Cuộc hẹn ăn tối lại không thành vì có việc đột xuất. Như thường lệ, Phí Thủ đưa Triệu Khê về tận dưới ký túc xá.
Triệu Khê vừa về phòng không bao lâu thì ngoài trời lại bắt đầu mưa.
Thời tiết ở thành phố A luôn thất thường, năm nay lại đặc biệt hay mưa.
Cơn mưa này cứ ngắt quãng suốt cả đêm, đến tận trưa hôm sau vẫn chưa có dấu hiệu tạnh.
Nếu không có tiết học, Triệu Khê thật ra rất thích bầu không khí này.
Bên ngoài là mưa xối xả, gió lùa qua tán cây xào xạc, không khí ngập tràn mùi mưa và đất ẩm, còn cậu thì có thể cuộn mình trong căn phòng ấm áp, yên tĩnh và an ổn.
Ngày mai là thứ 7, không có tiết học. Ký túc xá bốn người, hai người nhà ở gần đã về nhà, chỉ còn lại Triệu Khê và Chu Như.
Chu Như có bạn gái, đang định đi ăn ở một quán sushi mới mở.
Trong lúc trò chuyện, cậu ấy chủ động hỏi Triệu Khê:
"Cậu có kế hoạch gì không? Hay là đi ăn sushi chung đi?"
Trước đây, Chu Như và bạn gái từng cãi nhau, chính Triệu Khê là người giúp hẹn gặp để hai bên giảng hòa, thế nên hai người vẫn cảm thấy nợ cậu một bữa ăn.
Triệu Khê vốn cũng thích khám phá quán xá, thưởng thức những món ngon.
Nghe vậy, cậu hỏi thêm:
"Quán nào thế?"
"Mới mở gần trường mình, phong cách trang trí khá Nhật, nghe bảo đồ ăn cũng ngon lắm."
Triệu Khê gật đầu, nhưng vẫn không có ý định xen vào buổi hẹn hò của họ.
So với sushi, cậu còn thèm một món khác hơn.
Triệu Khê mở khung chat với Phí Thủ.
[Triệu Khê]: 【Tối nay có rảnh không?】
[Phí Thủ]: 【Hửm?】
Triệu Khê gõ chữ.
[Triệu Khê]: 【Đi ăn soup bí đỏ đi.】
Lần trước hai người leo núi, tiện đường ghé một quán ăn Hàn Quốc. Không ngờ trong số những món ăn kèm miễn phí lại có một bát soup bí đỏ mềm mịn, thơm ngậy. Triệu Khê thích lắm.
Chỉ là quán đó cách trường tận 20km, đi taxi cũng mất nửa tiếng.
Quan trọng hơn, không gian ở đó rất ổn, phòng riêng nhỏ, thích hợp để trò chuyện.
Lúc này chắc Phí Thủ vừa tan học, phản hồi chậm hơn mọi khi một chút.
[Phí Thủ]: 【Tối nay hình như mưa to đấy.】
Không từ chối thẳng, nhưng câu này bản thân nó đã mang chút ý từ chối rồi.
Nếu Triệu Khê kiên quyết muốn đi, Phí Thủ chắc chắn vẫn sẽ chiều theo, nhưng quán xa quá, mưa lại lớn. Nếu Phí Thủ không muốn ra ngoài, Triệu Khê cũng chẳng muốn làm khó hắn.
Cậu nhắn lại:
[Triệu Khê ]: 【Vậy để lần khác.】
Xa quá, thời tiết xấu, ngại ra ngoài cũng là chuyện bình thường thôi.
Gửi tin nhắn xong, Triệu Khê ngẩng lên, nhìn ra ngoài cửa sổ. Trời tối sầm, như thể sắp nổi giông lớn.
"Triệu Khê, tớ đi đây." Trước khi ra cửa, Chu Như thấy Triệu Khê đang thu dọn gì đó, bèn hỏi: "Cậu chắc là không đi cùng chứ?"
Triệu Khê lắc đầu, giơ điện thoại lên:
"Tớ gọi xe rồi."
