Chương 3
Đại tiểu thư, vỗ tay cái nào!
Ngày hôm sau, Khương Di tỉnh dậy từ lúc sáu giờ sáng. Sau khi thu dọn đồ đạc xong xuôi, cô dự định ra ngoài đi dạo một vòng. Chẳng ngờ vừa xuống lầu lại đụng mặt ngay Ngu Khiết và Ngu Xu.
Ngu Khiết chưa đầy bốn mươi tuổi, hiện là nhân viên biên chế của một trường cao đẳng nghệ thuật ở Lam Thành, nhờ bảo dưỡng tốt nên trông bà ta còn rất trẻ trung.
Công việc của Ngu Khiết khá nhàn hạ, phần lớn thời gian bà ta đều dành để tập yoga và cắm hoa, là một người rất có gu sống.
Ngu Khiết vừa ăn sáng vừa đọc báo, thấy Khương Di xuống lầu liền mỉm cười nhẹ nhàng: “A Di dậy rồi à, hôm nay con có kế hoạch gì không?”
Qua ba ngày sống chung, Khương Di biết Ngu Khiết là kiểu phụ nữ rất biết giữ chừng mực. Đối với cô, người phụ nữ này không hề có sự khép nép của một người mẹ kế, nhưng cũng chẳng cố tình lấy lòng hay khắt khe, lúc nào cũng khách sáo, lịch sự.
Dù Khương Di không chịu gọi bà ta là dì, ngày nào cũng sưng sưng sỉa sỉa nhưng người ta cũng chẳng thèm chấp nhặt.
Khương Di đứng ở phòng khách thu dọn ba lô, cô cúi đầu “vâng” một tiếng: “Sắp khai giảng rồi nên con ra ngoài mua ít đồ dùng học tập.”Cô vừa dứt lời, liền nhận thấy ngón tay của cậu nam sinh đối diện dường như khẽ cử động một chút.
Ngu Khiết thuận miệng bảo: “Phải rồi, tí nữa thì dì quên, Tiểu Xu cũng học lớp 11 ở trường Phụ thuộc đấy, hay là để em nó dẫn con đi dạo quanh đây nhé?”Sao lại có người ngoan ngoãn đến thế cơ chứ, cứ như thể cậu muốn bắt nạt thế nào cũng được vậy.
Ngu Xu kém cô nửa tuổi, năm nay cũng lên lớp 11.Nhưng mà này, cái cô đại tiểu thư này khi nào mới đi thế mẹ, không lẽ định ở cùng tụi mình mãi sao?
Chưa kịp để Khương Di từ chối, Ngu Xu đã xù lông lên trước: “Mẹ ơi, hôm nay con có lớp học múa rồi, làm gì có thời gian chứ.”Nhưng cậu mở miệng ra là chửi người khác là lũ đần.
“Ờ nhỉ, mẹ suýt chút nữa thì quên mất.”Lễ phép khiêm tốn, lại còn rất nhiệt tình giúp đỡ mọi người?
Khương Di chẳng thèm để ý đến hai mẹ con họ, thu dọn ba lô xong xuôi liền khoác lên vai đi ra cửa.Bước ra khỏi ngõ Thạch Lựu, Khương Di nhìn thấy Chu Úc Đinh băng qua đường cái, rồi nhanh chóng chìm nghỉm vào dòng người đông đúc.
Cô đến khu thương mại mua vài món đồ, gần trưa thì bụng đói cồn cào.
Mở ứng dụng trên điện thoại lên, cô tìm được một quán ăn đặc sản được đánh giá khá tốt để ăn thử, địa điểm nằm ngay gần ngõ Thạch Lựu, ăn xong tiện đường đi bộ về nhà luôn.Các con ngõ ở khu phố này không phải cứ đi thẳng một mạch là tới, ở giữa quanh co uốn khúc và có rất nhiều ngã rẽ.
Khương Di đi theo bản đồ chỉ đường, nhưng không biết điện thoại bị chập cheng cái gì mà đi được một đoạn bỗng nhiên lại mất sạch tín hiệu.Mấy tên vừa rồi còn huênh hoang hống hách, giờ đây nằm rạp dưới đất ngoan ngoãn như cháu chắt: “Đừng, đừng mà đại ca, hiểu lầm, tất cả đều là hiểu lầm thôi!
Các con ngõ ở khu phố này không phải cứ đi thẳng một mạch là tới, ở giữa quanh co uốn khúc và có rất nhiều ngã rẽ.”
Khương Di không thuộc đường, cô do dự dừng bước, nhìn ba ngã rẽ trước mặt rồi chọn một lối đi trông thuận mắt nhất để bước vào.Thực ra trong lớp có một học sinh đạt giải đặc biệt cuộc thi Vật lý khiến thầy vô cùng tự hào, cứ hễ gặp học sinh mới là thầy lại muốn lôi ra để khoe khoang một chút.
“Cứ đi lên phía trước tìm người hỏi đường vậy”, cô nghĩ thầm, nhăn mũi rảo bước một lát, rất nhanh sau đó đã nghe thấy tiếng người lao xao vọng lại.Trong đầu cô hiện lên vô số thước phim đẫm máu và bạo lực.
Trong con ngõ nhỏ chật hẹp, cái nắng gay gắt chói chang cũng không thể xua đi được mùi cỏ khô lá úa mục nát vì ngấm nước mưa lâu ngày, đồng thời có cả những tiếng chửi bới oang oang dội vào tai.”Con đừng có nói bậy.
“Mẹ kiếp, họ Chu kia, mày đừng có mà rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt. Được chị Nhàn của tụi tao để mắt tới thì lo mà mở cờ trong bụng đi, đừng có mà làm bộ làm tịch.”Cô mới đi được vài bậc cầu thang, liền nghe thấy Ngu Xu hạ thấp giọng nói: “Con đã bảo mẹ rồi, đừng có đem mặt nóng dán vào mông lạnh của người ta nữa.
“Chị Nhàn của tụi tao dáng chuẩn mặt đẹp, cả cái trường nghề này đều do chị ấy thét ra lửa, mày dám cự tuyệt chị ấy à? Chán sống rồi phải không?”Mở ứng dụng trên điện thoại lên, cô tìm được một quán ăn đặc sản được đánh giá khá tốt để ăn thử, địa điểm nằm ngay gần ngõ Thạch Lựu, ăn xong tiện đường đi bộ về nhà luôn.
“Mày nói một câu chốt hạ xem nào, rốt cuộc có chịu làm bạn trai của chị Nhàn không?”Thế nhưng nghĩ đi nghĩ lại, cái người tên Chu Úc Đinh này hôm qua vừa mới tốt bụng nhặt ví tiền trả lại cho cô, bây giờ cậu gặp nạn, mình lại quay lưng bỏ đi luôn thì có phải là quá tuyệt tình rồi không?
“Nếu hôm nay mày không đồng ý, mấy anh em tao nhất định sẽ tẩn cho mày một trận nhừ tử.”Ngay sau đó, ở góc cua vang lên những tiếng “binh bốp” chát chúa.
…Cuối cùng, Chu Úc Đinh xách ba lô lên, ngồi xổm xuống trước mặt lũ tóc vàng, giọng nói chậm rãi thong thả nhưng lại toát ra vẻ lạnh thấu xương: “Muốn tẩn chết tao?
Một lũ nhóc trẩu tre mới lớn, giọng điệu kiêu ngạo ngông cuồng. Khương Di chỉ nghe vài câu là đoán ra ngay được sự tình, rõ ràng là màn kịch đàn em giúp chị đại đi cưỡng ép trai nhà lành.
Có điều, chàng trai nhà lành kia hình như hoàn toàn chẳng thèm để mấy kẻ này vào mắt.Chu Úc Đinh liếc nhìn một cái, đổi tư thế rồi lại tiếp tục thong thả chơi game tiếp.
Chu Úc Đinh đang đứng tựa vào tường, cúi đầu bấm điện thoại tanh tách. Cậu đang chơi một trò chơi xếp hình, điện thoại thỉnh thoảng lại phát ra những âm thanh thông báo như “Great!”.Cho dù bề ngoài có hòa hợp đến đâu đi chăng nữa thì việc cô đến Lam Thành và dọn vào ngôi nhà này vốn dĩ đã là một kẻ ngoài cuộc không được chào đón rồi.
Lời dọa dẫm hùng hồn đã tung ra hết, vậy mà chính chủ lại chẳng buồn mảy may phản ứng, điều này khiến mấy tên tóc vàng hoe đối diện có chút ngớ người hoang mang.Thôi xin đi, cảm giác cái tên đó chẳng cần điểm tựa nào cũng có thể ngông nghênh nhấc bổng cả trái đất lên được ấy chứ.
Một tên trong số đó nhịn không được liền hét lên: “Này, cái thằng kia… mẹ kiếp mày nói một tiếng xem nào?!”Trước đây khi còn học ở trường Minh Tín, Khương Di đã gặp rất nhiều học sinh ở văn phòng giáo viên.
“Ừ.” Chu Úc Đinh cuối cùng cũng chịu lên tiếng: “Tẩn chết tôi đi, nhào vô.”
Cậu khẽ nheo mắt, mái tóc đen bồng bềnh rủ xuống che bớt xương chân mày, trông vô cùng lạnh lùng, chỉ thiếu điều viết thẳng hai chữ “mỉa mai” lên gương mặt quá đỗi đẹp trai của mình.…
Mấy tên tóc vàng bị thái độ kiêu căng của cậu chọc giận, lập tức xắn tay áo lên chuẩn bị lao vào tẩn nhau. Chu Úc Đinh liếc nhìn một cái, đổi tư thế rồi lại tiếp tục thong thả chơi game tiếp.Bọn họ lăn lộn ở trường nghề, quanh năm đánh lộn quậy phá chưa từng gặp phải đối thủ nào ra hồn.
Gặp phải những cảnh tượng như thế này, Khương Di xưa nay luôn né càng xa càng tốt. Trong đầu cô hiện lên vô số thước phim đẫm máu và bạo lực.Toàn bộ chuỗi động tác diễn ra mượt mà như nước chảy mây trôi, nhanh, chuẩn và hiểm hóc, hoàn toàn không cho đối phương có cơ hội trở tay.
“Chạy mau thôi”, lý trí bảo cô chuyện này không phải việc của mình, chuồn là thượng sách.”
Thế nhưng nghĩ đi nghĩ lại, cái người tên Chu Úc Đinh này hôm qua vừa mới tốt bụng nhặt ví tiền trả lại cho cô, bây giờ cậu gặp nạn, mình lại quay lưng bỏ đi luôn thì có phải là quá tuyệt tình rồi không?”
Cô nhìn thẳng về phía trước, giả vờ như mình chỉ là một người qua đường vô tình đi ngang qua.Khương Di đi theo bản đồ chỉ đường, nhưng không biết điện thoại bị chập cheng cái gì mà đi được một đoạn bỗng nhiên lại mất sạch tín hiệu.
