Chương 23
Cái chủ đề người lớn gì thế này
Tuần đầu tiên trở thành bạn cùng bàn với Chu Úc Đinh, Khương Di gọi đó là “giai đoạn làm quen”, bản thân cô có chút chưa thích nghi được.
Chu Úc Đinh có dáng ngồi rất tùy tiện, khi thì gác chân lên thanh ngang dưới bàn rồi xoải rộng hai chân ra, khi lại chống đầu nằm dài trên mặt bàn học. Trùng hợp thay, Chu Thiên Tình cũng thích kiều chân bắt chéo và bò ra bàn.
Thế là, hai con người này vô tình thu hẹp không gian của Khương Di lại, còn cô bạn có tính cách hiền lành của chúng ta thì… chỉ biết tìm đường sống trong kẽ hở.
Khương Di phát hiện ra Chu Úc Đinh thực sự rất thích xoay bút. Ngón tay cậu thon dài, trắng trẻo, cứ tùy tiện cầm lấy bất kỳ cây bút nào là có thể xoay liên tục không ngừng nghỉ.
Có một lần Khương Di tò mò cũng bắt chước xoay theo, nhưng mới được hai vòng đã nghe tiếng “lạch cạch”, bút rơi thẳng xuống đất, chuốc lấy một trận cười nhạo từ Chu Úc Đinh.
Khương Di hậm hực bĩu môi, Chu Úc Đinh liền ghé sát lại gần: “Tớ dạy cậu nhé?”
“Không thèm học.”
Dĩ nhiên, nhiệm vụ mà cô Nhạc Nhã và cô Hà Mai giao phó Khương Di cũng không hề quên. Môn Ngữ văn thì còn đỡ, vào giờ đọc bài buổi sáng, mỗi lần Khương Di nhắc nhở là Chu Úc Đinh sẽ lấy sách giáo khoa ra tự nhẩm thuộc lòng. Nhưng đến giờ Tiếng Anh thì có hơi nan giải.
Tiết học cuối cùng của buổi chiều nay là môn Tiếng Anh, cô Nhạc Nhã đang chữa bài thi trên bục giảng. Khương Di khẽ liếc mắt sang bên cạnh, thấy bài thi Tiếng Anh của Chu Úc Đinh đang đè lên một cuốn bài tập Toán, ngòi bút của cậu chuyển động thoăn thoắt, giải đề mượt mà như bay.Trách không được, sáng sớm nào Chu Úc Đinh cũng chạy xe đạp ngang qua ngõ Thạch Lựu, hóa ra đi đường đó từ khu tập thể đến tòa nhà Tri Hành là lối tắt nhanh nhất.
Ý thức được sứ mệnh của một cán sự môn Tiếng Anh, Khương Di huých khuỷu tay vào người cậu để nhắc nhở.Cậu đang chê cô lùn đấy à?
Ngòi bút của Chu Úc Đinh khựng lại một nhịp, cậu liếc nhìn cô một cái rồi lại ngang nhiên tiếp tục giải đề.】
Khương Di đành phải dùng đến chiêu viết giấy, cô nắn nót trên tờ giấy nháp: Đang giờ Tiếng Anh đấy!!!Dì Lương có chút lo lắng dặn dò: “Phòng ký túc xá đông người thế này, chín người mười ý dễ xảy ra xích mích lắm, có chuyện gì ấm ức thì con đừng có nén trong lòng nhé.
Một lát sau, Chu Úc Đinh viết dòng chữ trả lời: Biết rồi!π vô tư phụng hiến: 【Lần sau cậu mời lại tớ là được.
Khương Di: Biết rồi mà cậu còn làm bài tập Toán à?Tiện đường nên tụi tớ tiễn cậu về luôn.
Chu Úc Đinh lục lọi trong hộc bàn một hồi, móc ra một vốc kẹo đủ màu sắc đặt lên bàn học của Khương Di. Mấy ngày nay cô cũng phát hiện ra cậu rất ít khi ăn vặt, duy chỉ có loại kẹo m*t nhãn hiệu “Lumen” này là cậu đặc biệt chung thủy.Khương Di lại bị nhét thêm một họng “cơm chó” nữa.
Khương Di viết: Ý gì đây?”
Chu Úc Đinh: Không nhìn ra sao? Tớ đang hối lộ cậu đấy! Tập đề này cô Nhạc Nhã giảng tớ làm đúng hết rồi!!”Không rối đâu, xinh đẹp chết đi được.
Đến lúc này, Khương Di bắt đầu lưỡng lự, thực ra tập đề này cô cũng làm đúng không sai một câu nào.chẳng phải là Chu Úc Đinh sao?
Nếu những gì giáo viên giảng mình đều đã biết hết, thì tranh thủ học môn khác chắc cũng không sao đâu nhỉ… Có lẽ đây chính là cách các học bá tối ưu hóa thời gian của mình?Con trai vốn dĩ rất nhạy cảm và để ý đến một vài bộ phận trên cơ thể.
Thế là chẳng mấy ngày sau, Khương Di cũng chính thức gia nhập hội những kẻ tranh thủ giải đề Toán trong giờ Tiếng Anh và giờ Ngữ văn.Khương Di bất ngờ bị nhét cho một họng “cơm chó”, cô gật gật đầu: “Vậy tụi mình đi thôi, mua đồ xong tớ mời cậu ăn cơm.
Nếu để cô Nhạc Nhã biết Chu Úc Đinh đã lôi kéo thành công đứa con ngoan trò giỏi — cán sự môn của cô ấy đi vào “con đường tội lỗi” này, chắc cô ấy phải tức điên lên mất!Khương Di chợt nhớ lại hồi nhỏ, khi Hứa Tri Nhiên đi học múa bị sái eo, dì Lương cũng hay hầm canh cật heo cho cô ấy ăn.
…”
Thầy Tề Kiện làm việc vô cùng năng nổ, chỉ vài ngày sau đã thông báo với Khương Di rằng thủ tục nội trú đã hoàn tất, bảo cô cuối tuần dọn vào luôn.
Khương Di hẹn lịch dọn phòng vào thứ Bảy, nhờ có dì Lương và chú Lưu giúp đỡ một tay nên buổi trưa cô đã thuận lợi dọn vào ký túc xá.Từ Giai bảo: “Đặt đồ xuống đây tụi mình nghỉ mệt một lát đi, sẵn tiện ngắm trai đẹp luôn.
Số lượng học sinh nội trú của trường Trung học Phụ thuộc không nhiều, ký túc xá nằm ngay sát ngõ Thạch Lựu và chỉ có vỏn vẹn hai tòa nhà.
Tòa của nam sinh tên là Thu Thật Viên, còn tòa nữ sinh tên là Hạ Ấm. Phòng ký túc xá là phòng sáu người với giường tầng, không gian tuy không lớn nhưng có nhà vệ sinh khép kín và một ban công nhỏ để phơi quần áo.Cánh tay của Chu Úc Đinh vòng qua vai cô, kéo nhẹ người cô xích lại gần cậu, dùng chính cơ thể mình để chắn cho cô một khoảng không gian nhỏ yên bình giữa đám đông hỗn loạn.
Khương Di ở phòng 511, ngoài Từ Giai, Hoàng Thơ Ngữ, Sư Tiệp ra thì còn có hai bạn nữ lớp 2 nữa. Vì là ngày cuối tuần nên hôm nay trong phòng chỉ có mỗi Từ Giai ở lại.”Cậu bị chấn thương ở eo à?
Sau khi thu dọn đồ đạc xong xuôi, dì Lương chuẩn bị đi về, Khương Di tiễn dì xuống lầu.
Dì Lương có chút lo lắng dặn dò: “Phòng ký túc xá đông người thế này, chín người mười ý dễ xảy ra xích mích lắm, có chuyện gì ấm ức thì con đừng có nén trong lòng nhé.””
“Không sao đâu dì Lương, vừa nãy dì chẳng nghe Từ Giai nói rồi sao, các bạn trong phòng tính tình đều rất tốt ạ.””Hôm qua tụi tớ đi rồi mà, yêu nhau thì cũng cần có không gian riêng tư chứ đúng không?
“Được rồi, vậy dì về trước nhé.”Từ Giai lý sự cùn: “Có bạn trai thì đã sao, kể cả có chồng có con rồi cũng không ngăn được niềm đam mê ngắm trai đẹp của tớ nhé!
Tiễn dì Lương xong quay trở lại phòng, Khương Di chuẩn bị ra ngoài mua sắm thêm một vài nhu yếu phẩm, Từ Giai liền nhiệt tình giơ tay: “Để tớ dẫn cậu đi, tớ dẫn cậu đi cho.”Chu Thiên Tình che miệng cười thầm, trạng thái của cô nàng dạo này chuẩn đét là một thiếu nữ đang đắm chìm trong mật ngọt của tình yêu.
Ngày thường Từ Giai luôn dính lấy Trần Trạch như hình với bóng, làm việc gì hai người cũng có nhau.
Khương Di sợ mình làm kỳ đà cản mũi, làm lỡ mất buổi hẹn hò của cặp đôi nên hỏi: “Hôm nay… cậu không đi chơi với Trần Trạch à?”Từ Giai phá lên cười: “Cậu ước có một anh người yêu đến xách đồ hộ nghe còn thực tế hơn đấy…
“Hôm qua tụi tớ đi rồi mà, yêu nhau thì cũng cần có không gian riêng tư chứ đúng không?”Lúc này trên sân bóng có tiếng người gọi bọn họ quay lại tiếp tục trận đấu, Chu Úc Đinh giơ tay ra hiệu báo không chơi nữa, để người khác vào thay.
Khương Di bất ngờ bị nhét cho một họng “cơm chó”, cô gật gật đầu: “Vậy tụi mình đi thôi, mua đồ xong tớ mời cậu ăn cơm.”Chu Úc Đinh: Không nhìn ra sao?
Cạnh ký túc xá nữ là một con đường rợp bóng cây kéo dài, hai bên đường trồng đầy cây ngô đồng và cây dương.
Từ Giai giới thiệu: “Đi hết con đường này là đến khu tập thể của giáo viên trường mình đấy, bên đó cái gì cũng có, học sinh nội trú tụi tớ thường xuyên qua đó mua đồ.”Khi tiếng chuông báo kết thúc tiết tự học đầu tiên vang lên, Chu Thiên Tình liền rút chiếc gương nhỏ ra soi đi soi lại, hỏi cô: “Cậu nhìn tớ hôm nay thế nào?
Hai người đi qua một cánh cổng nhỏ, Từ Giai chỉ vào một tòa nhà chung cư gần đó: “Cậu đừng nhìn nó cũ kỹ thế thôi chứ giá nhà ở đây xếp hàng đầu Lam Thành đấy, chuẩn khu đất vàng gần trường học luôn, một căn mười mấy tỷ đồng là chuyện thường.”Từ Giai cứ tủm tỉm cười suốt, ghé tai cô nói nhỏ: “Cậu nhìn Chu Úc Đinh mà xem, ôm một đống đồ nặng như thế mà bước một bước qua hai bậc cầu thang luôn, đúng là ga lăng hết nấc!
Hai cô bạn lượn lờ trong siêu thị đến tận chiều muộn, lúc bước ra ai nấy tay xách nách mang đủ thứ đồ đạc.Chu Thiên Tình nói lí nhí: “A a a a…
Nào là bàn học gấp gọn trên giường, đèn bàn, rèm che giường… Khương Di nhìn mà hoa cả mắt, rõ ràng ban đầu cô chỉ tính mua vài món lặt vặt, chẳng hiểu sao lúc gom lại lại chất cao như núi.Vừa nãy tớ dán cao cho cậu thấy chỗ đó bầm tím một mảng lớn luôn rồi kìa!
Từ Giai cũng mua không ít, hai người xách túi lớn túi nhỏ, ra sức lết từng bước về lại ký túc xá.Tòa của nam sinh tên là Thu Thật Viên, còn tòa nữ sinh tên là Hạ Ấm.
