Nghẹn Ngào - Lý Tư Nặc
Chương 78: Chương 64
"Mưa nhỏ rơi tí tách, tí tách...
Tôi lúc ẩn lúc hiện giữa nhân gian,
Nhìn người, chờ người,
Hóa thành cơn gió khẽ thì thầm bên tai người
. . ."
Trong xe vừa lúc phát bài 《Mưa Nhỏ》. Có Chúc Hàn Tinh ở đây thì cũng chẳng cần máy phát nhạc làm gì, chỉ cần cô ấy tùy tiện ngân nga vài câu cũng đã rất hay rồi.
Hơn nữa đây là ca khúc mới cô ấy vừa phát hành tuần trước, độ "nóng" vẫn còn.
Chúc Hàn Tinh hát du dương êm ái, Minh Hi và Minh Nguyệt ngồi hàng ghế sau vỗ tay theo nhịp. Không khí trong xe vui vẻ hòa hợp.
Từ thành phố đến Linh Anh Sơn mất khoảng hai tiếng rưỡi lái xe. Họ hẹn tám giờ xuất phát, nhưng thực tế khi lên cao tốc thì đã hơn tám giờ bốn mươi. Dù vậy chẳng ai nói gì.
Trời u ám, mưa trong nội thành Kinh An còn lớn hơn.
Nhưng đã lâu mọi người chưa cùng nhau đi chơi, nên tâm trạng ai cũng rất tốt.
Giữa đường Minh Ly và Chúc Hàn Tinh đổi chỗ cho nhau lái xe, Minh Ly lái thẳng một mạch tới chân núi Linh Anh Sơn.
Điều bất ngờ là bên này chỉ âm u chứ không mưa.
Thứ bảy nên người tới đây khá đông, có người leo núi, có người cầu thần bái Phật.
Trên xe mọi người đã ăn uống một trận. Đồ ăn Cố Thanh Sương đưa cho Minh Ly được chuẩn bị rất tỉ mỉ, đều là món do đầu bếp trong nhà làm.
Minh Hi – người chưa ăn sáng và Minh Nguyệt vốn ham ăn, ngồi phía sau giống như hai chú hamster nhỏ ăn hết hơn nửa. Lúc xuống xe cái bụng tròn vo.
Ban đầu họ định đi cáp treo lên núi để kịp ăn cơm trưa trong chùa, nhưng thấy tình hình như vậy liền quyết định leo bộ.
Minh Ly hỏi Chúc Hàn Tinh: "Có vấn đề không?"
"Không." Chúc Hàn Tinh đeo kính râm, nắm tay Minh Nguyệt, "Đi cầu thần thì cũng nên thành tâm một chút."
Vậy là cả nhóm lại hùng hổ đi lên núi.
Ngọn núi không cao lắm, điểm cao nhất hơn sáu trăm mét. Đường chủ yếu là đường núi uốn lượn. Minh Hi tra bản đồ, cả quãng đường dài khoảng tám cây số.
Cũng có lối tắt bằng bậc thang, nhưng khá dốc, hơn một nghìn bậc.
Vì có trẻ nhỏ nên họ đi theo đường lớn.
Lúc xuống xe, Chúc Hàn Tinh còn tìm cho Minh Nguyệt một cây gậy leo núi.
Trước khi bắt đầu leo, mọi người đều ngầm cho rằng thể lực và sức bền của Minh Ly là tốt nhất. Không ngờ người dẫn đầu lại là Minh Hi. Đi được hai cây số rồi mà Minh Hi vẫn chưa th* d*c.
Người thứ hai là người nhỏ tuổi nhất, Minh Nguyệt. Trước khi lên núi, Chúc Hàn Tinh còn dặn cô bé nếu mệt thì phải nói.
Nhưng Minh Nguyệt lại chạy theo sau Minh Hi, đôi chân ngắn nhưng bước cực nhanh, tần suất còn nhanh hơn cả người lớn.
