Không phải đợi lâu, ở khúc quanh đã vang lên tiếng bước chân.
Tôi ngẩng đầu nhìn sang, nhưng người đến lại không phải là Lý Hà.
Lương Am rảo bước nhanh về phía này, phần tóc mái hơi rối.
Trên tay anh đang cầm chiếc khăn choàng, lúc nhìn thấy tôi anh có vẻ thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng vẫn hạ giọng xác nhận lại:
"Không sao chứ?"
Tôi lắc đầu, cầm lấy khăn choàng từ tay anh, xoay người đưa cho cô bé kia:
"Lấy cái này che tạm đi đã, quấn quanh eo rồi buộc lại."
Tôi làm động tác mô phỏng cách buộc nơ.
Lúc này cô bé đã nín khóc, ngược lại còn mở to đôi mắt.
Ánh mắt đầy dò xét quét qua quét lại giữa tôi và Lương Am mấy lượt.
Rồi cô bé quấn khăn vòng qua eo, vừa thắt nút vừa hỏi:
"Chị Thời Nguyên, đây là khăn choàng của chị ạ?"
Tôi ừ một tiếng, tỏ vẻ cực kỳ không hài lòng với cái nút thắt nhìn t.h.ả.m không nỡ nhìn của cô bé.
Nhịn không được mà tự tay chỉnh lại giúp.
May mà cùng tông màu, nhìn từ xa trông cũng khá hài hòa.
Xong xuôi đâu đấy, lúc chuẩn bị rời đi thì tôi bị níu áo lại.
Một cây b.út được đưa đến trước mặt tôi.
"Chị Thời Nguyên, chị có thể ký tên cho em được không? Em muốn xin chữ ký 'To sign' ạ."
"Chị ghi là To Vãn Vãn là được ạ, chữ Vãn trong Vãn An."
Trở lại sảnh lớn không bao lâu thì bữa tiệc tối cũng bắt đầu.
Sau bài phát biểu dài dòng của ban tổ chức, mọi người bắt đầu di chuyển tự do trong hội trường để giao lưu.
Để đối phó với những ống kính sắc nét đến tàn nhẫn trên t.h.ả.m đỏ, từ sáng đến giờ tôi vẫn chưa bỏ bụng chút gì.
Lúc này tôi mới bưng đĩa gắp chút thịt cá hấp, chậm rãi ăn từng miếng nhỏ.
Phía sau lưng bỗng vang lên một giọng nữ:
"Trình Thời Nguyên."
Sau khi quay đầu lại và nhìn rõ đó là ai, sắc mặt tôi lập tức chùng xuống.
Người vừa đến mặc một chiếc váy dạ hội màu đen được cắt may vô cùng tinh tế, trên cổ đeo một chuỗi ngọc trai có chất lượng tuyệt hảo.
Bà ta bảo dưỡng rất tốt, nhìn khuôn mặt gần như không đoán được tuổi tác thật.
Người phụ nữ tiện tay đặt chiếc ly champagne thon dài đang cầm lên khay rượu của người phục vụ bên cạnh.
Rồi ung dung bước về phía tôi.
Khóe môi bà ta vương một nụ cười nhạt nhã nhặn, nhưng ý cười lại chẳng hề chạm tới đáy mắt:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Cô Trình còn nhớ tôi chứ?"
Đương nhiên là nhớ.
Người vợ kế của bố Lương Am, mẹ kế của Lương Am - Trần Nguyệt.
Và cũng là nguyên nhân trực tiếp khiến tôi và Lương Am chia tay vào ba năm trước.
Ba năm trước.
Năm đó Lương Am gần như đã càn quét toàn bộ các giải thưởng lớn nhỏ.
Còn tôi thì vẫn cứ lẩn quẩn trong mấy dự án cấp A với số vốn đầu tư chẳng mấy dư dả.
Trong giới này, phụ nữ muốn gặt hái được thành công thì phải bỏ ra nhiều nỗ lực hơn đàn ông gấp bội.
Những điều đó tôi đều hiểu.
Chỉ là sau khi đ.á.n.h mất ba hợp đồng đại ngôn một cách khó hiểu, vuột mất luôn hai vai nữ chính tưởng như đã đàm phán xong xuôi.
Ít nhiều gì tôi cũng nhận ra có điều bất thường.
Đến cả người quản lý cũng không nhịn được mà bắt tôi ngồi nhớ lại xem dạo gần đây có đắc tội với ai không.
Chính vào lúc này, Trần Nguyệt đã tìm đến tôi.
Bà ta hẹn gặp tôi tại một phòng trà có không gian vô cùng kín đáo.
Phòng bao không quá lớn, chiếc bàn trà bằng gỗ nguyên khối thấp bé được đ.á.n.h bóng nhẵn mịn và sáng bóng.
Trong không khí thoang thoảng mùi gỗ xưa hòa quyện cùng hơi nóng của trà.
Bà ta bỏ qua mọi lời chào hỏi khách sáo, từ đầu đến cuối đều dùng thái độ trịch thượng quen thuộc của kẻ bề trên để nhìn xuống tôi:
"Nếu hôm nay Lương Am là con cái của một gia đình bình thường, thì với tư cách là mẹ kế, đương nhiên tôi sẽ không can thiệp vào chuyện tình cảm của nó."
"Đáng tiếc cô cũng biết nó không phải, nó sẽ không làm diễn viên cả đời, sớm muộn gì cũng phải về tiếp quản vị trí của bố nó."
"Đến lúc đó, người bạn đời bên cạnh nó tuyệt đối không thể là... một người của công chúng với những luồng dư luận không thể kiểm soát được như cô Trình đây."
"Dừng lại đúng lúc thì sẽ tốt cho cả hai, cô Trình thấy sao?"
Trong phòng trà im ắng đến lạ thường.
Gần như có thể nghe rõ cả tiếng nước sôi lăn tăn khe khẽ.
Hơi nước bốc lên từ tốn quanh miệng chén, rồi lại nhanh ch.óng tan biến.
Trước khi rời đi, bà ta như chợt nhớ ra điều gì đó:
"À đúng rồi, dạo này cô Trình đang tiếp xúc với một dự án phim điện ảnh mới phải không? Nghe nói tháng sau là chốt nữ chính rồi nhỉ."
"Cho cô một tháng để suy nghĩ đấy."
Bộ phim mà Trần Nguyệt nhắc đến là một tác phẩm cổ trang hành động.
Đạo diễn là Trương Phong Trạch - người từng nhận giải Thành tựu trọn đời tại Liên hoan phim Quốc tế.
Ông ấy đối xử bình đẳng với tất cả mọi người, dù là ngôi sao hạng A hay diễn viên vô danh, đến cả ông trời có xuống thì cũng phải qua vòng thử vai.
Vì bộ phim này, tôi đã dành ra nửa năm trời đi học cưỡi ngựa và b.ắ.n cung.
Ngày thứ hai sau khi thử vai xong, người quản lý bước xuống từ bàn tiệc.