“Nặng chết mất thôi! Biết thế này tớ đã gọi Trần Trạch ra rồi, ít nhất có cậu ấy ở đây còn làm chân cửu vạn được.””Từ Giai, trông đồ hộ tớ một lát nhé, tớ đi mua…
Khương Di cũng mệt lả người, vừa đi vừa th* d*c: “Giá như… tớ là lực sĩ thì tốt biết mấy…”Đều là bạn học cùng lớp nên bữa ăn diễn ra vô cùng vui vẻ và nhanh chóng.
Từ Giai phá lên cười: “Cậu ước có một anh người yêu đến xách đồ hộ nghe còn thực tế hơn đấy…”Nếu những gì giáo viên giảng mình đều đã biết hết, thì tranh thủ học môn khác chắc cũng không sao đâu nhỉ…
Tốc độ di chuyển của hai cô gái chậm như sên.
Khi đi ngang qua một sân bóng rổ, Từ Giai bỗng thốt lên kinh ngạc: “Ơ kìa, là Chu Úc Đinh và mọi người đang chơi bóng rổ kìa —”Tiết học cuối cùng của buổi chiều nay là môn Tiếng Anh, cô Nhạc Nhã đang chữa bài thi trên bục giảng.
Khương Di ngơ ngác nhìn theo hướng ngón tay bạn mình chỉ, quả nhiên là Chu Úc Đinh.Chà, đúng là đại bổ toàn diện!
Trên sân bóng, Chu Úc Đinh đang khoác trên mình chiếc áo thi đấu màu xanh lá số 1, trên trán đeo một chiếc băng đô thể thao màu đen, cậu đang dẫn bóng chuẩn bị lên rổ.
Họ đang đánh cả sân, rõ ràng là một trận đấu giao hữu ngẫu hứng, độ tuổi của các cầu thủ có lớn có bé, nhưng Chu Úc Đinh đứng giữa đám đông vẫn nổi bật đến mức khiến người ta không thể rời mắt.Đến 6 giờ tối, cô cùng Sư Tiệp rủ nhau lên lớp học.
Từ Giai bảo: “Đặt đồ xuống đây tụi mình nghỉ mệt một lát đi, sẵn tiện ngắm trai đẹp luôn.”Tục ngữ có câu ăn gì bổ nấy, nên ăn chút cật heo cho nó bổ.
“Ơ, chẳng phải cậu có bạn trai rồi sao?””
Từ Giai lý sự cùn: “Có bạn trai thì đã sao, kể cả có chồng có con rồi cũng không ngăn được niềm đam mê ngắm trai đẹp của tớ nhé!”Nhận ra hành động của cậu, cả người Khương Di bỗng chốc cứng đờ, giọng nói cô có chút lắp bắp: “Không…
Vì thực sự quá mệt, Khương Di đứng lại, dùng tay làm quạt phe phẩy. Một lúc sau, có vẻ như trận đấu bước vào giờ nghỉ giữa hiệp, các cầu thủ rời sân để rửa mặt và uống nước.Trường Trung học Phụ thuộc có tiết tự học buổi tối vào ngày Chủ nhật, nên ngay từ ban ngày các học sinh nội trú đã lục tục quay trở lại trường.
Khương Di bỗng cảm thấy cổ họng khát khô, nhưng khi lục tung tất cả các túi đồ lên, cô mới ngỡ ngàng nhận ra mình quên bẵng mất việc mua nước uống!”
“Từ Giai, trông đồ hộ tớ một lát nhé, tớ đi mua…”Khương Di nói nhỏ: “Cậu nói thế không sợ Trần Trạch ghen à?
Lời còn chưa dứt, trước mắt cô bỗng xuất hiện một chai nước khoáng.”
Chu Úc Đinh đã đứng trước mặt cô từ lúc nào, chiếc áo thi đấu màu xanh lá càng làm tôn lên vóc dáng ngạo nghễ của cậu.
Gương mặt cậu lấm tấm một lớp mồ hôi mỏng, chiếc băng đô đen càng làm tăng thêm vẻ năng động, khỏe khoắn.Khương Di nhìn mà hoa cả mắt, rõ ràng ban đầu cô chỉ tính mua vài món lặt vặt, chẳng hiểu sao lúc gom lại lại chất cao như núi.
Cậu cất giọng hỏi bằng vẻ tự nhiên như thường ngày: “Sao hai cậu lại ở đây?””
“Cuối tuần ra ngoài mua sắm đồ đạc thôi mà.” Từ Giai đáp.Mẹ kiếp, nếu không phải anh Úc cản lại thì hồi chiều tớ đã lên đấm lão một trận rồi!
Chu Úc Đinh quay sang nhìn Khương Di: “Còn cậu?”Chiếc xe buýt chậm rãi lăn bánh, đến trạm tiếp theo lại có thêm một nhóm người ùa lên, khoang xe bỗng chốc bị nhồi nhét đến mức ngột ngạt, không còn một kẽ hở.
Khương Di đón lấy chai nước khoáng từ tay cậu, lúc này cô mới để ý thấy nắp chai đã được vặn mở sẵn: “Tớ chuyển vào ở ký túc xá, hôm nay mới vừa dọn vào.”Cạnh ký túc xá nữ là một con đường rợp bóng cây kéo dài, hai bên đường trồng đầy cây ngô đồng và cây dương.
Triệu Càn Khôn không biết từ đâu chui ra, xen vào: “Á, cậu ở nội trú à? Thế thì sau này tan học giờ tự học buổi tối có thể đi về chung với tụi tớ rồi.”Không ngoài dự đoán, một lát sau, Trình Vạn Bằng quả nhiên đi ngang qua cửa sau của lớp 1, rồi lại đi qua khung cửa sổ…
Khương Di thắc mắc: “Sao thế, cậu cũng ở nội trú à?”Ồ — cậu ấy lại quay trở lại rồi kìa, cứ nhìn chằm chằm về hướng chỗ ngồi của tụi mình mấy lượt liền.
“Đâu có, tớ với anh Úc đều nhà ở khu tập thể giáo viên mà, ngay sát vách đây thôi. Tiện đường nên tụi tớ tiễn cậu về luôn.”Dọn dẹp xong xuôi đồ đạc trong phòng thì đồng hồ cũng vừa vặn chỉ 5 giờ.
Trách không được, sáng sớm nào Chu Úc Đinh cũng chạy xe đạp ngang qua ngõ Thạch Lựu, hóa ra đi đường đó từ khu tập thể đến tòa nhà Tri Hành là lối tắt nhanh nhất.không cần đâu, tớ đứng vững được mà.
Khương Di mất một lúc mới tiêu hóa được sự thật rằng hai người họ sống ngay gần đây, cô từ tốn bảo: “Không cần đâu, tớ tự đi về được mà.””
Lúc này trên sân bóng có tiếng người gọi bọn họ quay lại tiếp tục trận đấu, Chu Úc Đinh giơ tay ra hiệu báo không chơi nữa, để người khác vào thay.
Sau đó cậu quay lại hỏi cô: “Cậu dọn đồ qua tòa Hạ Ấm đúng không?””Ừm.
Ý của cậu là muốn làm chân khuân vác miễn phí cho cô. Từ Giai gật đầu lia lịa như giã tỏi, Khương Di thấy vậy cũng không khách sáo nữa, cô đưa mấy món đồ cồng kềnh cho cậu xách, còn mình thì ôm mấy món nhẹ nhàng hơn.”
Triệu Càn Khôn cũng nhanh nhảu đỡ lấy đồ giúp Từ Giai: “Đưa đây tớ xách cho.”Dạo gần đây Khương Di phát hiện ra một quy luật, cứ vào giờ ra chơi sau tiết tự học đầu tiên của buổi tối, Trình Vạn Bằng chắc chắn sẽ đi ngang qua cửa lớp 1.
Nắng chiều vẫn còn khá gắt, Chu Úc Đinh ôm chiếc bàn học gấp gọn và giá để giày đi phăng phăng phía trước, sải bước rất dài. Đến cổng ký túc xá, sau khi làm thủ tục đăng ký với bác quản lý xong, hai chàng trai giúp dọn đồ lên lầu, Khương Di lững thững đi theo sau.”Trình Vạn Bằng đang ngó đầu vào trong lớp kìa, bước đi chậm rì rì luôn.
Từ Giai cứ tủm tỉm cười suốt, ghé tai cô nói nhỏ: “Cậu nhìn Chu Úc Đinh mà xem, ôm một đống đồ nặng như thế mà bước một bước qua hai bậc cầu thang luôn, đúng là ga lăng hết nấc! Thật ghen tị với cô gái nào sau này làm người yêu của cậu ấy quá!”tớ là lực sĩ thì tốt biết mấy…
Khương Di ngước mắt nhìn lên, đập vào mắt cô là bờ vai vững chãi với khung xương lộ rõ của cậu. Trông dáng người cậu có vẻ gầy gầy thế thôi chứ sức lực lại vô cùng lớn, đống đồ nặng trịch kia nằm trong tay cậu cứ như nhẹ tựa lông hồng.Người cao nhất trong năm người bọn họ…
Khương Di nói nhỏ: “Cậu nói thế không sợ Trần Trạch ghen à?”Phòng ký túc xá là phòng sáu người với giường tầng, không gian tuy không lớn nhưng có nhà vệ sinh khép kín và một ban công nhỏ để phơi quần áo.
“Sợ gì chứ, Chu Úc Đinh tuy đẹp trai thật đấy, nhưng tớ chỉ yêu mỗi Trần Trạch nhà tớ thôi!”】
Khương Di lại bị nhét thêm một họng “cơm chó” nữa.”Ủa —”
Hai chàng trai đặt đồ trước cửa phòng ký túc xá rồi quay người đi xuống lầu.
Khương Di lấy điện thoại ra nhắn tin WeChat cho cậu: 【Cảm ơn hai cậu nhiều nhé, tối nay tớ mời hai cậu ăn cơm được không?】”Đâu có, tớ với anh Úc đều nhà ở khu tập thể giáo viên mà, ngay sát vách đây thôi.
Một lát sau, Chu Úc Đinh nhắn lại: 【Được thôi, 5 giờ gặp nhau ở sân bóng rổ nhé.】”
Dọn dẹp xong xuôi đồ đạc trong phòng thì đồng hồ cũng vừa vặn chỉ 5 giờ.
Khương Di nói với Từ Giai chuyện mình mời khách ăn cơm, Từ Giai liền hỏi: “Tớ dẫn theo Trần Trạch đi cùng được không? Cậu ấy cũng vừa hay đang ở gần trường.”Khương Di hẹn lịch dọn phòng vào thứ Bảy, nhờ có dì Lương và chú Lưu giúp đỡ một tay nên buổi trưa cô đã thuận lợi dọn vào ký túc xá.
Khương Di vui vẻ đáp: “Không sao đâu, cậu cứ gọi cậu ấy đi cùng đi.”Thật ghen tị với cô gái nào sau này làm người yêu của cậu ấy quá!
Sau đó cô lại gọi điện hỏi Chu Thiên Tình xem có đi được không, Chu Thiên Tình tiếc hùi hụi bảo nhà đang có khách nên không thể chuồn đi được.Ngòi bút của Chu Úc Đinh khựng lại một nhịp, cậu liếc nhìn cô một cái rồi lại ngang nhiên tiếp tục giải đề.
Đúng 5 giờ, mọi người tập trung đông đủ tại sân bóng rổ.
Chu Úc Đinh và Triệu Càn Khôn vừa mới tắm rửa xong, đã thay bộ đồ thể thao ra.
Trần Trạch và Khương Di trước đây không tiếp xúc nhiều, gặp mặt chỉ gật đầu chào nhau một tiếng.” Khương Di theo bản năng nhìn xuống phần eo của cậu.