Minh Hi thậm chí đưa điện thoại cho Minh Nguyệt để cô bé giúp mình đếm bước.
Minh Ly và Chúc Hàn Tinh đi phía sau, vừa đi vừa trò chuyện nên thời gian trôi cũng nhanh.
Khi lên tới Linh Anh Sơn đã gần hai tiếng. Sau giờ Ngọ vốn là lúc nắng gắt nhất, nhưng hôm nay trời âm u, trông như bất cứ lúc nào cũng có thể mưa.
Minh Ly không làm hướng dẫn, cứ theo Chúc Hàn Tinh đi lung tung một vòng trên núi rồi mới tìm được ngôi chùa.
Đó là một ngôi chùa mang phong cách kiến trúc cổ. Trên mái treo chuông gió, gió thổi phát ra những âm thanh leng keng. Đúng giờ, các hòa thượng bắt đầu đánh chuông.
Tiếng chuông nặng nề vang lên, như gột rửa tâm hồn con người.
Minh Ly đứng trước lan can nhìn xuống núi, có thể thấy hơn nửa thành phố. Chỉ tiếc một nửa bị sương mù che khuất, không nhìn rõ.
Nhưng cảnh tượng vẫn rất rộng lớn.
Minh Hi và Minh Nguyệt không chịu đứng yên, chạy đi dạo khắp nơi.
Minh Ly thì đứng bên lan can ngẩn người. Không lâu sau, Chúc Hàn Tinh gọi cô vào trong chùa bái Phật.
Trong chùa đông nghịt người.
Người đến cầu tài, cầu duyên không hề ít.
Chúc Hàn Tinh đưa cho Minh Ly ba nén hương, rồi cùng xếp hàng vào chính điện lễ bái.
Trước khi bái, Minh Ly còn nghĩ:
Nếu cầu thần bái Phật thật sự có tác dụng, vậy sao vẫn còn nhiều người tới cầu như vậy?
Chẳng phải mọi người đều nên sống cuộc sống lý tưởng của mình rồi sao?
Nhưng đó chỉ là suy nghĩ thoáng qua. Đến lượt mình quỳ trên bồ đoàn, trong lòng cô không nghĩ gì nữa, chỉ thành tâm làm lễ.
Sau khi ra ngoài, Chúc Hàn Tinh hỏi cô đã cầu gì.
Minh Ly lắc đầu: "Không cầu gì cả."
Chúc Hàn Tinh ngạc nhiên: "Vô dục vô cầu à?"
"Không phải." Minh Ly suy nghĩ một chút rồi giải thích: "Chỉ là không nghĩ ra mục tiêu cụ thể nào. Hơn nữa cầu Phật vốn là cầu một tấm lòng. Nếu Phật tổ nhìn thấy thì tự nhiên sẽ phù hộ."
Chúc Hàn Tinh gật đầu: "Nghe cũng có lý."
"Còn cậu cầu gì?" Minh Ly hỏi.
"Không thể nói." Chúc Hàn Tinh đưa ngón tay lên môi, "Bí mật."
Minh Ly: ". . ."
Minh Ly tức đến mức muốn vung tay đánh cô ấy một cái. Đúng lúc đó Minh Hi kéo Minh Nguyệt chạy tới.
Minh Hi luôn hấp tấp, kéo Minh Nguyệt chen thẳng qua đám đông, còn nhanh hơn hai người lúc nãy.
Ra ngoài rồi cô đắc ý khoe: "Thấy em lợi hại chưa!"
Mọi người đều phối hợp khen ngợi, câu chuyện tự nhiên chuyển sang Minh Hi.
Minh Hi thẳng thắn hơn Chúc Hàn Tinh nhiều, thoải mái kể mình đã cầu gì. Điều đầu tiên là kiếm thật nhiều tiền.
Chúc Hàn Tinh liền trêu: "Đỗ thủ khoa đã được thưởng sáu mươi vạn rồi còn chưa đủ à? Tham thật đấy."
