Chương 24
Cậu cảm thấy bản thân giống như một kẻ b**n th**
Hơn 10 giờ tối, ký túc xá nữ đặc biệt náo nhiệt, người qua kẻ lại tấp nập dưới hành lang, trong không khí thoang thoảng mùi sữa tắm thơm mát.
Buổi trưa lúc dì Lương mang cơm đến có đem thêm hai hộp cổ vịt sốt cay, dặn cô mới chân ướt chân ráo dọn vào thì nên cư xử khéo léo để giữ quan hệ tốt với các bạn cùng phòng.
Vừa về đến phòng, Khương Di liền lấy ra mời mọi người cùng ăn.
Mấy cô gái tụ tập lại một chỗ, vừa ăn vừa rôm rả buôn chuyện.
“Nghe nói gì chưa, sắp đến hội thao rồi đấy, hôm nay lớp trưởng bên tớ đã giục mọi người đăng ký các nội dung thi đấu rồi.”
“Phiền chết đi được, năm nào môn đẩy tạ nữ lớp tớ cũng chẳng có ai chịu đăng ký, toàn phải bốc thăm, đen đủi thế nào hôm nay lại trúng ngay tớ!”
“Đúng rồi, lớp các cậu định ai là người rước bảng tên lớp chưa?”
Người vừa nói là một bạn nữ lớp 2.
Hoàng Thơ Ngữ đang gặm dở cái cổ vịt, lí nhí đáp: “À, lớp tớ vẫn chưa thấy thông báo gì.”Chưa bao giờ cậu thấy cô mặc trùng mẫu nào, nhưng chiều dài của váy lại luôn vô cùng kín đáo, bộ nào bộ nấy đều dài đến tận mắt cá chân, che chắn vô cùng cẩn thận.
Đang lúc chuyện trò rôm rả thì Từ Giai và Sư Tiệp chân trước chân sau bước vào phòng.Người ta đặt quần áo từ một tháng trước rồi, còn chuẩn bị cả đũa phép với chổi bay nữa cơ.
Trên tay Từ Giai cầm một chú gấu bông nhỏ, mọi người liền nhao nhao hỏi ở đâu ra, cô nàng ngượng nghịu đáp: “Người yêu tặng.”Chu Thiên Tình chêm vào: “Cậu có thuyết phục A Di nhà tớ cũng vô ích thôi, chuyện này còn phải được nam thần đồng ý nữa cơ.
“Ồ —” cả phòng đồng thanh trêu chọc làm bộ ghen tị.”Cậu điên à, định biến ngày hội thao thành đám cưới tập thể đấy à!
Từ Giai bốc một chiếc cánh vịt, giả vờ tỉnh bơ: “Ồ cái gì mà ồ, chỉ là một con gấu bông thôi chứ có phải nhẫn cưới đâu mà các cậu phải làm quá lên thế?”Cô ấy đánh bạo bước lại gần, rụt rè hỏi: “Chu Úc Đinh này, lễ khai mạc hội thao lần này cậu làm người rước bảng tên lớp cùng Khương Di nhé?
“Chẳng phải người ta vẫn bảo, ôm gấu bông người yêu tặng đi ngủ thì xem như là đang ôm người yêu ngủ sao!””
“Oa —””Cái gì cơ?
Từ Giai đỏ bừng cả mặt: “Nói linh tinh! Con gái ôm gấu bông đi ngủ là chuyện bình thường mà. Các cậu nhìn xem, trên giường Khương Di chẳng phải cũng có một chú cá heo đó thôi.” Nói rồi, cô nàng nhanh trí chĩa mũi dùi sang hướng khác: “Khương Di, con cá heo của cậu là ai tặng đấy? Mau khai mau, thành thật sẽ được khoan hồng!”Ánh mắt cậu vô thức dời xuống, nhìn chằm chằm vào đôi chân đang bị giấu kín sau lớp quần đồng phục rộng thùng thình của cô.
Khương Di ở giường tầng dưới nên đồ đạc trên giường chỉ cần nhìn qua là thấy hết.Từ Giai là cán sự văn nghệ của lớp nên đặc biệt tâm huyết với những việc này.
Cô luống cuống đáp nhanh: “Tớ… tớ tự mua đấy.”Hoàng Thơ Ngữ đang gặm dở cái cổ vịt, lí nhí đáp: “À, lớp tớ vẫn chưa thấy thông báo gì.
Tuy rằng chỉ có một nửa quyền sở hữu, nhưng đúng là chính cô đã bỏ tiền ra, nói vậy cũng không tính là nói dối.…
Lúc này, Sư Tiệp từ trong nhà vệ sinh đi ra, Khương Di liền gọi cô bạn lại ăn cùng.Chẳng hiểu sao, trong đầu cậu lại vô thức hiện lên những lần Khương Di mặc váy.
Sư Tiệp xua xua tay: “Muộn thế này rồi các cậu ăn đi, tớ chuẩn bị đánh răng rửa mặt rồi đi ngủ đây.””
“À đúng rồi, mọi người ăn xong nhớ mở cửa sổ ra cho thoáng khí nhé, không là phòng toàn mùi đồ ăn đấy.” Sư Tiệp nhắc nhở.”
Từ Giai ra dấu tay ra hiệu đã hiểu: “Biết rồi, biết rồi mà!”Tất nhiên, hiệu ứng trái cấm này còn có một tên gọi khác, chính là hiệu ứng Adam và Eve.
Ăn uống xong xuôi, mọi người đánh răng rửa mặt thì cũng là lúc ký túc xá tắt đèn.
Các cô gái lần lượt kéo rèm giường, bật chiếc đèn bàn nhỏ lên để tiếp tục cày cuốc bài tập.
Khương Di ngó quanh một lượt, thấy chỉ có mỗi Sư Tiệp là đã đi ngủ.Hồi hội thao năm lớp 10, lớp mình cũng từng đề cử Chu Úc Đinh rước bảng tên lớp đấy chứ, nhưng cậu ấy thẳng thừng từ chối luôn.
Mấy cô bạn cùng phòng của cô, quả thực người sau còn chăm chỉ, “học trâu” hơn người trước.Tớ chơi thân với anh Úc từ hồi cấp hai đến giờ, năm nào cậu ấy cũng từ chối thẳng thừng, chắc chắn không có chuyện làm cái trò này đâu!
Khương Di ngồi trên giường, cảm thấy bộ đồ ngủ đang mặc trên người hơi dày nên tính thay bộ khác thoải mái hơn.Lớp 1 tụi mình năm nay phải chơi trội, tạo nét khác biệt.
Cô bắt đầu cởi cúc áo, để lộ xương quai xanh thanh tú cùng làn da trắng ngần trước ngực.
Vừa ngẩng đầu lên, cô giật thót khi thấy chú cá heo màu xanh kia đang nằm chình ình ở phía đối diện, mắt mở to trừng trừng nhìn cô không chớp.】
Cảm giác thật kỳ cục, cứ như đang thay đồ trước mặt người khác vậy.Chu Úc Đinh bắt đầu cảm thấy hối hận vì trước đây đã lỡ tay ấn tham gia vào quá nhiều nhóm chat vớ vẩn này.
Nghĩ cái gì vớ vẩn thế không biết!” Khương Di hiền lành đáp lại.
Khương Di liền thẳng chân đá bay chú cá heo béo ú ra xa, rồi lấy một chiếc áo đắp kín lên đầu nó.Cô luống cuống đáp nhanh: “Tớ…
…Cậu cầm cây bút lên, trầm giọng bảo: “Xích lại gần đây một chút.
Ngày hôm sau, thầy Tề Kiện tranh thủ năm phút cuối giờ trước khi tan học để phổ biến về chuyện hội thao.
Hội thao của trường Trung học Phụ thuộc sẽ diễn ra trong vòng hai ngày, ban ngày là các nội dung thi đấu thể thao, còn buổi tối sẽ có đêm nhạc hội văn nghệ.”
Điều này đồng nghĩa với việc học sinh sẽ được xả hơi hai ngày không phải học hành gì cả.
Tin tức vừa tung ra, cả lớp liền òa lên phấn khích, hò reo ầm ĩ.”
Bình thường thầy Tề Kiện nghiêm cấm học sinh lớp 1 làm ồn, nhưng hôm nay thầy lại đặc biệt dễ tính: “Cứ tranh thủ mà tận hưởng đi, lên lớp 12 là mấy trò này không đến lượt các em nữa đâu. Các cán sự lớp chủ động tổ chức các nội dung thi đấu với văn nghệ nhé, nhớ chốt sớm đồng phục cho lễ khai mạc để thầy xem quỹ lớp có đủ chi không.”Anh Úc nhà tớ tuyệt đối không bao giờ đồng ý đâu, từ hồi cấp hai đã thế rồi, các cậu đừng phí công vô ích làm gì nữa.
Vào lễ khai mạc hội thao mỗi năm, đồng phục của các lớp phải gọi là trăm hoa đua nở, mỗi lớp một kiểu độc lạ, trang phục kỳ dị cỡ nào cũng có thể xuất hiện.không phải cậu cũng tham gia đó sao?
“Tớ nghe ngóng được rồi, năm nay lớp 2 định đồng loạt hóa trang thành Harry Potter đấy. Người ta đặt quần áo từ một tháng trước rồi, còn chuẩn bị cả đũa phép với chổi bay nữa cơ. Lớp 3 thì đi theo phong cách cổ trang, áo quần thướt tha.”Đúng lúc này, từ bên cạnh bỗng có một bàn tay nhỏ nhắn khẽ thò sang, lén lút túm nhẹ lấy gấu áo đồng phục của cậu.
Từ Giai là cán sự văn nghệ của lớp nên đặc biệt tâm huyết với những việc này. Cô nàng đứng lên hô hào mọi người: “Lớp 1 chúng ta tuyệt đối không thể chịu lép vế được! Các bạn mau cho ý kiến đi xem tụi mình nên mặc gì để chiếm trọn tiêu điểm, khiến cả trường phải trầm trồ nào!””
Chu Thiên Tình tích cực hưởng ứng ngay: “Hay là mặc sườn xám đi?”】
“Không được đâu, món đó kén dáng người lắm!” Một bạn nữ lập tức gạt đi.Trên tay Từ Giai cầm một chú gấu bông nhỏ, mọi người liền nhao nhao hỏi ở đâu ra, cô nàng ngượng nghịu đáp: “Người yêu tặng.