Sau một hồi bàn bạc, cả nhóm quyết định đến trung tâm thương mại Bách Hối để ăn món ăn Quảng Đông.Từ Giai giới thiệu: “Đi hết con đường này là đến khu tập thể của giáo viên trường mình đấy, bên đó cái gì cũng có, học sinh nội trú tụi tớ thường xuyên qua đó mua đồ.
Trung tâm Bách Hối cách trường Trung học Phụ thuộc hơn hai cây số, Triệu Càn Khôn cứ khăng khăng đòi bảo vệ môi trường, tiết kiệm năng lượng nên rủ cả đám đi xe buýt. May mắn là trạm xe buýt ở ngay gần đó, chỉ đi bốn trạm là tới nơi.Cậu ghé sát mắt nhìn vào phần giới thiệu nguyên liệu của món canh cật heo: cật heo, kỷ tử, nhân sâm…
Chờ khoảng năm sáu phút thì xe buýt tới, mọi người lần lượt bước lên xe.
Có lẽ vì là ngày cuối tuần nên người ra đường khá đông, trên xe buýt chật kín chỗ, không còn sót lại một ghế trống nào.”
Khương Di đeo một chiếc túi xách nhỏ, đứng ở vị trí sát cửa sổ, cả người cô cứ lắc lư đảo đi đảo lại theo chiếc tay vịn vòng tròn trên xe.
Chu Úc Đinh đứng ngay cạnh cô, bỗng cất lời: “Thực ra cậu có thể bám vào người tớ mà.”Khương Di đi vệ sinh xong quay trở lại phòng ăn thì thấy chỉ còn trống duy nhất một chiếc ghế bên cạnh Chu Úc Đinh, cô liền tự nhiên ngồi xuống.
Cậu đang chê cô lùn đấy à?”
Khương Di bướng bỉnh đáp: “Tớ cao 1m65, hoàn toàn với tới nhé.”Khương Di thắc mắc: “Sao thế, cậu cũng ở nội trú à?
Chu Úc Đinh không nói gì thêm, chỉ khẽ mỉm cười: “Vậy thì cậu đứng cho vững vào.”Chuyến xe buýt hôm nay dường như dài đằng đẵng mãi không chịu dừng, lòng bàn tay cô đã râm rấp mồ hôi từ lúc nào…
Chiếc xe buýt chậm rãi lăn bánh, đến trạm tiếp theo lại có thêm một nhóm người ùa lên, khoang xe bỗng chốc bị nhồi nhét đến mức ngột ngạt, không còn một kẽ hở.
Trong số đó có một người đàn ông trung niên, vừa lên xe đã hùng hổ chen lấn giành chỗ, tiện tay nắm lấy chiếc tay vịn ngay trên đầu Khương Di, còn liên tục đẩy người cô ép sát vào cửa sổ.Từ Giai cũng mua không ít, hai người xách túi lớn túi nhỏ, ra sức lết từng bước về lại ký túc xá.
Khương Di theo bản năng buông tay ra khỏi tay vịn, quay sang lườm người đàn ông kia một cái. Ngặt nỗi đối phương da mặt dày như thớt, thản nhiên quay mặt đi chỗ khác xem như không có chuyện gì xảy ra.Cuối cùng, mọi người chọn món phối hợp cả chay lẫn mặn.
Khương Di vô cùng cạn lời, ấm ức thu mình lại trong một góc nhỏ hẹp. Đúng lúc cô đang định tìm một chỗ khác để bám cho chắc chắn thì bỗng cảm nhận được có một bờ ngực vững chãi đang áp sát lại từ phía sau.Khương Di lấy điện thoại ra nhắn tin WeChat cho cậu: 【Cảm ơn hai cậu nhiều nhé, tối nay tớ mời hai cậu ăn cơm được không?
Cánh tay của Chu Úc Đinh vòng qua vai cô, kéo nhẹ người cô xích lại gần cậu, dùng chính cơ thể mình để chắn cho cô một khoảng không gian nhỏ yên bình giữa đám đông hỗn loạn.” Giọng điệu Chu Úc Đinh đầy ngạo nghễ và kiêu ngạo: “Điểm số cách biệt hoàn toàn, nghiền nát đối thủ!
Nhận ra hành động của cậu, cả người Khương Di bỗng chốc cứng đờ, giọng nói cô có chút lắp bắp: “Không… không cần đâu, tớ đứng vững được mà.”xòe đuôi công làm màu trước mặt con gái nhà người ta à?
“Đừng nhúc nhích!”Khương Di theo bản năng buông tay ra khỏi tay vịn, quay sang lườm người đàn ông kia một cái.
Vì khoảng cách quá gần, Khương Di cảm giác như Chu Úc Đinh đang ghé sát tai mình mà nói, hơi thở ấm áp của cậu phả vào vành tai cô, mang theo một cảm giác tê dại, ngứa ngáy khó tả.Số lượng học sinh nội trú của trường Trung học Phụ thuộc không nhiều, ký túc xá nằm ngay sát ngõ Thạch Lựu và chỉ có vỏn vẹn hai tòa nhà.
Cô nín thở, tim bỗng đập lệch đi một nhịp.”Ơ, chẳng phải cậu có bạn trai rồi sao?
Chu Úc Đinh nói nhỏ: “Đừng nhúc nhích, trên xe có móc túi đấy, giữ chặt cái túi xách của cậu vào.”Khương Di bướng bỉnh đáp: “Tớ cao 1m65, hoàn toàn với tới nhé.
“Ồ — được rồi.” Khương Di trả lời một cách lơ đãng, những ngón tay thon nhỏ siết chặt lấy chiếc túi xách của mình. Cứ như thể làm như vậy là có thể ngó lơ được sự hiện diện đang khiến trái tim cô loạn nhịp bên cạnh.”Nặng chết mất thôi!
Nhưng tất cả chỉ là vô ích.Chu Úc Đinh không tham gia vào cuộc vui, cậu lười biếng tựa lưng vào ghế, trông có vẻ không mấy hứng thú.
Chuyến xe buýt hôm nay dường như dài đằng đẵng mãi không chịu dừng, lòng bàn tay cô đã râm rấp mồ hôi từ lúc nào…Chu Úc Đinh khựng lại một nhịp, định bụng nói lấp l**m cho qua chuyện: “Không sao đâu, dán vài miếng cao thuốc là khỏi ấy mà…
Trung tâm Bách Hối là một khu phố thương mại sầm uất, nhà hàng món Quảng Đông bọn họ chọn lại vừa mới khai trương, nhờ có chương trình khuyến mãi nên khách khứa ra vào tấp nập, học sinh còn được giảm giá thêm 20%.】
Triệu Càn Khôn chọn một phòng riêng.
Khương Di đi vệ sinh xong quay trở lại phòng ăn thì thấy chỉ còn trống duy nhất một chiếc ghế bên cạnh Chu Úc Đinh, cô liền tự nhiên ngồi xuống.Cứ như thể làm như vậy là có thể ngó lơ được sự hiện diện đang khiến trái tim cô loạn nhịp bên cạnh.
“Gọi món thôi nào.””
Từ Giai và Trần Trạch ngồi cạnh nhau, hai cái đầu đang chúi vào màn hình điện thoại chơi game, Từ Giai lên tiếng: “Các cậu cứ gọi đi, tớ với Trần Trạch ăn gì cũng được, không kén chọn đâu.”Sau khi thu dọn đồ đạc xong xuôi, dì Lương chuẩn bị đi về, Khương Di tiễn dì xuống lầu.
Triệu Càn Khôn cười hì hì trêu chọc: “Anh Úc, hay là trước tiên gọi cho cậu một đĩa cật heo xào sả ớt nhé?”Thế là cô cầm bút, viết thêm một món “Canh cật heo hầm thuốc bắc”.
Chu Úc Đinh khoanh hai tay trước ngực cười lạnh, liếc nhìn Khương Di rồi nói: “Gọi cho cậu ta một phần óc heo hấp cách thủy đi.””
“Ủa —””
Khương Di hoàn toàn không hiểu ẩn ý trong màn khẩu chiến của hai người này là gì, Triệu Càn Khôn liền sốt sắng giải thích: “Anh Úc nhà mình vừa bị chấn thương ở eo đấy! Tục ngữ có câu ăn gì bổ nấy, nên ăn chút cật heo cho nó bổ.””
“Cậu bị chấn thương ở eo à?” Khương Di theo bản năng nhìn xuống phần eo của cậu.Sau đó cậu quay lại hỏi cô: “Cậu dọn đồ qua tòa Hạ Ấm đúng không?
Con trai vốn dĩ rất nhạy cảm và để ý đến một vài bộ phận trên cơ thể. Chu Úc Đinh trước giờ chưa bao giờ là kiểu người sĩ diện hão, nhưng lúc này đối diện với ánh mắt của cô, cậu lại đột nhiên không muốn nhắc đến chuyện này chút nào.Cậu ngồi xuống ghế và bắt đầu lục tìm sách giáo khoa trong cặp, vô tình làm rơi một cuốn sách xuống đất.
Chu Úc Đinh khựng lại một nhịp, định bụng nói lấp l**m cho qua chuyện: “Không sao đâu, dán vài miếng cao thuốc là khỏi ấy mà…”” Từ Giai đáp.
Cậu chưa kịp nói hết câu thì Triệu Càn Khôn đã nhanh nhảu cướp lời, thêm mắm dặm muối: “Sao mà không sao được! Vừa nãy tớ dán cao cho cậu thấy chỗ đó bầm tím một mảng lớn luôn rồi kìa!”Biết thế này tớ đã gọi Trần Trạch ra rồi, ít nhất có cậu ấy ở đây còn làm chân cửu vạn được.
“Hồi chiều lúc chơi bóng, có một ông chú cứ liên tục dùng cùi chỏ huých mạnh vào eo anh Úc, phải đến mười mấy lần ấy chứ! Lão già đó chơi bẩn thật sự, biết anh Úc là tay săn bàn chủ lực của đội mình nên cố tình nhắm vào cậu ấy. Mẹ kiếp, nếu không phải anh Úc cản lại thì hồi chiều tớ đã lên đấm lão một trận rồi!””Hồi chiều lúc chơi bóng, có một ông chú cứ liên tục dùng cùi chỏ huých mạnh vào eo anh Úc, phải đến mười mấy lần ấy chứ!
“Nhưng chẳng phải cuối cùng tụi mình vẫn thắng sao!” Giọng điệu Chu Úc Đinh đầy ngạo nghễ và kiêu ngạo: “Điểm số cách biệt hoàn toàn, nghiền nát đối thủ!””
Triệu Càn Khôn mờ mịt nghe ra có điều gì đó sai sai trong lời nói của cậu, kiểu như: Mấy đứa chơi bẩn kia tuổi gì thắng được ông đây.
Cậu ta ngẩn người nghĩ thầm: Ủa, hình như anh Úc nhà mình đang… xòe đuôi công làm màu trước mặt con gái nhà người ta à?”
Cuối cùng, mọi người chọn món phối hợp cả chay lẫn mặn. Vì cuốn thực đơn đang nằm trong tay Khương Di, Chu Úc Đinh liền đón lấy cây bút, tích một dấu vạch vào ô “Óc heo chiên trứng”.Chu Úc Đinh nói nhỏ: “Đừng nhúc nhích, trên xe có móc túi đấy, giữ chặt cái túi xách của cậu vào.
Xem ra cậu thực sự muốn bồi bổ cho cái đầu óc của Triệu Càn Khôn thật.Khương Di cũng mệt lả người, vừa đi vừa th* d*c: “Giá như…
Khương Di chợt nhớ lại hồi nhỏ, khi Hứa Tri Nhiên đi học múa bị sái eo, dì Lương cũng hay hầm canh cật heo cho cô ấy ăn. Thế là cô cầm bút, viết thêm một món “Canh cật heo hầm thuốc bắc”.Cô nhân viên thu ngân là một cô gái trẻ, trông tuổi đời còn nhỏ, chắc là sinh viên đi làm thêm quanh đây, cô nàng hớn hở hỏi: “Em gái, em có tài khoản WeChat của bạn nam đó không, có thể chia sẻ danh thiếp của bạn ấy cho chị xin được không?
