Đoạn cốt truyện trên thuyền hoa này, trong nguyên tác tiểu thuyết dường như cũng có.
Cụ thể tình tiết thế nào, Tô Vân Nhiễu cũng không xem kỹ lắm. Hắn chỉ nhớ mang máng rằng nam chính ôm hoa khôi trong lòng một cách thân mật, khiến nữ chính không cam lòng chịu thua, liền gọi thêm hai hoa khôi đầu bảng, trái ôm phải ấp, cũng không chịu kém cạnh!
Hiện tại, hắn – một nam hoa khôi giả gái – lại đang được nam chính ôm vào lòng đầy “thân mật”.
Nữ chính nhìn Thụy Vương bằng ánh mắt sâu xa, trong đó ẩn chứa một chút thất vọng, một chút quật cường. Nhưng thay vì biểu hiện đau lòng như trong tiểu thuyết, nàng lại quay đầu, sắc bén nhìn chằm chằm vào đám hoa khôi, giọng điệu có phần cay nghiệt:
“Thế nào? Kẻ ỷ lan bán rẻ tiếng cười như các ngươi cũng có quyền chọn lựa khách hay sao? Vừa nhìn thấy Lưu huynh và Vương gia thân phận cao quý liền vội vàng vây quanh, xem thường những người không tên tuổi như ta à?”
Lời này rõ ràng là đang muốn làm khó mẫu đơn và các cô nương khác.
Tô Dung Ngọc mặc dù cải trang thành nam nhân, nhưng không đủ cẩn thận. Nếu người tinh ý một chút, nhìn kỹ vào nét mặt, dáng người, sẽ phát hiện ra nàng là giả nam trang.
Tuy nhiên, đám người Mẫu Đơn dù có nhận ra cũng sẽ không dám vạch trần.
Tâm tư của họ cũng giống như Liễu đại nương tử – nhìn ra nữ nhân này có thân phận bất phàm, không thể tùy tiện trêu vào, cũng không thể dễ dàng đắc tội.
Mẫu Đơn nhẹ nhàng tránh khỏi vòng tay của Lưu tam công tử, trên môi nở nụ cười ôn nhu nhưng lại mang theo sự khinh bạc, giọng điệu đầy vẻ xin lỗi:
“Thật thất lễ với công tử, chỉ là lúc này đây Tam công tử là chủ nhân, Tam công tử vẫn chưa giới thiệu, nô gia tự nhiên không dám tùy tiện quấy rầy.”
Lưu tam công tử vốn rất để tâm đến Mẫu Đơn, nghe vậy liền vội vàng lên tiếng giải vây cho nàng:
“Vị này chính là Lương công tử, đến từ Dũng Nghị Bá phủ kinh thành.”
Nói xong, hắn quay sang chắp tay thi lễ với Thụy Vương, cung kính nói:
“Còn đây là Thụy Vương điện hạ. Vương gia là người hòa nhã, gần gũi, nghĩ rằng sẽ không trách tội gì, các ngươi cứ tự nhiên mà hầu hạ thật chu đáo là được.”
Lời thì nói vậy, nhưng đám người Mẫu Đơn vẫn không dám thất lễ. Cả nhóm lập tức cung kính hành đại lễ với Thụy Vương:
“Thỉnh an Vương gia.”
Thụy Vương chỉ phất tay, ý bảo bọn họ đứng dậy.
Mẫu Đơn lúc này mới quay sang hành lễ với Tô Dung Ngọc, cung kính nói:
“Gặp qua Lương công tử.”
Nàng ta kín đáo đưa mắt ra hiệu cho Phù Dung và Thủy Tiên.
Hai người kia dù trong lòng có chút không tình nguyện, nhưng vẫn giả vờ thẹn thùng, dịu dàng tiến đến đứng hai bên Tô Dung Ngọc.
Một người tán thưởng:
“Lương công tử phong độ nhẹ nhàng, quý khí ngút trời, làm sáng cả đôi bờ Tần Hoài.”
