Minh Ly vốn dĩ không tin mấy chuyện này, nhưng dạo gần đây quả thật vận khí của cô không được suôn sẻ cho lắm.
Hơn nữa Minh Hi vừa thi đại học xong, cô là chị gái nhưng không thể đi cùng em trong chuyến du lịch tốt nghiệp. Nếu có một ngày ra ngoài thư giãn một chút cũng xem như bù đắp phần nào.
Minh Ly trả lời Chúc Hàn Tinh.
Cố Thanh Sương nằm viện hai ngày, Minh Ly cũng ở bên cạnh suốt hai ngày.
Phần lớn thời gian hai người đều không nói chuyện. Minh Ly ngồi bên giường bệnh xử lý văn kiện hoặc đọc sách, còn Cố Thanh Sương thì ngồi trên giường ngẩn người, cũng không biết đang nghĩ gì. Từ khi tỉnh lại, cả người nàng đều có vẻ hơi chậm chạp, đờ đẫn, như thể thân đã tỉnh mà hồn vẫn còn lạc đâu đó.
Minh Ly đã dần quen với bầu không khí như vậy, thậm chí còn cảm thấy dễ chịu hơn.
Sáng ngày xuất viện, Minh Ly không muốn ăn bữa sáng của bệnh viện. Sau khi thức dậy, cô định ra ngoài mua chút gì đó, tiện hỏi Cố Thanh Sương có muốn ăn gì không.
Cố Thanh Sương vừa mới tỉnh, nghe vậy liền ngước mắt nhìn sang, chậm chạp đáp: "Không."
"Ồ." Minh Ly đeo khẩu trang chống nắng và đội mũ lưỡi trai rồi ra ngoài.
Khi bước ra khỏi thang máy, cô ngửi thấy một mùi hương vừa quen vừa gay mũi. Minh Ly khẽ nhíu mũi. Lúc quay đầu lại nhìn, cửa thang máy đã từ từ khép lại, bên trong chỉ còn lại bóng dáng cao gầy của một người.
Mãi đến khi đi tới quầy bán đồ ăn sáng, Minh Ly mới nhớ ra đó là mùi gì.
Mùi hơi cay của hồ tiêu, pha lẫn hương cỏ cây, chính là mùi nước hoa Thẩm Lê Đăng thường dùng.
Ban đầu Minh Ly định mua mang lên phòng ăn, nhưng do dự một chút rồi tìm đại một chiếc bàn ngồi xuống.
Đó là một quầy bán đồ ăn sáng rất đơn sơ ngoài trời. Một chiếc ô lớn che nắng, một sạp hàng nhỏ chỉ có một người bán. Ngay cả bàn ghế cũng là loại bàn gấp rẻ tiền. Minh Ly cũng không chê, chỉ lấy khăn giấy lau sơ mặt bàn rồi bắt đầu ăn.
Bữa sáng này cô ăn rất chậm. Ăn xong còn đi bộ chậm rãi một lúc.
Bên trong thang máy vẫn còn phảng phất mùi hồ tiêu.
Minh Ly vừa ra khỏi thang máy thì gặp bác sĩ Vệ. Hai người trò chuyện vài câu, rồi cô nhìn qua lớp kính về phía phòng bệnh, trong phòng lúc này chỉ có một mình Cố Thanh Sương.
Minh Ly mở cửa, nhường cho bác sĩ Vệ vào trước, còn mình đứng chờ bên ngoài.
Đợi khá lâu, bác sĩ Vệ bước ra, gật đầu với cô rồi khen ngợi: "Hai ngày nay cô ấy hồi phục rất tốt. Cô chăm sóc rất chu đáo."
Minh Ly thầm nghĩ mình thật ra đâu có làm gì. Hai ngày nay hai người nói chuyện cộng lại cũng chưa đến năm mươi câu, một chủ đề nói qua lại chưa tới năm lượt.
Sự bình thản và trầm mặc mới chính là màu sắc cơ bản của mối quan hệ giữa họ.
