lại chẳng biết mở lời từ đâu, cuối cùng chỉ có thể nói: “Sẽ không mãi như vậy đâu.”

Ngu An Ca quay đầu nhìn chàng: “Ta buồn không phải vì bọn họ mắng ta... mà là vì định kiến của bọn họ đối với nữ t.ử. Dường như sinh ra là phận nữ nhi thì chỉ có việc giam mình nơi khuê phòng, tuân theo tam tòng tứ đức, giúp chồng dạy con mới là đúng đắn.”

Kết cục bị người đời phỉ nhổ thế này không phải là Ngu An Ca chưa từng tính đến, chỉ là khi tất cả ập đến, nàng vẫn cảm thấy ngạt thở.

Ngu An Ca nói thêm: “Nam nhân mắng ta thì thôi đi, đến cả nữ nhân cũng mắng ta... Thế nên ta không khỏi tự hỏi, ta đã sai rồi sao?”

Trong mắt Ngu An Ca hiếm khi để lộ vẻ lạc lõng và mất phương hướng. Cộng cả hai đời lại, nàng cũng mới chỉ ngoài hai mươi, nàng đã đọc nhiều sách, đi nhiều nơi, đã nếm trải sự đấu đá chốn triều đường và cả mưa m.á.u gió tanh nơi chiến trường. Nàng luôn tràn đầy tự tin, dù gặp phải trắc trở lớn đến đâu, dù có ngã đau đớn thế nào, khi đứng dậy, nàng vẫn có thể giữ tâm thế hiên ngang nhất mà giáng cho vận mệnh một cái tát thật mạnh. Nàng cũng chưa từng nghĩ có ngày mình lại vì định kiến của người khác mà chùn bước.

Trong ba ngày Thương Thanh Yến hôn mê, Ngu An Ca đã che giấu thân phận đi tới các ngõ hẻm phố thị, vốn muốn thăm dò xem dân chúng nghĩ gì về việc Hoàng Thượng băng hà và Nhị hoàng t.ử sắp lên ngôi, nhưng không ngờ dân chúng căn trọng chuyện hoàng gia quý tộc chẳng dám hé môi nhiều. Ngược lại, bọn họ lại tập trung bàn tán vào Ngu An Ca.

Những lời khó nghe thì không cần kể xiết, Ngu An Ca không đến mức vì thế mà buồn lòng. Điều thực sự khiến nàng để tâm là có mấy người đàn bà tụ tập lại, giận dữ mắng nàng là kẻ lập dị, nói rằng nếu nàng là nữ nhi của họ mà ngày thường giả trai đi lại giữa đám đàn ông thì nên đem dìm l.ồ.ng heo, nếu không sẽ làm vấy bẩn thanh danh của con gái trong tộc.

Lại có người đàn bà vỗ tay cười nói nàng bị bãi quan là đáng đời, nếu không thì con gái nhà người ta lại đua nhau học theo, đi lính đi quân thì chẳng phải sẽ phải chịu cực nhọc đổ mồ hôi và đau đớn đổ m.á.u hay sao.

Thậm chí có một bà lão ngoài năm mươi tuổi, tóc đã hoa râm, vừa lắc đầu vừa thở dài: “Nữ nhi như Ngu An Ca là do thiếu sự dạy bảo. Theo ta thấy, đáng lẽ phải nhốt một mình nó vào lầu thêu, ép đi giày nhỏ, bó chân lại rồi đóng đinh cửa sổ, một ngày đưa tới hai bữa cơm, không cho người khác nói chuyện cùng, ngày ngày sai các bà góa tiết hạnh đứng bên cửa sổ đọc Nữ Tắc, Nữ Giới cho nó nghe. Không tới một năm, dù có là đứa con gái bướng bỉnh thế nào cũng sẽ được dạy dỗ thành thục nữ khiến người ta khen ngợi.”

Những lời này khiến Ngu An Ca lạnh cả sống lưng, toàn thân run rẩy. Nàng thà c.h.ế.t nơi chiến trường giữa muôn vàn mũi tên xuyên tâm, chứ tuyệt đối không muốn sống một cách nhục nhã như vậy. Nhưng ý chí của nàng suy cho cùng cũng chỉ đại diện cho chính nàng. Mà những lời của bà lão kia rõ ràng đã nhận được sự đồng tình của rất nhiều người đàn bà bên cạnh.

Thương Thanh Yến không biết những lời Ngu An Ca đã nghe được, lấy làm khó hiểu hỏi: “Tại sao nữ nhân lại mắng nàng?”

Trong mắt Thương Thanh Yến, Ngu An Ca đã làm được những việc mà đại đa số nữ nhân không dám làm. Dẫu hiện tại kết cục t.h.ả.m đạm, nhưng chẳng phải trước đây nàng từng dùng công trạng để đứng vững nơi triều đường, đó không được coi là mở ra con đường mới cho thân phận của nữ t.ử sao?

Ngu An Ca kể lại vắn tắt lời của những người đàn bà kia, khuôn mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi. Đúng lúc này, một giọng nói uể oải đột nhiên vang lên: “Còn có thể vì cái gì nữa?”

Hi, cảm ơn các bạn đã ghé!