Thứ cậu muốn ăn, cậu phải ăn ngay bây giờ.
[Phí Thủ]: 【Ồ.】
...
Gió bất chợt mạnh lên khi Triệu Khê đến cổng trường.
Mưa xối xả quật xuống những tán lá rụng đầy mặt đất, thân cây trong gió run rẩy, chao đảo. Vừa bước xuống xe, đi ngang một khoảng trống, cậu nghe thấy tiếng gió rít gào từ bốn phương tám hướng, như những tiếng than khóc ai oán.
Chiếc ô trong tay lung lay dữ dội, có thể bị lật ngược bất cứ lúc nào.
Thời tiết ở thành phố A chính là như vậy.
Khi nắng rực rỡ, ánh mặt trời như muốn soi sáng từng góc khuất nhỏ nhất, làm mọi thứ bừng lên lấp lánh. Nhưng khi mưa xuống, nó lại như muốn nhấn chìm cả mặt đất.
Giống như Phí Thủ đã nói, mưa rất lớn.
Và đúng là lớn thật.
Ngay khoảnh khắc mở cửa xe, Triệu Khê bỗng dưng không còn thèm món soup bí đỏ kia nữa. Có lẽ vì phải một mình đội mưa, ngồi xe tận nửa tiếng chỉ để ăn một món, cũng chẳng đáng là bao.
Đứng ngay trước cửa xe, cậu khẽ nói lời xin lỗi với tài xế, hủy đơn, sau đó giơ ô, lao mình vào cơn mưa, quay về ký túc xá.
Cửa vào ký túc cần quẹt thẻ sinh viên. Triệu Khê lấy điện thoại ra, quẹt mấy lần không được. Mãi mới vào được sảnh, cậu đã thấy tin nhắn từ Chu Như.
[Chu Như]: 【Cậu đi ăn một mình à? Không rủ Phí Thủ sao?】
Triệu Khê thoáng thấy lạ. Sao tự nhiên lại nhắc đến Phí Thủ?
[Triệu Khê ]: 【Ừ, mưa quá nên tớ tự đi luôn.】
[Chu Như]: 【Nhưng bọn tớ thấy Phí Thủ ở quán sushi này.】
[Chu Như]: 【Trời mưa to mà, cậu ấy không mang ô, còn chạy vào cùng một cậu con trai khác nữa.】
Nhớ lại chuyện Phí Thủ vừa bảo trời mưa lớn, không muốn đi xa cùng mình, Triệu Khê chẳng cần nghĩ ngợi gì, lập tức đáp:
[Triệu Khê ]: 【Ồ.】
[Triệu Khê ]: 【Chắc cậu nhận nhầm rồi.】
[Chu Như]: 【Video.JPG】
[Chu Như]: 【Đây có phải Phí Thủ không?】
Triệu Khê nhìn vào ảnh bìa của đoạn video, gương mặt nghiêng của Phí Thủ in rõ trong khung hình.
Cậu gõ chữ rất lâu trong khung chat, nhưng phản ứng đầu tiên lại không phải là tức giận hay buồn bã.
Mà là hoang mang và trống rỗng.
Nỗi bực bội vì dầm mưa suốt cả quãng đường, sự tiếc nuối vì không được ăn soup bí đỏ, trong khoảnh khắc này bỗng chốc tan biến, để lại sự bình lặng đến kỳ lạ.
Thậm chí cậu còn cảm thấy buồn cười.
Sửa đi sửa lại, cuối cùng chỉ gửi một câu.
[Triệu Khê ]: 【Ừ, là cậu ấy.】
...
Có lẽ do vừa dầm mưa một trận, tâm trạng Triệu Khê trở nên kỳ lạ khi về đến ký túc xá.
Cậu ngồi trên ghế, lướt qua lướt lại các ứng dụng trên điện thoại, nhưng cuối cùng vẫn dừng lại ở đoạn video Chu Như gửi.