Quả nhiên, khoảng thời gian trước hai người "tán gẫu" với nhau chỉ là ảo tưởng do một mình Minh Ly tự nghĩ ra.
Khi đó Minh Ly còn tưởng rằng quan hệ giữa họ đã gần gũi hơn nhiều.
Nhưng trước mặt bác sĩ Vệ, đương nhiên cô không thể nói vậy. Minh Ly mỉm cười khéo léo: "Là bác sĩ đã vất vả rồi. Sau này còn cần chú ý điều gì không? Xin bác sĩ cứ dặn dò tôi."
Bác sĩ Vệ liền dặn thêm vài điều, chẳng hạn như: bảo cô ấy ngủ sớm hơn, uống ít rượu, cố gắng tránh những biến động cảm xúc quá lớn, có yêu cầu gì thì cố gắng đáp ứng, nhắc cô ấy vận động nhiều hơn... đều là những việc mấy ngày nay vẫn thường nói.
Minh Ly ôn hòa gật đầu, ghi nhớ từng việc một.
Bác sĩ Vệ hài lòng nhìn cô, rồi mới rời đi.
Minh Ly hiểu rõ ý nghĩa của ánh mắt đó, vừa vui mừng vừa tán thưởng. Ánh mắt như vậy Minh Ly đã thấy trên gương mặt của không ít người.
Dù sao cô cũng rất giỏi nguỵ trang thành một người vợ ngoan ngoãn, hiểu chuyện.
Đợi bác sĩ Vệ đi rồi, Minh Ly hít sâu một hơi mới đẩy cửa bước vào phòng bệnh, như thường lệ nở nụ cười chào Cố Thanh Sương: "Chào buổi sáng."
"Em đã nói một lần rồi." Cố Thanh Sương không có tế bào hài hước, thẳng thừng vạch trần: "Giờ đã là buổi sáng rồi."
"Vậy thì... buổi sáng tốt lành." Minh Ly nhìn thấy bó hoa đặt trên đầu giường, là hoa bách hợp trắng còn đọng những giọt sương mới, nụ hoa còn chưa nở, chỉ nhìn thôi cũng thấy vui tai vui mắt.
Nhưng ánh mắt Minh Ly chỉ lướt qua một chút rồi mỉm cười nói: "Sau khi về nhà có thể nghỉ hai ngày rồi hãy đi làm. Bên bệnh viện đã dùng luôn kỳ nghỉ đông năm nay của chị."
Sau khi Cố Thanh Sương vào ICU, những chuyện này đều do Minh Ly xử lý.
Biết Cố Thanh Sương không muốn xin nghỉ bệnh, cô liền trực tiếp dùng kỳ nghỉ đông của năm nay.
Những năm trước kỳ nghỉ đông của Cố Thanh Sương cũng đều bị lãng phí.
Nàng không có kế hoạch đi du lịch hay nghỉ ngơi, chỉ có tăng ca. Từ trước đến giờ chưa từng đi muộn về sớm.
Công ty nào tuyển được nhân viên như Cố Thanh Sương chắc hẳn sẽ mừng thầm.
Nhưng trong mắt Cố Thanh Sương, chuyện như vậy lại hết sức bình thường.
Cố Thanh Sương nói một tiếng cảm ơn với cô. Minh Ly bắt đầu thu dọn đồ đạc. Thực ra cũng chẳng có gì để dọn, lúc nhập viện vốn đã không mang theo bao nhiêu thứ, hầu như đều là đồ dùng một lần. Chỉ có bộ quần áo người khác mang tới thay, nhưng Cố Thanh Sương chắc chắn sẽ không mặc lại bộ đó, nên cũng không cần thu.
Minh Ly do dự một chút, cuối cùng nhét hết đồ của mình vào túi, cả cục sạc dự phòng mà Cố Phỉ để lại cho cô.
Minh Ly định tìm thời gian để gặp Cố Phỉ nói chuyện phiếm một chút. Nhưng gần đây tâm trạng của Cố Phỉ không tốt, nói chuyện thường không chừa đường lui, toàn nói những lời khó nghe.