Chu Úc Đinh ngồi ngay cạnh nên có thể nhìn thấy rõ cô đang gọi món gì. Cậu ghé sát mắt nhìn vào phần giới thiệu nguyên liệu của món canh cật heo: cật heo, kỷ tử, nhân sâm…Khương Di im lặng một giây, rồi từ tốn trả lời: “Em có WeChat của cậu ấy, nhưng em không cho chị được ạ.
Chà, đúng là đại bổ toàn diện!”
“Gọi cho tớ à?”Chẳng lẽ đây chính là ma lực của giai đoạn mập mờ sao?
“Ừm.” Khương Di rút điện thoại ra, mở một trang web cho cậu xem, nghiêm túc giải thích: “Trên mạng bảo cật heo rất tốt cho cơ thể, cậu ăn nhiều một chút cho mau hồi phục.”Triệu Càn Khôn mờ mịt nghe ra có điều gì đó sai sai trong lời nói của cậu, kiểu như: Mấy đứa chơi bẩn kia tuổi gì thắng được ông đây.
Chu Úc Đinh tức đến bật cười, cậu nghiến răng nghiến lợi đáp: “Được thôi —”Sau đó cô lại gọi điện hỏi Chu Thiên Tình xem có đi được không, Chu Thiên Tình tiếc hùi hụi bảo nhà đang có khách nên không thể chuồn đi được.
Đều là bạn học cùng lớp nên bữa ăn diễn ra vô cùng vui vẻ và nhanh chóng. Khi bữa tiệc sắp tàn, Khương Di chủ động đứng dậy ra quầy lễ tân để thanh toán tiền.”
Nào ngờ cô nhân viên thu ngân lại mỉm cười bảo cô: “Bàn của các bạn có người thanh toán rồi, là bạn nam cao nhất trong nhóm năm người của các bạn đấy.”Tốc độ di chuyển của hai cô gái chậm như sên.
Người cao nhất trong năm người bọn họ… chẳng phải là Chu Úc Đinh sao?”Sợ gì chứ, Chu Úc Đinh tuy đẹp trai thật đấy, nhưng tớ chỉ yêu mỗi Trần Trạch nhà tớ thôi!
Khương Di ngẫm nghĩ lại, trong lúc ăn cơm Chu Úc Đinh quả thực có đi ra ngoài một lát với lý do nghe điện thoại, chắc là cậu đã thanh toán vào lúc đó rồi.Đúng lúc cậu định cúi người xuống nhặt thì Khương Di đã nhanh hơn cậu một bước.
Cô nhân viên thu ngân là một cô gái trẻ, trông tuổi đời còn nhỏ, chắc là sinh viên đi làm thêm quanh đây, cô nàng hớn hở hỏi: “Em gái, em có tài khoản WeChat của bạn nam đó không, có thể chia sẻ danh thiếp của bạn ấy cho chị xin được không?””
Khương Di im lặng một giây, rồi từ tốn trả lời: “Em có WeChat của cậu ấy, nhưng em không cho chị được ạ.”Khương Di: Biết rồi mà cậu còn làm bài tập Toán à?
Quay trở lại phòng ăn, Triệu Càn Khôn và Trần Trạch đang ríu rít bàn tán chuyện gì đó, Từ Giai thì luôn miệng bênh vực bạn trai mình, không khí trong phòng vô cùng náo nhiệt. Chu Úc Đinh không tham gia vào cuộc vui, cậu lười biếng tựa lưng vào ghế, trông có vẻ không mấy hứng thú.Khương Di thầm nghĩ.
Khương Di rút điện thoại ra và chuyển khoản tiền bữa ăn cho anh.
Chu Úc Đinh cúi đầu nhìn màn hình điện thoại, rồi gõ chữ nhắn lại cho cô: 【Không cần đâu.】Khương Di sợ mình làm kỳ đà cản mũi, làm lỡ mất buổi hẹn hò của cặp đôi nên hỏi: “Hôm nay…
Không ăn gừng: 【Đã nói trước là bữa này tớ mời rồi mà.】Đến lúc này, Khương Di bắt đầu lưỡng lự, thực ra tập đề này cô cũng làm đúng không sai một câu nào.
π vô tư phụng hiến: 【Lần sau cậu mời lại tớ là được.】Nào là bàn học gấp gọn trên giường, đèn bàn, rèm che giường…
Trong căn phòng ăn ồn ào và náo nhiệt, giữa bàn ăn như có một bức tường vô hình dựng lên ngăn cách. Những người khác vẫn đang ăn uống, nói cười vui vẻ, chỉ có hai người bọn họ là tự tách mình ra khỏi thế giới ồn ã đó, cúi đầu lặng lẽ gửi tin nhắn cho nhau.Khương Di ngẫm nghĩ lại, trong lúc ăn cơm Chu Úc Đinh quả thực có đi ra ngoài một lát với lý do nghe điện thoại, chắc là cậu đã thanh toán vào lúc đó rồi.
…Triệu Càn Khôn không biết từ đâu chui ra, xen vào: “Á, cậu ở nội trú à?
Kỳ nghỉ cuối tuần trôi qua nhanh như một cái chớp mắt.
Trường Trung học Phụ thuộc có tiết tự học buổi tối vào ngày Chủ nhật, nên ngay từ ban ngày các học sinh nội trú đã lục tục quay trở lại trường.
Khương Di đã làm quen được với một lượt các bạn cùng phòng mới, vì phần lớn mọi người đều học lớp 1 nên cũng không cảm thấy xa lạ gì.
Đến 6 giờ tối, cô cùng Sư Tiệp rủ nhau lên lớp học.Lão già đó chơi bẩn thật sự, biết anh Úc là tay săn bàn chủ lực của đội mình nên cố tình nhắm vào cậu ấy.
Khi tiếng chuông báo kết thúc tiết tự học đầu tiên vang lên, Chu Thiên Tình liền rút chiếc gương nhỏ ra soi đi soi lại, hỏi cô: “Cậu nhìn tớ hôm nay thế nào? Kiểu tóc không bị rối chứ?””
Dạo gần đây Khương Di phát hiện ra một quy luật, cứ vào giờ ra chơi sau tiết tự học đầu tiên của buổi tối, Trình Vạn Bằng chắc chắn sẽ đi ngang qua cửa lớp 1. Lớp 10 nằm ở tầng 4, việc Trình Vạn Bằng lặn lội lên đây đi ngang qua lớp cô rõ ràng là để tìm cơ hội ngắm Chu Thiên Tình.Khương Di khẽ liếc mắt sang bên cạnh, thấy bài thi Tiếng Anh của Chu Úc Đinh đang đè lên một cuốn bài tập Toán, ngòi bút của cậu chuyển động thoăn thoắt, giải đề mượt mà như bay.
“Không rối đâu, xinh đẹp chết đi được.”Nắng chiều vẫn còn khá gắt, Chu Úc Đinh ôm chiếc bàn học gấp gọn và giá để giày đi phăng phăng phía trước, sải bước rất dài.
Chu Thiên Tình che miệng cười thầm, trạng thái của cô nàng dạo này chuẩn đét là một thiếu nữ đang đắm chìm trong mật ngọt của tình yêu.Khi đi ngang qua một sân bóng rổ, Từ Giai bỗng thốt lên kinh ngạc: “Ơ kìa, là Chu Úc Đinh và mọi người đang chơi bóng rổ kìa —”
Không ngoài dự đoán, một lát sau, Trình Vạn Bằng quả nhiên đi ngang qua cửa sau của lớp 1, rồi lại đi qua khung cửa sổ…”
Chu Thiên Tình nói lí nhí: “A a a a… Tớ không dám ngẩng đầu lên luôn ấy, A Di cậu nhìn hộ tớ xem cậu ấy có đang nhìn tớ không?”Chu Úc Đinh cúi đầu nhìn màn hình điện thoại, rồi gõ chữ nhắn lại cho cô: 【Không cần đâu.
“Trình Vạn Bằng đang ngó đầu vào trong lớp kìa, bước đi chậm rì rì luôn. Ồ — cậu ấy lại quay trở lại rồi kìa, cứ nhìn chằm chằm về hướng chỗ ngồi của tụi mình mấy lượt liền.”Khương Di ngơ ngác nhìn theo hướng ngón tay bạn mình chỉ, quả nhiên là Chu Úc Đinh.
Mãi cho đến khi tiếng chuông vào lớp vang lên, cơn phấn khích của Chu Thiên Tình vẫn chưa hề hạ nhiệt.…
Chẳng lẽ đây chính là ma lực của giai đoạn mập mờ sao? Khương Di thầm nghĩ.Nhưng tất cả chỉ là vô ích.
Đến tiết tự học thứ hai, Chu Úc Đinh từ lớp bồi dưỡng đội tuyển thi đấu quay trở lại phòng học.
Nhìn thấy Chu Thiên Tình cứ nắm chặt lấy cánh tay Khương Di rồi cười ngây ngô một mình, cậu bất lực lắc đầu, tự cảm thấy mình không thể nào hiểu nổi mạch não của hội con gái.Ngày thường Từ Giai luôn dính lấy Trần Trạch như hình với bóng, làm việc gì hai người cũng có nhau.
Cậu ngồi xuống ghế và bắt đầu lục tìm sách giáo khoa trong cặp, vô tình làm rơi một cuốn sách xuống đất.
Đúng lúc cậu định cúi người xuống nhặt thì Khương Di đã nhanh hơn cậu một bước.Tớ đang hối lộ cậu đấy!
Khương Di nhẹ nhàng bảo: “Để tớ nhặt hộ cho, chẳng phải phần eo của cậu đang không được tốt sao, cầm lấy này —”Những người khác vẫn đang ăn uống, nói cười vui vẻ, chỉ có hai người bọn họ là tự tách mình ra khỏi thế giới ồn ã đó, cúi đầu lặng lẽ gửi tin nhắn cho nhau.
“…”Cậu chưa kịp nói hết câu thì Triệu Càn Khôn đã nhanh nhảu cướp lời, thêm mắm dặm muối: “Sao mà không sao được!
“Cảm ơn cậu.” Đôi môi mỏng của Chu Úc Đinh mím chặt thành một đường thẳng, cậu im lặng một hồi lâu rồi mới chậm rãi lên tiếng: “Thực ra… eo của tớ vẫn ổn lắm.””
“Ồ —”” Khương Di trả lời một cách lơ đãng, những ngón tay thon nhỏ siết chặt lấy chiếc túi xách của mình.
Chu Úc Đinh cảm thấy tiếng “ồ” này của cô nghe vô cùng chiếu lệ, cậu liền buông cây bút trong tay xuống: “Thật đấy, nếu cậu không tin thì tụi mình ra sân bóng rổ, tớ chứng minh cho cậu xem luôn!”
Khương Di thản nhiên đáp: “Thật là nhảm nhí.”
Cô hoàn toàn không suy nghĩ sâu xa theo hướng khác, chỉ đơn thuần cảm thấy con người Chu Úc Đinh này lúc nào cũng kỳ kỳ quái quái như vậy.
Ngược lại, Chu Thiên Tình ngồi ngay bên cạnh thì mắt đã trợn ngược lên từ lúc nào!
Khoan đã, tình huống của hai con người này là thế nào đây? Sao Khương Di lại biết eo của nam thần trường mình không được tốt? Rồi nam thần định ra sân bóng rổ chứng minh cái kiểu gì thế kia?
