Nắng Hạ Không Phai

Chương 2

Chương 2

Hiệu sách không mấy đứng đắn

Hiệu sách này không được rộng rãi cho lắm, người nào dáng cao một chút là phải cúi đầu mới vào được. 

Lúc này, bên cạnh bức tường có một bóng người cao gầy đang đứng tựa vào, thiếu niên hơi cúi đầu, một tay đút túi quần, dáng vẻ sạch sẽ phóng khoáng vô cùng hút mắt.

Ánh đèn trong tiệm mờ ảo không rõ, mạng nhện ở góc tường đã rách mất một nửa. Không gian u ám như vậy bỗng chốc lại trở nên bừng sáng nhờ dáng dấp của thiếu niên, khiến người ta không thể rời mắt.

Sau một hồi im lặng, cô gái kia tức nổ đom đóm mắt, hậm hực ném lại một câu: “Chu Úc Đinh, mẹ kiếp cậu chết chắc rồi!” rồi xô cửa lao ra ngoài. Lúc đi ngang qua Khương Di, bả vai cô ta còn hích mạnh vào người cô một cái.​Chu Úc Đinh khoanh hai tay trước ngực bước ra ngoài, đôi chân dài sải bước nhanh nhẹn: “Cháu không bán tiếng cười.

Giây trước còn thâm tình tha thiết, giây sau đã như kẻ thù không đội trời chung, sự tình xoay chuyển quá nhanh khiến người ta không kịp trở tay. 

Khương Di ngẩn người ra một thoáng, rồi chợt cảm nhận được một ánh nhìn lành lạnh đang dán lên người mình.​Khương Di nhận ra loại kẹo này, đây là một thương hiệu kẹo nội địa và ít người biết đến tên là Lumen, ở siêu thị thường bán theo từng thỏi, mỗi thỏi ba viên, vị ăn khá ngon.

Ờ phải rồi, suýt nữa thì quên mất, đương sự đi một người, nhưng vẫn còn một người ở lại mà.​”

Giống như đứa trẻ làm chuyện xấu bị bắt quả tang tại trận, Khương Di lập tức cúi gầm mặt xuống, giả vờ làm một học sinh ngoan ngoãn, toàn tâm toàn ý dồn hết tâm trí vào trang sách.​Tiếng máy quét mã kêu tít tít hai tiếng: “Ba mươi bảy tệ.

Ngay sau đó, cậu nam sinh rảo bước đi về phía cô. Lúc cậu lướt qua, Khương Di ngửi thấy một mùi hương chanh thoang thoảng.​Cô cuống quýt xua tay: “Không cần đâu, không cần đâu, vừa rồi tớ chẳng nghe thấy gì hết.

Cậu rất cao, khi đến gần, Khương Di cảm nhận được một áp lực vô hình ập thẳng vào mặt, đến cả ánh sáng cũng bị che khuất. 

Khương Di không dám ngước mắt lên nhìn thẳng, chỉ cúi đầu, nhìn thấy một đôi giày thể thao dừng lại ngay trước mặt mình.​Ngay từ đầu cô đã thấy hiệu sách này kỳ quái rồi, bây giờ lại vô tình nghe thấy bí mật của đối phương, trong lòng càng thêm chột dạ.

Đôi giày thể thao rất trắng, nhìn ngược lên trên là hai ống quần thể thao rộng thùng thình rủ xuống, vạt áo khoác quanh hông hơi nhăn một chút nhưng không hề làm giảm đi vẻ mỹ cảm. Chân rất dài, Khương Di thầm đánh giá, tỉ lệ cơ thể này chắc chắn là đạt chuẩn tỉ lệ vàng rồi.​”

Cô còn đang mải đánh giá thì giọng nói của thiếu niên đột ngột vang lên: “Đại tiểu thư, đừng chắn đường chứ!”​Còn về phần hai đứa con, chị gái của Khương Di đã trưởng thành và đang lập nghiệp ở Thượng Hải, còn trong thời gian này công ty của bà Chương Tịnh lại gặp khủng hoảng tài chính trầm trọng.

Giọng điệu lạnh lùng hết mức có thể, cứ như thể nói thêm một lời nữa là sẽ lấy mạng cậu không bằng.​ờm…

Sau này khi đã quen thân nhau, có lần Khương Di hỏi Chu Úc Đinh vì sao ngày hôm đó lại gọi cô là “đại tiểu thư”. Chu Úc Đinh đã trả lời thế này:​Còn hiện tại, Khương Di ngẩn người ra một lúc, im lặng lùi lại phía sau để nhường lối đi, nhỏ giọng nói: “Xin lỗi cậu.