Phải, là khó nghe.
Thường thì lời nói thật đều khó nghe.
Minh Ly nghĩ vậy.
Rất nhanh cô không nghĩ tiếp nữa. Sau khi thu dọn xong đồ đạc, cô hỏi có muốn mang bó hoa trên đầu giường về không. Nếu chăm sóc tốt thì sáng mai có lẽ hoa bách hợp sẽ nở, cả căn phòng sẽ tràn ngập hương hoa.
Cố Thanh Sương nhìn bó hoa ấy, do dự một lúc rồi nói: "Để tôi mang đi."
Hoa thì vô tội.
Bất kể người tặng là ai, đem một bó hoa xinh đẹp như vậy đặt trong căn phòng bệnh không sức sống, nhìn cũng khiến người ta không đành lòng.
Đặc biệt là Cố Thanh Sương rất thích hoa bách hợp.
Minh Ly đăm chiêu nhìn nàng một lúc, nhưng không nói gì.
Sau khi về nhà, Cố Thanh Sương đưa bó hoa cho người hầu, bảo họ cắt tỉa lại cành rồi c*m v** bình. Người hầu hỏi sau khi cắm xong thì đặt ở đâu.
Cố Thanh Sương quét mắt qua Minh Ly, lạnh nhạt nói:
"Để trong thư phòng."
Minh Ly hơi dị ứng với phấn hoa, nếu đặt trong phòng ngủ có lẽ không tốt cho mũi của cô.
Nhưng khi nhìn bó bách hợp còn đang chờ nở kia, trong lòng Minh Ly vẫn dâng lên một chút chua xót.
Song cô lại cảm thấy cách làm của Cố Thanh Sương hoàn toàn hợp tình hợp lý.
Dù sao đó cũng là hoa do Thẩm Lê Đăng tặng.
. . .
Tối thứ Sáu, chín giờ, Minh Ly vừa kết thúc một cuộc họp trực tuyến. Cô xoay người, cầm iPad và máy tính rời khỏi phòng ngủ phụ.
Điện thoại liên tục rung lên, là tin nhắn của Minh Hi.
【 Chị ơi, ngày mai chị với chị dâu cùng đến hả? 】
【 Đi chơi năm người chắc vui lắm! 】
【 Hai chị tự lái xe hay ngồi chung một xe? 】
【 Em muốn ngồi chung xe với chị! Tốt nhất chị ngồi ghế phụ cạnh chị Tinh. Nhưng mà. . . 】
【 Nghe nói dạo trước chị dâu nhập viện, chị ấy khỏe chưa? 】
【 . . . 】
Tin nhắn gửi liên tiếp, gần như nghĩ tới gì là gửi cái đó, khiến Minh Ly còn chưa kịp trả lời.
Hầu như mỗi lần cô vừa gõ xong một câu trả lời, tin nhắn tiếp theo của Minh Hi đã nhảy ra.
Cuối cùng Minh Ly dứt khoát xóa hết những dòng vừa gõ, đợi cô bé gửi xong rồi mới trả lời.
Tổng cộng mười lăm tin, chiếm kín cả một màn hình trò chuyện, vẫn chưa hết.
Sau khi đọc xong, Minh Ly trả lời ngắn gọn:【 Xuất viện rồi, sức khỏe cũng ổn. Không biết chị ấy có đi hay không. 】
Minh Ly chưa hỏi Cố Thanh Sương.
Hai ngày nay cuộc sống của cô và Cố Thanh Sương lại quay về giống thời gian vừa mới kết hôn. Cố Thanh Sương thường xuyên đi sớm về muộn, Minh Ly sẽ nhắc nàng đừng làm việc quá sức, nhưng cũng chỉ nói đến đó thôi.
Hai người nằm trên cùng một chiếc giường, nhưng khoảng cách giữa họ rất lớn, lớn đến mức ở giữa còn có thể nằm thêm một người nữa.