Một người lại khen ngợi:
“Lương công tử như ngọc cao khiết, hệt như tiên nhân hạ phàm, mong rằng công tử thương xót cho tỷ muội chúng ta.”
Tô Dung Ngọc vốn khinh thường mấy nữ nhân thanh lâu, nhưng khi được tâng bốc như vậy, nàng cũng cảm thấy lâng lâng, có chút đắc ý. Ánh mắt nàng liếc sang Sài Nhiễm, đầy vẻ khinh bỉ, như muốn nói: Xem đi, bọn kỹ nữ này chỉ biết giả tạo, ai cũng có thể vờ vịt si tình. Ai tin lời bọn họ, kẻ đó đúng là kẻ ngốc!
Mẫu Đơn thấy rõ tâm tư của nàng, cũng nhận ra Phù Dung và Thủy Tiên đang lén trợn trắng mắt. Vội vã lên tiếng đánh lạc hướng:
“Lâu thuyền đã chuẩn bị rượu ngon, đồ ăn mỹ vị. Chư vị quý nhân không ngại thì xin mời vào trong?”
Tô Dung Ngọc nghe vậy, lập tức mất kiên nhẫn, giọng điệu đầy vẻ khó chịu:
“Đi nhanh một chút! Bản công tử đã sớm đói bụng, không có kiên nhẫn nhìn các ngươi diễn trò nữa.”
Mọi người: “……”
Khách đến cửa, chủ quán sợ nhất gặp phải loại người khó hầu hạ.
Mà vị “Lương công tử” này không chỉ khó chiều mà còn mang theo địch ý rõ ràng, thậm chí còn khinh miệt các cô nương thanh lâu không chút che giấu.
Lời nói và hành vi của nàng ta đã không còn đơn giản là khó chịu, mà dường như chỉ đến đây để gây sự.
Thủy Tiên và Phù Dung đi theo hầu hạ bên cạnh, lặng lẽ trao đổi ánh mắt với nhau, trong lòng thầm hối hận vì đã lỡ miệng tâng bốc người này.
Tô Vân Nhiễu vốn tưởng lần này theo thuyền hầu hạ, có thể dựa vào hào quang của đầu bảng hoa khôi mà được chú ý, chăm sóc tốt cho Vương gia, biết đâu lại được thưởng hậu hĩnh. Nhưng ai mà ngờ, tình huống lại diễn ra theo cách này! Nghĩ đến đoạn tiếp theo của buổi tiệc, chắc chắn sẽ không suôn sẻ gì rồi.
Bên trong khoang thuyền chính giữa, Thụy Vương đương nhiên ngồi ở vị trí chủ vị.
Lưu tam công tử ngồi bên tay trái của hắn, cách một chiếc ghế quan mũ gỗ đàn.
Bên tay phải của Thụy Vương, cách một ghế ngồi nữa là Tiết nhị công tử, một thành viên của Tiết gia – một trong bốn đại thế gia Kim Lăng, đồng thời còn là huynh đệ họ của Lưu tam công tử.
Còn “Lương công tử” – tức Tô Dung Ngọc – thì lập tức chọn chỗ ngồi ngay đối diện Thụy Vương.
Bốn vị công tử khác, có lẽ vì gia thế thấp hơn một bậc, nên thức thời chọn làm một bàn riêng biệt.
Tô Vân Nhiễu thấy Mẫu Đơn, Phất Yên, Ngọc Bình, Kiều Nhụy và những nàng hoa khôi khác đều đứng hầu hạ, hắn cân nhắc một chút rồi quyết định cũng nên thành thật mà đứng sau lưng Thụy Vương. Không dám mơ đến chuyện được ngồi vào bàn ăn, nhưng rót rượu, gắp thức ăn ân cần một chút cũng là điều cần làm. Dù gì cũng nhận tiền công cao như vậy, mà lại chẳng phải lên giường với hắn, nếu không thể hiện một chút thì cầm bạc này cũng không yên lòng.
