Nghệ Nhân Tâm Lý

Chương 8: Nỗi sợ hãi

Thiên Ân ngồi bệt xuống sàn nhà, tay ôm đầu, cảm giác như mọi thứ xung quanh đang bùng nổ. Những hình ảnh mờ ảo, những giọng nói thì thầm bên tai khiến cô không thể phân biệt thực tại và ảo giác. Ngọc Hà đã thành công trong việc khiến cô hoài nghi về khả năng của chính mình.

“Thiên Ân, mày ổn không?” Hương Giang đột ngột xuất hiện, giọng nói lo lắng khiến cô giật mình. Cô bạn tiến lại gần, ánh mắt đầy sự quan tâm. “Mày đang làm gì ở đây một mình?”

“Chỉ là… mình không biết nữa,” Thiên Ân lẩm bẩm, cố gắng dập tắt những hình ảnh rối rắm trong đầu. “Mình cảm thấy như mình không đủ khả năng… như mình không thể giúp đỡ ai cả.”

“Ngừng nghĩ như vậy đi!” Hương Giang ngồi xuống bên cạnh, nắm chặt tay Thiên Ân. “Mày có khả năng đặc biệt, và mày đã giúp rất nhiều người. Đừng để những ảo giác đó đánh gục mày.”

Thiên Ân cảm thấy những giọt nước mắt nóng hổi trào ra. “Nhưng nếu mình không thể điều khiển được khả năng của mình thì sao? Nếu mình gây ra tổn thương thay vì giúp đỡ?”

“Mày không phải là Ngọc Hà. Mày không sử dụng sức mạnh của mình để thao túng người khác,” Hương Giang khẳng định. “Hãy nhớ rằng, sức mạnh của mày nằm ở sự đồng cảm và lòng tốt.”

“Cảm ơn, Giang,” Thiên Ân nghẹn ngào, nắm chặt tay bạn. “Nhưng mình cần thời gian để tìm lại chính mình.”

“Không sao đâu. Mình sẽ ở đây chờ mày,” Hương Giang nói, ánh mắt đầy kiên định. “Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua. Nhớ không? Mày không đơn độc.”

Thiên Ân nhìn vào mắt Hương Giang, cảm nhận được tình bạn chân thành đang bao bọc lấy mình. Cô gật đầu, một phần nỗi sợ hãi trong lòng dần tan biến. “Mình sẽ cố gắng.”

Hương Giang đứng dậy, kéo Thiên Ân lên. “Chúng ta cần phải nói chuyện với Khải Minh. Anh ấy sẽ biết cách giúp mày vượt qua điều này.”

Khi cả hai bước ra khỏi căn phòng, bầu không khí dường như đã ấm áp hơn. Thiên Ân cảm nhận được sự vững chãi từ Hương Giang, như một chiếc phao giữa cơn sóng dữ.

Khải Minh đang đứng bên cửa sổ, ánh mắt chăm chú nhìn ra ngoài. Khi thấy họ, anh quay lại, nét mặt hiện rõ sự lo lắng. “Chuyện gì xảy ra vậy?”

“Mình không ổn,” Thiên Ân thốt lên, giọng nói run rẩy. “Ngọc Hà đã khiến mình hoài nghi về khả năng của mình.”

“Cô ta lại chơi trò gì với mày nữa à?” Khải Minh gầm lên, tức giận. “Mày không thể để những ảo giác đó chi phối mình. Mày là người mạnh mẽ hơn như vậy.”

“Nhưng mình không biết phải làm gì,” Thiên Ân thở dài, cảm giác như mọi thứ đang dồn nén lại.

Khải Minh tiến lại gần, đặt tay lên vai cô. “Hãy nhớ rằng, mày không chỉ là khả năng của mình. Mày là con người với trái tim biết yêu thương và chia sẻ. Đừng để bất kỳ ai khiến mày nghi ngờ điều đó.”“Cảm ơn, nhưng…,” Thiên Ân ngập ngừng. “Nếu mình không thể chữa lành cho những người khác?”

“Mày sẽ tìm ra cách. Cùng với chúng ta,” Hương Giang chen vào. “Đừng quên rằng chúng ta luôn bên nhau.”

Khải Minh gật đầu, ánh mắt trở nên kiên định hơn. “Chúng ta sẽ lên kế hoạch. Phải đối mặt với Ngọc Hà và những trò chơi của cô ta.”

Cả ba bắt đầu thảo luận về những cách để lấy lại sự tự tin cho Thiên Ân. Họ bàn về những cuộc gặp gỡ sắp tới với những người cần giúp đỡ, và quan trọng hơn, tạo ra một không gian an toàn để cô có thể thực hành khả năng của mình mà không sợ hãi.

Khi đêm xuống, Thiên Ân cảm thấy một phần sức mạnh trở lại. Cô không còn đơn độc trong cuộc chiến này. Hương Giang và Khải Minh chính là những người bạn đồng hành, cùng cô vượt qua những khó khăn.

“Nếu chúng ta làm điều này cùng nhau, mình tin rằng mọi thứ sẽ ổn thôi,” Thiên Ân nói, nụ cười bắt đầu xuất hiện trên môi.

“Chúng ta sẽ làm được!” Hương Giang khẳng định, ánh mắt lấp lánh sự lạc quan.

Khải Minh đứng lên, bắt đầu vạch ra kế hoạch cụ thể cho buổi gặp mặt sắp tới. “Chúng ta sẽ không chỉ giúp đỡ những người khác, mà còn giúp mày tìm lại chính mình.”

Thiên Ân nhìn họ, lòng tràn đầy hy vọng. Mọi thứ dường như đã sẵn sàng để bắt đầu lại. Nhưng sâu trong lòng, cô vẫn cảm thấy lo lắng. Ngọc Hà vẫn đang ẩn nấp đâu đó, chờ đợi thời điểm để ra tay.

“Chúng ta phải cẩn thận. Ngọc Hà sẽ không dễ dàng từ bỏ,” Thiên Ân nhắc nhở.

“Đúng vậy,” Khải Minh đồng tình. “Nhưng chúng ta sẽ không để cô ta điều khiển cuộc sống của mình. Chúng ta sẽ chiến đấu.”

Họ cùng nhau ngồi lại, vạch ra kế hoạch chi tiết, chuẩn bị cho những thách thức sắp tới. Cảm giác hồi hộp và lo lắng xen lẫn trong không khí, nhưng họ biết rằng chỉ cần cùng nhau, mọi thứ sẽ trở nên khả thi.

“Đêm nay, hãy nghỉ ngơi. Ngày mai sẽ là một khởi đầu mới,” Hương Giang nói, nụ cười tỏa sáng trên môi.

Khi mọi người rời khỏi phòng, Thiên Ân đứng lại, nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh trăng sáng chiếu rọi, như một dấu hiệu của hy vọng. Cô biết rằng hành trình phía trước không dễ dàng, nhưng có bạn bè bên cạnh, cô sẽ tìm thấy sức mạnh để vượt qua mọi thử thách.

Cô thở dài, tự nhủ rằng ngày mai sẽ là một ngày mới, và cô sẽ không để nỗi sợ hãi chi phối cuộc sống của mình nữa.

truyenfull,truyenfull vn