Nàng thực sự quyết định muốn rời đi sao?
Chẳng lẽ vì hắn đã từ chối nàng, rồi lại tìm bà mai diễn kịch kích động nàng, nên nàng mới tùy tiện tìm đại một người để gả đi ư?
Hoắc Kình nghĩ đến khả năng này, muốn khuyên nhủ nàng vài câu, nhưng vừa nghĩ tới việc bản thân không có tư cách, nhất thời cũng không biết nên mở lời từ đâu.
Thở hắt ra một hơi, hắn cũng không nghĩ nữa, xoay người trở về giường nằm xuống.
Thế nhưng vẫn không tài nào ngủ được, cứ mở mắt nhìn lên trần nhà. Trong lòng thầm nghĩ, nàng thực sự muốn rời đi thì cứ rời đi vậy. Mà trước khi đi, hắn cũng sẽ cho nàng một số tiền.
Chỉ là Hoắc Kình từ trước đến nay không có kế hoạch gì trong việc tiền nong. Cũng là sau khi nàng đến, hắn mới không tiếp tục tiêu tiền như nước vào việc ăn uống, cho nên hiện tại cũng không tích cóp được bao nhiêu, chỉ đủ để trả tiền thuê nhà.
Hoắc Kình suy đi tính lại, đã nảy ra một ý định.
Buổi chiều, hắn đóng cửa tiệm từ sớm, đi đến tửu quán mua một vò rượu, rồi lại ghé quán ăn nhỏ mua nửa cân thịt thủ heo.
Sau đó, xách rượu và thịt đi tới tiệm mộc.
Hứa thợ mộc vừa nhìn thấy hắn, trong lòng liền thót một cái. Thầm nghĩ mấy ngày gần đây mọi việc thê tử mình làm hắn đều biết, nàng ấy hẳn là không tới nói gì với tiểu nương tử nhà hắn nữa mới phải.
Vậy mà gã thợ rèn này sao lại tìm đến tận cửa rồi?
Ngay lúc Hứa thợ mộc đang suy nghĩ lung tung. Hoắc Kình nhìn thấy lúc thì đôi lông mày của người này nhíu chặt, lúc thì nét mặt đầy vẻ nghi hoặc, liền đoán ra đại khái tên thợ mộc họ Hứa đang nghĩ gì.
Cho nên Hoắc Kình chủ động mở lời trước:
"Ta đến đây là muốn nhờ Hứa thợ mộc giúp một tay."
Nghe thấy chỉ là đến nhờ giúp đỡ, Hứa thợ mộc tức khắc thở phào một hơi, lấy khăn lau quệt đi mấy giọt mồ hôi trên mặt, bước ra khỏi đống bào gỗ.
Hắn sảng khoái nói:
"Có chuyện gì huynh cứ nói, chỉ cần ta giúp được, ta đều giúp."
Hoắc Kình đưa rượu và thịt trên tay qua:
"Ta có mang chút rượu thịt đến."
Hứa thợ mộc sửng sốt, rồi cười nói:
"Không cần phải khách sáo như thế đâu."
Nghĩ ngợi một chút lại nói:
"Nương tử nhà ta về nhà ngoại rồi, hay là huynh cùng ta vào hậu viện uống vài chén rượu, vừa uống rượu vừa nói, huynh thấy thế nào?"
Hoắc Kình gật đầu nhận lời.
Hứa thợ mộc bảo tiểu học đồ trông coi tiệm, sau đó dẫn Hoắc Kình vào hậu viện.
Hứa thợ mộc tuy thấp hơn Hoắc Kình một chút, nhưng vóc dáng sinh ra cũng là vai u thịt bắp, diện mạo thô kệch, thế nhưng tiểu viện nhà hắn lại rất sạch sẽ, dễ chịu.
Hứa thợ mộc đắc ý nói:
"Trước đây sống một mình, trong nhà đều bừa bộn rách nát, nhưng từ sau khi cưới nương tử nhà ta về, nàng thích sạch sẽ, liền dọn dẹp trong trong ngoài nhà cửa gọn gàng, ngăn nắp."
Hoắc Kình liếc nhìn tiểu viện một cái, rồi nhớ tới tiểu viện nhà mình.
Trước kia là một mảnh bừa bộn, hiện tại cũng sạch sẽ, gọn gàng.
Hứa thợ mộc mời Hoắc Kình ngồi xuống dưới giàn nho, rồi mới đi rửa tay rửa mặt.
Kế đó hắn vào trong bếp lấy hai chiếc bát, một chiếc đĩa, rồi bưng ra một đĩa lạc rang nhỏ.
Đặt đồ xuống, rót đầy hai bát rượu, hắn mới ngồi xuống.
"Hoắc thợ rèn rốt cuộc muốn ta giúp chuyện gì, xin cứ nói."
