Cơ sở vật chất phòng tắm ở sân bóng không quá đầy đủ, Phí Thủ xách túi tranh thủ về ký túc xá một chuyến.
Nước chảy men theo làn da, hơi nóng lan tỏa khắp phòng, tựa như len lỏi vào ý thức của hắn theo từng nhịp thở.
Đây là lần thứ ba hắn mất kiểm soát.
Trước khi đánh mất bản thân, hắn vẫn nhớ rõ giọng nói máy móc, vô cảm vang lên bên tai:
[Chỉ số rung động của Phí Thủ: 17]
Phí Thủ hiếm khi chơi game, nhưng đã nghe bạn cùng phòng kể về không ít trò.
Kiểu thông báo về tiến độ này cứ như một dạng cập nhật trong trò chơi vậy. Hắn không biết khi chỉ số đạt đến 100% sẽ xảy ra chuyện gì, nhưng dựa vào tình trạng hiện tại của mình, chắc chắn không phải chuyện tốt.
Tùy ý quấn một chiếc khăn tắm, Phí Thủ lau qua làn nước đọng trên người, nhìn gương mặt mờ nhòe phản chiếu trong gương, thoáng chốc thất thần.
Hắn xoay nhẹ chiếc điện thoại trong tay, mở một khung chat.
[Phí Thủ]: 【Cậu có quay lại trận đấu hôm nay không?】
[A Mi của đội bóng]: 【Không, nhưng hình như có em gái khóa dưới quay riêng cậu đấy.】
[A Mi của đội bóng]: 【Sao thế? Có pha nào chơi không ưng à?】
Phí Thủ không tiếp tục đôi co.
[Phí Thủ]: 【Gửi tôi.】
[A Mi của đội bóng]: 【Được rồi, để tôi đi hỏi.】
Không nhắn thêm gì nữa, hắn định thoát khỏi cuộc trò chuyện. Đúng lúc ấy, một giọt nước từ tóc rơi xuống màn hình, khiến điện thoại trượt mở một trang ghi chú bên phải.
Động tác của Phí Thủ khựng lại.
Ở đầu danh sách ghi chú, Phí Thủ nhìn thấy một tin nhắn mới toanh.
16:04 chiều
【Chào ^_^】
Hắn mở khung chat giữa mình và Triệu Khê.
Tin nhắn cuối cùng dừng lại ở 15:34 chiều.
Mà thời điểm trận đấu kết thúc, hắn khôi phục ý thức là 16:36 chiều.
Phí Thủ giơ tay, quét đi lớp hơi nước phủ trên gương. Khi màn sương mờ ngăn trở tầm nhìn dần tan biến, gương mặt hắn lại hiện rõ trong tấm gương trước mặt.
...
Trận bóng của khoa Thương mại không gây được tiếng vang lớn trên diễn đàn trường.
Dù sao mỗi ngày cũng có vô số trận đấu được hẹn tổ chức, ngoài thành viên đội bóng, chẳng mấy ai thực sự quan tâm đến thắng thua.
Mãi đến 5 giờ chiều, một tài khoản ẩn danh mới đăng bài trong khu tám chuyện.
«Khoảnh khắc nào khiến bạn đẩy thuyền CP yêu thích nhất?»
Quả là một câu hỏi dễ trả lời!
Chẳng mấy chốc, bài viết tràn ngập loạt ảnh được dân mạng nhiệt tình chia sẻ, bầu không khí vô cùng sôi nổi, hào hứng.
Cho đến khi có người vô tình hỏi một câu:
[Chủ thớt đẩy thuyền cặp nào vậy?]
Chủ thớt lẳng lặng thả một bức ảnh.
[Chủ thớt: (ảnh.JPG)]
Đó là khoảnh khắc trong trận đấu chiều nay, Phí Thủ và Lâm Tịch nhìn nhau xuyên qua hàng ghế khán giả.
[Chủ thớt: Hôm nay tình cờ chụp được màn đối mắt thế kỷ!]