Lúc lướt qua người Chu Úc Đinh, Khương Di do dự một chút, cuối cùng vẫn đánh bạo đứng lại bên cạnh cậu, nhỏ giọng nhắc nhở: “Này… hay là cậu chạy đi, vừa nãy lúc đi qua đây tớ thấy ở đầu giao lộ có một đồn cảnh sát đấy.”Các tòa nhà cao sáu tầng, xung quanh bày bán đủ loại đồ ăn vặt, có cả chợ dân sinh và cửa hàng quần áo, vừa nhìn qua đã thấy ngập tràn không khí sinh hoạt đời thường.
“Hửm?” Động tác chơi game của Chu Úc Đinh rõ ràng khựng lại một nhịp, ánh mắt rốt cuộc cũng chịu rời khỏi màn hình điện thoại.Khương Di hoàn toàn không có cơ hội từ chối, chiếc điện thoại đã được chìa ra ngay trước mặt cô.
Cô tiểu thư hôm qua vừa mới gặp, giờ phút này lại đang rụt rè e sợ đứng ngay cạnh cậu.
Hôm nay cô mặc một chiếc váy yếm jean, đeo chiếc ba lô hai quai, làn gió nhẹ thổi tung mái tóc đen nhung, đôi mắt hạnh trong vắt như chưa từng nhuốm bụi trần đang nhìn thẳng vào cậu không chớp.”Nếu hôm nay mày không đồng ý, mấy anh em tao nhất định sẽ tẩn cho mày một trận nhừ tử.
Cũng chẳng biết cô đến từ lúc nào, đã đứng xem được bao lâu rồi, lại còn đưa ra lời khuyên đầy ngây ngô như một đứa trẻ ngoan: “Chạy mau!””
Cô nàng tiểu thư này cũng rảnh rỗi sinh nông nổi, thích lo chuyện bao đồng gớm.Sau đó thấy hướng đi của Chu Úc Đinh trùng khớp với bản đồ nên cô mới dám tiếp tục bước theo.
Chu Úc Đinh thản nhiên dời mắt đi, tiếp tục bấm trò chơi, giọng điệu kéo dài đầy biếng nhác: “Không vội.” Cậu nói: “Để tụi nó khởi động một lát đã.”Bầu không khí giương cung bạt kiếm vừa rồi lập tức tan biến không còn một dấu vết.
Khương Di đứng ngây người ra hóa đá!Tên tóc vàng bị cậu giẫm trúng tay đau đớn la oai oái: “Không…
Không phải chứ, cái đầu của cậu trai nhà lành này chứa cái gì thế không biết! Cậu lấy đâu ra cái bản lĩnh mà vênh váo dữ vậy!Ra khỏi con ngõ nhỏ ngoằn ngoèo như mê cung, không gian trước mắt bỗng chốc trở nên rộng rãi, thoáng đãng.
Nhưng rất nhanh sau đó, Khương Di đã hiểu ra lý do vì sao cậu lại có quyền vênh váo như thế.Khương Di thở phào nhẹ nhõm, thực ra lúc điện thoại có tín hiệu trở lại, cô đã kịp mở bản đồ lên rồi.
Chu Úc Đinh cất điện thoại đi, tùy tiện ném chiếc ba lô cái bộp xuống đất, sải bước lao về phía trước với một vận tốc nhanh và đầy hung hãn. Chỉ thấy cậu chộp lấy cánh tay của một tên rồi bẻ ngoặt ra sau, một tay nhấc bổng người ta lên ném sang một bên.Bức ảnh của Chu Úc Đinh cũng giống như con người thật của cậu vậy, mang lại cho người nhìn một cảm giác vô cùng kinh diễm.
Toàn bộ chuỗi động tác diễn ra mượt mà như nước chảy mây trôi, nhanh, chuẩn và hiểm hóc, hoàn toàn không cho đối phương có cơ hội trở tay.
Ngay sau đó, ở góc cua vang lên những tiếng “binh bốp” chát chúa. Có một khoảnh khắc, Khương Di cảm thấy con ngõ nhỏ như rung chuyển mạnh một cái, suýt chút nữa khiến cô hoài nghi có phải vừa xảy ra động đất hay không.Cũng chẳng biết cô đến từ lúc nào, đã đứng xem được bao lâu rồi, lại còn đưa ra lời khuyên đầy ngây ngô như một đứa trẻ ngoan: “Chạy mau!
Phía bên trong truyền đến những tiếng r*n r* đau đớn thấu xương, Khương Di ôm khư khư chiếc điện thoại, tim đập thình thịch liên hồi! Một chọi ba, cái người Chu Úc Đinh đó làm sao mà nắm chắc phần thắng được chứ!”Cút, tao không có đứa con nào như mày.
Cô cầm điện thoại tiến lên vài bước, định bụng sẽ gọi xe cấp cứu 115 hay gì đó, thế nhưng cảnh tượng đập vào mắt lại khác xa hoàn toàn so với những gì cô tưởng tượng.”
Mấy tên tóc vàng hoe huênh hoang lúc nãy giờ đang nằm la liệt dưới đất, miệng không ngừng r*n r* kêu đau, tiếng xin tha vang lên không ngớt. Có tên còn thái quá hơn, trực tiếp ôm chặt lấy chân người thắng cuộc mà khóc lóc gọi “bố”.Cậu đang chơi một trò chơi xếp hình, điện thoại thỉnh thoảng lại phát ra những âm thanh thông báo như “Great!
Người duy nhất còn đứng vững lúc này có vóc dáng cao gầy, hai tay đút túi quần, trên cánh tay săn chắc ẩn hiện những đường gân xanh đầy mạnh mẽ.Chu Úc Đinh khoác ba lô một bên vai, hàng mi mỏng khẽ mướt, cứ thế đứng im nhìn cô.
“Cút, tao không có đứa con nào như mày.” Chu Úc Đinh thấp giọng chửi một câu, rút chân ra khỏi cái ôm của tên kia, bấy giờ mới ngước mắt lên nhìn Khương Di.Con phố quen thuộc tấp nập xe cộ qua lại hiện ra, phía cuối con đường có thể nhìn thấy khu chung cư Cẩm Vân Đình.
Cậu tặc lưỡi một tiếng đầy mất kiên nhẫn, cái cô tiểu thư này sao lại còn tò mò đi theo vào đây nữa chứ. Chuyện đấm đá bạo lực thế này cậu vốn chẳng muốn để con gái nhìn thấy, nhưng ngặt nỗi ai đó lòng hiếu kỳ quá lớn.Cô vừa rảo bước về nhà vừa ngẫm nghĩ, cái người kia, thực sự là Chu Úc Đinh – vị đại thần học bá môn Vật lý từng đánh bại biết bao học thần của trường Trung học Minh Tín ở Kinh Thị sao?
Chu Úc Đinh nhặt ba lô lên, đôi môi mỏng mím chặt thành một đường thẳng, giọng điệu vừa lạnh lùng vừa ngạo nghễ: “Đại tiểu thư, xem có hay không?”Sáng sớm lúc bảy giờ, chú Lưu tài xế lái xe đưa hai đứa trẻ cùng đến trường.
Nửa khuôn mặt cậu ẩn hiện trong bóng tối, chẳng rõ là tâm trạng đang vui hay buồn.Thầy Tề Kiện đã nhắn tin từ sớm bảo Khương Di đến văn phòng lấy đồng phục, sẵn tiện làm quen với các thầy cô bộ môn luôn.
“Hả?” Khương Di ngơ ngác cất điện thoại đi, mới phản ứng được là đối phương đang trò chuyện với mình. Cô mím môi, tuy ánh mắt vẫn còn lộ vẻ sợ sệt nhưng không hề né tránh, vô cùng thành thật trả lời: “Ừm, hay lắm.”Nhưng rất nhanh sau đó, Khương Di đã hiểu ra lý do vì sao cậu lại có quyền vênh váo như thế.
Vấn đề là, trước mặt mấy tay giang hồ bặm trợn này, cô cũng đâu có gan nào mà chê không hay chứ.Chuyện đấm đá bạo lực thế này cậu vốn chẳng muốn để con gái nhìn thấy, nhưng ngặt nỗi ai đó lòng hiếu kỳ quá lớn.
Lời vừa dứt, liền nghe thấy thiếu niên khẽ bật cười một tiếng trầm thấp: “Hay à? Thế sao không vỗ tay cái đi?””
Khương Di lập tức liên tưởng đến mấy trò diễn xiếc bán nghệ dạo ngày xưa trên phố, nào là đập đá trên ngực, nuốt bảo kiếm, một mình chọi mười người, mỗi lần biểu diễn xong đều sẽ hô hào vài tiếng để đổi lấy tràng pháo tay ròn rã của khán giả.Lời dọa dẫm hùng hồn đã tung ra hết, vậy mà chính chủ lại chẳng buồn mảy may phản ứng, điều này khiến mấy tên tóc vàng hoe đối diện có chút ngớ người hoang mang.
Cô đoán mò, chắc Chu Úc Đinh cũng có ý này.Một tên trong số đó nhịn không được liền hét lên: “Này, cái thằng kia…
Thôi kệ đi, cậu thích vỗ tay thì cô vỗ tay cho cậu vui lòng vậy. Khương Di xưa nay vốn là người lành tính, những chuyện vặt vãnh này cô chẳng buồn đôi co làm gì.Chuyện này mà đồn ra ngoài thì nhục nhã ê chề biết bao nhiêu!
Chu Úc Đinh khoác ba lô một bên vai, hàng mi mỏng khẽ mướt, cứ thế đứng im nhìn cô.
Một lát sau, chỉ thấy cô thiếu nữ trước mặt khẽ thở dài một tiếng, giơ hai tay lên rồi vỗ “bộp, bộp” hai cái không nhanh không chậm.Chu Úc Đinh nhặt ba lô lên, đôi môi mỏng mím chặt thành một đường thẳng, giọng điệu vừa lạnh lùng vừa ngạo nghễ: “Đại tiểu thư, xem có hay không?
Bầu không khí xung quanh bỗng chốc rơi vào trạng thái im lặng đến kỳ quặc suốt một phút.
Cuối cùng, cái tên tóc vàng đang nằm dưới đất nhịn không nổi nữa, ôm bụng phì cười thành tiếng: “Mẹ nó chứ, đáng yêu kinh khủng khiếp hahaha… Ối dồi ôi đau quá…”Lúc lướt qua người Chu Úc Đinh, Khương Di do dự một chút, cuối cùng vẫn đánh bạo đứng lại bên cạnh cậu, nhỏ giọng nhắc nhở: “Này…
Bầu không khí giương cung bạt kiếm vừa rồi lập tức tan biến không còn một dấu vết.
Ánh mắt sâu thẳm của Chu Úc Đinh khẽ đảo qua, tên tóc vàng kia bị ánh mắt sắc lẹm của cậu quét trúng liền tức khắc im bặt.hay là cậu chạy đi, vừa nãy lúc đi qua đây tớ thấy ở đầu giao lộ có một đồn cảnh sát đấy.
Chu Úc Đinh quay đầu đi, chân mày khẽ nhíu lại một chút. Sao lại có người ngoan ngoãn đến thế cơ chứ, cứ như thể cậu muốn bắt nạt thế nào cũng được vậy.Dì Lương đứng một bên coi như không liên quan gì, khẽ nháy mắt ra hiệu cho Khương Di.
