Lần chia tay đầu tiên xảy ra vào năm thứ hai chúng tôi ở bên nhau.
Ngày hôm đó tuyết đầu mùa rơi.
Người bạn từ nhỏ của anh là Tống An đã tổ chức một buổi ăn lẩu rất lãng mạn.
Khi tôi đến, trong phòng bao đã có vài người ngồi sẵn.
Họ đều là người trong vòng tròn của Phó Vân Tranh, tôi từng gặp qua nhưng không thân thiết lắm.
Thấy tôi bước vào, Tống An cười hi hí chào hỏi.
"Chào chị dâu ạ."
Những người khác cũng gọi theo là chị dâu.
Tôi mỉm cười đáp lại.
Nhưng trong lòng lại có chút không tự nhiên một cách khó nói.
Sau khi ở bên Phó Vân Tranh, bạn bè của anh đều rất khách sáo và xa cách với tôi.
Đôi khi khách sáo chính là biểu hiện của việc không được tiếp nhận.
Tôi cũng rất rõ ràng về vị trí của mình.
Chim hoàng yến thì nên có bổn phận của chim hoàng yến.
Các món ăn nhanh chóng được dọn lên đầy đủ.
Phó Vân Tranh đột nhiên có một cuộc điện thoại gọi đến.
Tôi đi pha nước chấm.
Tôi pha cho Phó Vân Tranh một bát lấy sốt bơ mè làm nền, thêm lạc rang giã nhỏ và bơ đậu phộng.
Đây là cách ăn ở quê nhà của tôi.
Tống An liếc nhìn một cái, thuận miệng nói.
"Chị dâu, anh Vân Tranh dị ứng với đậu phộng mà, chị không biết sao?"
Trong phòng bao im lặng một thoáng.
Tôi không biết.
Rõ ràng, rõ ràng ngày hôm qua anh mới ăn món mì trộn bơ đậu phộng xong.
Hũ bơ đậu phộng đó là do mẹ tôi đặc biệt gửi đến.
Hai hũ bơ đậu phộng lớn tự làm, còn có một túi lạc rang.
Hồi nhỏ nhà nghèo, món ăn vặt duy nhất chính là bơ đậu phộng mà mẹ tôi năm nào cũng làm, quết lên những lát màn thầu, đối với tôi mà nói đó là thứ ngon nhất trên đời.
Nhưng đối với Phó Vân Tranh thì không phải vậy.
Anh sinh ra ở tầng lớp đỉnh cao.
Nơi ra vào là những hội quán tiệc tùng riêng tư ẩn mình nơi phố thị sầm uất, món ăn là những bữa ăn được đầu bếp riêng chuẩn bị cầu kỳ.
Tôi ở bên cạnh anh, tận mắt nhìn thấy một cuộc đời khác hoàn toàn khác biệt.
Cũng nhìn thấy rõ ràng con mương sâu thẳm ngăn cách giữa chúng tôi.
Cuộc sống của anh cao quý nhã nhặn, làm nổi bật lên sự lúng túng đầy vẻ nghèo nàn phố chợ của tôi.
Ngay cả hai hũ bơ đậu phộng tự làm theo phương pháp thủ công này.
Cũng biến thành tâm tư trĩu nặng của người thiếu nữ.
Tôi nhét chúng vào nơi sâu nhất trong tủ quần áo để giấu đi.
Đợi đến lúc Phó Vân Tranh đi công tác, tôi mới dám lén lút lấy hũ bơ ra, trốn ở góc nhà bếp để ăn.
Giống như quay trở lại thời học sinh hư vinh ngày trước.
Khi đó tôi cũng như thế này.
Giấu món dưa muối xào mỡ lợn của mẹ tôi vào nơi sâu nhất trong chiếc hòm.
Sợ bị bạn học nhìn thấy, sợ người khác biết nhà tôi rất nghèo.
Tôi cứ ngỡ bản thân đã trưởng thành, đã sớm thoát khỏi sự tự ti trong xương tủy.