Nhìn bức ảnh được đăng lên đúng lúc bài viết đạt độ hot cao nhất, Lâm Tịch thoát khỏi diễn đàn.
Tấm hình này chụp rất đẹp, so với mấy bức chụp lén Phí Thủ và Triệu Khê, rõ ràng sắc nét và có không khí hơn hẳn. Việc mọi người xem ảnh rồi lập tức "đẩy thuyền" cậu ta với Phí Thủ là chuyện hoàn toàn nằm trong dự liệu.
["Giống hệt như trong cốt truyện."]
Hệ thống dõi theo từng hành động của cậu ta, lên tiếng:
[Trong nguyên tác, cũng chính vì ai đó vô tình đăng bức ảnh tương tự này mà nó bị lan truyền sang các nền tảng video ngắn, tạo ra làn sóng quan tâm đầu tiên.]
Lâm Tịch khẽ động sắc mặt. Khi kéo ngăn tủ ra, cậu ta trông thấy một gói khăn giấy mới tinh bị vứt lăn lóc trong góc, vẫn chưa được bóc ra.
Cảm thấy bực bội không rõ lý do, cậu ta ném mạnh nó vào thùng rác bên cạnh mà chẳng buồn nhìn.
Hệ thống không để ý đến hành động của cậu ta, tiếp tục nói:
[Khi độ hot lên cao, cậu sẽ có thể tận dụng lợi thế này để kiếm tiền. Đây mới chỉ là điểm khởi đầu cho việc thay đổi số phận của cậu... nhưng trông cậu có vẻ chẳng mong đợi gì cả?]
["Có chứ."]
Giữa tiếng trò chuyện ồn ào của đám bạn cùng phòng đang chơi game, Lâm Tịch cúi xuống nhặt lại đống sách vở rơi vãi trên sàn.
Còn chưa kịp đứng lên, thùng rác phía sau bỗng bị ai đó đá mạnh, gói khăn giấy mà cậu ta vừa ném đi văng ra ngoài, rơi xuống đất rồi bị một người giẫm lên.
Sắc mặt Lâm Tịch lập tức lạnh đi, ánh mắt cậu ta quét thẳng về phía kẻ vừa làm chuyện đó.
"Nhặt lên."
Người kia ngạc nhiên:
"Cậu vứt vào thùng rác rồi mà? Tôi giẫm lên cũng có sao đâu?"
Bên cạnh có người huýt sáo, trêu chọc:
"Xong đời rồi, cậu bị Lâm Tịch để ý rồi đấy."
"Tối ngủ cẩn thận đấy, đừng để cậu ta lại hất nước vào máy tính."
"Máy tính? Lần trước cậu ta đâu có hất vào máy, mà là vào ga giường mà?"
"Cũng có thể giống cậu thôi, trước khi thầy giáo đến kiểm tra thì vội vàng tố cáo ký túc xá có thiết bị điện."
Người kia nhún vai, cười cười rồi tiện tay ném lại gói khăn giấy vào thùng rác, sau đó cầm ly nước bước ra ban công, thong thả rót nước từ máy lọc.
Giữa những tiếng chế giễu xung quanh, Lâm Tịch chậm rãi đứng dậy, đi tới nhặt lại gói khăn giấy lên.
Trong đầu cậu ta, cảnh tượng tiếng cười của đám bạn cùng phòng đan xen với khoảnh khắc Triệu Khê dừng lại trước mặt cậu ta ngày hôm đó, không ngừng kéo giằng, xé rách tâm trí.
Khi đã quen với những ác ý dồn dập, đến cả chút thiện ý mong manh cũng dễ dàng trở thành thứ khiến người ta tức giận lây.
Lâm Tịch cố gắng đè nén sự bức bối trong lòng.
"Không ai mong chờ diễn biến tiếp theo của chuyện này hơn tôi đâu."
Và trong bài đăng mà cậu ta đã chẳng buồn để mắt đến nữa, độ hot vẫn không ngừng tăng lên.
...