Cuối cùng, Chu Úc Đinh xách ba lô lên, ngồi xổm xuống trước mặt lũ tóc vàng, giọng nói chậm rãi thong thả nhưng lại toát ra vẻ lạnh thấu xương: “Muốn tẩn chết tao?”Thầy chắc là vừa họp xong, trên tay cầm một chiếc bình giữ nhiệt cỡ lớn và một cuốn sổ tay màu đen.
Mấy tên vừa rồi còn huênh hoang hống hách, giờ đây nằm rạp dưới đất ngoan ngoãn như cháu chắt: “Đừng, đừng mà đại ca, hiểu lầm, tất cả đều là hiểu lầm thôi!”Rất nhanh sau đó Ngu Xu đã bắt gặp bạn học, mấy người tíu tít bàn tán về chuyện chia lớp năm lớp 11 rồi kéo nhau đi thẳng, không thèm ngoảnh đầu lại lấy một lần.
Bọn họ lăn lộn ở trường nghề, quanh năm đánh lộn quậy phá chưa từng gặp phải đối thủ nào ra hồn.
Hôm qua nghe tin chị đại tỏ tình bị cự tuyệt là máu nóng nổi lên ngay, tranh nhau muốn cho cái thằng nhóc không biết trời cao đất dày kia một bài học nhớ đời.Một chọi ba, cái người Chu Úc Đinh đó làm sao mà nắm chắc phần thắng được chứ!
Dù sao trong mắt bọn họ, học sinh trường Phụ thuộc đều là một lũ mọt sách trói gà không chặt, chỉ cần dọa dẫm hai câu là sợ tè ra quần rồi.
Ai mà ngờ được, Chu Úc Đinh lại là kẻ đáng sợ, biết đánh đấm đến mức này cơ chứ!Giọng điệu ngông cuồng đến cực điểm.
Một chọi ba, thắng tuyệt đối! Chuyện này mà đồn ra ngoài thì nhục nhã ê chề biết bao nhiêu!Khương Di biết tiêu chuẩn tuyển chọn vệ sĩ của mẹ cô là phải hạ gục được hai người trên võng đài quyền anh.
Chu Úc Đinh đứng dậy, đôi chân dài lại bồi thêm một cú đá nhẹ, không nhanh không chậm rút điện thoại ra bấm số 115 gọi xe cấp cứu.
Báo xong địa chỉ, cậu cúp máy rồi mới buông một câu: “Lần sau muốn tìm tôi gây sự, nhớ tự mình gọi sẵn xe cấp cứu trước đi!”Hôm nay cô mặc một chiếc váy yếm jean, đeo chiếc ba lô hai quai, làn gió nhẹ thổi tung mái tóc đen nhung, đôi mắt hạnh trong vắt như chưa từng nhuốm bụi trần đang nhìn thẳng vào cậu không chớp.
Giọng điệu ngông cuồng đến cực điểm.mẹ kiếp mày nói một tiếng xem nào?!
Tên tóc vàng bị cậu giẫm trúng tay đau đớn la oai oái: “Không… không dám nữa.”Thiếu niên có đôi mắt hẹp dài, sống mũi cao thẳng, đường nét gương mặt góc cạnh vô cùng sắc nét.
“Lũ đần!” Chu Úc Đinh chửi một câu.Chu Úc Đinh cất điện thoại đi, tùy tiện ném chiếc ba lô cái bộp xuống đất, sải bước lao về phía trước với một vận tốc nhanh và đầy hung hãn.
Giải quyết xong xuôi, Chu Úc Đinh lúc này mới vác ba lô sải bước đi ra ngoài ngõ.
Lúc đi qua người Khương Di, cậu cũng không quên liếc nhìn cô một cái: “Đi thôi, đại tiểu thư.”Hôm đó, Khương Di cứ thế đi theo sau lưng Chu Úc Đinh để ra khỏi ngõ Thạch Lựu.
Hôm đó, Khương Di cứ thế đi theo sau lưng Chu Úc Đinh để ra khỏi ngõ Thạch Lựu.
Cô không nói câu nào, Chu Úc Đinh cũng chẳng buồn hỏi, hai người một trước một sau, luôn giữ khoảng cách chừng hai mét.Chu Úc Đinh quay đầu đi, chân mày khẽ nhíu lại một chút.
Ra khỏi con ngõ nhỏ ngoằn ngoèo như mê cung, không gian trước mắt bỗng chốc trở nên rộng rãi, thoáng đãng. Con phố quen thuộc tấp nập xe cộ qua lại hiện ra, phía cuối con đường có thể nhìn thấy khu chung cư Cẩm Vân Đình.Cô nhìn thẳng về phía trước, giả vờ như mình chỉ là một người qua đường vô tình đi ngang qua.
Khương Di thở phào nhẹ nhõm, thực ra lúc điện thoại có tín hiệu trở lại, cô đã kịp mở bản đồ lên rồi. Sau đó thấy hướng đi của Chu Úc Đinh trùng khớp với bản đồ nên cô mới dám tiếp tục bước theo.” Động tác chơi game của Chu Úc Đinh rõ ràng khựng lại một nhịp, ánh mắt rốt cuộc cũng chịu rời khỏi màn hình điện thoại.
Đối diện khu Cẩm Vân Đình là một khu tập thể cũ. Các tòa nhà cao sáu tầng, xung quanh bày bán đủ loại đồ ăn vặt, có cả chợ dân sinh và cửa hàng quần áo, vừa nhìn qua đã thấy ngập tràn không khí sinh hoạt đời thường.Thôi kệ đi, cậu thích vỗ tay thì cô vỗ tay cho cậu vui lòng vậy.
Bước ra khỏi ngõ Thạch Lựu, Khương Di nhìn thấy Chu Úc Đinh băng qua đường cái, rồi nhanh chóng chìm nghỉm vào dòng người đông đúc.”
Cô vừa rảo bước về nhà vừa ngẫm nghĩ, cái người kia, thực sự là Chu Úc Đinh – vị đại thần học bá môn Vật lý từng đánh bại biết bao học thần của trường Trung học Minh Tín ở Kinh Thị sao?Đối diện khu Cẩm Vân Đình là một khu tập thể cũ.
Thầy Tề Kiện đã nhận xét về cậu thế nào ấy nhỉ? Lễ phép khiêm tốn, lại còn rất nhiệt tình giúp đỡ mọi người?Cậu tặc lưỡi một tiếng đầy mất kiên nhẫn, cái cô tiểu thư này sao lại còn tò mò đi theo vào đây nữa chứ.
Lễ phép ư? Nhưng cậu mở miệng ra là chửi người khác là lũ đần.Mấy tên tóc vàng hoe huênh hoang lúc nãy giờ đang nằm la liệt dưới đất, miệng không ngừng r*n r* kêu đau, tiếng xin tha vang lên không ngớt.
Khiêm tốn ư? Thôi xin đi, cảm giác cái tên đó chẳng cần điểm tựa nào cũng có thể ngông nghênh nhấc bổng cả trái đất lên được ấy chứ.Khương Di xưa nay vốn là người lành tính, những chuyện vặt vãnh này cô chẳng buồn đôi co làm gì.
Nhiệt tình ư? Nhiệt tình gọi xe cấp cứu cho người ta sau khi tẩn người ta một trận nhừ tử đấy à?Cô mím môi, tuy ánh mắt vẫn còn lộ vẻ sợ sệt nhưng không hề né tránh, vô cùng thành thật trả lời: “Ừm, hay lắm.
Đánh nhau hung hãn như vậy, chắc chắn là dân có máu mặt ngoài xã hội rồi.Trường Phụ thuộc chia mỗi khối học một tòa nhà riêng biệt, tòa nhà của khối 11 có tên là Tri Hành, tổng cộng có mười lớp tự nhiên và tám lớp xã hội.
Tuy nhiên, cậu đánh nhau thực sự rất cừ. Một chọi ba, thân thủ nhanh nhẹn phi thường, rất thích hợp để làm vệ sĩ.Một lũ nhóc trẩu tre mới lớn, giọng điệu kiêu ngạo ngông cuồng.
Mẹ của Khương Di là bà Chương Tịnh, do đặc thù công việc nên phải bay đi bay về khắp nơi trên thế giới, bên cạnh lúc nào cũng có ít nhất sáu vệ sĩ tháp tùng.
Khương Di biết tiêu chuẩn tuyển chọn vệ sĩ của mẹ cô là phải hạ gục được hai người trên võng đài quyền anh.Khương Di chỉ nghe vài câu là đoán ra ngay được sự tình, rõ ràng là màn kịch đàn em giúp chị đại đi cưỡng ép trai nhà lành.
Cái tên Chu Úc Đinh này thậm chí còn cân được nhiều hơn một người nữa cơ.Cái tên Chu Úc Đinh này thậm chí còn cân được nhiều hơn một người nữa cơ.
Trong lúc suy nghĩ miên man, nỗi u uất đè nặng trong lòng cô suốt nhiều ngày qua bỗng chốc tan biến tự bao giờ, cô đã về đến nhà từ lúc nào không hay.Cuối cùng, cái tên tóc vàng đang nằm dưới đất nhịn không nổi nữa, ôm bụng phì cười thành tiếng: “Mẹ nó chứ, đáng yêu kinh khủng khiếp hahaha…
Trong phòng khách, Ngu Khiết đang cùng Ngu Xu xem lại bảng điểm cuối học kỳ một của cô ta, hai mẹ con nói cười vui vẻ trông vô cùng hòa thuận.
Dì Lương đứng một bên coi như không liên quan gì, khẽ nháy mắt ra hiệu cho Khương Di.”Cứ đi lên phía trước tìm người hỏi đường vậy”, cô nghĩ thầm, nhăn mũi rảo bước một lát, rất nhanh sau đó đã nghe thấy tiếng người lao xao vọng lại.
Thấy cô vào cửa, Ngu Khiết vẫy vẫy tay: “A Di về rồi đấy à, lại đây ăn chút hoa quả con.”Khương Di lập tức liên tưởng đến mấy trò diễn xiếc bán nghệ dạo ngày xưa trên phố, nào là đập đá trên ngực, nuốt bảo kiếm, một mình chọi mười người, mỗi lần biểu diễn xong đều sẽ hô hào vài tiếng để đổi lấy tràng pháo tay ròn rã của khán giả.
Khương Di cúi gầm mặt, không nói một lời liền đi thẳng lên lầu.Cơn gió sớm mang theo hơi lạnh thổi tung tấm rèm cửa, cậu nam sinh mặc bộ đồng phục xanh trắng đang ngủ rất say, đôi bàn tay đan vào nhau đặt tự nhiên trên mặt bàn.
Cô mới đi được vài bậc cầu thang, liền nghe thấy Ngu Xu hạ thấp giọng nói: “Con đã bảo mẹ rồi, đừng có đem mặt nóng dán vào mông lạnh của người ta nữa. Trong mắt nó, mẹ chẳng qua chỉ là một bà mẹ kế độc ác thôi, tỏ ra ân cần làm cái gì.”Giải quyết xong xuôi, Chu Úc Đinh lúc này mới vác ba lô sải bước đi ra ngoài ngõ.
“Con đừng có nói bậy.””.