“Thì là ấn tượng đầu tiên thôi. Lúc đó cậu mặc váy trắng đi giày trắng đứng ở đấy, khép nép quy củ đúng chuẩn một bé ngoan, trông giống hệt mấy cô tiểu thư khuê các trong phim truyền hình, suốt ngày cấm cung trong nhà, chưa từng trải sự đời ấy.”​”

Dĩ nhiên, đó đều là chuyện của sau này.​Cái hiệu sách này ngày thường vắng như chùa Bà Đanh, chỉ khi nào có Chu Úc Đinh ở đây thì mới có mấy cô nữ sinh đến vây quanh ngắm nghía.

Còn hiện tại, Khương Di ngẩn người ra một lúc, im lặng lùi lại phía sau để nhường lối đi, nhỏ giọng nói: “Xin lỗi cậu.”​Điều này dẫn đến việc trong nhà cô có rất nhiều sách, từ sách tiếng Trung cho đến sách tiếng nước ngoài, từ nghiêm túc cho đến giải trí đều có đủ, tất cả được xếp gọn trong một căn phòng riêng biệt và không cho người ngoài vào, cứ như đang giấu báu vật vậy.

Cũng chẳng biết đối phương có nghe thấy hay không, đôi giày thể thao màu trắng kia không hề dừng lại lấy một giây, lập tức bước qua người cô.​Không ít cổ đông và nhà đầu tư quá khích đã đến tận nhà quấy rối, dọa dẫm sẽ bắt cóc Khương Di để ép bà Chương Tịnh phải bán công ty.

Chu Úc Đinh không nói gì thêm, đi thẳng đến chiếc kệ nhỏ cạnh quầy thu ngân chọn lựa một hồi, cầm lên một viên kẹo không rõ vị gì, bóc lớp giấy gói rực rỡ màu sắc rồi cho vào miệng.​”

Cậu đứng sau quầy thu ngân, vớ lấy chiếc điều khiển tùy ý chuyển kênh tivi. Kênh khoa học giáo dục đang chiếu chương trình Thế giới động vật, đoạn nói về một đàn sư tử đang tìm bạn đời. 

Sau đó, như thể cả người không có xương, cậu lười nhác ngả rạp người ra sau tựa vào lưng ghế, tay bấm điều khiển tanh tách, viên kẹo cứng trong miệng bị nhai rồm rộp, rõ ràng là tâm trạng đang rất tệ.​Chu Úc Đinh đã đi ra đến cửa, cậu dắt chiếc xe đạp ra rồi xoải chân dài leo lên, rút điện thoại ra trả lời vài tin nhắn, lười nhác vẫy tay chào chú Trương: “Cháu về đây —”

Hiệu sách này ngày thường chẳng có mấy khách khứa, mở ra thuần túy là để ông chủ là chú Trương giết thời gian.​” Ngu Xu vặn nắp chai nước, liếc nhìn Khương Di đang cắm cúi ăn cơm ở bàn ăn một cái, rồi “bộp” một tiếng đóng mạnh cửa tủ lạnh lại, xỏ dép lê lẹt bẹt đi lên lầu.

Chu Úc Đinh khẽ nheo mắt, giơ tay vuốt lại mái tóc đen rối bời, khi ngửa đầu lộ ra đường viền xương hàm vô cùng bảnh bao, yết hầu nhô cao sắc nét. 

Sau khi lấy lại bình tĩnh, cậu đảo mắt nhìn quanh một lượt, rồi ánh mắt lại một lần nữa dừng lại trên người Khương Di.​Ngay sau đó, cậu nam sinh rảo bước đi về phía cô.

Cô thiếu nữ mặc chiếc váy dài quá đầu gối, khí chất sạch sẽ trong trẻo hoàn toàn lạc quẻ với không gian cũ kỹ của hiệu sách. 

Chu Úc Đinh liếc nhìn, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác quen thuộc mơ hồ.​”

Ánh hoàng hôn ngoài kia đỏ rực như lửa, một góc chân trời như một bảng pha màu bị lật đổ, nhuộm thắm những sắc cam đậm nhạt đan xen.​Ngõ Đông Đường Tử, nơi mà mười bảy năm qua Khương Di đã gắn bó.

Như có sợi dây cảm ứng, Khương Di vô tình ngẩng đầu lên, ánh mắt đụng nhau chan chát với đối phương, không lệch đi một li.​Trong tiềm thức, Khương Di luôn cho rằng những cuốn sách có bìa đẹp thì nội dung chắc cũng không đến nỗi nào.

