Từ cửa bắc Lưu gia xuất phát, đến khu vực gần Bách Hoa Lâu, bên cạnh miếu Phu Tử, gần như phải đi qua nửa thành Kim Lăng.
Giữa trưa, sau khi ăn xong một bát bún lòng già, Tô Vân Nhiễu liền đẩy chiếc xe cút kít chở thịt kho lên đường. Y ăn mặc kín mít, quấn chặt từ đầu đến chân, vẫn là bộ dạng lam lũ, xám xịt như thường ngày.
Kim Lăng vào tháng ba, khí hậu dễ làm lòng người say mê.
Gió xuân ấm áp vấn vít, hoa lê rơi lả tả như tuyết, cỏ xanh lắc lư mềm mại như mây khói, hai bờ sông Tần Hoài tràn ngập sắc xuân.
Những chiếc thuyền hoa qua lại tấp nập trên sông, tiếng đàn cầm uyển chuyển hòa cùng thanh âm kể chuyện Bình thư du dương, khắp nơi đều là phồn hoa tráng lệ, các vở diễn lớn nhỏ thay phiên lên sân khấu, viết nên một cuốn “Kim Lăng Mộng Hoa Lục” rực rỡ.
Nhưng Tô Vân Nhiễu chỉ là một tiểu dân phố phường, lặng lẽ sống qua ngày. Để tránh rắc rối, y không đi trên những con đường lớn đông đúc xe ngựa mà chỉ men theo những con hẻm nhỏ vắng vẻ.
Đi mất hơn nửa canh giờ, cuối cùng cũng đến được cửa hông của Bách Hoa Lâu.
Y gõ cửa vài cái, người ra mở cửa là một nữ quản sự khoảng hơn bốn mươi tuổi. Dung mạo bà ta không tầm thường, giữa hàng mày mang theo sự lạnh lùng, xa cách với tất cả nam nhân thiên hạ, nhưng lại rất mềm lòng với các cô nương trong lâu.
Bà ta tên thật là Ngụy Cầm, nhưng các cô nương trong lâu đều gọi bà là Cầm dì.
Ngụy ma ma chỉ kiểm tra sơ qua số lượng thịt kho trong sọt tre, sau đó sai tiểu nha hoàn dọn hàng vào trong.
Giao tiền xong, bà liền muốn nhanh chóng tiễn Tô Vân Nhiễu rời đi.
Thấy cánh cửa hông sắp khép lại, Tô Vân Nhiễu vội vàng đưa tay ngăn lại, khách khí cười nói: “Ngụy ma ma, không biết Liễu đại nương tử có ở trong lâu không? Tại hạ có chuyện quan trọng cần bàn bạc, ngài xem có thể giúp ta…”
“Không thể!”
Ngụy ma ma lạnh mặt, quát: “Ngươi không muốn làm ăn thì cứ nói thẳng! Còn nhỏ tuổi mà đã không chịu học hành đàng hoàng, bị ma quỷ ám đến nỗi muốn làm kẻ đăng đồ tử*? Liễu đại nương tử cũng là người mà ngươi nói gặp là gặp được sao? Cút ngay!”
Ngụy ma ma mắng xong, liền “Rầm” một tiếng, mạnh tay đóng cửa lại! Suýt nữa đập thẳng vào mặt Tô Vân Nhiễu, khiến y suýt chảy máu mũi.
Tô Vân Nhiễu bị dọa như mèo con giật mình, vội vàng nhảy lùi mấy bước, nhăn nhó than thở: “Chậc, cầm dì nóng tính như vậy, thật khó mà nói chuyện được.”
Cũng trách bản thân ăn mặc quá kín đáo. Ngoại trừ Liễu đại nương tử, trong Bách Hoa Lâu không ai biết y vừa là người chuyên đưa thịt kho, vừa là Phượng Vũ cô nương từng giành giải nhất trên sân khấu bằng vũ đạo và ca khúc của mình.
Tô Vân Nhiễu không thể nghĩ ra cách nào khác mà cũng không dám bại lộ thân phận, đành phải đẩy xe rời khỏi con hẻm. Nếu thật sự không có cách nào, chờ đến tối, y sẽ đổi một thân phận khác rồi quay lại Bách Hoa Lâu một chuyến.