“Được rồi, được rồi, tai vách mạch rừng, con không nói nữa. Nhưng mà này, cái cô đại tiểu thư này khi nào mới đi thế mẹ, không lẽ định ở cùng tụi mình mãi sao? Con từ nhỏ đã không vừa mắt nó rồi.”Khương Di chẳng thèm để ý đến hai mẹ con họ, thu dọn ba lô xong xuôi liền khoác lên vai đi ra cửa.
…Trong lòng Khương Di chợt dấy lên một cảm giác vô cùng kỳ diệu.
Khương Di mím môi, những ngón tay âm thầm siết chặt lấy quai ba lô. Những lời này như một gáo nước lạnh nhắc nhở cô rằng, sự yên bình trong ngôi nhà này những ngày qua chỉ là vỏ bọc giả tạo mà thôi.
Cho dù bề ngoài có hòa hợp đến đâu đi chăng nữa thì việc cô đến Lam Thành và dọn vào ngôi nhà này vốn dĩ đã là một kẻ ngoài cuộc không được chào đón rồi.”Mẹ kiếp, họ Chu kia, mày đừng có mà rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt.
Ngày hôm sau, trường Phụ thuộc chính thức khai giảng.Tấm lần trước chụp không rõ lắm, sáng nay thầy chủ nhiệm vừa gửi lại một tấm mới, để thầy cho em xem.
Sáng sớm lúc bảy giờ, chú Lưu tài xế lái xe đưa hai đứa trẻ cùng đến trường. Suốt cả quãng đường Khương Di và Ngu Xu hoàn toàn không nói với nhau câu nào, mỗi người ngồi một bên cửa sổ, mối quan hệ trông vô cùng tồi tệ.Đánh nhau hung hãn như vậy, chắc chắn là dân có máu mặt ngoài xã hội rồi.
Vì ngày khai giảng lượng xe cộ và người đi lại rất đông đúc, nên khi còn cách cổng trường chừng ba trăm mét, chú Lưu đã để hai cô xuống xe, không quên làm theo lời dặn của Ngu Khiết là bảo Ngu Xu ở trường học cố gắng chiếu cố Khương Di nhiều hơn một chút. Ngu Xu chẳng biết có lọt tai câu nào không, chỉ ậm ừ cho qua chuyện.Được chị Nhàn của tụi tao để mắt tới thì lo mà mở cờ trong bụng đi, đừng có mà làm bộ làm tịch.
Xuống xe, hai người một trước một sau bước đi. Rất nhanh sau đó Ngu Xu đã bắt gặp bạn học, mấy người tíu tít bàn tán về chuyện chia lớp năm lớp 11 rồi kéo nhau đi thẳng, không thèm ngoảnh đầu lại lấy một lần.…
Trường Phụ thuộc chia mỗi khối học một tòa nhà riêng biệt, tòa nhà của khối 11 có tên là Tri Hành, tổng cộng có mười lớp tự nhiên và tám lớp xã hội. Tầng một là khu vực văn phòng giáo viên, tầng hai, tầng ba và tầng bốn là phòng học của các lớp.Cô không nói câu nào, Chu Úc Đinh cũng chẳng buồn hỏi, hai người một trước một sau, luôn giữ khoảng cách chừng hai mét.
Thầy Tề Kiện đã nhắn tin từ sớm bảo Khương Di đến văn phòng lấy đồng phục, sẵn tiện làm quen với các thầy cô bộ môn luôn. Lúc Khương Di đến nơi thì các thầy cô đều đã đi họp ban giám hiệu hết, trong văn phòng trống trơn không một bóng người…Thần sắc vô cùng lạnh lùng, chiếc cằm khẽ hếch lên, toát ra vẻ thanh tú nhưng cũng đầy kiêu ngạo.
Khoan đã, cũng không hẳn là không có ai. Trên chiếc bàn học cạnh cửa sổ có một nam sinh đang nằm gục xuống.”Hửm?
Cơn gió sớm mang theo hơi lạnh thổi tung tấm rèm cửa, cậu nam sinh mặc bộ đồng phục xanh trắng đang ngủ rất say, đôi bàn tay đan vào nhau đặt tự nhiên trên mặt bàn.Khương Di nghiêng đầu nhìn qua một cái, phát hiện đó là một đôi bàn tay rất đẹp.
Khương Di nghiêng đầu nhìn qua một cái, phát hiện đó là một đôi bàn tay rất đẹp. Các khớp ngón tay thon dài gầy guộc, mu bàn tay dính vài vết xước nhỏ sần sùi sương gió, nổi bật trên làn da trắng lạnh trong suốt, các đường mạch máu hiện rõ mồn một.” Chu Úc Đinh thấp giọng chửi một câu, rút chân ra khỏi cái ôm của tên kia, bấy giờ mới ngước mắt lên nhìn Khương Di.
Trước đây khi còn học ở trường Minh Tín, Khương Di đã gặp rất nhiều học sinh ở văn phòng giáo viên.
Người thì đến hỏi bài khó, người đến nộp bài tập, người thì bị phạt đứng phê bình, nhưng đây là lần đầu tiên cô thấy có người nằm gục ra bàn ngủ ngon lành thế này.Trước khi đi, như sực nhớ ra điều gì, thầy “ồ” lên một tiếng: “Chờ chút đã Khương Di, không phải em muốn xem ảnh của Chu Úc Đinh sao?
Dám ngủ ngay trong văn phòng giáo viên, cái người này phải ngông cuồng đến mức nào cơ chứ.”
Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng Khương Di vẫn rất tinh tế nhẹ nhàng đóng cửa lại, rồi cẩn thận kéo ghế ngồi xuống phía đối diện, không hề phát ra một tiếng động nhỏ nào.Một chọi ba, thắng tuyệt đối!
Đợi chừng mười phút thì thầy Tề Kiện quay lại.”
Thầy chắc là vừa họp xong, trên tay cầm một chiếc bình giữ nhiệt cỡ lớn và một cuốn sổ tay màu đen.”
Vừa bước vào cửa nhìn thấy Khương Di, thầy Tề Kiện liền đẩy gọng kính cười hớn hở: “A, Khương Di em đến sớm thế, đợi lâu chưa?”Lần này, cô rốt cuộc cũng nhìn rõ được diện mạo của Chu Úc Đinh.
“Dạ chưa, em cũng vừa mới tới thôi.””
Cô vừa dứt lời, liền nhận thấy ngón tay của cậu nam sinh đối diện dường như khẽ cử động một chút.”Ờ nhỉ, mẹ suýt chút nữa thì quên mất.
Thầy Tề Kiện đưa túi đựng đồng phục cho cô, rồi dặn dò thêm vài điều về thủ tục chuyển trường của học sinh mới.
Trước khi đi, như sực nhớ ra điều gì, thầy “ồ” lên một tiếng: “Chờ chút đã Khương Di, không phải em muốn xem ảnh của Chu Úc Đinh sao? Tấm lần trước chụp không rõ lắm, sáng nay thầy chủ nhiệm vừa gửi lại một tấm mới, để thầy cho em xem.”Trong mắt nó, mẹ chẳng qua chỉ là một bà mẹ kế độc ác thôi, tỏ ra ân cần làm cái gì.
Cũng chẳng biết thầy Tề Kiện có sự hiểu lầm tai hại gì mà lại khăng khăng cho rằng Khương Di rất muốn xem ảnh của Chu Úc Đinh.” Chu Úc Đinh cuối cùng cũng chịu lên tiếng: “Tẩn chết tôi đi, nhào vô.
Thực ra trong lớp có một học sinh đạt giải đặc biệt cuộc thi Vật lý khiến thầy vô cùng tự hào, cứ hễ gặp học sinh mới là thầy lại muốn lôi ra để khoe khoang một chút.Nhiệt tình ư?
Khương Di hoàn toàn không có cơ hội từ chối, chiếc điện thoại đã được chìa ra ngay trước mặt cô.Ối dồi ôi đau quá…
Lần này, cô rốt cuộc cũng nhìn rõ được diện mạo của Chu Úc Đinh.Cô cầm điện thoại tiến lên vài bước, định bụng sẽ gọi xe cấp cứu 115 hay gì đó, thế nhưng cảnh tượng đập vào mắt lại khác xa hoàn toàn so với những gì cô tưởng tượng.
Đó là một tấm ảnh thẻ vô cùng quy củ, chính là kiểu ảnh được dán trên bảng vinh danh của nhà trường, góc chụp và ánh sáng dìm hàng nhất, thế nhưng dẫu vậy cũng không thể làm giảm đi nét anh tuấn, sắc sảo của thiếu niên.Trong lúc suy nghĩ miên man, nỗi u uất đè nặng trong lòng cô suốt nhiều ngày qua bỗng chốc tan biến tự bao giờ, cô đã về đến nhà từ lúc nào không hay.
Bức ảnh của Chu Úc Đinh cũng giống như con người thật của cậu vậy, mang lại cho người nhìn một cảm giác vô cùng kinh diễm.”
Là kiểu kinh diễm khiến người ta ngay từ cái nhìn đầu tiên đã không thể rời mắt được.”
Thiếu niên có đôi mắt hẹp dài, sống mũi cao thẳng, đường nét gương mặt góc cạnh vô cùng sắc nét. Đôi đồng tử có màu nâu nhạt trong vắt tựa như viên đá hổ phách. Thần sắc vô cùng lạnh lùng, chiếc cằm khẽ hếch lên, toát ra vẻ thanh tú nhưng cũng đầy kiêu ngạo.Lúc đi qua người Khương Di, cậu cũng không quên liếc nhìn cô một cái: “Đi thôi, đại tiểu thư.
Quả nhiên, cậu chính là Chu Úc Đinh.Khương Di không thuộc đường, cô do dự dừng bước, nhìn ba ngã rẽ trước mặt rồi chọn một lối đi trông thuận mắt nhất để bước vào.
Thầy giáo chắc hẳn không hề hay biết cậu học trò cưng học bá mà mình tự hào nhất, khi đi đánh nhau ngoài phố cũng thuộc hạng nhất nhì đâu nhỉ.Lúc Khương Di đến nơi thì các thầy cô đều đã đi họp ban giám hiệu hết, trong văn phòng trống trơn không một bóng người…
Đây có được coi là bí mật nhỏ giữa cô và Chu Úc Đinh không? Trong lòng Khương Di chợt dấy lên một cảm giác vô cùng kỳ diệu.Thấy cô vào cửa, Ngu Khiết vẫy vẫy tay: “A Di về rồi đấy à, lại đây ăn chút hoa quả con.
Gương mặt thầy Tề Kiện không giấu nổi vẻ đắc ý: “Tấm này rõ mặt hơn nhiều rồi đúng không, thế nào, lần này nhìn rõ rồi chứ?”
“Dạ?” Khương Di sực tỉnh hồn lại, gật gật đầu: “Vâng, em nhìn rõ rồi ạ.”
Hai thầy trò cứ thầm thì to nhỏ với nhau, hoàn toàn không chú ý đến phía sau, cậu nam sinh đang ngủ gục từ lúc nào đã tỉnh dậy và ngồi nhổm dậy.
Chu Úc Đinh dụi dụi mắt, cơn ngái ngủ mới thức dậy khiến tinh thần cậu có chút uể oải.
Cậu chống cằm, dáng vẻ cà lơ phất phơ quay sang hỏi: “Lão Tề, hai người đang lén xem ảnh nóng của em đấy à?”
