Chị ấy vừa bám vào lan can ven đường nôn thốc nôn tháo, vừa vỗ vai tôi nói:
"Đạo diễn Trương rất hài lòng về em, nếu không có gì bất ngờ thì vai đó là của chúng ta rồi, Trình Thời Nguyên, em phải cố gắng làm cho rạng danh đấy."
Chị ấy giơ ngón tay cái lên với tôi.
Lúc đó tôi vẫn còn trẻ tuổi hiếu thắng, tính tình lại bướng bỉnh đến mức cả mười con trâu cũng không kéo lại được.
Vốn dĩ trong sự nghiệp tôi đã bị Lương Am bỏ xa tít tắp ở phía sau.
Nên tôi không muốn cúi đầu, không muốn thẳng thắn thừa nhận sự yếu kém của bản thân, đặc biệt là ở trước mặt anh.
Có lẽ chính vào khoảnh khắc ấy, tôi đã đưa ra quyết định.
Vì vậy, tôi đã đồng ý đi du lịch riêng cùng anh.
Coi như một món quà chia tay.
Ngày thứ hai sau khi trở về từ Tokyo, tôi đã nói lời chia tay.
Trong suốt một tháng sau đó, Lương Am đã gửi cho tôi vô số tin nhắn, gọi cho tôi vô số cuộc điện thoại.
Đêm này qua đêm khác đứng đợi dưới lầu khu căn hộ của tôi.
Cho đến khi tôi gia nhập đoàn phim của Đạo diễn Trương, bắt đầu làm việc như chưa hề có chuyện gì xảy ra.
Lương Am dường như mới cam chịu chấp nhận sự thật này.
Tin nhắn cuối cùng anh gửi cho tôi là:
"Trình Thời Nguyên, em giỏi lắm."
Và cũng chính nhờ vai diễn này, tôi đã giành được giải Nữ diễn viên chính xuất sắc nhất năm đó.
Trong phim có một cảnh hành động, đó là hình ảnh thiếu nữ trong trang phục bó sát màu trắng cưỡi ngựa băng qua đồi chè, đôi mắt khép hờ kéo căng cung tên ngay trên lưng ngựa.
Mũi tên ấy rít gào bay qua những tán chè, ghim chuẩn xác vào chiếc chuông treo trên thanh xà ngang ở phía xa.
Tiếng chuông reo vang kiêu hãnh cùng nụ cười nhạt thản nhiên của thiếu nữ đồng thời xuất hiện trong cùng một khung hình.
Khoảnh khắc này đã được vô số người qua đường cắt ghép sáng tạo lại, trở thành phân đoạn bùng nổ và nổi tiếng nhất của bộ phim.
Vậy nên trong vô số những đêm dài sau này, mỗi khi ngẫm lại.
Cho dù đứng giữa sự nghiệp và Lương Am, tôi đã chọn vế trước.
Tôi có thể đã từng hối hận.
Nhưng chưa bao giờ tôi cảm thấy mình đã chọn sai.
Tôi nhìn Trần Nguyệt, lòng bàn tay bất giác siết c.h.ặ.t.
Đột nhiên chiếc đĩa trên tay bị người ta lấy đi.
Lương Am cầm lấy đĩa của tôi, hơi cúi đầu gắp thêm cho tôi vài miếng cá hồi cuộn.
Rồi lại đưa đến trước mặt tôi.
Anh nhếch môi cười:
"Món này ngon lắm."
Tôi không nhận lấy, chỉ lẳng lặng nhìn anh.
Trần Nguyệt lại lên tiếng:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Ban đầu đọc tin tức tôi còn không tin lắm, hai đứa quay lại với nhau thật rồi sao?"
Bà ta bình thản quay sang Lương Am, giọng điệu vô cùng nhẹ nhàng:
"À đúng rồi, con có biết vì sao ba năm trước cô ta lại chia tay với con không."
Người phụ nữ nở nụ cười chắc mẩm như đang nắm trọn mọi thứ trong tay:
"Bởi vì cô ta, giữa việc làm nữ chính trong phim của Trương Phong Trạch và con, cô ta đã chọn vế đầu tiên đấy."
"Con người ta khi đứng trước những lựa chọn thực sự quan trọng thì sẽ luôn bộc lộ bản tính thật của mình, thiết nghĩ cô ta cũng chẳng yêu con đến thế đâu."
Đứng trong căn phòng được duy trì nhiệt độ ổn định mà tôi lại có cảm giác như rơi vào hầm băng.
Nhưng những gì bà ta nói cũng chẳng sai, không ai có thể vừa muốn cái này lại vừa muốn cái kia.
Một khi đã đưa ra lựa chọn, thì phải chấp nhận rủi ro vĩnh viễn đ.á.n.h mất đi lựa chọn còn lại.
Nét mặt Lương Am vẫn lạnh nhạt, trên tay vẫn cầm chiếc đĩa đựng mấy miếng cá hồi cuộn.
Anh hỏi tôi:
"Còn em, em có gì muốn nói không?"
Tôi hít một hơi thật sâu, ấn tay lên mép bàn để giữ cho bản thân đứng vững:
"Tôi không có gì để nói cả, những gì bà ấy nói đều là sự thật."
"Được."
Lương Am mặt không đổi sắc gật đầu, sau đó xoay người lại che chở tôi ở phía sau lưng.
Anh thong thả chỉnh lại nếp tay áo:
"Trần Nguyệt, đừng tưởng bà leo lên được giường của Lương Ứng Sơn thì có quyền lên mặt dạy đời tôi."
Câu nói này rõ ràng nằm ngoài dự đoán của đối phương, nét mặt bà ta cứng đờ lại trong tích tắc:
"Hình như con nghe không hiểu thì phải, dì vừa mới nói Trình Thời Nguyên..."
Lúc này Lương Am đến cả nụ cười xã giao cũng lười duy trì.
Người đàn ông mang sắc mặt khó chịu, chậc lưỡi một tiếng cắt ngang lời bà ta:
"Lần sau mà để tôi phát hiện ra bà tìm cô ấy gây rắc rối nữa, thì bà và cái t.h.a.i trong bụng đừng hòng moi thêm được một xu nào từ nhà họ Lương."
"Nghe rõ chưa?"
Cho đến tận khi bữa tiệc kết thúc, Lương Am không nói với tôi thêm một câu nào nữa.
Thậm chí khi cả hai lên xe và trở về căn hộ của tôi, anh vẫn im lặng không nói một lời.
Anh cởi áo vest ra, thần sắc đầy bực dọc dùng ngón trỏ nới lỏng chiếc cà vạt.
Rồi một mình ra ngoài ban công hút t.h.u.ố.c giải sầu.
Tôi hơi không đoán được rốt cuộc tối nay anh đang có ý gì.
Cứ đi tới đi lui mãi trong phòng khách mấy vòng, cuối cùng tôi vẫn quyết định kéo cửa ban công ra:
"Chuyện đó... Lương Am."
Anh đang cúi đầu tựa vào lan can.
Điếu t.h.u.ố.c không ngậm trên môi, mà chỉ kẹp hững hờ giữa những ngón tay để mặc cho nó tự cháy.