Một bạn nam nhảy vào hiến kế: “Hay là nam mặc comple, nữ mặc váy dạ hội?”Cuối cùng, không biết ai đã lên tiếng: “Hay là cứ đơn giản đi, nữ áo sơ mi trắng váy ngắn xếp ly, nam áo sơ mi trắng quần tây đen?
“Cậu điên à, định biến ngày hội thao thành đám cưới tập thể đấy à!””
Cả lớp cười rộ lên rồi lại đồng thanh bác bỏ ý kiến đó.
Hai bên tranh luận qua lại cho đến khi tiếng chuông tan học vang lên vẫn chưa chốt được kết quả cuối cùng.Lúc ban cán sự lớp bỏ phiếu kín, một nửa chọn Chu Úc Đinh, một nửa chọn Khương Di, ai cũng cam đoan hai người này chính là “gương mặt đại diện” cho nhan sắc của lớp.
Từ Giai dứt khoát chỉ định từng người: “Khương Di, cậu cho ý kiến xem nào!”Khương Di không rõ bản thân đang lo lắng điều gì, nhưng ngẫm nghĩ kỹ lại một hồi, có lẽ nguyên nhân lớn nhất là vì cô sắp phải đứng chung một chỗ với Chu Úc Đinh.
Khương Di lúc này đang cắm cúi giải bài tập Hóa học, có một câu hỏi suy luận bị mắc kẹt ở bước gần cuối, tính mãi mà không ra được công thức phân tử.
Bất ngờ bị gọi tên, cô ngơ ngác ngẩng đầu lên, thuận miệng đáp: “Đồng phục thời Dân quốc thì sao? Nữ mặc áo xanh váy đen, nam mặc đồ Tôn Trung Sơn phục cổ.””
“Cái này hay này! Đến lúc đó tụi mình làm thêm mấy cái biểu ngữ kiểu ‘Học tập vì sự trỗi dậy của đất nước!’. Trời ạ, chuẩn bài hình tượng học sinh yêu nước thời đại mới luôn! Cứ như quay lại phong trào Ngũ Tứ năm 1919 ấy!” Chu Thiên Tình nhiệt tình ủng hộ.”
Từ Giai vuốt cằm trầm ngâm: “Nghe… cũng có vẻ ra gì đấy.”Chà, đúng là phong cách hỏi ngược lại quen thuộc, ngầu không tả nổi.
Chu Úc Đinh vốn dĩ im hơi lặng tiếng từ đầu đến giờ bỗng ngẩng lên, nhìn về phía Khương Di rồi buông một câu: “Lớp 7 chọn phong cách Dân quốc rồi.”Đó là một câu hỏi tự luận lớn thuộc môn Vật lý về chủ đề chuyển động thiên thể, Chu Úc Đinh chỉ cần lướt qua một cái là đã nhìn ra ngay đáp án.
Cũng nhờ tính cách quái gở thích tham gia vào đủ loại nhóm chat WeChat lớn nhỏ của trường, chỗ nào cũng có người quen nên cậu nắm bắt thông tin cực kỳ nhanh nhạy.
Cậu vừa dứt lời, cả đám liền xìu xuống mất một nửa hứng khởi.Các cậu nhìn xem, trên giường Khương Di chẳng phải cũng có một chú cá heo đó thôi.
Cuối cùng, không biết ai đã lên tiếng: “Hay là cứ đơn giản đi, nữ áo sơ mi trắng váy ngắn xếp ly, nam áo sơ mi trắng quần tây đen?”Chỉ cần vừa nghĩ đến viễn cảnh mình sẽ đứng chung một chỗ với Chu Úc Đinh để rước bảng tên lớp trong ngày hội thao, trái tim cô lại không tự chủ được mà đập thình thịch liên hồi.
Cả lớp bỗng im phăng phắc trong một giây, rồi sau đó hội con trai bắt đầu đồng loạt “lên cơn”.”
Triệu Càn Khôn gào lên phấn khích: “Trời đất ơi! Mặc kiểu đồng phục JK Nhật Bản đấy hả, duyệt luôn duyệt luôn! Tớ đồng ý cả hai tay hai chân!”Đó chính là công thức của chất Natri Thiosunfat mà Khương Di đã loay hoay cả buổi trời vẫn không thể suy luận ra nổi.
Bản thân Từ Giai cũng rất chuộng phong cách đồng phục học sinh Nhật Bản nên chốt hạ luôn: “Vậy quyết định thế đi!””Không được đâu, món đó kén dáng người lắm!
Sau khi chốt xong đồng phục, Chu Thiên Tình liền quay sang rỉ rả với Khương Di: “Váy xếp ly liệu có ngắn quá không? Tớ không quen mặc váy ngắn đâu, đi đứng hay ngồi xuống cứ nơm nớp lo bị hớ hênh thôi!”Lúc này, Chu Úc Đinh bỗng cảm thấy chột dạ một cách kỳ lạ, cậu không dám nhìn thẳng vào mắt cô, chỉ cúi gằm mặt vừa xoay bút vừa hờ hững đáp: “Cảm ơn cái gì, cậu không có miệng à?
“Chắc chiều dài cũng phải chạm gối chứ,” Khương Di trấn an: “Không sao đâu, bên trong mình mặc thêm quần bảo hộ là được mà. Hồi trước tớ đi học múa còn phải mặc mấy bộ váy ngắn hơn thế này nhiều…”…
Chu Úc Đinh đang cúi đầu làm đề Toán, nghe thấy hai cô con gái khúc khích bàn tán nhỏ to bên cạnh, ngòi bút của cậu khựng lại trên trang giấy trống hồi lâu, mãi một lúc sau mới nhận ra mình vừa bị mất tập trung.
Chẳng hiểu sao, trong đầu cậu lại vô thức hiện lên những lần Khương Di mặc váy.”Chắc chiều dài cũng phải chạm gối chứ,” Khương Di trấn an: “Không sao đâu, bên trong mình mặc thêm quần bảo hộ là được mà.
Tủ đồ của cô nàng đại tiểu thư này có rất nhiều váy, từ váy dáng dài cho đến váy hai dây… Chưa bao giờ cậu thấy cô mặc trùng mẫu nào, nhưng chiều dài của váy lại luôn vô cùng kín đáo, bộ nào bộ nấy đều dài đến tận mắt cá chân, che chắn vô cùng cẩn thận.Khương Di ngồi trên giường, cảm thấy bộ đồ ngủ đang mặc trên người hơi dày nên tính thay bộ khác thoải mái hơn.
Ánh mắt cậu vô thức dời xuống, nhìn chằm chằm vào đôi chân đang bị giấu kín sau lớp quần đồng phục rộng thùng thình của cô.
Trong tâm lý học chẳng phải có một thuật ngữ gọi là “hiệu ứng trái cấm” sao? Đối với con người, những thứ càng bí ẩn, càng không thể nhìn thấy thì lại càng có sức cám dỗ chí mạng.”
Tất nhiên, hiệu ứng trái cấm này còn có một tên gọi khác, chính là hiệu ứng Adam và Eve.Các đốt ngón tay của cậu thon dài, mỗi khi lật đi lật lại, nốt ruồi son nhỏ nơi lòng bàn tay cậu lại thoắt ẩn thoắt hiện.
Đầu óc Chu Úc Đinh đang mải treo ngược cành cây thì cạnh bàn bỗng bị huých nhẹ một cái khiến cậu giật mình bừng tỉnh. Sau đó, cậu tự thấy bản thân giống như một kẻ b**n th** khi vừa có những suy nghĩ vừa rồi.Khương Di ở giường tầng dưới nên đồ đạc trên giường chỉ cần nhìn qua là thấy hết.
Cậu vớ lấy cây bút bên cạnh của Khương Di, trên khoảng trống của cuốn sách bài tập, cậu thoăn thoắt viết ra một công thức phân tử Hóa học. Đó chính là công thức của chất Natri Thiosunfat mà Khương Di đã loay hoay cả buổi trời vẫn không thể suy luận ra nổi.”
Vừa rồi thấy cô vò đầu bứt tai rõ lâu, thế mà chẳng chịu mở miệng ra hỏi cậu lấy một câu.”
Nói chuyện xong với Chu Thiên Tình, Khương Di quay lại để tiếp tục làm bài thì ngỡ ngàng phát hiện trên cuốn vở bài tập của mình đã xuất hiện một công thức hóa học hoàn chỉnh.Lớp 3 thì đi theo phong cách cổ trang, áo quần thướt tha.
Cô lí nhí nói: “Cảm ơn cậu nhé.”Hội thao lần này anh Úc chịu ra mặt rước bảng tên lớp rồi kìa!
Lúc này, Chu Úc Đinh bỗng cảm thấy chột dạ một cách kỳ lạ, cậu không dám nhìn thẳng vào mắt cô, chỉ cúi gằm mặt vừa xoay bút vừa hờ hững đáp: “Cảm ơn cái gì, cậu không có miệng à?””
“Tại vừa nãy tớ thấy cậu đang bận nên không muốn làm phiền thôi.””
Giọng nói của cô sao lúc nào cũng mềm mại như vậy nhỉ? Âm điệu khẽ ngân dài ở cuối câu cứ như một chiếc chổi lông nhỏ, nhẹ nhàng m*n tr*n, gãi nhẹ vào màng nhĩ của cậu.”
Chu Úc Đinh đang xoay bút thì cây bút bỗng “lạch cạch” một tiếng rơi xuống bàn, cậu lạnh lùng bảo: “Ừm, sau này kể cả tớ đang bận thì cậu vẫn cứ hỏi được.”Tuy trước đây đã từng ngồi ăn chung một bữa cơm, nhưng Từ Giai và Chu Úc Đinh tính ra chưa từng nói chuyện với nhau quá ba câu, thế nên việc mở lời nhờ vả này cô ấy có hơi ngượng ngùng.
…Hội thao khối cấp hai và cấp ba của trường Trung học Phụ thuộc được tổ chức cùng một thời điểm, quy trình giống hệt nhau, chỉ khác nhau về địa điểm diễn ra.
Vì hội thao đang đến gần nên bầu không khí thảo luận trong lớp học suốt cả ngày hôm đó diễn ra vô cùng sôi nổi.