Minh Ly thường nằm nghiêng, quay lưng về phía Cố Thanh Sương mà ngủ. Nhưng mỗi sáng tỉnh dậy, cô lại đang ôm Cố Thanh Sương trong lòng.
Dường như cơ thể đã tự nhiên hình thành thói quen.
Minh Ly sẽ cẩn thận rút tay ra, rồi rời khỏi phòng.
Thời gian ngủ của cô lại bị rút ngắn thêm. Mỗi ngày chỉ ngủ hơn năm tiếng, nhưng không cảm thấy mệt. Ngược lại, cô giống như một cỗ máy đã dùng nhiều năm, dù không bảo dưỡng vẫn có thể tiếp tục vận hành.
Còn trạng thái của Cố Thanh Sương dường như cũng không tốt lắm. Từ sau khi xuất viện, nàng thường giữ gương mặt lạnh lùng, thỉnh thoảng lại thất thần.
Minh Ly từng thử nói chuyện với nàng một lần, nhưng cũng chẳng nói được gì, liền đề nghị nàng hẹn Liễu Tư Vãng gặp mặt, có lẽ sẽ giúp ích.
Nhưng Cố Thanh Sương dường như không còn hứng thú với chuyện này. Trước kia chỉ cần nghe thấy cái tên Liễu Tư Vãng thôi, ánh mắt nàng đã sáng lên. Còn bây giờ ánh mắt lại trở nên ảm đạm.
Minh Ly còn thử dò hỏi Liễu Tư Vãng trên WeChat, hỏi xem giữa cô ấy và Cố Thanh Sương có phải xảy ra mâu thuẫn hay không.
Liễu Tư Vãng một mực phủ nhận, còn nói gần đây mình đang bận chọn diễn viên cho bộ phim mới, công việc rất nhiều, đã lâu không liên lạc với Cố Thanh Sương.
Minh Ly nói vài câu chúc may mắn, rồi nhận được tin bộ phim của Liễu Tư Vãng phải dời lịch quay.
Minh Ly cũng không có phản ứng gì đặc biệt, chỉ nói trước khi quay một tuần hãy đối chiếu lại lịch trình với cô, cô sẽ cố gắng sắp xếp thời gian.
Liễu Tư Vãng gửi mấy biểu cảm "cool ngầu" rồi kết thúc cuộc trò chuyện.
Minh Ly không dò ra được tin gì từ phía Liễu Tư Vãng, vậy nguyên nhân khiến Cố Thanh Sương trở nên như vậy, đại khái chỉ còn lại một người — Thẩm Lê Đăng.
Đối với chuyện này, Minh Ly thật sự bất lực, dứt khoát mặc kệ.
Minh Ly mang máy tính quay lại phòng, liền thấy Cố Thanh Sương đang ngồi trên sô pha đọc sách, nhìn bề ngoài là như vậy.
Hai phút sau, trang sách vẫn không lật. Cố Thanh Sương giữ nguyên một tư thế, không nhúc nhích, ngay cả con ngươi cũng không động.
Minh Ly còn tưởng nàng ngủ mở mắt. Cô tiến lại gần, đưa tay quơ trước mắt Cố Thanh Sương liền bị Cố Thanh Sương nắm lấy.
Bàn tay Cố Thanh Sương lạnh như băng, khiến Minh Ly giật mình rụt tay lại.
Lúc này đã là tháng Bảy, mùa hè nóng bức, rèm cửa kéo kín, ngay cả gió ban đêm cũng mang theo hơi nóng hầm hập.
Người luôn sợ nóng như Cố Thanh Sương lại không bật điều hòa. Vậy mà nhiệt độ cơ thể nàng lại hoàn toàn trái ngược với thời tiết bên ngoài.
Minh Ly trố mắt một lúc, hơi lúng túng cười: "Chị không ngủ à?"
"Không."
Cố Thanh Sương theo bản năng vuốt nhẹ cổ tay Minh Ly, vẫn nắm không buông, dường như hơi lưu luyến hơi ấm đó.
"Tôi đang đọc sách."