Trời đất ơi, cô nàng vẫn còn là một đứa trẻ trong sáng mà, đây là cái chủ đề người lớn không phù hợp với trẻ em gì thế này…
Hết chương 23
Cái chủ đề người lớn gì thế này
Tuần đầu tiên trở thành bạn cùng bàn với Chu Úc Đinh, Khương Di gọi đó là “giai đoạn làm quen”, bản thân cô có chút chưa thích nghi được.
Chu Úc Đinh có dáng ngồi rất tùy tiện, khi thì gác chân lên thanh ngang dưới bàn rồi xoải rộng hai chân ra, khi lại chống đầu nằm dài trên mặt bàn học. Trùng hợp thay, Chu Thiên Tình cũng thích kiều chân bắt chéo và bò ra bàn.
Thế là, hai con người này vô tình thu hẹp không gian của Khương Di lại, còn cô bạn có tính cách hiền lành của chúng ta thì… chỉ biết tìm đường sống trong kẽ hở.
Khương Di phát hiện ra Chu Úc Đinh thực sự rất thích xoay bút. Ngón tay cậu thon dài, trắng trẻo, cứ tùy tiện cầm lấy bất kỳ cây bút nào là có thể xoay liên tục không ngừng nghỉ.
Có một lần Khương Di tò mò cũng bắt chước xoay theo, nhưng mới được hai vòng đã nghe tiếng “lạch cạch”, bút rơi thẳng xuống đất, chuốc lấy một trận cười nhạo từ Chu Úc Đinh.
Khương Di hậm hực bĩu môi, Chu Úc Đinh liền ghé sát lại gần: “Tớ dạy cậu nhé?”
“Không thèm học.”
Dĩ nhiên, nhiệm vụ mà cô Nhạc Nhã và cô Hà Mai giao phó Khương Di cũng không hề quên. Môn Ngữ văn thì còn đỡ, vào giờ đọc bài buổi sáng, mỗi lần Khương Di nhắc nhở là Chu Úc Đinh sẽ lấy sách giáo khoa ra tự nhẩm thuộc lòng. Nhưng đến giờ Tiếng Anh thì có hơi nan giải.
Tiết học cuối cùng của buổi chiều nay là môn Tiếng Anh, cô Nhạc Nhã đang chữa bài thi trên bục giảng. Khương Di khẽ liếc mắt sang bên cạnh, thấy bài thi Tiếng Anh của Chu Úc Đinh đang đè lên một cuốn bài tập Toán, ngòi bút của cậu chuyển động thoăn thoắt, giải đề mượt mà như bay.Trách không được, sáng sớm nào Chu Úc Đinh cũng chạy xe đạp ngang qua ngõ Thạch Lựu, hóa ra đi đường đó từ khu tập thể đến tòa nhà Tri Hành là lối tắt nhanh nhất.
Ý thức được sứ mệnh của một cán sự môn Tiếng Anh, Khương Di huých khuỷu tay vào người cậu để nhắc nhở.Cậu đang chê cô lùn đấy à?
Ngòi bút của Chu Úc Đinh khựng lại một nhịp, cậu liếc nhìn cô một cái rồi lại ngang nhiên tiếp tục giải đề.】
Khương Di đành phải dùng đến chiêu viết giấy, cô nắn nót trên tờ giấy nháp: Đang giờ Tiếng Anh đấy!!!Dì Lương có chút lo lắng dặn dò: “Phòng ký túc xá đông người thế này, chín người mười ý dễ xảy ra xích mích lắm, có chuyện gì ấm ức thì con đừng có nén trong lòng nhé.
Một lát sau, Chu Úc Đinh viết dòng chữ trả lời: Biết rồi!π vô tư phụng hiến: 【Lần sau cậu mời lại tớ là được.
Khương Di: Biết rồi mà cậu còn làm bài tập Toán à?Tiện đường nên tụi tớ tiễn cậu về luôn.
Chu Úc Đinh lục lọi trong hộc bàn một hồi, móc ra một vốc kẹo đủ màu sắc đặt lên bàn học của Khương Di. Mấy ngày nay cô cũng phát hiện ra cậu rất ít khi ăn vặt, duy chỉ có loại kẹo m*t nhãn hiệu “Lumen” này là cậu đặc biệt chung thủy.Khương Di lại bị nhét thêm một họng “cơm chó” nữa.
Khương Di viết: Ý gì đây?”
Chu Úc Đinh: Không nhìn ra sao? Tớ đang hối lộ cậu đấy! Tập đề này cô Nhạc Nhã giảng tớ làm đúng hết rồi!!”Không rối đâu, xinh đẹp chết đi được.
Đến lúc này, Khương Di bắt đầu lưỡng lự, thực ra tập đề này cô cũng làm đúng không sai một câu nào.chẳng phải là Chu Úc Đinh sao?
Nếu những gì giáo viên giảng mình đều đã biết hết, thì tranh thủ học môn khác chắc cũng không sao đâu nhỉ… Có lẽ đây chính là cách các học bá tối ưu hóa thời gian của mình?Con trai vốn dĩ rất nhạy cảm và để ý đến một vài bộ phận trên cơ thể.
Thế là chẳng mấy ngày sau, Khương Di cũng chính thức gia nhập hội những kẻ tranh thủ giải đề Toán trong giờ Tiếng Anh và giờ Ngữ văn.Khương Di bất ngờ bị nhét cho một họng “cơm chó”, cô gật gật đầu: “Vậy tụi mình đi thôi, mua đồ xong tớ mời cậu ăn cơm.
Nếu để cô Nhạc Nhã biết Chu Úc Đinh đã lôi kéo thành công đứa con ngoan trò giỏi — cán sự môn của cô ấy đi vào “con đường tội lỗi” này, chắc cô ấy phải tức điên lên mất!Khương Di chợt nhớ lại hồi nhỏ, khi Hứa Tri Nhiên đi học múa bị sái eo, dì Lương cũng hay hầm canh cật heo cho cô ấy ăn.
…”
Thầy Tề Kiện làm việc vô cùng năng nổ, chỉ vài ngày sau đã thông báo với Khương Di rằng thủ tục nội trú đã hoàn tất, bảo cô cuối tuần dọn vào luôn.
Khương Di hẹn lịch dọn phòng vào thứ Bảy, nhờ có dì Lương và chú Lưu giúp đỡ một tay nên buổi trưa cô đã thuận lợi dọn vào ký túc xá.Từ Giai bảo: “Đặt đồ xuống đây tụi mình nghỉ mệt một lát đi, sẵn tiện ngắm trai đẹp luôn.
Số lượng học sinh nội trú của trường Trung học Phụ thuộc không nhiều, ký túc xá nằm ngay sát ngõ Thạch Lựu và chỉ có vỏn vẹn hai tòa nhà.
Tòa của nam sinh tên là Thu Thật Viên, còn tòa nữ sinh tên là Hạ Ấm. Phòng ký túc xá là phòng sáu người với giường tầng, không gian tuy không lớn nhưng có nhà vệ sinh khép kín và một ban công nhỏ để phơi quần áo.Cánh tay của Chu Úc Đinh vòng qua vai cô, kéo nhẹ người cô xích lại gần cậu, dùng chính cơ thể mình để chắn cho cô một khoảng không gian nhỏ yên bình giữa đám đông hỗn loạn.
Khương Di ở phòng 511, ngoài Từ Giai, Hoàng Thơ Ngữ, Sư Tiệp ra thì còn có hai bạn nữ lớp 2 nữa. Vì là ngày cuối tuần nên hôm nay trong phòng chỉ có mỗi Từ Giai ở lại.”Cậu bị chấn thương ở eo à?
Sau khi thu dọn đồ đạc xong xuôi, dì Lương chuẩn bị đi về, Khương Di tiễn dì xuống lầu.
Dì Lương có chút lo lắng dặn dò: “Phòng ký túc xá đông người thế này, chín người mười ý dễ xảy ra xích mích lắm, có chuyện gì ấm ức thì con đừng có nén trong lòng nhé.””
“Không sao đâu dì Lương, vừa nãy dì chẳng nghe Từ Giai nói rồi sao, các bạn trong phòng tính tình đều rất tốt ạ.””Hôm qua tụi tớ đi rồi mà, yêu nhau thì cũng cần có không gian riêng tư chứ đúng không?
“Được rồi, vậy dì về trước nhé.”Từ Giai lý sự cùn: “Có bạn trai thì đã sao, kể cả có chồng có con rồi cũng không ngăn được niềm đam mê ngắm trai đẹp của tớ nhé!
Tiễn dì Lương xong quay trở lại phòng, Khương Di chuẩn bị ra ngoài mua sắm thêm một vài nhu yếu phẩm, Từ Giai liền nhiệt tình giơ tay: “Để tớ dẫn cậu đi, tớ dẫn cậu đi cho.”Chu Thiên Tình che miệng cười thầm, trạng thái của cô nàng dạo này chuẩn đét là một thiếu nữ đang đắm chìm trong mật ngọt của tình yêu.
Ngày thường Từ Giai luôn dính lấy Trần Trạch như hình với bóng, làm việc gì hai người cũng có nhau.
Khương Di sợ mình làm kỳ đà cản mũi, làm lỡ mất buổi hẹn hò của cặp đôi nên hỏi: “Hôm nay… cậu không đi chơi với Trần Trạch à?”Từ Giai phá lên cười: “Cậu ước có một anh người yêu đến xách đồ hộ nghe còn thực tế hơn đấy…
“Hôm qua tụi tớ đi rồi mà, yêu nhau thì cũng cần có không gian riêng tư chứ đúng không?”Lúc này trên sân bóng có tiếng người gọi bọn họ quay lại tiếp tục trận đấu, Chu Úc Đinh giơ tay ra hiệu báo không chơi nữa, để người khác vào thay.
Khương Di bất ngờ bị nhét cho một họng “cơm chó”, cô gật gật đầu: “Vậy tụi mình đi thôi, mua đồ xong tớ mời cậu ăn cơm.”Chu Úc Đinh: Không nhìn ra sao?
Cạnh ký túc xá nữ là một con đường rợp bóng cây kéo dài, hai bên đường trồng đầy cây ngô đồng và cây dương.
Từ Giai giới thiệu: “Đi hết con đường này là đến khu tập thể của giáo viên trường mình đấy, bên đó cái gì cũng có, học sinh nội trú tụi tớ thường xuyên qua đó mua đồ.”Khi tiếng chuông báo kết thúc tiết tự học đầu tiên vang lên, Chu Thiên Tình liền rút chiếc gương nhỏ ra soi đi soi lại, hỏi cô: “Cậu nhìn tớ hôm nay thế nào?
Hai người đi qua một cánh cổng nhỏ, Từ Giai chỉ vào một tòa nhà chung cư gần đó: “Cậu đừng nhìn nó cũ kỹ thế thôi chứ giá nhà ở đây xếp hàng đầu Lam Thành đấy, chuẩn khu đất vàng gần trường học luôn, một căn mười mấy tỷ đồng là chuyện thường.”Từ Giai cứ tủm tỉm cười suốt, ghé tai cô nói nhỏ: “Cậu nhìn Chu Úc Đinh mà xem, ôm một đống đồ nặng như thế mà bước một bước qua hai bậc cầu thang luôn, đúng là ga lăng hết nấc!
Hai cô bạn lượn lờ trong siêu thị đến tận chiều muộn, lúc bước ra ai nấy tay xách nách mang đủ thứ đồ đạc.Chu Thiên Tình nói lí nhí: “A a a a…
Nào là bàn học gấp gọn trên giường, đèn bàn, rèm che giường… Khương Di nhìn mà hoa cả mắt, rõ ràng ban đầu cô chỉ tính mua vài món lặt vặt, chẳng hiểu sao lúc gom lại lại chất cao như núi.Vừa nãy tớ dán cao cho cậu thấy chỗ đó bầm tím một mảng lớn luôn rồi kìa!
Từ Giai cũng mua không ít, hai người xách túi lớn túi nhỏ, ra sức lết từng bước về lại ký túc xá.Tòa của nam sinh tên là Thu Thật Viên, còn tòa nữ sinh tên là Hạ Ấm.