Minh Hi bĩu môi: "Chuyện như vậy đâu xảy ra nhiều. Vẫn phải có nghề kiếm tiền lâu dài. Giống như chị viết nhạc vậy."
Chúc Hàn Tinh cười: "Vậy nghề của em còn lợi hại hơn chị nhiều."
Minh Hi nhíu mày: "Nhưng em không có nhiều tài hoa như chị."
Sau đó Minh Ly nói đến nguyện vọng thứ hai: mong Minh Ly và Minh Táp Táp mỗi ngày đều vui vẻ khỏe mạnh, tốt nhất còn có thể kiếm thật nhiều tiền.
Minh Ly cũng không nhịn được nói: "Sao cái nào cũng liên quan đến tiền vậy?"
Minh Hi cười đùa: "Vì. . . tiền không phải là vạn năng, nhưng không có tiền thì tuyệt đối không được." Dù nói đùa, nhưng Minh Ly vẫn thấy được sự kiên định trong ánh mắt cô bé.
Quả nhiên... đứa trẻ đã lớn rồi.
Chúc Hàn Tinh thấy bầu không khí hơi trầm xuống, lập tức đổi chủ đề: "Thế nguyện vọng thứ ba thì sao?"
"Thứ ba là hy vọng lên đại học có thể gặp được một nhóm bạn thật Nice, đặc biệt là bạn cùng phòng! Điều này quyết định chất lượng cuộc sống đại học của em!"
Minh Hi hy vọng trên đời này không còn loại bạn học như Thẩm Sưởng nữa. Làm bạn học với người như vậy đúng là tai họa.
Minh Nguyệt đứng bên cạnh khoa tay: "Chị đến bái Phật hay đến ước nguyện vậy? Nhiều quá."
"Ha." Minh Hi chọc đầu cô bé: "Thế còn em?"
Minh Nguyệt lắc đầu, một lúc sau lại gật đầu.
"Em cầu gì? Nói nghe xem."
Minh Nguyệt rất nghiêm túc ra hiệu: "Hy vọng chị Sương Sương sẽ khỏe lại."
Minh Hi không hiểu, đành nhờ Minh Ly và Chúc Hàn Tinh phiên dịch. Chúc Hàn Tinh nghe xong lập tức giả vờ ghen tỵ: "Xa thế này dẫn em lên đây, không cầu cho chị phát tài phất nhanh gì đó, lại đi cầu cho người khác trước."
Minh Nguyệt bĩu môi: "Chị Sương Sương bị bệnh rất khó chịu."
Hai chị em nói qua nói lại mấy câu, chủ yếu là Chúc Hàn Tinh vừa nói vừa khoa tay. Nói được một lúc thì cũng nguôi giận.
Minh Ly đứng bên cạnh xem náo nhiệt. Minh Hi thì sốt ruột, vì trước đó trên xe còn có thể dùng điện thoại trò chuyện với Minh Nguyệt, bây giờ chỉ hiểu vài từ vụn vặt, hoàn toàn không biết họ đang nói gì.
Minh Ly đành giải thích sơ qua. Chúc Hàn Tinh bỗng vỗ tay một cái: "Nhớ ra rồi!"
"Nhớ ra cái gì?" Minh Ly hỏi.
Chúc Hàn Tinh nói trên Linh Anh Sơn có một bà lão xem bói rất linh, đặc biệt là xem nhân duyên. Chỉ là bình thường rất khó gặp.
Rất nhiều người lên núi tìm bà để xem, nhưng đa số đều không gặp được.
Hơn nữa bà xem bói cũng tùy duyên, không phải ai cũng xem cho.
Ngoài ra, những thứ như chuỗi hạt đổi vận, bùa đổi vận, hạt trừ tà bán ở chỗ bà cũng rất chạy.
Chúc Hàn Tinh bắt đầu nôn nóng muốn đi xem bói, nhưng Minh Hi lại tỏ vẻ hoài nghi: "Nghe qua là biết kiểu quảng cáo bán hàng rồi."
