Nghệ Nhân Tâm Lý

Chương 3: Gánh nặng tâm lý

Thiên Ân bước vào trung tâm, nơi mà những bức tường trắng tinh và ánh đèn ấm áp tạo nên một không gian thân thiện. Cô cảm nhận được hơi thở của những tâm hồn đang tìm kiếm sự giúp đỡ. Ngày đầu tiên khai trương đã qua, nhưng cảm giác hồi hộp và trách nhiệm vẫn còn nặng nề.

Khải Minh đã có mặt từ sớm, đang sắp xếp lại các tài liệu trên bàn. Anh ngẩng lên khi thấy Thiên Ân. “Chào buổi sáng! Hôm nay chúng ta sẽ gặp một số người cần giúp đỡ. Cậu đã chuẩn bị tâm lý chưa?” Anh cười, nhưng trong ánh mắt vẫn ánh lên sự lo lắng.

“Chào buổi sáng!” Thiên Ân đáp, cố gắng nở một nụ cười. “Mình đã sẵn sàng. Nhưng không biết hôm nay sẽ ra sao.”

“Đừng lo lắng quá. Mình sẽ ở bên cạnh cậu,” Khải Minh trấn an, rồi tiếp tục công việc.

Hương Giang cũng xuất hiện, mang theo một đĩa bánh ngọt. “Này, đây là món quà cho buổi sáng. Đừng quên nạp năng lượng nhé!” Cô vui vẻ nói, khiến không khí trở nên nhẹ nhàng hơn.

Thiên Ân cảm thấy lòng mình ấm áp trước sự quan tâm của bạn bè. “Cảm ơn cậu, Giang! Mình cảm thấy cần chút sức mạnh.”

Buổi sáng trôi qua trong không khí hăng hái. Những người đầu tiên đến trung tâm đều có những câu chuyện riêng, những nỗi đau và áp lực mà họ mang theo. Thiên Ân chăm chú lắng nghe, cảm nhận từng lời nói, từng cảm xúc mà họ chia sẻ.

Một người phụ nữ trung niên, ánh mắt đầy buồn bã, đã đến để tìm kiếm sự giúp đỡ. “Tôi không biết phải làm gì với cuộc sống của mình. Tôi cảm thấy như mình đang sống trong một cái hố không có lối thoát,” bà nói, giọng nghẹn ngào.

Thiên Ân cúi đầu, lòng cô thắt lại. “Cô có thể chia sẻ thêm với tôi về những điều khiến cô cảm thấy như vậy không?” Cô nhẹ nhàng hỏi, cố gắng mở lòng cho bà.

Người phụ nữ bắt đầu kể về những nỗi lo lắng trong công việc và gia đình, khiến Thiên Ân nhận ra rằng, đôi khi chỉ cần một người để lắng nghe cũng có thể làm thay đổi cuộc đời ai đó.

Khải Minh đứng bên cạnh, hỗ trợ cô bằng những câu hỏi khéo léo, giúp người phụ nữ dần dần mở lòng hơn. Thiên Ân cảm nhận được sự kết nối giữa họ, như thể những vết thương bắt đầu được xoa dịu. Nhưng đồng thời, cô không thể không nghĩ về bức thư bí ẩn hôm qua. Cảm giác lo lắng lại trở về.

“Có lẽ chúng ta nên nghỉ một chút,” Khải Minh đề nghị sau khi buổi gặp gỡ kết thúc. “Cậu có vẻ mệt mỏi.”

“Có lẽ vậy,” Thiên Ân thừa nhận. “Nhưng mình vẫn cảm thấy có điều gì đó không ổn.”

Hương Giang đưa tay vỗ vai cô. “Cậu cần phải tin vào khả năng của mình. Cậu có sức mạnh để giúp đỡ mọi người, và đó là điều quan trọng nhất.”Cảm giác ấm áp từ lời động viên của bạn bè giúp cô bình tĩnh lại. “Cảm ơn cậu. Mình sẽ cố gắng,” cô nói, nhưng trong lòng vẫn có một nỗi lo lắng không thể gạt bỏ.

Khi ngày trôi qua, những người khác cũng đến trung tâm để tìm kiếm sự giúp đỡ. Một chàng trai trẻ, với đôi mắt trũng sâu, đã đến. Anh ta ngồi xuống ghế, run rẩy. “Tôi không biết mình có thể làm gì nữa. Tôi đã thử tất cả nhưng vẫn không thoát khỏi những cơn ác mộng,” anh thổn thức.

Thiên Ân nhìn vào mắt anh, cảm nhận sự đau đớn trong lòng anh. “Bạn có thể bắt đầu từ việc chia sẻ những gì bạn trải qua. Tôi ở đây để lắng nghe bạn,” cô nói, giọng ấm áp và đầy sự đồng cảm.

Khải Minh đứng bên cạnh, hỗ trợ bằng cách tạo không gian an toàn cho chàng trai. Họ cùng nhau giúp anh mở lòng, và Thiên Ân không ngừng cảm thấy rằng việc giúp đỡ người khác cũng là cách để chữa lành cho chính mình.

Tuy nhiên, khi buổi chiều đến gần, một cảm giác nặng nề lại ập đến. Mỗi khi cô nhìn ra ngoài cửa sổ, cảm giác như có ai đó đang theo dõi mình. Cô không thể không nghĩ đến Ngọc Hà và những gì mà cô ta có thể làm.

Khi buổi làm việc kết thúc, Thiên Ân cùng Khải Minh và Hương Giang ngồi lại với nhau. “Mình cảm thấy áp lực từ xã hội rất lớn. Họ luôn nhìn vào những gì chúng ta làm, và những định kiến về Tâm Lực Sư cũng khiến mọi thứ trở nên khó khăn hơn,” Khải Minh nói, ánh mắt trầm tư.

“Đúng vậy,” Thiên Ân thừa nhận. “Mình không thể không nghĩ đến Ngọc Hà. Cô ta có thể đang lên kế hoạch gì đó.”

“Đừng để cô ấy làm cậu sợ,” Hương Giang nói, giọng đầy quyết tâm. “Cậu có khả năng, và mình sẽ luôn đứng về phía cậu.”

Cảm giác ấm áp từ sự ủng hộ của bạn bè khiến lòng Thiên Ân nhẹ nhõm hơn. “Cảm ơn các cậu. Mình sẽ không để bản thân bị lung lay. Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua.”

Khi họ chuẩn bị ra về, một cơn gió lạnh lướt qua, khiến Thiên Ân cảm thấy rùng mình. Cô nhìn về phía cửa sổ, nơi mà ánh đèn đường chiếu sáng mờ ảo. Cô cảm nhận được sự hiện diện của ai đó, nhưng không thể xác định được.

“Có chuyện gì vậy?” Khải Minh hỏi, nhận ra sự lo lắng trên gương mặt cô.

“Chỉ là một cảm giác không yên tâm,” Thiên Ân đáp, cố gắng gạt bỏ nó đi. “Chúng ta cần phải chuẩn bị cho những gì sắp tới.”

Khi họ bước ra khỏi trung tâm, không khí bên ngoài có phần lạnh lẽo hơn. Thiên Ân cảm thấy như những bóng tối đang lẩn khuất xung quanh, đợi chờ một cơ hội để tấn công. Cô biết rằng cuộc chiến này không chỉ là về việc chữa lành cho người khác mà còn là cuộc chiến để bảo vệ chính mình và những người mà cô yêu thương.

Mọi thứ chưa dừng lại. Cô có thể cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, và những thử thách lớn hơn đang chờ đợi phía trước.

truyenfull,truyenfull vn