“Nặng chết mất thôi! Biết thế này tớ đã gọi Trần Trạch ra rồi, ít nhất có cậu ấy ở đây còn làm chân cửu vạn được.””Từ Giai, trông đồ hộ tớ một lát nhé, tớ đi mua…
Khương Di cũng mệt lả người, vừa đi vừa th* d*c: “Giá như… tớ là lực sĩ thì tốt biết mấy…”Đều là bạn học cùng lớp nên bữa ăn diễn ra vô cùng vui vẻ và nhanh chóng.
Từ Giai phá lên cười: “Cậu ước có một anh người yêu đến xách đồ hộ nghe còn thực tế hơn đấy…”Nếu những gì giáo viên giảng mình đều đã biết hết, thì tranh thủ học môn khác chắc cũng không sao đâu nhỉ…
Tốc độ di chuyển của hai cô gái chậm như sên.
Khi đi ngang qua một sân bóng rổ, Từ Giai bỗng thốt lên kinh ngạc: “Ơ kìa, là Chu Úc Đinh và mọi người đang chơi bóng rổ kìa —”Tiết học cuối cùng của buổi chiều nay là môn Tiếng Anh, cô Nhạc Nhã đang chữa bài thi trên bục giảng.
Khương Di ngơ ngác nhìn theo hướng ngón tay bạn mình chỉ, quả nhiên là Chu Úc Đinh.Chà, đúng là đại bổ toàn diện!
Trên sân bóng, Chu Úc Đinh đang khoác trên mình chiếc áo thi đấu màu xanh lá số 1, trên trán đeo một chiếc băng đô thể thao màu đen, cậu đang dẫn bóng chuẩn bị lên rổ.
Họ đang đánh cả sân, rõ ràng là một trận đấu giao hữu ngẫu hứng, độ tuổi của các cầu thủ có lớn có bé, nhưng Chu Úc Đinh đứng giữa đám đông vẫn nổi bật đến mức khiến người ta không thể rời mắt.Đến 6 giờ tối, cô cùng Sư Tiệp rủ nhau lên lớp học.
Từ Giai bảo: “Đặt đồ xuống đây tụi mình nghỉ mệt một lát đi, sẵn tiện ngắm trai đẹp luôn.”Tục ngữ có câu ăn gì bổ nấy, nên ăn chút cật heo cho nó bổ.
“Ơ, chẳng phải cậu có bạn trai rồi sao?””
Từ Giai lý sự cùn: “Có bạn trai thì đã sao, kể cả có chồng có con rồi cũng không ngăn được niềm đam mê ngắm trai đẹp của tớ nhé!”Nhận ra hành động của cậu, cả người Khương Di bỗng chốc cứng đờ, giọng nói cô có chút lắp bắp: “Không…
Vì thực sự quá mệt, Khương Di đứng lại, dùng tay làm quạt phe phẩy. Một lúc sau, có vẻ như trận đấu bước vào giờ nghỉ giữa hiệp, các cầu thủ rời sân để rửa mặt và uống nước.Trường Trung học Phụ thuộc có tiết tự học buổi tối vào ngày Chủ nhật, nên ngay từ ban ngày các học sinh nội trú đã lục tục quay trở lại trường.
Khương Di bỗng cảm thấy cổ họng khát khô, nhưng khi lục tung tất cả các túi đồ lên, cô mới ngỡ ngàng nhận ra mình quên bẵng mất việc mua nước uống!”
“Từ Giai, trông đồ hộ tớ một lát nhé, tớ đi mua…”Khương Di nói nhỏ: “Cậu nói thế không sợ Trần Trạch ghen à?
Lời còn chưa dứt, trước mắt cô bỗng xuất hiện một chai nước khoáng.”
Chu Úc Đinh đã đứng trước mặt cô từ lúc nào, chiếc áo thi đấu màu xanh lá càng làm tôn lên vóc dáng ngạo nghễ của cậu.
Gương mặt cậu lấm tấm một lớp mồ hôi mỏng, chiếc băng đô đen càng làm tăng thêm vẻ năng động, khỏe khoắn.Khương Di nhìn mà hoa cả mắt, rõ ràng ban đầu cô chỉ tính mua vài món lặt vặt, chẳng hiểu sao lúc gom lại lại chất cao như núi.
Cậu cất giọng hỏi bằng vẻ tự nhiên như thường ngày: “Sao hai cậu lại ở đây?””
“Cuối tuần ra ngoài mua sắm đồ đạc thôi mà.” Từ Giai đáp.Mẹ kiếp, nếu không phải anh Úc cản lại thì hồi chiều tớ đã lên đấm lão một trận rồi!
Chu Úc Đinh quay sang nhìn Khương Di: “Còn cậu?”Chiếc xe buýt chậm rãi lăn bánh, đến trạm tiếp theo lại có thêm một nhóm người ùa lên, khoang xe bỗng chốc bị nhồi nhét đến mức ngột ngạt, không còn một kẽ hở.
Khương Di đón lấy chai nước khoáng từ tay cậu, lúc này cô mới để ý thấy nắp chai đã được vặn mở sẵn: “Tớ chuyển vào ở ký túc xá, hôm nay mới vừa dọn vào.”Cạnh ký túc xá nữ là một con đường rợp bóng cây kéo dài, hai bên đường trồng đầy cây ngô đồng và cây dương.
Triệu Càn Khôn không biết từ đâu chui ra, xen vào: “Á, cậu ở nội trú à? Thế thì sau này tan học giờ tự học buổi tối có thể đi về chung với tụi tớ rồi.”Không ngoài dự đoán, một lát sau, Trình Vạn Bằng quả nhiên đi ngang qua cửa sau của lớp 1, rồi lại đi qua khung cửa sổ…
Khương Di thắc mắc: “Sao thế, cậu cũng ở nội trú à?”Ồ — cậu ấy lại quay trở lại rồi kìa, cứ nhìn chằm chằm về hướng chỗ ngồi của tụi mình mấy lượt liền.
“Đâu có, tớ với anh Úc đều nhà ở khu tập thể giáo viên mà, ngay sát vách đây thôi. Tiện đường nên tụi tớ tiễn cậu về luôn.”Dọn dẹp xong xuôi đồ đạc trong phòng thì đồng hồ cũng vừa vặn chỉ 5 giờ.
Trách không được, sáng sớm nào Chu Úc Đinh cũng chạy xe đạp ngang qua ngõ Thạch Lựu, hóa ra đi đường đó từ khu tập thể đến tòa nhà Tri Hành là lối tắt nhanh nhất.không cần đâu, tớ đứng vững được mà.
Khương Di mất một lúc mới tiêu hóa được sự thật rằng hai người họ sống ngay gần đây, cô từ tốn bảo: “Không cần đâu, tớ tự đi về được mà.””
Lúc này trên sân bóng có tiếng người gọi bọn họ quay lại tiếp tục trận đấu, Chu Úc Đinh giơ tay ra hiệu báo không chơi nữa, để người khác vào thay.
Sau đó cậu quay lại hỏi cô: “Cậu dọn đồ qua tòa Hạ Ấm đúng không?””Ừm.
Ý của cậu là muốn làm chân khuân vác miễn phí cho cô. Từ Giai gật đầu lia lịa như giã tỏi, Khương Di thấy vậy cũng không khách sáo nữa, cô đưa mấy món đồ cồng kềnh cho cậu xách, còn mình thì ôm mấy món nhẹ nhàng hơn.”
Triệu Càn Khôn cũng nhanh nhảu đỡ lấy đồ giúp Từ Giai: “Đưa đây tớ xách cho.”Dạo gần đây Khương Di phát hiện ra một quy luật, cứ vào giờ ra chơi sau tiết tự học đầu tiên của buổi tối, Trình Vạn Bằng chắc chắn sẽ đi ngang qua cửa lớp 1.
Nắng chiều vẫn còn khá gắt, Chu Úc Đinh ôm chiếc bàn học gấp gọn và giá để giày đi phăng phăng phía trước, sải bước rất dài. Đến cổng ký túc xá, sau khi làm thủ tục đăng ký với bác quản lý xong, hai chàng trai giúp dọn đồ lên lầu, Khương Di lững thững đi theo sau.”Trình Vạn Bằng đang ngó đầu vào trong lớp kìa, bước đi chậm rì rì luôn.
Từ Giai cứ tủm tỉm cười suốt, ghé tai cô nói nhỏ: “Cậu nhìn Chu Úc Đinh mà xem, ôm một đống đồ nặng như thế mà bước một bước qua hai bậc cầu thang luôn, đúng là ga lăng hết nấc! Thật ghen tị với cô gái nào sau này làm người yêu của cậu ấy quá!”tớ là lực sĩ thì tốt biết mấy…
Khương Di ngước mắt nhìn lên, đập vào mắt cô là bờ vai vững chãi với khung xương lộ rõ của cậu. Trông dáng người cậu có vẻ gầy gầy thế thôi chứ sức lực lại vô cùng lớn, đống đồ nặng trịch kia nằm trong tay cậu cứ như nhẹ tựa lông hồng.Người cao nhất trong năm người bọn họ…
Khương Di nói nhỏ: “Cậu nói thế không sợ Trần Trạch ghen à?”Phòng ký túc xá là phòng sáu người với giường tầng, không gian tuy không lớn nhưng có nhà vệ sinh khép kín và một ban công nhỏ để phơi quần áo.
“Sợ gì chứ, Chu Úc Đinh tuy đẹp trai thật đấy, nhưng tớ chỉ yêu mỗi Trần Trạch nhà tớ thôi!”】
Khương Di lại bị nhét thêm một họng “cơm chó” nữa.”Ủa —”
Hai chàng trai đặt đồ trước cửa phòng ký túc xá rồi quay người đi xuống lầu.
Khương Di lấy điện thoại ra nhắn tin WeChat cho cậu: 【Cảm ơn hai cậu nhiều nhé, tối nay tớ mời hai cậu ăn cơm được không?】”Đâu có, tớ với anh Úc đều nhà ở khu tập thể giáo viên mà, ngay sát vách đây thôi.
Một lát sau, Chu Úc Đinh nhắn lại: 【Được thôi, 5 giờ gặp nhau ở sân bóng rổ nhé.】”
Dọn dẹp xong xuôi đồ đạc trong phòng thì đồng hồ cũng vừa vặn chỉ 5 giờ.
Khương Di nói với Từ Giai chuyện mình mời khách ăn cơm, Từ Giai liền hỏi: “Tớ dẫn theo Trần Trạch đi cùng được không? Cậu ấy cũng vừa hay đang ở gần trường.”Khương Di hẹn lịch dọn phòng vào thứ Bảy, nhờ có dì Lương và chú Lưu giúp đỡ một tay nên buổi trưa cô đã thuận lợi dọn vào ký túc xá.
Khương Di vui vẻ đáp: “Không sao đâu, cậu cứ gọi cậu ấy đi cùng đi.”Thật ghen tị với cô gái nào sau này làm người yêu của cậu ấy quá!
Sau đó cô lại gọi điện hỏi Chu Thiên Tình xem có đi được không, Chu Thiên Tình tiếc hùi hụi bảo nhà đang có khách nên không thể chuồn đi được.Ngòi bút của Chu Úc Đinh khựng lại một nhịp, cậu liếc nhìn cô một cái rồi lại ngang nhiên tiếp tục giải đề.
Đúng 5 giờ, mọi người tập trung đông đủ tại sân bóng rổ.
Chu Úc Đinh và Triệu Càn Khôn vừa mới tắm rửa xong, đã thay bộ đồ thể thao ra.
Trần Trạch và Khương Di trước đây không tiếp xúc nhiều, gặp mặt chỉ gật đầu chào nhau một tiếng.” Khương Di theo bản năng nhìn xuống phần eo của cậu.