Hết chương 3
Đại tiểu thư, vỗ tay cái nào!
Ngày hôm sau, Khương Di tỉnh dậy từ lúc sáu giờ sáng. Sau khi thu dọn đồ đạc xong xuôi, cô dự định ra ngoài đi dạo một vòng. Chẳng ngờ vừa xuống lầu lại đụng mặt ngay Ngu Khiết và Ngu Xu.
Ngu Khiết chưa đầy bốn mươi tuổi, hiện là nhân viên biên chế của một trường cao đẳng nghệ thuật ở Lam Thành, nhờ bảo dưỡng tốt nên trông bà ta còn rất trẻ trung.
Công việc của Ngu Khiết khá nhàn hạ, phần lớn thời gian bà ta đều dành để tập yoga và cắm hoa, là một người rất có gu sống.
Ngu Khiết vừa ăn sáng vừa đọc báo, thấy Khương Di xuống lầu liền mỉm cười nhẹ nhàng: “A Di dậy rồi à, hôm nay con có kế hoạch gì không?”
Qua ba ngày sống chung, Khương Di biết Ngu Khiết là kiểu phụ nữ rất biết giữ chừng mực. Đối với cô, người phụ nữ này không hề có sự khép nép của một người mẹ kế, nhưng cũng chẳng cố tình lấy lòng hay khắt khe, lúc nào cũng khách sáo, lịch sự.
Dù Khương Di không chịu gọi bà ta là dì, ngày nào cũng sưng sưng sỉa sỉa nhưng người ta cũng chẳng thèm chấp nhặt.
Khương Di đứng ở phòng khách thu dọn ba lô, cô cúi đầu “vâng” một tiếng: “Sắp khai giảng rồi nên con ra ngoài mua ít đồ dùng học tập.”Cô vừa dứt lời, liền nhận thấy ngón tay của cậu nam sinh đối diện dường như khẽ cử động một chút.
Ngu Khiết thuận miệng bảo: “Phải rồi, tí nữa thì dì quên, Tiểu Xu cũng học lớp 11 ở trường Phụ thuộc đấy, hay là để em nó dẫn con đi dạo quanh đây nhé?”Sao lại có người ngoan ngoãn đến thế cơ chứ, cứ như thể cậu muốn bắt nạt thế nào cũng được vậy.
Ngu Xu kém cô nửa tuổi, năm nay cũng lên lớp 11.Nhưng mà này, cái cô đại tiểu thư này khi nào mới đi thế mẹ, không lẽ định ở cùng tụi mình mãi sao?
Chưa kịp để Khương Di từ chối, Ngu Xu đã xù lông lên trước: “Mẹ ơi, hôm nay con có lớp học múa rồi, làm gì có thời gian chứ.”Nhưng cậu mở miệng ra là chửi người khác là lũ đần.
“Ờ nhỉ, mẹ suýt chút nữa thì quên mất.”Lễ phép khiêm tốn, lại còn rất nhiệt tình giúp đỡ mọi người?
Khương Di chẳng thèm để ý đến hai mẹ con họ, thu dọn ba lô xong xuôi liền khoác lên vai đi ra cửa.Bước ra khỏi ngõ Thạch Lựu, Khương Di nhìn thấy Chu Úc Đinh băng qua đường cái, rồi nhanh chóng chìm nghỉm vào dòng người đông đúc.
Cô đến khu thương mại mua vài món đồ, gần trưa thì bụng đói cồn cào.
Mở ứng dụng trên điện thoại lên, cô tìm được một quán ăn đặc sản được đánh giá khá tốt để ăn thử, địa điểm nằm ngay gần ngõ Thạch Lựu, ăn xong tiện đường đi bộ về nhà luôn.Các con ngõ ở khu phố này không phải cứ đi thẳng một mạch là tới, ở giữa quanh co uốn khúc và có rất nhiều ngã rẽ.
Khương Di đi theo bản đồ chỉ đường, nhưng không biết điện thoại bị chập cheng cái gì mà đi được một đoạn bỗng nhiên lại mất sạch tín hiệu.Mấy tên vừa rồi còn huênh hoang hống hách, giờ đây nằm rạp dưới đất ngoan ngoãn như cháu chắt: “Đừng, đừng mà đại ca, hiểu lầm, tất cả đều là hiểu lầm thôi!
Các con ngõ ở khu phố này không phải cứ đi thẳng một mạch là tới, ở giữa quanh co uốn khúc và có rất nhiều ngã rẽ.”
Khương Di không thuộc đường, cô do dự dừng bước, nhìn ba ngã rẽ trước mặt rồi chọn một lối đi trông thuận mắt nhất để bước vào.Thực ra trong lớp có một học sinh đạt giải đặc biệt cuộc thi Vật lý khiến thầy vô cùng tự hào, cứ hễ gặp học sinh mới là thầy lại muốn lôi ra để khoe khoang một chút.
“Cứ đi lên phía trước tìm người hỏi đường vậy”, cô nghĩ thầm, nhăn mũi rảo bước một lát, rất nhanh sau đó đã nghe thấy tiếng người lao xao vọng lại.Trong đầu cô hiện lên vô số thước phim đẫm máu và bạo lực.
Trong con ngõ nhỏ chật hẹp, cái nắng gay gắt chói chang cũng không thể xua đi được mùi cỏ khô lá úa mục nát vì ngấm nước mưa lâu ngày, đồng thời có cả những tiếng chửi bới oang oang dội vào tai.”Con đừng có nói bậy.
“Mẹ kiếp, họ Chu kia, mày đừng có mà rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt. Được chị Nhàn của tụi tao để mắt tới thì lo mà mở cờ trong bụng đi, đừng có mà làm bộ làm tịch.”Cô mới đi được vài bậc cầu thang, liền nghe thấy Ngu Xu hạ thấp giọng nói: “Con đã bảo mẹ rồi, đừng có đem mặt nóng dán vào mông lạnh của người ta nữa.
“Chị Nhàn của tụi tao dáng chuẩn mặt đẹp, cả cái trường nghề này đều do chị ấy thét ra lửa, mày dám cự tuyệt chị ấy à? Chán sống rồi phải không?”Mở ứng dụng trên điện thoại lên, cô tìm được một quán ăn đặc sản được đánh giá khá tốt để ăn thử, địa điểm nằm ngay gần ngõ Thạch Lựu, ăn xong tiện đường đi bộ về nhà luôn.
“Mày nói một câu chốt hạ xem nào, rốt cuộc có chịu làm bạn trai của chị Nhàn không?”Thế nhưng nghĩ đi nghĩ lại, cái người tên Chu Úc Đinh này hôm qua vừa mới tốt bụng nhặt ví tiền trả lại cho cô, bây giờ cậu gặp nạn, mình lại quay lưng bỏ đi luôn thì có phải là quá tuyệt tình rồi không?
“Nếu hôm nay mày không đồng ý, mấy anh em tao nhất định sẽ tẩn cho mày một trận nhừ tử.”Ngay sau đó, ở góc cua vang lên những tiếng “binh bốp” chát chúa.
…Cuối cùng, Chu Úc Đinh xách ba lô lên, ngồi xổm xuống trước mặt lũ tóc vàng, giọng nói chậm rãi thong thả nhưng lại toát ra vẻ lạnh thấu xương: “Muốn tẩn chết tao?
Một lũ nhóc trẩu tre mới lớn, giọng điệu kiêu ngạo ngông cuồng. Khương Di chỉ nghe vài câu là đoán ra ngay được sự tình, rõ ràng là màn kịch đàn em giúp chị đại đi cưỡng ép trai nhà lành.
Có điều, chàng trai nhà lành kia hình như hoàn toàn chẳng thèm để mấy kẻ này vào mắt.Chu Úc Đinh liếc nhìn một cái, đổi tư thế rồi lại tiếp tục thong thả chơi game tiếp.
Chu Úc Đinh đang đứng tựa vào tường, cúi đầu bấm điện thoại tanh tách. Cậu đang chơi một trò chơi xếp hình, điện thoại thỉnh thoảng lại phát ra những âm thanh thông báo như “Great!”.Cho dù bề ngoài có hòa hợp đến đâu đi chăng nữa thì việc cô đến Lam Thành và dọn vào ngôi nhà này vốn dĩ đã là một kẻ ngoài cuộc không được chào đón rồi.
Lời dọa dẫm hùng hồn đã tung ra hết, vậy mà chính chủ lại chẳng buồn mảy may phản ứng, điều này khiến mấy tên tóc vàng hoe đối diện có chút ngớ người hoang mang.Thôi xin đi, cảm giác cái tên đó chẳng cần điểm tựa nào cũng có thể ngông nghênh nhấc bổng cả trái đất lên được ấy chứ.
Một tên trong số đó nhịn không được liền hét lên: “Này, cái thằng kia… mẹ kiếp mày nói một tiếng xem nào?!”Trước đây khi còn học ở trường Minh Tín, Khương Di đã gặp rất nhiều học sinh ở văn phòng giáo viên.
“Ừ.” Chu Úc Đinh cuối cùng cũng chịu lên tiếng: “Tẩn chết tôi đi, nhào vô.”
Cậu khẽ nheo mắt, mái tóc đen bồng bềnh rủ xuống che bớt xương chân mày, trông vô cùng lạnh lùng, chỉ thiếu điều viết thẳng hai chữ “mỉa mai” lên gương mặt quá đỗi đẹp trai của mình.…
Mấy tên tóc vàng bị thái độ kiêu căng của cậu chọc giận, lập tức xắn tay áo lên chuẩn bị lao vào tẩn nhau. Chu Úc Đinh liếc nhìn một cái, đổi tư thế rồi lại tiếp tục thong thả chơi game tiếp.Bọn họ lăn lộn ở trường nghề, quanh năm đánh lộn quậy phá chưa từng gặp phải đối thủ nào ra hồn.
Gặp phải những cảnh tượng như thế này, Khương Di xưa nay luôn né càng xa càng tốt. Trong đầu cô hiện lên vô số thước phim đẫm máu và bạo lực.Toàn bộ chuỗi động tác diễn ra mượt mà như nước chảy mây trôi, nhanh, chuẩn và hiểm hóc, hoàn toàn không cho đối phương có cơ hội trở tay.
“Chạy mau thôi”, lý trí bảo cô chuyện này không phải việc của mình, chuồn là thượng sách.”
Thế nhưng nghĩ đi nghĩ lại, cái người tên Chu Úc Đinh này hôm qua vừa mới tốt bụng nhặt ví tiền trả lại cho cô, bây giờ cậu gặp nạn, mình lại quay lưng bỏ đi luôn thì có phải là quá tuyệt tình rồi không?”
Cô nhìn thẳng về phía trước, giả vờ như mình chỉ là một người qua đường vô tình đi ngang qua.Khương Di đi theo bản đồ chỉ đường, nhưng không biết điện thoại bị chập cheng cái gì mà đi được một đoạn bỗng nhiên lại mất sạch tín hiệu.
Lúc lướt qua người Chu Úc Đinh, Khương Di do dự một chút, cuối cùng vẫn đánh bạo đứng lại bên cạnh cậu, nhỏ giọng nhắc nhở: “Này… hay là cậu chạy đi, vừa nãy lúc đi qua đây tớ thấy ở đầu giao lộ có một đồn cảnh sát đấy.”Các tòa nhà cao sáu tầng, xung quanh bày bán đủ loại đồ ăn vặt, có cả chợ dân sinh và cửa hàng quần áo, vừa nhìn qua đã thấy ngập tràn không khí sinh hoạt đời thường.