Từ Giai cùng mấy cán sự lớp tụ họp lại họp hành, tranh luận rôm rả đến mức suýt chút nữa là xảy ra cãi vã lớn.Triệu Càn Khôn vừa vặn đi ngang qua, nghe thấy mấy cô gái đang bàn tán về chuyện rước bảng tên lớp liền hùa vào nói: “Chuẩn luôn!
Trước giờ tự học buổi tối, Khương Di bất ngờ nhận được một thông báo.”
Từ Giai chạy đến lay lay bả vai Khương Di: “Có chuyện này quan trọng muốn bàn với cậu đây.”Hội thao của trường Trung học Phụ thuộc sẽ diễn ra trong vòng hai ngày, ban ngày là các nội dung thi đấu thể thao, còn buổi tối sẽ có đêm nhạc hội văn nghệ.
“Ừm ừm, cậu nói đi.” Khương Di hiền lành đáp lại.” Một bạn nữ lập tức gạt đi.
Từ Giai hớn hở: “Mấy ban cán sự tụi tớ vừa thảo luận xong rồi, lễ khai mạc hội thao lần này, cậu và Chu Úc Đinh sẽ cùng nhau rước bảng tên lớp.”Triệu Càn Khôn gào lên phấn khích: “Trời đất ơi!
“Cái gì cơ?” Chu Thiên Tình ngơ ngác hỏi: “Lễ khai mạc xưa nay chẳng phải mỗi lớp chỉ có một người rước bảng tên thôi sao?”Nữ mặc áo xanh váy đen, nam mặc đồ Tôn Trung Sơn phục cổ.
Từ Giai lý luận: “Ai quy định thế chứ! Tuy năm nào mỗi lớp cũng chỉ cử một người, nhưng đâu có văn bản nào cấm việc cử hai người đâu! Lớp 1 tụi mình năm nay phải chơi trội, tạo nét khác biệt. Lễ khai mạc cậu và Chu Úc Đinh mỗi người cầm một góc bảng tên lớp, dẫn đầu đoàn diễu hành, bảo đảm ngầu đét luôn!”Mấy đấu trường lớn và trang trọng hơn hội thao học đường nhiều lần Khương Di đều đã từng kinh qua, thế nên cô hoàn toàn không có khái niệm sợ sân khấu.
Thực ra Từ Giai vẫn giấu một lý do tế nhị không nói ra.
Lúc ban cán sự lớp bỏ phiếu kín, một nửa chọn Chu Úc Đinh, một nửa chọn Khương Di, ai cũng cam đoan hai người này chính là “gương mặt đại diện” cho nhan sắc của lớp.
Tranh chấp mãi không phân thắng bại, cuối cùng họ quyết định cho cả hai cùng lên luôn.”
Khương Di đơ người ra, chưa kịp mở miệng từ chối đã bị Từ Giai chặn họng trước: “Khương Di, chúng mình còn là cặp bài trùng, bạn cùng phòng tốt nhất trên đời nữa không đấy?””
“Thì đúng là vậy…”【Trời đất ơi, kiểu này thì hội con gái trường mình chắc phát điên lên mất thôi!
“Đã vậy thì cậu đừng nói thêm gì nữa, cứ nghe tớ đi!” Từ Giai ôm chầm lấy cô nài nỉ: “Xin cậu đấy, giúp tớ lần này đi mà.””
Mấy đấu trường lớn và trang trọng hơn hội thao học đường nhiều lần Khương Di đều đã từng kinh qua, thế nên cô hoàn toàn không có khái niệm sợ sân khấu.
Thế nhưng lần này, cô lại thực sự cảm thấy căng thẳng.
Khương Di không rõ bản thân đang lo lắng điều gì, nhưng ngẫm nghĩ kỹ lại một hồi, có lẽ nguyên nhân lớn nhất là vì cô sắp phải đứng chung một chỗ với Chu Úc Đinh.Chu Úc Đinh vốn dĩ im hơi lặng tiếng từ đầu đến giờ bỗng ngẩng lên, nhìn về phía Khương Di rồi buông một câu: “Lớp 7 chọn phong cách Dân quốc rồi.
Lễ khai mạc hội thao biết bao nhiêu con mắt đổ dồn vào, lại còn đứng cạnh một nhân vật phong vân, tâm điểm của toàn trường như Chu Úc Đinh… Chuyện này thực sự là quá mức gây chú ý rồi!【Đừng nói nữa, lớp tớ hiện tại đã có hai đứa hóa điên rồi kìa, đang cãi nhau xem hôm đó đứa nào sẽ vác chiếc máy ảnh Canon R6 với ống kính zoom tầm xa đến sân trường để chụp ảnh kìa!
Chu Thiên Tình chêm vào: “Cậu có thuyết phục A Di nhà tớ cũng vô ích thôi, chuyện này còn phải được nam thần đồng ý nữa cơ. Hồi hội thao năm lớp 10, lớp mình cũng từng đề cử Chu Úc Đinh rước bảng tên lớp đấy chứ, nhưng cậu ấy thẳng thừng từ chối luôn.”Tranh chấp mãi không phân thắng bại, cuối cùng họ quyết định cho cả hai cùng lên luôn.
“Ủa! Sao cậu ấy lại từ chối?”】
Chu Thiên Tình nhún vai: “Nam thần bảo cái trò rước bảng tên lớp nhìn ngốc xít chết đi được, chẳng khác nào khỉ trong vườn bách thú cho người ta vây quanh xem, chán ngắt!”Bản thân Từ Giai cũng rất chuộng phong cách đồng phục học sinh Nhật Bản nên chốt hạ luôn: “Vậy quyết định thế đi!
Triệu Càn Khôn vừa vặn đi ngang qua, nghe thấy mấy cô gái đang bàn tán về chuyện rước bảng tên lớp liền hùa vào nói: “Chuẩn luôn! Anh Úc nhà tớ tuyệt đối không bao giờ đồng ý đâu, từ hồi cấp hai đã thế rồi, các cậu đừng phí công vô ích làm gì nữa.”Tin khẩn đây anh em ơi!
Hội thao khối cấp hai và cấp ba của trường Trung học Phụ thuộc được tổ chức cùng một thời điểm, quy trình giống hệt nhau, chỉ khác nhau về địa điểm diễn ra.Tuy năm nào mỗi lớp cũng chỉ cử một người, nhưng đâu có văn bản nào cấm việc cử hai người đâu!
Từ Giai cảm thấy đau đầu nhức óc.
Với Khương Di thì cô ấy còn có thể dùng chiêu làm nũng, năn nỉ ỉ ôi để ép cô bạn đồng ý, chứ còn Chu Úc Đinh thì nổi tiếng là người lạnh lùng, xưa nay luôn làm theo ý mình.
Từ Giai hoàn toàn không nghi ngờ việc nếu mình cứ mặt dày bám riết lấy cậu, vị đại thiếu gia này có thể sẽ vặn gãy cổ cô ấy mất.Đến lúc đó tụi mình làm thêm mấy cái biểu ngữ kiểu ‘Học tập vì sự trỗi dậy của đất nước!
Đang lúc bàn tán thì Chu Úc Đinh bước vào lớp.Con gái ôm gấu bông đi ngủ là chuyện bình thường mà.
Cậu vừa từ sân bóng rổ trở về, một tay ôm chiếc bóng rổ màu cam, thong thả đi về chỗ ngồi của mình rồi quay sang hỏi Khương Di: “Cậu có khăn ướt không?””Ồ —” cả phòng đồng thanh trêu chọc làm bộ ghen tị.
“Có đây.” Khương Di đưa cho cậu một chiếc.”Chẳng phải người ta vẫn bảo, ôm gấu bông người yêu tặng đi ngủ thì xem như là đang ôm người yêu ngủ sao!
Chu Úc Đinh dùng hai ngón tay thon dài đón lấy chiếc khăn ướt, xé vỏ bao rồi ung dung lau tay. Các đốt ngón tay của cậu thon dài, mỗi khi lật đi lật lại, nốt ruồi son nhỏ nơi lòng bàn tay cậu lại thoắt ẩn thoắt hiện.Thế nhưng lần này, cô lại thực sự cảm thấy căng thẳng.
Tuy trước đây đã từng ngồi ăn chung một bữa cơm, nhưng Từ Giai và Chu Úc Đinh tính ra chưa từng nói chuyện với nhau quá ba câu, thế nên việc mở lời nhờ vả này cô ấy có hơi ngượng ngùng.
Cô ấy đánh bạo bước lại gần, rụt rè hỏi: “Chu Úc Đinh này, lễ khai mạc hội thao lần này cậu làm người rước bảng tên lớp cùng Khương Di nhé?”” Từ Giai bán tín bán nghi hỏi lại.
Sau một khoảng lặng im ngắn ngủi, Chu Úc Đinh mới chậm rãi nâng mí mắt lên nhìn cô ấy, dáng vẻ lười biếng, tỏ ra không mấy mặn mà đáp: “Cậu nghĩ sao?”Mau khai mau, thành thật sẽ được khoan hồng!
Chà, đúng là phong cách hỏi ngược lại quen thuộc, ngầu không tả nổi.Từ Giai liền quay sang nói chuyện tiếp với Khương Di: “Vậy chốt thế này đi, người rước bảng tên lớp trước mắt cứ định là cậu đã, để tớ quay lại bàn bạc với mấy cán sự lớp xem bầu bạn nam nào đi cùng cậu, cậu thấy lớp trưởng Tôn Chí Gia thế nào?
Chỉ dựa vào bốn chữ này thôi là Từ Giai đã thừa hiểu câu trả lời của cậu rồi, cô nàng cười trừ nói: “Biết rồi, không dám làm phiền đại thiếu gia nữa!”Chu Thiên Tình vừa làm xong một tờ đề liền ngẩng đầu lên uống hớp nước, đập vào mắt cô nàng chính là khung cảnh trước mặt.
Từ Giai liền quay sang nói chuyện tiếp với Khương Di: “Vậy chốt thế này đi, người rước bảng tên lớp trước mắt cứ định là cậu đã, để tớ quay lại bàn bạc với mấy cán sự lớp xem bầu bạn nam nào đi cùng cậu, cậu thấy lớp trưởng Tôn Chí Gia thế nào?”Từ Giai ra dấu tay ra hiệu đã hiểu: “Biết rồi, biết rồi mà!