Sau một hồi bàn bạc, cả nhóm quyết định đến trung tâm thương mại Bách Hối để ăn món ăn Quảng Đông.Từ Giai giới thiệu: “Đi hết con đường này là đến khu tập thể của giáo viên trường mình đấy, bên đó cái gì cũng có, học sinh nội trú tụi tớ thường xuyên qua đó mua đồ.
Trung tâm Bách Hối cách trường Trung học Phụ thuộc hơn hai cây số, Triệu Càn Khôn cứ khăng khăng đòi bảo vệ môi trường, tiết kiệm năng lượng nên rủ cả đám đi xe buýt. May mắn là trạm xe buýt ở ngay gần đó, chỉ đi bốn trạm là tới nơi.Cậu ghé sát mắt nhìn vào phần giới thiệu nguyên liệu của món canh cật heo: cật heo, kỷ tử, nhân sâm…
Chờ khoảng năm sáu phút thì xe buýt tới, mọi người lần lượt bước lên xe.
Có lẽ vì là ngày cuối tuần nên người ra đường khá đông, trên xe buýt chật kín chỗ, không còn sót lại một ghế trống nào.”
Khương Di đeo một chiếc túi xách nhỏ, đứng ở vị trí sát cửa sổ, cả người cô cứ lắc lư đảo đi đảo lại theo chiếc tay vịn vòng tròn trên xe.
Chu Úc Đinh đứng ngay cạnh cô, bỗng cất lời: “Thực ra cậu có thể bám vào người tớ mà.”Khương Di đi vệ sinh xong quay trở lại phòng ăn thì thấy chỉ còn trống duy nhất một chiếc ghế bên cạnh Chu Úc Đinh, cô liền tự nhiên ngồi xuống.
Cậu đang chê cô lùn đấy à?”
Khương Di bướng bỉnh đáp: “Tớ cao 1m65, hoàn toàn với tới nhé.”Khương Di thắc mắc: “Sao thế, cậu cũng ở nội trú à?
Chu Úc Đinh không nói gì thêm, chỉ khẽ mỉm cười: “Vậy thì cậu đứng cho vững vào.”Chuyến xe buýt hôm nay dường như dài đằng đẵng mãi không chịu dừng, lòng bàn tay cô đã râm rấp mồ hôi từ lúc nào…
Chiếc xe buýt chậm rãi lăn bánh, đến trạm tiếp theo lại có thêm một nhóm người ùa lên, khoang xe bỗng chốc bị nhồi nhét đến mức ngột ngạt, không còn một kẽ hở.
Trong số đó có một người đàn ông trung niên, vừa lên xe đã hùng hổ chen lấn giành chỗ, tiện tay nắm lấy chiếc tay vịn ngay trên đầu Khương Di, còn liên tục đẩy người cô ép sát vào cửa sổ.Từ Giai cũng mua không ít, hai người xách túi lớn túi nhỏ, ra sức lết từng bước về lại ký túc xá.
Khương Di theo bản năng buông tay ra khỏi tay vịn, quay sang lườm người đàn ông kia một cái. Ngặt nỗi đối phương da mặt dày như thớt, thản nhiên quay mặt đi chỗ khác xem như không có chuyện gì xảy ra.Cuối cùng, mọi người chọn món phối hợp cả chay lẫn mặn.
Khương Di vô cùng cạn lời, ấm ức thu mình lại trong một góc nhỏ hẹp. Đúng lúc cô đang định tìm một chỗ khác để bám cho chắc chắn thì bỗng cảm nhận được có một bờ ngực vững chãi đang áp sát lại từ phía sau.Khương Di lấy điện thoại ra nhắn tin WeChat cho cậu: 【Cảm ơn hai cậu nhiều nhé, tối nay tớ mời hai cậu ăn cơm được không?
Cánh tay của Chu Úc Đinh vòng qua vai cô, kéo nhẹ người cô xích lại gần cậu, dùng chính cơ thể mình để chắn cho cô một khoảng không gian nhỏ yên bình giữa đám đông hỗn loạn.” Giọng điệu Chu Úc Đinh đầy ngạo nghễ và kiêu ngạo: “Điểm số cách biệt hoàn toàn, nghiền nát đối thủ!
Nhận ra hành động của cậu, cả người Khương Di bỗng chốc cứng đờ, giọng nói cô có chút lắp bắp: “Không… không cần đâu, tớ đứng vững được mà.”xòe đuôi công làm màu trước mặt con gái nhà người ta à?
“Đừng nhúc nhích!”Khương Di theo bản năng buông tay ra khỏi tay vịn, quay sang lườm người đàn ông kia một cái.
Vì khoảng cách quá gần, Khương Di cảm giác như Chu Úc Đinh đang ghé sát tai mình mà nói, hơi thở ấm áp của cậu phả vào vành tai cô, mang theo một cảm giác tê dại, ngứa ngáy khó tả.Số lượng học sinh nội trú của trường Trung học Phụ thuộc không nhiều, ký túc xá nằm ngay sát ngõ Thạch Lựu và chỉ có vỏn vẹn hai tòa nhà.
Cô nín thở, tim bỗng đập lệch đi một nhịp.”Ơ, chẳng phải cậu có bạn trai rồi sao?
Chu Úc Đinh nói nhỏ: “Đừng nhúc nhích, trên xe có móc túi đấy, giữ chặt cái túi xách của cậu vào.”Khương Di bướng bỉnh đáp: “Tớ cao 1m65, hoàn toàn với tới nhé.
“Ồ — được rồi.” Khương Di trả lời một cách lơ đãng, những ngón tay thon nhỏ siết chặt lấy chiếc túi xách của mình. Cứ như thể làm như vậy là có thể ngó lơ được sự hiện diện đang khiến trái tim cô loạn nhịp bên cạnh.”Nặng chết mất thôi!
Nhưng tất cả chỉ là vô ích.Chu Úc Đinh không tham gia vào cuộc vui, cậu lười biếng tựa lưng vào ghế, trông có vẻ không mấy hứng thú.
Chuyến xe buýt hôm nay dường như dài đằng đẵng mãi không chịu dừng, lòng bàn tay cô đã râm rấp mồ hôi từ lúc nào…Chu Úc Đinh khựng lại một nhịp, định bụng nói lấp l**m cho qua chuyện: “Không sao đâu, dán vài miếng cao thuốc là khỏi ấy mà…
Trung tâm Bách Hối là một khu phố thương mại sầm uất, nhà hàng món Quảng Đông bọn họ chọn lại vừa mới khai trương, nhờ có chương trình khuyến mãi nên khách khứa ra vào tấp nập, học sinh còn được giảm giá thêm 20%.】
Triệu Càn Khôn chọn một phòng riêng.
Khương Di đi vệ sinh xong quay trở lại phòng ăn thì thấy chỉ còn trống duy nhất một chiếc ghế bên cạnh Chu Úc Đinh, cô liền tự nhiên ngồi xuống.Cứ như thể làm như vậy là có thể ngó lơ được sự hiện diện đang khiến trái tim cô loạn nhịp bên cạnh.
“Gọi món thôi nào.””
Từ Giai và Trần Trạch ngồi cạnh nhau, hai cái đầu đang chúi vào màn hình điện thoại chơi game, Từ Giai lên tiếng: “Các cậu cứ gọi đi, tớ với Trần Trạch ăn gì cũng được, không kén chọn đâu.”Sau khi thu dọn đồ đạc xong xuôi, dì Lương chuẩn bị đi về, Khương Di tiễn dì xuống lầu.
Triệu Càn Khôn cười hì hì trêu chọc: “Anh Úc, hay là trước tiên gọi cho cậu một đĩa cật heo xào sả ớt nhé?”Thế là cô cầm bút, viết thêm một món “Canh cật heo hầm thuốc bắc”.
Chu Úc Đinh khoanh hai tay trước ngực cười lạnh, liếc nhìn Khương Di rồi nói: “Gọi cho cậu ta một phần óc heo hấp cách thủy đi.””
“Ủa —””
Khương Di hoàn toàn không hiểu ẩn ý trong màn khẩu chiến của hai người này là gì, Triệu Càn Khôn liền sốt sắng giải thích: “Anh Úc nhà mình vừa bị chấn thương ở eo đấy! Tục ngữ có câu ăn gì bổ nấy, nên ăn chút cật heo cho nó bổ.””
“Cậu bị chấn thương ở eo à?” Khương Di theo bản năng nhìn xuống phần eo của cậu.Sau đó cậu quay lại hỏi cô: “Cậu dọn đồ qua tòa Hạ Ấm đúng không?
Con trai vốn dĩ rất nhạy cảm và để ý đến một vài bộ phận trên cơ thể. Chu Úc Đinh trước giờ chưa bao giờ là kiểu người sĩ diện hão, nhưng lúc này đối diện với ánh mắt của cô, cậu lại đột nhiên không muốn nhắc đến chuyện này chút nào.Cậu ngồi xuống ghế và bắt đầu lục tìm sách giáo khoa trong cặp, vô tình làm rơi một cuốn sách xuống đất.
Chu Úc Đinh khựng lại một nhịp, định bụng nói lấp l**m cho qua chuyện: “Không sao đâu, dán vài miếng cao thuốc là khỏi ấy mà…”” Từ Giai đáp.
Cậu chưa kịp nói hết câu thì Triệu Càn Khôn đã nhanh nhảu cướp lời, thêm mắm dặm muối: “Sao mà không sao được! Vừa nãy tớ dán cao cho cậu thấy chỗ đó bầm tím một mảng lớn luôn rồi kìa!”Biết thế này tớ đã gọi Trần Trạch ra rồi, ít nhất có cậu ấy ở đây còn làm chân cửu vạn được.
“Hồi chiều lúc chơi bóng, có một ông chú cứ liên tục dùng cùi chỏ huých mạnh vào eo anh Úc, phải đến mười mấy lần ấy chứ! Lão già đó chơi bẩn thật sự, biết anh Úc là tay săn bàn chủ lực của đội mình nên cố tình nhắm vào cậu ấy. Mẹ kiếp, nếu không phải anh Úc cản lại thì hồi chiều tớ đã lên đấm lão một trận rồi!””Hồi chiều lúc chơi bóng, có một ông chú cứ liên tục dùng cùi chỏ huých mạnh vào eo anh Úc, phải đến mười mấy lần ấy chứ!
“Nhưng chẳng phải cuối cùng tụi mình vẫn thắng sao!” Giọng điệu Chu Úc Đinh đầy ngạo nghễ và kiêu ngạo: “Điểm số cách biệt hoàn toàn, nghiền nát đối thủ!””
Triệu Càn Khôn mờ mịt nghe ra có điều gì đó sai sai trong lời nói của cậu, kiểu như: Mấy đứa chơi bẩn kia tuổi gì thắng được ông đây.
Cậu ta ngẩn người nghĩ thầm: Ủa, hình như anh Úc nhà mình đang… xòe đuôi công làm màu trước mặt con gái nhà người ta à?”
Cuối cùng, mọi người chọn món phối hợp cả chay lẫn mặn. Vì cuốn thực đơn đang nằm trong tay Khương Di, Chu Úc Đinh liền đón lấy cây bút, tích một dấu vạch vào ô “Óc heo chiên trứng”.Chu Úc Đinh nói nhỏ: “Đừng nhúc nhích, trên xe có móc túi đấy, giữ chặt cái túi xách của cậu vào.
Xem ra cậu thực sự muốn bồi bổ cho cái đầu óc của Triệu Càn Khôn thật.Khương Di cũng mệt lả người, vừa đi vừa th* d*c: “Giá như…
Khương Di chợt nhớ lại hồi nhỏ, khi Hứa Tri Nhiên đi học múa bị sái eo, dì Lương cũng hay hầm canh cật heo cho cô ấy ăn. Thế là cô cầm bút, viết thêm một món “Canh cật heo hầm thuốc bắc”.Cô nhân viên thu ngân là một cô gái trẻ, trông tuổi đời còn nhỏ, chắc là sinh viên đi làm thêm quanh đây, cô nàng hớn hở hỏi: “Em gái, em có tài khoản WeChat của bạn nam đó không, có thể chia sẻ danh thiếp của bạn ấy cho chị xin được không?