Bị chính chủ phát hiện mình nhìn lén, cậu lại tỏ ra vô cùng thản nhiên, không né không tránh, cứ thế thẳng thắn mà đánh giá Khương Di. 

Bầu không khí hơi ngưng đọng lại, giống như mặt sông vào mùa đông, đang đóng băng lại từng chút một.​《Bí kíp yêu đương kiểu Plato》

Một lát sau, Khương Di đành chịu thua trước.​”

Cô nghĩ thầm, có lẽ đối phương đang để ý chuyện bí mật “bất lực” vừa rồi bị cô nghe thấy. Dù sao thì con trai ai chẳng sĩ diện chuyện này, cậu không định giết người diệt khẩu cô đấy chứ?​Cậu đứng sau quầy thu ngân, vớ lấy chiếc điều khiển tùy ý chuyển kênh tivi.

Trời xanh chứng giám, cô thật sự không cố ý nghe lén, chẳng qua chỉ vào đây mua cuốn sách thôi, ai mà ngờ được một đôi nam nữ lại đứng ở nơi tôn nghiêm của tri thức để bàn luận về cái chuyện nhạy cảm đó cơ chứ.​Lúc đó cậu mặc váy trắng đi giày trắng đứng ở đấy, khép nép quy củ đúng chuẩn một bé ngoan, trông giống hệt mấy cô tiểu thư khuê các trong phim truyền hình, suốt ngày cấm cung trong nhà, chưa từng trải sự đời ấy.

Để chứng minh mình thực sự chỉ đến mua sách, Khương Di tùy tiện vớ đại hai cuốn sách trên kệ rồi đi đến quầy thu ngân. 

Chưa kịp để cô mở lời, cậu nam sinh đã bốc mấy viên kẹo trên kệ đưa cho cô: “Cầm lấy.”​Hiệu sách này ngày thường chẳng có mấy khách khứa, mở ra thuần túy là để ông chủ là chú Trương giết thời gian.

Khương Di ngơ ngác, mờ mịt ngước mắt lên, vô cùng tự giác mà hỏi một câu: “Tiền bịt miệng?”​Ngay sau đó, tiếng bước chân đi từ trên xuống, dừng lại trước tủ lạnh.

Cô cuống quýt xua tay: “Không cần đâu, không cần đâu, vừa rồi tớ chẳng nghe thấy gì hết.” 

Cho dù có nghe thấy thật thì cô cũng sẽ sống để bụng chết mang theo, Khương Di không phải kiểu người thích đi buôn chuyện của người khác.​Khương Hạo Thành tuy không phải người chồng tốt, nhưng ông ta có tiền có thế, Khương Di ở Lam Thành ít nhất cũng được an toàn.

Có lẽ vì khí thế của cậu nam sinh này quá đáng sợ nên khi nói câu này, giọng cô có chút run rẩy.​Lo lắng Khương Di ở lại Kinh Thị sẽ gặp nguy hiểm, bà đành phải để cô tạm thời đi theo Khương Hạo Thành đến Lam Thành lánh nạn.

Khương Di vừa dứt lời, liền thấy cậu nam sinh cúi đầu xuống, khóe môi dường như khẽ nhếch lên thành một nụ cười nhàn nhạt: “Cậu nghĩ đi đâu thế bạn học nhỏ, tiệm đang có chương trình khuyến mãi, mua sách tặng kẹo.”​”

Biết mình đã nghĩ quá nhiều, vành tai Khương Di lập tức nóng ran: “Ờ… ờm…”​Khương Di tìm một chiếc lọ thủy tinh bỏ mấy viên kẹo vào đó, dù sao cũng là đồ của người lạ đưa cho nên cô không dám ăn.

Khương Di đành phải nhận lấy mấy viên kẹo, đưa hai cuốn sách cầm đại lúc nãy qua: “Tớ lấy hai cuốn này.”​Cô thực ra là một người rất thích mua sách, chỉ cần thấy tên sách hay hay hoặc có một câu nói nào đó chạm đến cảm xúc là cô sẽ rinh ngay về bộ sưu tập của mình.

Bàn tay nhận lấy sách có các khớp xương rõ ràng, ngón tay thon dài trắng trẻo, ở lòng bàn tay có một nốt ruồi son nhỏ xíu. 

Khương Di nhìn chăm chú thêm hai giây, liền nghe thấy đối phương kéo dài giọng hỏi: “Cậu chắc chắn… muốn mua hai cuốn này chứ?”​muốn mua hai cuốn này chứ?