Ngày mai chính là rằm tháng ba, nếu y không thể lên sân khấu, nhất định phải bàn bạc với Liễu đại nương tử từ sớm, kẻo đến lúc đó ngay cả thời gian đổi phương án cũng không có.
Ánh nắng chiều nghiêng nghiêng phủ dài xuống con hẻm nhỏ, Tô Vân Nhiễu đẩy xe chầm chậm rời đi. Hôm nay y phải đi đi về về mấy lượt, cộng lại cũng hơn hai mươi dặm đường. Nghĩ đến mà chỉ muốn than trời, đợi sau này có tiền, nhất định phải mua một chiếc xe ngựa thay cho đôi chân này!
Nhưng còn chưa kịp nghĩ thêm về chiếc xe bốn vó trong mơ, vừa đến đầu hẻm, y đã bị một chiếc xe ngựa màu gỗ mun che kín lối đi.
Xuân yến ở Tần Hoài phồn hoa lộng lẫy, đẹp nhất chính là những hàng liễu mỏng manh như khói.
Từ trên xe ngựa, một tuyệt sắc mỹ nhân chậm rãi bước xuống. Nàng chính là Liễu Như Yên, hoa khôi Tần Hoài hơn hai mươi năm trước, nay đã trở thành tú bà của Bách Hoa Lâu.
Trong lâu, các cô nương không gọi nàng là “mụ mụ”, bởi vậy người ngoài đều xưng nàng là Liễu đại nương tử.
Năm tháng luôn dành sự ưu ái cho mỹ nhân. Dù đã ngoài bốn mươi, vòng eo của Liễu đại nương tử vẫn thon gọn, ngực đầy đặn, dáng người uyển chuyển, mỗi bước đi tựa như liễu rủ phất phơ trong gió.
Trên khuôn mặt kiều diễm vẫn không lưu lại quá nhiều dấu vết của thời gian, đôi mắt long lanh tựa chứa tình, mỗi lần đảo mắt đều có thể câu hồn đoạt phách.
Tô Vân Nhiễu bất ngờ nhìn thấy nàng, trong lòng chợt vui mừng —— thật là trùng hợp!
“Liễu đại nương tử!” Y đột nhiên cất tiếng gọi.
Liễu đại nương tử mặc một bộ váy sa mỏng màu đỏ rực, thêu hoa mẫu đơn vàng bạc lấp lánh. Trong tay nàng cầm một chiếc quạt tròn bằng lụa, đang nhẹ nhàng phe phẩy, nghe tiếng gọi bỗng giật nảy mình, quạt suýt rơi xuống đất, oán trách: “Ngươi gọi hồn à! Dọa lão nương giật cả mình!”
Tô Vân Nhiễu ngây ngô cười hai tiếng, vội vàng nói: “Xin lỗi, xin lỗi, chẳng qua có việc muốn bàn bạc với ngài. Ta còn tưởng không gặp được, may sao lại vừa khéo trông thấy ngài ở đây.”
Hôm nay, y vẫn mặc bộ áo dài màu xanh đen đã cũ, đầu đội khăn vải xám đậm, vành nón kéo thấp che hơn nửa khuôn mặt, nửa còn lại thì bôi phấn đen để che giấu diện mạo. Khi cười lên, hàm răng trắng sáng lộ ra dưới lớp hóa trang đen xì, thoạt nhìn vừa ngốc nghếch, vừa quái dị, chẳng khác nào một dạ xoa khờ khạo.
Liễu đại nương tử lật quạt, liếc mắt khinh bỉ một cái, rồi đi vào con hẻm nhỏ, dùng quạt gõ nhẹ lên tay y, thấp giọng mắng: “Lần sau nhớ bôi đen cả tay, ban ngày mà còn mò đến đây, nếu bị kẻ nào nhìn ra, tiểu mạng của ngươi cũng khó mà giữ nổi.”
Liễu đại nương tử chính là người có “đôi mắt độc” nhất trong Bách Hoa Lâu.
Lần đầu tiên Tô Vân Nhiễu giả trang nữ tử, mặc váy áo của Lưu Văn Anh mà đến đây, mạnh miệng khoe khoang rằng mình có thể biên đạo vũ khúc hay hơn cả những tiết mục của Bách Hoa Lâu.