“Tớ nói cho cậu biết nhé, hai người cùng rước bảng tên lớp cũng là một ý tưởng cực kỳ độc đáo đấy, cậu bắt buộc phải đồng ý đấy nhé.””
Chẳng hiểu sao, ngay khi Khương Di vừa thở phào nhẹ nhõm một tiếng, trong lòng cô dường như lại thoáng qua một chút hụt hẫng mơ hồ.”Tại vừa nãy tớ thấy cậu đang bận nên không muốn làm phiền thôi.
Cô không để lộ cảm xúc đó ra ngoài mà vẫn giữ nét mặt bình thản, đáp: “Cậu đã xuống nước năn nỉ tớ như thế rồi thì tớ làm sao từ chối được nữa, thôi thì tất cả cứ nghe theo sự sắp xếp của cậu vậy.”Chỉ dựa vào bốn chữ này thôi là Từ Giai đã thừa hiểu câu trả lời của cậu rồi, cô nàng cười trừ nói: “Biết rồi, không dám làm phiền đại thiếu gia nữa!
Từ Giai véo nhẹ vào má cô, nũng nịu: “Tớ biết ngay Khương Di là tốt nhất mà, giờ tớ đi tìm Tôn Chí Gia luôn đây!”Tủ đồ của cô nàng đại tiểu thư này có rất nhiều váy, từ váy dáng dài cho đến váy hai dây…
Nói rồi cô nàng định quay lưng đi, thế nhưng ngay lúc này, từ phía sau bỗng vang lên một tiếng động trầm đục.Ở phía bên kia, chiếc điện thoại của Chu Úc Đinh cũng liên tục bị oanh tạc bởi hàng tá thông báo nhảy lên từ các nhóm chat WeChat của trường.
Chu Úc Đinh vo tròn chiếc khăn giấy ướt lại, ném một cú chuẩn xác từ khoảng cách xa vào sọt rác, những ngón tay thon dài gõ nhè nhẹ xuống mặt bàn một cách nhịp nhàng, cậu thong thả buông lời: “Khoan đã.”Chu Thiên Tình tích cực hưởng ứng ngay: “Hay là mặc sườn xám đi?
Từ Giai khựng bước, ngơ ngác quay đầu lại nhìn cậu.Từ Giai hoàn toàn không nghi ngờ việc nếu mình cứ mặt dày bám riết lấy cậu, vị đại thiếu gia này có thể sẽ vặn gãy cổ cô ấy mất.
Chu Úc Đinh cầm một cây bút lên xoay xoay, hờ hững nói: “Tớ đã bảo là không đồng ý đâu?””
Từ Giai: “?”【Tin khẩn!
Chu Thiên Tình: “?””
Khương Di: “…”Ngày hôm sau, thầy Tề Kiện tranh thủ năm phút cuối giờ trước khi tan học để phổ biến về chuyện hội thao.
“Ý của cậu là, cậu đồng ý rước bảng tên lớp á?” Từ Giai bán tín bán nghi hỏi lại.Khương Di đẩy cuốn vở bài tập của mình sang phía cậu, lí nhí hỏi: “Cậu có rảnh không?
Chu Úc Đinh “ừm” một tiếng, gương mặt vẫn không lộ chút cảm xúc nào: “Đồng ý rồi.””
Suốt cả buổi tự học tối hôm đó, Khương Di hoàn toàn không thể tập trung vào bài vở được.
Chỉ cần vừa nghĩ đến viễn cảnh mình sẽ đứng chung một chỗ với Chu Úc Đinh để rước bảng tên lớp trong ngày hội thao, trái tim cô lại không tự chủ được mà đập thình thịch liên hồi.】
Ở phía bên kia, chiếc điện thoại của Chu Úc Đinh cũng liên tục bị oanh tạc bởi hàng tá thông báo nhảy lên từ các nhóm chat WeChat của trường.Vừa rồi thấy cô vò đầu bứt tai rõ lâu, thế mà chẳng chịu mở miệng ra hỏi cậu lấy một câu.
【Tin khẩn! Tin khẩn đây anh em ơi! Hội thao lần này anh Úc chịu ra mặt rước bảng tên lớp rồi kìa!】Điều này đồng nghĩa với việc học sinh sẽ được xả hơi hai ngày không phải học hành gì cả.
【Cái gì cơ? Tớ chơi thân với anh Úc từ hồi cấp hai đến giờ, năm nào cậu ấy cũng từ chối thẳng thừng, chắc chắn không có chuyện làm cái trò này đâu!】” Sư Tiệp nhắc nhở.
【Nguồn tin thân cận xác nhận rồi nhé! Đồng ý ngay tại lớp luôn, không sai đi đâu được.】”
【Trời đất ơi, kiểu này thì hội con gái trường mình chắc phát điên lên mất thôi!】Chu Úc Đinh cầm một cây bút lên xoay xoay, hờ hững nói: “Tớ đã bảo là không đồng ý đâu?
【Đừng nói nữa, lớp tớ hiện tại đã có hai đứa hóa điên rồi kìa, đang cãi nhau xem hôm đó đứa nào sẽ vác chiếc máy ảnh Canon R6 với ống kính zoom tầm xa đến sân trường để chụp ảnh kìa!】Tớ đồng ý cả hai tay hai chân!
…Cả lớp cười rộ lên rồi lại đồng thanh bác bỏ ý kiến đó.
Chu Úc Đinh bắt đầu cảm thấy hối hận vì trước đây đã lỡ tay ấn tham gia vào quá nhiều nhóm chat vớ vẩn này.
Cậu lần lượt ấn tắt thông báo của từng nhóm một, trong bụng thầm nghĩ mấy người này nếu có thời gian rảnh rỗi để bàn tán chuyện này, thà đi ăn thêm nhiều óc heo để bồi bổ cho cái não còn hơn.”
Chật vật mãi mới tắt hết thông báo xong, cậu ném chiếc điện thoại vào hộc bàn, lôi bài thi ra bắt đầu vùi đầu giải đề.”
Đúng lúc này, từ bên cạnh bỗng có một bàn tay nhỏ nhắn khẽ thò sang, lén lút túm nhẹ lấy gấu áo đồng phục của cậu.
Khương Di đẩy cuốn vở bài tập của mình sang phía cậu, lí nhí hỏi: “Cậu có rảnh không? Giảng hộ tớ câu này với.””Cái này hay này!
Đó là một câu hỏi tự luận lớn thuộc môn Vật lý về chủ đề chuyển động thiên thể, Chu Úc Đinh chỉ cần lướt qua một cái là đã nhìn ra ngay đáp án.Các bạn mau cho ý kiến đi xem tụi mình nên mặc gì để chiếm trọn tiêu điểm, khiến cả trường phải trầm trồ nào!
Cậu cầm cây bút lên, trầm giọng bảo: “Xích lại gần đây một chút.””
Khương Di khẽ dịch chuyển chiếc ghế của mình lại gần sát bên cậu.Đang lúc chuyện trò rôm rả thì Từ Giai và Sư Tiệp chân trước chân sau bước vào phòng.
Vài phút trôi qua, sau khi đã giảng xong bài tập, Khương Di vẫn ngồi im tại chỗ không nhúc nhích, cô nói nhỏ: “Sao cậu lại đồng ý tham gia rước bảng tên lớp thế? Tớ nghe Chu Thiên Tình bảo trước đây cậu luôn thấy hành động đó rất ngốc xít mà?””Ý của cậu là, cậu đồng ý rước bảng tên lớp á?
“Ừm, đúng là ngốc thật, chẳng khác nào khỉ trong rạp xiếc bị người ta đem ra làm trò tiêu khiển.”” Nói rồi, cô nàng nhanh trí chĩa mũi dùi sang hướng khác: “Khương Di, con cá heo của cậu là ai tặng đấy?
Khương Di lại càng thêm thắc mắc: “Thế sao cậu còn nhận lời?”Từ Giai lý luận: “Ai quy định thế chứ!
Chu Úc Đinh khựng lại một nhịp, rồi dùng giọng điệu hết sức bình thản đáp: “Chẳng phải đây là kỳ hội thao cuối cùng của thời cấp ba sao, lưu giữ lại chút kỷ niệm cũng không tồi. Với lại… không phải cậu cũng tham gia đó sao?””À đúng rồi, mọi người ăn xong nhớ mở cửa sổ ra cho thoáng khí nhé, không là phòng toàn mùi đồ ăn đấy.
Khương Di khẽ ngước nhìn lên, thấy khóe môi Chu Úc Đinh khẽ cong lên thành một nụ cười ẩn ý: “Hai đứa ngốc đứng cạnh nhau, dù sao nhìn cũng đỡ chán hơn là một đứa cô đơn một mình chứ.”Từ Giai cảm thấy đau đầu nhức óc.
…Chu Úc Đinh đang cúi đầu làm đề Toán, nghe thấy hai cô con gái khúc khích bàn tán nhỏ to bên cạnh, ngòi bút của cậu khựng lại trên trang giấy trống hồi lâu, mãi một lúc sau mới nhận ra mình vừa bị mất tập trung.
Chu Thiên Tình vừa làm xong một tờ đề liền ngẩng đầu lên uống hớp nước, đập vào mắt cô nàng chính là khung cảnh trước mặt.
Hai người bạn ngồi cùng bàn của cô ấy, hai cái đầu đang ghé sát vào nhau… trông cứ như thể đang lén lút làm cái chuyện mờ ám gì đó không bằng.
Để thỏa mãn trí tò mò của mình, cô nàng lén ghé sát tai lại gần nghe ngóng, nhưng rốt cuộc chỉ nghe thấy hai con người này đang lầm bầm mấy thuật ngữ kiểu như: vận tốc vũ trụ cấp một, chu kỳ chuyển động… Hóa ra là đang giảng bài tập Vật lý cho nhau.
Nhưng mà, giảng bài tập thôi thì có nhất thiết phải ghé sát sạt vào nhau như thế không cơ chứ?
Chu Thiên Tình ngơ ngác gãi đầu, trong lòng cứ tổng kết lại thấy có điều gì đó sai sai ở đây mà không tài nào lý giải nổi.