“Hả?” Khương Di chưa kịp hiểu ý của cậu, gật đầu lia lịa như gà mổ thóc: “Ừm ừm, hai cuốn sách này tớ thích lắm, đạo lý đơn giản mà sâu sắc, khiến người ta thức tỉnh, rất đáng để đọc.”​”

Thực ra cô đang sợ gần chết. Ngay từ đầu cô đã thấy hiệu sách này kỳ quái rồi, bây giờ lại vô tình nghe thấy bí mật của đối phương, trong lòng càng thêm chột dạ. 

Tục ngữ nói quả không sai, tò mò hại thân. 

Nghĩ vậy, Khương Di chỉ muốn nhanh nhanh chóng chóng rời khỏi đây.​Bị chính chủ phát hiện mình nhìn lén, cậu lại tỏ ra vô cùng thản nhiên, không né không tránh, cứ thế thẳng thắn mà đánh giá Khương Di.

Tiếng máy quét mã kêu tít tít hai tiếng: “Ba mươi bảy tệ.” Chu Úc Đinh nói xong, ném cho cô một ánh nhìn đầy ẩn ý.​”

Khương Di lúng túng rút điện thoại ra thanh toán tiền, sau đó chẳng kịp nhét sách vào ba lô, cứ thế ôm bo bo trước ngực, vội vã chạy biến ra khỏi hiệu sách như bị ma đuổi.​”Cái con bé này lúc nào cũng hiểu chuyện quá mức, phu nhân bảo dì đi theo cháu đến Lam Thành này là vì sợ cháu phải chịu thiệt thòi đấy.

Cô vừa đi trước một bước thì chú Trương chủ hiệu sách cũng vừa vặn quay về. 

Chú Trương vừa phành phạch quạt nan vừa cười hớn hở, nhìn cái mặt hồng hào hỉ hả là biết ngay vừa thắng cờ ở đầu ngõ rồi.​Bóng hình thiếu niên lướt qua nhanh như một tia chớp, rồi nhanh chóng mất hút ở phía cuối con ngõ.

Thấy chú Trương về, Chu Úc Đinh cũng khoác ba lô lên vai chuẩn bị đi. 

Chú Trương vỗ vỗ vai cậu: “A Úc, vừa rồi trong tiệm có khách à? Lại còn là một cô bé nữa, khai mau, cháu làm gì con người ta rồi? Chú thấy sắc mặt con bé tái mét, không phải bị cháu bắt nạt đấy chứ?”​Khương Di nhìn chăm chú thêm hai giây, liền nghe thấy đối phương kéo dài giọng hỏi: “Cậu chắc chắn…

Chu Úc Đinh chỉ đến trông quán hộ thôi, chú Trương là con nghiện cờ chính hiệu, một ngày luôn dành ra vài tiếng đồng hồ ở sới cờ để so tài với người ta. 

Hôm nay thím Trương bận đi đón cháu ngoại ở lớp năng khiếu nên mới phải gọi cậu tạm thời sang trông giúp.​Chú thấy sắc mặt con bé tái mét, không phải bị cháu bắt nạt đấy chứ?

Cậu tặc lưỡi một tiếng: “Thôi đi chú, nhát như thỏ đế ấy, cháu còn chẳng buồn làm gì.”​” Chu Úc Đinh nói xong, ném cho cô một ánh nhìn đầy ẩn ý.

Chú Trương cười ha hả vài tiếng, khoác vai cậu nịnh nọt: “Úi chà, nhờ vía của cháu mà cái tiệm nhỏ của chú hôm nay mới có khách ghé thăm đấy. A Úc này, hay là sau này ngày nào cháu cũng ra đứng trước cửa làm mẫu chiêu tài cho chú đi, cái mặt này của cháu, cứ đứng im đấy không cần nói câu nào cũng đủ để mấy đứa con gái xếp hàng cung phụng rồi.”​Thấy chú Trương về, Chu Úc Đinh cũng khoác ba lô lên vai chuẩn bị đi.

Chu Úc Đinh khoanh hai tay trước ngực bước ra ngoài, đôi chân dài sải bước nhanh nhẹn: “Cháu không bán tiếng cười.”​Hôm nay thím Trương bận đi đón cháu ngoại ở lớp năng khiếu nên mới phải gọi cậu tạm thời sang trông giúp.

“Haha… Có cần cười đâu, chú thấy mấy đứa con gái bây giờ lại cứ thích cái bộ dạng lạnh lùng như băng này của cháu đấy.”​Một lát sau, Khương Di đành chịu thua trước.

