Bảo Đăng đứng ở cổng trung tâm tâm lý, ánh mắt mông lung nhìn vào khoảng không. Anh không ngờ rằng sau bao nhiêu năm, Khải Minh lại xuất hiện trong cuộc đời mình. Sự hồi hộp và lo lắng đan xen khiến anh cảm thấy như mình trở về lại những ngày tháng học trò, những kỷ niệm không dễ dàng gì để quên.
Khi Khải Minh và Thiên Ân bước ra, Bảo Đăng khẽ giật mình. “Khải Minh, lâu quá không gặp,” anh nói, cố gắng giữ giọng bình tĩnh nhưng không thể giấu nổi sự run rẩy trong lòng.
“Bảo Đăng!” Khải Minh bước lại, ánh mắt sáng rực. “Mày vẫn khỏe chứ?”
“Cũng tạm,” Bảo Đăng trả lời, ánh mắt lướt qua Thiên Ân. “Mày vẫn đang giúp đỡ mọi người à?”
“Ừ, bọn tao đang cố gắng xây dựng một trung tâm để hỗ trợ những tâm hồn tổn thương,” Khải Minh đáp, không giấu được niềm tự hào.
Bảo Đăng gật đầu, nhưng nỗi lo âu trong lòng anh không hề giảm. “Mày biết đấy, áp lực học hành không bao giờ dễ dàng, nhất là với những người có khả năng như chúng ta.”
Thiên Ân cảm nhận được sự trĩu nặng trong lời nói của Bảo Đăng. “Bảo Đăng, nếu cậu muốn, chúng ta có thể nói chuyện về điều đó,” cô đề nghị, ánh mắt ấm áp.
Bảo Đăng nhìn cô, cảm giác được sự chân thành trong từng lời. “Cảm ơn, nhưng...” Anh ngập ngừng. “Có nhiều điều khó nói.”
Khải Minh khẽ vỗ vai Bảo Đăng. “Tao hiểu. Nhưng mày không đơn độc. Chúng ta đã từng cùng nhau vượt qua nhiều thứ. Giờ đây, mày cũng có thể chia sẻ.”
Bảo Đăng hít một hơi sâu, rồi nói. “Mình đã từng rất tự tin. Nhưng áp lực từ gia đình và kỳ vọng của mọi người khiến mình cảm thấy như đang sống trong một cái bóng. Mình không biết mình có thể làm được gì nữa.”
Thiên Ân lắng nghe, cảm giác nỗi đau của Bảo Đăng đang dần hiện rõ. “Cậu không cần phải sống vì kỳ vọng của người khác. Quan trọng là cậu phải tìm ra điều gì làm cậu hạnh phúc.”
“Nhưng...” Bảo Đăng mấp máy môi. “Mình không biết liệu mình có thể thành công hay không. Mình luôn cảm thấy mình không đủ giỏi.”
Khải Minh nhìn Bảo Đăng, đôi mắt anh ánh lên sự đồng cảm. “Cậu đã rất giỏi khi vượt qua những thử thách trước đây. Đừng để nỗi sợ hãi chi phối. Cậu có thể mạnh mẽ hơn nữa.”
“Cảm ơn,” Bảo Đăng thì thầm, lòng anh dâng trào một cảm xúc khó tả. “Nhưng quá khứ luôn đeo bám mình. Mình không biết phải làm gì để thoát khỏi nó.”
Thiên Ân nhìn Bảo Đăng, đôi mắt cô lấp lánh sự thấu hiểu. “Chúng ta có thể bắt đầu từ việc chấp nhận quá khứ. Nó không định nghĩa chúng ta, mà chỉ là một phần của chúng ta.”
“Có thể,” Bảo Đăng thở dài. “Nhưng làm sao để không bị tác động bởi nó?”
Khải Minh nhìn Bảo Đăng một cách kiên định. “Hãy nhớ rằng, sức mạnh không chỉ đến từ việc vượt qua, mà còn từ việc đối diện với những nỗi đau. Mày không cần phải làm điều đó một mình.”“Cảm ơn, thật sự cảm ơn hai người,” Bảo Đăng nói, giọng anh nhẹ nhàng hơn. “Có lẽ mình sẽ thử.”
Khi cuộc trò chuyện dần đi vào ngõ cụt, Thiên Ân đề xuất. “Chúng ta có thể tổ chức một buổi gặp mặt thường xuyên, nơi mọi người có thể chia sẻ và hỗ trợ lẫn nhau.”
“Ý hay!” Khải Minh hứng thú. “Như một nhóm hỗ trợ, để mọi người không cảm thấy đơn độc.”
Bảo Đăng gật đầu, lòng anh ấm áp hơn. “Mình sẽ tham gia.”
Khi bầu không khí trở nên tích cực hơn, một bóng dáng quen thuộc hiện ra. Ngọc Hà bước vào, ánh mắt sắc lạnh. “Ồ, thật thú vị khi thấy các bạn đang tổ chức một buổi họp mặt. Nhưng liệu các bạn có thực sự nghĩ rằng mình có thể chống lại tôi không?”
Thiên Ân cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. “Chúng tôi không sợ cô,” cô đáp, giọng kiên quyết.
Ngọc Hà cười khẩy. “Các bạn thật ngây thơ. Tôi sẽ khiến các bạn phải hối hận vì đã đặt chân vào cuộc chiến này.”
Bảo Đăng cảm thấy một cơn rùng mình, nhưng anh cố gắng đứng vững. “Chúng tôi sẽ không từ bỏ.”
Ngọc Hà tiến lại gần, ánh mắt thách thức. “Tốt, tôi rất mong chờ cuộc chiến này.”
Khi Ngọc Hà rời đi, không khí trở nên nặng nề. Khải Minh nhìn Bảo Đăng và Thiên Ân. “Chúng ta phải chuẩn bị cho mọi tình huống.”
“Đúng vậy,” Thiên Ân đồng ý. “Chúng ta cần phải mạnh mẽ hơn nữa.”
Bảo Đăng cảm thấy một ngọn lửa mới dấy lên trong lòng. “Tôi sẽ không để Ngọc Hà thao túng cuộc sống của mình nữa.”
Cuộc trò chuyện tiếp tục diễn ra, mọi người cùng nhau xây dựng một kế hoạch cụ thể để đối phó với những thử thách sắp tới. Ánh sáng từ những chiếc đèn trong trung tâm chiếu rọi lên khuôn mặt họ, tạo nên một bầu không khí ấm áp và đầy hy vọng. Họ biết rằng con đường phía trước không dễ dàng, nhưng với sự hỗ trợ lẫn nhau, mọi thứ sẽ trở nên khả thi hơn.
Khi cuộc họp kết thúc, Thiên Ân cảm thấy một phần nỗi lo lắng trong lòng đã được xoa dịu. Họ đã có một kế hoạch, và quan trọng hơn, họ đã có nhau.
Bảo Đăng rời khỏi trung tâm, lòng anh nhẹ nhõm hơn. “Cảm ơn các bạn. Tôi cảm thấy mình không còn cô đơn nữa.”
Khải Minh và Thiên Ân đi bên cạnh, tạo thành một liên minh vững chắc. Họ biết rằng sắp tới sẽ có những thử thách lớn lao, nhưng cùng nhau, họ sẽ không để bất kỳ điều gì phá vỡ sự đoàn kết này.
Cảm giác hồi hộp lại trở về khi họ bước vào đêm tối. Họ đã sẵn sàng để đối mặt với mọi thử thách, không chỉ vì bản thân mà còn vì những người xung quanh, những tâm hồn yếu đuối đang cần được chữa lành.