Hết chương 24
Cậu cảm thấy bản thân giống như một kẻ b**n th**
Hơn 10 giờ tối, ký túc xá nữ đặc biệt náo nhiệt, người qua kẻ lại tấp nập dưới hành lang, trong không khí thoang thoảng mùi sữa tắm thơm mát.
Buổi trưa lúc dì Lương mang cơm đến có đem thêm hai hộp cổ vịt sốt cay, dặn cô mới chân ướt chân ráo dọn vào thì nên cư xử khéo léo để giữ quan hệ tốt với các bạn cùng phòng.
Vừa về đến phòng, Khương Di liền lấy ra mời mọi người cùng ăn.
Mấy cô gái tụ tập lại một chỗ, vừa ăn vừa rôm rả buôn chuyện.
“Nghe nói gì chưa, sắp đến hội thao rồi đấy, hôm nay lớp trưởng bên tớ đã giục mọi người đăng ký các nội dung thi đấu rồi.”
“Phiền chết đi được, năm nào môn đẩy tạ nữ lớp tớ cũng chẳng có ai chịu đăng ký, toàn phải bốc thăm, đen đủi thế nào hôm nay lại trúng ngay tớ!”
“Đúng rồi, lớp các cậu định ai là người rước bảng tên lớp chưa?”
Người vừa nói là một bạn nữ lớp 2.
Hoàng Thơ Ngữ đang gặm dở cái cổ vịt, lí nhí đáp: “À, lớp tớ vẫn chưa thấy thông báo gì.”Chưa bao giờ cậu thấy cô mặc trùng mẫu nào, nhưng chiều dài của váy lại luôn vô cùng kín đáo, bộ nào bộ nấy đều dài đến tận mắt cá chân, che chắn vô cùng cẩn thận.
Đang lúc chuyện trò rôm rả thì Từ Giai và Sư Tiệp chân trước chân sau bước vào phòng.Người ta đặt quần áo từ một tháng trước rồi, còn chuẩn bị cả đũa phép với chổi bay nữa cơ.
Trên tay Từ Giai cầm một chú gấu bông nhỏ, mọi người liền nhao nhao hỏi ở đâu ra, cô nàng ngượng nghịu đáp: “Người yêu tặng.”Chu Thiên Tình chêm vào: “Cậu có thuyết phục A Di nhà tớ cũng vô ích thôi, chuyện này còn phải được nam thần đồng ý nữa cơ.
“Ồ —” cả phòng đồng thanh trêu chọc làm bộ ghen tị.”Cậu điên à, định biến ngày hội thao thành đám cưới tập thể đấy à!
Từ Giai bốc một chiếc cánh vịt, giả vờ tỉnh bơ: “Ồ cái gì mà ồ, chỉ là một con gấu bông thôi chứ có phải nhẫn cưới đâu mà các cậu phải làm quá lên thế?”Cô ấy đánh bạo bước lại gần, rụt rè hỏi: “Chu Úc Đinh này, lễ khai mạc hội thao lần này cậu làm người rước bảng tên lớp cùng Khương Di nhé?
“Chẳng phải người ta vẫn bảo, ôm gấu bông người yêu tặng đi ngủ thì xem như là đang ôm người yêu ngủ sao!””
“Oa —””Cái gì cơ?
Từ Giai đỏ bừng cả mặt: “Nói linh tinh! Con gái ôm gấu bông đi ngủ là chuyện bình thường mà. Các cậu nhìn xem, trên giường Khương Di chẳng phải cũng có một chú cá heo đó thôi.” Nói rồi, cô nàng nhanh trí chĩa mũi dùi sang hướng khác: “Khương Di, con cá heo của cậu là ai tặng đấy? Mau khai mau, thành thật sẽ được khoan hồng!”Ánh mắt cậu vô thức dời xuống, nhìn chằm chằm vào đôi chân đang bị giấu kín sau lớp quần đồng phục rộng thùng thình của cô.
Khương Di ở giường tầng dưới nên đồ đạc trên giường chỉ cần nhìn qua là thấy hết.Từ Giai là cán sự văn nghệ của lớp nên đặc biệt tâm huyết với những việc này.
Cô luống cuống đáp nhanh: “Tớ… tớ tự mua đấy.”Hoàng Thơ Ngữ đang gặm dở cái cổ vịt, lí nhí đáp: “À, lớp tớ vẫn chưa thấy thông báo gì.
Tuy rằng chỉ có một nửa quyền sở hữu, nhưng đúng là chính cô đã bỏ tiền ra, nói vậy cũng không tính là nói dối.…
Lúc này, Sư Tiệp từ trong nhà vệ sinh đi ra, Khương Di liền gọi cô bạn lại ăn cùng.Chẳng hiểu sao, trong đầu cậu lại vô thức hiện lên những lần Khương Di mặc váy.
Sư Tiệp xua xua tay: “Muộn thế này rồi các cậu ăn đi, tớ chuẩn bị đánh răng rửa mặt rồi đi ngủ đây.””
“À đúng rồi, mọi người ăn xong nhớ mở cửa sổ ra cho thoáng khí nhé, không là phòng toàn mùi đồ ăn đấy.” Sư Tiệp nhắc nhở.”
Từ Giai ra dấu tay ra hiệu đã hiểu: “Biết rồi, biết rồi mà!”Tất nhiên, hiệu ứng trái cấm này còn có một tên gọi khác, chính là hiệu ứng Adam và Eve.
Ăn uống xong xuôi, mọi người đánh răng rửa mặt thì cũng là lúc ký túc xá tắt đèn.
Các cô gái lần lượt kéo rèm giường, bật chiếc đèn bàn nhỏ lên để tiếp tục cày cuốc bài tập.
Khương Di ngó quanh một lượt, thấy chỉ có mỗi Sư Tiệp là đã đi ngủ.Hồi hội thao năm lớp 10, lớp mình cũng từng đề cử Chu Úc Đinh rước bảng tên lớp đấy chứ, nhưng cậu ấy thẳng thừng từ chối luôn.
Mấy cô bạn cùng phòng của cô, quả thực người sau còn chăm chỉ, “học trâu” hơn người trước.Tớ chơi thân với anh Úc từ hồi cấp hai đến giờ, năm nào cậu ấy cũng từ chối thẳng thừng, chắc chắn không có chuyện làm cái trò này đâu!
Khương Di ngồi trên giường, cảm thấy bộ đồ ngủ đang mặc trên người hơi dày nên tính thay bộ khác thoải mái hơn.Lớp 1 tụi mình năm nay phải chơi trội, tạo nét khác biệt.
Cô bắt đầu cởi cúc áo, để lộ xương quai xanh thanh tú cùng làn da trắng ngần trước ngực.
Vừa ngẩng đầu lên, cô giật thót khi thấy chú cá heo màu xanh kia đang nằm chình ình ở phía đối diện, mắt mở to trừng trừng nhìn cô không chớp.】
Cảm giác thật kỳ cục, cứ như đang thay đồ trước mặt người khác vậy.Chu Úc Đinh bắt đầu cảm thấy hối hận vì trước đây đã lỡ tay ấn tham gia vào quá nhiều nhóm chat vớ vẩn này.
Nghĩ cái gì vớ vẩn thế không biết!” Khương Di hiền lành đáp lại.
Khương Di liền thẳng chân đá bay chú cá heo béo ú ra xa, rồi lấy một chiếc áo đắp kín lên đầu nó.Cô luống cuống đáp nhanh: “Tớ…
…Cậu cầm cây bút lên, trầm giọng bảo: “Xích lại gần đây một chút.
Ngày hôm sau, thầy Tề Kiện tranh thủ năm phút cuối giờ trước khi tan học để phổ biến về chuyện hội thao.
Hội thao của trường Trung học Phụ thuộc sẽ diễn ra trong vòng hai ngày, ban ngày là các nội dung thi đấu thể thao, còn buổi tối sẽ có đêm nhạc hội văn nghệ.”
Điều này đồng nghĩa với việc học sinh sẽ được xả hơi hai ngày không phải học hành gì cả.
Tin tức vừa tung ra, cả lớp liền òa lên phấn khích, hò reo ầm ĩ.”
Bình thường thầy Tề Kiện nghiêm cấm học sinh lớp 1 làm ồn, nhưng hôm nay thầy lại đặc biệt dễ tính: “Cứ tranh thủ mà tận hưởng đi, lên lớp 12 là mấy trò này không đến lượt các em nữa đâu. Các cán sự lớp chủ động tổ chức các nội dung thi đấu với văn nghệ nhé, nhớ chốt sớm đồng phục cho lễ khai mạc để thầy xem quỹ lớp có đủ chi không.”Anh Úc nhà tớ tuyệt đối không bao giờ đồng ý đâu, từ hồi cấp hai đã thế rồi, các cậu đừng phí công vô ích làm gì nữa.
Vào lễ khai mạc hội thao mỗi năm, đồng phục của các lớp phải gọi là trăm hoa đua nở, mỗi lớp một kiểu độc lạ, trang phục kỳ dị cỡ nào cũng có thể xuất hiện.không phải cậu cũng tham gia đó sao?
“Tớ nghe ngóng được rồi, năm nay lớp 2 định đồng loạt hóa trang thành Harry Potter đấy. Người ta đặt quần áo từ một tháng trước rồi, còn chuẩn bị cả đũa phép với chổi bay nữa cơ. Lớp 3 thì đi theo phong cách cổ trang, áo quần thướt tha.”Đúng lúc này, từ bên cạnh bỗng có một bàn tay nhỏ nhắn khẽ thò sang, lén lút túm nhẹ lấy gấu áo đồng phục của cậu.
Từ Giai là cán sự văn nghệ của lớp nên đặc biệt tâm huyết với những việc này. Cô nàng đứng lên hô hào mọi người: “Lớp 1 chúng ta tuyệt đối không thể chịu lép vế được! Các bạn mau cho ý kiến đi xem tụi mình nên mặc gì để chiếm trọn tiêu điểm, khiến cả trường phải trầm trồ nào!””
Chu Thiên Tình tích cực hưởng ứng ngay: “Hay là mặc sườn xám đi?”】
“Không được đâu, món đó kén dáng người lắm!” Một bạn nữ lập tức gạt đi.Trên tay Từ Giai cầm một chú gấu bông nhỏ, mọi người liền nhao nhao hỏi ở đâu ra, cô nàng ngượng nghịu đáp: “Người yêu tặng.