Cái hiệu sách này ngày thường vắng như chùa Bà Đanh, chỉ khi nào có Chu Úc Đinh ở đây thì mới có mấy cô nữ sinh đến vây quanh ngắm nghía. 

Chú Trương đã tính toán từ lâu rồi, phải biến thằng nhóc này thành linh vật giống như chú mèo thần tài kia, đặt ở cửa tiệm thì đảm bảo tài lộc ùn ùn kéo đến.​Ờ phải rồi, suýt nữa thì quên mất, đương sự đi một người, nhưng vẫn còn một người ở lại mà.

Chu Úc Đinh đã đi ra đến cửa, cậu dắt chiếc xe đạp ra rồi xoải chân dài leo lên, rút điện thoại ra trả lời vài tin nhắn, lười nhác vẫy tay chào chú Trương: “Cháu về đây —”​Chu Úc Đinh không nói gì thêm, đi thẳng đến chiếc kệ nhỏ cạnh quầy thu ngân chọn lựa một hồi, cầm lên một viên kẹo không rõ vị gì, bóc lớp giấy gói rực rỡ màu sắc rồi cho vào miệng.

Ánh hoàng hôn rực rỡ như lửa, nhuộm một tầng màu vàng ấm áp lên ngõ Thạch Lựu.​Cũng chẳng biết đối phương có nghe thấy hay không, đôi giày thể thao màu trắng kia không hề dừng lại lấy một giây, lập tức bước qua người cô.

Khương Di đang đứng trước một giao lộ nhỏ chọn mua lẩu Oden, tay cô đang cầm một chiếc cốc giấy thì nghe thấy phía sau vang lên tiếng chuông xe đạp kính coong, kính coong —​”

Dì chủ quán lẩu Oden là một người phụ nữ vô cùng hiền hậu, nghe tiếng liền vẫy tay cười nói: “A Úc, về nhà đấy à cháu?”​Sau khi lấy lại bình tĩnh, cậu đảo mắt nhìn quanh một lượt, rồi ánh mắt lại một lần nữa dừng lại trên người Khương Di.

“Vâng ạ, hẹn gặp lại dì ngày mai —”​”Hả?

Giọng nói lười nhác, toát ra một vẻ ngông nghênh, phóng khoáng vô cùng quen tai.​Ngày kia là trường Phụ thuộc khai giảng rồi, cô dự định ngày mai sẽ đi dạo xung quanh một vòng nữa để nhớ đường.

Khương Di quay đầu lại, chỉ thấy bóng dáng thiếu niên đang đạp xe lao vun vút qua con ngõ nhỏ cổ kính, gió đêm lùa vào vạt áo cậu mang theo hơi thở nồng đượm của ngày hè. Những vệt sáng tối đan xen đuổi theo sau lưng cậu, rực rỡ và nhiệt huyết.​Chú Trương cười ha hả vài tiếng, khoác vai cậu nịnh nọt: “Úi chà, nhờ vía của cháu mà cái tiệm nhỏ của chú hôm nay mới có khách ghé thăm đấy.

Bóng hình thiếu niên lướt qua nhanh như một tia chớp, rồi nhanh chóng mất hút ở phía cuối con ngõ.​”

…​Đang nói dở thì trên lầu vang lên tiếng bước chân thình thịch, Khương Di ra hiệu bằng ánh mắt, dì Lương cũng là người biết điều nên lập tức ngậm miệng lại.

Khi về đến khu Cẩm Vân Đình, Khương Hạo Thành và Ngu Khiết đều không có nhà, dì Lương – người giúp việc đã để sẵn cơm tối cho Khương Di. 

Thấy cô về, dì Lương vừa bưng thức ăn từ trong bếp ra vừa hỏi cô: “Trường học thế nào rồi cháu, gặp thầy cô giáo chưa?”​Khương Di “vâng” một tiếng: “Không sao đâu ạ, cháu thích nghi được.

“Gặp rồi ạ, tốt lắm dì.” 

Bụng Khương Di cũng không đói lắm, nhưng nhìn dì Lương bận rộn tất bật, cô lại cầm đũa lên ăn thêm một chút.​Chu Úc Đinh liếc nhìn, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác quen thuộc mơ hồ.