Phí Thủ mất mười mấy phút để tắm rửa, chọn bừa một chiếc áo cổ rộng thoải mái, chỉnh trang lại bản thân rồi nhắn tin cho Chu Như, hỏi xem Triệu Khê đã về ký túc xá chưa.
Từ hồi năm nhất, hắn đã khá thân với mấy người bạn cùng phòng của Triệu Khê, đặc biệt là Chu Như. Nhận được tin nhắn, Chu Như lập tức trả lời rất nhanh gọn.
[Chu Như]: 【Một mình đi phòng tập múa rồi, bây giờ cậu đến chắc vẫn còn gặp được.】
Phí Thủ gửi cho cậu ấy một bao lì xì, sau đó xoay người đi về phía phòng tập.
...
Phòng tập của Đại học A đã có từ lâu đời, cầu thang xoắn, cửa sổ lớp học lúc nào cũng mở. Đứng ngoài cửa sổ có thể dễ dàng quan sát toàn bộ không gian bên trong.
Ký túc xá của Phí Thủ cách phòng tập múa không xa, đi bộ chưa đến 10 phút là tới nơi.
Vừa tới gần cửa sổ, hắn đã nghe thấy giọng nói của một nam sinh khác.
Bước chân khựng lại, Phí Thủ không vội vào trong mà khoanh tay dựa vào cửa sổ, lặng lẽ lắng nghe.
Cậu nam sinh kia chỉ tùy ý trò chuyện vài câu về những chủ đề thông thường, Triệu Khê cũng lần lượt đáp lại. Dần dần, cuộc đối thoại chuyển sang buổi học hướng dẫn viết lách vừa mới khai giảng gần đây. Giáo viên ra một đề bài khá bất ngờ: «Viết một bức thư tình hoặc tự giới thiệu về bản thân.»
Nam sinh kia hời hợt nhận xét:
"Chắc phần lớn mọi người sẽ chọn tự giới thiệu nhỉ? Dù sao thì thư tình bây giờ nghe có vẻ hơi lỗi thời rồi."
Triệu Khê chỉ "ừm" một tiếng, không rõ cảm xúc thế nào.
Sự im lặng kéo dài suốt 1 phút khiến Phí Thủ bắt đầu mất kiên nhẫn, đang định bước vào thì lại nghe thấy giọng nói kia vang lên:
"Nhưng tôi đã chọn viết thư tình."
Nam sinh ấy lấy từ trong cặp ra một phong thư được đóng gói cẩn thận:
"Là viết cho cậu."
"Hả?"
Lời vừa dứt, một bóng người bỗng xuất hiện sau lưng Triệu Khê.
Phí Thủ cười tít mắt chen vào giữa hai người, làm bộ bất ngờ:
"Xem ra tôi đến không đúng lúc rồi?"
Động tác của nam sinh kia khựng lại, Triệu Khê cũng quay đầu nhìn Phí Thủ.
Bầu không khí vốn dĩ còn khá hòa nhã, nhưng chỉ vì sự xuất hiện của một người mà ngay cả hơi thở phả ra cũng như đông lại thành từng mảnh băng lạnh.
Phí Thủ lại làm như không nhận ra, vẫn giữ dáng vẻ thích hóng chuyện, thản nhiên vươn tay lấy lá thư tình từ tay nam sinh kia.
Người kia theo phản xạ siết chặt phong thư trong tay.
Phí Thủ không hề mất đi nụ cười, nhưng bàn tay nhanh chóng giật lấy phong thư về phía mình.
Hắn gần như nghiến răng để giữ nụ cười, rồi hơi nghiêng đầu, thản nhiên hỏi Triệu Khê:
"Bị tỏ tình ngay trước mặt, cậu có suy nghĩ gì không?"
Giọng điệu nghe rất ôn hòa, nhưng ánh mắt nhìn nam sinh kia lại lạnh đến mức như thể đang nhìn một cái xác.
Mồ hôi lạnh lập tức túa ra trên trán người đối diện.
Trước khi đến đây, cậu ta không phải chưa nghe nói về mối quan hệ thân thiết giữa Phí Thủ và Triệu Khê.