"Người ta rảnh đâu mà lên núi bán hàng?" Chúc Hàn Tinh nói: "Với lại chuỗi hạt của bà ấy bán rất rẻ, chín tệ một chuỗi, đắt nhất cũng chỉ chín mươi chín. Mua cũng không thiệt thòi, càng không sợ bị lừa."
Minh Hi bĩu môi: "Chị xem, người ta lừa chính là kiểu người như chị."
Chúc Hàn Tinh gửi cho cô ấy xem mấy bài đăng mình từng đọc. Trong đó nói rằng sau khi mua những thứ đó còn có nghi thức riêng, mỗi người phải làm những việc khác nhau.
Có người mang đồ tới chùa trên Linh Anh Sơn nhờ trụ trì khai quang. Có người phải treo chuỗi hạt hoặc lá bùa lên cây cao nhất trên núi Linh Anh Sơn, để hấp thụ tinh hoa trời đất đủ chín ngày. . .
Phần lớn mọi người đều không kiên trì làm hết. Nhưng những ai thật sự hoàn thành hết thì hầu như không ai nói là không hiệu nghiệm.
Minh Ly không phản bác thẳng Chúc Hàn Tinh, nhưng thái độ cũng gần giống Minh Hi.
Mấy chuyện kiểu này đa phần đều là giả danh lừa bịp. Minh Ly thậm chí còn không quá tin thần Phật, làm sao tin mấy thứ này được.
Nhưng thấy Chúc Hàn Tinh nói rất chắc chắn, Minh Ly cũng không nỡ làm bạn mình mất hứng, nên hỏi phải đi hướng nào mới tìm được bà lão đó.
Chúc Hàn Tinh chỉ một hướng: "Hôm nay là thứ bảy, bà ấy chắc là ở phía tây."
. . .
Hôm nay họ đến không đúng lúc. Đi một đường về phía tây cũng không thấy bà lão đâu.
Ngược lại cứ đi dạo vòng vòng, thời gian trôi qua lúc nào không hay, trời cũng dần tối.
Minh Ly nhìn điện thoại, chưa thấy tin nhắn nào của Cố Thanh Sương.
Cũng không mua vé xe quay về.
Nhưng mấy người họ cũng nên xuống núi rồi.
Ngay lúc đang đi trên đường xuống núi, Minh Nguyệt kéo áo Chúc Hàn Tinh, chỉ vào một quầy nhỏ bên đường cách đó không xa: "Có phải là bà ấy không?"
Trước quầy chỉ có hai người, một nam một nữ, trông như một cặp tình nhân.
Bà lão đang xem tay cho cô gái, tập trung đến mức bốn người họ đến gần cũng không ngẩng đầu lên.
Minh Hi ghé tai Minh Ly thì thầm: "Chuyện này có ổn không vậy chị?"
Minh Ly lắc đầu, không nói gì.
Sau khi xem xong chỉ tay của cô gái, bà lão nói vài vấn đề tồn tại giữa hai người. Bà nói họ muốn có con, nhưng thời cơ chưa tới, khoảng năm sau khi kinh tế khá hơn thì mọi thứ sẽ thuận lợi.
Mấy câu nói ra rất bình thản, nhưng hầu hết đều là lời tốt đẹp, lại nói trúng tâm tư của hai người.
Sau đó bà còn giới thiệu cho chàng trai một lá bùa trừ tà, bảo anh ta về nhà treo bùa ngoài ban công phơi đủ chín ngày. Đến tối ngày thứ chín thì treo lên gương chiếu hậu trong xe, có thể tránh được một kiếp nạn.
Bà còn nói vận khí năm nay của họ lên xuống thất thường là do mua một chiếc xe cũ.
Cô gái lập tức kinh ngạc kêu lên: "Sao bà biết sau khi tụi con mua chiếc xe cũ đó thì xảy ra chuyện?"