Một bạn nam nhảy vào hiến kế: “Hay là nam mặc comple, nữ mặc váy dạ hội?”Cuối cùng, không biết ai đã lên tiếng: “Hay là cứ đơn giản đi, nữ áo sơ mi trắng váy ngắn xếp ly, nam áo sơ mi trắng quần tây đen?
“Cậu điên à, định biến ngày hội thao thành đám cưới tập thể đấy à!””
Cả lớp cười rộ lên rồi lại đồng thanh bác bỏ ý kiến đó.
Hai bên tranh luận qua lại cho đến khi tiếng chuông tan học vang lên vẫn chưa chốt được kết quả cuối cùng.Lúc ban cán sự lớp bỏ phiếu kín, một nửa chọn Chu Úc Đinh, một nửa chọn Khương Di, ai cũng cam đoan hai người này chính là “gương mặt đại diện” cho nhan sắc của lớp.
Từ Giai dứt khoát chỉ định từng người: “Khương Di, cậu cho ý kiến xem nào!”Khương Di không rõ bản thân đang lo lắng điều gì, nhưng ngẫm nghĩ kỹ lại một hồi, có lẽ nguyên nhân lớn nhất là vì cô sắp phải đứng chung một chỗ với Chu Úc Đinh.
Khương Di lúc này đang cắm cúi giải bài tập Hóa học, có một câu hỏi suy luận bị mắc kẹt ở bước gần cuối, tính mãi mà không ra được công thức phân tử.
Bất ngờ bị gọi tên, cô ngơ ngác ngẩng đầu lên, thuận miệng đáp: “Đồng phục thời Dân quốc thì sao? Nữ mặc áo xanh váy đen, nam mặc đồ Tôn Trung Sơn phục cổ.””
“Cái này hay này! Đến lúc đó tụi mình làm thêm mấy cái biểu ngữ kiểu ‘Học tập vì sự trỗi dậy của đất nước!’. Trời ạ, chuẩn bài hình tượng học sinh yêu nước thời đại mới luôn! Cứ như quay lại phong trào Ngũ Tứ năm 1919 ấy!” Chu Thiên Tình nhiệt tình ủng hộ.”
Từ Giai vuốt cằm trầm ngâm: “Nghe… cũng có vẻ ra gì đấy.”Chà, đúng là phong cách hỏi ngược lại quen thuộc, ngầu không tả nổi.
Chu Úc Đinh vốn dĩ im hơi lặng tiếng từ đầu đến giờ bỗng ngẩng lên, nhìn về phía Khương Di rồi buông một câu: “Lớp 7 chọn phong cách Dân quốc rồi.”Đó là một câu hỏi tự luận lớn thuộc môn Vật lý về chủ đề chuyển động thiên thể, Chu Úc Đinh chỉ cần lướt qua một cái là đã nhìn ra ngay đáp án.
Cũng nhờ tính cách quái gở thích tham gia vào đủ loại nhóm chat WeChat lớn nhỏ của trường, chỗ nào cũng có người quen nên cậu nắm bắt thông tin cực kỳ nhanh nhạy.
Cậu vừa dứt lời, cả đám liền xìu xuống mất một nửa hứng khởi.Các cậu nhìn xem, trên giường Khương Di chẳng phải cũng có một chú cá heo đó thôi.
Cuối cùng, không biết ai đã lên tiếng: “Hay là cứ đơn giản đi, nữ áo sơ mi trắng váy ngắn xếp ly, nam áo sơ mi trắng quần tây đen?”Chỉ cần vừa nghĩ đến viễn cảnh mình sẽ đứng chung một chỗ với Chu Úc Đinh để rước bảng tên lớp trong ngày hội thao, trái tim cô lại không tự chủ được mà đập thình thịch liên hồi.
Cả lớp bỗng im phăng phắc trong một giây, rồi sau đó hội con trai bắt đầu đồng loạt “lên cơn”.”
Triệu Càn Khôn gào lên phấn khích: “Trời đất ơi! Mặc kiểu đồng phục JK Nhật Bản đấy hả, duyệt luôn duyệt luôn! Tớ đồng ý cả hai tay hai chân!”Đó chính là công thức của chất Natri Thiosunfat mà Khương Di đã loay hoay cả buổi trời vẫn không thể suy luận ra nổi.
Bản thân Từ Giai cũng rất chuộng phong cách đồng phục học sinh Nhật Bản nên chốt hạ luôn: “Vậy quyết định thế đi!””Không được đâu, món đó kén dáng người lắm!
Sau khi chốt xong đồng phục, Chu Thiên Tình liền quay sang rỉ rả với Khương Di: “Váy xếp ly liệu có ngắn quá không? Tớ không quen mặc váy ngắn đâu, đi đứng hay ngồi xuống cứ nơm nớp lo bị hớ hênh thôi!”Lúc này, Chu Úc Đinh bỗng cảm thấy chột dạ một cách kỳ lạ, cậu không dám nhìn thẳng vào mắt cô, chỉ cúi gằm mặt vừa xoay bút vừa hờ hững đáp: “Cảm ơn cái gì, cậu không có miệng à?
“Chắc chiều dài cũng phải chạm gối chứ,” Khương Di trấn an: “Không sao đâu, bên trong mình mặc thêm quần bảo hộ là được mà. Hồi trước tớ đi học múa còn phải mặc mấy bộ váy ngắn hơn thế này nhiều…”…
Chu Úc Đinh đang cúi đầu làm đề Toán, nghe thấy hai cô con gái khúc khích bàn tán nhỏ to bên cạnh, ngòi bút của cậu khựng lại trên trang giấy trống hồi lâu, mãi một lúc sau mới nhận ra mình vừa bị mất tập trung.
Chẳng hiểu sao, trong đầu cậu lại vô thức hiện lên những lần Khương Di mặc váy.”Chắc chiều dài cũng phải chạm gối chứ,” Khương Di trấn an: “Không sao đâu, bên trong mình mặc thêm quần bảo hộ là được mà.
Tủ đồ của cô nàng đại tiểu thư này có rất nhiều váy, từ váy dáng dài cho đến váy hai dây… Chưa bao giờ cậu thấy cô mặc trùng mẫu nào, nhưng chiều dài của váy lại luôn vô cùng kín đáo, bộ nào bộ nấy đều dài đến tận mắt cá chân, che chắn vô cùng cẩn thận.Khương Di ngồi trên giường, cảm thấy bộ đồ ngủ đang mặc trên người hơi dày nên tính thay bộ khác thoải mái hơn.
Ánh mắt cậu vô thức dời xuống, nhìn chằm chằm vào đôi chân đang bị giấu kín sau lớp quần đồng phục rộng thùng thình của cô.
Trong tâm lý học chẳng phải có một thuật ngữ gọi là “hiệu ứng trái cấm” sao? Đối với con người, những thứ càng bí ẩn, càng không thể nhìn thấy thì lại càng có sức cám dỗ chí mạng.”
Tất nhiên, hiệu ứng trái cấm này còn có một tên gọi khác, chính là hiệu ứng Adam và Eve.Các đốt ngón tay của cậu thon dài, mỗi khi lật đi lật lại, nốt ruồi son nhỏ nơi lòng bàn tay cậu lại thoắt ẩn thoắt hiện.
Đầu óc Chu Úc Đinh đang mải treo ngược cành cây thì cạnh bàn bỗng bị huých nhẹ một cái khiến cậu giật mình bừng tỉnh. Sau đó, cậu tự thấy bản thân giống như một kẻ b**n th** khi vừa có những suy nghĩ vừa rồi.Khương Di ở giường tầng dưới nên đồ đạc trên giường chỉ cần nhìn qua là thấy hết.
Cậu vớ lấy cây bút bên cạnh của Khương Di, trên khoảng trống của cuốn sách bài tập, cậu thoăn thoắt viết ra một công thức phân tử Hóa học. Đó chính là công thức của chất Natri Thiosunfat mà Khương Di đã loay hoay cả buổi trời vẫn không thể suy luận ra nổi.”
Vừa rồi thấy cô vò đầu bứt tai rõ lâu, thế mà chẳng chịu mở miệng ra hỏi cậu lấy một câu.”
Nói chuyện xong với Chu Thiên Tình, Khương Di quay lại để tiếp tục làm bài thì ngỡ ngàng phát hiện trên cuốn vở bài tập của mình đã xuất hiện một công thức hóa học hoàn chỉnh.Lớp 3 thì đi theo phong cách cổ trang, áo quần thướt tha.
Cô lí nhí nói: “Cảm ơn cậu nhé.”Hội thao lần này anh Úc chịu ra mặt rước bảng tên lớp rồi kìa!
Lúc này, Chu Úc Đinh bỗng cảm thấy chột dạ một cách kỳ lạ, cậu không dám nhìn thẳng vào mắt cô, chỉ cúi gằm mặt vừa xoay bút vừa hờ hững đáp: “Cảm ơn cái gì, cậu không có miệng à?””
“Tại vừa nãy tớ thấy cậu đang bận nên không muốn làm phiền thôi.””
Giọng nói của cô sao lúc nào cũng mềm mại như vậy nhỉ? Âm điệu khẽ ngân dài ở cuối câu cứ như một chiếc chổi lông nhỏ, nhẹ nhàng m*n tr*n, gãi nhẹ vào màng nhĩ của cậu.”
Chu Úc Đinh đang xoay bút thì cây bút bỗng “lạch cạch” một tiếng rơi xuống bàn, cậu lạnh lùng bảo: “Ừm, sau này kể cả tớ đang bận thì cậu vẫn cứ hỏi được.”Tuy trước đây đã từng ngồi ăn chung một bữa cơm, nhưng Từ Giai và Chu Úc Đinh tính ra chưa từng nói chuyện với nhau quá ba câu, thế nên việc mở lời nhờ vả này cô ấy có hơi ngượng ngùng.
…Hội thao khối cấp hai và cấp ba của trường Trung học Phụ thuộc được tổ chức cùng một thời điểm, quy trình giống hệt nhau, chỉ khác nhau về địa điểm diễn ra.
Vì hội thao đang đến gần nên bầu không khí thảo luận trong lớp học suốt cả ngày hôm đó diễn ra vô cùng sôi nổi.