Nhưng sự tự ti lại bám rễ sâu sắc đến như vậy.
Điều khiến tôi không ngờ tới là, vậy mà Phó Vân Tranh lại về sớm hơn dự định.
"Đang ăn gì đấy?"
Tôi giật mình suýt chút nữa đã ném miếng màn thầu đi.
Quay người lại, Phó Vân Tranh đang đứng ở phía sau, trong mắt ngập tràn ý cười nhìn tôi.
Tôi theo bản năng giấu miếng màn thầu ra sau lưng.
"Sao anh lại về sớm thế?"
Anh bước về phía trước hai bước, đưa tay ra nhẹ nhàng kéo tôi lại gần.
Mọi thứ đều không thể che giấu.
Anh nhìn thoáng qua hũ bơ đậu phộng trên bàn bếp.
Sau đó nương theo tay tôi, cúi đầu cắn một miếng màn thầu, mỉm cười nói.
"Thơm quá, mẹ em làm à?"
Vành mắt tôi bỗng nhiên nóng lên.
Như trút được gánh nặng.
Hai hũ bơ đậu phộng kia không cần phải trốn tránh ở nơi sâu thẳm của tủ quần áo nữa.
Nó được bày biện một cách đường hoàng trong tủ lạnh, bị tôi và Phó Vân Tranh cùng nhau xử lý sạch sẽ.
…
Tôi lao về căn hộ như phát điên.
Tôi lục tung mọi thứ trong phòng làm việc của Phó Vân Tranh, cuối cùng tìm thấy câu trả lời ở nơi sâu nhất trong ngăn kéo.
Loratadine, Cetirizine, thuốc mỡ Dexamethasone.
Toàn bộ đều là thuốc chống dị ứng.
Để không làm tôi phải khó xử.
Rõ ràng Phó Vân Tranh bị dị ứng đậu phộng nhưng lại không hé môi nửa lời.
Là vì đã nhìn ra sự lúng túng và tự ti của tôi sao?
Cho nên anh không tiếc tổn hại thân thể của chính mình, cũng phải bảo vệ lòng tự trọng nực cười mà mong manh ấy của tôi.
Tôi ngồi sụp xuống đất.
Các vỏ hộp thuốc rơi vương vãi khắp sàn, tôi khóc đến mức toàn thân run rẩy.
Phó Vân Tranh nhanh chóng chạy về đến nơi.
Nhìn thấy những hộp thuốc rải rác dưới đất và đôi mắt khóc đỏ hoe của tôi, sắc mặt anh lập tức thay đổi.
Tôi ngẩng đầu nhìn anh.
"Phó Vân Tranh, dị ứng có thể chết người đấy, anh có biết không hả?"
Anh ngồi xổm xuống, dịu dàng ôm lấy tôi.
"Không có đâu, không nghiêm trọng như em nghĩ đâu."
Tôi dứt khoát đẩy anh ra.
"Tại sao không nói cho em biết?"
"Anh có biết anh càng như vậy, em lại càng cảm thấy bản thân mình giống như một chú hề không?"
Nước mắt rơi xuống lã chã.
"Phó Vân Tranh, chúng ta chia tay đi."
Tôi dọn ra khỏi căn hộ.
Những lúc cô độc một mình giữa đêm khuya thanh vắng, tôi luôn nhớ về anh.
Càng nghĩ nhiều, tim lại càng đau.
Tôi không ngừng tự nói với bản thân rằng, đau ngắn không bằng đau dài, rời đi là đúng đắn.
Tôi và anh căn bản không có tương lai.
Một tuần sau khi chia tay, thư ký Chu gọi điện thoại đến.
"Cô Giang, sếp Phó gặp chuyện rồi, hiện tại đang ở bệnh viện Nhân Hòa."
Đầu óc tôi trở nên trống rỗng.
Đến khi kịp định thần lại thì tôi đã xuất hiện ở bệnh viện rồi.