“Hửm?” Động tác chơi game của Chu Úc Đinh rõ ràng khựng lại một nhịp, ánh mắt rốt cuộc cũng chịu rời khỏi màn hình điện thoại.Khương Di hoàn toàn không có cơ hội từ chối, chiếc điện thoại đã được chìa ra ngay trước mặt cô.
Cô tiểu thư hôm qua vừa mới gặp, giờ phút này lại đang rụt rè e sợ đứng ngay cạnh cậu.
Hôm nay cô mặc một chiếc váy yếm jean, đeo chiếc ba lô hai quai, làn gió nhẹ thổi tung mái tóc đen nhung, đôi mắt hạnh trong vắt như chưa từng nhuốm bụi trần đang nhìn thẳng vào cậu không chớp.”Nếu hôm nay mày không đồng ý, mấy anh em tao nhất định sẽ tẩn cho mày một trận nhừ tử.
Cũng chẳng biết cô đến từ lúc nào, đã đứng xem được bao lâu rồi, lại còn đưa ra lời khuyên đầy ngây ngô như một đứa trẻ ngoan: “Chạy mau!””
Cô nàng tiểu thư này cũng rảnh rỗi sinh nông nổi, thích lo chuyện bao đồng gớm.Sau đó thấy hướng đi của Chu Úc Đinh trùng khớp với bản đồ nên cô mới dám tiếp tục bước theo.
Chu Úc Đinh thản nhiên dời mắt đi, tiếp tục bấm trò chơi, giọng điệu kéo dài đầy biếng nhác: “Không vội.” Cậu nói: “Để tụi nó khởi động một lát đã.”Bầu không khí giương cung bạt kiếm vừa rồi lập tức tan biến không còn một dấu vết.
Khương Di đứng ngây người ra hóa đá!Tên tóc vàng bị cậu giẫm trúng tay đau đớn la oai oái: “Không…
Không phải chứ, cái đầu của cậu trai nhà lành này chứa cái gì thế không biết! Cậu lấy đâu ra cái bản lĩnh mà vênh váo dữ vậy!Ra khỏi con ngõ nhỏ ngoằn ngoèo như mê cung, không gian trước mắt bỗng chốc trở nên rộng rãi, thoáng đãng.
Nhưng rất nhanh sau đó, Khương Di đã hiểu ra lý do vì sao cậu lại có quyền vênh váo như thế.Khương Di thở phào nhẹ nhõm, thực ra lúc điện thoại có tín hiệu trở lại, cô đã kịp mở bản đồ lên rồi.
Chu Úc Đinh cất điện thoại đi, tùy tiện ném chiếc ba lô cái bộp xuống đất, sải bước lao về phía trước với một vận tốc nhanh và đầy hung hãn. Chỉ thấy cậu chộp lấy cánh tay của một tên rồi bẻ ngoặt ra sau, một tay nhấc bổng người ta lên ném sang một bên.Bức ảnh của Chu Úc Đinh cũng giống như con người thật của cậu vậy, mang lại cho người nhìn một cảm giác vô cùng kinh diễm.
Toàn bộ chuỗi động tác diễn ra mượt mà như nước chảy mây trôi, nhanh, chuẩn và hiểm hóc, hoàn toàn không cho đối phương có cơ hội trở tay.
Ngay sau đó, ở góc cua vang lên những tiếng “binh bốp” chát chúa. Có một khoảnh khắc, Khương Di cảm thấy con ngõ nhỏ như rung chuyển mạnh một cái, suýt chút nữa khiến cô hoài nghi có phải vừa xảy ra động đất hay không.Cũng chẳng biết cô đến từ lúc nào, đã đứng xem được bao lâu rồi, lại còn đưa ra lời khuyên đầy ngây ngô như một đứa trẻ ngoan: “Chạy mau!
Phía bên trong truyền đến những tiếng r*n r* đau đớn thấu xương, Khương Di ôm khư khư chiếc điện thoại, tim đập thình thịch liên hồi! Một chọi ba, cái người Chu Úc Đinh đó làm sao mà nắm chắc phần thắng được chứ!”Cút, tao không có đứa con nào như mày.
Cô cầm điện thoại tiến lên vài bước, định bụng sẽ gọi xe cấp cứu 115 hay gì đó, thế nhưng cảnh tượng đập vào mắt lại khác xa hoàn toàn so với những gì cô tưởng tượng.”
Mấy tên tóc vàng hoe huênh hoang lúc nãy giờ đang nằm la liệt dưới đất, miệng không ngừng r*n r* kêu đau, tiếng xin tha vang lên không ngớt. Có tên còn thái quá hơn, trực tiếp ôm chặt lấy chân người thắng cuộc mà khóc lóc gọi “bố”.Cậu đang chơi một trò chơi xếp hình, điện thoại thỉnh thoảng lại phát ra những âm thanh thông báo như “Great!
Người duy nhất còn đứng vững lúc này có vóc dáng cao gầy, hai tay đút túi quần, trên cánh tay săn chắc ẩn hiện những đường gân xanh đầy mạnh mẽ.Chu Úc Đinh khoác ba lô một bên vai, hàng mi mỏng khẽ mướt, cứ thế đứng im nhìn cô.
“Cút, tao không có đứa con nào như mày.” Chu Úc Đinh thấp giọng chửi một câu, rút chân ra khỏi cái ôm của tên kia, bấy giờ mới ngước mắt lên nhìn Khương Di.Con phố quen thuộc tấp nập xe cộ qua lại hiện ra, phía cuối con đường có thể nhìn thấy khu chung cư Cẩm Vân Đình.
Cậu tặc lưỡi một tiếng đầy mất kiên nhẫn, cái cô tiểu thư này sao lại còn tò mò đi theo vào đây nữa chứ. Chuyện đấm đá bạo lực thế này cậu vốn chẳng muốn để con gái nhìn thấy, nhưng ngặt nỗi ai đó lòng hiếu kỳ quá lớn.Cô vừa rảo bước về nhà vừa ngẫm nghĩ, cái người kia, thực sự là Chu Úc Đinh – vị đại thần học bá môn Vật lý từng đánh bại biết bao học thần của trường Trung học Minh Tín ở Kinh Thị sao?
Chu Úc Đinh nhặt ba lô lên, đôi môi mỏng mím chặt thành một đường thẳng, giọng điệu vừa lạnh lùng vừa ngạo nghễ: “Đại tiểu thư, xem có hay không?”Sáng sớm lúc bảy giờ, chú Lưu tài xế lái xe đưa hai đứa trẻ cùng đến trường.
Nửa khuôn mặt cậu ẩn hiện trong bóng tối, chẳng rõ là tâm trạng đang vui hay buồn.Thầy Tề Kiện đã nhắn tin từ sớm bảo Khương Di đến văn phòng lấy đồng phục, sẵn tiện làm quen với các thầy cô bộ môn luôn.
“Hả?” Khương Di ngơ ngác cất điện thoại đi, mới phản ứng được là đối phương đang trò chuyện với mình. Cô mím môi, tuy ánh mắt vẫn còn lộ vẻ sợ sệt nhưng không hề né tránh, vô cùng thành thật trả lời: “Ừm, hay lắm.”Nhưng rất nhanh sau đó, Khương Di đã hiểu ra lý do vì sao cậu lại có quyền vênh váo như thế.
Vấn đề là, trước mặt mấy tay giang hồ bặm trợn này, cô cũng đâu có gan nào mà chê không hay chứ.Chuyện đấm đá bạo lực thế này cậu vốn chẳng muốn để con gái nhìn thấy, nhưng ngặt nỗi ai đó lòng hiếu kỳ quá lớn.
Lời vừa dứt, liền nghe thấy thiếu niên khẽ bật cười một tiếng trầm thấp: “Hay à? Thế sao không vỗ tay cái đi?””
Khương Di lập tức liên tưởng đến mấy trò diễn xiếc bán nghệ dạo ngày xưa trên phố, nào là đập đá trên ngực, nuốt bảo kiếm, một mình chọi mười người, mỗi lần biểu diễn xong đều sẽ hô hào vài tiếng để đổi lấy tràng pháo tay ròn rã của khán giả.Lời dọa dẫm hùng hồn đã tung ra hết, vậy mà chính chủ lại chẳng buồn mảy may phản ứng, điều này khiến mấy tên tóc vàng hoe đối diện có chút ngớ người hoang mang.
Cô đoán mò, chắc Chu Úc Đinh cũng có ý này.Một tên trong số đó nhịn không được liền hét lên: “Này, cái thằng kia…
Thôi kệ đi, cậu thích vỗ tay thì cô vỗ tay cho cậu vui lòng vậy. Khương Di xưa nay vốn là người lành tính, những chuyện vặt vãnh này cô chẳng buồn đôi co làm gì.Chuyện này mà đồn ra ngoài thì nhục nhã ê chề biết bao nhiêu!
Chu Úc Đinh khoác ba lô một bên vai, hàng mi mỏng khẽ mướt, cứ thế đứng im nhìn cô.
Một lát sau, chỉ thấy cô thiếu nữ trước mặt khẽ thở dài một tiếng, giơ hai tay lên rồi vỗ “bộp, bộp” hai cái không nhanh không chậm.Chu Úc Đinh nhặt ba lô lên, đôi môi mỏng mím chặt thành một đường thẳng, giọng điệu vừa lạnh lùng vừa ngạo nghễ: “Đại tiểu thư, xem có hay không?
Bầu không khí xung quanh bỗng chốc rơi vào trạng thái im lặng đến kỳ quặc suốt một phút.
Cuối cùng, cái tên tóc vàng đang nằm dưới đất nhịn không nổi nữa, ôm bụng phì cười thành tiếng: “Mẹ nó chứ, đáng yêu kinh khủng khiếp hahaha… Ối dồi ôi đau quá…”Lúc lướt qua người Chu Úc Đinh, Khương Di do dự một chút, cuối cùng vẫn đánh bạo đứng lại bên cạnh cậu, nhỏ giọng nhắc nhở: “Này…
Bầu không khí giương cung bạt kiếm vừa rồi lập tức tan biến không còn một dấu vết.
Ánh mắt sâu thẳm của Chu Úc Đinh khẽ đảo qua, tên tóc vàng kia bị ánh mắt sắc lẹm của cậu quét trúng liền tức khắc im bặt.hay là cậu chạy đi, vừa nãy lúc đi qua đây tớ thấy ở đầu giao lộ có một đồn cảnh sát đấy.
Chu Úc Đinh quay đầu đi, chân mày khẽ nhíu lại một chút. Sao lại có người ngoan ngoãn đến thế cơ chứ, cứ như thể cậu muốn bắt nạt thế nào cũng được vậy.Dì Lương đứng một bên coi như không liên quan gì, khẽ nháy mắt ra hiệu cho Khương Di.