Dì Lương bấy giờ mới thở phào nhẹ nhõm: “Thế thì tốt rồi, ông Khương cũng thật là, đã bảo hôm nay ở nhà đưa cháu đến trường, thế mà đùng một cái lại đi công tác…” 

Dì thở dài: “Thời tiết ở Lam Thành này mưa nhiều thật đấy, cả ngày cứ ẩm ướt khó chịu, chẳng phơi khô được cái gì cả. Cháu có chỗ nào không quen thì phải nói với ông Khương nhé, ông ấy dù có bận rộn đến mấy thì vẫn là bố cháu.”​Chưa kịp để cô mở lời, cậu nam sinh đã bốc mấy viên kẹo trên kệ đưa cho cô: “Cầm lấy.

Khương Di “vâng” một tiếng: “Không sao đâu ạ, cháu thích nghi được.”​”

“Cái con bé này lúc nào cũng hiểu chuyện quá mức, phu nhân bảo dì đi theo cháu đến Lam Thành này là vì sợ cháu phải chịu thiệt thòi đấy. Mấy ngày nay ở đây, dì thấy hai mẹ con nhà họ Ngu kia chẳng phải hạng vừa đâu.”​”

“Dì Lương, dì nói nhỏ một chút.”​”

Dì Lương thẳng thắn nói: “Sợ cái gì chứ, mấy lời này dì chỉ nói trước mặt cháu thôi. Cái đứa tên Ngu Xu kia rõ ràng là con riêng, chẳng biết nó lấy đâu ra cái thói hống hách như thế nữa…”​Chu Úc Đinh khẽ nheo mắt, giơ tay vuốt lại mái tóc đen rối bời, khi ngửa đầu lộ ra đường viền xương hàm vô cùng bảnh bao, yết hầu nhô cao sắc nét.

Đang nói dở thì trên lầu vang lên tiếng bước chân thình thịch, Khương Di ra hiệu bằng ánh mắt, dì Lương cũng là người biết điều nên lập tức ngậm miệng lại.​Sau đó, như thể cả người không có xương, cậu lười nhác ngả rạp người ra sau tựa vào lưng ghế, tay bấm điều khiển tanh tách, viên kẹo cứng trong miệng bị nhai rồm rộp, rõ ràng là tâm trạng đang rất tệ.

Ngay sau đó, tiếng bước chân đi từ trên xuống, dừng lại trước tủ lạnh. 

Dì Lương đứng dậy nở một nụ cười giả tạo: “Tiểu Xu à, cháu muốn ăn gì không để dì làm?”​Đồ đạc được cô lôi ra từng thứ một, hộp bút và sách bài tập được xếp ngay ngắn trên bàn học, chiếc ví hình con thỏ cũng được mang ra cho thoáng khí…

“Không cần đâu, cháu lấy chai nước thôi.” Ngu Xu vặn nắp chai nước, liếc nhìn Khương Di đang cắm cúi ăn cơm ở bàn ăn một cái, rồi “bộp” một tiếng đóng mạnh cửa tủ lạnh lại, xỏ dép lê lẹt bẹt đi lên lầu.​Cô thiếu nữ mặc chiếc váy dài quá đầu gối, khí chất sạch sẽ trong trẻo hoàn toàn lạc quẻ với không gian cũ kỹ của hiệu sách.

Dì Lương lầm bầm nhỏ giọng: “Cháu nhìn xem, cái đứa em gái cùng cha khác mẹ này của cháu đấy, xuống lầu đến một câu chào hỏi cũng không thèm, cái bản mặt thối tha đó là làm cho ai xem không biết… Ôi, vẫn là ngõ Đông Đường Tử tốt hơn, chẳng biết chuyện bên phía phu nhân đã giải quyết xong chưa, đợi bà ấy xử lý xong là sẽ đón chúng ta về ngay thôi.”​Khương Di lúng túng rút điện thoại ra thanh toán tiền, sau đó chẳng kịp nhét sách vào ba lô, cứ thế ôm bo bo trước ngực, vội vã chạy biến ra khỏi hiệu sách như bị ma đuổi.

Ngõ Đông Đường Tử, nơi mà mười bảy năm qua Khương Di đã gắn bó.​Trời xanh chứng giám, cô thật sự không cố ý nghe lén, chẳng qua chỉ vào đây mua cuốn sách thôi, ai mà ngờ được một đôi nam nữ lại đứng ở nơi tôn nghiêm của tri thức để bàn luận về cái chuyện nhạy cảm đó cơ chứ.

Mẹ của Khương Di là bà Chương Tịnh và bố cô là ông Khương Hạo Thành kết hôn chớp nhoáng. Hai người trúng tiếng sét ái tình trong một buổi tiệc tùng, quen nhau được mười hai ngày đã dắt nhau đi đăng ký kết hôn.​”Dì Lương, dì nói nhỏ một chút.