Tôi không biết tại sao mình lại phải đến bệnh viện.
Rõ ràng đã nói là kết thúc rồi.
Nhưng vừa nghe thấy tin anh gặp chuyện, tôi đã chẳng còn màng đến điều gì nữa.
Nhìn vào bên trong qua ô cửa kính.
Phó Vân Tranh đang nhắm mắt, nằm trên giường bệnh, cánh tay phải bó bột, sắc mặt trắng bệch.
Trái tim tôi bị nhói đau một cái.
Tôi khẽ đẩy cửa bước vào.
Anh nghe thấy động tĩnh liền mở mắt ra.
"Không phải em đã đi rồi sao?"
Giọng nói của anh khản đặc đến mức không ra hơi.
Tôi đứng bên giường bệnh, nhìn anh.
"Tại sao anh lại bị tai nạn xe?"
"Thư ký Chu nói rõ ràng nếu bẻ tay lái sang bên phải thì có thể tránh được, tại sao anh không bẻ?"
Anh không nói lời nào.
"Phó Vân Tranh, em đang hỏi anh đấy."
Anh vẫn giữ im lặng.
Đôi mắt nhìn chằm chằm vào tôi không chớp.
Sau đó đột nhiên đưa tay trái ra, nắm chặt lấy tay tôi.
Nắm chặt đến mức như thế.
Giống như sợ tôi sẽ chạy mất vậy.
"Anh đã tưởng rằng, em đang ngồi ở ghế phụ."
Vành mắt tôi chợt đỏ bừng.
Tôi tự nhủ với bản thân, cứ như vậy đi.
Mặc kệ khoảng cách giai cấp gì đó, mặc kệ xứng hay không xứng gì đó.
Anh yêu tôi, tôi yêu anh, thế là đủ rồi.
Hai năm sau đó là khoảng thời gian tốt đẹp nhất giữa chúng tôi.
Anh dẫn dắt tôi mở rộng tầm mắt, lắng đọng tâm tính, rèn luyện cho tôi năng lực có thể độc lập gánh vác một phía.
Cảm giác thành tựu từng chút từng chút một giúp tôi xóa nhòa đi cảm giác hụt hẫng do tầng lớp mang lại.
Phó Vân Tranh còn đưa tôi về nhà họ Phó.
Mẹ của anh là Thẩm Bội Lan đích thân đón chúng tôi ở cửa, dịu dàng lại đoan trang.
Bữa cơm đó rất hòa hợp.
Hòa hợp đến mức tôi suýt chút nữa đã tưởng rằng, những lời đồn đại đủ kiểu về hào môn đều là giả cả.
Lúc ra về, bà nắm lấy tay tôi nói, Đình Vũ, sau này hãy thường xuyên tới nhé.
Ba ngày sau, bà hẹn gặp riêng tôi.
Tại một quán trà cổ.
Bà rót cho tôi một tách trà rồi dốc hết ruột gan nói một tràng lời.
Với tư cách của một người mẹ.
Bà kể cho tôi nghe về những chuyện thời thơ ấu của Phó Vân Tranh.
Nhà họ Phó là một đại gia tộc với các nhánh dòng họ phức tạp, bố anh có năm anh chị em, anh em họ có đến mười mấy người.
Phó Vân Tranh từ nhỏ đã hiểu chuyện và hiếu thắng hơn người khác.
Ở cái tuổi mà con cái nhà người ta thỏa sức vui chơi thì anh lại đang học đủ loại khóa học.
Vào đêm muộn khi người khác đã an giấc nồng, anh vẫn đang miệt mài đọc sách dưới ánh đèn.
"Nó trèo lên đến vị trí như ngày hôm nay, số người nhìn chằm chằm vào nó trong bóng tối có quá nhiều."
Bà vừa nói, giọng nói đã mang theo tiếng nghẹn ngào.
"Mấy người chú bác, anh em họ đó của nó, ai nấy đều đang chờ đợi để xem nó sẩy chân ngã xuống."