Chàng trai có vẻ bình tĩnh hơn, nhưng cũng lộ vẻ tín phục.
"Tất cả đều viết trên đường chỉ tay của các cô cậu." Bà lão lộ vẻ mệt mỏi, khẽ giơ tay nói: "Làm việc gì cũng đừng vội, cũng đừng so bì với người khác. Chậm rãi mà đi, rồi sẽ có."
Cách thu tiền của bà lão cũng rất "Phật hệ", bà đặt sẵn một mã QR để họ tự quét.
Minh Ly đứng bên cạnh, nhìn thấy cô gái định quét hai trăm tệ. Cuối cùng chàng trai quyết định quét năm trăm.
Thấy họ hào phóng, bà lão lại tặng thêm một lá bùa đổi vận, nói là để phòng tiểu nhân, đặc biệt là những người đàn ông trẻ mới vào làm trong công ty.
Cô gái cầm lá bùa mà tay run run, còn muốn hỏi cụ thể là ai, xem ra thật sự đã gặp phải chuyện như vậy.
Nhưng bà lão lắc đầu: "Thiên cơ không thể tiết lộ."
Sau khi hai người đó rời đi, bà lão nhắm mắt nghỉ ngơi. Minh Ly nghe thấy họ vừa đi vừa thì thầm nói về những chuyện gần đây xảy ra, còn nói bà lão này thật sự thần thánh, có khi là bán tiên thật.
Minh Ly thầm nghĩ: bán tiên nào lại xài mã QR chứ.
Nhưng cô không nói gì, liền nghe Chúc Hàn Tinh lễ phép hỏi: "Chào bà, bây giờ bà còn xem bói không ạ?"
Bà lão thở nhẹ một hơi: "Đợi chút."
Lần đợi này kéo dài năm phút. Khi bà lão mở mắt ra lần nữa, thần sắc có chút mệt mỏi. Ánh mắt bà lần lượt lướt qua từng người, lông mày khẽ nhíu lại, như muốn nói lại thôi.
"Hai người là chị em?" Bà chỉ vào Minh Ly và Minh Hi, rồi chỉ sang Chúc Hàn Tinh và Minh Nguyệt: "Còn hai người kia cũng là chị em."
Chúc Hàn Tinh mừng tít mắt: "Cái này bà cũng nhìn ra được sao?"
Bà lão: ". . ."
"Có mắt là nhìn ra được." Bà lão tức giận nói
Chúc Hàn Tinh bĩu môi, bảo bà lão xem giúp mình.
Nhưng bà lão lại nhìn Minh Ly trước, chỉ tay nói: "Đường chỉ tay của các cô quá rối, quấn vào nhau cả rồi, rất phiền phức."
Chúc Hàn Tinh: "Chúng cháu có thể trả thêm tiền."
Bà lão liếc cô ấy một cái: "Không phải chuyện tiền. Là đường nhân duyên của các cô quấn vào nhau."
"Á?" Ngay cả Minh Ly cũng ngơ ra: "Hay là bà xem lại thử?"
"Không phải nói hai người các cô có nhân duyên với nhau." Bà lão bất đắc dĩ nói: "Là nhân duyên của cô có quan hệ không thể tách rời với đoạn nhân duyên của cô ấy. Cô gái à, tuổi còn trẻ mà trải qua không ít chuyện. Còn cô nữa... con đường đến đây chắc cũng rất vất vả rồi."
Những lời này nghe không giống đang xem bói, mà giống như đang an ủi hai cô người họ hơn.
Chỉ với hai câu đó thôi, Minh Ly cũng đã sẵn lòng ngồi nghe bà nói tiếp.
Bà lão nhìn tay của Chúc Hàn Tinh và Minh Ly, bàn tay đầy vết chai khẽ vuốt qua lòng bàn tay họ. Một lúc lâu sau vang lên một tiếng thở dài thật sâu.