Cuối cùng, Chu Úc Đinh xách ba lô lên, ngồi xổm xuống trước mặt lũ tóc vàng, giọng nói chậm rãi thong thả nhưng lại toát ra vẻ lạnh thấu xương: “Muốn tẩn chết tao?”Thầy chắc là vừa họp xong, trên tay cầm một chiếc bình giữ nhiệt cỡ lớn và một cuốn sổ tay màu đen.
Mấy tên vừa rồi còn huênh hoang hống hách, giờ đây nằm rạp dưới đất ngoan ngoãn như cháu chắt: “Đừng, đừng mà đại ca, hiểu lầm, tất cả đều là hiểu lầm thôi!”Rất nhanh sau đó Ngu Xu đã bắt gặp bạn học, mấy người tíu tít bàn tán về chuyện chia lớp năm lớp 11 rồi kéo nhau đi thẳng, không thèm ngoảnh đầu lại lấy một lần.
Bọn họ lăn lộn ở trường nghề, quanh năm đánh lộn quậy phá chưa từng gặp phải đối thủ nào ra hồn.
Hôm qua nghe tin chị đại tỏ tình bị cự tuyệt là máu nóng nổi lên ngay, tranh nhau muốn cho cái thằng nhóc không biết trời cao đất dày kia một bài học nhớ đời.Một chọi ba, cái người Chu Úc Đinh đó làm sao mà nắm chắc phần thắng được chứ!
Dù sao trong mắt bọn họ, học sinh trường Phụ thuộc đều là một lũ mọt sách trói gà không chặt, chỉ cần dọa dẫm hai câu là sợ tè ra quần rồi.
Ai mà ngờ được, Chu Úc Đinh lại là kẻ đáng sợ, biết đánh đấm đến mức này cơ chứ!Giọng điệu ngông cuồng đến cực điểm.
Một chọi ba, thắng tuyệt đối! Chuyện này mà đồn ra ngoài thì nhục nhã ê chề biết bao nhiêu!Khương Di biết tiêu chuẩn tuyển chọn vệ sĩ của mẹ cô là phải hạ gục được hai người trên võng đài quyền anh.
Chu Úc Đinh đứng dậy, đôi chân dài lại bồi thêm một cú đá nhẹ, không nhanh không chậm rút điện thoại ra bấm số 115 gọi xe cấp cứu.
Báo xong địa chỉ, cậu cúp máy rồi mới buông một câu: “Lần sau muốn tìm tôi gây sự, nhớ tự mình gọi sẵn xe cấp cứu trước đi!”Hôm nay cô mặc một chiếc váy yếm jean, đeo chiếc ba lô hai quai, làn gió nhẹ thổi tung mái tóc đen nhung, đôi mắt hạnh trong vắt như chưa từng nhuốm bụi trần đang nhìn thẳng vào cậu không chớp.
Giọng điệu ngông cuồng đến cực điểm.mẹ kiếp mày nói một tiếng xem nào?!
Tên tóc vàng bị cậu giẫm trúng tay đau đớn la oai oái: “Không… không dám nữa.”Thiếu niên có đôi mắt hẹp dài, sống mũi cao thẳng, đường nét gương mặt góc cạnh vô cùng sắc nét.
“Lũ đần!” Chu Úc Đinh chửi một câu.Chu Úc Đinh cất điện thoại đi, tùy tiện ném chiếc ba lô cái bộp xuống đất, sải bước lao về phía trước với một vận tốc nhanh và đầy hung hãn.
Giải quyết xong xuôi, Chu Úc Đinh lúc này mới vác ba lô sải bước đi ra ngoài ngõ.
Lúc đi qua người Khương Di, cậu cũng không quên liếc nhìn cô một cái: “Đi thôi, đại tiểu thư.”Hôm đó, Khương Di cứ thế đi theo sau lưng Chu Úc Đinh để ra khỏi ngõ Thạch Lựu.
Hôm đó, Khương Di cứ thế đi theo sau lưng Chu Úc Đinh để ra khỏi ngõ Thạch Lựu.
Cô không nói câu nào, Chu Úc Đinh cũng chẳng buồn hỏi, hai người một trước một sau, luôn giữ khoảng cách chừng hai mét.Chu Úc Đinh quay đầu đi, chân mày khẽ nhíu lại một chút.
Ra khỏi con ngõ nhỏ ngoằn ngoèo như mê cung, không gian trước mắt bỗng chốc trở nên rộng rãi, thoáng đãng. Con phố quen thuộc tấp nập xe cộ qua lại hiện ra, phía cuối con đường có thể nhìn thấy khu chung cư Cẩm Vân Đình.Cô nhìn thẳng về phía trước, giả vờ như mình chỉ là một người qua đường vô tình đi ngang qua.
Khương Di thở phào nhẹ nhõm, thực ra lúc điện thoại có tín hiệu trở lại, cô đã kịp mở bản đồ lên rồi. Sau đó thấy hướng đi của Chu Úc Đinh trùng khớp với bản đồ nên cô mới dám tiếp tục bước theo.” Động tác chơi game của Chu Úc Đinh rõ ràng khựng lại một nhịp, ánh mắt rốt cuộc cũng chịu rời khỏi màn hình điện thoại.
Đối diện khu Cẩm Vân Đình là một khu tập thể cũ. Các tòa nhà cao sáu tầng, xung quanh bày bán đủ loại đồ ăn vặt, có cả chợ dân sinh và cửa hàng quần áo, vừa nhìn qua đã thấy ngập tràn không khí sinh hoạt đời thường.Thôi kệ đi, cậu thích vỗ tay thì cô vỗ tay cho cậu vui lòng vậy.
Bước ra khỏi ngõ Thạch Lựu, Khương Di nhìn thấy Chu Úc Đinh băng qua đường cái, rồi nhanh chóng chìm nghỉm vào dòng người đông đúc.”
Cô vừa rảo bước về nhà vừa ngẫm nghĩ, cái người kia, thực sự là Chu Úc Đinh – vị đại thần học bá môn Vật lý từng đánh bại biết bao học thần của trường Trung học Minh Tín ở Kinh Thị sao?Đối diện khu Cẩm Vân Đình là một khu tập thể cũ.
Thầy Tề Kiện đã nhận xét về cậu thế nào ấy nhỉ? Lễ phép khiêm tốn, lại còn rất nhiệt tình giúp đỡ mọi người?Cậu tặc lưỡi một tiếng đầy mất kiên nhẫn, cái cô tiểu thư này sao lại còn tò mò đi theo vào đây nữa chứ.
Lễ phép ư? Nhưng cậu mở miệng ra là chửi người khác là lũ đần.Mấy tên tóc vàng hoe huênh hoang lúc nãy giờ đang nằm la liệt dưới đất, miệng không ngừng r*n r* kêu đau, tiếng xin tha vang lên không ngớt.
Khiêm tốn ư? Thôi xin đi, cảm giác cái tên đó chẳng cần điểm tựa nào cũng có thể ngông nghênh nhấc bổng cả trái đất lên được ấy chứ.Khương Di xưa nay vốn là người lành tính, những chuyện vặt vãnh này cô chẳng buồn đôi co làm gì.
Nhiệt tình ư? Nhiệt tình gọi xe cấp cứu cho người ta sau khi tẩn người ta một trận nhừ tử đấy à?Cô mím môi, tuy ánh mắt vẫn còn lộ vẻ sợ sệt nhưng không hề né tránh, vô cùng thành thật trả lời: “Ừm, hay lắm.
Đánh nhau hung hãn như vậy, chắc chắn là dân có máu mặt ngoài xã hội rồi.Trường Phụ thuộc chia mỗi khối học một tòa nhà riêng biệt, tòa nhà của khối 11 có tên là Tri Hành, tổng cộng có mười lớp tự nhiên và tám lớp xã hội.
Tuy nhiên, cậu đánh nhau thực sự rất cừ. Một chọi ba, thân thủ nhanh nhẹn phi thường, rất thích hợp để làm vệ sĩ.Một lũ nhóc trẩu tre mới lớn, giọng điệu kiêu ngạo ngông cuồng.
Mẹ của Khương Di là bà Chương Tịnh, do đặc thù công việc nên phải bay đi bay về khắp nơi trên thế giới, bên cạnh lúc nào cũng có ít nhất sáu vệ sĩ tháp tùng.
Khương Di biết tiêu chuẩn tuyển chọn vệ sĩ của mẹ cô là phải hạ gục được hai người trên võng đài quyền anh.Khương Di chỉ nghe vài câu là đoán ra ngay được sự tình, rõ ràng là màn kịch đàn em giúp chị đại đi cưỡng ép trai nhà lành.
Cái tên Chu Úc Đinh này thậm chí còn cân được nhiều hơn một người nữa cơ.Cái tên Chu Úc Đinh này thậm chí còn cân được nhiều hơn một người nữa cơ.
Trong lúc suy nghĩ miên man, nỗi u uất đè nặng trong lòng cô suốt nhiều ngày qua bỗng chốc tan biến tự bao giờ, cô đã về đến nhà từ lúc nào không hay.Cuối cùng, cái tên tóc vàng đang nằm dưới đất nhịn không nổi nữa, ôm bụng phì cười thành tiếng: “Mẹ nó chứ, đáng yêu kinh khủng khiếp hahaha…
Trong phòng khách, Ngu Khiết đang cùng Ngu Xu xem lại bảng điểm cuối học kỳ một của cô ta, hai mẹ con nói cười vui vẻ trông vô cùng hòa thuận.
Dì Lương đứng một bên coi như không liên quan gì, khẽ nháy mắt ra hiệu cho Khương Di.”Cứ đi lên phía trước tìm người hỏi đường vậy”, cô nghĩ thầm, nhăn mũi rảo bước một lát, rất nhanh sau đó đã nghe thấy tiếng người lao xao vọng lại.
Thấy cô vào cửa, Ngu Khiết vẫy vẫy tay: “A Di về rồi đấy à, lại đây ăn chút hoa quả con.”Khương Di lập tức liên tưởng đến mấy trò diễn xiếc bán nghệ dạo ngày xưa trên phố, nào là đập đá trên ngực, nuốt bảo kiếm, một mình chọi mười người, mỗi lần biểu diễn xong đều sẽ hô hào vài tiếng để đổi lấy tràng pháo tay ròn rã của khán giả.
Khương Di cúi gầm mặt, không nói một lời liền đi thẳng lên lầu.Cơn gió sớm mang theo hơi lạnh thổi tung tấm rèm cửa, cậu nam sinh mặc bộ đồng phục xanh trắng đang ngủ rất say, đôi bàn tay đan vào nhau đặt tự nhiên trên mặt bàn.
Cô mới đi được vài bậc cầu thang, liền nghe thấy Ngu Xu hạ thấp giọng nói: “Con đã bảo mẹ rồi, đừng có đem mặt nóng dán vào mông lạnh của người ta nữa. Trong mắt nó, mẹ chẳng qua chỉ là một bà mẹ kế độc ác thôi, tỏ ra ân cần làm cái gì.”Giải quyết xong xuôi, Chu Úc Đinh lúc này mới vác ba lô sải bước đi ra ngoài ngõ.
“Con đừng có nói bậy.””.