"Nó đi về phía trước một trăm bước thì không có ai để tâm, nhưng chỉ cần đi sai một bước thì tất cả mọi người sẽ ùa lên, kéo nó xuống."
Bà nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi.
"Đình Vũ, không phải dì muốn chia rẽ hai đứa. Dì chỉ là xót thương cho nó, nó đi đến ngày hôm nay khó khăn biết nhường nào, chỉ có dì là rõ nhất."
"Dì cũng xót thương cho con, con cũng là một đứa trẻ có số phận khổ cực."
"Nhưng mà..."
Những lời phía sau bà không nói ra thành tiếng.
Nhưng tôi lại hiểu.
Nhưng mà không có cách nào cả.
Trên đời này có rất nhiều chuyện đều không có cách nào giải quyết được.
Bước ra khỏi quán trà, một mình tôi đi lang thang vô định trên phố rất lâu.
Sau khi trở về, tôi đi thẳng vào phòng làm việc.
"Phó Vân Tranh, chúng ta chia tay đi."
Anh đang trả lời email, đầu ngón tay hơi khựng lại một nhịp, lặng lẽ ngước mắt lên nhìn tôi.
Khẽ lên tiếng hỏi.
"Có ai đã nói gì với em rồi sao?"
Sự uất ức, tự ti và đau lòng tích tụ nơi đáy lòng lập tức vỡ đê.
Tôi nhìn chằm chằm vào anh, giọng điệu sắc nhọn.
"Không có ai khiêu khích cả, là chính em không chống đỡ nổi nữa rồi."
"Anh sinh ra đã đứng ở trên chín tầng mây, còn em bò ra từ trong vũng bùn, chúng ta căn bản không phải là người cùng một thế giới."
"Anh có thể không màng đến sự chênh lệch môn đăng hộ đối, nhưng em không chịu nổi việc mãi mãi phải sống trong sự dò xét, xem xét và khinh miệt thầm kín của những người xung quanh."
"Em không muốn cả đời phải kiễng chân ngước nhìn anh, càng không muốn tương lai biến thành điểm yếu của anh, thành cái cán để người khác công kích anh."
Tôi phát tiết một cách điên cuồng mất kiểm soát.
Bỗng nhiên trước mắt tối sầm lại, giây tiếp theo tôi đã mất đi ý thức.
Đến khi tỉnh lại thì tôi đã nằm trong phòng bệnh của bệnh viện.
Phó Vân Tranh nắm lấy tay tôi, lặng im nhìn tôi, giọng điệu dịu dàng.
"Đình Vũ, chúng ta có con rồi."
Đứa trẻ này đến không đúng lúc.
Nhưng cứ hễ nghĩ đến việc phải từ bỏ nó, tôi lại cảm thấy đau đớn đến mức không muốn sống nữa.
Phó Vân Tranh cúi người ôm lấy tôi.
"Anh sẽ giải quyết tốt mọi chuyện, hãy tin anh."
Tôi không biết cụ thể anh đã giải quyết như thế nào.
Nói tóm lại, không lâu sau đó Thẩm Bội Lan đã gọi một cuộc điện thoại cho tôi, giọng điệu rất ôn hòa.
"Tiểu Vũ, Vân Tranh có thể gặp được con là phúc ủa nó."
Phó Vân Tranh một mặt chuẩn bị cho hôn lễ, một mặt học cách chăm sóc bà bầu.
Chỉ chờ đứa trẻ được sinh ra là chúng tôi sẽ tổ chức đám cưới.
Thế nhưng vận mệnh từ trước đến nay luôn quỷ quyệt khôn lường.
Bố của Phó Vân Tranh là Phó Thanh Sơn đã gặp chuyện.
Dự án mua lại và sáp nhập ở nước ngoài đã xảy ra sai sót nghiêm trọng trong khâu quyết sách.
Chuỗi cung ứng vốn gặp trục trặc, giá cổ phiếu lao dốc thảm hại.