Minh Ly "à" một tiếng, đang định hỏi Cố Thanh Sương ngày mai có rảnh không, thì thấy Cố Thanh Sương khép sách lại, nói trước: "Ngày mai em có rảnh không?"
"Sao vậy?" Minh Ly nhướng mày, không trả lời thẳng.
"Ngày mai có một người bạn học cùng thời nghiên cứu sinh của tôi về nước, có buổi tụ họp." Cố Thanh Sương nói: "Nếu em rảnh. . . tôi hy vọng em có thể cùng đi."
Cố Thanh Sương rất hiếm khi mời Minh Ly tham gia những buổi tụ họp như vậy.
Bởi vì bản thân cô cũng rất ít khi tham gia.
Minh Ly nghe xong có chút bất ngờ, nhưng tiếc nuối nói: "Ngày mai có lẽ không được."
Cố Thanh Sương: "Hả?"
Minh Ly chậm rãi nói: "Em đã hẹn với Tinh Tinh bọn họ đi Linh Anh Sơn rồi."
"Buổi tối không về được sao?"
Thực ra là không về kịp. Nhưng nếu Cố Thanh Sương đã hỏi vậy, Minh Ly vẫn có thể về, chỉ là sẽ rất muộn.
Minh Ly lắc đầu: "Về chắc cũng phải hơn mười giờ."
Cô vốn định hỏi Cố Thanh Sương có muốn đi cùng không, nhưng nghĩ đến lịch trình của mình đã sắp xếp rồi, mà Cố Thanh Sương chắc chắn cũng sẽ không đồng ý, hà tất tự chuốc lấy khó xử.
Cố Thanh Sương khẽ nhíu mày, dường như vẫn đang nghĩ cách khác. Nhưng Minh Ly đã nói trước: "Vậy chị cứ đi dự tiệc đi, đừng uống quá nhiều. Nếu em về sớm, mà chị cần em qua đón thì gọi điện cho em, em sẽ tới."
Như vậy cũng xem như giữ thể diện cho cả hai bên.
Chủ yếu là giữ thể diện cho Cố Thanh Sương.
Cố Thanh Sương gật đầu, rồi hỏi: "Em lên Linh Anh Sơn cầu gì?"
Minh Ly thật ra chưa nghĩ tới chuyện đó. Dù sao cũng chỉ là cầu bình an.
Cô thuận miệng nói: "Cầu mọi việc thuận lợi thôi."
Cô còn hỏi Cố Thanh Sương có muốn cầu gì không, cô có thể tiện thể cầu giúp.
Cố Thanh Sương lạnh nhạt lắc đầu: "Không có gì muốn cầu."
Minh Ly khẽ bĩu môi, không nói ra, nhưng trong lòng nghĩ: Cố Thanh Sương giống như người vô dục vô cầu.
. . .
Thứ Bảy là một ngày mưa.
Rõ ràng hôm thứ Sáu hoàng hôn rực rỡ vô cùng, Chúc Hàn Tinh còn nói trong nhóm nhỏ mới lập rằng ngày mai chắc chắn sẽ nắng to.
Không ngờ ông trời tát vào mặt cô ấy một cái thật đau.
Sau khi thức dậy, Minh Ly đeo balô đã chuẩn bị từ tối hôm trước, định xuất phát. Vì hẹn với Chúc Hàn Tinh khá sớm, mà Chúc Hàn Tinh nói sẽ chuẩn bị bữa sáng, nên bảo cô không cần ăn ở nhà.
Nhưng khi Minh Ly xuống lầu, Cố Tuyết Tường và Cố Thanh Sương đã ngồi trước bàn ăn.
Minh Ly chào hai người một tiếng rồi định rời đi, Cố Thanh Sương gọi lại: "Chờ đã."
Nàng cầm chiếc áo khoác trắng đặt bên cạnh ghế đưa cho Minh Ly, "Trên núi chênh lệch nhiệt độ lớn, mang thêm áo khoác đi."