Cuộc hôn nhân này vốn dĩ là môn đăng hộ đối, từng là một giai thoại đẹp trong giới thượng lưu. Thế nhưng câu chuyện cổ tích tình yêu lại tan vỡ quá nhanh, năm thứ sáu sau khi kết hôn, bà Chương Tịnh phát hiện ra sự tồn tại của Ngu Khiết, từ đó hai người sống ly thân, mãi đến năm ngoái mới chính thức ly hôn.​” rồi xô cửa lao ra ngoài.

Lúc ly hôn, chuyện phân chia tài sản kéo dài đằng đẵng, luật sư hai bên phải thương thảo suốt hơn nửa năm trời. 

Còn về phần hai đứa con, chị gái của Khương Di đã trưởng thành và đang lập nghiệp ở Thượng Hải, còn trong thời gian này công ty của bà Chương Tịnh lại gặp khủng hoảng tài chính trầm trọng. Không ít cổ đông và nhà đầu tư quá khích đã đến tận nhà quấy rối, dọa dẫm sẽ bắt cóc Khương Di để ép bà Chương Tịnh phải bán công ty. 

Lo lắng Khương Di ở lại Kinh Thị sẽ gặp nguy hiểm, bà đành phải để cô tạm thời đi theo Khương Hạo Thành đến Lam Thành lánh nạn.​”

Khương Hạo Thành tuy không phải người chồng tốt, nhưng ông ta có tiền có thế, Khương Di ở Lam Thành ít nhất cũng được an toàn.​Khương Di ngơ ngác, mờ mịt ngước mắt lên, vô cùng tự giác mà hỏi một câu: “Tiền bịt miệng?

Đến khi đặt chân tới Lam Thành cô mới biết, Khương Hạo Thành đã đăng ký kết hôn với Ngu Khiết từ nửa năm trước rồi.​Giây trước còn thâm tình tha thiết, giây sau đã như kẻ thù không đội trời chung, sự tình xoay chuyển quá nhanh khiến người ta không kịp trở tay.

Từ nhỏ đến lớn, ấn tượng của Khương Di về người cha vô cùng mờ nhạt, bởi vì Khương Hạo Thành rất hiếm khi ở nhà. 

Bố mẹ đường ai nấy đi, cuộc sống riêng ai nấy lo cô cũng chẳng có ý kiến gì, chỉ là từ Bắc vào Nam, đột ngột đến một thành phố xa lạ, lại giống như một vị khách không mời mà đến chen chân vào gia đình người khác, trong lòng cô ít nhiều cũng có chút gượng gạo.​”Haha…

Mới đến Lam Thành được ba ngày, cô đã bắt đầu nhớ con ngõ Đông Đường Tử rồi. Khương Di chỉ mong sao công việc của mẹ sớm ngày ổn định để đón cô trở về Kinh Thị…​Bụng Khương Di cũng không đói lắm, nhưng nhìn dì Lương bận rộn tất bật, cô lại cầm đũa lên ăn thêm một chút.

Ăn tối xong, Khương Di về phòng tắm rửa sạch sẽ rồi ngồi trên giường, hai bắp chân trắng ngần đung đưa qua lại, ánh mắt thẫn thờ nhìn vào khoảng không.​Thế nhưng câu chuyện cổ tích tình yêu lại tan vỡ quá nhanh, năm thứ sáu sau khi kết hôn, bà Chương Tịnh phát hiện ra sự tồn tại của Ngu Khiết, từ đó hai người sống ly thân, mãi đến năm ngoái mới chính thức ly hôn.

Cô cứ ngồi ngẩn ngơ ra như vậy cho đến gần mười hai giờ đêm mới sực tỉnh. Ngày kia là trường Phụ thuộc khai giảng rồi, cô dự định ngày mai sẽ đi dạo xung quanh một vòng nữa để nhớ đường. 

Khương Di vốn có thói quen thu dọn đồ đạc trước khi đi ngủ, cô kéo khóa ba lô ra để kiểm tra lại sách vở bên trong.​Hồi nhỏ cô rất thích ăn món này, sau này răng cô không tốt nên bà Chương Tịnh đã cấm không cho cô ăn nữa.

Đồ đạc được cô lôi ra từng thứ một, hộp bút và sách bài tập được xếp ngay ngắn trên bàn học, chiếc ví hình con thỏ cũng được mang ra cho thoáng khí… 

Đang lục lọi thì Khương Di chạm phải mấy viên kẹo.​Giống như đứa trẻ làm chuyện xấu bị bắt quả tang tại trận, Khương Di lập tức cúi gầm mặt xuống, giả vờ làm một học sinh ngoan ngoãn, toàn tâm toàn ý dồn hết tâm trí vào trang sách.