Rượu ngon, món ngon lần lượt được mang lên. Mẫu Đơn, Phất Yên và các cô nương khác hầu hạ từng người, rót rượu, gắp thức ăn không ngừng.
Tô Vân Nhiễu chậm nửa nhịp, nhưng vẫn nhanh chóng tiến lên nhận lấy bình rượu sứ trắng dài cổ từ tay Thụy Vương, ân cần mà định rót vào chén cho hắn. Nhưng ngay lúc đó, hắn chợt dừng lại, cẩn thận hỏi:
“Vương gia không phải người Giang Nam, loại hạnh hoa nhưỡng này có hợp khẩu vị ngài không? Nếu không thích, hay là để người phía sau đổi rượu Phần hay Đỗ Khang lên thay?”
Sài Nhiễm có chút bất ngờ trước sự chu đáo của kẻ mà hắn tưởng là đầu gỗ này.
Hắn gõ nhẹ ngón tay lên ly rượu sứ trắng, rồi lại gõ nhẹ lên tay Tô Vân Nhiễu, khóe miệng nhếch lên cười một cách đầy tùy tiện:
“Chưa từng uống qua, làm sao biết hợp hay không hợp? Cứ rót đầy đi rồi hẵng nói, nếu bổn vương không uống quen…” – ánh mắt hắn thoáng vẻ gian tà – “ai rót, người đó sẽ phải uống hết.”
Tô Vân Nhiễu đờ người, đây có phải là bị trêu chọc không vậy?!
Sáng nay còn là một Thụy Vương điện hạ trong biệt viện đầy trầm ổn, nay lên thuyền lại trở thành một kẻ phong lưu đùa giỡn, hoàn toàn không giống cùng một người!
Liếc thấy nữ chủ đang trừng mắt nhìn mình như muốn ăn tươi nuốt sống, hắn lập tức hiểu ra: Nam chủ đang cố ý đấu khí với nữ chủ!
Thấy Thụy Vương đang cười tà nhìn mình, Tô Vân Nhiễu vội vàng phối hợp. Hắn làm một ánh mắt đong đưa, xoay người nhẹ nhàng, rồi dậm chân giận dỗi nói:
“Vương gia thật là có tâm tư thâm sâu, còn chưa bắt đầu uống rượu đã tìm cách phạt ta rồi! Uổng công nô gia còn quan tâm khẩu vị của ngài, thật đúng là khiến lòng người lạnh lẽo.”
Sài Nhiễm vốn đang cầm chén rượu, nghe vậy thì khựng tay lại, vội vàng đặt chén xuống bàn, kéo Tô Vân Nhiễu ngồi xuống bên cạnh mình, trên tay trái của hắn.
Lần này, hắn chẳng buồn nói lời hoa mỹ, chỉ ôm lấy hắn một cách thân mật, rồi quay sang Lưu tam công tử:
“Nhắc đến danh tửu Giang Nam, bổn vương còn chưa thử qua nhiều, hôm nay Lưu công tử là chủ, không biết bổn vương có phúc phần được nếm qua hết hay không?”
Lưu tam công tử vốn là kẻ thích hưởng lạc, thấy Thụy Vương không hề làm giá, liền vui vẻ vô cùng. Hắn ôm lấy Mẫu Đơn vào lòng, hào sảng nói:
“Được được! Mang hết nữ nhi hồng, Bồng Lai tửu, hoa sen nhưỡng, tường vi lộ lên đây! Để Vương gia nếm thử từng loại một. Nếu uống không quen…” – hắn nháy mắt đầy ẩn ý với Thụy Vương, rồi quay sang nhìn Tô Vân Nhiễu – “ai rót, người đó phải uống hết.”
Câu này nghe quen quen…
Tô Vân Nhiễu cứng người.
Lưu tam công tử vừa nói vừa ném cho Thụy Vương vài cái nháy mắt liên tiếp, ý rõ ràng là: Huynh đệ, ta chỉ có thể giúp đến đây!