Từ Giai cùng mấy cán sự lớp tụ họp lại họp hành, tranh luận rôm rả đến mức suýt chút nữa là xảy ra cãi vã lớn.Triệu Càn Khôn vừa vặn đi ngang qua, nghe thấy mấy cô gái đang bàn tán về chuyện rước bảng tên lớp liền hùa vào nói: “Chuẩn luôn!
Trước giờ tự học buổi tối, Khương Di bất ngờ nhận được một thông báo.”
Từ Giai chạy đến lay lay bả vai Khương Di: “Có chuyện này quan trọng muốn bàn với cậu đây.”Hội thao của trường Trung học Phụ thuộc sẽ diễn ra trong vòng hai ngày, ban ngày là các nội dung thi đấu thể thao, còn buổi tối sẽ có đêm nhạc hội văn nghệ.
“Ừm ừm, cậu nói đi.” Khương Di hiền lành đáp lại.” Một bạn nữ lập tức gạt đi.
Từ Giai hớn hở: “Mấy ban cán sự tụi tớ vừa thảo luận xong rồi, lễ khai mạc hội thao lần này, cậu và Chu Úc Đinh sẽ cùng nhau rước bảng tên lớp.”Triệu Càn Khôn gào lên phấn khích: “Trời đất ơi!
“Cái gì cơ?” Chu Thiên Tình ngơ ngác hỏi: “Lễ khai mạc xưa nay chẳng phải mỗi lớp chỉ có một người rước bảng tên thôi sao?”Nữ mặc áo xanh váy đen, nam mặc đồ Tôn Trung Sơn phục cổ.
Từ Giai lý luận: “Ai quy định thế chứ! Tuy năm nào mỗi lớp cũng chỉ cử một người, nhưng đâu có văn bản nào cấm việc cử hai người đâu! Lớp 1 tụi mình năm nay phải chơi trội, tạo nét khác biệt. Lễ khai mạc cậu và Chu Úc Đinh mỗi người cầm một góc bảng tên lớp, dẫn đầu đoàn diễu hành, bảo đảm ngầu đét luôn!”Mấy đấu trường lớn và trang trọng hơn hội thao học đường nhiều lần Khương Di đều đã từng kinh qua, thế nên cô hoàn toàn không có khái niệm sợ sân khấu.
Thực ra Từ Giai vẫn giấu một lý do tế nhị không nói ra.
Lúc ban cán sự lớp bỏ phiếu kín, một nửa chọn Chu Úc Đinh, một nửa chọn Khương Di, ai cũng cam đoan hai người này chính là “gương mặt đại diện” cho nhan sắc của lớp.
Tranh chấp mãi không phân thắng bại, cuối cùng họ quyết định cho cả hai cùng lên luôn.”
Khương Di đơ người ra, chưa kịp mở miệng từ chối đã bị Từ Giai chặn họng trước: “Khương Di, chúng mình còn là cặp bài trùng, bạn cùng phòng tốt nhất trên đời nữa không đấy?””
“Thì đúng là vậy…”【Trời đất ơi, kiểu này thì hội con gái trường mình chắc phát điên lên mất thôi!
“Đã vậy thì cậu đừng nói thêm gì nữa, cứ nghe tớ đi!” Từ Giai ôm chầm lấy cô nài nỉ: “Xin cậu đấy, giúp tớ lần này đi mà.””
Mấy đấu trường lớn và trang trọng hơn hội thao học đường nhiều lần Khương Di đều đã từng kinh qua, thế nên cô hoàn toàn không có khái niệm sợ sân khấu.
Thế nhưng lần này, cô lại thực sự cảm thấy căng thẳng.
Khương Di không rõ bản thân đang lo lắng điều gì, nhưng ngẫm nghĩ kỹ lại một hồi, có lẽ nguyên nhân lớn nhất là vì cô sắp phải đứng chung một chỗ với Chu Úc Đinh.Chu Úc Đinh vốn dĩ im hơi lặng tiếng từ đầu đến giờ bỗng ngẩng lên, nhìn về phía Khương Di rồi buông một câu: “Lớp 7 chọn phong cách Dân quốc rồi.
Lễ khai mạc hội thao biết bao nhiêu con mắt đổ dồn vào, lại còn đứng cạnh một nhân vật phong vân, tâm điểm của toàn trường như Chu Úc Đinh… Chuyện này thực sự là quá mức gây chú ý rồi!【Đừng nói nữa, lớp tớ hiện tại đã có hai đứa hóa điên rồi kìa, đang cãi nhau xem hôm đó đứa nào sẽ vác chiếc máy ảnh Canon R6 với ống kính zoom tầm xa đến sân trường để chụp ảnh kìa!
Chu Thiên Tình chêm vào: “Cậu có thuyết phục A Di nhà tớ cũng vô ích thôi, chuyện này còn phải được nam thần đồng ý nữa cơ. Hồi hội thao năm lớp 10, lớp mình cũng từng đề cử Chu Úc Đinh rước bảng tên lớp đấy chứ, nhưng cậu ấy thẳng thừng từ chối luôn.”Tranh chấp mãi không phân thắng bại, cuối cùng họ quyết định cho cả hai cùng lên luôn.
“Ủa! Sao cậu ấy lại từ chối?”】
Chu Thiên Tình nhún vai: “Nam thần bảo cái trò rước bảng tên lớp nhìn ngốc xít chết đi được, chẳng khác nào khỉ trong vườn bách thú cho người ta vây quanh xem, chán ngắt!”Bản thân Từ Giai cũng rất chuộng phong cách đồng phục học sinh Nhật Bản nên chốt hạ luôn: “Vậy quyết định thế đi!
Triệu Càn Khôn vừa vặn đi ngang qua, nghe thấy mấy cô gái đang bàn tán về chuyện rước bảng tên lớp liền hùa vào nói: “Chuẩn luôn! Anh Úc nhà tớ tuyệt đối không bao giờ đồng ý đâu, từ hồi cấp hai đã thế rồi, các cậu đừng phí công vô ích làm gì nữa.”Tin khẩn đây anh em ơi!
Hội thao khối cấp hai và cấp ba của trường Trung học Phụ thuộc được tổ chức cùng một thời điểm, quy trình giống hệt nhau, chỉ khác nhau về địa điểm diễn ra.Tuy năm nào mỗi lớp cũng chỉ cử một người, nhưng đâu có văn bản nào cấm việc cử hai người đâu!
Từ Giai cảm thấy đau đầu nhức óc.
Với Khương Di thì cô ấy còn có thể dùng chiêu làm nũng, năn nỉ ỉ ôi để ép cô bạn đồng ý, chứ còn Chu Úc Đinh thì nổi tiếng là người lạnh lùng, xưa nay luôn làm theo ý mình.
Từ Giai hoàn toàn không nghi ngờ việc nếu mình cứ mặt dày bám riết lấy cậu, vị đại thiếu gia này có thể sẽ vặn gãy cổ cô ấy mất.Đến lúc đó tụi mình làm thêm mấy cái biểu ngữ kiểu ‘Học tập vì sự trỗi dậy của đất nước!
Đang lúc bàn tán thì Chu Úc Đinh bước vào lớp.Con gái ôm gấu bông đi ngủ là chuyện bình thường mà.
Cậu vừa từ sân bóng rổ trở về, một tay ôm chiếc bóng rổ màu cam, thong thả đi về chỗ ngồi của mình rồi quay sang hỏi Khương Di: “Cậu có khăn ướt không?””Ồ —” cả phòng đồng thanh trêu chọc làm bộ ghen tị.
“Có đây.” Khương Di đưa cho cậu một chiếc.”Chẳng phải người ta vẫn bảo, ôm gấu bông người yêu tặng đi ngủ thì xem như là đang ôm người yêu ngủ sao!
Chu Úc Đinh dùng hai ngón tay thon dài đón lấy chiếc khăn ướt, xé vỏ bao rồi ung dung lau tay. Các đốt ngón tay của cậu thon dài, mỗi khi lật đi lật lại, nốt ruồi son nhỏ nơi lòng bàn tay cậu lại thoắt ẩn thoắt hiện.Thế nhưng lần này, cô lại thực sự cảm thấy căng thẳng.
Tuy trước đây đã từng ngồi ăn chung một bữa cơm, nhưng Từ Giai và Chu Úc Đinh tính ra chưa từng nói chuyện với nhau quá ba câu, thế nên việc mở lời nhờ vả này cô ấy có hơi ngượng ngùng.
Cô ấy đánh bạo bước lại gần, rụt rè hỏi: “Chu Úc Đinh này, lễ khai mạc hội thao lần này cậu làm người rước bảng tên lớp cùng Khương Di nhé?”” Từ Giai bán tín bán nghi hỏi lại.
Sau một khoảng lặng im ngắn ngủi, Chu Úc Đinh mới chậm rãi nâng mí mắt lên nhìn cô ấy, dáng vẻ lười biếng, tỏ ra không mấy mặn mà đáp: “Cậu nghĩ sao?”Mau khai mau, thành thật sẽ được khoan hồng!
Chà, đúng là phong cách hỏi ngược lại quen thuộc, ngầu không tả nổi.Từ Giai liền quay sang nói chuyện tiếp với Khương Di: “Vậy chốt thế này đi, người rước bảng tên lớp trước mắt cứ định là cậu đã, để tớ quay lại bàn bạc với mấy cán sự lớp xem bầu bạn nam nào đi cùng cậu, cậu thấy lớp trưởng Tôn Chí Gia thế nào?
Chỉ dựa vào bốn chữ này thôi là Từ Giai đã thừa hiểu câu trả lời của cậu rồi, cô nàng cười trừ nói: “Biết rồi, không dám làm phiền đại thiếu gia nữa!”Chu Thiên Tình vừa làm xong một tờ đề liền ngẩng đầu lên uống hớp nước, đập vào mắt cô nàng chính là khung cảnh trước mặt.
Từ Giai liền quay sang nói chuyện tiếp với Khương Di: “Vậy chốt thế này đi, người rước bảng tên lớp trước mắt cứ định là cậu đã, để tớ quay lại bàn bạc với mấy cán sự lớp xem bầu bạn nam nào đi cùng cậu, cậu thấy lớp trưởng Tôn Chí Gia thế nào?”Từ Giai ra dấu tay ra hiệu đã hiểu: “Biết rồi, biết rồi mà!