Khi ấy, các cô nương trong lâu còn phẫn nộ trước lời thách thức này, nhưng Liễu đại nương tử chỉ liếc mắt một cái đã nhìn thấu thân phận của y.
Kết quả, nàng trực tiếp túm lấy tai Tô Vân Nhiễu, kéo thẳng vào hậu viện, lạnh giọng tra hỏi: “Ngươi cái tên tiểu bạch kiểm này, làm ăn thịt kho không yên ổn, lại chạy đến đây tiêu khiển lão nương sao?!”
Lúc trước, khi bị Liễu đại nương tử phát hiện, Tô Vân Nhiễu đã có một phen kinh hãi! Cũng may y đã từng trải qua sóng to gió lớn, có thể giữ vững tinh thần. Dựa vào bản lĩnh mặt dày mày dạn, cuối cùng vẫn xoay sở được như mong muốn.
Liễu đại nương tử vốn là người có lòng tốt, vẫn luôn giúp y che giấu chuyện này, lại còn hay càm ràm, bảo y nên tìm một công việc ổn định, đừng lúc nào cũng mơ tưởng đến chuyện dễ dàng, đi đường tắt mà không chịu đi chính đạo.
Tô Vân Nhiễu vội vàng giấu đôi tay vẫn còn trắng nõn vào trong tay áo, nhân lúc có cơ hội liền nói thẳng với nàng rằng mình không có ý định tiếp tục lên sân khấu nữa.
Liễu đại nương tử thấy y cuối cùng cũng nghĩ thông suốt, liền vui vẻ nói: “Đúng là không thể tiếp tục lên đài. Người không thể cứ mãi sống trong vận may. Nếu lúc trước không phải ngươi khóc lóc kể khổ, nói không có tiền mua thuốc cho muội muội, ta cũng sẽ không đồng ý để ngươi ra sân khấu đâu.”
Nhưng nói đến đây, nàng lại thở dài: “Giang Nam bên này chỉ hát kịch Chiết Giang, Dương kịch, Hoàng Mai kịch, Hoài Hải diễn. Ngươi hao tâm tổn trí sáng tạo ra một thể loại ca vũ kịch mới, từ lời ca, giai điệu đến vũ đạo đều khác biệt. Đêm qua còn thức suốt nửa đêm để chuẩn bị những thứ gọi là bối cảnh chuyển cảnh. Bây giờ lại nói không diễn nữa, ngươi không thấy tiếc sao?”
Tô Vân Nhiễu bĩu môi, uể oải đáp: “Tiếc chứ. Nhưng đại ca sang năm phải thi kỳ thi mùa thu, ta sợ nếu chuyện này bị lộ ra, sẽ ảnh hưởng đến thanh danh của huynh ấy.”
Liễu đại nương tử lại thở dài, không nói gì thêm, chỉ nhàn nhạt nói: “Không diễn thì thôi. Vai chính của ngươi, để Tiểu Vân Tiên thay thế cũng được. Nhưng tối mai, ngươi vẫn nên đến một chuyến. Đây là lần đầu tiên trong lâu thử nghiệm biểu diễn ca vũ kịch, ngươi đến hỗ trợ phía sau sân khấu thì hơn.”
Tô Vân Nhiễu lập tức đồng ý không chút do dự.
Vậy là xong một chuyện, y cũng không cần phải đi đi về về nhiều lần nữa. Như vậy có thể tiết kiệm được hơn mười dặm đường, rất tốt, rất tốt.
Từ nay về sau, y sẽ chuyên tâm làm công việc phía sau sân khấu. Nếu đêm mai ca vũ kịch được đón nhận tốt, y dự định sẽ cải biên thêm “Họa Bì”, “Thiến Nữ U Hồn”, v.v.
Còn “Tây Du Ký” thì thôi đi. Dù có biểu diễn trong thanh lâu, chắc chắn khách làng chơi cũng không muốn xem hầu tử, càng không muốn thấy hòa thượng.
Nghĩ thông suốt rồi, tâm trạng Tô Vân Nhiễu cũng trở nên nhẹ nhàng, khoáng đạt.
Trên đường về nhà, y còn ghé qua khu chợ bên cạnh miếu Phu Tử, mua một con ngỗng nướng và ít bánh đậu xanh, coi như tự thưởng cho bản thân.