Những người anh em họ, chú bác ngày thường vốn dĩ yên vị nay đều nhảy bổ ra hết chỉ trong một đêm.
Vào thời khắc nguy cấp, nhà họ Diệp chấp nhận rót vốn nhưng có điều kiện kèm theo.
Phó Vân Tranh phải đính hôn với con gái của nhà họ Diệp là Diệp Tri Ý.
Khi biết được tin tức này, tôi đã ngồi thẫn thờ trên ghế sofa suốt cả một đêm ròng.
Tối ngày hôm sau, Phó Vân Tranh trở về.
Quầng mắt anh hằn lên vệt xanh đen, cả người toát ra vẻ mệt mỏi không thể che giấu được.
Giọng nói trong trẻo mà khàn đặc.
"Anh sẽ không đồng ý đâu, nhất định còn có lối thoát khác."
"Phó Vân Tranh." Tôi nhìn anh, "Đồng ý đi thôi."
Anh ngước mắt lên, ánh nhìn nặng nề khóa chặt lấy tôi.
"Em không phải đang hờn dỗi với anh."
Tôi làm chậm tốc độ nói, rành rọt từng chữ một.
"Tập đoàn Phó thị là tâm huyết cả đời của ông nội anh, cũng là tâm huyết mười mấy năm nay của anh. Những nhân viên và nhà cung cấp đó, họ không thể vì một sai lầm trong quyết sách mà mất đi tất cả mọi thứ được."
"Anh phải chịu trách nhiệm với họ."
Anh hạ mắt xuống, nói khẽ.
"Vậy còn em thì sao? Con thì sao? Anh chỉ muốn chịu trách nhiệm với người mình yêu thôi, không được sao?"
"Không được."
Giọng tôi run rẩy nhưng vẫn cố ép bản thân phải nói tiếp.
"Em là người trưởng thành rồi, không cần ai phải chịu trách nhiệm thay em cả."
"Còn về đứa trẻ, đợi sau khi nó được sinh ra, anh hãy mang nó về nhà họ Phó nuôi dạy cho tốt."
"Em tin tưởng anh, nhất định sẽ là một người cha tốt đủ tư cách."
Phó Vân Tranh im lặng rất lâu.
Vành mắt ửng đỏ, yết hầu chuyển động, giọng nói khàn đặc đến mức không thể kiềm chế nổi.
"Anh không đồng ý."
"Đừng rời xa anh, Giang Đình Vũ, đừng để đứa trẻ vừa sinh ra đã không có mẹ."
"Nó có mẹ mà, Diệp Tri Ý sẽ là mẹ của nó."
Tôi nhếch khóe môi muốn mỉm cười một cái nhưng nước mắt lại rơi xuống lã chã.
"Còn về phần em, em cũng có cuộc đời của riêng anh."
Hai tháng sau, tôi sinh hạ một bé trai trong bệnh viện.
Khi đó Phó Vân Tranh đang ở châu Âu tham dự một cuộc họp quyết định sự sống chết của Phó thị.
Tôi ôm sinh linh nhỏ bé nhăn nheo vào lòng.
Đường nét lông mày và mắt của thằng bé giống tôi, chiếc mũi thì giống Phó Vân Tranh, đáng yêu vô cùng.
Tôi áp con vào lồng ngực, lắng nghe nhịp tim của con, nỗi đau buồn ập đến giống như một trận sóng thần càn quét qua vậy.
Ngày xuất viện, thư ký Chu đã đến.
Phía sau anh ta có hai người bảo mẫu đi cùng, còn có một chiếc nôi sưởi chuyên dụng.
Tôi giao đứa trẻ cho anh ta.
"Thằng bé tên là Phó Dữ, trong chữ 'sơn dữ dữ' (núi và đảo nhỏ)."
Thư ký Chu siết chặt nắm tay, vành mắt đỏ lên.
Tôi chạy trốn khỏi thành phố Bắc Kinh ngay trong đêm.