Góc quay lén hơi hẹp, video chưa đến 10 giây, lại hơi mờ. Nhưng thế là đủ để nhận ra hai người trong đó.
Gương mặt của Phí Thủ, cậu đã nhìn suốt từ bé đến lớn, không thể nào nhận nhầm được.
Chỉ là biểu cảm của hắn trong video quá lạ lẫm.
Nó khiến cậu lập tức nhớ đến dáng vẻ của Phí Thủ khi che ô cho Lâm Tịch vào một ngày mưa.
Triệu Khê không rõ mình bực bội hơn vì cảm giác bạn thân bị cướp đi, hay khó chịu hơn vì bị Phí Thủ từ chối.
Gương mặt dịu dàng đó, cậu đã nhìn thấy vô số lần rồi.
Hắn nghiêng đầu, chăm chú nhìn người bên cạnh ăn cơm. Khi đối phương vô ý làm rơi đũa, cúi xuống nhặt lên, Phí Thủ không nói gì, chỉ lặng lẽ đưa giấy ăn qua, tự nhiên giúp cậu ta lau sạch.
Triệu Khê phóng to video, dừng lại ở biểu cảm của Phí Thủ.
Mọi người thường nói Phí Thủ chỉ nghe lời cậu, nhưng thật ra không phải vậy.
Thực ra, chưa từng là vậy.
Từ cấp 2 đến cấp 3, người chịu thiệt thòi nhất chính là cậu.
Phí Thủ lúc nào cũng nghĩ đủ cách chọc tức cậu. Bề ngoài thì tỏ vẻ nghe lời, nhưng thực ra hễ cáu lên là ngay cả cậu cũng cắn, mà đã cắn thì toàn chọn cổ, vừa cắn vừa l**m, đến khi cậu khóc mới chịu buông ra.
Không ai dạy Phí Thủ những trò đó, Triệu Khê phải mất rất nhiều công sức sửa từng chút một.
Hai người cãi nhau, Phí Thủ chủ động xin lỗi, làm hòa, rồi lại tiếp tục cãi.
Rồi Phí Thủ lại tìm cậu, lại làm hòa một lần nữa.
Cậu đã dành rất nhiều thời gian, rất nhiều kiên nhẫn, để tìm ra cách ở bên cạnh Phí Thủ.
Từng chút một, từng chút một kéo hắn ra khỏi sự lạnh lùng, cô độc, dạy hắn cách trở thành một người như bây giờ.
Mỗi lần thấy trên diễn đàn có người khen Phí Thủ tính cách tốt, Triệu Khê đều thấy vui lắm.
Cậu không ngờ có một ngày, Phí Thủ không cần ai dạy nữa, cũng biết cách đối tốt với một người.
Hắn cũng không phải lúc nào cũng ngang ngược.
Khó coi quá.
Màn hình tối đi, cậu nhìn thấy gương mặt mình phản chiếu trên điện thoại, một vẻ lạnh lùng xa lạ.
Cậu không biết mình đang có cảm xúc gì.
Nói cho cùng, Phí Thủ chưa xác định mối quan hệ với ai, muốn ăn với ai, đi chơi với ai, đối xử với ai thế nào... đó là quyền tự do của hắn.
Không có gì sai cả.
Người có vấn đề là cậu.
Triệu Khê tắt video, ép mình không nghĩ nữa.
Cậu làm như mọi khi, lau sạch bàn, dọn dẹp phòng, đọc sách, học từ vựng.
Nhưng nửa tiếng sau, ngòi bút dừng lại.
Cậu vẫn không nhịn được mà nghĩ...
"Vì trời mưa lớn nên từ chối lời mời của mình, nhưng nếu đối tượng là Lâm Tịch, thì dù phải dầm mưa, cậu ấy vẫn sẵn sàng đi ăn sushi cùng sao?"
Triệu Khê cụp mắt xuống, cảm thấy cảm xúc của mình lại bắt đầu mất kiểm soát. Cậu dứt khoát mở điện thoại ra, lặp đi lặp lại xem đoạn video đó.