Hoắc Kình mở lời:
"Ta phải đi vắng vài ngày, trong nhà chỉ có một mình tiểu nương tử. Nàng ấy vốn rất nhát gan, nên nếu có rắc rối gì, xin nhờ nương tử nhà huynh giúp đỡ trông nom nàng."
Hứa thợ mộc cười nói:
"Ta còn tưởng là chuyện gì nghiêm trọng, chuyện này đơn giản mà, ta nhận lời."
Nhưng sau khi nhận lời, hắn lại cảm thấy kỳ lạ. Không phải nói là chẳng có ý gì sao, nhưng sao nghe lời này, lại cảm thấy giống hệt như lúc hắn xa nhà, không yên tâm để nương tử ở nhà một mình vậy?
Hoắc Kình thấy Hứa thợ mộc sảng khoái nhận lời, trong ngữ khí trước giờ luôn lãnh đạm mang theo vài phần ái ngại nói:
"Còn chuyện mấy hôm trước, lời ta nói có hơi nặng. Mong huynh đừng để bụng."
Hứa thợ mộc còn chưa kịp suy nghĩ kỹ, vừa nghe thấy lời này liền vội vàng nói:
"Hoắc thợ rèn không để tâm là tốt rồi, ta đâu có để tâm chuyện gì chứ."
Hứa thợ mộc cũng có vài phần ái ngại.
Sau khi biết thê tử nhà mình xúi giục tiểu nương tử người ta làm cái chuyện táo bạo như thế, hắn cũng cảm thấy là thê tử nhà mình quá đáng rồi.
"Vậy mấy ngày ta đi vắng, phải làm phiền hai người rồi."
"Ơ kìa, không phiền không phiền."
Nói rồi hắn bưng bát rượu lên:
"Nào nào nào, uống vài ngụm trước đã."
Hoắc Kình cũng bưng bát rượu lên.
Trước đây ở trong quân ngũ, hắn cũng thường được uống rượu, nên loại rượu mạnh nào hắn cũng từng uống qua, tửu lượng tự nhiên rất tốt.
Mấy loại rượu bình thường này, dù uống hết một vò cũng không say được.
Chỉ là Hoắc Kình tửu lượng tốt, còn Hứa thợ mộc kia lại hóa ra là hạng tốt mã mà rã đám.
Một hán tử thô kệch như thế, vậy mà một bát rượu xuống bụng đã đỏ mặt tía tai bắt đầu nói lời càn rỡ.
"Nương tử nhà ta xinh đẹp lắm. Lúc nàng ở tuổi cập kê đã có hàng đống người đến cửa cầu thân, nhưng nàng ấy vẫn gả cho ta."
"Hồi đó ta mới chỉ là một tiểu học đồ, cái gì cũng không có, người lại vụng về, tướng mạo lại chẳng bằng người khác, nhưng nàng ấy vẫn theo ta, cho nên có thể cưới được nương tử nhà ta, là phúc phận lớn nhất đời này của ta."
Hoắc Kình không nói lời nào, chỉ lạnh nhạt uống rượu.
Có được một người vừa không phản bác, vừa không ngắt lời mình than thở, Hứa thợ mộc càng nói càng hăng:
"Ta không biết trong não của Hoắc thợ rèn chứa loại hồ gì, có một tiểu nương tử tốt như thế lại không cần, hay là huynh có điều gì kiêng kị nên không thể nhận tiểu nương tử kia?"
Bàn tay đang rót rượu lần nữa của Hoắc Kình khẽ khựng lại một chốc.
Lời nói càn rỡ lung tung vậy mà lại đoán trúng nguyên do, Hứa thợ mộc vỗ ngực tự hào nói:
"Ta thì khác, đời này bất kể có khổ nạn gì, chỉ cần nương tử ở cùng một chỗ với ta, ta cái gì cũng gánh được, ngay cả nếu đời này ta có tuyệt tự, ta cũng chỉ nhận một mình nương tử nhà ta."
Hứa thợ mộc thành thân bảy tám năm, cũng không có mụn con nào. Những người trong ngõ đều nói là do Hứa nương tử không biết sinh nở, cũng có họ hàng bảo Hứa thợ mộc bỏ nương tử đi để cưới người khác.
Nhưng bất kể là ai nói mấy lời này trước mặt Hứa thợ mộc, người trước giờ tính khí tốt như hắn đều sẽ nổi trận lôi đình, dọa cho người bên cạnh cũng không dám ở trước mặt hắn nói bậy bạ gì nữa.
Ai ai cũng có vảy ngược không thể chạm vào, mà vảy ngược của Hứa thợ mộc chính là nương tử nhà mình.
Hoắc Kình rót đầy một bát rượu, ngửa đầu uống cạn một hơi.
Đến khi Hoắc Kình uống xong rượu trở về thì trời đã tối hẳn.
Mang theo một thân đầy mùi rượu đẩy cửa bước vào viện, liền thấy trên chiếc bàn dưới mái hiên đã bày sẵn cơm canh.