Chu Úc Đinh ngồi ngay cạnh nên có thể nhìn thấy rõ cô đang gọi món gì. Cậu ghé sát mắt nhìn vào phần giới thiệu nguyên liệu của món canh cật heo: cật heo, kỷ tử, nhân sâm…Khương Di im lặng một giây, rồi từ tốn trả lời: “Em có WeChat của cậu ấy, nhưng em không cho chị được ạ.
Chà, đúng là đại bổ toàn diện!”
“Gọi cho tớ à?”Chẳng lẽ đây chính là ma lực của giai đoạn mập mờ sao?
“Ừm.” Khương Di rút điện thoại ra, mở một trang web cho cậu xem, nghiêm túc giải thích: “Trên mạng bảo cật heo rất tốt cho cơ thể, cậu ăn nhiều một chút cho mau hồi phục.”Triệu Càn Khôn mờ mịt nghe ra có điều gì đó sai sai trong lời nói của cậu, kiểu như: Mấy đứa chơi bẩn kia tuổi gì thắng được ông đây.
Chu Úc Đinh tức đến bật cười, cậu nghiến răng nghiến lợi đáp: “Được thôi —”Sau đó cô lại gọi điện hỏi Chu Thiên Tình xem có đi được không, Chu Thiên Tình tiếc hùi hụi bảo nhà đang có khách nên không thể chuồn đi được.
Đều là bạn học cùng lớp nên bữa ăn diễn ra vô cùng vui vẻ và nhanh chóng. Khi bữa tiệc sắp tàn, Khương Di chủ động đứng dậy ra quầy lễ tân để thanh toán tiền.”
Nào ngờ cô nhân viên thu ngân lại mỉm cười bảo cô: “Bàn của các bạn có người thanh toán rồi, là bạn nam cao nhất trong nhóm năm người của các bạn đấy.”Tốc độ di chuyển của hai cô gái chậm như sên.
Người cao nhất trong năm người bọn họ… chẳng phải là Chu Úc Đinh sao?”Sợ gì chứ, Chu Úc Đinh tuy đẹp trai thật đấy, nhưng tớ chỉ yêu mỗi Trần Trạch nhà tớ thôi!
Khương Di ngẫm nghĩ lại, trong lúc ăn cơm Chu Úc Đinh quả thực có đi ra ngoài một lát với lý do nghe điện thoại, chắc là cậu đã thanh toán vào lúc đó rồi.Đúng lúc cậu định cúi người xuống nhặt thì Khương Di đã nhanh hơn cậu một bước.
Cô nhân viên thu ngân là một cô gái trẻ, trông tuổi đời còn nhỏ, chắc là sinh viên đi làm thêm quanh đây, cô nàng hớn hở hỏi: “Em gái, em có tài khoản WeChat của bạn nam đó không, có thể chia sẻ danh thiếp của bạn ấy cho chị xin được không?””
Khương Di im lặng một giây, rồi từ tốn trả lời: “Em có WeChat của cậu ấy, nhưng em không cho chị được ạ.”Khương Di: Biết rồi mà cậu còn làm bài tập Toán à?
Quay trở lại phòng ăn, Triệu Càn Khôn và Trần Trạch đang ríu rít bàn tán chuyện gì đó, Từ Giai thì luôn miệng bênh vực bạn trai mình, không khí trong phòng vô cùng náo nhiệt. Chu Úc Đinh không tham gia vào cuộc vui, cậu lười biếng tựa lưng vào ghế, trông có vẻ không mấy hứng thú.Khương Di thầm nghĩ.
Khương Di rút điện thoại ra và chuyển khoản tiền bữa ăn cho anh.
Chu Úc Đinh cúi đầu nhìn màn hình điện thoại, rồi gõ chữ nhắn lại cho cô: 【Không cần đâu.】Khương Di sợ mình làm kỳ đà cản mũi, làm lỡ mất buổi hẹn hò của cặp đôi nên hỏi: “Hôm nay…
Không ăn gừng: 【Đã nói trước là bữa này tớ mời rồi mà.】Đến lúc này, Khương Di bắt đầu lưỡng lự, thực ra tập đề này cô cũng làm đúng không sai một câu nào.
π vô tư phụng hiến: 【Lần sau cậu mời lại tớ là được.】Nào là bàn học gấp gọn trên giường, đèn bàn, rèm che giường…
Trong căn phòng ăn ồn ào và náo nhiệt, giữa bàn ăn như có một bức tường vô hình dựng lên ngăn cách. Những người khác vẫn đang ăn uống, nói cười vui vẻ, chỉ có hai người bọn họ là tự tách mình ra khỏi thế giới ồn ã đó, cúi đầu lặng lẽ gửi tin nhắn cho nhau.Khương Di ngẫm nghĩ lại, trong lúc ăn cơm Chu Úc Đinh quả thực có đi ra ngoài một lát với lý do nghe điện thoại, chắc là cậu đã thanh toán vào lúc đó rồi.
…Triệu Càn Khôn không biết từ đâu chui ra, xen vào: “Á, cậu ở nội trú à?
Kỳ nghỉ cuối tuần trôi qua nhanh như một cái chớp mắt.
Trường Trung học Phụ thuộc có tiết tự học buổi tối vào ngày Chủ nhật, nên ngay từ ban ngày các học sinh nội trú đã lục tục quay trở lại trường.
Khương Di đã làm quen được với một lượt các bạn cùng phòng mới, vì phần lớn mọi người đều học lớp 1 nên cũng không cảm thấy xa lạ gì.
Đến 6 giờ tối, cô cùng Sư Tiệp rủ nhau lên lớp học.Lão già đó chơi bẩn thật sự, biết anh Úc là tay săn bàn chủ lực của đội mình nên cố tình nhắm vào cậu ấy.
Khi tiếng chuông báo kết thúc tiết tự học đầu tiên vang lên, Chu Thiên Tình liền rút chiếc gương nhỏ ra soi đi soi lại, hỏi cô: “Cậu nhìn tớ hôm nay thế nào? Kiểu tóc không bị rối chứ?””
Dạo gần đây Khương Di phát hiện ra một quy luật, cứ vào giờ ra chơi sau tiết tự học đầu tiên của buổi tối, Trình Vạn Bằng chắc chắn sẽ đi ngang qua cửa lớp 1. Lớp 10 nằm ở tầng 4, việc Trình Vạn Bằng lặn lội lên đây đi ngang qua lớp cô rõ ràng là để tìm cơ hội ngắm Chu Thiên Tình.Khương Di khẽ liếc mắt sang bên cạnh, thấy bài thi Tiếng Anh của Chu Úc Đinh đang đè lên một cuốn bài tập Toán, ngòi bút của cậu chuyển động thoăn thoắt, giải đề mượt mà như bay.
“Không rối đâu, xinh đẹp chết đi được.”Nắng chiều vẫn còn khá gắt, Chu Úc Đinh ôm chiếc bàn học gấp gọn và giá để giày đi phăng phăng phía trước, sải bước rất dài.
Chu Thiên Tình che miệng cười thầm, trạng thái của cô nàng dạo này chuẩn đét là một thiếu nữ đang đắm chìm trong mật ngọt của tình yêu.Khi đi ngang qua một sân bóng rổ, Từ Giai bỗng thốt lên kinh ngạc: “Ơ kìa, là Chu Úc Đinh và mọi người đang chơi bóng rổ kìa —”
Không ngoài dự đoán, một lát sau, Trình Vạn Bằng quả nhiên đi ngang qua cửa sau của lớp 1, rồi lại đi qua khung cửa sổ…”
Chu Thiên Tình nói lí nhí: “A a a a… Tớ không dám ngẩng đầu lên luôn ấy, A Di cậu nhìn hộ tớ xem cậu ấy có đang nhìn tớ không?”Chu Úc Đinh cúi đầu nhìn màn hình điện thoại, rồi gõ chữ nhắn lại cho cô: 【Không cần đâu.
“Trình Vạn Bằng đang ngó đầu vào trong lớp kìa, bước đi chậm rì rì luôn. Ồ — cậu ấy lại quay trở lại rồi kìa, cứ nhìn chằm chằm về hướng chỗ ngồi của tụi mình mấy lượt liền.”Khương Di ngơ ngác nhìn theo hướng ngón tay bạn mình chỉ, quả nhiên là Chu Úc Đinh.
Mãi cho đến khi tiếng chuông vào lớp vang lên, cơn phấn khích của Chu Thiên Tình vẫn chưa hề hạ nhiệt.…
Chẳng lẽ đây chính là ma lực của giai đoạn mập mờ sao? Khương Di thầm nghĩ.Nhưng tất cả chỉ là vô ích.
Đến tiết tự học thứ hai, Chu Úc Đinh từ lớp bồi dưỡng đội tuyển thi đấu quay trở lại phòng học.
Nhìn thấy Chu Thiên Tình cứ nắm chặt lấy cánh tay Khương Di rồi cười ngây ngô một mình, cậu bất lực lắc đầu, tự cảm thấy mình không thể nào hiểu nổi mạch não của hội con gái.Ngày thường Từ Giai luôn dính lấy Trần Trạch như hình với bóng, làm việc gì hai người cũng có nhau.
Cậu ngồi xuống ghế và bắt đầu lục tìm sách giáo khoa trong cặp, vô tình làm rơi một cuốn sách xuống đất.
Đúng lúc cậu định cúi người xuống nhặt thì Khương Di đã nhanh hơn cậu một bước.Tớ đang hối lộ cậu đấy!
Khương Di nhẹ nhàng bảo: “Để tớ nhặt hộ cho, chẳng phải phần eo của cậu đang không được tốt sao, cầm lấy này —”Những người khác vẫn đang ăn uống, nói cười vui vẻ, chỉ có hai người bọn họ là tự tách mình ra khỏi thế giới ồn ã đó, cúi đầu lặng lẽ gửi tin nhắn cho nhau.
“…”Cậu chưa kịp nói hết câu thì Triệu Càn Khôn đã nhanh nhảu cướp lời, thêm mắm dặm muối: “Sao mà không sao được!
“Cảm ơn cậu.” Đôi môi mỏng của Chu Úc Đinh mím chặt thành một đường thẳng, cậu im lặng một hồi lâu rồi mới chậm rãi lên tiếng: “Thực ra… eo của tớ vẫn ổn lắm.””
“Ồ —”” Khương Di trả lời một cách lơ đãng, những ngón tay thon nhỏ siết chặt lấy chiếc túi xách của mình.
Chu Úc Đinh cảm thấy tiếng “ồ” này của cô nghe vô cùng chiếu lệ, cậu liền buông cây bút trong tay xuống: “Thật đấy, nếu cậu không tin thì tụi mình ra sân bóng rổ, tớ chứng minh cho cậu xem luôn!”
Khương Di thản nhiên đáp: “Thật là nhảm nhí.”
Cô hoàn toàn không suy nghĩ sâu xa theo hướng khác, chỉ đơn thuần cảm thấy con người Chu Úc Đinh này lúc nào cũng kỳ kỳ quái quái như vậy.
Ngược lại, Chu Thiên Tình ngồi ngay bên cạnh thì mắt đã trợn ngược lên từ lúc nào!
Khoan đã, tình huống của hai con người này là thế nào đây? Sao Khương Di lại biết eo của nam thần trường mình không được tốt? Rồi nam thần định ra sân bóng rổ chứng minh cái kiểu gì thế kia?
Trời đất ơi, cô nàng vẫn còn là một đứa trẻ trong sáng mà, đây là cái chủ đề người lớn không phù hợp với trẻ em gì thế này…
Hết chương 23