Minh Ly ôn thanh hỏi: "Khó lắm sao?"
"Không ai đơn giản cả." Bà lão hỏi: "Xem cho ai trước?"
Minh Ly và Chúc Hàn Tinh cùng chỉ vào đối phương.
Bà lão đành chọn người gần mình trước, xem cho Chúc Hàn Tinh.
"Nhân duyên không thuận, sự nghiệp lại dần thăng. Đường nhân duyên của cô quấn chặt với ba người, khó dứt khó rời. Mà ba người đó đều có liên quan đến cô ấy. Cuối cùng thành hay bại đều do lòng cô quyết định. Có lẽ cô vẫn có thể chọn được người mình thích, nhưng con đường đó sẽ rất vất vả." Khi nói câu này, bà nhìn về phía Minh Ly: "Người kia vốn là duyên đúng của cô, nhưng lại không phải của cô. Vì thế cô phải cố gắng rất nhiều mới được. Ta cũng không biết có nên nói những lời này hay không. Đáng ra cả đời cô không cần phải phiền não vì chuyện đó. Nhưng trên người cô lại đan xen mệnh cách của rất nhiều người, đều ngắn ngủi, nhưng rất trọn vẹn. Điều đó cũng ảnh hưởng đến phán đoán của cô. Ta nghĩ... chính vì vậy mà duyên đúng của cô cũng có sự thay đổi."
Những lời bà lão nói nghe qua thì có vẻ rất rõ ràng, nhưng lại mơ hồ.
Nói xong bà cũng không nói thêm gì nữa, cũng không đề nghị Chúc Hàn Tinh mua bất kỳ thứ gì. Chỉ nói rằng những điều cô muốn, về cơ bản đều có thể tự mình đạt được.
Những gian khổ trên con đường hiện tại đều đang làm nền cho hạnh phúc trong tương lai, chỉ cần cô ấy chịu buông bỏ đoạn nhân duyên kia.
Chúc Hàn Tinh nghe xong vừa thở dài vừa cảm khái, nhưng rất nhanh đã chuyển sự chú ý sang phần bà lão nhận xét về Minh Ly.
"Cần quyết đoán mà không quyết đoán, ắt sẽ tự rối loạn." Bà lão nói về Minh Ly bằng những lời ngắn gọn: "Cảm tình tràn ngập lừa dối chẳng khác nào lâu đài xây trên không. Đường chỉ tay của cô không chỉ quấn với người đó, mà còn quấn với một người khác nữa, hơn nữa sự ảnh hưởng còn rất lớn."
"Trong trường hợp của cô ấy, nếu chia tay thì có phải tốt hơn không?" Chúc Hàn Tinh hỏi.
Bà lão im lặng vài giây, rồi nói với vẻ phiền muộn: "Không thể tách, cũng không thể cắt. Nghiệt duyên chỉ có thể đến mức này."
Minh Ly: ". . ."
Chúc Hàn Tinh lại lộ vẻ "Tôi biết ngay mà", rồi lập tức cầu viện: "Đại sư, vậy có cách nào giải quyết không?"
Bà lão lắc đầu: "Thiên ý đã định. Hãy thản nhiên đối mặt với mọi thứ, tuyệt đối đừng tự lừa dối bản thân. Nhớ kỹ tám chữ: Đi về phía trước, không quay đầu lại."
Cuối cùng bà lão lấy ra một chuỗi hạt màu đỏ, ở giữa có hai hạt xanh nhạt. Ngoài việc chất liệu trông có hơi rẻ tiền ra thì chuỗi hạt cũng khá đẹp.
"Gần đây vận khí của cô không tốt, đều do người bạn đời của cô mang đến. Nhưng đó không phải bản ý của cô ấy. Chuỗi hạt đổi vận này cô mang lên núi. Mỗi sáng năm giờ dậy, cầm nó quỳ lạy về hướng mặt trời mọc một canh giờ. Buổi tối trước khi ngủ, lại cầm nó quỳ lạy về hướng mặt trời lặn một canh giờ. Làm liên tục bốn mươi chín ngày, sau đó đưa cho bạn đời của cô. Những triệu chứng xấu trên người cô ấy sẽ được hóa giải."