Cậu không gọi điện, chỉ gửi cho Phí Thủ một tin nhắn.
[Triệu Khê ]: 【Cậu đang ở ký túc xá à?】
Phí Thủ không trả lời ngay.
Triệu Khê lạnh quá, liền vào phòng tắm xả nước nóng, thay bộ đồ sạch sẽ rồi mới cầm điện thoại lên lần nữa.
Lúc này, tin nhắn mới xuất hiện.
[Phí Thủ]: 【Ừm.】
Triệu Khê nhìn chằm chằm màn hình 2 giây, rồi gọi thẳng cho hắn.
Điện thoại vừa kết nối được 2 giây, bên kia còn chưa kịp nói gì, cậu đã nghe thấy giọng nói của Lâm Tịch trong nền:
"Ai gọi vậy? Có việc gấp à?"
Sau đó, giọng Phí Thủ vang lên lạnh nhạt đến mức dường như cố tình né tránh nhắc đến cậu.
"Cậu... ừm."
Tiếng động xung quanh dần xa đi, chỉ còn lại tiếng mưa và gió va đập vào cửa kính ngày một rõ hơn.
Có vẻ như Phí Thủ đã đứng dậy, đi ra cửa.
Nhưng Triệu Khê vẫn không lên tiếng.
Bên kia, Phí Thủ xác nhận lại:
"Triệu Khê?"
Cậu cố gắng kiềm chế cảm xúc, không để mình thất thố:
"Ừ, là tôi. Cậu đang ở ký túc xá à?"
Phí Thủ im lặng một lúc, như thể đang do dự nên trả lời thế nào.
Triệu Khê bật cười:
"Cậu đang ăn bên ngoài, đúng không?"
Phí Thủ: "...Ừm."
Triệu Khê nghe thấy giọng mình rất nhẹ:
"Không phải cậu nói đang ở ký túc xá sao?"
Phí Thủ khẽ cười, giọng điệu thả lỏng như thường ngày:
"Cậu đang kiểm tra à?"
Triệu Khê ngắt lời hắn:
"Điều tôi muốn hỏi là... tại sao cậu nói mình ở ký túc xá, nhưng bây giờ lại đang ăn sushi với Lâm Tịch?"
Phí Thủ im lặng vài giây, sau đó mới nói:
"Cậu nhìn thấy rồi?"
Triệu Khê hỏi thẳng:
"Cậu không định giải thích gì sao?"
Phí Thủ có vẻ sững sờ:
"Giải thích cái gì?"
Triệu Khê cũng không biết mình muốn nghe câu trả lời gì.
Cậu nhớ lại tối qua trong phòng tập, Phí Thủ còn chắc chắn khẳng định rằng hắn sẽ không bao giờ lừa dối cậu.
Nhớ đến vẻ tự tin của Lâm Tịch khi nói rằng sớm muộn gì Phí Thủ cũng sẽ thích cậu ta.
Nhớ đến lần trong ký túc xá, mọi người bàn tán về tin đồn trên diễn đàn, còn cậu thì kiêu ngạo, không chút do dự mà phủ nhận.
Nhớ đến cuối cùng, Triệu Khê nghe chính mình lên tiếng:
"Không có gì, tôi đang ăn soup bí đỏ."
Phí Thủ khựng lại:
"Soup bí đỏ?"
"Ừ." Triệu Khê ngồi trong ký túc xá trống không, chậm rãi nói: "Ngon như lần trước. Tôi định gọi điện khoe với cậu một chút."
Phí Thủ cười:
"Nghe thèm quá. Cho tôi một miếng từ xa đi."
Triệu Khê nhìn chằm chằm vào chiếc bàn trống trơn trước mặt, sắc mặt không chút thay đổi:
"Ăn hết rồi."
Phí Thủ bật cười, không nhận ra điểm bất thường trong giọng nói của cậu, vẫn như mọi khi, nói vài câu nữa.
Sau đó, có người ở đầu dây bên kia gọi hắn.