Trên chiếc máy bay ở độ cao vạn mét, tôi khóc đến mức nghẹn ngào không thành tiếng.
Ánh đèn của cả thành phố dần dần thu nhỏ lại dưới đáy mắt thành một dải ngân hà mông lung.
Bắc Kinh rất lớn, lớn đến mức có thể chứa đựng được niềm vui nỗi buồn, sự ly hợp của mấy chục triệu con người.
Bắc Kinh cũng rất nhỏ, nhỏ đến mức không dung nạp nổi tình yêu của hai con người.
Tôi nghe người ta nói, tình yêu và sự ly biệt trên thế gian này vốn không hề mâu thuẫn nhau.
Vậy thì Phó Vân Tranh à, anh phải hạnh phúc nhé.
Chỉ là cuộc đời này dài rộng quá, nghĩ đến việc khó lòng gặp lại nhau nữa, tôi khó tránh khỏi nghẹn ngào.
*
Ở lại California vài ngày để xử lý xong công việc, tôi bước lên chuyến bay trở về nước.
Thời điểm máy bay hạ cánh xuống Bắc Kinh là vào buổi chiều.
Thời tiết u ám xám xịt.
Tôi lấy hành lý, vừa mới mở điện thoại lên thì màn hình đã rung bần bật.
Đó là một số máy lạ.
"Xin chào, xin hỏi có phải là mẹ của Thẩm Chi Hành không ạ?"
Tôi ngẩn người một lát, trả lời.
"Đúng vậy, là tôi."
"Tôi là giáo viên của trường mầm non Bồi Cơ, hôm nay Thẩm Chi Hành đã đánh nhau với bạn ở trường, cào làm xước mặt của bạn nhỏ bên kia rồi ạ. Phụ huynh bên kia cũng đã đến đây rồi, chị có tiện qua đây một chuyến không?"
Tôi hít một hơi thật sâu.
"Được, tôi đến ngay đây."
Cúp điện thoại, tôi kéo theo chiếc va li lao ra khỏi sân bay.
Chiếc xe taxi dừng lại trước cổng trường mầm non.
Tôi đẩy cửa lao vào trong.
Hành lang rất dài, trên bức tường dán đầy những bức tranh vẽ của lũ trẻ.
Khoảnh khắc đẩy cửa phòng học ra, một bóng hình nhỏ bé mũm mĩm nhào về phía tôi.
"Mẹ ơi!"
Thẩm Chi Hành khóc đến mức thở không ra hơi.
"Mẹ ơi, là cậu ta mắng con trước đấy."
Tôi ngồi xổm xuống, dùng khăn giấy lau đi vệt nước mắt và bụi bẩn trên mặt thằng bé.
"Được rồi được rồi, không sao đâu, không khóc nữa nhé."
Cô giáo đi tới, vẻ mặt có chút khó xử.
"Mẹ của Thẩm Chi Hành ơi, phụ huynh của bạn nhỏ bên kia cũng đến rồi, chị xem có nên..."
Lời còn chưa dứt thì cánh cửa đã bị đẩy ra.
Tôi ôm lấy Thẩm Chi Hành, chậm rãi quay người lại.
Ở cửa là một cậu bé trai đang đứng.
Dáng vẻ chừng năm sáu tuổi, cao hơn Thẩm Chi Hành nửa cái đầu.
Trên mặt thằng bé có một vết cào, đôi mắt đỏ hoe, bướng bỉnh mím chặt môi.
Đầu óc tôi hoàn toàn trống rỗng.
Miếng khăn giấy trong tay rơi xuống mặt đất.
"Phó Dữ." Giọng nam trong trẻo lạnh lùng vang lên từ phía sau, "Qua đây."
Cậu bé không hề để tâm đến người đàn ông đó.
Thằng bé đi thẳng đến trước mặt tôi, ngẩng đầu lên, nhìn tôi đầy vẻ uất ức.
"Cô chính là mẹ của con, đúng không?"