Minh Ly không hiểu "triệu chứng xấu" mà bà nói là gì. Bà lão liền nêu vài ví dụ, tất cả đều trùng khớp với tình trạng bệnh gần đây của Cố Thanh Sương.
Trong chốc lát, Minh Ly cũng không chắc đây là thật hay giả nữa.
Bà lão mệt mỏi nói thêm: "Nếu không, sau này cô ấy còn gặp tai họa lớn hơn, lúc đó muốn tránh cũng không kịp."
Minh Ly nhận lấy chuỗi hạt đổi vận, cảm giác nó nặng trĩu trong tay.
Còn Minh Hi thì bà lão không xem bói cho, chỉ lắc đầu nói: "Cô bé này tương lai rất có hy vọng. Không được động tâm, nếu không chính duyên sẽ chặt đứt đường tài lộc."
Nói xong bà còn vô thức liếc sang phía Chúc Hàn Tinh.
Tim Minh Hi lập tức thắt lại.
. . .
Trên đường xuống núi, Minh Ly thỉnh thoảng lại nhìn chuỗi hạt mà ngẩn người.
Chúc Hàn Tinh có chút do dự hỏi:
"Cậu... không phải thật sự định làm theo chứ?"
"Không phải cậu nói bà ấy tính rất chuẩn sao?" Minh Ly hỏi lại.
Chúc Hàn Tinh nhíu mày: "Nhưng đối với cậu như vậy... quá tàn nhẫn rồi."
Minh Hi thở dài: "Nhỡ như lời đại sư nói là thật thì sao?"
Chỉ riêng câu nói cuối cùng kia của bà lão cũng đã khiến Minh Hi hoàn toàn tin tưởng.
Cái gì mà bà lão chứ! Đó rõ ràng là đại sư của Minh Hi!
Bói chuẩn thật sự.
Trời ạ!
Tuần trước Minh Hi đã bỏ ra năm vạn tệ để giúp Chúc Hàn Tinh leo bảng xếp hạng!
Không ai biết chuyện đó cả! Minh Hi đáng thương cả đêm không ngủ.
Trong lúc hai người họ tranh luận, Minh Ly vẫn không đưa ra câu trả lời rõ ràng.
Buổi tối mấy người đi ăn một bữa đặc sản thịnh soạn.
Sau khi về khách sạn, Minh Ly nhìn chuỗi hạt thật lâu.
Khi ánh trăng chiếu vào bệ cửa sổ, cô thật sự lấy gối ra quỳ xuống.
Thà tin là có, còn hơn không tin.
Coi như là chút tâm ý của cô vậy.
Nếu Cố Thanh Sương khỏe lại... thì cô làm vậy cũng đáng.
Khi Chúc Hàn Tinh mang đồ ăn khuya vào, nhìn thấy cảnh này, trong lòng vừa đau vừa chua xót, cảm xúc vô cùng phức tạp.
Nhưng cô ấy cũng không tiện bảo Minh Ly đừng làm nữa. Vài ngày trước, khi Cố Thanh Sương đột nhiên phải vào ICU, cô ấy cũng biết được đôi chút chuyện.
Cuối cùng Chúc Hàn Tinh ngồi xuống mép giường, nghĩ ra một ý: "Cậu cứ quỳ như vậy à? Có hơi tẻ nhạt đấy."
Minh Ly hỏi: "Không thì sao?"
Chúc Hàn Tinh cầm điện thoại của cô, đổi hình nền thành bức ảnh tượng Phật mà họ đã bái ở Linh Anh Sơn hôm nay.
Sau đó dựng điện thoại trước mặt cô, "Đây. Bái Phật thì phải có thành ý."
Minh Ly: ". . . Ờ."