“Tớ nói cho cậu biết nhé, hai người cùng rước bảng tên lớp cũng là một ý tưởng cực kỳ độc đáo đấy, cậu bắt buộc phải đồng ý đấy nhé.””
Chẳng hiểu sao, ngay khi Khương Di vừa thở phào nhẹ nhõm một tiếng, trong lòng cô dường như lại thoáng qua một chút hụt hẫng mơ hồ.”Tại vừa nãy tớ thấy cậu đang bận nên không muốn làm phiền thôi.
Cô không để lộ cảm xúc đó ra ngoài mà vẫn giữ nét mặt bình thản, đáp: “Cậu đã xuống nước năn nỉ tớ như thế rồi thì tớ làm sao từ chối được nữa, thôi thì tất cả cứ nghe theo sự sắp xếp của cậu vậy.”Chỉ dựa vào bốn chữ này thôi là Từ Giai đã thừa hiểu câu trả lời của cậu rồi, cô nàng cười trừ nói: “Biết rồi, không dám làm phiền đại thiếu gia nữa!
Từ Giai véo nhẹ vào má cô, nũng nịu: “Tớ biết ngay Khương Di là tốt nhất mà, giờ tớ đi tìm Tôn Chí Gia luôn đây!”Tủ đồ của cô nàng đại tiểu thư này có rất nhiều váy, từ váy dáng dài cho đến váy hai dây…
Nói rồi cô nàng định quay lưng đi, thế nhưng ngay lúc này, từ phía sau bỗng vang lên một tiếng động trầm đục.Ở phía bên kia, chiếc điện thoại của Chu Úc Đinh cũng liên tục bị oanh tạc bởi hàng tá thông báo nhảy lên từ các nhóm chat WeChat của trường.
Chu Úc Đinh vo tròn chiếc khăn giấy ướt lại, ném một cú chuẩn xác từ khoảng cách xa vào sọt rác, những ngón tay thon dài gõ nhè nhẹ xuống mặt bàn một cách nhịp nhàng, cậu thong thả buông lời: “Khoan đã.”Chu Thiên Tình tích cực hưởng ứng ngay: “Hay là mặc sườn xám đi?
Từ Giai khựng bước, ngơ ngác quay đầu lại nhìn cậu.Từ Giai hoàn toàn không nghi ngờ việc nếu mình cứ mặt dày bám riết lấy cậu, vị đại thiếu gia này có thể sẽ vặn gãy cổ cô ấy mất.
Chu Úc Đinh cầm một cây bút lên xoay xoay, hờ hững nói: “Tớ đã bảo là không đồng ý đâu?””
Từ Giai: “?”【Tin khẩn!
Chu Thiên Tình: “?””
Khương Di: “…”Ngày hôm sau, thầy Tề Kiện tranh thủ năm phút cuối giờ trước khi tan học để phổ biến về chuyện hội thao.
“Ý của cậu là, cậu đồng ý rước bảng tên lớp á?” Từ Giai bán tín bán nghi hỏi lại.Khương Di đẩy cuốn vở bài tập của mình sang phía cậu, lí nhí hỏi: “Cậu có rảnh không?
Chu Úc Đinh “ừm” một tiếng, gương mặt vẫn không lộ chút cảm xúc nào: “Đồng ý rồi.””
Suốt cả buổi tự học tối hôm đó, Khương Di hoàn toàn không thể tập trung vào bài vở được.
Chỉ cần vừa nghĩ đến viễn cảnh mình sẽ đứng chung một chỗ với Chu Úc Đinh để rước bảng tên lớp trong ngày hội thao, trái tim cô lại không tự chủ được mà đập thình thịch liên hồi.】
Ở phía bên kia, chiếc điện thoại của Chu Úc Đinh cũng liên tục bị oanh tạc bởi hàng tá thông báo nhảy lên từ các nhóm chat WeChat của trường.Vừa rồi thấy cô vò đầu bứt tai rõ lâu, thế mà chẳng chịu mở miệng ra hỏi cậu lấy một câu.
【Tin khẩn! Tin khẩn đây anh em ơi! Hội thao lần này anh Úc chịu ra mặt rước bảng tên lớp rồi kìa!】Điều này đồng nghĩa với việc học sinh sẽ được xả hơi hai ngày không phải học hành gì cả.
【Cái gì cơ? Tớ chơi thân với anh Úc từ hồi cấp hai đến giờ, năm nào cậu ấy cũng từ chối thẳng thừng, chắc chắn không có chuyện làm cái trò này đâu!】” Sư Tiệp nhắc nhở.
【Nguồn tin thân cận xác nhận rồi nhé! Đồng ý ngay tại lớp luôn, không sai đi đâu được.】”
【Trời đất ơi, kiểu này thì hội con gái trường mình chắc phát điên lên mất thôi!】Chu Úc Đinh cầm một cây bút lên xoay xoay, hờ hững nói: “Tớ đã bảo là không đồng ý đâu?
【Đừng nói nữa, lớp tớ hiện tại đã có hai đứa hóa điên rồi kìa, đang cãi nhau xem hôm đó đứa nào sẽ vác chiếc máy ảnh Canon R6 với ống kính zoom tầm xa đến sân trường để chụp ảnh kìa!】Tớ đồng ý cả hai tay hai chân!
…Cả lớp cười rộ lên rồi lại đồng thanh bác bỏ ý kiến đó.
Chu Úc Đinh bắt đầu cảm thấy hối hận vì trước đây đã lỡ tay ấn tham gia vào quá nhiều nhóm chat vớ vẩn này.
Cậu lần lượt ấn tắt thông báo của từng nhóm một, trong bụng thầm nghĩ mấy người này nếu có thời gian rảnh rỗi để bàn tán chuyện này, thà đi ăn thêm nhiều óc heo để bồi bổ cho cái não còn hơn.”
Chật vật mãi mới tắt hết thông báo xong, cậu ném chiếc điện thoại vào hộc bàn, lôi bài thi ra bắt đầu vùi đầu giải đề.”
Đúng lúc này, từ bên cạnh bỗng có một bàn tay nhỏ nhắn khẽ thò sang, lén lút túm nhẹ lấy gấu áo đồng phục của cậu.
Khương Di đẩy cuốn vở bài tập của mình sang phía cậu, lí nhí hỏi: “Cậu có rảnh không? Giảng hộ tớ câu này với.””Cái này hay này!
Đó là một câu hỏi tự luận lớn thuộc môn Vật lý về chủ đề chuyển động thiên thể, Chu Úc Đinh chỉ cần lướt qua một cái là đã nhìn ra ngay đáp án.Các bạn mau cho ý kiến đi xem tụi mình nên mặc gì để chiếm trọn tiêu điểm, khiến cả trường phải trầm trồ nào!
Cậu cầm cây bút lên, trầm giọng bảo: “Xích lại gần đây một chút.””
Khương Di khẽ dịch chuyển chiếc ghế của mình lại gần sát bên cậu.Đang lúc chuyện trò rôm rả thì Từ Giai và Sư Tiệp chân trước chân sau bước vào phòng.
Vài phút trôi qua, sau khi đã giảng xong bài tập, Khương Di vẫn ngồi im tại chỗ không nhúc nhích, cô nói nhỏ: “Sao cậu lại đồng ý tham gia rước bảng tên lớp thế? Tớ nghe Chu Thiên Tình bảo trước đây cậu luôn thấy hành động đó rất ngốc xít mà?””Ý của cậu là, cậu đồng ý rước bảng tên lớp á?
“Ừm, đúng là ngốc thật, chẳng khác nào khỉ trong rạp xiếc bị người ta đem ra làm trò tiêu khiển.”” Nói rồi, cô nàng nhanh trí chĩa mũi dùi sang hướng khác: “Khương Di, con cá heo của cậu là ai tặng đấy?
Khương Di lại càng thêm thắc mắc: “Thế sao cậu còn nhận lời?”Từ Giai lý luận: “Ai quy định thế chứ!
Chu Úc Đinh khựng lại một nhịp, rồi dùng giọng điệu hết sức bình thản đáp: “Chẳng phải đây là kỳ hội thao cuối cùng của thời cấp ba sao, lưu giữ lại chút kỷ niệm cũng không tồi. Với lại… không phải cậu cũng tham gia đó sao?””À đúng rồi, mọi người ăn xong nhớ mở cửa sổ ra cho thoáng khí nhé, không là phòng toàn mùi đồ ăn đấy.
Khương Di khẽ ngước nhìn lên, thấy khóe môi Chu Úc Đinh khẽ cong lên thành một nụ cười ẩn ý: “Hai đứa ngốc đứng cạnh nhau, dù sao nhìn cũng đỡ chán hơn là một đứa cô đơn một mình chứ.”Từ Giai cảm thấy đau đầu nhức óc.
…Chu Úc Đinh đang cúi đầu làm đề Toán, nghe thấy hai cô con gái khúc khích bàn tán nhỏ to bên cạnh, ngòi bút của cậu khựng lại trên trang giấy trống hồi lâu, mãi một lúc sau mới nhận ra mình vừa bị mất tập trung.
Chu Thiên Tình vừa làm xong một tờ đề liền ngẩng đầu lên uống hớp nước, đập vào mắt cô nàng chính là khung cảnh trước mặt.
Hai người bạn ngồi cùng bàn của cô ấy, hai cái đầu đang ghé sát vào nhau… trông cứ như thể đang lén lút làm cái chuyện mờ ám gì đó không bằng.
Để thỏa mãn trí tò mò của mình, cô nàng lén ghé sát tai lại gần nghe ngóng, nhưng rốt cuộc chỉ nghe thấy hai con người này đang lầm bầm mấy thuật ngữ kiểu như: vận tốc vũ trụ cấp một, chu kỳ chuyển động… Hóa ra là đang giảng bài tập Vật lý cho nhau.
Nhưng mà, giảng bài tập thôi thì có nhất thiết phải ghé sát sạt vào nhau như thế không cơ chứ?
Chu Thiên Tình ngơ ngác gãi đầu, trong lòng cứ tổng kết lại thấy có điều gì đó sai sai ở đây mà không tài nào lý giải nổi.
Hết chương 24