“Được rồi, được rồi, tai vách mạch rừng, con không nói nữa. Nhưng mà này, cái cô đại tiểu thư này khi nào mới đi thế mẹ, không lẽ định ở cùng tụi mình mãi sao? Con từ nhỏ đã không vừa mắt nó rồi.”Khương Di chẳng thèm để ý đến hai mẹ con họ, thu dọn ba lô xong xuôi liền khoác lên vai đi ra cửa.
…Trong lòng Khương Di chợt dấy lên một cảm giác vô cùng kỳ diệu.
Khương Di mím môi, những ngón tay âm thầm siết chặt lấy quai ba lô. Những lời này như một gáo nước lạnh nhắc nhở cô rằng, sự yên bình trong ngôi nhà này những ngày qua chỉ là vỏ bọc giả tạo mà thôi.
Cho dù bề ngoài có hòa hợp đến đâu đi chăng nữa thì việc cô đến Lam Thành và dọn vào ngôi nhà này vốn dĩ đã là một kẻ ngoài cuộc không được chào đón rồi.”Mẹ kiếp, họ Chu kia, mày đừng có mà rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt.
Ngày hôm sau, trường Phụ thuộc chính thức khai giảng.Tấm lần trước chụp không rõ lắm, sáng nay thầy chủ nhiệm vừa gửi lại một tấm mới, để thầy cho em xem.
Sáng sớm lúc bảy giờ, chú Lưu tài xế lái xe đưa hai đứa trẻ cùng đến trường. Suốt cả quãng đường Khương Di và Ngu Xu hoàn toàn không nói với nhau câu nào, mỗi người ngồi một bên cửa sổ, mối quan hệ trông vô cùng tồi tệ.Đánh nhau hung hãn như vậy, chắc chắn là dân có máu mặt ngoài xã hội rồi.
Vì ngày khai giảng lượng xe cộ và người đi lại rất đông đúc, nên khi còn cách cổng trường chừng ba trăm mét, chú Lưu đã để hai cô xuống xe, không quên làm theo lời dặn của Ngu Khiết là bảo Ngu Xu ở trường học cố gắng chiếu cố Khương Di nhiều hơn một chút. Ngu Xu chẳng biết có lọt tai câu nào không, chỉ ậm ừ cho qua chuyện.Được chị Nhàn của tụi tao để mắt tới thì lo mà mở cờ trong bụng đi, đừng có mà làm bộ làm tịch.
Xuống xe, hai người một trước một sau bước đi. Rất nhanh sau đó Ngu Xu đã bắt gặp bạn học, mấy người tíu tít bàn tán về chuyện chia lớp năm lớp 11 rồi kéo nhau đi thẳng, không thèm ngoảnh đầu lại lấy một lần.…
Trường Phụ thuộc chia mỗi khối học một tòa nhà riêng biệt, tòa nhà của khối 11 có tên là Tri Hành, tổng cộng có mười lớp tự nhiên và tám lớp xã hội. Tầng một là khu vực văn phòng giáo viên, tầng hai, tầng ba và tầng bốn là phòng học của các lớp.Cô không nói câu nào, Chu Úc Đinh cũng chẳng buồn hỏi, hai người một trước một sau, luôn giữ khoảng cách chừng hai mét.
Thầy Tề Kiện đã nhắn tin từ sớm bảo Khương Di đến văn phòng lấy đồng phục, sẵn tiện làm quen với các thầy cô bộ môn luôn. Lúc Khương Di đến nơi thì các thầy cô đều đã đi họp ban giám hiệu hết, trong văn phòng trống trơn không một bóng người…Thần sắc vô cùng lạnh lùng, chiếc cằm khẽ hếch lên, toát ra vẻ thanh tú nhưng cũng đầy kiêu ngạo.
Khoan đã, cũng không hẳn là không có ai. Trên chiếc bàn học cạnh cửa sổ có một nam sinh đang nằm gục xuống.”Hửm?
Cơn gió sớm mang theo hơi lạnh thổi tung tấm rèm cửa, cậu nam sinh mặc bộ đồng phục xanh trắng đang ngủ rất say, đôi bàn tay đan vào nhau đặt tự nhiên trên mặt bàn.Khương Di nghiêng đầu nhìn qua một cái, phát hiện đó là một đôi bàn tay rất đẹp.
Khương Di nghiêng đầu nhìn qua một cái, phát hiện đó là một đôi bàn tay rất đẹp. Các khớp ngón tay thon dài gầy guộc, mu bàn tay dính vài vết xước nhỏ sần sùi sương gió, nổi bật trên làn da trắng lạnh trong suốt, các đường mạch máu hiện rõ mồn một.” Chu Úc Đinh thấp giọng chửi một câu, rút chân ra khỏi cái ôm của tên kia, bấy giờ mới ngước mắt lên nhìn Khương Di.
Trước đây khi còn học ở trường Minh Tín, Khương Di đã gặp rất nhiều học sinh ở văn phòng giáo viên.
Người thì đến hỏi bài khó, người đến nộp bài tập, người thì bị phạt đứng phê bình, nhưng đây là lần đầu tiên cô thấy có người nằm gục ra bàn ngủ ngon lành thế này.Trước khi đi, như sực nhớ ra điều gì, thầy “ồ” lên một tiếng: “Chờ chút đã Khương Di, không phải em muốn xem ảnh của Chu Úc Đinh sao?
Dám ngủ ngay trong văn phòng giáo viên, cái người này phải ngông cuồng đến mức nào cơ chứ.”
Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng Khương Di vẫn rất tinh tế nhẹ nhàng đóng cửa lại, rồi cẩn thận kéo ghế ngồi xuống phía đối diện, không hề phát ra một tiếng động nhỏ nào.Một chọi ba, thắng tuyệt đối!
Đợi chừng mười phút thì thầy Tề Kiện quay lại.”
Thầy chắc là vừa họp xong, trên tay cầm một chiếc bình giữ nhiệt cỡ lớn và một cuốn sổ tay màu đen.”
Vừa bước vào cửa nhìn thấy Khương Di, thầy Tề Kiện liền đẩy gọng kính cười hớn hở: “A, Khương Di em đến sớm thế, đợi lâu chưa?”Lần này, cô rốt cuộc cũng nhìn rõ được diện mạo của Chu Úc Đinh.
“Dạ chưa, em cũng vừa mới tới thôi.””
Cô vừa dứt lời, liền nhận thấy ngón tay của cậu nam sinh đối diện dường như khẽ cử động một chút.”Ờ nhỉ, mẹ suýt chút nữa thì quên mất.
Thầy Tề Kiện đưa túi đựng đồng phục cho cô, rồi dặn dò thêm vài điều về thủ tục chuyển trường của học sinh mới.
Trước khi đi, như sực nhớ ra điều gì, thầy “ồ” lên một tiếng: “Chờ chút đã Khương Di, không phải em muốn xem ảnh của Chu Úc Đinh sao? Tấm lần trước chụp không rõ lắm, sáng nay thầy chủ nhiệm vừa gửi lại một tấm mới, để thầy cho em xem.”Trong mắt nó, mẹ chẳng qua chỉ là một bà mẹ kế độc ác thôi, tỏ ra ân cần làm cái gì.
Cũng chẳng biết thầy Tề Kiện có sự hiểu lầm tai hại gì mà lại khăng khăng cho rằng Khương Di rất muốn xem ảnh của Chu Úc Đinh.” Chu Úc Đinh cuối cùng cũng chịu lên tiếng: “Tẩn chết tôi đi, nhào vô.
Thực ra trong lớp có một học sinh đạt giải đặc biệt cuộc thi Vật lý khiến thầy vô cùng tự hào, cứ hễ gặp học sinh mới là thầy lại muốn lôi ra để khoe khoang một chút.Nhiệt tình ư?
Khương Di hoàn toàn không có cơ hội từ chối, chiếc điện thoại đã được chìa ra ngay trước mặt cô.Ối dồi ôi đau quá…
Lần này, cô rốt cuộc cũng nhìn rõ được diện mạo của Chu Úc Đinh.Cô cầm điện thoại tiến lên vài bước, định bụng sẽ gọi xe cấp cứu 115 hay gì đó, thế nhưng cảnh tượng đập vào mắt lại khác xa hoàn toàn so với những gì cô tưởng tượng.
Đó là một tấm ảnh thẻ vô cùng quy củ, chính là kiểu ảnh được dán trên bảng vinh danh của nhà trường, góc chụp và ánh sáng dìm hàng nhất, thế nhưng dẫu vậy cũng không thể làm giảm đi nét anh tuấn, sắc sảo của thiếu niên.Trong lúc suy nghĩ miên man, nỗi u uất đè nặng trong lòng cô suốt nhiều ngày qua bỗng chốc tan biến tự bao giờ, cô đã về đến nhà từ lúc nào không hay.
Bức ảnh của Chu Úc Đinh cũng giống như con người thật của cậu vậy, mang lại cho người nhìn một cảm giác vô cùng kinh diễm.”
Là kiểu kinh diễm khiến người ta ngay từ cái nhìn đầu tiên đã không thể rời mắt được.”
Thiếu niên có đôi mắt hẹp dài, sống mũi cao thẳng, đường nét gương mặt góc cạnh vô cùng sắc nét. Đôi đồng tử có màu nâu nhạt trong vắt tựa như viên đá hổ phách. Thần sắc vô cùng lạnh lùng, chiếc cằm khẽ hếch lên, toát ra vẻ thanh tú nhưng cũng đầy kiêu ngạo.Lúc đi qua người Khương Di, cậu cũng không quên liếc nhìn cô một cái: “Đi thôi, đại tiểu thư.
Quả nhiên, cậu chính là Chu Úc Đinh.Khương Di không thuộc đường, cô do dự dừng bước, nhìn ba ngã rẽ trước mặt rồi chọn một lối đi trông thuận mắt nhất để bước vào.
Thầy giáo chắc hẳn không hề hay biết cậu học trò cưng học bá mà mình tự hào nhất, khi đi đánh nhau ngoài phố cũng thuộc hạng nhất nhì đâu nhỉ.Lúc Khương Di đến nơi thì các thầy cô đều đã đi họp ban giám hiệu hết, trong văn phòng trống trơn không một bóng người…
Đây có được coi là bí mật nhỏ giữa cô và Chu Úc Đinh không? Trong lòng Khương Di chợt dấy lên một cảm giác vô cùng kỳ diệu.Thấy cô vào cửa, Ngu Khiết vẫy vẫy tay: “A Di về rồi đấy à, lại đây ăn chút hoa quả con.
Gương mặt thầy Tề Kiện không giấu nổi vẻ đắc ý: “Tấm này rõ mặt hơn nhiều rồi đúng không, thế nào, lần này nhìn rõ rồi chứ?”
“Dạ?” Khương Di sực tỉnh hồn lại, gật gật đầu: “Vâng, em nhìn rõ rồi ạ.”
Hai thầy trò cứ thầm thì to nhỏ với nhau, hoàn toàn không chú ý đến phía sau, cậu nam sinh đang ngủ gục từ lúc nào đã tỉnh dậy và ngồi nhổm dậy.
Chu Úc Đinh dụi dụi mắt, cơn ngái ngủ mới thức dậy khiến tinh thần cậu có chút uể oải.
Cậu chống cằm, dáng vẻ cà lơ phất phơ quay sang hỏi: “Lão Tề, hai người đang lén xem ảnh nóng của em đấy à?”
Hết chương 3