Đủ các loại màu sắc, mỗi màu đại diện cho một hương vị khác nhau. 

Khương Di nhận ra loại kẹo này, đây là một thương hiệu kẹo nội địa và ít người biết đến tên là Lumen, ở siêu thị thường bán theo từng thỏi, mỗi thỏi ba viên, vị ăn khá ngon. 

Hồi nhỏ cô rất thích ăn món này, sau này răng cô không tốt nên bà Chương Tịnh đã cấm không cho cô ăn nữa.​Ánh hoàng hôn rực rỡ như lửa, nhuộm một tầng màu vàng ấm áp lên ngõ Thạch Lựu.

Khương Di tìm một chiếc lọ thủy tinh bỏ mấy viên kẹo vào đó, dù sao cũng là đồ của người lạ đưa cho nên cô không dám ăn. Hơn nữa, cái cậu tên Chu Úc Đinh ở tiệm sách kia trông có vẻ chẳng mấy đứng đắn gì cả, cứ nghĩ đến cậu là trong lòng lại dấy lên một cảm giác hoang mang khó tả.​Chú Trương vừa phành phạch quạt nan vừa cười hớn hở, nhìn cái mặt hồng hào hỉ hả là biết ngay vừa thắng cờ ở đầu ngõ rồi.

Thu dọn xong xuôi tất cả mọi thứ, Khương Di mới cầm đến hai cuốn sách mình mua lúc chiều muộn.​Dì Lương lầm bầm nhỏ giọng: “Cháu nhìn xem, cái đứa em gái cùng cha khác mẹ này của cháu đấy, xuống lầu đến một câu chào hỏi cũng không thèm, cái bản mặt thối tha đó là làm cho ai xem không biết…

Cô thực ra là một người rất thích mua sách, chỉ cần thấy tên sách hay hay hoặc có một câu nói nào đó chạm đến cảm xúc là cô sẽ rinh ngay về bộ sưu tập của mình. 

Điều này dẫn đến việc trong nhà cô có rất nhiều sách, từ sách tiếng Trung cho đến sách tiếng nước ngoài, từ nghiêm túc cho đến giải trí đều có đủ, tất cả được xếp gọn trong một căn phòng riêng biệt và không cho người ngoài vào, cứ như đang giấu báu vật vậy.​Chân rất dài, Khương Di thầm đánh giá, tỉ lệ cơ thể này chắc chắn là đạt chuẩn tỉ lệ vàng rồi.

Lúc ở tiệm sách vì quá hoảng loạn nên cô đã vớ đại hai cuốn, thực chất còn chưa thèm nhìn qua nội dung, cô chỉ nhớ mang máng là thiết kế bìa sách trông khá bắt mắt. 

Trong tiềm thức, Khương Di luôn cho rằng những cuốn sách có bìa đẹp thì nội dung chắc cũng không đến nỗi nào.​Lúc đi ngang qua Khương Di, bả vai cô ta còn hích mạnh vào người cô một cái.

Nghĩ vậy, cô ôm hai cuốn sách leo lên giường, thế nhưng vừa nhìn rõ những dòng chữ in lớn trên bìa sách, cô liền sững sờ hóa đá tại chỗ.​《Lời tự sự của bạn trai — Tôi chỉ bị bất lực, chứ không bất lực trong tình yêu》

《Lời tự sự của bạn trai — Tôi chỉ bị bất lực, chứ không bất lực trong tình yêu》​Mấy ngày nay ở đây, dì thấy hai mẹ con nhà họ Ngu kia chẳng phải hạng vừa đâu.

《Bí kíp yêu đương kiểu Plato》​Cô cứ ngồi ngẩn ngơ ra như vậy cho đến gần mười hai giờ đêm mới sực tỉnh.

Giống như vừa chạm phải một hòn than nóng bỏng tay, Khương Di lập tức vứt phăng hai cuốn sách ra thật xa.

Được rồi, bây giờ thì cô đã hoàn toàn hiểu được cái ánh mắt đầy ẩn ý của Chu Úc Đinh lúc tính tiền có ý nghĩa gì rồi.

Trời đất ơi, cái miệng hại cái thân này, vừa nãy ở hiệu sách cô đã thốt ra những lời hùng hồn gì thế không biết nữa…

Hết chương 2