Phí Thủ ngừng lại, trầm mặc vài giây rồi nhẹ giọng dặn dò:
"Hôm nay mưa lớn lắm, nhớ giữ ấm, đừng để bị cảm."
Nói xong, hắn chờ Triệu Khê cúp máy trước.
Thói quen này, cũng là do Triệu Khê dạy hắn.
Triệu Khê nhìn chằm chằm vào hai bức tượng đá nhỏ trên bàn. Chúng luôn được cậu đặt ở đó, ngồi sát bên nhau trên kệ tủ, lặng lẽ đối diện với cậu.
Đó là món đồ cậu và Phí Thủ cùng nhau vẽ vào sinh nhật năm nhất của hắn.
Hai bức tượng này không thể tách rời, chỉ khi lắp ghép lại với nhau, chúng mới trở nên trọn vẹn.
...
Cậu vẫn nhớ hôm đó, gian hàng vẽ tượng đầy những cặp đôi. Triệu Khê định đổi sang kiểu khác, nhưng Phí Thủ giữ cậu lại.
"Cứ vẽ cái này đi."
Triệu Khê thấy khó hiểu:
"Cái này toàn mấy đôi yêu nhau vẽ thôi, cậu chen vào làm gì?"
Phí Thủ khoác tay lên vai cậu, cười cười:
"Ai quy định chỉ có người yêu mới được vẽ?"
Triệu Khê nghiêm túc đáp:
"Tôi quy định. Tôi chỉ vẽ cái này với người tôi thích."
Phí Thủ lập tức có hứng thú, chắp tay trước ngực, ngay trước mặt cậu mà cầu nguyện:
"Sinh nhật năm nay, điều ước của tôi là Triệu Khê có thể cùng tôi..." Hắn ngừng lại một chút, mở mắt, nhìn cậu với vẻ mặt đắc ý: "...Cùng tôi vẽ tượng đôi này."
Triệu Khê không chút biểu cảm.
"Trẻ con." Cậu quay đầu đi, không do dự rời khỏi đó: "Nói ra rồi thì không linh nghiệm nữa."
Phí Thủ cười hì hì:
"Thật ra tôi còn ước một điều nữa, hy vọng tôi và Triệu Khê đều khỏe mạnh, bình an..."
Triệu Khê bước chậm lại, quay đầu nhìn hắn.
Phí Thủ đứng yên, chầm chậm nhún vai, vẻ mặt đầy tiếc nuối:
"Nếu không linh, chắc điều ước còn lại cũng không thành rồi."
Triệu Khê: "..."
Cuối cùng, cậu đi đến góc khuất nhất, kéo ghế ra, ngồi xuống.
Phí Thủ ôm chặt bức tượng đá nhỏ, cười híp mắt ngồi xuống bên cạnh Triệu Khê.
Triệu Khê mím môi:
"Tôi chỉ vì bản thân khỏe mạnh, bình an thôi."
Phí Thủ gật gù.
"Tôi biết mà." Hắn cười tủm tỉm: "Triệu Khê tuyệt đối không phải loại người đi đến cửa rồi lại mềm lòng."
Triệu Khê bực mình:
"Cậu ồn chết đi được!"
Phí Thủ chẳng bận tâm, theo phản xạ đáp lại như mọi khi:
"Không phải gió thổi, cũng không phải tôi ồn, mà là lòng cậu..."
Hắn chợt khựng lại, không hiểu sao lại không nói tiếp.
Triệu Khê nghiêng đầu nhìn hắn:
"Tôi làm sao?"
Phí Thủ bỗng bật cười.
"Không có gì, tôi tự suy bụng ta ra bụng người thôi." Hắn tặc lưỡi: "Tâm tư tôi đúng là đen tối quá."
Triệu Khê không hiểu gì cả.
Nhưng Phí Thủ cũng không tiếp tục chủ đề đó nữa, hắn chuyển ánh mắt sang bức tượng nhỏ trong tay, đột nhiên đổi đề tài:
"Sao lại tô tóc màu hồng? Có thể nam tính hơn chút được không?"