Người gần đây nhất muốn tỏ tình với Triệu Khê, còn chưa kịp gặp mặt cậu, đã bị Phí Thủ âm thầm chặn lại. Sau đó, trên diễn đàn trường bỗng nhiên xuất hiện vô số ảnh chụp Phí Thủ và Triệu Khê ôm nhau cùng hàng loạt khoảnh khắc thân mật khác.
Từ đó, chủ đề ghép đôi giữa hai người như nấm mọc sau mưa, gần như chiếm lĩnh hơn nửa bảng tin tám chuyện. Phí Thủ cũng thản nhiên coi Triệu Khê như người thuộc phạm vi quản lý của mình.
Những ngày gần đây, trên diễn đàn lại đột nhiên xuất hiện ảnh của Phí Thủ và Lâm Tịch, cậu ta còn tưởng mình có cơ hội.
Không ngờ...
Tim nam sinh kia thắt lại, như thể bị treo lơ lửng nơi cổ họng.
Triệu Khê không bỏ lỡ biến đổi trên nét mặt cậu ta, khẽ liếc nhìn Phí Thủ, sau đó cụp mắt nhìn xuống phong thư.
Sự im lặng giống như một tấm khăn ướt ngập nước, nặng nề đè lên trái tim của cả Phí Thủ lẫn nam sinh kia.
Bàn tay người đối diện lạnh toát, cậu ta không chút nghi ngờ rằng chỉ cần Triệu Khê tỏ ra có một chút hứng thú với bức thư này, thì bàn tay Phí Thủ đang nắm chặt đến mức làm nhăn nheo phong thư kia, sẽ ngay lập tức siết lấy cổ mình.
Mãi đến khi Triệu Khê dửng dưng mở miệng:
"Tôi có thể có suy nghĩ gì chứ?"
Không gian yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi.
Phí Thủ và nam sinh kia đồng loạt thở phào nhẹ nhõm.
Nụ cười trên mặt Phí Thủ cũng trở nên chân thật hơn vài phần. Hắn thoải mái đặt tay lên vai Triệu Khê, chẳng hề e dè mà sát lại gần, ngoan ngoãn hỏi:
"Vậy bức thư này nên xử lý thế nào? Cần tôi giúp trả lại không?"
Triệu Khê gật đầu, rồi lại nhìn sắc mặt tái nhợt của nam sinh đối diện.
Không cần đoán cũng biết, ánh mắt Phí Thủ vừa nãy nhìn người chắc hẳn không mấy thân thiện.
Triệu Khê nhắc nhở:
"Lịch sự một chút."
Phí Thủ khẽ cười, dịu dàng trả lại bức thư cho nam sinh kia:
"Lần sau đổi người mà thích đi, đừng làm phiền Triệu Khê học tập."
Tay nam sinh run lên, bức thư rơi xuống đất.
Phí Thủ bước lên một bước, xoay lưng về phía Triệu Khê, nhặt lại bức thư giúp cậu ta. Giọng nói rất ôn hòa, nhưng ánh mắt vẫn chẳng có chút ý cười.
Nam sinh cúi đầu, lén nhìn Phí Thủ một cái rồi vội vã thu lại ánh mắt.
Phí Thủ không có gương mặt gây cảm giác hung hãn, thậm chí trong những bức ảnh lan truyền trên diễn đàn, hắn luôn mỉm cười, trông có vẻ tính tình tốt, rạng rỡ và mang dáng vẻ thiếu niên tươi sáng. Nhưng ngay lúc này, trong nụ cười được vô số người khen là "có sức lôi cuốn" và "tươi đẹp" ấy, nam sinh lại cảm thấy một sự lạnh lẽo và xa cách đến kỳ dị.
Phí Thủ phủi nhẹ lớp bụi trên phong thư, giọng điệu trách móc:
"Đừng căng thẳng thế chứ, kẻo Triệu Khê lại hiểu lầm tôi bắt nạt đàn em thì sao."
Bất cứ ai nhìn cảnh tượng này cũng sẽ nghĩ rằng Phí Thủ đang đùa giỡn.