Minh Ly nhìn nàng chằm chằm, như thể vừa quen biết người này lần đầu, rồi mỉm cười: "Cảm ơn."
Cố Thanh Sương không đáp lại, quay sang nhìn người hầu.
Người hầu hiểu ý, lập tức mang ra một túi đồ ăn. Túi không lớn, nhưng cầm lên khá nặng.
Minh Ly hỏi: "Đây là gì?"
"Chuẩn bị cho mọi người một ít đồ ăn." Cố Thanh Sương nói: "Không phải nói trên đường còn phải lái xe khá lâu sao?"
Minh Ly hơi khựng lại, suýt nữa buột miệng nói rằng Tinh Tinh đã chuẩn bị rồi. Nhưng khi chạm phải đôi mắt chân thành của Cố Thanh Sương, lời nói đến miệng lại dừng lại, cuối cùng chỉ mỉm cười cảm ơn.
Bên ngoài mưa rơi tí tách, xe của Minh Ly cũng đã chờ sẵn trước cửa.
Minh Ly có chút do dự. Cô vốn rất ghét những ngày mưa.
Cố Thanh Sương dường như nhìn ra sự khó xử và chần chừ của cô, liền lấy một chiếc ô ở cửa, rồi tiện tay cầm luôn túi đồ ăn từ tay Minh Ly.
Cố Thanh Sương đi cùng Minh Ly ra tận trước xe, còn mở cửa xe cho cô.
Điều này khiến Minh Ly có chút thụ sủng nhược kinh, liên tục nói cảm ơn mấy lần.
Những hạt mưa rơi lộp bộp trên chiếc ô trong suốt.
Cố Thanh Sương đứng nhìn theo chiếc xe của Minh Ly cho đến khi nó biến mất khỏi tầm mắt, rồi mới quay vào nhà. Cả người nàng mang theo hơi lạnh của cơn mưa.
Cố Tuyết Tường lập tức bảo người hầu nấu canh gừng cho nàng. Cố Thanh Sương khẽ cong môi: "Còn tưởng rằng mẹ sẽ mắng con."
Cố Tuyết Tường nhớ lại cuộc đối thoại căng thẳng như giương cung bạt kiếm giữa hai người khi Minh Ly còn chưa xuống lầu. Bà liếc nàng một cái, nói: "Mắng con là vì con đáng bị mắng. Vì một người phụ nữ không cần đến mình mà liều mạng đến mức đó, có gì đáng tự hào sao?"
"Vậy nên mẹ vẫn cho rằng con làm vậy là vì Thẩm Lê Đăng?" Cố Thanh Sương thản nhiên nhìn bà.
Cố Tuyết Tường không muốn tiếp tục bàn chuyện này nữa, sợ lại cãi nhau rồi kích động đến tinh thần mới hồi phục chưa được bao lâu của nàng. Bà đành gượng gạo chuyển đề tài: "Nhưng vừa rồi con làm khá lắm. Đáng được khen."
"Con làm những việc đó không phải để mẹ khen."
Cố Thanh Sương lạnh nhạt nói.
Cố Tuyết Tường nhíu mày. Cơn tức giận đã sắp không nén nổi, nhưng bà vẫn cố gắng nhịn xuống, "Vậy thì vì cái gì?"
"Dạo này Minh Ly rất vất vả." Cố Thanh Sương nói: "Trong nhà tốt nhất đừng xảy ra tranh cãi."
Cố Tuyết Tường: ". . ."
Cuối cùng bà vẫn không nhịn được, chọc nàng một câu: "Có biết thứ gì chết rồi mà miệng vẫn cứng không?"
Cố Thanh Sương không hiểu vì sao bà đột nhiên hỏi vậy, vẫn kiên nhẫn trả lời: "Con vịt?"
"Là con đó."
Rõ ràng là quan tâm, nhưng lại chẳng chịu nói cho tử tế.
Cố Tuyết Tường nói xong liền đứng dậy rời đi.
Cố Thanh Sương vẫn ngồi tại chỗ, trên mặt lộ ra vẻ cạn lời.