Triệu Khê cười lạnh:
"Cậu tô áo màu hồng thì lại nam tính lắm chắc?"
"Suỵt." Phí Thủ đặt ngón trỏ lên môi: "Ồn ào quá."
Triệu Khê nghiến răng:
"Tốt nhất hôm nay cậu đừng nói chuyện với tôi nữa, đồ lắm lời."
Phí Thủ nhướn mày:
"Chính cậu nói đấy nhé, nuốt lời là cún con."
Triệu Khê chẳng buồn đáp lại.
Vài phút trôi qua, Phí Thủ cảm thấy có gì đó không ổn:
"Nói gì đi chứ."
Triệu Khê vẫn chăm chú pha màu.
Phí Thủ bắt đầu thấy bất an, hắn kéo ghế lại gần hơn, nghiêng người nhìn Triệu Khê để quan sát sắc mặt cậu:
"Cậu giận à? Được rồi, tôi lắm lời, được chưa?"
Triệu Khê không nói gì, chỉ lặng lẽ tiếp tục công việc của mình. Theo chuyển động của cơ thể, cổ áo cậu khẽ trễ xuống, để lộ xương quai xanh tinh tế, làn da trắng mịn, giữa vùng da ấy có một khoảng bóng mờ nhỏ. Hàng mi dài khẽ động theo ánh mắt di chuyển, biểu cảm nhàn nhạt, tập trung mà nghiêm túc, đẹp đến vô thức.
Phí Thủ nhàm chán tô màu một lúc, rồi đột nhiên nắm chặt tay lại, đặt trước mặt Triệu Khê.
Ánh mắt Triệu Khê hơi dao động.
Ngay khoảnh khắc đó, Phí Thủ bất ngờ xòe tay ra, để lộ lòng bàn tay với một chữ "gâu" thật to.
Hắn thở dài, giọng điệu đầy ấm ức:
"Chó cũng không chịu nổi cô đơn mà."
Triệu Khê nhìn hắn, cuối cùng cũng không nhịn được mà bật cười.
Cậu bất đắc dĩ giơ tay lên, nhẹ nhàng áp vào mặt Phí Thủ, đẩy đầu hắn nghiêng sang một bên.
Phí Thủ chớp mắt: "?"
Triệu Khê thản nhiên:
"Đừng cứ nhìn tôi mãi, tập trung đi, vẽ cho đàng hoàng, làm được không?"
Phí Thủ cau mày:
"Cậu đang dỗ tôi như trẻ con đấy à?"
Triệu Khê cười khẽ:
"Tại tôi thấy lúc cậu nghiêm túc trông rất đẹp trai."
Phí Thủ lạnh lùng đáp:
"Đừng có xạo, tôi không bị dụ đâu."
5 phút sau.
Phí Thủ giả vờ bình thản:
"Góc này trông có đẹp trai không?"
Triệu Khê: "..."
Về sau, cặp tượng đó vì quá xấu nên Phí Thủ nhất quyết nhét vào tay Triệu Khê, còn ngang nhiên bắt cậu phải đặt nó ở đầu giường, để mỗi sáng mở mắt ra là có thể thấy ngay thứ xấu xí do chính tay mình tạo nên.
Lúc đó, cậu không nghĩ nhiều, cũng chẳng xem hành động của Phí Thủ là gì to tát. Bạn bè thỉnh thoảng trêu chọc nhau một chút là chuyện bình thường.
Chỉ là hôm nay, đột nhiên cậu muốn biết... tại sao sau khi mình nói rằng chỉ muốn vẽ tượng đá với người mình thích, điều ước sinh nhật của Phí Thủ lại là cùng mình vẽ tượng đá?
Chuyện đó cũng chỉ là một trò đùa thôi sao?
Lúc ấy, Phí Thủ, trong lòng hắn thực sự đang nghĩ gì?
Triệu Khê nhớ lại hết thảy những lần nói dối liên tiếp của Phí Thủ, cậu vươn tay tách hai bức tượng ra, tránh cho mình phải nhìn thấy nữa.