Chỉ có nam sinh biết, cậu ta đã cố gắng lấy lại bức thư rất lâu, nhưng Phí Thủ vẫn không buông tay.
Hai người giằng co một lúc lâu, mãi đến khi sắc mặt nam sinh ngày càng trắng bệch, Triệu Khê nhìn không nổi nữa, khẽ gọi tên Phí Thủ từ phía sau.
Phí Thủ lúc này mới thản nhiên thả tay ra.
Cả hai đồng thời đứng dậy, Phí Thủ thu hồi ánh mắt, không nhìn nam sinh kia thêm lần nào nữa. Hắn lại trở về dáng vẻ vô hại, bước đến bên cạnh Triệu Khê, cười nói:
"Tối nay cùng đi ăn không?"
Triệu Khê nhìn theo bóng lưng nam sinh đang rời đi, thái độ với Phí Thủ vẫn dửng dưng:
"Chiều tôi còn phải tập."
Phí Thủ tùy tiện đặt túi xuống bên cạnh, theo thói quen cẩn thận cất con thú bông hình quả cam mà Triệu Khê tặng vào trong túi, sau đó đi đến tấm thảm tập gần đó, thoải mái ngồi xuống:
"Vậy tôi ở đây với cậu."
Triệu Khê nhìn hắn, giọng điệu khó đoán:
"Ở đây với tôi làm gì? Đi mà ở với đàn em của cậu ấy."
Phí Thủ khựng lại, chống cằm, vẻ mặt có chút ấm ức:
"Đàn em nào? Tôi đâu có quen ai là đàn em?"
Triệu Khê bật nhạc, nhưng tâm trí lại không đặt vào bài nhảy:
"Vừa che bóng vừa bảo vệ người ta, lại còn đưa nước, còn đàn em nào nữa?"
Phí Thủ lấy chai nước mà sáng nay Triệu Khê bỏ lại, đặt xuống trước mặt hắn. Ngay trước mắt Triệu Khê, hắn mở nắp, nhấp một ngụm, rồi giơ chai nước lên lắc nhẹ:
"Là chai nước này sao? Đàn em."
Triệu Khê: "..."
Cậu nhìn thẳng vào mắt Phí Thủ.
Lần này, biểu cảm của Phí Thủ trở nên nghiêm túc hơn chút:
"Tôi chỉ uống nước do cậu đưa."
Đây là sự thật.
Ít nhất trong ký ức của Phí Thủ là vậy.
Nhưng Triệu Khê lại nhớ rõ, lúc cậu đem nước tới, trên bàn Phí Thủ đã có một chai nước bị mở nắp và uống qua.
"Cậu không gạt tôi đấy chứ?"
Phí Thủ cười híp mắt:
"Tất nhiên rồi, tôi sẽ không bao giờ lừa cậu."
Hình ảnh chai nước bị mở nắp thoáng lướt qua trong đầu Triệu Khê.
Phí Thủ nói không quen Lâm Tịch, nhưng quay lưng lại có thể cùng cậu ta che ô đi dưới mưa.
Triệu Khê bình tĩnh nói:
"Cậu biết tôi ghét nhất là bị người khác lừa dối."
"Tôi biết."
"Vậy cậu cũng nên biết, tôi ghét nhất là vướng vào mối quan hệ tay ba."
"Tôi biết."
Phí Thủ chống tay ra sau, chậm rãi nghiêng người về phía Triệu Khê, đến gần cậu hơn.
Hắn nghiêm túc nhìn Triệu Khê, khẽ giọng nói:
"Tôi còn biết, cậu tin tôi, giống như tôi tin cậu vậy."
Phí Thủ có hàng trăm cách để dỗ dành Triệu Khê vui vẻ.
Triệu Khê giơ tay đẩy hắn ra, ném điện thoại cho Phí Thủ:
"Giúp tôi bật nhạc."
Phí Thủ giơ tay đón chính xác, lại nở nụ cười rạng rỡ:
"Được rồi, ông chủ."