Vấn đề là, trên thuyền này có đến hơn hai mươi loại danh tửu của Giang Nam!
Tửu lượng của Tô Vân Nhiễu có hạn, rượu phẩm lại càng không đáng tin. Chỉ cần ba, bốn ly là hắn có thể say khướt, hưng phấn quá đà, đến mức chính hắn cũng không kiểm soát nổi bản thân.
Lỡ như hắn uống đến mức hào hứng quá đà, không khống chế được mà lột đồ nhảy xuống sông Tần Hoài bơi vài vòng, thì chẳng phải toi đời luôn rồi sao?!
Tô Vân Nhiễu hoảng thật sự, sợ đến mức lập tức buông bầu rượu, hai mắt long lanh trừng Sài Nhiễm một cái, vẻ mặt đáng thương vô cùng:
“Vương gia thật không thú vị chút nào, chính mình còn chưa uống bao nhiêu mà đã hùa theo Lưu công tử, chỉ lo ép nô gia uống rượu thôi!”
Sài Nhiễm khẽ cười, trong mắt ánh lên vẻ vô tội, giả vờ kinh ngạc:
“Lời này là từ đâu mà ra? Chuyện phạt rượu hay hành tửu lệnh, chẳng phải Phượng Vũ cô nương là người đầu tiên nhắc tới sao?”
Đường đường là một Vương gia, lại chơi trò đổ thừa như vậy! Tô Vân Nhiễu không thể phản bác, tức đến mức hai má phồng lên.
“Phụt…”
Mẫu Đơn che miệng khẽ cười, giọng nói mềm mại:
“Vương gia đúng là người hài hước thật.”
Nhìn thấy Thụy Vương và Phượng Vũ cô nương trêu đùa nhau, những người khác cũng không đứng ngoài cuộc, từng người đều buông lỏng, cười đùa phóng túng. Đám hoa khôi như Phất Yên, Ngọc Bình, Kiều Nhụy bị các công tử kéo vào lòng, thậm chí có người còn trực tiếp ôm trên đùi.
Tiết nhị công tử cầm chén rượu nhấp một ngụm, ra vẻ không hài lòng nói:
“Ngày thường ta chỉ uống Trúc Diệp Thanh, hôm nay lại uống Hạnh Hoa Nhưỡng, quả thật không hợp khẩu vị. Hảo cho ngươi, Phất Yên, còn dám rót đầy ly cho ta. Vậy thì ngươi phải chịu trách nhiệm uống hết đi.”
Nói xong, Tiết nhị công tử kéo Phất Yên vào lòng, còn định tự tay ép nàng uống rượu.
Những người khác cũng cười rộ lên, hưởng ứng náo nhiệt. Chỉ có “Lương công tử” là sắc mặt trở nên khó coi.
“Bang!”
Đôi đũa bạc trên tay nàng ta đập mạnh xuống bàn.
Phù Dung, người đang đứng bên cạnh, giật bắn mình vì hoảng sợ.
Những người khác cũng bị sự tức giận bất ngờ này làm cho sững sờ, nhất thời cả căn phòng chìm vào yên lặng.
Tô Dung Ngọc lạnh lùng quét mắt qua Sài Nhiễm, sau đó nhìn chằm chằm Tô Vân Nhiễu đang ngồi bên cạnh hắn, giọng điệu lãnh đạm đầy chán ghét:
“Một nơi thấp kém như thế này đúng là chẳng có quy củ gì cả. Mấy trò dơ bẩn này mà cũng dám ngang nhiên bày ra, ồn ào nhức óc thật sự!”
“……”
Lời vừa dứt, không chỉ Phất Yên, Ngọc Bình mà ngay cả Lưu tam công tử và Tiết nhị công tử cũng sững sờ. Sắc mặt bọn họ đều trở nên khó coi.
Nhưng người đầu tiên lên tiếng không phải ai khác mà chính là Mẫu Đơn…