Nghệ Nhân Tâm Lý

Chương 2: Khởi đầu

Thiên Ân đứng trước gương, ánh mắt tập trung vào hình ảnh phản chiếu của mình. Cô điều chỉnh lại mái tóc dài màu nâu sáng, cố gắng xua tan đi những lo âu đang dâng trào trong lòng. Hôm nay là ngày khai trương trung tâm tâm lý mà cô đã ấp ủ từ lâu. Cảm giác hồi hộp và phấn khích đan xen, nhưng nỗi sợ hãi vẫn âm ỉ trong cô. Liệu mọi thứ có diễn ra suôn sẻ?

Khải Minh bước vào phòng, phá vỡ sự tĩnh lặng. "Cậu đã sẵn sàng chưa?" Giọng anh vang lên, tràn đầy năng lượng. Thiên Ân quay lại, thấy nụ cười tươi rói của anh, một nguồn động viên không thể thiếu.

"Chưa chắc lắm," cô thừa nhận, hơi cúi đầu. "Mình chỉ lo lắng về những người sẽ đến đây hôm nay."

Khải Minh tiến lại gần, nhẹ nhàng nắm lấy tay cô. "Họ đang tìm kiếm sự giúp đỡ, và cậu chính là người có thể mang lại điều đó. Đừng quên, cậu có khả năng đọc tâm thuật. Cậu sẽ hiểu họ hơn bất kỳ ai."

Thiên Ân gật đầu, cảm nhận được niềm tin từ Khải Minh. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng lấy lại bình tĩnh. Cánh cửa trung tâm mở ra, những người đầu tiên bước vào. Họ nhìn cô bằng ánh mắt ngập tràn kỳ vọng.

"Chào mừng đến với trung tâm tâm lý của chúng tôi. Tôi là Thiên Ân," cô nói, giọng nhẹ nhàng nhưng vẫn có sự vững vàng. "Hôm nay, chúng ta sẽ cùng nhau chia sẻ, hiểu và tìm cách chữa lành cho những nỗi đau trong lòng."

Những cuộc trò chuyện bắt đầu diễn ra, từng câu chuyện lặng lẽ được thổ lộ. Thiên Ân lắng nghe, cảm nhận từng nỗi đau, từng tâm tư của những người xung quanh. Cô thấy được sự mong manh trong ánh mắt họ, và chính điều đó khiến trái tim cô như thắt lại. Cô hiểu rằng, bên dưới lớp vỏ bề ngoài, mỗi người đều mang trong mình những vết thương khó có thể nhìn thấy.

Ngọc Hà đứng từ xa, lén lút quan sát. Nụ cười của cô ta mang theo sự mỉa mai. "Thật thú vị khi thấy một kẻ yếu đuối như Thiên Ân lại dám đứng ra giúp đỡ người khác," cô ta thì thầm với bản thân. "Nhưng liệu cô ta có đủ sức mạnh để đối mặt với những thử thách phía trước?"

Hương Giang, bạn thân của Thiên Ân, cũng có mặt trong buổi khai trương. Cô luôn là người ủng hộ và động viên Thiên Ân trong từng bước đi. "Cậu làm rất tốt! Những người này cần cậu," cô nói, ánh mắt đầy sự khích lệ.

Khi buổi khai trương kết thúc, Thiên Ân và Khải Minh cảm thấy nhẹ nhõm, nhưng bên trong vẫn còn những nỗi lo. Họ đã giúp đỡ một vài người, nhưng áp lực và trách nhiệm vẫn đè nặng trên vai. Thiên Ân không thể không cảm thấy rằng, có điều gì đó không ổn đang lơ lửng trong không khí.

"Chúng ta đã làm tốt lắm," Khải Minh nói, ánh mắt rạng rỡ. "Nhưng mình cảm thấy có điều gì đó đang chờ đợi ở phía trước."

"Đúng vậy," Thiên Ân đồng ý, "Có lẽ mình đang cảm thấy áp lực từ những người xung quanh."Khi họ cùng nhau dọn dẹp, Hương Giang tiến lại gần. "Thiên Ân, cậu có nhớ Ngọc Hà không? Cô ấy là một trong những Tâm Lực Sư mà mình nghe nói. Có thể cô ấy sẽ không đồng tình với việc cậu mở trung tâm này."

Thiên Ân gật đầu, cảm giác lo lắng lại xâm chiếm. Ngọc Hà là một trong những người mạnh mẽ và có tham vọng. Cô ta không dễ dàng chấp nhận những ai muốn giúp đỡ người khác. “Mình sẽ không để cô ấy làm mình sợ,” Thiên Ân thầm quyết tâm.

Khi trời tối, họ ra về, nhưng trong lòng Thiên Ân vẫn nặng trĩu. Cô không thể shake off cảm giác rằng, Ngọc Hà sẽ không để yên cho cô. Cô quay sang Khải Minh, "Mình có cảm giác như chúng ta đang đứng trên một con đường nguy hiểm."

"Đừng lo lắng quá, mình sẽ luôn ở đây bên cạnh cậu," Khải Minh an ủi, nhưng trong ánh mắt anh, Thiên Ân nhận ra sự lo lắng không kém.

Ngày hôm sau, khi Thiên Ân đến trung tâm, một bức thư đặt trên bàn khiến cô dừng lại. Nội dung bên trong đơn giản nhưng lạnh lùng: "Cô có nghĩ mình đủ sức mạnh để giúp đỡ người khác? Hay chỉ là một kẻ mộng mơ?" Chữ viết tinh xảo và rõ ràng, nhưng không có chữ ký.

Thiên Ân cảm thấy lòng mình thắt lại. Cô biết ai đứng sau bức thư này, và cảm giác lo lắng của cô càng gia tăng. Ngọc Hà đã bắt đầu chơi trò chơi của mình. Thiên Ân thở dài, quyết định không để bản thân bị lung lay.

Khải Minh bước vào, thấy vẻ mặt lo âu của cô, hỏi: "Có chuyện gì vậy?"

"Có người đã gửi thư cho mình," cô nói, giọng hơi run. "Họ đang nghi ngờ khả năng của mình."

"Đừng để điều đó làm cậu chùn bước. Cậu có khả năng mà! Chúng ta sẽ chứng minh rằng trung tâm này có thể giúp đỡ thật sự," Khải Minh nói, ánh mắt tràn đầy quyết tâm.

Cảm giác ấm áp từ lời nói của Khải Minh giúp Thiên Ân bình tĩnh hơn. Cô biết mình không thể để nỗi sợ hãi chi phối. "Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua. Không có gì có thể ngăn cản chúng ta."

Cả hai bắt tay vào chuẩn bị cho những cuộc gặp gỡ tiếp theo. Nhưng trong lòng họ, một cơn bão đã bắt đầu hình thành, và những thử thách đang chờ đợi ở phía trước. Sự xuất hiện của Ngọc Hà có thể là khởi đầu cho những mâu thuẫn sâu sắc hơn trong cuộc hành trình chữa lành này.

truyenfull,truyenfull vn